Xem Nhiều 12/2022 #️ Cảm Xúc Về Thơ Và Nhạc Của Nguyên Sa &Amp; Ngô Thụy Miên: “Tuổi Của Nàng Tôi Nhớ Chỉ Mười Ba…” / 2023 # Top 19 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 12/2022 # Cảm Xúc Về Thơ Và Nhạc Của Nguyên Sa &Amp; Ngô Thụy Miên: “Tuổi Của Nàng Tôi Nhớ Chỉ Mười Ba…” / 2023 # Top 19 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Cảm Xúc Về Thơ Và Nhạc Của Nguyên Sa &Amp; Ngô Thụy Miên: “Tuổi Của Nàng Tôi Nhớ Chỉ Mười Ba…” / 2023 mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên đã từng nói: “Nguyên Sa là một trong những nhà thơ có những bài thơ tình mà tôi ưa thích nhất, và kể từ ngày tôi quen biết anh ở Sài Sòn cho đến bây giờ thì trong nhạc của tôi, thơ của anh luôn có chỗ đứng đặc biệt”.

Trong thời gian còn đi học, Ngô Thụy Miên đọc thơ Nguyên Sa nhiều nhất, và có lẽ vì thế chất thơ trong trẻo ấy đã thấm vào tâm hồn ông. Nhạc sĩ cũng bộc bạch: “Trong tất cả bốn thập niên viết nhạc, thơ Nguyên Sa lúc nào cũng bàng bạc trong dòng nhạc của tôi”.

Nhạc của Ngô Thụy Miên và thơ Nguyên Sa đã cùng đồng hành với nhau trong gần nửa thế kỷ và đã được nhiều thế hệ khán giả yêu thích với các ca khúc đã trở thành bất tử: Áo Lụa Hà Đông, Paris Có Gì Lạ Không Em, Tháng Sáu Trời Mưa, và Tuổi Mười Ba:

Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng Mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay Trưa nắng ngạt ngào tôi ở lại đây Như một buổi hiên nhà nàng dịu sáng

Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba Áo nàng xanh anh mến lá sân trường Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương Anh pha mực cho vừa mầu áo tím.

Rồi trách móc trời không gần cho tay với Và cả nàng hư quá sao mà kiêu Nên đến trăm lần: “Nhất định mình chưa yêu” Nên đến trăm lần: “Nhất định mình chưa yêu”

Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng

Đó là 2 câu thơ nổi tiếng của thi sĩ Nguyễn Bính, cho “nắng mưa” và “tương tư” là hai thứ “bệnh” đáng yêu. Nắng mưa cũng chỉ là mưa nắng bình thường nhưng mang đến cho người ta cảm xúc khác nhau trong quá khứ và hiện tại. Hoài niệm về dĩ vãng, về thời chớm mộng mơ hình như lúc nào cũng đến với tâm hồn nhạy cảm của thi nhân, từ bất chợt cơn mưa, từ phôi pha màu nắng:

Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng Mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay Trưa nắng ngạt ngào tôi ở lại đây Như một buổi hiên nhà nàng dịu sáng

“Nơi đẹp nhất là nơi người tôi yêu ở”, là nơi dù trời mưa hay nắng cũng chứa chan nhiều kỷ niệm nhung êm mang màu sắc yêu thương. Là nơi mà khi xa rồi, nhiều lần lòng tự hỏi “Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng”, để ước gì một lần về lại với nơi ấy ngày xưa.

Nhưng “mưa tôi chả về”, mưa ở trong tôi, mưa của kỷ niệm không về, cho xót xa nghe bong bóng vỡ đầy tay, hình ảnh bong bóng vỡ từ những giọt mưa gợi nên điều buồn thương mất mát vỡ tan… Mưa không về thì có không khung trời ngọt ngào đầy nắng? Tôi ở lại đây “như một buổi hiên nhà nàng dịu sáng”, ở lại với thời gian dịu êm đã qua đi không còn tìm lại được, có chăng là chỉ trong tâm tình hoài tưởng…

Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba Áo nàng xanh anh mến lá sân trường Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương Anh pha mực cho vừa mầu áo tím.

