Xem Nhiều 2/2023 #️ Ai Mua Hành Tôi, Thời Thương Tôi Với # Top 9 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 2/2023 # Ai Mua Hành Tôi, Thời Thương Tôi Với # Top 9 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Ai Mua Hành Tôi, Thời Thương Tôi Với mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Ngày xưa ba anh em nhà kia, nghèo quá, nghèo đến nỗi bố chết, không góp đủ tiền mua nỗi chiếc áo quan cỗ tạp. Ba anh em phải bó di hài bố vào trong một cái chiếu cũ rồi chờ tối khuya mới dám đốt đuốc vác mai khiêng bố ra đồng, vì chôn ban ngày ban mặt sợ làng xóm trông thấy người ta chê cười. Tha ma thì xa, mà ba anh em thì cùng đói cơm, gầy còm, ốm yếu nên đi được một quãng lại phải đặt bố xuống để thở. Một lát sau, anh Cả khiêng đằng đầu vui mừng bảo anh Hai và anh Ba: – Thầy linh thiêng quá, hai chú ạ, thầy thấy chúng ta yếu đuối nên nhẹ bỗng hẳn đi, tôi tưởng như khiêng chiếu không thôi, chú ạ. Anh Hai khiêng đằng chân cũng cười, nói: – Ờ nhỉ, như không có gì nữa, bác ạ. Còn người em út cầm đuốc thì chẳng nói gì, cứ việc nhẩn nha rọi đường cho hai anh đi. Kỳ thực thì không phải vì người chết linh thiêng mà vì cái thây đã rơi tụt xuống đất từ lúc nào, nhưng hai người khiêng mệt nhọc quá nên chẳng biết gì cả. Thế rồi ba anh em đi đến tha ma đào huyệt chôn bố nghĩa là chôn cái chiếu không có xác bố nằm trong. Lúc trở về, một cơn gió mạnh làm tắt mất đuốc. Nhưng không sao, đường trong làng ba anh em đã quen thuộc lắm, lần mò mà đi cũng được. Bỗng người em út vấp phải một vật răn rắn, bèn cúi xuống sờ soạng rồi kêu to bảo hai anh: – Cái thây ma hai anh ạ. Lạnh quá đi mất thôi. Hai anh cùng xuống rờ: – Ưø, cái thây ma thực? Giá đuốc không tắt thì ba người đã nhận thấy cái thây ma đó chính là bố mình. Anh Cả ngậm ngùi bảo hai em: – Chả biết ai mà lại chết đường chết xá thế này nhỉ! Anh Hai cũng buồn rầu nói: – Chắc người ta ngộ gió, xa cửa xa nhà nên mới chết bỏ xác ở giữa đường như thế này. Anh Ba bàn: – Thương hại quá nhỉ! Hay anh em ta chôn làm phúc? – Phải đấy! Chôn làm phúc. Tức thì ba anh em xúm lại khiêng cái tử thi, rồi chôn vùi ở một cái gò nhỏ bên đường. Chiều hôm sau ba anh em ra đồng viếng mộ thấy mả bố vẫn dẹt đét, còn mả của ai bên đường không biết thì mối xông đùn lên cao ụ. Ba người cũng không ngờ rằng đó là mả mình chôn làm phúc tối hôm trước vì đêm khuya không đèn không đóm chôn vội chôn vàng thì sáng ra còn nhớ chỗ nào vào chỗ nào nữa… Đêm hôm ấy anh Cả thấy con rồng vàng về báo mộng rằng: -“ Ông Cả ơi! Ông để nhầm mả bố ông vào chính giữa hàm tôi, làm tôi đau lắm không chịu được. Tôi van ông, ông chạy đi nơi khác cho. Tôi có bao nhiêu vàng bạc xin biếu ông tuốt, để đền ơn ông. Sáng dậy anh Cả thấy gian nhà chật hẹp của mình đầy ních những thỏi vàng, thỏi bạc sáng nhoáng. Anh ta vội vàng cất ráo cả đi vào một nơi kín, rồi xăm xăm ra đồng chạy mả bố nhích sang một bên. Anh ta không bàn với anh em, sợ chúng hỏi vặn vì cớ gì mộ cha vừa yên đã chạy ngay như thế. Giấu diếm không xong, mà