Xem Nhiều 12/2022 #️ Chùm Thơ Về Ví, Giặm Nghệ / 2023 # Top 17 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 12/2022 # Chùm Thơ Về Ví, Giặm Nghệ / 2023 # Top 17 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Chùm Thơ Về Ví, Giặm Nghệ / 2023 mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

(Baonghean) – Khi Dân ca ví, giặm Nghệ Tĩnh được UNESCO vinh danh công nhận là Di sản Văn hoá phi vật thể đại diện của nhân loại, cũng là khi bao người con xứ Nghệ dù ở đâu, làm gì cũng đều hướng về niềm tự hào đó của quê hương với xúc cảm dâng tràn thương nhớ. Báo Nghệ An trân trọng giới thiệu những cảm xúc đó của những người con xứ Nghệ xa quê… 

Gửi em… 

xứ Nghệ mình! 

Anh gửi cho em

               điệu hò ví giặm

câu dân ca quê

               sâu nặng ân tình

Anh gửi cho em

sợi nắng Thành Vinh

giăng tiếng ve râm ran hè phố

Anh gửi em đóa sen làng mới nở

long lanh hạt sương

Anh gửi em một làn hương

của mùa lúa mới

và nương chè…

                vời vợi miền Tây

đây chút men say

ché cần thơm ngát

gửi em!…

Gửi thêm nữa ngọt ngào câu hát

“giận mà thương” sâu lắng quê mình

gửi thêm cho em ráng đỏ bình minh

biển Cửa Lò, thác Sao Va… huyền thoại

Để em có xa…

                lòng còn nhớ mãi

Xứ Nghệ yêu thương, 

                     ơi xứ Nghệ mình! 

Đức Hậu

(Hà Nội)

Nhớ thương ví, giặm

Quê hương nuôi ta bằng Dân ca ví giặm

Giọt sữa chắt chiu khoai sắn dưa cà

Cho ta lớn lên tháng ngày đằng đẵng

Quá nửa cuộc đời vẫn nâng bước đi xa

Xứ Nghệ ơi, quê hương bao thương bao nhớ

Nơi có mẹ cha dưỡng dục sinh thành

Nơi sinh ra câu hò điệu ví

Sông Lam núi Hồng cảnh đẹp như tranh

Sao ta chưa về để giặm thương giặm nhớ

Để ví đò đưa trên sông nước quê nhà

Nơi giọt mồ hôi tháng Ba tháng Bảy

Vất vả nhọc nhằn vẫn câu hát ngân nga

Có phải quê nghèo gừng cay muối mặn

Câu hát nằm nghiêng cát bỏng gió Lào

Bao thấm đẫm hồn thiêng sông núi

Nên ví giặm rồi càng hiểu tấm lòng nhau

Ở nơi xa chưa kịp về xứ Nghệ

Vui hội vinh danh ví giặm quê nhà.

Xin ngàn lần biết ơn đất Mẹ

Cho câu hát quê mình mãi mãi bay xa!

Nguyễn Đức Hiền

Ủy viên Ủy ban Thường vụ, Trưởng ban Dân nguyệncủa Ủy ban Thường vụ Quốc hội.

Về đây câu ví quê em!  

Xứ Nghệ quê em, xứ sở nặng yêu thương 

Nơi nhân loại ghi danh gắn điệu hò ví giặm 

Những câu ca vơi đầy những năm những tháng 

Quánh mật yêu thương vun đắp tự bao đời

Ơi câu ví cha ông chắt tinh hoa từ đất 

Nặng nghĩa tình hôm sớm có bên nhau 

Trải hết lòng người dân quê mình chân chất 

Thấm giọt mồ hôi trên áo gụ bạc màu

Em lọt vành nôi, mẹ đắm làn ví giặm hát ru 

Mong em lớn khôn giữa tình quê yên ả

Giấu bao khổ đau, những nhọc nhằn vất vả

Sau bao nỗi “tình thâm”, mẹ tựa 

                                     câu ví đứng lên…

Hãy về đây anh, với xứ Nghệ quê em

Rộn đêm ví Đan Du sống lại thời o Nhẫn 

Bao đồ Nghệ mang tình quê sâu đậm

Hát đối thi tài ví phường vải thâu đêm

Anh về đây rồi sẽ mến quê em 

Nghe ví, giặm có ý thơ em gửi 

Tìm lại câu ca ngọt ngào bên khung cửi 

Thăm câu hát gợi nhớ nhà tận 

                                “giữa Mạc tư khoa”…

Ví, giặm ơi, yêu lắm điệu dân ca 

Cầu nối giao duyên cho bao đôi lứa 

Trai, gái quê em yêu nhau là như rứa

Giận lắm rồi, “thương lại càng thương!”…

Về đây đi anh, em sẽ dẫn đường 

Nhưng anh phải đáp lời em thách đối:  

Thương em (chơ) anh ơi đừng vội 

Sông Lam rộng dài, anh dám lội qua không?

