Xem Nhiều 2/2023 #️ Bài Thơ Về Nỗi Nhớ Quê Hương Của Người Xa Xứ # Top 9 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 2/2023 # Bài Thơ Về Nỗi Nhớ Quê Hương Của Người Xa Xứ # Top 9 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Bài Thơ Về Nỗi Nhớ Quê Hương Của Người Xa Xứ mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Tác giả: Kim Thanh Lâm Ơi những chàng trai nước Việt xa xứ Gói nỗi buồn cất bước chốn xa quê Gắng học giỏi, chăm làm gửi tiền về Nuôi cha mẹ, gia đình trong nổi nhớ Mối tình đầu, anh xin đành khất nợ Đêm hằng đêm vẫn thấy em trong mơ Đôi vai run con tim hoen ố mờ Bao nhọc nhằn, vết hằn in trên trán Nỗí nhớ nhà, nhớ quê buồn tản mạn Tấm hình em, anh chôn chặt vào tim Nụ cười tươi … như vạn mũi châm kim Anh đành lòng… buông em cho kẻ khác Hỡi các chàng trai nước Việt phiêu bạt Hãy đứng lên dũng cảm ngẩng cao đầu Đừng gục ngã khi tình đang đớn đau Người tương lai mới thật là yêu dấu..! Bài thơ viết về người sắp phải xa quê

CHIỀU NHỚ Tác giả: Chưa rõ Chân trời đổi sắc gọi hoàng hôn Lữ khách buồn vương ảo não hồn Buốt dạ mây bay sầu viễn xứ Se lòng gió lặng thảm hoài chôn Bầy chim mỏi cánh tìm hồ hởi Lũ dế kêu vang kiếm dập dồn Vọng mãi miền quê chiều trải nắng Xa rồi vẫn nhớ cảnh làng thôn Những bài thơ viết về nỗi nhớ quê hương của người xa xứ

XA XỨ Tác giả: Hoàng Trọng Lợi Phận nghèo nên phải đi xa Kiếm cơm kiếm áo cho con ta xài Lang thang xa xứ lạc loài Lai lưng làm lụng với hai tay trần Sáng trưa chiều tối cơm phần Được đem đóng hộp ăn dần qua loa Tính ra trong tháng chi tiêu Làm sao gửi được nhiều nhiều về quê Thế nên mải miết thêm giờ Tăng ca hết cỡ hết giờ thêm lương Kẻo không rỗi rãi lại thương Đàn con nhỏ dại phương xa quê nhà Vài năm ta sẽ về mà Ta lại xây nhà to nhất làng ta Cả làng trầm trồ xuýt xoa Nhà thằng cu tý kiều xa mới về. Bài thơ nhớ về quê hương của người xa xứ

TÌNH VIỄN XỨ Tác giả: Thuy Hao Dang Bên kia đại dương là là quê hương yêu dấu Đông năm nay tuyết nơi này như phủ hơn nhiều Đã bao đông nơi miền đất hứa có lắm nhiêu khê Người viễn xứ trái tim như nhỏ lệ mỗi bước xa quê lòng đầy nổi nhớ tiếng nấc tự tình trầm tư trăn trở tiếng tơ lòng chẳng thể nối tình thâm Không cùng sắc tộc chuyện tình rối rắm ngẫm trắng sự đời chẳng chút đắn đo ngoảnh tơ vương khi vầng trăng không tỏ tự vấn lòng ta trở về tắm ao ta Thôi thì ta đoan chính một mình băng giá Ôm con nhỏ lệ mỗi khi Đông về

Những Bài Thơ Viết Về Nỗi Nhớ Quê Hương Của Người Xa Xứ

Tuyển chọn những bài thơ hay nói về tâm trạng buồn của những người con xa nhà, xa xứ, xa quê hương.. Đó là những vần thơ thể hiện tâm trạng nhớ nhung về vùng đất mà ta đã từng sinh ra và lớn lên với biết bao kỷ niệm. Cũng chỉ vì cuộc sống, vì tương lai nên mới phải xa nơi “chôn nhau cắt rốn” này..