Thế hệ học sinh sinh viên thời ấy, ai mà không yêu, không thuộc lòng những câu thơ tình của Nguyên Sa: “Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc”…

Cách tỏ tình dễ thương, kín đáo mà hàm nghĩa lan tỏa rộng ra, từ yêu màu áo của nàng mà về yêu màu thiên nhiên hoa lá. Có nhiều người thích thơ Nguyên Sa quá, chưa có nàng áo xanh nào cả mà cũng về “mến lá sân trường” vì tâm hồn của tuổi mới lớn rung động những nhịp đập đầu đời từ tình yêu thánh thiện, tình yêu ngây ngô ngượng ngập nhưng đầy thiết tha:

“Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương. Anh pha mực cho vừa mầu áo tím”

Thư tình hồi đó thường là thư không dám gửi, nhưng viết thật nắn nót sợ nét chữ không đủ đẹp, lời văn chưa đủ ý. Sợ thư không đủ nghĩa yêu thương nên anh “pha mực”, có nhiều đọc giả hiểu lối “pha mực” này thông thường như cách phối màu thông thường, màu đỏ pha với màu xanh dương sẽ ra màu tím. Nhưng với người đọc thơ có suy tưởng rộng hơn, “pha mực” ở đầy là pha màu nỗi lòng, màu trái tim của mình để cho vừa với màu áo tím. Một khổ thơ mà tả đủ ba màu áo vàng, xanh tím, gói đủ tình yêu của kẻ đang tương tư màu áo của nàng, mang hết tâm trạng bâng khuâng luyến nhớ của những người cậu học trò trước làn gió mới của thời trẻ dại, bỗng một hôm “đứng ngẩn trông vời áo tiểu thư”.

Rồi trách móc trời không gần cho tay với Và cả nàng hư quá sao mà kiêu Nên đến trăm lần: “Nhất định mình chưa yêu” Nên đến trăm lần: “Nhất định mình chưa yêu”

Yêu rất nhiều, mơ rất nhiều nhưng những mối tình thơ mộng xưa nay đều trắc trở trái ngang không như lòng người mong muốn. Khi xa nhau rồi, đâm ra trách cao xanh không cho gần tay với đến mộng đẹp duyên tình. Trách trời rồi trách luôn cả nàng: “hư quá sao mà kiêu…?”

Trách nàng chỉ là “trách yêu” thôi chứ không trách oán. Ai mà giận, mà oán cho được, khi mối tình kia còn ngây thơ quá, khi nàng mới vừa tuổi mười ba! Có chăng là lời hờn dỗi như ngày xưa còn bé, là câu phủ nhận: “Nên đến trăm lần: nhất định mình chưa yêu” của tuổi mười lăm, mười tám ngày xưa…

Đến trăm lần hờn dỗi nói nhất định mình chưa yêu mà trước đó đã tha thiết nhìn nhận “Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương. Anh pha mực cho vừa màu áo tím”

Thơ của Nguyên Sa đã nói thay tâm trạng của những người đang có màu áo tiểu thư để mà về “pha mực” cho tím đầy yêu thương ngượng ngập thuở ban đầu. Sau thế hệ của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, chúng tôi khi tuổi vừa lớn cũng yêu thích dòng thơ ca tụng màu áo học trò, trái tim cũng đồng nhịp run run trước mấy câu:

Chả có gì… sao lòng mình cũng thẹn Đến ngượng ngùng bỡ ngỡ… hay là ai? Trăm lá thư lót giấy kẽ đòng đôi Mà nét chữ còn run (dù rất nhẹ)

(Trích nguyên tác bài thơ Tuổi Mười Ba – Nguyên Sa)

“Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc. Áo nàng xanh anh mến lá sân trường”. Yêu thơ Nguyên Sa nên hồi đó dù tôi chưa có “Áo nàng xanh” cũng về “Mến lá sân trường”. Màu lá của tuổi hoa niên, theo thắm thoát thời gian vẫn mãi là màu xanh vĩnh cữu trong bầu trời thiên thanh. Mới biết thơ không chỉ là để đọc thưởng thức, mà thấm đẫm và ghi sâu, vô hình trung hướng thiện cho tâm hồn độc giả về nẻo Chân Thiện Mỹ.

Ca khúc Tuổi Mười Ba được nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên giới thiệu lần đầu với công chúng vào năm 1974, trong băng nhạc đầu tiên của chàng nhạc sĩ còn rất trẻ năm ấy, và đã tạo nên được một hiện tượng trong giới khán giả yêu nhạc tình ca ở Sài Gòn.