nói thật lại phải chia bạc cho hai em, rất là không nên. Nhưng đêm hôm sau, con rồng vàng lại về báo mộng cho anh Hai, vì thật ra anh Cả đã chạy mả bố đâu, anh chỉ mới chôn lại cái chiếu mà anh tưởng có gói thây bố mình. Con rồng vàng về báo mộng rằng: -“ Ông Hai ơi, ông để nhầm mả bố ông vào chính giữa hàm tôi, làm tôi đau lắm không chịu được. Tôi van ông, ông chạy đi nơi khác cho. Tôi hết cả vàng bạc rồi chỉ còn kim cương châu báu thôi, tôi xin biếu ông tuốt để đền ơn ông.” Sáng sớm anh Hai mở bừng mắt nhìn ra thấy chói lòe, vì gian nhà chật hẹp, tồi tàn của anh có đầy ánh hào quang rực rỡ tưng bừng của kim cương, châu báu. Anh ta vội cất ráo cả đi vào một nơi thật kín rồi hấp tấp chạy ra đồng đào phắt mả bố lên chôn xích cái chiếu sang một bên, cũng như anh Cả, anh ta tưởng cái chiếu ấy có gói thi thể bố mình ở trong. Xong xuôi, anh ta trở về nhà hí hửng mừng thầm định bụng sẽ bán kim cương châu báu đi để tậu ruộng thật nhiều, dựng nhà thực đẹp thực to. Đến lượt anh Ba thấy con rồng vàng về báo mộng vì mả chưa chạy thì hàm nó còn đau. Nó báo mộng rằng: – “Ông Ba ơi, ông để nhầm mả bố ông vào chính giữa hàm tôi, làm tôi đau đớn lắm không chịu được. Tôi van ông, ông chạy đi nơi khác cho. Tôi hết cả vàng bạc, kim cương, châu báu rồi, chỉ còn mỗi một lọ nước này tôi xin biếu để đền ơn ông. Nước trong lọ quí lắm đấy, sau này ông sẽ dùng được nhiều việc rất lạ.” Sáng dậy anh Ba không thấy gian nhà chật hẹp tồi tàn của mình đầy ních những thỏi vàng thỏi bạc sáng nhoáng hay rực rỡ tưng bừng ánh kim cương, châu báu. Anh ta chỉ thấy ở giữa nhà có cái lọ sành đóng nút. Bèn đến mở nút ghé mũi ngửi thì, giời ơi! Mùi thơm sực nức xông ra khắp nhà, lại văng vẳng trong mùi thơm có tiếng đàn tiếng địch véo von réo rắt. Anh ta đậy vội nút lại, tức thì tiếng âm nhạc ngừng bặt. Anh Ba mỉm cười lẩm bẩm: – Nước quái gì mà lại biết đàn biết hát thế này! Hãy cất đi đã vì con rồng vàng nó bảo sau này dùng được nhiều việc. Anh ta bèn đặt lọ nước vào cái quang treo lên xà nhà rất là cẩn thận. Rồi nhớ đền lời con rồng vàng nhờ giúp, anh ta vác mai đến bãi tha ma để chạy nhích mả bố ra khỏi hàm nó chẳng nó kêu đau tội nghiệp! Nhưng cũng như hai anh trước, anh Ba chỉ chôn lại cái chiếu, còn mả bố thì vẫn táng ở hàm con rồng như cũ. Trong khi anh Ba đi chạy mộ cho cha, thì chị Ba ở ngoài về, trông thấy cái lọ treo lủng lẳng trên xà nhà. Chị ta bật cười nói một mình: – Lẩm cẩm quá đi mất thôi! Chẳng biết lọ gì mà nó treo lên đây thế này? Bèn lấy xuống mở nút, rồi chẳng buồn ghé mũi ngửi, chẳng kịp lưu ý đến tiếng địch bay ra, chị ta vội rút tay ra nguyền rủa: – Rõ nỡm ở đâu á! Tưởng có gì lạ, té ra đựng rặt nước mưa là nước mưa, mà lạnh chết đi được. Nhưng chị Ba kinh ngạc nhìn bàn tay cổ tay trắng muốt như mới lột da! – Ôi, nước gì quí thế này! Chị ta vui sướng quá, bê tấp lọ nước ra sau nhà rồi tắm gội kỳ cọ từ đầu đến chân. Tức thì chị ta trở nên một nàng tiên lộng lẫy, da trắng như ngà, tóc óng như mây, mắt phượng mày ngài, chân