NỖI LÒNG XA XỨ

Thơ: Tùng Trần

Xót xa thay những phận đời đen bạc Vì mưu sinh phải lưu lạc xứ người Gắng dằn lòng mà lệ cứ tuôn rơi Thân cút côi nơi phương trời xa lạ

Nào oán than sao cuộc đời nghiệt ngã Chỉ tủi thân buồn bã phận bọt bèo Kiếp cơ hàn cứ quanh quẩn mang theo Nên cuộc đời chữ nghèo luôn đeo đuổi

Thân viễn xứ mấy ai nào tránh khỏi Ngày qua ngày mắt mòn mỏi đợi mong Như thuyền con theo nước chảy xuôi dòng Về quê hương sao bao ngày trông ngóng

Bước đi trên con đê dài ngã bóng Nghe chim chiều ríu rít dưới hoàn hôn Gió vi vu dịu mát tận tâm hồn Quên những ngày đôi chân chồn gót mỏi

Ai xa quê mà lòng không khắc khoải Lệ nhạt nhoà khi bóng tối vây quanh Nhưng chỉ vì cuộc sống phải mưu sinh Đành ngậm ngùi gởi thân nơi đất khách.

TÌNH THƠ VIỄN KHÁCH

Thơ: Nguyễn Hiếu

Lòng khắc khoải..nhớ đến quê da diết Kể từ ngày..ta cách biệt người thân Ngày và đêm..ta luôn mãi chuyên cần Dù gian khó..cũng chưa lần gục ngã

Vì cuộc sống..vợ con là tất cả Trả nợ tình..dù vất vả nệ chi Bước chân đi..rủ bỏ tuổi xuân thì Nơi đất khách..tâm khắc ghi từng chữ

Ai đã biết..của nỗi lòng lữ thứ Sống xứ người..luôn mãi giữ chữ nhân Kiếp tha hương..sớm tối cứ chuyên cần Bao cay đắng..cũng lần lần trôi mất

Đời viễn khách..với bao năm tất bật Chẳng hề phai..cái bản chất con người Mỏi mệt nhiều..mà môi vẫn cười tươi Cứ như thế..trên biển đời trôi nổi

Có mấy lúc..muốn cho mình được trội Cố vương lên..nhưng tự hỏi cách nào Biển đời nầy..nếu muốn được trèo cao Chân phải vững..vượt qua bao gian khó

Đành an phận..số ai người nấy có Hiểu thân mình..chỉ chừng đó mà thôi Sống yên vui..và quyết chẳng đua đòi Đời lữ thứ..sẽ đến hồi dừng lại..

NGƯỜI VIỄN KHÁCH

Thơ: Nguyễn Hiếu

Người viễn khách..ngày đêm vất vả Sống tha phương..đất lạ quê người Đôi lần khuôn mặt thiếu tươi Vì hoài bận rộn, nụ cười bỏ quên

Màn đêm lạnh..giăng trên đất khách Bình minh buồn..xoá sạch niềm vui Tha nhân chẳng dám ngủ vùi Mãi lo tìm kiếm, ngọt bùi cho con

Đôi khi thấy..mỏi mòn muốn nghỉ Rồi nhiều lần..ý chí lung lay Nhưng do phận số kiếp nầy Nào đâu than oán, cùng mây với trời

Chân vẫn bước..những nơi gian khó Tay vững chèo..sóng gió ngại chi Vượt qua giông bão xá gì Đời người lữ thứ, cứ đi đến cùng

Còn hơi thở..ung dung cứ tiến Lo gia đình..vĩnh viễn chẳng than Chỉ mong con trẻ thanh nhàn Thân dù có mệt, vẫn càn mà đi

Gian truân khổ nhọc lo gì Làm Cha là vậy, có chi phải rầu..

Trong trái tim những con người xa xứ Quê hương còn trăn trở những đêm mơ Hàng dừa xanh che mát khoảng trời thơ Làn khói bếp lửng lơ trên mái lá.

Quê hương ơi bao ngày xa xôi quá Nhớ thương từng gốc rạ với bờ tre Tiếng võng đưa kẽo kẹt những trưa hè Trên vòm lá nhạc ve ru rộn rã.

Giữa đồng xa có đàn cò bay lả Con trâu già gặm cỏ dưới triền đê Tiếng sáo diều hay khúc nhạc tình quê Nghe lắng đọng đê mê niềm mong nhớ.

Đêm trăng sáng gái trai làng gặt lúa Điệu hò khoan chan chứa giữa mênh mông Giọt sương đêm thấm đôi má ửng hồng Cô thôn nữ nghe lòng xao xuyến lạ.

