Xem Nhiều 12/2022 #️ 1001 Bài Thơ Buồn Muốn Khóc Làm Đau Nhói Con Tim / 2023 # Top 13 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 12/2022 # 1001 Bài Thơ Buồn Muốn Khóc Làm Đau Nhói Con Tim / 2023 # Top 13 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về 1001 Bài Thơ Buồn Muốn Khóc Làm Đau Nhói Con Tim / 2023 mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Nội Dung

Những bài thơ buồn muốn khóc về tâm trạng chia tay người yêu luôn được các độc giả đón nhận nhiệt tình. Bởi nó chuyển tải được những cung bậc cảm xúc, những chuyển biến tâm lý của con người ta khi mất đi người mình yêu thương. Đó có thể là những mâu thuẫn không cách nào hàn gắn hay cũng có thể là không thể nào bên cạnh người mình yêu thương được nữa.

Anh ơi ! Một phút yếu mềmĐời em đã phải nhiều đêm khóc thầm !Tình yêu đâu có lỗi lầmChỉ niềm tin mới đặt nhầm chỗ thôi …!

Giận mình , sao vội nghe lờiDỗ dành ngon ngọt của người không quenBông hoa giờ vấy bùn đenLàm sao gột sạch nhọ nhem bây giờ ?

Mai này , tội đứa con thơBuột mồm hỏi bố , bấy giờ nói sao !?Đắng cay , ôi ! Phận má đàoVui vẻ một phút , đổi trao một đời

Bây giờ , đã trót lỡ rồiĐành ôm khối hận … một thời xuân xanh !!!

Hãy khóc đi em vơi khối sầuKhông còn vướng đọng nỗi niềm đauTiếng yêu ngày trước không còn nữaLời hứa trôi theo nước qua cầu

Hãy khóc xua tan khối hận sầuGì tình đã phụ ôm buồn đauTiếc thương chi nữa thêm vướng khổKhóc để lệ rơi xóa nỗi sầu

Hết yêu rồi …xin hãy nói một câuDẫu đớn đau …nhưng đó là sự thậtĐừng cố níu một tình yêu đã mấtKhi trong lòng đã tắt lửa yêu thương

Hết yêu rồi …thôi đừng bước chung đườngQuay ngược lối …đừng nặng lòng vương vấnAi trong đời mà chưa từng nhầm lẫnBước hụt rồi …nhớ cẩn thận lần sau

Hết yêu rồi …sẽ có người đến sauXoa dịu nỗi đau …lau khô nước mắtĐừng oán trách …đừng giận hờn dằn vặtChuyện tình buồn … cất giữ …để tìm quên

Trời cứ mưa, mưa mãiLòng người lệ mãi tuônNỗi buồn sao chiếm trọnCả một đời yêu thương

Sao cứ một lần yêuLà một lần dang dởLà một lần tình vỡLà một lần chia ly

Sao cứ phải yêu nhauRồi cùng nhau hứa hẹnDành cho nhau trọn vẹnTình yêu của chính mình

Để rồi không yêu nữaÁnh mắt nhìn xa xămĐể rồi lòng nuối tiếcLời ước hẹn trăm năm

Trăm năm hay năm nămNăm năm hay năm thángTình sao mà chóng vángBuồn sao dài lê thê …

Người con gái khóc bằng đôi mắtKhi tình tan oặn thắt con timMỗi ngày nỗi nhớ dài thêmNhưng rồi cũng sẽ êm điềm quên đi

Người đàn ông không rơi nước mắtKhi tình yêu lạc mất vòng tayCho dù tình có đắng cayThì người cũng sẽ nhớ hoài trong tim

Người con gái thường không ngần ngạiĐã yêu rồi ngây dại con timCho dù phải thức mỗi đêmNhớ về người ấy, mỗi đêm khóc thầm

Người đàn ông thường hay lặng câmDù thương lắm …âm thầm lặng lẽĐể rồi trở thành một kẻYêu đơn phương…và lặng lẽ chịu đau

Người con gái dễ dàng hạnh phúcKhi được người cầu chúc trăm nămDù đó là mối duyên thầmThì em cũng vẫn âm thầm yêu thương

Người đàn ông thường hay tăm tốiVà dễ dàng lạc lối đường yêuCho dù tình ấy chắt chiuThì anh cũng sẽ mãi yêu một người