Băng nhạc Tình Ca Ngô Thuỵ Miên năm 1974 đã tạo nên một hiện tượng đặc biệt, vì lần đầu tiên có một nhạc sĩ chỉ mới ngoài 20 tuổi lại phát hành được một băng nhạc riêng với sự góp mặt của toàn những danh ca nổi tiếng nhất: Thái Thanh, Duy Trác, Khánh Ly, Lệ Thu, Thanh Lan, Châu Hà…

Ca sĩ hát Tuổi Mười Ba đầu tiên chính là danh ca Thái Thanh. Mời các bạn nghe lại sau đây:

Nguồn: nhacvangbolero.com

Bài Thơ Đêm Mưa Của Tác Giả Nguyên Sa / 2023

Tác giả: Nguyên Sa

Tôi đợi em ở một góc công trường. Ðằng sau lưng tôi: một giòng sông chảy quanh co. Trước mặt: con đường nhựa đen chảy dài về xa bóng mưa rơi thấp thoáng.

Tôi đợi em từ 8 giờ. Bây giờ đã 9. Có lẽ đã 9 giờ 5 phút.

Tôi không đếm thời gian bằng đôi mắt say mê của người biển lận đếm bạc vàng rồi cất vào tủ sắt. Nhưng chắc em biết rằng thời gian đợi chờ – đợi chờ một người yêu – bao giờ cũng trôi qua rất chậm.

Tôi đứng hỏi thầm. Em đến hay không đến?

Tôi mong rằng em sẽ đến nhưng cũng chắc là không.

Dù em đến hay không, tôi muốn bảo thầm em: hãy giữ lấy thời gian mà suy tính – dù trong buổi đợi chờ tôi đứng giữa đêm mưa

Em hãy suy tính cho khôn ngoan. Bởi vì một khi ra nẻo đường hò hẹn em sẽ phải để lại đằng sau lưng những mái nhà cong vút, những mui xe lóng lánh mưa rơi.

Tôi sẽ đưa em đi vào con đường xa thẳm.

Tôi sẽ đưa em đi trên những bờ sông. Không có thuyền, không có xe. Chỉ có những ngón tay yêu đương lồng vào nhau tìm phương hướng.

Tôi sẽ chỉ đem lại được cho em một cuộc đời đạm bạc: tôi chỉ biết ôm tóc em trong mưa để uống từng giọt nước và nói cùng em những lời đắm đuối đầy thơ.

Phải, tôi sẽ ôm mái tóc dài đen ướt đẫm bằng bàn tay của người chết đuối níu lấy mảng thuyền lướt đi trong bóng tối đêm khuya.

Và sẽ tìm trong mắt em những nụ cười say đắm. Những nụ cười có sức đám say mở rộng chân trời và nguồn sống vô biên.

Còn nếu như em không đến? Em không đến tôi cũng chả dám giận hờn em.

Em hãy ở lại nhà. Ðóng chặt cửa sổ kẻo mưa hiu hắt. Kéo chăn chùm kín cổ kẻo gíó lùa về lạnh những giấc mơ êm.

Em hãy ở lại nhà. Tôi không dám giận hờn em.

Tôi lại ra đi. Sáng ngày mai tôi lại ngửa mặt lên trời cao nhìn vầng thái dương đỏ lửa chói mắt thế nhân.

Tôi lại đi thẳng vào cuộc đời nghiêng ngửa.

Tôi lại đàn cho lòng tôi hát dịu lời ca. Rồi những đêm khuya nhớ em tôi đàn to, hát to gọi cuồng phong về điều khiển trăm cây làm vũ điệu.

Và nếu đến một ngày không còn ai dám hò hẹn trên bờ sông tôi sẽ đốt đuốc đứng bên bờ Ngân Hà để Chức Nữ Ngưu Lang nhìn rõ mắt nhau qua đôi bờ sông tình tự.

Những ngôi sao rụng: tôi sẽ nhặt từng ngôi sao rụng. Trăm ngôi sao tôi kết lại một vòng sao. Ðể những đêm tối trời tôi trốn về đặt trên mộ người trinh nữ yêu thơ mà cũng phải giã từ nhân thế.