Quê hương ơi dẫu đường đời muôn ngã Đêm tha phương lã chã lệ sầu vương Lòng mẹ hiền là lòng dạ quê hương Đang rộng mở yêu thương và chờ đợi.

QUÊ HƯƠNG CÒN MÃI TRONG TIM

Thơ: Diệp Ly

Trong trái tim những người con viễn xứ Gánh hành trang trĩu nặng chữ quê hương Dù xa xôi dù cách trở dặm trường Đêm trở giấc tình thương không phai nhạt.

Ký ức khơi những đêm trăng bàng bạc Hương ân tình ngào ngạt khắp không gian Mùi đất nồng mùi rạ mới tỏa lan Sương lay động bên đàng ai tát nước.

Vị phù sa đẫm hồn không quên được Con cua đồng lội ngược nước về sông Cánh cò chao giữa đồng rộng mênh mông Con đò nhỏ giữa dòng câu khoan nhặt.

Bóng quê hương trọn đời còn ghi khắc Lời mẹ ru dào dạt giữa trưa hè Con trâu nằm nhai cỏ cạnh bờ tre Cha cất giọng hò vè bên ruộng lúa.

Tình quê hương vẫn đong đầy muôn thuở Chẳng phụ ai dù ai nỡ phụ mình Vẫn đợi chờ từng bước nhỏ phiêu linh Về sưởi ấm ân tình qua dông bão.

Về đi anh một lần cho trọn đạo Để quê mình thôi sầu não chờ trông.

MÙA ĐÔNG XA XỨ

Thơ: Quốc Phương

Nơi quê nhà ..có lạnh lắm không em Anh nghe báo.. gió về thêm đợt mới Nếu có thể..lòng anh đây xin gởi Chút nắng hồng.. về với cả quê hương

Nơi quê nhà.. vẫn còn những vấn vương Anh nhớ mãi chúng tôi đêm trường giá lạnh Nơi ấy có.. dáng hình em mỏng mảnh Vẫn đợi chờ ..từng ánh nắng mùa đông

Nơi xa xôi.. anh chỉ có tấm lòng Gởi về em ..đỡ nhớ mong một thuở Ở nơi ấy.. có bao điều nhung nhớ Quê hương mình.. ở đó thật yêu thương.

LẠI MỘT MÙA THU VIỄN XỨ

Thơ: Nguyễn Hiếu

Thu cũng đã sắp về trên đất lạ Mỗi lá vàng thường mang cả niềm đau Chốn quê xưa cảnh sắc chẳng đậm màu Sao nhớ quá đến nát nhàu tâm khảm

Chiều Thu vắng áng mây vàng như thảm Khiến nỗi buồn như muốn chạm vào tim Lối xưa ơi sao cứ mãi đến tìm Làm đau nhói giống dao ghim vào thịt

Rồi những lúc khóm mây đen mù mịt Cơn mưa chiều như chăm chít lòng ai Khiến con tim rêm rĩ kéo thêm dài Làm vết cứa vẫn chưa phai màu nhớ

Chiều Thu ấy vẫn trong tim muôn thuở Nhớ thêm nhiều thì vết lở càng sâu Cố quên đi những giây phút u sầu Mà năm tháng mưa ngâu thời son trẻ

Tìm giây phút lặng yên cho tâm nhẹ Giữ phận mình cho sức khỏe bền lâu Sống an vui cho đến tuổi bạc đầu Quên đi hết những nỗi sầu bi thảm

Ngồi đây ngắm áng mây chiều ảm đạm Nên chạnh lòng và chạm đến hồn thơ Nhớ chuyện xưa theo ta mãi từng giờ Mùa Thu hỡi sao ngẩn ngơ trôi biệt.

NỖI LÒNG NGƯỜI VIỄN KHÁCH

Thơ: Nguyễn Hiếu

Năm tháng rộng sống nơi miền đất lạ Mỗi ngày qua thường gói cả tâm tư Có những khi thần trí cũng mệt nhừ Rồi lại nghĩ chuyện thật hư thuở trước

Trong thực tế đã bao người hiểu được Nơi xứ người cũng vẫn ước điều may Vẫn mơ hoang trong cuộc sống mỗi ngày Cũng khao khát nhìn mây bay lúc sáng

Luôn cố gắng cho con thơ chói rạng Đừng như mình cứ cày hãng mỗi đêm Để vợ con hay đợi ngóng bên thềm Vào những lúc trời đổ thêm tuyết lớn