Mặn bờ môi khóc mãi suốt đêm dàiTâm trĩu nặng vì ai lòng trăn trởNuốt cay đắng ngậm ngùi câu duyên nợTrong canh tàn vẫn nhớ hoài hình anh

Bạn lòng ơi ngang trái giấc mơ lànhEm chờ đợi cau xanh hòa tơ thắmDẫu cách biệt vẫn in hình sâu thẫmGiữa màn đêm lệ đẫm hoen mi nhòa

Giờ một mình ngẫm xót phận đời hoaChắc kiếp trước đôi ta đà lỗi hẹnNên gặp gỡ nhói đau hoài chưa vẹnDấu yêu ơi cùng vun vén nha chàng

Em ước hoài mộng đẹp với tình langEm chờ đợi dù muộn màng cũng cốChỉ mong được cùng anh vượt bão tốDõi âm thầm dù có lắm phong ba

Có đôi lúc tôi giấu mình thật kỹMuốn một mình thủ thỉ với đêm thâuRồi một mình thức trắng ngẫm nỗi sầuNghe đau đáu một nỗi niềm hoang vắng

Có đôi lúc tôi thấy mình thầm lặngChỉ một mình nhìn trăng dạ ngẩn ngơRồi một mình cảm thấy thật bơ vơMuốn òa khóc như trẻ thơ đòi mẹ

Có những lúc tôi một mình khe khẽGọi tên ai mà chẳng gọi nên lờiRồi đôi lúc tôi mỏi mệt rã rờiNghe mặn đắng bờ môi rơi từ khóe mắt

Có những lúc tôi khép mình thật chặcNhìn mây trời tím ngắt với niềm đauTôi muốn mình thôi không nghĩ về nhauDù con tim đã nát nhàu thương nhớ.

Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhauEm đã chẳng hẹn nhau đêm ấy nữaĐể quá khứ chỉ còn là thương nhớVà tương lai ít ra cũng ngọt ngào.

Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhauEm đã chẳng đổ cho anh bao tội lỗiEm đứng lặng mắt nhìn ai không nóiAnh cũng vô tình có hiểu nổi em đâu

Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhauEm đã chẳng trách anh yêu người khácĐiều đơn giản bây giờ em mới biếtThì anh xa, anh đã qua xa rồi

Nhìn cơn mưa chiều nay rơi nặng hạtNghe lòng mình vỡ nát bởi buồn thêmNhặt lá rơi…em ngồi đếm trước thềmRồi lần bước khi màn đêm chưa sáng.

Đời không may trái ngang tình nứt rạnÔm nỗi sầu năm tháng khóc chia phôiBước đường yêu tình ngược lối mất rồiĐành cam phận lẻ đôi gồng gánh nhớ.

Còn bao nhiêu những vần thơ dang dởChưa trọn tình trăn trở muốn tìm nhauNét chữ nghiêng dù mực đã phai màuHay nghịch cảnh đớn đau tình không đổi.

Vừa tan mưa mình em ngồi ngóng đợiNguyện tình này chỉ trao gởi cùng anhƯớc mong sao luôn hạnh phúc an lànhBao kỷ niệm ngày xanh đừng tuột mất.

Bởi chiêm bao nên giấc mơ chẳng thậtTình chúng mình đã mất giữa trần gian.

Cuộc sống này luôn chất chứa những bộn bề và cũng vì thế những bài thơ buồn muốn khóc càng thêm sâu lắng và dễ dàng chạm đến trái tim người đọc hơn. Những bất cập, những va vấp khi bước vào xã hội, những mưu tính, lo toan đôi khi làm con người ta mệt mỏi đến đau lòng. Hy vọng những vần thơ buồn muốn khóc này có thể nói lên nỗi niềm của bạn.

Có những lúc tôi muốn được một mìnhTim góc khuất ngồi lặng thinh không nóiChẳng thiết nghe dù bất kỳ ai gọiMuốn giấu mình vào một cõi riêng thôi.

Lúc này đây là tận cùng đơn côiGiữa đường dài với đôi chân rời rãNhìn xung quanh chỉ thấy toàn xa lạVà mịt mùng muôn ngả đến vây quanh.

Tựa như thể chiếc lá úa trên cànhBỗng thấy mình chợt mong manh trong gióDẫu vẫn biết nhân sinh là ở trọMà không đành buông bỏ những vương mang.

