Xem Nhiều 12/2022 #️ Chuyện Kể Về Người Mẹ / 2023 # Top 17 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 12/2022 # Chuyện Kể Về Người Mẹ / 2023 # Top 17 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Chuyện Kể Về Người Mẹ / 2023 mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Một bà mẹ đang ngồi bên đứa con thơ. Bà rất buồn vì đang lo đứa con bà chết mất. Đứa bé xanh rớt đã nhắm nghiền đôi mắt và đang thoi thóp. Đôi lúc đứa bé rền rĩ rất thiễu não, thế là người mẹ lại cúi sát xuống gần con, lòng se lại.

Có tiếng gõ cửa, một ông già nghèo khổ trùm kím trong tấm chăn thường khoác cho ngựa bước vào. Trời rét như cắt, kể ra không có áo nào ấm bằng thứ chăn ấy. Bên ngoài toàn là một màu băng tuyết. Gió vun vút như quất vào mặt.

Ông già rét run lập cập. Nhân lúc đứa bé ngủ thiếp đi, bà mẹ nhóm lò hâm một cốc bia. Ông già ngồi xuống ru đứa bé. Bà mẹ ngồi vào chiếc ghế gần ông già, nhìn đứa bé ôm yếu vẫn đang thoi thóp thở, và giơ một bàn tay lên. Bà hỏi :

– Liệu có việc gì không ? Thượng đế hẳn không bắt nó đi chứ ?

Ông già, chẳng phải ai, chính là Thần Chết, lắc đầu một cách khó hiểu. Bà mẹ gục đầu xuống ngực, nước mắt ròng ròng trên gò má. Đã ba ngày ba đêm nay, không hề được chợp mắt, bà thấy đầu nặng trĩu.

Bà ngủ thiếp đi, chỉ loáng một lát thôi, rồi chợt rùng mình vì rét, bà lại choàng dậy.

– Gì thế này ? – Bà kêu lên, mắt nhìn tứ phía. Ông già và cả con bà nữa đã biến mất. Lão đã đem con bà đi rồi. Chiếc đồng hồ quả lắc vẫn cót két trong xó nhà.

Cộc ! Một quả lắc bằng chì rơi xuống đất. Thế là chiếc đồng hồ ngưng bặt.

Bà mẹ tội nghiệp vùng chạy ra ngoài, miệng gọi con.

Bên ngoài, có một bà cụ mặc áo dài đen, đang ngồi giữa đám tuyết, bảo bà mẹ :

– Tôi thấy Thần Chết đã vào nhà chị. Lão ta mang con chị chạy đi rồi. Lão ta chạy nhanh hơn gió và chẳng bao giờ mang trả lại những con người lão đã cướp đi.

Bà mẹ khẩn cầu:

– Xin cụ chỉ bảo cho tôi con đường lão đi. Cứ chỉ đường cho tôi, tôi sẽ đuổi kịp.

Bà cụ đáp:

– Biết rồi! Nhưng trước khi ta chỉ đường, chị phải hát cho ta nghe tất cả các bài mà chị đã hát ru con chị. Từ trước đến nay, ta đã được nghe nhiều và ta rất thích nghe chị hát. Ta là thần Đêm Tối; ta đã từng trông thấy nước mắt chị tràn ra khi chị hát.

Bà mẹ van vỉ:

– Tôi xin hát hết, hát tất cả, sau đó xin cho tôi đuổi kịp thần Chết, đòi lại đứa con tôi.

Nhưng thần Đêm Tối cứ nín bặt. Thế là bà mẹ đành phải vặn vẹo đôi tay, nước mắt đầm đìa, cất tiếng hát. Tiếng nức nở át cả lời trong các bài hát.

Nghe hát xong thần Đêm Tối bảo:

– Rẽ sang phải rồi đi vào rừng tùng tối om kia. Ta đã thấy thần Chết mang con chị biến vào đấy.

Tới giữa rừng, gặp chỗ ngã ba đường, bà mẹ phân vân không biết rẽ đường nào. Nơi đó có một bụi gai không hoa không lá; đang giữa mùa đông nên băng bám và rủ xuống khắp các cành.

– Có thấy thần Chết mang con tôi qua đây không?

Bụi gai trả lời:

– Có. Nhưng nếu muốn tôi chỉ đường thì bà phải ủ tôi vào lòng để sưởi ấm cho tôi. Tôi buốt cóng và sắp biến thành băng rồi đây.

Bà mẹ ôm ghì bụi gai vào ngực để sưởi ấm cho nó. Gai đâm vào da thịt bà, máu nhỏ từng giọt đậm, nhưng bụi gai thì đâm chồi nẩy lộc, xanh tươi và trổ hoa ngay giữa đêm đông giá rét vì được bà mẹ truyền cho sức nóng của bà. Sau đó, bụi gai chỉ đường cho bà mẹ.