Còn những bài thơ tình của chúng mình xưa cũ tôi sẽ chôn kín dưới những gốc hoàng lan để mai sau những người con gái hẹn hò mà e ngại đường xa ngồi nghe gió hiu hiu của lòng mình rung động.

Em sẽ đến hay em không đến? Tôi sẽ đợi trong mưa mà không giận hờn trách móc em đâu.

Tôi không trách em bởi vì không thể trách người đời không biết nghe âm thanh của đá chuyển mình, mây vần vũ và bóng tối đổ mồ hôi rồi cứ nhìn những tâm hồn thi sĩ bằng những đôi mắt vô cùng ngơ ngác, láo lơ.

Em không đến thì tôi lại đi. Tôi sẽ cười vang và nghe núi vọng tiếng cười vang.

Tôi sẽ đến trên bờ đại dương xanh để soi gương và cũng để biết rằng: Tôi dám chạy ngược chiều mây bay vì tóc tôi là một bầu trời lồng lộng.

Phải, em không đến thì tôi lại đi. Nhưng còn một phút một giây chờ đợi trong mưa tôi vẫn hỏi thầm âu yếm: Em có đến không? Em có đến với cuộc đời?

Xem tiếp:

Có thể bạn sẽ thích

Những Bài Thơ, Nhạc Cho Hoàng Sa Trường Sa / 2023

Ảnh do thính giả gửi RFA

Ảnh do thính giả gửi RFA

Những Trường Sa là của Việt Nam.

Bên cạnh những bài viết có tính chính luận, có không ít bài thơ được gửi đi khắp thế nhạc phổ từ thơ rất độc đáo của những ngòi bút nổi tiếng hay chưa nổi tiếng, nhưng nét chung của các tác giả lại rất giống nhau: xót xa trước những mất mát không thể bù đắp, và đau đớn trên từng giọt máu đã đổ ra để bảo vệ tổ quốc.

Ngược thời gian trở về với năm 1974, toàn dân miền Nam lúc ấy đang sống trong chiến tranh với miền Bắc nhưng khi nghe tin Hoàng Sa bị Trung Quốc đánh chiếm thì hầu như cả miền Nam rực lửa. Quân đội vừa phải đối diện với các lực lượng lớn đang ùa vào từ miền Bắc lại phải đối mặt với kẻ thù bên ngoài là Trung Quốc, thế gọng kềm đã làm suy kiệt sức chiến đấu của đội binh tinh nhuệ của miền Nam lúc bấy giờ.

Bài Thơ Cho Hải Ðảo Hờn Căm

Nhà thơ Phạm Lê Phan, vào chiều 30 Tết Giáp Dần, đã sáng tác bài thơ mang tên “Bài Thơ Cho Hải Ðảo Hờn Căm” như một lời nhắn đối với hải đảo xa xôi. Lời nhắn này làm mềm lòng người nghe và vẫn còn âm hưởng cho tới bây giờ, nhiều năm sau ngày bài thơ được sáng tác

Trung tá Ngụy Văn Thà, hạm trưởng Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ 10 đã tuẫn tiết theo tàu khi đụng độ với hải quân TQ năm 1974 Capture from Youtube

Lời biển gọi cuối năm Hờn căm trừng mắt lửa – Hỡi Hoàng Sa, hỡi Hoàng Sa … Mẹ đứng mũi Sơn Chà Gửi hồn ra Ðông Hải Ðảo nổi giận nên biển cuồn sống dậy Ôi, đất nước ông cha: tay đứt lòng đau Súng thét khơi xa, sao lửa đốt trong đầu Lòng mẹ bời bời: ruột mềm máu chảy Mắt mẹ trông vời, triền môi run rẩy: – Hỡi Hoàng Sa, hỡi các cháu con ta?

Con cháu mẹ Năm mươi đứa làm anh hùng của bể Năm mươi con thành dũng sĩ Trường Sơn Bốn ngàn năm mài nhọn mũi căm hờn Phóng mắt hận, nghiến răng ghìm giặc Bắc. Cờ Nương Tử phất bay hồn xâm lược Gươm Mê Linh thét máu nhuộm đầu voi “Trèo lên đỉnh núi mà coi Dáng Bà quản tượng trăng soi ngời ngời”. Cửu Chân hề, Cửu Chân ơi! Gót nhi nữ ra khơi Ðạp tan luồng sóng dữ Chém cá tràng kình, rạng danh liệt nữ Dũng khí Nhụy Kiều gục mặt Bắc quân!