tay nhỏ nhắn xinh xẻo. Liền đấy có một luống hành. Những cây hành được nước tắm ở mình của chị Ba chảy vào gốc, lớn vụt ngay lên, lá dài bằng đòn gánh, củ to bằng cái bình vôi. Anh Ba ở tha ma về thấy mất lọ nước quý lại nghe có tiếng bì bõm ở sau nhà, liền chạy ra xem. Lúc ấy chị Ba vừa dốc cạn lọ nước. Anh Ba toan mắng vợ nhưng nhìn thấy vợ xinh đẹp quá anh ta lại thôi. Từ đấy, anh ta chỉ suốt ngày ngồi ngắm nghía vợ chẳng thiết đi làm ruộng, làm nương để kiếm ăn nữa. Vợ trách móc mãi anh ta mới chịu vác cuốc vác cày ra đồng. Nhưng chốc chốc anh ta lại quay về nhà ngắm vợ, chẳng làm nên khoai nên ngô gì cả. Vợ giận vợ khóc. Anh đâm hoảng, bèn nghĩ ra một cách: anh ta lấy một cái mo cau trát vôi thực trắng, thực mịn rồi vẽ dung nhan vợ lên tranh. Khi ra đồng làm lụng, anh ta cầm cái mo cau ở bên cạnh để mà ngắm nghía ảnh vợ cho đỡ nhớ. Qua một tháng, vợ mỗi ngày một đẹp thêm, mà cây hành mỗi ngày một lớn hơn. Vợ với hành, anh ta cho là cái khoái nhất trên đời. Một hôm, anh ta đương trồng ngô, thấy một con quạ cứ sán lăn đến bới, để nhặt những hạt anh ta vừa mới vùi. Anh ta tức mình quá cầm viên gạch lia trúng chân quạ. Nó đau quá kêu ầm lên và bay đi mất. Anh Ba đắc chí cười ha hả. Nhưng chỉ lát sau, con quạ trở lại liền bay xả xuống cướp cái mo của anh Ba: nó đã lập tâm trả thù anh. Mà nó trả thù được thực. Nó bay tít đến kinh đô, liệng hai, ba vòng trên cung điện nhà vua, rồi chờ khi vua ra sân rồng, nó bỏ rơi cái mo cau xuống. Vua nhặt lên xem thấy có họa dung nhan một người đàn bà cực kỳ xinh đẹp, thì lấy làm kinh ngạc, tấm tắc khen thầm: “Quái! Sao có người đẹp đến thế này!” Vua bèn hạ lệnh cho đòi thợ truyền thần vào cung để vẽ lại hình người đàn bà đẹp lên trên một trăm cái mo cau khác, rồi giao cho một trăm sứ giả mang theo đi khắp trong nước để tìm cho bằng được người ấy rước về làm cung phi mới nghe. Chẳng bao lâu sứ giả hỏi thăm lần được nhà anh Ba và bắt nghiến chị Ba đem về dâng vua. Vua sung sướng, cất ngay chị Ba lên chức Tây cung hoàng hậu rồi ban yến tiệc cho bá quan văn võ trong suốt mấy ngày đêm. Trong khi ấy thì ở gian lều chật hẹp tồi tàn anh Ba nhớ vợ đẹp ngồi khóc y ỷ, chẳng thiết gì đến công việc đồng án nữa. Trông thấy những cây hành lá dài bằng đòn gánh củ to bằng bình vôi, anh ta càng khóc to, và anh ta nghĩ thầm: “Đem bán quách đi thôi, chứ để luống hành lại, mình chỉ tổ nhớ đến vợ!” Anh ta bèn xếp một gánh nặng trĩu tuy mỗi bên quang chỉ có năm củ hành thôi rồi quẩy đi rao bán: “ Dọc bằng đòn gánh “ Củ bằng bình vôi. “ Ai mua hành tôi “ Thời thương tôi với!” Rao mãi chẳng có ai mua, người thường ai dám dùng thứ hành ma quái ấy, anh ta bèn gánh đến kinh đô để bán. Bấy giờ vợ anh ta đang ở trong cung. Tuy đã lên làm Tây cung hoàng hậu mà chị ta vẫn thường nhớ chồng cũ chẳng sao khuây khỏa được. Hôm mới bị bắt, chị ta gào khóc thảm thiết. Vua phải dỗ mãi chị ta mới nín. Nhưng từ đấy, chị ta như ngây như dại, như câm như điếc và cả ngày chẳng buồn hé môi dù chỉ để mỉm một nụ cười. Vua thấy thế lấy làm khổ tâm lắm, vì ngài chỉ muốn được ngắm cái cười nghiêng thành của Tây cung hoàng hậu. Ngài đã sai sứ giả đi khắp trong nước bắt hết các vai hề có tiếng về làm trò để Tây cung hoàng hậu xem. Nhưng Tây cung hoàng hậu vẫn chẳng cười. Ngài bèn xuống chiếu truyền rằng: “ Trong bàn dân thiên hạ, bất cứ người nào hễ làm cho Tây cung hoàng hậu cười một tiếng thì tức khắc được cất lên chức thượng thư”. Ngày hôm sau, ở khắp các nơi, từ thành thị cho chí thôn quê người ta kéo về kinh đô như nước chảy để tranh giành chức thượng thư. Vì không cần học rộng tài cao, sôi kinh nấu sử chỉ cốt làm hề khéo léo là được nhảy lên ngồi ghế thượng thư ngay thì ai mà không háo hức. Nghe đâu, trong bọn có cả mấy ông trưởng giả giàu xụ gánh tiền nghìn bạc vạn về kinh để toan chạy chọt vì họ tưởng chỉ đút lót quan thái giám trình Tây cung hoàng hậu cười cho một cái là mình thành thượng thư liền. Song không những Tây cung hoàng hậu vẫn không chịu cười mà nghe bọn kia làm trò hề, ngài lại càng bực mình thêm. Giữa lúc ấy, ở ngoài phố lanh lãnh có tiếng rao: “ Dọc bằng đòn gánh, “ Củ bằng bình vôi, “ Ai mua hành tôi, “ Thời thương tôi với”. Nhận được tiếng chồng, chị vợ sung sướng phá lên cười. Vua cùng văn võ bá quan kinh ngạc, bọn người dự thi trò hề đều thất vọng, thì thấy khi mình nhăn mặt nhăn mũi, khoa chân múa tay, hoàng hậu vẫn không nhích mép, thế mà đến lúc mình không làm gì cả thì tự nhiên ngài lại bật lên cười. Vua truyền quân lính ra xem ai rao. Tức thì quân lính lôi anh Ba với gánh hành của anh ta vào. Vua mới bảo anh ta rằng: – Trẫm tốn biết bao công của mà vẫn không làm cho hoàng hậu cười được, nay ngươi chỉ rao mỗi một câu đủ khiến cho hoàng hậu cười rất to rất vui. Vậy ngươi có phép gì lạ thế, tâu ngay với trẫm rồi trẫm ban thưởng cho. Anh Ba đặt gánh tâu bày: – Bẩm đức vua, con cũng không biết tại sao bà hoàng hậu nghe con rao lại cười như thế. Vua phán: – Vậy ngươi thử rao lại xem nào. Anh Ba vâng lời đặt gánh lên vai rao to: “ Dọc bằng đòn gánh, “ Củ bằng bình vôi, “ Dọc bằng đòn gánh, “ Củ bằng bình vôi, Tức thì vợ anh ta lại cười, cười chảy cả nước mắt nước mũi ra. Và chị chàng chỉ trông thấy mặt chồng cũng đủ vui sướng cười ngất rồi, có cần gì phải chồng rao mới cười. Nhưng vua cứ tưởng củ hành to tướng kia có phép lạ, bèn bảo anh hàng hành: – Trẫm thử thay đổi quần áo với ngươi xem. Rồi vua cởi áo trào, cởi xiêm rồng, tháo mũ vàng đưa cho anh Ba mặc và truyền anh Ba lên ngồi trên ngai cùng với Tây cung hoàng hậu, còn mình thì mặc bộ quần áo nâu của anh ta vào người, quẩy gánh hành của anh ta lên vai rồi rao lớn: Ai mua hành tôi, Thời thương tôi với Ai mua hành tôi, Thời thương tôi với. Anh hàng hành nghe rao liền quát: – Tên nào dám hỗn hào gánh hàng vào bán trong cung điện nhà vua. Quân lính đâu đem chặt cổ nó cho ta. Tiếng dạ ran. Quân lính kéo ồ vào điện anh hàng hành giả hiệu đem chém ngay trước sân rồng không kịp phân giải. Thế là anh Ba lên làm vua, và vợ anh ta thì làm hoàng hậu.