Đời khác gì là một kiếp đò ngangChở nỗi buồn cứ hàng ngày vẫn thếKhung trời buồn có khi nào ngớt lệKhi lòng tôi chẳng thể phút an yên.

Xoá làm sao được hết nỗi ưu phiềnHằn trong tim bao truân chuyên quá đỗiYêu kiệt cùng phải chăng là có tội ?Nên phải đành trăng trối cuộc tình si.

Có lúc nào khô nước mắt trên miBởi kỷ niệm mãi ôm ghì nỗi nhớChẳng muốn trách vì đâu cuộc tình lỡĐể đời này tôi ngỡ chỉ hoang vu.

Lúc này đây… chỉ thấy bóng tàn thu.

Mẹ cho tiếng khóc vào đờiGiờ đây lại khóc tiếc người xa xămTrãi qua bao cuộc thăng trầmDây tơ sao nỡ trói nhầm phận duyên

Vì yêu trãi mộng đêm huyềnBởi sai một khắc lụy nguyên kiếp sầuBơ phờ một khối tim đauTan hoang nẽo mộng bạc câu ái tình

Thương mình một sắc hoa xinhTương tư khắc khoải bóng hình mãi neoDòng đời nghiệt ngã cheo leoLòng vương rách toạc lệ theo nắng hồng

Hận đời tình đã cho khôngĐông qua hạ tới chất chồng tiếng yêuTóc xanh bạc khói mây chiềuBơ vơ một cõi với nhiều suy tư

Mệt mỏi rồi bao năm tháng ngược xuôiĐã nếm đủ vị đời trong nước mắtDù cố gắng nâng niu và lượm nhặtTừng nụ cười vẫn chẳng nắm chặt tay

Nhưng ông trời thì lại cứ mỉa maiLuôn mang đến những đắng cay hờn tủiCó nhiều khi âm thầm tôi tự hỏiMình đã sai và lầm lỗi chỗ nào

Mà kéo dài theo năm tháng khổ đauBước chênh chao trên đường đời mấp méKiếp nổi trôi bước chân trần cô lẻChẳng biết mình rồi sẽ phải về đâu

Hay bẽ bàng giữa nơi chốn bể dâuLà số phận không thể nào thoát đượcNên dẫu có bốn ba đời xuôi ngượcMãi chỉ là dòng nước mắt tuôn rơi.

Đừng tuyệt vọng, Người ơi đừng tuyệt vọng.Nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua mau.Thuốc thời gian, là phương thuốc nhiệm màu.Sẽ giải hết những oan tình ảo mộng.

Hãy tỉnh lặng cho tim mình lắng đọng.Quên chuyện buồn và những nỗi sầu tư.Hãy cười lên cho lòng mình thư thả.Trái tim hồng vẫn còn cả ước mơ.

Cuộc sống ơi sao trôi lặng lẽĐể ngày dài biết sẽ về đâuKhông tương lai, cuộc sống một màuToàn lo lắng và nỗi đau chất chứa.

Có phải chăng…cuộc sống không phép màuKhông san sẻ và không ai hiểu thấu?Bao khó khăn vất vả một mình mình gánh chịuMọi lo lắng,gian truân trên đoạn đường đã qua.

Cuộc sống buồn cứ lặng lẽ trôi quaVà bao đau khổ xót xa một mìnhCũng là một kiếp con ngườiSao long đong chốn biển đời xa xôi

Cuộc đời như dòng nước trôiLuôn vẫn tiếp diễn mà thôi hỡi đời!

Đời trôi qua nỗi buồn còn lại đóChầm chậm dâng như con nước trở vềBiết bao chiều chân lạ bước lê thêBỗng chợt thấy đam mê không còn nữa

Cơn bão tuyết chiều đi ngang qua cửaTrắng ngoài trời, sầu chất chứa trong tôiKhông ngày vui buồn cũng chỉ thế thôiThật muốn bước mau qua đời ngắn ngủi

Ước vọng mãi chỉ mang thêm buồn tủiNgày như đêm lủi thủi gót chân hoangNhững nơi qua toàn thấy cảnh điêu tànNgười phụ rẫy kẻ quàng vai áo hận

Nếu đã biết đường tình luôn lận đậnSao còn yêu còn chấp nhận đau thương?Để đêm đêm trơ mắt suốt canh trườngNhìn quanh quẩn ngàn phương tràn bóng tối!

Khóc đi! Khóc một mình thôiĐể cho nước mắt cuốn trôi muộn phiềnTrải bao sóng gió, đảo điênXót xa đau vỡ cả miền tâm linh.

Khóc đi, hãy khóc một mìnhĐể cho thanh thản lặng thinh theo vềBiết hồn còn chút u mêTrần gian bụi bặm bộn bề rủi may.

Khóc đi cho nhẹ lòng nàyĐã là số kiếp – đắng cay ai lường?!Cuộc đời muôn nỗi đoạn trườngTrời cao, đất rộng… đâu đường cỏ hoa?!

Thương mình, nghĩ nỗi can quaBiết buồn rồi sẽ nhạt nhoà dần thôiHôm nay khóc một mình rồiĐể mai cười với mọi người quanh ta

Khóc đi, hãy khóc mặn màNgày mai sẽ thấy đời là chốn vui!

Tôi sinh ra trong gia đình nghèo khó Rồi lớn lên với cuộc sống cơ hàn Nên tôi quý những thứ tôi đang có Biết làm gì lúc sóng gió gian nan? Cha mẹ tôi là nông dân lam lũ Tấm lưng gầy chẳng kịp ráo mồ hôi Nhưng tô ko cúi đầu hay tủi hổ Bởi riêng tôi họ đẹp nhất trên đời Bạn chưa từng ăn khoai lang trừ bữa Cũng chưa từng uống nước lã cầm hơi Thì sao bạn biết quý từng hạt lúa Mẹ cùng cha gom nhặt cả một thời Nếu còn sống bằng đồng tiền của mẹ Vẫn ngửa tay xin cha lúc đi chơi Thì bạn ạ ! đừng vô tình cười nhạo Khi gặp ai nghèo khó ở trong đời…

Gia đình có cũng như không Mẹ con xa cách vợ chồng bỏ nhau Mới nghe câu chuyện mà rầu Bốn năm ròng rã tìm đâu mẹ hiền Cha thì đi vắng triền miên Chỉ ông bà nội kề bên bốn mùa Tội cho con trẻ ngây thơ Ước ao có đủ sớm trưa cả nhà Ngó sang bè bạn gần xa Ai ai cũng vậy mẹ cha cận kề Bỗng dưng nước mắt tràn trề Sinh thành dưỡng dục có nghe thấy gì

Chỉ cần một nơi về mãi nhớ, Bước chân vào…cửa mở đón chào…! GIA ĐÌNH luôn chứa ngọt ngào, Mâm cơm nghi ngút …chứa bao ân tình! Ta chỉ có GIA ĐÌNH mỗi một, Nơi sẳn sàng chứa cốt nhục mình. Luôn là bệ phóng quang vinh, Giúp ta xây dựng bước trình tương lai…! Khi ta gặp bước dài gian khó…! Về GIA ĐÌNH sẽ có niềm vui! Yêu thương sẽ giúp đẩy lùi… Bao nhiêu đỗ vở dập vùi giảm đau ! Khi tim nhỏ rối nhàu tình khổ, Hãy nhớ về bến đổ GIA ĐÌNH. Hãy ghi nhớ mẹ cha sinh… Hãy trân quý công trình dưỡng nhi ! Ta thấy đó…xuân thì thay đổi, Bốn mùa qua tiếp nối phút giây. Đông Tây Nam Bắc đổi thay, GIA ĐÌNH vẫn cứ đêm ngày đợi con

Tôi đã lớn cũng từ căn bếp Để giờ đây ngồi xếp vần thơ Đi xa vẫn mãi ngóng chờ Nơi tôi hằng ủ giấc mơ đời mình Tôi biết rõ gia đình nghèo khó Bởi quê nghèo chỉ có ruộng thôi Quanh năm lưng bán cho trời Mặt kia cúi đất cả đời chẳng hơn Từ cuộc sống tôi hờn cái khổ Cố đi lên bằng nổ lực thân Tuổi thơ vốn đã chuyên cần Dù cho vất vả chẳng than một lời Nhìn rạng rỡ nụ cười ai biết Tôi trải qua mải miết gió sương Những hôm thức trắng đêm trường Mắt nâu trũng lại má hường kém xinh Nhưng ngẫm lại đời mình là sướng Bởi so bì số hưởng hơn ai Ngoài kia nhiều lắm cảnh dài Cơm ăn chưa đủ ngày mai thế nào?