Bao kẻ nghĩ tánh tôi hay nói giỡn Nhưng thiệt tình chẳng đùa cỡn gì đâu Lắm khi vui cũng đôi lúc héo sầu Vì cuộc sống luôn có câu hư, thật

Người Viễn xứ ai chẳng mơ vật chất Nhưng phải cày và cũng thật là chăm Muốn tương lai đẹp như ánh trăng rằm Luôn chịu khó với hàng trăm vất vả

Nay mới thấu sống ở bên xứ lạ Không gì bằng vốc tất cả bình sinh Để ngày sau ngó lại bản thân mình Đừng hối tiếc những lộ trình đã trải

Thân viễn xứ nào có chi quản ngại Lo gia đình và con cái thành nhân.

THU THA HƯƠNG

Thơ: Nguyễn Hưng

Ôi mùa thu trong hồn người lữ thứ Trĩu bàn chân viễn xứ đến nao lòng Vọng cố hương biền biệt cánh nhạn mong Đâu một thuở bên dòng sông ký ức ?

Lá vàng rơi ngập từng đêm thao thức Khúc Tiêu Tương nức nở ánh trăng tàn Lả cung sầu tiếng dế khóc than van Đầy tâm tưởng gió ngàn thêm giá buốt.

Bao tủi hận vẫn nghẹn ngào cố nuốt Thu hoang liêu trên suốt tháng năm dài Màu kỷ niệm đã nhuốm ánh vàng phai Nơi bến cũ có ai còn ngóng đợi ?

Đây nỗi niềm trong lòng ta vời vợi Thời gian trôi đâu đợi khách ngập ngừng Kìa sỏi đá mà sao thấy rưng rưng Ngỡ mộng lòng đã ngưng thành giọt lệ.

Nơi đô thành như tựa miền hoang phế Ngẫm cũng vì dâu bể bước chân đi Bao nhiêu năm giờ có được những gì ? Bao phù hoa cũng chỉ là gió thoảng.

Thu đâu chỉ mùa lá vàng lãng đãng Khi hồn ta quá vãng một thuở xưa Nơi tha hương buồn đếm mấy cho vừa Sầu giăng lối… đường thưa đầy lá trút.

Bài Thơ Xuân Tha Hương – Nỗi Lòng Người Xa Quê Của Nguyễn Bính

Bài thơ Xuân Tha Hương là một tác phẩm gần gũi với bạn đọc của nhà thơ Nguyễn Bính. Ông là một nhà thơ nổi bật trong nền văn học Việt Nam

Thơ Nguyễn Bính “chân quê”, giản dị, mộc mạc, nhẹ nhàng, trong sáng, và hồn nhiên như ca dao trữ tình. Ông viết về làng quê qua lăng kính tình cảm lãng mạn, biểu lộ một tình quê, một hồn quê chân tình và gần gũi

Bài thơ tràn đầy cảm xúc bộc lộ nỗi nhớ mong quê hương da diết của nhà thơ khiến độc giả bồi hồi xúc động và thêm phần cảm phục ngòi bút tài hoa của thi sĩ

(Gửi chị Trúc)

trăm câu một vần

Tết này chưa chắc em về được Em gửi về đây một tấm lòng Ôi, chị một em, em một chị Trời làm xa cách mấy con sông Em đi trăng gió đời sương gió Chị ở vuông tròn phận lãnh cung Chén rượu tha hương, giời: đắng lắm Trăm hờn nghìn giận một mùa đông Chiều nay ngồi ngắm hoàng hôn xuống Nhớ chị làm sao, nhớ lạ lùng!

Tết này chưa chắc em về được Em gửi về đây một tấm lòng Vườn ai thấp thoáng hoa đào nở Chị vẫn môi son vẫn má hồng? Áo rét ai đan mà ngóng đợi Còn vài hôm nữa hết mùa đông! Cột nhà hàng xóm lên câu đối Em đọc tương tư giữa giấy hồng Gạo nếp nơi đây sao trắng quá Mỗi ngày phiên chợ lại thêm đông Thiên hạ đua nhau mà sắm Tết Một mình em vẫn cứ tay không Vườn nhà Tết đến hoa còn nở Chị gửi cho em một cánh hồng (Tha hương chẳng gặp người tri kỷ Một cánh hoa tươi đã lạnh lòng)

Tết này chưa chắc em về được Em gửi về đây một tấm lòng Chao ơi, Tết đến em không được Trông thấy quê hương thật não nùng Ai bảo mắc duyên vào bút mực Sòng đời mang lấy số long đong Người ta đi kiếm giàu sang cả Mình chỉ mơ hoài chuyện viễn vông Em biết giàu sang đâu đến lượt Nợ đời nặng quá gỡ sao xong?