Minh Lý

(Vũng Tàu)

Ví Giặm Đò Đưa, Ẩm Thực Xứ Nghệ / 2023

Bài viết của Phlanhoa *** Câu hỏi tưởng chừng ngớ ngẩn, vậy mà đem ra bàn luận, giới các nhà thơ mỗi người trả lời một kiểu. Có vị bảo rằng có trên 200 định nghĩa về thơ của các nhà thơ, sao lại như thế được nhỉ? Có người ý kiến cho rằng đã thơ mà lại còn đeo luật vào thì khô cứng, gò bó không thể sáng tạo cho hay được. Tôi cho rằng lý lẽ này chẳng qua là sự ngụy biện?

Câu hỏi tưởng chừng ngớ ngẩn, vậy mà đem ra bàn luận, giới các nhà thơ mỗi người trả lời một kiểu. Có vị bảo rằng có trên 200 định nghĩa về thơ của các nhà thơ , s ao lại như thế được nhỉ? Có người ý kiến cho rằng đã thơ mà lại còn đeo luật vào thì khô cứng, gò bó không thể sáng tạo cho hay được . Tôi cho rằng lý lẽ này chẳng qua là sự ngụy biện ?

Trên thực tế, lấy hai dòng thơ có luật là Đường luật và Lục bát, đem so sánh với thể loại , thì tôi lại thấy mức độ bài thơ hay cỡ để đời, xem ra vẫn bị lép về hơn thơ có luật. Vậy thì cần phải tìm nguyên nhân vì sao thả tự do rồi đáng nhẽ thơ phải cất cánh bay lên, hay hơn chứ sao thơ lại giảm chất lượng đi?

( 詩 ) trong tiếng Hán nghĩa là Trong cuốn “văn”. “Đường Thi tuyển dịch ” của Lê Nguyễn Lưu. Tại phần khái quát về văn học thời nhà Đường, từ thời kỳ này đã được chia ra các thể. Tôi xin tóm tắt ý chính như sau:

là hình thức kết hợp văn xuôi và văn vần, vừa đọc vừa hát, gần với khẩu ngữ. Ví dụ Ngũ Tử Tư biến văn, Mạnh Khương nữ biến văn (năm 868).

“một thể loại về thanh điệu thì thuộc âm nhạc, mà về ca từ thì lại thuộc về văn học. “Dựa theo âm thanh mà đặt lời”. Về mặt hình thức, từ dùng câu dài xen câu ngắn; một bộ phận không nhỏ dùng tứ tuyệt…” Và những tác phẩm mà bây giờ chúng ta gọi nôm na là thơ như Ức Giang Nam, Ngư ca tử, Trương tương tư, … là những từ khúc nổi tiếng trong dòng thi ca cổ. Bài Giang Nam Lộng được biết đến từ thời Lục Triều Lương Vũ Đế (năm 502 – 550)

Về thể thơ Lục bát của Việt Nam cũng được các nhà nghiên cứu cho rằng xuất xứ từ ca dao vào khoảng thế kỷ XV.

Thơ là một một loại hình biến thể văn có Thanh – Điệu – Vận.

Bất kể loại thơ nào, chung của thơ Đường luật, Lục bát, hay cũng cần một thi luật chung đó là phải có: Thanh – Điệu – Vận. H ay nói cách khác: Thanh – Điệu – Vận là ba yếu tố chính tạo nên thi nhạc. Mà nhạc vận là yếu tố làm cho Thơ khác với các thể loại Văn khác . Thơ Đường Luật và thơ Lục bát khác chăng với T hơ tự do chỉ ở niêm luật và sự mặc định về số lượng chữ trong câu mà thôi. Còn như Thanh – Điệu – Vận mỗi khi đã vừa là bản chất tạo nên cái riêng của thể loại văn vần điệu (thơ), thì thiết nghĩ khi người làm thơ không đặt yếu tố này làm trọng, thơ sẽ không ra thơ được.