Con người sống trên chốn hồng trần Số kiếp ông trời đã định phân Vui, buồn, bất hạnh hay may mắn Người quá giàu sang,kẻ thiếu phần Người khổ biết vượt qua số phận Ăn ở hiền lành,khỏe tấm thân Nếu muốn bản thân không lận đận Cố gắng đừng gieo chuyện nợ nần Khi quá túng cùng,đừng nghĩ quẫn Rồi vướng vào những chuyện bất nhân Lao động cần cù ta kiên nhẫn Một ngày sẽ thoát được khó khăn Còn khi giàu phải có lòng nhân Giúp kẻ sa cơ,kẻ cơ bần Răng mình,luôn có lòng trắc ẩn Giúp người là tự giúp bản thân Cao xanh đã định rất công bằng Làm người phải phân biệt giả chân Con người đạo đức luôn chiến thắng Thoát khỏi u mê,hết nhọc nhằn

Ai mà không có mẹ cha Ai mà không biết ở nhà có con Vậy mà đôi lúc vẫn quên Tiền tiêu xả láng …là quyền của ta Khi đó lại thấy ở nhà Mẹ phải lọ mọ …lân la ngoài đường Con thì cũng rất đáng thương Học hành bập bõm…tìm đường mưu sinh Bớt tiêu đi mất chục nghìn Mẹ và con cái…gió sương làm gì Ai ơi hãy nghĩ lại đi Giúp mẹ những gì thì hãy giúp ngay

Gia đình hạnh phúc ấm êm Cơm thiu mắm mặn ấm êm cửa nhà Gia đình mà đổ vỡ ra Con cái đã khổ lại còn bơ vơ,

Tuyển Tập Thơ Hán Việt Về Tình Yêu Buồn Đau Xé Con Tim / 2023

Nội Dung

Những bài thơ Hán Việt về tình yêu buồn là nỗi lòng thầm kín của con người ở xã hội đương thời. Vì những định kiến xã hội, ràng buộc mà họ khó có thể yêu đương như những người bình thường. Họ bị ngăn cách bởi lễ nghi, là phụ nữ phải e thẹn, thẹn thùng… Tuy nhiên ít ai biết rằng trong họ tình yêu và nỗi nhớ vẫn luôn bùng cháy.

Nguyên tác: Lưu Vũ Tích

Nỗi Oán Hận Của Nàng A Kiều * Xa trông thấy cờ thúy hoa bay phấp phới, Thử mở cửa nhà vàng quét hoa rụng trước sân. Chốc lát cung nữ vào báo, Rằng (nhà vua) đi đến nhà của công chúa Bình Dương.

Nguyên tác: Bạch Cư Dị

Hoa Chẳng Phải Hoa

Vô tình nào khổ tựa đa tình Một tấc tơ lòng muôn vạn mớ Chân trời mặt đất còn chia ngăn Chỉ có nhớ nhau không hạn chỗ (Nguồn: bản dịch của dịch giả Nguyễn Đương Tịnh)

Trong tim anh khắc sâu bao kỷ niệm Tình yêu chân thành anh dành cả cho em Dẫu cuộc đời là bể dâu thay đổi Em mãi là ngọn lửa ấm trong đêm. Đã qua đi những tháng năm khờ dại Hãy để anh tự lau nước mắt cho mình Lặng lẽ sống những đêm dài bất tận Bao khổ đau chờ tia nắng bình minh.

Những mộng ảo của vinh hoa phú quý Cũng chỉ là vô nghĩa trước ngày mai.

Nắm tay nhau đi giữa nhân gian

Đừng để tháng năm làm mệt mỏi trái tim chờ đợi Ta nguyện theo nàng đến nơi góc bể chân trời Giờ này đèn bên song đã tắt Chỉ có trái tim ta nhẹ nhàng soi sáng dung nhan nàng Dù năm tháng lụi tàn Người chiến sĩ phải vùi xác nơi đồng hoang Dù lưu luyến thế nào cũng ko bằng những ngày qua Nàng và ta xa xôi cách trở Sự đời lặng lẽ đổi thay Trải qua muôn sông ngàn núi Liệu lòng ta còn mãi bên nhau