Bà đến một cái hồ lớn, không có lấy một bóng thuyền bè. Mặt băng trên hồ quá mỏng, không thể giẫm lên được, mà nước hồ lại quá sâu không thể lội qua. Nhưng thế nào thì thế, bà cũng phải vượt qua hồ tìm con. Bà bèn sụp xuống để uống cạn nước hồ. Tuy biết rằng đó là một việc mà con người ta không thể làm được, nhưng bà mẹ đau khổ mong mỏi Thượng đế sẽ ban phép lạ.

Hồ bảo bà:

– Không, không làm thế được đâu ! Ta thương lượng với nhau thì hơn. Tôi rất thích ngọc trai, mà đôi mắt bà là những hạt ngọc trai trong suốt, tôi chưa từng thấy bao giờ. Hãy khóc cho đến khi đôi mắt của bà rơi xuống; lúc ấy tôi sẽ đưa bà tới tận cái nhà kính ươm cây, nơi thần Chết ở và vun trồng các cây hoa. Mỗi cây là một kiếp người.

Bà mẹ nức nở:

– Trời ! Tôi còn tiếc gì để tìm thấy con tôi !

Bà khóc, nước mắt tuôn tầm tã đến nỗi đôi mắt bà theo dòng lệ rơi xuống đáy hồ và hóa thành hai hòn ngọc. Thế là bà được hồ nâng bổng lên như ngồi trên đu, và thoắt một cái, bà đã sang đến một ngôi nhà kỳ diệu dài chừng một dặm.

Không hiểu đấy là một quả núi có rừng thẳm và hang sâu hay là một công trình thiết kế nào của con người. Mắt bà mẹ đã rơi theo dòng lệ nên bà chẳng nom thấy gì. Bà hỏi:

– Tìm đâu cho thấy thần Chết đã cướp con tôi đi?

Một bà già canh giữ vườn kính ươm cây của thần Chết bảo bà:

– Thần Chết chưa về. Bà làm thế nào mà đến được tận chốn này? Ai đã giúp bà?

– Thượng đế chứ ai! – Bà mẹ đáp – Người đã thương xót tôi, vậy bà cũng rủ lòng thương bảo cho tôi biết con tôi đi đâu.

Bà già nói:

– Tôi không biết mặt nó, còn bà thì không trông thấy gì. Biết bao nhiêu cây, bao nhiêu hoa đã héo tàn trong đêm qua. Thần Chết lát nữa sẽ đến trồng lại. Chắc bà biết rằng mỗi người có một gốc cây hay một bông hoa tượng trưng cho sinh mệnh của mình. Ở đây, những cây hoa ấy chẳng có gì khác thường nhưng chúng có một trái tim và trái tim ấy đập hẳn hoi. Tim trẻ con cũng đập. Đấy, bà cứ tìm đi ! Có lẽ bà sẽ nhận ra nhịp tim của con bà đấy. Nhưng nếu bà muốn tôi hướng dẫn thêm cho bà thì bà tạ ơn tôi bằng cái gì nào?

Bà mẹ tội nghiệp than thở:

– Tôi chẳng còn cái gì để cho nữa, nhưng nếu cần, tôi có thể theo người đến tận cùng thế giới.

– Tôi đến đấy làm gì kia chứ? Bà còn có thể cho tôi mớ tóc dài đen nháy của bà. Bà thừa biết bộ tóc ấy đẹp lắm. Tôi rất thích bộ tóc ấy và sẽ cho bà bộ tóc bạc của tôi. Thế là đổi hòa đấy.

Bà mẹ nói:

– Nếu bà chỉ đòi hỏi có thế thôi thì tôi rất vui lòng.

Rồi bà trao mớ tóc đen cho bà cụ và nhận lấy mớ tóc bạc.

Hai người bước vào vườn kính rộng lớn của Thần Chết. Nơi đó có rất nhiều cây cỏ mọc lung tung. Có những cây dạ lan hương mảnh dẻ mọc trong lồng hình chuông bằng thủy tinh. Có những bông thược dược to và mập mạp. Có những cây mọc dưới nước, cây thì xanh tươi, cây thì khô cằn, hàng bầy rắn nước quấn mình quanh gốc. Đây là những cây cọ, cây tiêu huyền mộc; kia là đám mùi và xạ hương. Mỗi cây, mỗi hoa đều mang một tên người, mỗi cây, mỗi hoa tượng trưng cho một kiếp người hiện đang sống bên Việt Nam, ở Gơrôenlăng hoặc khắp nơi trên Trái Đất.

Lại có những cây lớn trồng trong chậu nhỏ đang đe dọa phá vỡ chậu. Ngược lại, có những cây con cằn cỗi lại được trồng trong khoảng đấy xới xắn mịn màng, phủ rêu xanh mượt. Người mẹ đau khổ cúi rạp xuống từng gốc cây, tìm đến tận từng gốc nhỏ nhất, lắng nghe nhịp đập từng trái tim của chúng. Và giữa muôn ngàn trái tim ấy bà đã nhận ra tiếng đập của trái tim đứa con mình.

– Con tôi đây rồi ! Bà reo lên, tay chìa trên một gốc kỵ phù nhỏ bé màu lam, dáng ốm yếu, thân nghẹo sang một bên.