Nguồn: Truyện cổ tích Tổng hợp.

Truyện Cổ Tích Ai Mua Hành Tôi

Ngày xưa, có anh nông dân nghèo, một lần làm việc tốt, anh được tặng lọ nước thần, rồi nhờ lọ nước vợ anh bỗng trở nên xinh đẹp, anh cũng thu hoạch được cây hành to khổng lồ.

[the_ad id=”1585″]

Ngày xưa, có một anh chàng nọ, rất chăm chỉ cần cù, chịu khó làm ăn, anh còn độc thân và sống bằng nghề cày cấy. Một hôm, khi đang đốn củi trong rừng, anh bỗng thấy từ đâu bay tới một con quạ. Trên miệng con quạ khi ấy đang ngậm một con chim sẻ. Nó đậu trên phiến đá gần nơi anh làm với con chim sẻ đang thoi thóp. Nhìn thấy thế, anh liền động lòng thương con chim tội nghiệp bé bỏng sắp sửa mất mạng, làm mồi cho loài ác điểu.

Anh bèn nhặt hòn đá ném con quạ. Quạ giật mình bỏ mồi vỗ cánh bay lên. Tức mình vì hỏng miếng ăn, quạ kêu om sòm. Anh nhặt đá ném thêm và mắng: – “Đồ chim dữ, hãy cút ngay!”. Quạ hậm hực bay đi, miệng còn đe dọa sẽ báo thù. Anh chàng chạy lại nhặt con chim sẻ đang thoi thóp, cố tìm cách ủ cho nó sống lại. Ngay khi anh giập bã trầu vào vết thương, con chim sẻ đã hồi tỉnh và bay được. Nó cảm ơn anh và bảo anh ngồi chờ, nó sẽ biếu anh một vật.

Một lát sau, con chim đã bay trở lại miệng ngậm một cái lọ bé xíu đặt xuống bên cạnh và nói: – “Đây là là nước thần có phép làm cho người trẻ lại, vật thì lớn thêm, trần gian không ai có”. Nói rồi nó vỗ cánh bay đi. Anh ngồi lại tần ngần mở nút ra xem thì thấy đầy một lọ nước mùi thơm ngạt ngào. Anh nghĩ bụng:

– Chắc hẳn đây là nhưng thứ mà các cô chiêu bà quan hay dùng để làm đỏm, đâu đến lượt người như mình dùng.

Sau đó anh nút lọ lại cẩn thận. Gánh củi về về đến nhà, anh liền trèo lên cao, treo cái lọ ấy vào cái kèo nhà. Và rồi thời gian trôi qua, vì bận công việc làm ăn, anh cũng quên đi, không nghĩ tới cái lọ ấy nữa.

Sau nhiều năm dành dụm tích góp, anh cũng đã có một số vốn nho nhỏ để cưới vợ. Vợ anh cũng là người làm nông, cả ngày quần quật ngoài đồng ruộng, quanh năm chân lấm tay bùn nên ngoại hình đen đúa, xấu xí. Nhưng hai vợ chồng rất thương yêu nhau.

Tôi Yêu Tổ Quốc Tôi

Đêm công diễn và trao giải cuộc thi sáng tác ca khúc Tôi yêu Tổ quốc tôi (do Hội LHTN Việt Nam và Báo Thanh Niên tổ chức, Công ty CP Báo Thanh Niên và Công ty Legato thực hiện) đã diễn ra tưng bừng và rực rỡ sắc màu vào tối qua 14.10.