Tết này chưa chắc em về được Em gửi về đây một tấm lòng Tết này, ô thế mà vui chán Nhưng một mình em uống rượu nồng Rượu cay nhớ chị hồi con gái Thương chị từ khi chị lấy chồng Cố nhân chẳng biết làm sao ấy Rặt những tin đồn chuyện bướm ong Thôi, em chẳng dám đa mang nữa Chẳng buộc vào chân sợi chỉ hồng Nàng bèo bọt quá, em lăn lóc Chấp nối nhau hoài cũng uổng công! (Một trăm con gái đời nay ấy Đừng nói ân tình với thuỷ chung!) Người ấy xuân già chê gối lẻ Nên càng nôn nả chuyện sang sông Đò ngang bến dọc tha hồ đấy Quý hoá gì đâu một chữ đồng! Vâng, em trẻ dại, em đâu dám Thôi, để người ta được kén chồng Thiếu nữ hoài xuân mơ cát sĩ Chịu làm sao được những đêm đông (Khốn nạn, tưởng yêu thì khó chứ Không yêu thì thực dễ như không!) Chị ơi, Tết đến em mua rượu Em uống cho say đến não lòng Uống say cười vỡ ba gian gác Ném cái chung tình xuống đáy sông Thiên hạ “Chi nghinh Nam Bắc điểu” Tình đời “Diệp tống vãng lai phong”

Tết này chưa chắc em về được Em gửi về đây một tấm lòng Với lá thư này là tất cả Những lời tâm sự một đêm đông Thôn gà eo óc ngoài xa vắng Trời đất tàn canh tối mịt mùng Đêm nay em thức thi cùng nến Ai biết tình em với núi sông Mấy sông mấy núi mà xa được Lòng chị em ta vẫn một

Tết này chưa chắc em về được Em gửi về đây một tấm lòng Cầu mong cho chị vui như Tết Tóc chị bền xanh, má chị hồng Trong mùa nắng mới sầu không đến Giữa hội hoa tươi ấm lại lòng Chắc chị đời nào quên nhắc nhở: Xa nhà, rượu uống có say không?

Cảm thức về nỗi nhớ cố hương, không chỉ là cái riêng có của Nguyễn Bính, mà là căn tính ở mỗi người trong kiếp nhân sinh đã được thi nhân nâng lên thành một qui luật mang tính phổ quát. Đó là cái tình hoài hương trong những ngày xuân phải sống “lênh đênh” xa cách, khi mà nhu cầu đoàn tụ, sum họp bên ngôi nhà ấm êm ở quê hương mỗi khi Tết đến, đang là khao khát thiêng liêng đối với con người hơn bao giờ hết!

” Lênh đênh tóc rối cỏ bồng chiều ba mươi tết ai không nhớ nhà ”

(Xuân về nhớ cố hương)

Vì vậy, trong thơ Nguyễn Bính nói chung và thơ xuân của ông nói riêng, cảm thức về nỗi nhớ cố hương luôn thường trực và là thi hứng chủ đạo làm nên hệ mỹ học trong vũ trụ thơ của ông. Thế nên, trong bài thơ Xuân tha hương được Nguyễn Bính viết ở Huế, tháng chạp năm Nhâm Ngọ 1942, câu thơ “Tết này chưa chắc em về được”, thi nhân đã nhắc lại đến bảy lần và mỗi lần thể hiện một trạng thái khác nhau của cảm thức này. Nhưng tựu trung vẫn là sự xa cách và nhớ thương trong cô độc phận người của những ngày “xuân tha hương” mà khi chạm đến những câu thơ này lòng ta không thể không thấy xa xót và cảm thương đối với thi nhân. Điệp ngữ “Tết này chưa chắc em về được” như lưỡi dao cứa vào tim thi sĩ và người tiếp nhận vì sự ám ảnh khôn nguôi của xa cách và nhớ mong. Thi sĩ – kẻ tha hương dường như đang tha thiết kiếm tìm sự đồng cảm, tri âm trong nỗi đau xa xứ đang đè nặng tâm hồn ông đến “não nùng”…