Bà già ngăn lại:

– Chớ đụng vào hoa. Cứ đứng ở đây. Chắc chắn lát nữa Thần Chết sẽ về. Đừng cho Thần nhổ cây hoa này. Cứ dọa là bà sẽ nhổ hết cây cỏ ở quanh đây, Thần Chết sẽ sợ, vì Thần chịu trách nhiệm trước Thượng Đế về các cây cỏ ở đây; không có lệnh của Người thì không ai được nhổ một cây nào cả.

Ngay lúc đó, nổi lên một cơn gió lạnh buốt. Bà mẹ cảm thấy rằng thần Chết đã đến.

Thần hỏi:

– Sao ngươi lại có thể tìm được đuờng đến tận đây, mà lại đến trước cả ta ?

– Ta là mẹ!

Thần Chết vươn bàn tay dài ngoằng về phía cây hoa mảnh dẻ, nhưng bà mẹ vòng đôi bàn tay giữ lấy cây, hết sức che chở cho cây không bị nhàu nát một lá nào. Thần Chết hà hơi vào tay bà mẹ; bà cảm thấy lạnh buốt hơn gió bấc làm rụng rời cả đôi tay.

– Ngươi không chống lại được ta đâu – Thần Chết dọa.

Bà mẹ trả lời:

– Nhưng còn có Thượng Đế.

Thần Chết nói:

– Ta cũng chỉ tuân theo lệnh của Thượng Đế mà thôi. Ta trông nom khu vườn của Người. Ta mang cây cỏ hoa lá ở đây đi cũng chỉ để đem trồng lại vào khu vườn trên Thiên Đàng, còn mọi việc xảy ra trên ấy, hoa cỏ mọc thế nào, ta không được nói với ngươi.

Bà mẹ nức nở van xin:

– Giả con cho tôi.

Đồng thời mỗi tay bà túm lấy một bông hoa gần đấy rồi thét lên :

– Nếu tuyệt vọng tôi sẽ nhổ hết hoa ở đây.

Thần Chết bảo:

– Chớ có đụng vào. Ngươi nói rằng ngươi đau khổ mà ngươi lại muốn làm cho một người mẹ khác đau khổ hay sao?

Người mẹ khác? Bà mẹ đau thương buông hai bông hoa ra.

Thần Chết nói thêm:

– Đây là đôi mắt của ngươi. Thấy chúng lóng lánh sáng ngời dưới đáy hồ ta đã vớt lên. Ta biết đó là đôi mắt của ngươi. Hãy lấy lại đi. Đôi mắt ấy trong sáng hơn trước rất nhiều. Hãy nhìn vào lòng giếng gần đây, ta sẽ cho ngươi biết tên hai bông hoa ngươi vừa định ngắt. Ngươi sẽ thấy rõ cả cuộc đời quá khứ và tương lai của chúng, thấy rất rõ tất cả những gì mà ngươi sắp hủy hoại.

Bà mẹ nhìn xuống lòng giếng. Bà thấy từ một trong hai bông hoa ánh lên một niềm vui đầy hạnh phúc, còn cuộc đời của bông hoa kia chỉ toàn những cảnh trầm luân, khổ ải, nghèo khó, khốn cùng.

Thần Chết nói:

– Kiếp hoa này cũng như kiếp hoa kia, đều do ý của Thượng Đế cả.

Người mẹ nói:

– Thế hoa nào là hoa bất hạnh, hoa nào là hoa diễm phúc?

Thần Chết đáp:

– Ta không thể tiết lộ được thiên cơ. Nhưng ngươi cần biết rằng một trong hai bông hoa đó chính là bông hoa của con ngươi, là hình ảnh tương lai của nó.

Bà mẹ thét lên:

– Hoa nào trong hai bông là hoa của con tôi ? Hãy bảo cho tôi biết. Nếu đời nó sau này sẽ đau khổ thì xin hãy mang nó đi, mang ngay nó về chốn Thiên Đàng ! Xin hãy quên những dòng nước mắt của tôi, quên những lời tôi đã cầu nguyện, quên cả những lời tôi đã nói và những việc tôi đã làm!

Rồi bà vặn vẹo đôi bàn tay, quỳ xuống và cầu khẩn:

– Cúi xin Thượng Đế đừng nghe lời tôi nếu tôi có cầu khẩn những lời trái với ý Người. Xin người đừng nghe tôi.

Rồi bà gục đầu xuống ngực.

Thế là Thần Chết mang đứa bé tới cái xứ sở xa lạ mà bà mẹ đã nói đến ban nãy.