Ngậm mối thù truyền kiếp mấy ngàn năm Con cháu mẹ từng nhọc nhằn u uất Ðắm biển mò châu phơi rừng tìm ngọc Nanh vuốt sài lang nào kể gái hay trai Máu mỡ no nê muông thú một bầy Loài đỉa Hán vốn cuồng say máu Việt Nước độc rừng thiêng một đi là một chết Vạn người đi, không một bóng ma về

Nhà thơ Phạm Lê Phan khi ấy ngồi ở Sài Gòn nhưng lòng như lửa đốt. Ông dẫn người đọc thơ ông tỏa ra muôn ngã để cùng đau nỗi đau mất nước. Từ Trường sơn cho đến Hoàng Sa. Từ cội nguồn Bạch Đằng đến An Lộc, Trị Thiên, tất cả làm thơ của Phạm Lê Phan như vắt ra thành máu. Kiêu hùng mà xót xa lạ lung.

Trận hải chiền năm 1988, trước hỏa lực mạnh mẽ của hải quân TQ tàu HQ 604 của quân chủng HQVN đa bị bắn chìm.

Ðá Trường Sơn con khắc ngập câu thề: “Ðòi nợ máu phải đổi răng, đổi mắt!” Bạch Ðằng xưa nghẹn giòng muôn xác giặc Dù Hán, dù Mông nước đỏ cũng hôi tanh Tóc thú đuôi sam – gươm dáo Việt tung hoành. Vó ngựa Lý, Lê từng phen đạp Tống Ngọn dáo Ðinh, Trần vạch cõi Nam uy dũng, Ðầu Mãn Thanh vờn kiếm lộng Quang Trung. Trải an nguy son sắt vẫn một lòng Mỗi tấc đất một chiến công oanh liệt Mỗi tên người một anh hùng, nữ kiệt Mỗi gốc cây muôn xác quỉ vùi sâu Dòng Việt Nam chưa hề biết cúi đầu Dù giặc Bắc bạo tàn hơn súc vật!

Chất trường ca trong bài thơ rõ nét nhất khi tác giả chuyển đổi các cung bậc làm nó trở thành một bài “Hành” thể loại có tác dụng tương đương tiếng trống ra trận và từ đó thăm thẳm vang vang trong lòng người đọc. Mang mang nỗi ngậm ngùi nhưng cũng không thiếu phần hùng tráng.

Hồn Nam Hải cuối năm Lạnh căm căm hơi bấc Bởi thương con mẹ lên đỉnh Sơn Trà “Ôi Hoàng Sa, hỡi Hoàng Sa Khôn thiêng nối gót mẹ cha mà về”. Hãy đứng thẳng mà đi Hỡi đàn con từng khua sôi biển cả Cất cao đầu uống lời thề sông Hóa Hàm Tử, Vân Ðồn, Tây Kết, Chương Dương, Vươn chiến công kim cổ Bạch Ðằng Giang Xô cuồng vọng Bắc Kinh vào biển máu! Xưa ông cha mình giết Liễu Thăng, Hoằng Tháo Ðánh gục đầu Tôn Sĩ Nghị, Thoát Hoan. Xua hải tặc cuồng điên lên cướp đảo Ôi Hoàng Sa, hỡi Hoàng Sa yêu dấu Ðất đai ta một mảng cũng thịt xương Tổ quốc ta một tấc cũng tim gan Xương thịt đứt thì tim gan đau xót! Hỡi đàn con của Cửu Long bất khuất Ngạo nghễ trên vai hồn An Lộc, Tam Biên Mang trong tim giòng máu thép Trị Thiên Lời phạt Bắc thét run hồn biển cả.