Ngô Lôi Pháp đã viết: “Ý nhiều hơn lời, đấy mới thật là thơ hàm súc. Lời nhiều hơn ý thì tuy công phu mấy vẫn là vụng về nhạt nhẽo. Còn như lời hết mà ý cũng hết thì không đáng là người làm thơ vậy!”

Khởi phải như mở cửa thấy núi, đột ngột chênh vênhThừa phải như rắn cỏ, dây chuyền, chẳng tới sát mà cũng không rời xaChuyển phải như muôn khoảnh sóng lớn, tất có chỗ làm cao nguyên

Hiệp phải như phong hồi khí tụ, sâu thẳm, chứa đọng

Dụng chữ dù một tơ hào cũng không nên bất cẩnRủi mà một chữ không nhã thời cả câu không đẹp

Một câu không đẹp thời toàn bài bỏ đi

Tại sao ở Việt Nam thơ tự do có ít bài hay để đời hơn thơ có luật?

– Sự nhầm tưởng của người làm thơ rằng thơ tự do nghĩa là vô luật? Cần phải xác định lại cho đún g. C ần nắm lấy đặc điểm khác của thơ so với văn ở chỗ nào để mà giới hạn cho thơ không bị biến thành văn. Nói ngắn gọn lại, cái gọi là thơ tự do phải được giới hạn trong khuôn khổ thể loại thơ.

– Điểm khác của thơ là loại văn vần có nhạc. Với Lục Bát và Đường luật, vì có quy định về gieo vần, về trắc bằng, nên chỉ cần bám theo luật, tự nhiên thơ đã có nền nhạc căn bản. Với thơ tự do, người làm thơ không bị gò bó bởi câu cú, niêm luật, trắc bằng, có quyền sáng tạo giai điệu theo ý mình. Đây là điểm dễ cho người có chút thẩm thấu về âm nhạc, nhưng là điểm mông lung đối với người ít quan tâm đến nhạc lý. Do đó mà thơ tự do làm thì dễ, nhưng làm được thơ hay lại rất khó.

Vậy căn cứ vào yếu tố nào để “phân minh cho tỏ tường” khi luận bình dở hay về một bài thơ?

– Thiết nghĩ, trước hết cần phải bám vào yếu tố tạo nên bản chất riêng nhất của thơ là: giai điệu, vần, ý và tứ. Mà trong đó: Ý giúp cho thơ có phần thực; Tứ giúp cho thơ có phần hồn; Thanh – điệu – vận giúp cho ý và tứ thơ bay bổng. Khi hài hoà được các yếu tố đó, thơ tự nhiên hay.

– Tất nhiên, không thể quên thơ là con đẻ của văn, nên cần phải xem xét về cấu trúc nội dung ở yếu tố Thanh – Điệu – Vận. Để người đọc còn hiểu được bài thơ nói gì?

– Và một bài thơ hay, thì không thể không tính đến cú pháp. Cú pháp của thơ khác với văn ở chỗ phải “phải có nhặt có thưa, lúc thì ” ý nhiều lời ít“; đã là giai điệu thời đột ngột, chênh vênh“, lúc phải uyển chuyển ” như rắn cỏ, dây chuyền“; và cảm xúc thơ ” phải phong hồi khí tụ, sâu thẳm, chứa đọng “…

Năm 2014 – 2015, k hi dạo qua các diễn đàn thơ Đường Luật và thơ Lục bát, thấy các thi nhân đưa ra một dạng luật chẳng biết từ đâu? Diễn đàn Đường luật thì cứ khăng khăng trắc bằng hết thảy 56 chữ trong một bài Thất ngôn bát cú ; 4 câu 3 – 6 phải chữ đối chữ ngằn ngặt mới là thơ Đường Luật . Họ không hề biết Đường luật chỉ là một thể trong tổng thể gọi là Đường thi. Họ đem cả thơ của các thánh thi Trung Hoa và Việt Nam ra chém lỗi ; Còn như diễn đàn Lục bát thì máy móc vô cùng. N goài quy định phải sử dụng trắc bằng hết 14 chữ của cả hai câu 6, 8, còn đòi hỏi người làm thơ chỉ được phép sử dụng vận chính , c òn như ai mà sử dụng vận thông thì cho là sai luật hết? Đã thế, họ còn đưa thơ Nguyễn Du, vào làm ví dụ. Rốt cuộc đưa ra một kết quả bi hài cứ gọi là có ông trời mới cứu nổi! Bên Đường Luật thì kể cả Lý Bạch, Đỗ Phủ, bên Lục bát thì Nguyễn Du, Tản Đà chi chi cũng đều là các “nhà thất luật” hết!?