Quay về trang chủ:

Truyện cổ tích,

Top 10 truyện cổ tích hay nhất mọi thời đại:

Nàng bạch tuyết và bảy chú lùn, Trí khôn của ta đây, Cô bé lọ lem, Cô bé bán diêm, Sơn tinh thuỷ tinh, Cô bé quàng khăn đỏ, Nàng tiên cá, Tấm cám, Ăn khế trả vàng, Cóc kiện trời

Truyện xem nhiều nhất

Danh sách những truyện cổ tích việt nam hay nhất:

Tổng hợp các câu chuyện cổ tích thế giới hay và ý nghĩa nhất, truyện cổ grimm, truyện cổ Andersen, cổ tích thần kỳ: Nàng công chúa ngủ trong rừng, Alibaba và bốn mươi tên cướp, Nàng công chúa chăn ngỗng, Cô bé lọ lem, Chú bé tí hon, Ông lão đánh cá và con cá vàng, nàng bạch tuyết và bảy chú lùn, Truyện cổ tích Bà chúa tuyết, Aladdin và cây đèn thần, Ba sợi tóc vàng của con quỷ, Hoàng tử ếch, Con quỷ và ba người lính, Cô bé quàng khăn đỏ,…

Bạn đang đọc các câu chuyện cổ tích tại website chúng tôi – Kho tàng truyện cổ tích chọn lọc Việt Nam và Thế Giới hay nhất và ý nghĩa cho mọi lứa tuổi dành cho thiếu nhi, tổng hợp trên 3000 câu chuyện cổ tích chọn lọc hay nhất Việt Nam và thế giới. Tại chúng tôi luôn được cập nhật thường xuyên, đầy đủ và chính xác nhất về truyện cổ tích giúp bạn dễ dàng tìm kiếm cho mình câu truyện cổ tích cần tìm.Danh sách những truyện cổ tích việt nam hay nhất: Truyền thuyết Thánh gióng truyện cổ tích tấm cám , sọ dừa, truyền thuyết về Sơn Tinh – Thủy Tinh, truyền thuyết hồ hoàn kiếm, sự tích trầu cau, sự tích con rồng cháu tiên, truyền thuyết thành cổ loa, Cóc kiện trời, Sự tích Táo Quân, chú thỏ tinh khôn, Sự tích chùa Một cột, Chàng ngốc học khôn, Sự tích sấm sét, Sự tích hoa Mào gà, Chử Đồng Tử và Công chúa Tiên Dung, truyện cổ tích trí khôn của ta đây, Sự tích con chuồn chuồn, Sự tích Hòn Vọng Phu, Truyền thuyết Mỵ Châu – Trọng Thủy, sự tích cây khế, Sự tích Thánh làng Chèm, Sự tích thỏ tai dài đuôi ngắn, Sự tích hoa mười giờ, Sự tích chim Quốc, Sự tích công chúa Liễu Hạnh, Cây táo thần, thạch sanh,…Tổng hợp các câu chuyện cổ tích thế giới hay và ý nghĩa nhất, truyện cổ grimm, truyện cổ Andersen, cổ tích thần kỳ: Nàng công chúa ngủ trong rừng, Alibaba và bốn mươi tên cướp, Nàng công chúa chăn ngỗng, Cô bé lọ lem, Chú bé tí hon, Ông lão đánh cá và con cá vàng, nàng bạch tuyết và bảy chú lùn, Truyện cổ tích Bà chúa tuyết, Aladdin và cây đèn thần, Ba sợi tóc vàng của con quỷ, Hoàng tử ếch, Con quỷ và ba người lính, Cô bé quàng khăn đỏ,…

Những Câu Chuyện Mẹ Kể Mỗi Đêm Giúp Bé Khôn Lớn Nên Người / 2023

Những câu truyện kể cho bé trước khi ngủ không chỉ giúp bé ngủ ngon hơn, mà đó cũng là cách ba mẹ dạy cho bé những lời hay lẽ phải. Đồng thời đây cũng là một phương pháp hiệu quả để rèn luyện trí tưởng tượng phong phú của bé và trau dồi vốn ngôn ngữ thông qua những bài học mà các câu chuyện mang lại.

Những lợi ích của việc kể chuyện cho bé mỗi đêm

Việc kể chuyện cho bé mỗi đêm mang lại rất nhiều lợi ích:

Phát triển khả năng ngôn ngữ của bé: Những bé được nghe nhiều, hỏi nhiều sẽ có khả năng tiếp thu ngôn ngữ một cách nhạy bén hơn. Và những câu chuyện của mẹ là cách để bé biết nói sớm hơn, thông minh hơn và linh hoạt hơn trong tư duy ngôn ngữ.

Rèn luyện nhiều kỹ năng và phát triển trí tượng tưởng: Những câu chuyện cổ tích sẽ giúp bé cải thiện tâm trạng, ổn định tâm lý. Nội dung từ những câu chuyện kể sẽ giúp bé lắng nghe, học cách giao tiếp, giải quyết các tình huống… Tất cả những điều đó đều rất có ích cho sự phát triển của bé.

Hình thành cho trẻ thói quen đọc sách: Bé ham đọc sách thường sẽ thông minh hơn, yêu việc học hành hơn. Vì vậy nếu từ nhỏ đã rèn cho con thói quen đọc sách thì bố mẹ không phải lo chuyện học hành của con sau này.