Chiều cuối năm, một mối thù chưa trả Xuân sắp về – trời bỗng nặng nề mưa …

A

i Đó Nói Với Tôi Câu Chuyện Này Có Thật

Giới trẻ Việt Nam tập trung biểu tình trước Tòa đại sứ Trung Quốc ở Hà Nội hôm 9-12-2007. AFP PHOTO AFP PHOTO

Khác với giọng thơ lúc bi tráng lúc ngậm ngùi của Phạm Lê Phan, nhà thơ Đỗ Trung Quân tuy cũng ở Sài Gòn nhưng mốc thời gian là hơn bốn mươi năm sau. Thời điểm này tòa tổng lãnh sự Trung Quốc đã nằm chễm chệ tại thành phố mang tên Bác. Trong bài thơ “Ai đó nói với tôi câu chuyện này có thật” Đỗ Trung Quân đặt mình vào người lính gác, vị trí gần nhất trước tòa lãnh sự để nhìn vào bên trong, thốt lời cay đắng:

tôi

người lính gác bên ngoài sứ quán trung quốc

tôi hai mươi tuổi

có đủ kỷ luật quân đội

làm nhiệm vụ người lính cấp trên giao

tôi im lặng

nhưng tôi nói thầm

tiên sư bố chúng mày!

bọn ăn cướp

ông chỉ là thằng lính gác

nhưng quốc tịch Việt Nam

tôi

người lính gác bên ngoài lãnh sự quán trung quốc

tôi hai mươi mốt tuổi

có đủ kỷ luật quân đội

tôi làm nhiệm vụ cấp trên giao

“này anh kia! ra khỏi khu vực này! khu cấm tụ tập!”

rồi tôi lại im lặng

chỉ nói thầm

“cứ phun bãi nước miếng vào chúng nó, rồi đi đi những người đồng tuổi!

cam đoan coi như tôi không thấy

thật đấy!”

tôi

Người lính gác bên ngoài dinh thái thú

lặng im

nhưng lòng tôi cuộn sóng

sóng…

sóng…

sóng…

Tổ Quốc Nhìn Từ Biển

Nhà thơ Nguyễn Việt Chiến không cay đắng như Đỗ Trung Quân, là người lính nằm ở Trường Sơn nhưng lòng lại tha thiết với Hoàng Sa khi hay tin giặc chiếm. Trong bài thơ “Tổ quốc nhìn từ biển” Nguyễn Việt Chiến nhìn thật sâu vào lịch sử bằng cái nhìn tỉnh táo của một người lính.

Sinh viên Thanh niên Việt Nam biểu tình chống Trung Quốc. AFP PHOTO. AFP PHOTO

Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa Ngàn năm trước con theo cha xuống biển Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa

Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc Các con nằm thao thức phía Trường Sơn Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn

Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa Trong hồn người có ngọn sóng nào không

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo Lạc Long cha nay chưa thấy trở về Lời cha dặn phải giữ từng thước đất Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi

Nguyễn Việt Chiến không huyền thoại hóa nhân vật lịch sử mà mời gọi người đọc sờ tay vào các địa danh thân thương đầy bão tố. Ở đó, Nguyễn Việt Chiến nhận ra nhiều đau đớn vẫn còn trên quê hương anh.

Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ Thương Hòn Mê bão tố phía âm u

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích Những đau thương trận mạc đã qua rồi Bao dáng núi còn mang hình goá phụ Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi

Và Nguyễn Việt Chiến cũng như hàng triệu người khác, cứ mỗi lần giặc tới là anh lại đếm. Cử chỉ đếm ở đây chỉ có thể giải thích như một sự kiên nhẫn vô giới hạn. Như một thước đo căm phẫn ngày một dài ra, và cuối cùng thì Tổ Quốc hôm nay đang trập trung về biển.

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm hoạ Đã mười lần giặc đến tự biển Đông Những ngọn sóng hoá Bạch Đằng cảm tử Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng

Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân

Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả Những chàng trai ra đảo đã quên mình Một sắc chỉ về Hoàng Sa thủa trước* Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi

Gần Lắm Trường Sa

Khác với những nhà thơ nam, trong bài thơ “Gần Lắm Trường Sa” Lê Thị Kim bộc lộ tâm tình với biển một cách nhẹ nhàng hơn, chị kể về tình yêu, về đảo xa, về những lần thăm đảo trong trí tưởng tượng, chị viết:

Đồng bào tập trung xin nón, áo “Hoàng Sa, Trường Sa, Việt Nam. Hình do thính giả gửi RFA Hình do thính giả gửi RFA

Hỡi quần đảo cuối trời xanh Như trăm hạt thóc vãi thành đảo con Sóng bào mãi vẫn không mòn Vẫn còn biển cả vẫn còn Trường Sa