Thể chính cách và thể Thiên cách trong thơ Đường Luật tôi sẽ nói trong bài “. Nhạc tính trong thơ”. Nay đưa thêm tư liệu về vận chính và vận thông Nhưng trước hết tôi cần có ý kiến với cái quy định trắc bằng của thơ Lục bát do diễn đàn chúng tôi đưa ra:

Căn cứ vào cấu trúc về bằng trắc này, và quy định ngặt nghèo chỉ được sử dụng vận chính, tôi xin được đưa “là một bài thơ thuộc dạng đình đám của dòng thơ Lục bát vào cái “máy chém lỗi” của diễn đàn Lục bát để phân tích: Thề non nước” của Tản Đà

– C ó 3 kiểu bắt vần: Bắt vần ở tiếng thứ 6; bắt vần ở tiếng thứ 4; và bắt vần ở cả tiếng thứ 4 và thứ 6 .

Khuôn là gì? là một nhóm chữ do 1 hay 2 nguyên âm ráp với 1 hay 2 phụ âm thành vần. Ví dụ : xanh ngắt mấy tầng cao, thì anh, ắt, ây, âng, ao là khuôn.

Nếu bộ vận thông này của Phạm Đan Quế mà bị diễn đàn của các nhà Lục bát thời nay phủ nhận, thì đồng nghĩa với 3254 câu Kiều của Nguyễn Du xem ra cũng nên phế đi vì … Nguyễn Du đã làm thơ không đúng luật thơ Lục bát Việt Nam !?

Những Bài Thơ Hay Về Xứ Nghệ / 2023

“Ai ơi cà xứ Nghệ, Càng mặn lại càng giòn Nước chè xanh xứ Nghệ Càng chát lại càng ngon… Khoai lang vàng xứ Nghệ Càng nhai kĩ càng bùi Cam xã Đoài xứ Nghệ Càng chín lại càng tươi… Ông đồ xưa xứ Nghệ Càng dạy chữ càng nhiều Tính tình người xứ Nghệ Càng biết lại càng yêu…

Ai ơi vô nơi đây

Xin dừng chân xứ Nghệ

Ai ơi qua nơi này

Xin dừng chân xứ Nghệ…

Ăn xứ Nghệ ăn đậm

Đã nói, nói hết lòng

Đất này bền nghĩa bạn

Đất này tình thủy chung…

Tình xứ Nghệ không mau

Nhưng bén rồi sâu lắng

Quen xứ Nghệ quen lâu

Càng tình sâu nghĩa nặng”…

Bắt Đầu Yêu

Tau ở nhà tau tau nhớ mi Nhớ mi nên phải bước chân đi Không đi mi nhủ”răng không đến?” Đến mi lại nhủ “đến mần chi”? Mần chi tau đến mần chi được? Mần được thì tau đã mần chi

Xứ Nghệ Nỗi Niềm Người Xứ Nghệ Tiếng Nghệ Tản mạn trên dòng Sông Lam Sự tích con Cá gỗ CON SẼ VỀ (Sưu tầm, không rõ tác giả) VẮNG MẸ CON KHÔNG DÁM VỀ NHÀ

Nhưng Mẹ ơi , nếu bây giờ con Về Ai ra sông rửa vội nắm chè, Ai chạy đi khoe con về khắp xóm,

Mẹ đã đi rồi Con như một người thừa Có thể là tất cả vẫn như xưa, Vại nhút, vại dưa, cái bàn cái tủ, Chúng đứng đó làm sao con ăn, con ngủ, Khi Mẹ không còn trong ngôi nhà mình

Đến bao giờ con có thể làm ngơ Khi bước vào nhà mình mà không oà khóc, Đã bao đêm con nằm trằn trọc, Muốn về quê nhưng sợ gặp lại nhà mình. Võ Thanh An (Võ liệt -Thanh Chương – Nghệ An)

* Đuồi thủ cá là làng Văn phú (thanh chi), cù lao sông rộ, nơi sông rộ gặp sông lam

NHỚ TIẾNG GỌI ĐÒ NƠI BẾN RỘ… CON ĐI ! (Bài thơ sưu tầm không rõ tác giả)

Có phải vi mẹ sinh con trên một bến đò

Nên cuộc sống hôm nay con ngược xuôi nhiều chỗ

Từ bãi cát lún chân bên bờ con sông Rộ

Con đã đi muôn dặm đất trời

Đã gặp bao con sông và tiếng gọi đ ò ơi !