Phát triển não bộ của bé: Khi kể chuyện cho bé, con sẽ học được cách ứng xử thông qua các nhân vật. Điều này sẽ giúp bé động não, rất tốt cho sự phát triển của não bộ.

Gắn kết tình cảm ba mẹ và con cái: những giờ phút mẹ kể chuyện cho sẽ giúp gắn kết tình cảm gia đình. Các bé sống trong tình cảm gia đình hạnh phúc, yêu thương sẽ luôn phát triển nhân cách tốt.

Những câu chuyện mẹ kể mỗi đêm giúp bé khôn lớn nên người

Câu chuyện thứ 1: Sự tích con kiến

Ngày xưa có một người nọ, vì gia đình nghèo đói quá phải đi hành khất. Nhưng đi đến đâu người ta cũng xua đuổi người nghèo đó và bảo: “Sức bác khỏe còn hơn trâu, sao không chịu làm mà kiếm ăn? Rõ đồ lười biếng!”. Đi cả ngày mệt mỏi mà không kiếm được miếng ăn nào, hắn ngã gục bên vệ đường và chỉ còn nằm chờ chết.

Bỗng nhiên hắn thấy trước mặt là một hòn núi to, chất đầy những vàng bạc, châu báu lấp lánh. Hắn ngạc nhiên và sung sướng siết bao. Hắn vội chạy lại núi vàng toàn lấy số vàng bạc đi. Chợt có tiếng hét lên vang như sấm:

– Người kia sao dám lấy trộm vàng của ta?

Hắn ngẩng mặt lên và nhìn thấy một ông thần đen thui hiện ra trước mắt. Lúc này, hắn hoảng sợ quỳ xuống van xin và kể lể sự tình. Ông Thần cảm động và bảo với hắn rằng:

– Nếu vậy, ta sẽ cho ngươi lấy vàng mang về, muốn lấy bao nhiêu thì lấy nhưng ngươi phải thề với ta rằng: Nếu ngươi trở nên giàu có, ngươi không bao giờ được hắt hủi người nghèo. Người có dám thề như thế chăng?

– Vâng con xin thề.

Sau đó, hắn cho đầy vàng vào bị và trở về làng. Với số vàng đó, hắn tậu nhà cửa, ruộng vườn và trở nên giàu có nhất làng. Tuy nhiên, dù giàu có hắn cũng không bỏ được tật tham ăn và keo bẩn. Không có bạn bè, hàng xóm nào giao du, qua lại với hắn, cũng không có một kẻ nghèo hèn nào đến xin mà hắn giúp đỡ.

Một ngày nọ, có một người ăn mày rách rưới đến xin ăn. Hắn không nói không rằng xua chó ra đuổi đi. Nhưng khi chú chó vùa chạy ra, người ăn mày đã biến mất, chủ còn vị Thần ngày xưa sừng sững trước mắt. Hắn khiếp sợ, chưa kịp cất tiếng, vị Thần kia đã nổi giận thét to:

– Người kia, ngươi có nhớ lời thề ngày xưa chăng? Ta phải trừng trị tội bội ước của nhà ngươi mới được.

Ngay tức khắc một tiếng sấm nổ vang trời, cả tòa nhà nguy nga của hắn đều đỏ sụp. Và hắn bị vị Thần biến thành con kiến.

Bài học được rút ra: Làm người phải biết giữ lời hứa, không được phép nuốt lời. Bên cạnh đó, cũng phải biết sẻ chia, đồng cảm với những người nghèo khổ hơn mình bởi không ai biết tương lai sẽ gặp những gì.

Câu chuyện thứ 2: Đẽo cày giữa đường

Chuyện kể rằng ở một ngôi làng nọ có một bác nông dân rất nghèo, cả đời chỉ sống bằng nghề đồng áng. Vì thế bác ta muốn làm ra một cái cày thật chắc chắn để công việc làm đồng được hiệu quả và đỡ vất vả hơn. Một hôm, bác ta rất vui mừng vì xin được một cây gỗ tốt, bác ta quyết định làm cái cày riêng của mình. Tuy nhiên do chưa có kinh nghiệm làm cái cày bao giờ bác bèn mang khúc gỗ ra ven đường ngồi đẽo và hỏi ý kiến mọi người.

Bác đang ngồi đẽo thì một người đi qua chê:

– Bác đẽo thế không phải rồi, bác đẽo to quá.

Bác nông dân nghe thấy có lý bèn làm theo lời người qua đường nọ. Được một lúc, lại có người đi qua bảo bác ta rằng:

– Bác đẽo thế này không cày được đâu, cái đầu cày bác làm to quá.

Bác nông dân nghe thấy có lý hơn, bác lại chỉnh sửa theo lời khuyên. Đẽo được một lúc, lại có một người đi qua nói với bác:

– Bác đẽo thế không ổn rồi, cái cày bác làm dài quá không thuận tay.

Bác nông dân nghe lại thấy có lý, bèn sửa theo.