Đồng chí Nguyễn Phi Long ( Bí thư BCH Trung ương Đoàn - Chủ tịch Hội LHTN Việt Nam ) trao giải cho người thân của tác giả Lục Đức Hòa ( tác giả đang ở nước ngoài )

 Chương trình để lại dấu ấn sâu đậm về một tình yêu dành cho Tổ quốc đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ mà cũng thật sâu lắng với tâm tình dạt dào qua những giai điệu, lời ca đầy xúc cảm. Mạch xúc cảm của khán giả luôn được tiếp nối qua từng ca khúc lọt vào vòng chung kết khi được cất lên bởi nhiều giọng hát hay trên sân khấu. Lời ca dạt dào cộng với những hiệu quả dàn dựng sân khấu đa màu sắc của đạo diễn Thái Huân đã khiến nhiều ca khúc chạm vào trái tim người nghe. Đó là không gian ấn tượng với dàn hợp xướng cùng những cảnh trí thể hiện hào khí hồn thiêng sông núi cũng như sự mộc mạc giản dị với hình ảnh làng quê trong ca khúc Việt Nam Tổ quốc tôi yêu do NSƯT Tạ Minh Tâm trình bày; hay sâu lắng khi sân khấu chỉ thuần âm nhạc và giọng hát ca sĩ với dàn dây thính phòng sang trọng ở các tiết mục của Uyên Linh (Khúc hát dâng đời), Tạ Quang Thắng – Hồng Vy (Việt Nam trong trái tim tôi), Nhật Thủy (Tiếng Việt), nhóm Ayor (Tổ quốc gọi chúng tôi lên đường).

Ca sĩ Hồ Ngọc Hà, Đan Trường và Uyên Linh trong đêm diễn tối qua

Chắc chắn khán giả sẽ còn giữ mãi ấn tượng đến tận khi ra về với những kỹ xảo: thả dải lụa rồi kết nối thành ngôi sao vàng trên sân khấu rực đỏ (ca khúc Tình yêu Tổ quốc dạt dào Biển Đông do Đức Tuấn trình bày)

<

, kết nối những chiếc nón lá thành bản đồ VN, hay thành ngọn đuốc lớn tượng trưng cho sức trẻ thanh niên (tiết mục Tôi yêu Tổ quốc tôi, Đan Trường thể hiện)… Có thể nói, tình yêu Tổ quốc từ cuộc thi sáng tác ca khúc Tôi yêu Tổ quốc tôi sau hơn 3 tháng phát động trên Báo Thanh Niên đã và đang lan tỏa đến nhiều đối tượng khác nhau, đến với đông đảo người xem, đặc biệt là 2.000 khán giả trẻ có mặt tại nhà hát đêm qua. Tiếng Việt đoạt giải nhất cuộc thi sáng tác ca khúc Tôi yêu Tổ quốc tôi. Sau hơn 3 tháng phát động, BTC cuộc thi sáng tác ca khúc Tôi yêu Tổ quốc tôi đã nhận được gần 2.000 bài dự thi qua email và đường bưu điện. Kết quả: Giải nhất đã được ban giám khảo nhất trí đồng thuận trao cho ca khúc: Tiếng Việt (nhạc: Lục Đức Hòa, thơ: Lưu Quang Vũ), trị giá giải thưởng là 40 triệu đồng. Giải nhì (30 triệu đồng): Việt Nam trong trái tim tôi (Tạ Quang Thắng). 2 giải ba (20 triệu đồng/giải): Tình yêu Tổ quốc dạt dào Biển Đông (Nguyễn Duy Khoái) và Khúc hát dâng đời (Hình Phước Liên). 3 giải tư (10 triệu đồng/giải): Hát về Trường Sa (Đoàn Quang Trung), Đảo xa mến yêu (Nhật Trung) và Tổ quốc là tiếng mẹ (nhạc: Nguyễn Văn Phượng, thơ: Nguyễn Việt Chiến). 4 giải khuyến khích (6 triệu đồng/giải): Việt Nam Tổ quốc tôi yêu (Đông Dương Chiều), Tổ quốc (nhạc: Phạm Minh Thuận, thơ: Nguyễn Duy Xuân), Tổ quốc gọi chúng tôi lên đường (nhạc: Phạm Minh Thuận, lời: Nguyễn Hồng Diệu) và Tôi yêu Tổ quốc tôi (Nguyễn Đức Hiệt). Ca khúc đoạt giải sẽ đi vào đời sống giới trẻ Đến tham dự chương trình có sự góp mặt của anh Nguyễn Phi Long – Bí thư BCH T.Ư Đoàn, Chủ tịch Hội LHTN Việt Nam. Anh Long cho biết: “Cuộc thi sáng tác ca khúc Tôi yêu Tổ quốc tôi do Hội LHTN Việt Nam và Báo Thanh Niên tổ chức là một trong những nội dung quan trọng hưởng ứng phong trào Tôi yêu Tổ quốc tôi được phát động từ Đại hội đại biểu toàn quốc Hội LHTN Việt Nam lần thứ VII diễn ra vào tháng 12.2014