Nghe thân thiết nhớ về ngồi nơi bến cũ

Gặp con nước dâng đầy, con lại lo mùa lũ.

Sông quê bây giờ, bờ cát ngập chưa ?

Kháng chiến thành công, đất nước đẹp màu cờ

Con đang ước chiếc cầu bắc qua Rú Nguộc

Con lại trở về những nẻo đường thân thuộc

Đi qua cầu, nhắc tiếng gọi. đò ơi !

Nhìn mặt sông dưới chân, nước chảy xanh ngời

Thuyền tấp nập, căng buồm lên chở quặng.

Có ai ngờ hôm nay chúng con lại hành quân lên Xứ Lạng

Giặc phá cầu chìm dưới dòng sâu

Trong đêm khuya chúng con phải bắc tạm chiếc cầu

Khi đặt chân lên nhịp đầu, con lại nhớ về bến Rộ

Nhớ Con sông quê, nhớ tiếng gọi đò, nhớ mẹ !

Lo trận gió Lào, cơn lũ, tóc mẹ bạc thêm

Mẹ vẫn chưa yên, được thấy bóng thuyền

Nơi con vẫn bằng mơ bắc chiếc cầu qua Rú Nguộc

Con lại đi, lại đi, như thuở xưa nơi rừng măng rừng khộp

Cùng bạn bè lên biên giới, con đi !

Lại qua những bến sông mặt nước rầm rì.

Nghe vẳng tiếng gọi đò xao xuyến.

Chồng Nghệ Lấy chồng xư Nghệ

Dù đã được anh dặn dò chu đáo và kỹ lưỡng trước khi về thăm quê, em vẫn nhiều phen dở khóc, dở cười trước những tình huống không có trong “bài giảng” của anh.

Chuyện khó nói đầu tiên là cái toilet. Gọi là toilet cho oai chứ nó chỉ được quây bằng bốn tấm cót cao ngang ngực, gió lộng bốn bề. Ngồi trong đó mà cứ đưa nguyên bản mặt ra ngoài, mắc cỡ gần chết. Đã vậy, bà con đi qua đi lại thấy cô dâu mới còn dừng lại… chào hỏi rất chi rôm rả và nhiệt tình.

Khó nói thứ hai là chuyện tắm. Nhà không có phòng tắm, em cứ phải đợi tối mịt mới lò dò ra giếng, mặc nguyên quần áo mà xối ào ào. Giếng nằm giữa vòm tre trúc um tùm, em vừa xối vừa run. Run vì gió lạnh đã đành. Em còn run vì… sợ ma nữa. Vợ chồng có lúc cãi nhau vì những chuyện bên nhà chồng.

Chuẩn bị cho chuyến ra mắt lần này, em đã cố tập nghe và hiểu chất giọng trọ trẹ quê anh. Vậy mà ngay bữa tối đầu tiên ở nhà chồng, khi mẹ bảo em “lấy cho mạ cái nắp bờn”, em đã ngớ người ra. Hóa ra, ngoài những thứ ngôn ngữ trong sách vở, còn có một thứ ngôn ngữ chỉ dùng riêng trong nhà do kỵ húy. Những tên gọi trùng với tên của những người lớn tuổi đã khuất phải được nói trại đi để tỏ lòng tôn kính. Và thế là em học được từ mẹ và anh những từ thật ngộ: nắp bờn là nắp bàn (nắp nồi), “con càng” chính là “con kiến”, “hũ tao “đích thị là “hũ tiêu”… Dù vậy, quê chồng trong mắt đứa con gái thành phố như em là một thế giới mới, đầy những khám phá thú vị và hấp dẫn.