Ta không mong được đời đời kiếp kiếp Không mong được sớm tối bên nhau Chỉ mong được bình thản nắm tay nàng đi giữa nhân gian

Ai nói rằng tình cảm lưu luyến khiến người ta đau khổ Ai nói rằng biển người chìm nổi Chỉ có tình duyên là vĩnh cửu Dù có lúc chia ly có khi gặp lại Dù có khi sum họp có khi tan Chỉ mong được bình thản nắm tay nàng đi giữa nhân gian

Lời Bài Hát Xin Đừng Làm Mẹ Khóc / 2023

Xin đừng làm mẹ khóc lyric

Nhạc sĩ sáng tác: Chưa biếtCác ca sĩ: Vân Du,Nhóm Nhật Nguyệt,Nhật Nguyệt Band,Nhật NguyệtThời gian sáng tác: Ngôn ngữ chính của bài hát: Việt Nam

Cài làm nhạc chờ (trực tiếp)

Vì sao đêm nay mẹ tôi lại buồn, mẹ tôi lại buồn vì lo cho đời tôi Vì sao đêm nay mẹ ko ngủ được, thức trắng đêm dài nước mắt rơi vì con Bước tiếp mãi trên con đường dài mẹ vẫn luôn chở che cho tôi những tháng ngày vì sao đêm nay mẹ tôi lại buồn, vì lo từng ngày cho đời tôi Giấu nước mắt không nói thành lời mẹ vẫn luôn gượng cười che giấu những nỗi đau Mẹ ơi mẹ ơi con yêu mẹ nhiều….!!!! Đi suốt cả đời không ai thương con bằng mẹ….

Tên bài nhạc chuông Ca sĩ

Về lời bài hát Xin đừng làm mẹ khóc

Lời bài hát Xin đừng làm mẹ khóc (Xin đừng làm mẹ khóc lyrics) được cập nhật đầy đủ tại tainhacchuong.org.Nếu bạn thấy lời bài hát Xin đừng làm mẹ khóc cũng như các thông tin về tác giả- nhạc sĩ sáng tác, ảnh bản nhạc, ngôn ngữ/ thời gian sáng tác hay ca sĩ thể hiện bài hát Xin đừng làm mẹ khóc không chính xác hoặc chưa đầy đủ, chúng tôi rất cảm ơn nếu bạn đóng góp qua gửi lời bình hoặc liên hệ với ban quản trị website qua phần hỗ trợ trực tuyến.Ở phía dưới lời bài hát là danh sách nhạc chuông bài hát Xin đừng làm mẹ khóc, bạn cũng có thể sử dụng công cụ tìm kiếm ở box phía trên theo từ khóa (“Xin đừng làm mẹ khóc”)

Khi bạn sử dụng thông tin về bài hát “Xin đừng làm mẹ khóc”, vui lòng ghi rõ nguồn chúng tôi khóa tìm kiếm:Lời bài hát Xin đừng làm mẹ khóc, Lời bài hát Xin đừng làm mẹ khóc- Vân Du,Nhóm Nhật Nguyệt,Nhật Nguyệt Band,Nhật Nguyệt, Xin đừng làm mẹ khóc Lyric, nhạc sĩ sáng tác bài hát Xin đừng làm mẹ khóc, Xin đừng làm mẹ khóc lời bài hát – tác giả bài hát khuyết danh, lyric Xin đừng làm mẹ khóc – composer khuyết danh Loi bai hat Xin dung lam me khoc, Xin dung lam me khoc Lyric, thoi gian sang tac Xin dung lam me khoc, Xin dung lam me khoc loi bai hat – tac gia- nhac si sang tac khuyết danh, lyric Xin dung lam me khoc – khuyết danh writer

Con Muốn Về Nhà… Con Nhớ Nhà… / 2023

Xã hội này chật chội, nó khiến con thấy lạc lõng quá mẹ ơi! Con muốn được về nhà, muốn được nằm ngủ trong vòng tay mẹ, muốn được sống lại cuộc sống của một đứa con nít như ngày nào.Con không muốn phải tự mình nỗ lực, tự mình chịu đựng và chấp nhận nữa… Mẹ! Con muốn về nhà! Con nhớ nhà!