Đến cuối ngày, bác nông dân chỉ còn một khúc gỗ nhỏ, lúc này bác ta không còn cơ hội để đẽo cái cày theo ý mình nữa, khúc gỗ quý xin được đã thành một đống củi vụn. Bác buồn lắm nhưng lại hiểu ra được rằng: “Làm việc gì cũng cần phải có chính kiến và kiên trì với một con đường đã chọn.”

Bài học rút ra: Trong cuộc sống, chúng ta cần có quan điểm, chính kiến rõ ràng và theo đuổi đến cùng mục tiêu mà mình đã theo đuổi”.

Câu chuyện thứ 3: Trí khôn của ta đây

Ở một ngôi làng nọ có một bác nông dân ngày ngày dắt trâu đi cày. Con trâu đi trước kéo một cái cày thật nặng theo sau. Dù công việc rất cực nhọc và vất vả nhưng trâu ta vẫn vui vẻ đi làm.

Một hôm, sau buổi cày, trong lúc bác nông dân đi uống nước, con trâu đang ăn cỏ, thì có một con cọp đến hỏi trâu rằng: “Này trâu, sao mày to xác như vậy mà lại để cho một người bé nhỏ xỏ, đánh đập, mà mày cứ chịu lép vế”.

Trâu trả lời cọp: “Tuy người bé nhỏ, nhưng họ có trí khôn”. Vừa lúc ấy, bác nông dân trở lại. Cọp bèn chặn hỏi bác nông dân: “Nghe trâu nói là người tuy bé nhỏ nhưng có trí khôn. Vậy trí khôn người ở đâu, lấy cho ta xem với”. Bác nông dân bình tĩnh đáp: “Trí khôn tôi để ở nhà”. Cọp bảo: “Hãy về nhà lấy trí khôn cho ta xem”.

Bác nông dân trả lời: “Được chứ… Nhưng e rằng trong lúc tôi vắng mặt, thì ông cọp ăn mất trâu của tôi thì sao?” Cọp đang băn khoăn không biết trả lời thế nào. Thấy vậy bác nông dân tiếp lời: “Vậy, ông cọp có bằng lòng cho tôi trói lại đã, rồi tôi về nhà lấy trí khôn cho mà xem?”. Cọp ta liên gật đầu bằng lòng.

Bác nông dân bèn lấy dây thừng, cột cọp thật kỹ vào gốc cây, rồi châm lửa đốt. Bác vừa đốt, vừa nói rằng: “Trí khôn của tao đây… Trí khôn của tao đây”.

Trâu thấy vậy không nhịn được cười, cười ngã nghiêng, đập cả hàm vào đất, gãy mất hàm răng trên. Do đó, loài trâu sau này không còn hàm răng trên nữa. Còn loài cọp thì lông có những vết sọc đen trên mình là dấu tích bị loài người đốt.

Câu chuyện thứ 4: Sự tích cây vú sữa

Ngày xưa, có một cậu bé được mẹ cưng chiều nên rất nghịch và ham chơi. Một lần, bị mẹ mắng, cậu ta vùng vằng bỏ đi. Cậu la cà khắp mọi nơi, mẹ cậu ở nhà không biết cậu ở đâu nên buồn lắm.

Hằng ngày, mẹ cậu ngồi ở bậc cửa ngóng cậu về. Một thời gian trôi qua mà cậu vẫn không về. Vì quá đau buồn, mẹ cậu đã gục xuống. Không biết cậu đã đi bao lâu, nhưng một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ.

Cậu liền tìm đường về nhà… Ở nhà, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ:

– Mẹ ơi, mẹ đi- đâu rồi, con đói quá ! – Cậu bé ngã gục bên một gốc cây xanh trong vườn ngồi khóc.

Kỳ lạ thay, cây xanh bỗng run rẩy. Từ các cành lá, những đài hoa bé tí trổ ra, nở trắng như mây. Hoa tàn, quả xuất hiện, da căng mịn, xanh óng ánh. Cây nghiêng cành, một quả to rơi vào tay cậu bé. Cậu bé cắn một miếng thật to. Chát quá! Quả thứ hai rơi xuống. Cậu lột vỏ, cắn vào hạt quả. Cứng quá! Quả thứ ba rơi xuống. Cậu khẽ bóp nhẹ quả, lớp vỏ mềm dần rồi khẽ nứt ra. Một dòng sữa trắng sóng sánh trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ…

Cây đung đưa cành lá, thì thào :

– Ăn trái ba lần mới biết trái ngon! Con có lớn khôn mới hay lòng mẹ.

Cậu oà lên khóc vì nhận ra mẹ đã không còn nữa. Nước mắt cậu rơi xuống gốc cây. Cây xòa cành rung rinh ôm lấy cậu bé như tay mẹ âu yếm vỗ về. Cậu kể cho người trong làng nghe chuyện về người mẹ và nỗi ân hận của mình…

Trái cây thơm ngon ở vườn nhà cậu, ai cũng thích. Họ đem hạt giống về trồng khắp nơi và đặt tên là Cây Vú Sữa.