Em đã vui như đứa con nít khi theo mẹ ra chợ. Chợ quê, nghèo mà đầm ấm nghĩa tình. Tôm cá nhảy lách tách trong những rổ tre lấm bùn. Rau trái tươi xanh, mỡ màng. Những người bán hàng thuần hậu, chất phác. Em chọn mua một miếng mít tươm mật và bật cười khi thấy người bán ra giá tám trăm đồng. Nhận hai trăm đồng thối lại được gói kỹ trong mấy lần áo sờn bạc của o bán hàng, em nghe cay nơi khóe mắt. Về thành phố, em biết làm gì với hai trăm đồng? Mẹ còn dẫn em đi thăm ruộng và dạy em cả cách làm phép đuổi chuột trên đồng. Cầm cây roi tre vung vẩy đi quanh thửa ruộng, em vừa đi vừa lẩm bẩm câu thần chú dọa nạt: “Chuột nhỏ chuột to, có mang con so, thèm ăn thịt chuột” (mẹ bảo làm vậy ông Tý sẽ sợ mà không cắn lúa). Bàn chân trắng mịn của đứa con gái thành phố e dè bấm xuống mặt bùn mịn mượt, nghe lòng dậy lên một thứ tình cảm gắn bó ruột rà.

Còn nhiều thứ lắm mà “giáo trình” của anh quên không nói tới. Em đã kinh ngạc biết mấy khi thấy người nông dân đang tất tả với gánh lúa oằn vai vẫn cố dừng lại giữa đường, chỉ để nhặt một bông lúa rụng. Em đã nao lòng khi thấy ba anh loay hoay ngồi tháo cuốn lịch bốn tờ để phát cho hàng xóm mỗi người một tờ “dán cho đẹp nhà”, trong khi những cuốn lịch biếu ở cơ quan em nằm lăn lóc cả năm chẳng ai thèm rờ tới. Em sẽ nhớ mãi khuôn mặt ngời sáng và nụ cười hàm ơn của bác hàng xóm khi nhận từ em tờ lịch có in hình nhành mai rực rỡ, dù đó chỉ là tờ lịch lẻ bầy. Có vẻ như em đang bắt đầu học những bài học vỡ lòng từ cuộc sống – những bài học giản dị, chân tình mà sâu sắc, khó quên.

Kỳ nghỉ qua thật nhanh. Ngày về lại thành phố, em đã có cả một kho chuyện để kể cho bạn bè. Trong ví em vẫn còn ép phẳng phiu hai trăm đồng – tờ giấy bạc thấm mồ hôi của một vùng quê nghèo khó. Và trong máy ảnh của em có nguyên một file ảnh rất ngộ nghĩnh, được chộp bằng con mắt háo hức của đứa con gái thành phố lần đầu về quê: những nụ cười nông dân hồn hậu; bàn tay chai sần nâng niu bông lúa nhặt được giữa đường; cái góc bếp ám khói và cọng khói chiều lơ lửng, thanh bình…

Chập chờn ngủ vẫn nhận ra xứ Nghệ

Tiếng xe lăn khó nhọc dọc miền đồi

Trong hơi gió nghe mặn mòi muối biển

Bụi con đường đất đỏ, thấm mồ hôi

Nơi cây cỏ cũng cỗi cằn, khắc khổ

Tựa vai vào vách núi đỡ thiên tai

Mặt gió nóng,lưng đã là bão lụt

Cơm độn khoai đắp đổi tháng năm dài

Tiếng mộc mạc nhận ra người xứ Nghệ

Đi muôn nơi, giọng nói vẫn quê nhà (Trừ bọn mất gốc).

Bền chí lớn, chịu nhọc nhằn lam lũ

Trên đất nghèo mơ sải cánh bay xa

Sống tằn tiện, chắt chiu từng hạt muối (cá gộ)

Cần hy sinh, hiến hết cả gia tài

Người xứ Nghệ rạch ròi yêu với ghét

Đã hứa rồi, chẳng một chút đơn sai

Đi tìm nhận đồng hương trên đất khách

Cứ ngỡ như gặp bạn cũ lâu ngày

Một bát gạo cũng sẵn lòng san sẻ(Mần chi phải ai cũng rứa )

Chim thêm đàn, tay nối những bàn tay

Thật kỳ lạ, mảnh đất cằn xứ Nghệ

Mỗi cổng làng thành trang sử biên niên

Nơi đòn gánh gồng hai đầu đất nước

Nơi sinh ra những hào kiệt, thánh hiền.