Lời anh kể dẫn tôi ra Bước lên ghềnh đá chim sa xuống đầu Những loài chim biển hải âu Tưởng người là loại chim đâu mới về

Sóng ù đặc cả tai nghe Gió thường là trận bão ghê tốc nhà Gặp hầm hào ở Trường Sa Những người lính trẻ vừa xa đất liền

Lê Thị Kim lặng lẽ ngồi nghe anh kể, hòa với muối biển với sóng to, chị cảm nhận được niềm trân quý đảo của những người lính như thế nào.Trường Sa vẫn nằm ngoài kia trong tâm tưởng chị. Nó đã hòa vào tình yêu riêng tư của hai người và thật khó mà biết được bây giờ chị yêu đảo hay yêu anh, bởi lời lẽ trong bài thơ chỉ nhắc đến đảo, nhắc một cách trìu mến thân quen.

Anh ngồi kể rất bình yên Mà sao sóng gió lại truyền sang tôi Mà sao chùm đảo xa khơi Nở tung toé tựa sao trời vụt lên

Nụ cười tôi giấc mơ đêm Những người lính đảo tiền tiêu Chiều nay tiếng biển có kêu đầy hầm

Tay tôi tựa có ai cầm Thì ra một lá me nằm trong tay Sài Gòn cây sóng đôi cây Trường Sa ngoài ấy người hay nhớ nhà

Nơi nào cũng đất ông cha Sá chi sóng lạ là đà cơn say Hỡi chùm đảo cuối chân mây Đâu như chùm trái trên cây mà nhìn

Ở nơi sừng sững niềm tin Hỡi quần đảo của bốn nghìn năm qua Tấm lòng theo mũi tàu ra Với tôi quần đảo Trường Sa rất gần

Không những thơ xuất hiện trên internet còn có vô số các nhạc phẩm post lên ấy như một đóng góp với Hoàng Sa Trường Sa. Nhà thơ Trịnh Sơn có bài thơ được phổ nhạc mang tên “Tiếng Nói Thế Hệ Trẻ”; nhạc phẩm này phần nào đã nói lên được nỗi phấn khích của người trẻ hôm nay trước mất mát của dân tộc. Tác phẩm được Tâm Thư trình bày…

Theo dòng thời sự:

Lời Bài Thơ Áo Lụa Hà Đông (Nguyên Sa) / 2023

áo lụa hà đông

Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn mà mua thu dài lắm ở chung quanh linh hồn anh vội vã vẽ chân dung bay vội vã vào trong hồn mở cửa

gặp một bữa, anh đã mừng một bữa gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn thơ học trò anh chất lại thành non và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

em không nói đã nghe từng gia điệu em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh anh trông lên bằng đôi mắt chung tình với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt

em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu nhưng sao đi mà không bảo gì nhau để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại giận thơ anh đã nói chẳng nên lời em đi rồi, sám hối chạy trên môi những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng

em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

The Silk Dress

by Nguyen Satranslated by Duong Xuan

On me suddenly cool the Saigon sun for you are wearing your dress of Ha Dong[1] silk so much your silk dress I ever loved my poem is still as pure as your silk

Yet I remember you sitting right here while short was your hair all around the autumn just lengthy my soul hurriedly painted your portrait then hurriedly displayed in my ready heart

A day seeing you a day of elationseeing you for two days the post-wedding’s ecstasy my adolescent poems I piled up a mountain while your eyes ageing into the arousing wine

You had not saidI’d already heard the whole symphony you had not looked the whole sky had already turned blue

My faithful love and I looked up to you your virtuous hands and you had nestled in our wonderful poem. You came and went all too suddenly of that I was always aware.

It was sunny then rainy all too suddenlyabout that I did not really care. But why leave without leaving a word? Leaving without leaving a word!

When I called!echoing only the confusion from my eyes I got angry!

I got angry as my poem did not say the word

Gone you have and now repentance runs my lips on my sad shoulders time turns heavy

Where have you gone? my short haired autumn!

Please save for me your dress of Ha Dong silk that silk dress so much I always love

Save for meplease the love poem in that pure silk!

Bạn đang xem bài viết Cảm Xúc Về Thơ Và Nhạc Của Nguyên Sa &Amp; Ngô Thụy Miên: “Tuổi Của Nàng Tôi Nhớ Chỉ Mười Ba…” / 2023 trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!