Bài học rút ra: Mỗi đứa trẻ luôn phải biết nghe lời ông bà, bố mẹ, bởi đây là những người yêu thương ta nhất, chăm sóc cho chúng ta tỉ mỉ, từng li từng tí. Nếu không sẽ phải hối hận như cậu bé trong câu chuyện.

Biểu Cảm Về Người Thân (Người Mẹ) / 2023

[Văn lớp 7] Biểu cảm về người thân [người Mẹ] – bài viết số 3

Bài làm:

Vì Chúa không thể lúc nào cũng ở bên cạnh ta, nên người đã tạo ra người mẹ. Vì vậy mà mẹ đã đến bên ta, yêu thương và lo lắng cho ta, từ ngày chúng ta còn tấm bé và cho đến sau này. Tôi cũng là người con như bao nhiêu người con khác trên đời, rất yêu thương vị chúa thứ hai, vị chúa không có đôi cánh này, đó chính là mẹ.

Mẹ tôi năm nay đã hơn 40 tuổi, mặc dù ở cái tuổi không quá già nhưng làn da mẹ đã hằn những vết chân chim của thời gian. Có phải những đêm thức trắng bên giường bệnh của ông bà hay nỗi lo cho cả gia đình khiến mẹ già hơn tuổi. Tôi yêu cả nước da rám nắng vì dãi dầu mưa gió và đôi bàn tay chai sần, thô ráp. Ấy vậy mà mẹ lúc nào cũng tươi cười.Nụ cười của mẹ, ngay từ ngày tôi nhận thức được thì nó đã là nụ cười đẹp nhất thế giới, đẹp hơn tất cả các loài hoa. Mẹ tôi rất vui vẻ và hoạt bát, mẹ luôn là người giúp cho tất cả mọi người trong gia đình lấy lại niềm tin, lấy lại năng lượng sau một ngày căng thẳng mệt mỏi. Tôi đã từng nhìn thật sâu vào đôi mắt mẹ, đôi mắt như ẩn chứa cả thế giới cổ tích mơ mộng và nỗi cay đắng cuộc đời mẹ trải qua. Đôi mắt khiến tôi bao lần bận tâm suy nghĩ và cũng khiến tôi hạnh phúc.

Có thể nói rằng ngày bé, nếu như không có mẹ quan tâm tôi đã trở thành một cô gái nhút nhát hay lo sợ và tự tin về bản thân. Vì cha tôi thường rất ít nói, nên người mà tôi thường chia sẻ bao nhiêu tình cảm cảm xúc chính là mẹ. Dù vui hay buồn, khó chịu hay bực tức, tôi đều luôn nói cho mẹ nghe, và mẹ luôn lắng nghe rất chăm chú, luôn khuyên răn tôi mọi chuyện. Tôi lo sợ một ngày không có mẹ bên tôi, tôi sẽ ra sao với những lo lắng, suy tư không người thấu hiểu.

Có những ngày mẹ vắng nhà vì công tác xa, tôi nhớ mẹ da diết, mặc dù tôi đã không còn ngủ với mẹ từ rất lâu rồi, nhưng không thấy bóng dáng của mẹ lòng tôi thấy trống vắng vô cùng, như thiếu đi một cái gì đó to lớn lắm, không thể nào diễn tả được bằng lời. Tối đến cứ ôm gối đi ra đi vào phòng, trông ngóng mẹ về. Chỉ cần thấy bóng mẹ ngoài cổng, lòng đã vui mừng đến muốn khóc, vậy mà chưa bao giờ dám chạy ra ôm lấy mẹ, hỏi mẹ có mệt không, đi có vui không…mà chỉ ôm gối đi vào phòng và vui vẻ yên giấc đến sáng.

Mỗi khi không kìm được cảm xúc của bản thân, đôi khi thấy mình không lễ phép với mẹ, tôi đã cảm thấy vô cùng có lỗi. Đến khi biết mình đã sai, tôi bẽn lẽn đến và ngại ngùng xin lỗi mẹ vì mình đã lỡ vô phép với mẹ, mẹ nghiêm nghị nhìn tôi và răn dạy rằng: “Mẹ tha lỗi cho con, vì mẹ thấy được ở nơi con sự hồi lỗi và ăn ăn, con cũng tự chủ động đến xin lỗi mẹ. Nhưng mẹ muốn con nhờ rằng, chúng ta chỉ có một cuộc đời để sống, thì đừng dùng nó chỉ để xin lỗi người khác vì sai phạm của mình biết không? Lỗi thì phải phạt, chiều nay con phải rửa chén giúp mẹ, biết không?”. Mẹ luôn là vậy, mẹ luôn thưởng phạt phân minh.