TIẾNG LÒNG

Tuổi thơ tôi không có dòng Lam

Không có Truờng Thi, Truông Bồn, Rú Quyết

Không biết đến “răng” là “sao” nữa

“Mô” là “đâu” theo cách nói thông thuờng

Chỉ nghe trên Tivi, đài, báo

Nói về những trận lũ năm nào

Và đâu đó vang vang câu ví dặm

“Giận mà thuơng” sao mà da diết thế

Ngày đầu tiên tôi vào đại học

Mới lần đầu nghe thằng bạn giường trên

Hỏi mần răng mi buồn như rứa

Không hiểu gì nhưng thấy thân thuơng

Tháng năm qua đi…..

Tôi càng hiểu càng thêm yêu, thêm nhớ

Dẫu chẳng phải quê mình nhưng da diết, khôn nguôi

Và trong tôi tâm hồn là xứ Nghệ.

MIỀN TRUNG, MƯA

Mưa như trút nước trời mờ đục

Đường vắng người qua cảnh hắt hiu

Cây buồn đứng lặng im xơ xác

Mái rạ trễ tràng mưa liêu xiêu

Líu ríu chân trần dáng nhỏ nhoi

Dầm mưa quần áo bó thân người

Mặc mưa gió quất run giá rét

Mòn mỏi từng qua với đất trời

Nặng trên vai mẹ đôi giành nhỏ

Mấy mớ rau lang mấy bước xa

Mưa dầm trĩu nặng theo chân mẹ

máu giữa tim con cũng nhạt nhoà.

KHÔNG ĐỀ

Đàm Huy Thông

Áo em trắng mấy mùa trăng thiếu nữ

Thêm một phen tôi hen lại không về

Em hờn giận hay là mong nhớ?

Giọt nắng vuông tròn buổi ấy triền đê

Giờ ở quê mình hồng bếp lửa

Tôi còn như lửa ở tim em?

Giọt mưa nào len vào nỗi nhớ quê

Nhớ góc chợ chiều con con, bến đò vắng vắng

Giờ ở quê con gái lấy chồng sớm lắm

Nhớ một lần em nói xa xôi

Tôi hen không về em có nhớ tôi?

Còn hờn giận hay là em đã?

Đắng lòng mây những giọt mưa mùa hạ

Đời rất đời, thơ lại rất hư không

Tôi hen không về em có mong?

Áo em trắng mấy mùa trăng thiếu nữ.

ÁO TƠI

Hà tĩnh quê tôi

Người nông dân

Bốn mùa áo tơi quen thuộc

Cha ra đồng cày cuốc

Nắng tháng bảy đỏ đồng thiêu đốt

Áo tơi làm mái hiên che nắng rát lưng người.

Tháng mười một, mẹ xoay áo tơi

Che ngọn gió heo may lùa khỏi buốt.

Người chồng ngủ trần mình trên chõng

Vợ thường chồng kéo tơi đắp thế chăn.

Đứa trẻ cắp sách đến trường

Những chiếc áo tơi biết đùa biết nghịch,

Lúp xúp chạy trên đường làng uỳnh ụych

Tay xách ống bơ than vừa nhảy vừa quay.*

Những chiếc lá nón già lợp thành hình trụ

Mà che được cả trời bão tố,

Thách đố cả mặt trời hừng hực lửa,

Và những ngọn heo may

Như muốn cắt thịt người.

Phiên chợ đường xa,

Áo tơi là giường để nghỉ ngơi

Lúc gồng gánh đường trường mệt mỏi;

Rồi lại biến thành mâm bàn lúc người đói

Trải áo tơi bày cơm nắm muối vừng;

Đến cả con trâu đêm đông;

Cũng được người nông dân khoác áo tơi vào cổ

Trâu cũng cần sức để cùng người gian khổ

Chắt chiu từng hạt lúa ngô.

“Hà Tĩnh – dân áo tơi”

Người xứ khác nhạo cười

bởi vì nguời ta chưa biết

Về cái rét cắt da và những ngọn gió lào khô rát

Mà nên ân tình cái gọi – Áo tơi

NHỚ VINH KÝ ỨC Nhà thơ: Nguyễn Huy Hoàng Quê quán: Can Lộc – Hà Tĩnh

Những Chuyện Hiểu Nhầm Nực Cười Về Công Nghệ / 2023

Hiểu nhầm: Bạn không thể chụp được những bức ảnh đẹp nếu camera có ít megapixel

Sự thật: Đó là một trong những niềm tin phổ biến nhất trong ngành nhiếp ảnh số. Nhưng chất lượng bức ảnh còn được quyết định bởi nhiều yếu tố khác, chứ không chỉ có số điểm ảnh (megapixel). Đó là các yếu tố như ống kính camera, mạch, cảm biến – đấy là còn chưa nói đến khả năng điều chỉnh ánh sáng, bố cục – đều là những yếu tố quan trọng để có bức ảnh đẹp.