” Tết này chưa chắc em về được Em gửi về đây một tấm lòng Ôi, chị một em, em một chị Trời làm xa cách mấy con sông ”

” Bốn bể vẫn chưa yên sóng gió; Xuân này em chị vẫn tha hương, Vẫn ăn cái Tết ngoài thiên hạ”

Thơ Hay Viết Về Miền Trung Quê Hương &Amp; Nỗi Nhớ (Tổng Hợp)

Miền Trung yêu dấu ta ơiTừ trong gian khó càng ngời sáng hơn

Nắng mưa dẫu có thất thườngNâng niu đòn gánh hai đầu thương nhau

Trọn tình trọn nghĩa trước sauBỉm Sơn Thanh Hoá đường tàu đẹp xinh

Quê hương phong cảnh hữu tìnhPhong Nha đệ nhất Quảng Bình xứng danh

Hiền Lương Quảng Trị trong lànhBiết bao chiến sĩ tử sanh chốn này

Nghệ An Hà Tĩnh chung tayNgã Ba Đồng Lộc đường cày đảm đang

Chùa Liễu Hạnh đến Đèo NgangSông Hương Núi Ngự mênh mang Tràng Tiền

Đà Nẵng thành phố bình yênBà Nà Non Nước cảnh tiên tuyệt vời

Hội An phố cổ dạo chơiĐèn lồng giăng mắc rợp trời vui sao

Lý Sơn Quảng Ngãi sóng tràoHải âu tung cánh lượn chao sớm chiều

Vào Bình Định lại thêm yêuKỳ quan Eo Gió mĩ miều anh ơi

Phú Yên núi Nhạn lưng trờiHoa vàng trên cỏ xanh tươi trải dài

Ra Mũi Điện buổi sớm maiNgắm mặt trời mọc đan cài tình chung

Biển Nha Trang đẹp lạ lùngTàu thuyền tấp nập giữa trùng khơi xa

Tháp Chàm, Ninh Thuận, Chăm PaKhơ Me, Kinh tộc đều là anh em

Mời nhau ly rượu làm quenQuê hương em đó phèn chua gót hài

Anh ơi đừng vội bai baiVẫn còn Phan Thiết trải dài cát hoang

Có cô em gái mơ màngLàm thơ ca hát đợi chàng về thăm.

MIỀN TRUNG – Thơ: An Nhiên

DA DIẾT MIỀN TRUNG – Thơ: Thụy Giang

Xây lên hạnh phúc thênh thangDân giầu nước mạnh sánh hàng năm châu.

*Chú Thích: Mẹ Thứ có 9 người con hy sinh

THƯƠNG VỀ MIỀN TRUNG MÙA NẮNG NÓNG

*Mùa nóng nực kéo dài sang tháng BảyNắng Miền Trung ai cũng thấy dư thừaTrẻ trong làng mơ được tắm cơn mưaSông cạn kiệt hàng dừa không soi bóng*Đồng đất bạc phơi lưng trần rát bỏngGió nồng oi ngưng đọng giữa trời chiềuThân lúa gầy nghiêng ngả dáng liêu xiêuCây cỏ dại cũng tiêu điều xơ xác*Đường cát trắng như giữa miền hoang mạcLối đi về ngơ ngác bước chân emMồ hôi rơi mặn chát cánh môi mềmGió Lào nóng khí trời thêm oi ả*Thảm thực vật dày lên như đống rạLửa vô tình tất cả dễ tiêu tanVạn chúng sinh khắc khoải giữa tro tànNắng cũng cháy không gian càng ngộp thở*Mưa sẽ đến cho ngàn hoa rực rỡMá em hồng không còn sợ nắng thiêuGió đông lên mát rượi cả trời chiềuAi buông thả một tiếng tiêu đồng vọng.*Hà Nội 17/7/2020Nguyễn Văn Pứ

THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG – Thơ: Lăng Thủy

MIỀN TRUNG BÃO LŨ – Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Sài Gòn ơi..hãy chung lời nhắn nhủChuẩn bị chuyến hàng tích lũy cứu miền trung.

Bạn đang xem bài viết Bài Thơ Về Nỗi Nhớ Quê Hương Của Người Xa Xứ trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!