. Tôi tin rằng, các ca khúc đoạt giải sẽ đi vào đời sống giới trẻ, góp phần tôn vinh, truyền cảm hứng tình yêu Tổ quốc, yêu nhân dân, cổ vũ thanh niên biết rèn luyện, sống có trách nhiệm và cống hiến cho quê hương, đất nước”. Bài thơ Tổ quốc được phổ nhạc thành ca khúc riêng dành cho chương trình Tiết mục mở màn là ca khúc Tổ quốc – thơ Nguyễn Thế Kỷ (PGS-TS, Phó trưởng ban Tuyên giáo T.Ư) được nhạc sĩ Lê Quang sáng tác riêng cho cuộc thi. Không chỉ có tác phẩm thơ Tổ quốc được phổ nhạc lần này, nhà báo – nhà thơ Nguyễn Thế Kỷ còn có nhiều bài thơ hay viết về biển đảo, trong đó bài Thao thức Trường Sa đã được nhạc sĩ Lê Đức Hùng phổ nhạc thành ca khúc Bâng khuâng Trường Sa (2012), được giới trẻ yêu thích, góp phần vun đắp lòng tự hào dân tộc cũng như ý chí cùng chung tay bảo vệ vững chắc chủ quyền quốc gia nơi đầu sóng.

 

Đọc Truyện Cười Học Sinh: Học Hành Thời Facebook

Công nghệ đang len lỏi vào cuộc sống của tất cả mọi người, đặc biệt là facebook. Nhưng phải chăng chúng ta đã quá lạm dụng những công nghệ này. Câu chuyện như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng và hài hước với người đọc: hãy là người thông minh, biết cách áp dụng công nghệ đúng lúc và đúng chỗ.

Học hành thời Facebook

Hai cô trò ngồi nói chuyện với nhau.

– Em làm bài tập chưa Tí?

– Dạ em đã làm và post lên Facebook rồi.

– Em đã tag cô vào luôn rồi đấy.

– Cô cũng vừa post bảng điểm của em lên Facebook, cũng đã tag mẹ em rồi.

Vova dẫn em trai bước vào cửa hàng tạp hoá. Vova với lấy một hộp băng vệ sinh và đem đến quầy tính tiền.

Cô bán hàng hỏi: “Ôi, cái này cháu mua cho mẹ hả?”

Vova lắc đầu trả lời: “Không, cháu không mua cho mẹ.”

Cô bán hàng tươi cười: “Thế thì chắc cháu mua cho chị gái hả?”

Vova lắc đầu nguầy nguậy: “Không cho chị nào cả.”

Cô bán hàng lúc này tò mò lắm: “Thế không mua cho mẹ, cho chị thì cháu mua cho ai?”

“Cháu mua cho thằng em 4 tuổi của cháu.”…

Ngạc nhiên, cô bán hàng hỏi lại: “Thằng nhỏ đó hả?”

Vova gật đầu giải thích: “Phải ạ. …Trên ti-vi người ta nói nếu bạn xài mấy thứ này sẽ nhanh nhẹn hơn và phát biểu ý kiến nhiều hơn trong lớp, …mà em cháu thì nó cù lần lắm!”

Đọc truyện cười thời học sinh

Bé Vova đi học lớp 1. hôm nay cô giáo dạy vẽ và kêu mỗi bé hãy tự vẽ một bông hồng theo cách suy nghĩ và trí tưởng tượng của mình. Và Vova nắn nót vẽ để nộp bài cho cô giáo như các bạn.

Cô giáo say sưa chấm bài, hết bài này đến bài khá, bỗng nhiên cô dừng lại và ánh mắt tỏ vẻ ko hài lòng. Cô kêu tên Vova lên và cô hỏi:” Cô thật bất ngờ trước bức tranh bông hồng của con. Hãy nói cho cô biết đã bao giờ cô dạy con vẽ bông hồng có chân ko?”

Vova ngây thơ mắt ngấn lệ : thưa cô vì tối qua con nghe ba con nói với mẹ con rằng “bông hồng bé nhỏ của anh ơi, em hãy…….. dang hai chân ra đi!”

Bạn đang xem bài viết Ai Mua Hành Tôi, Thời Thương Tôi Với trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!