Hiểu nhầm: dùng ĐTDĐ tại trạm xăng dễ gây nguy cơ cháy nổ

Hiểu nhầm: World Wide Web và Internet là một

Sự thật: Chúng không phải là một. Internet là cơ sở hạ tầng cho phép thông tin chia sẻ giữa các mạng lưới trên thế giới, như giữa các máy tính, smartphone, các loại phần mềm khác nhau… Còn web chỉ là một trong những mạng lưới này, cụ thể là một trang web bắt đầu bằng www.

Web cần phải có Internet mới hoạt động được, nhưng Internet lại có nhiều thứ bên trong, ngoài web ra.

Hiểu nhầm: Nếu không dùng cho đến khi cạn pin rồi mới sạc pin cho điện thoại, laptop, pin sẽ mất khả năng sạc đầy

Sự thật: Điều này từng là sự thật, nhưng với sự tiến bộ trong công nghệ pin, nó không còn là vấn đề nữa. Hiện nay, hầu hết các thiết bị đều dùng pin lithium-ion hoặc lithium-ion polymer, mà như Apple lưu ý, bạn có thể sạc “bất cứ khi nào tiện, mà không cần phải để cạn rồi mới sạc”.

Hiểu nhầm: Đứng cạnh lò vi sóng không tốt cho sức khỏe của bạn

Sự thật: Lò vi sóng có thể rò rỉ một số bức xạ, và không nên đứng gần chúng để tránh tác hại. Thực tế, FDA đã đặt ra quy định lượng bức xạ mà lò vi sóng có thể rò rỉ phải “dưới mức an toàn và không thể gây hại cho người dùng”.

Hiểu nhầm: sử dụng chế độ duyệt web ẩn danh nghĩa là hoàn toàn “ẩn danh” trên Internet

Sự thật: Bật chế độ duyệt web ẩn danh có thể sẽ dấu các trang web mà bạn truy cập trong lịch sử duyệt web, nhưng bạn không hoàn toàn được ẩn dấu khỏi thế giới mạng. Chỉ đơn giản là các trang web bạn truy cập không bị ghi lại trong lịch sử duyệt web, hoặc tự động đăng nhập bạn vào các tài khoản.

Hiểu nhầm: ĐTDĐ có thể gây ung thư não

Sự thật: Nỗi sợ này khiến mọi người hoang mang từ những năm 1990 và đầu 2000, nhưng cho đến nay vẫn không có nghiên cứu nào phát hiện ra mối liên hệ giữa việc dùng điện thoại di động và bệnh ung thư. Nghiên cứu kéo dài 11 năm tại Anh đã kết luận: “Mặc dù nghiên cứu rất kĩ lưỡng, chúng tôi không tìm ra bằng chứng rủi ro nào đối với sức khỏe vì các sóng radio mà ĐTDĐ hay trạm BTS phát ra”.

Nghiên cứu cũng khẳng định “không cần thiết phải nghiên cứu thêm nữa”.

Hiểu nhầm: Video game khiến trẻ trở thành người xấu

Sự thật: Dù video game đôi khi vẫn bị khiển trách là đã gây ra các hành vi xấu của trẻ, nhưng khoa học không khẳng định điều đó. Nhìn vào các dữ liệu trong hơn 10 năm qua, một nghiên cứu năm 2013 của trường Đại học Glasgow phát hiện ra liên tục chơi video game không ảnh hưởng đến hành vi người chơi. Thực tế, một nghiên cứu khác nữa phát hiện ra những trẻ chơi video game trong chưa đến 1 giờ/ngày cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc hơn những trẻ không chơi.

Tuy nhiên, các nghiên cứu khác phát hiện ra chơi video game quá nhiều có thể gây ra các kết quả tiêu cực, đặc biệt khi game quá “nặng đô”.

Theo Xã Hội Thông Tin.

Bạn đang xem bài viết Chùm Thơ Về Ví, Giặm Nghệ / 2023 trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!