Hồi còn nhỏ, con cố chấp nghĩ rằng chỉ cần con lớn lên, con sẽ hạnh phúc, sẽ thấy vui. Con luôn tâm niệm không có gì thoải mái hơn được tự do quyết định cuộc đời của mình, tự do sống cho chính ước mơ của mình. Thời ấy, chỉ cần có dịp ra khỏi nhà lâu lâu là con sung sướng đến mức quên cả việc mấy ngày tới mình sẽ sống mà không có sự nhắc nhở của mẹ. Một đứa con nít nhìn đời bằng lăng kính màu hồng đầy bỡ ngỡ, rồi con cũng ngỡ rằng cuộc đời này sẽ luôn bằng phẳng như thế. Con bước vào đời với một tâm trạng háo hức bỡ ngỡ và dường như chỉ cần được một lần làm cánh chim tự do thôi là đã thỏa mãn với khát khao bấy lâu nay…

Nhưng…

Bầu trời này rộng lớn quá, mẹ ơi! Con mới chập chững đi đã thấy mỏi, con thấy sợ khi phải một mình quyết định mọi khó khăn, con thấy sợ hãi rằng khi con chỉ mới bắt đầu làm quen thôi mà chính cái lòng tự tôn bao lâu nay của con đã chùn bước.Ngày trước con háo hức bao nhiêu thì bây giờ con lại thấy sợ hãi bấy nhiêu. Người ta sống với nhau giả tạo lắm mẹ à, người ta vội vã đi ngang đời nhau nhanh chóng lắm mẹ à… Chẳng nơi nào là tốt hơn ở nhà cả. Ở đó, con sẽ có một mái ấm đủ lớn để bao giông bão ngoài kia không thể khiến con sợ hãi. Ở đó, mỗi ngày, ba mẹ sẽ luôn bao bọc con, che chở con, sẽ không để con một mình tự lập… Phải chăng trong những năm tháng đầu đời, con đã hiểu sai về ý nghĩa của hai từ Hạnh Phúc, con đã định nghĩa sai thế nào là Tự Do. Con không muốn phải tiếp tục lớn lên nữa, con chỉ muốn mãi là bé bỏng của ba mẹ, mãi sống trong vòng tay không bao giờ tắt lửa yêu thương ấy. Có phải con đã quá lớn để không thể tiếp tục quay trở lại ngày ấy nữa không mẹ?

Sài Gòn lớn lắm mẹ, nhưng nó không lớn bằng mái nhà hạnh phúc của gia đình mình. Sài Gòn, cuộc sống sao mà vội vã quá, sao mà bon chen quá, nhộn nhịp quá. Người ta đi qua cuộc đời nhau cũng nhanh chóng làm sao. Con cứ ngỡ rằng mình sẽ thích nghi được với môi trường mới, sẽ sống thật tốt để hoàn thiện ước mơ vĩ đại nhất của cuộc đời mình. Con nhớ miền Trung quê mình, mảnh đất đá sỏi cằn cỗi nhưng đã nuôi lớn ấu thơ trong con, đã bao bọc và chở che cho con vững chãi hơn trước những nắng nôi giông bão của cuộc đời. Đi xa, xa rồi mới biết người miền Trung mình sống tình nghĩa làm sao. Người mình sống với mình bát nước đầy có nhau, có khổ đấy, có nghèo đấy nhưng mà tình nghĩa chẳng nghèo đâu bao giờ. Thành phố này có lẽ quá lộng lẫy nhộn nhịp để bao bọc cuộc sống của con. Con nhớ nhà quá, ngay lúc này, con chỉ muốn được về nhà, được nằm ngủ thoải mái mà trong đầu không còn một chút suy nghĩ nào thôi…!

Xã hội này chật chội, nó khiến con thấy lạc lõng quá mẹ ơi! Con muốn được về nhà, muốn được nằm ngủ trong vòng tay mẹ, muốn được sống lại cuộc sống của một đứa con nít như ngày nào.Con không muốn phải tự mình nỗ lực, tự mình chịu đựng và chấp nhận nữa… Mẹ! Con muốn về nhà! Con nhớ nhà!

Hà Ngân - Guu.vn

( Nguồn: https://guu.vn/myguu/1854825751409372/con-muon-ve-nha-con-nho-nha-00wUc9VwB8DgC.html)

Người Đăng : Admin

Bạn đang xem bài viết 1001 Bài Thơ Buồn Muốn Khóc Làm Đau Nhói Con Tim / 2023 trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!