Đã một lần trong đời, tôi chưa bao giờ sợ mình mất đi người mẹ thân yêu đến như vậy, chính là một khoảng thời gian mẹ đã ốm rất nặng, đến hai tuần liền mới khỏi. những hoạt động hằng ngày trong gia đình tôi đã bị xáo trộn hết lên, chúng tôi phải vừa tự lo cho bản thân, vừa lo lắng và chăm sóc cho mẹ. Chính vì vậy mà mới hiểu ra mẹ rất quan trọng trong gia đình và mẹ là một nữ siêu nhân. Mẹ vừa có thể chăm sóc chu toàn cho tất cả mọi người trong gia đình và vừa làm tốt công việc của mình ở công ty. Sau khi mẹ khỏi bệnh, tất cả mọi người trong gia đình, không ai bảo ai, đều san sẻ với mẹ tất cả những gì mình có thể làm được, chị em tôi giúp mẹ rửa chén, thái rau, cha tôi giúp mẹ giặt quần áo…mẹ đã cười rất tươi và nói rằng mình bệnh như vậy mà xem ra sướng phải biết.

Tôi rất yêu mẹ, tình yêu ấy không có ai có thể thay đổi được nó, đúng hơn là tình yêu dành cho gia đình tôi mà mẹ đã chiếm một vị trí vô cùng to lớn và quan trọng. Tôi biết rằng mẹ tôi ngày một bị thời gian làm tàn phai tuổi thanh xuân tươi đẹp. Nhưng trong trái tim tôi mẹ luôn là người phụ nữ xinh đẹp nhất, vì vậy ngay từ bây giờ tôi phải sống thật tốt để mẹ luôn luôn vui vẻ và tự hào vì người con như tôi.

“Riêng mặt trời chỉ có một mà thôi

Và mẹ em chỉ có một trên đời”

Tấm Cám: Chuyện Chưa Kể / 2023

(NTD) – Doanh thu ấn tượng, đoạt hàng loạt giải thưởng trong và ngoài nước, “Tấm Cám: Chuyện Chưa Kể” đang thực sự viết nên một câu chuyện cổ tích đời thực.

“Tấm Cám: Chuyện chưa kể” được lấy cảm hứng từ câu chuyện cổ tích nổi tiếng “Tấm Cám”. Cuộc đối đầu của hai chị em Tấm và Cám đề giành lấy trái tim của hoàng tử, nhưng sự toan tính của Cám và dì ghẻ đã khiến cho Tấm hết phen này đến phen khác bị hãm hại… đã truyền miệng từ thế hệ này đến thế hệ khác.

Chính thức tấn công thị trường điện ảnh từ ngày 19/8, “Tấm Cám: Chuyện chưa kể” được đánh giá là một trong những bộ phim Việt Nam có kỹ xảo hiện đại và ấn tượng nhất từ trước đến nay. Bên cạnh đó, đây cũng là bộ phim gần như khắc phục được yếu điểm muôn thuở trong phim cổ trang Việt.

Bộ phim “Tấm Cám: Chuyện Chưa Kể” do Ngô Thanh Vân làm đạo diễn đã thực sự tạo nên cơn sốt ở các phòng vé. Mặc dù là câu chuyện cổ tích quen thuộc mà bất cứ người Việt Nam nào cũng biết, nhưng để khắp nơi nói về bộ phim Tấm Cám, mật độ “khủng” người đến phòng vé… thì quả là một hiện tượng. Chắc cũng khá lâu rồi mới có một phim Việt Nam tạo được làn sóng tranh cãi rộng rãi như “Tấm Cám: Chuyện Chưa Kể”.

Với tham vọng mang đến cho khán giả Việt một sản phẩm chất lượng và chỉn chu nhất, “Tấm Cám: Chuyện Chưa Kể” như một phát súng ấn tượng và “tâm huyết” của đạo diễn Ngô Thanh Vân. Chỉ sau 3 ngày công chiếu, phim đã đạt doanh thu hơn 21 tỉ đồng và sau 5 tuần công chiếu, doanh thu đã đạt hơn 66 tỷ đồng. Dù chất lượng của “Tấm Cám: Chuyện Chưa Kể” vẫn còn được bàn cãi khá nhiều nhưng đây lại là bộ phim “có tâm” của điện ảnh Việt với quá trình đầu tư nghiêm túc.

Tác phẩm có thời gian quay và hậu kì lên đến 18 tháng so với nhiều phim Việt khác chỉ khoảng nửa năm. Ngoài ra, đề tài cổ trang, giả tưởng cũng thể hiện sự tham vọng lớn của ê-kip đoàn phim và Ngô Thanh Vân. Bộ phim gần như đã vượt quá khuôn khổ của việc kinh doanh trong điện ảnh, đây chính là giấc mơ và là một câu chuyện cổ tích đời thường đích thực.

Theo nghiên cứu và thông kê của Q&ME Marketing Research, “Tấm Cám: Chuyện Chưa Kể” hiện đang là bộ phim Việt được yêu thích nhất trong năm 2016. Bên cạnh đó, trong tháng 10 vừa qua, phim được mời tham dự tại hạng mục “A Window of Asia Cinema” (Cửa sổ điện ảnh châu Á) là hạng mục dành riêng cho những tác phẩm điện ảnh mới của các nhà làm phim tài năng và các phim được đánh giá hay nhất trong năm của Liên hoan Phim Quốc tế Busan (Hàn Quốc) và được Công ty Phát hành Kidari Ent (Hàn Quốc) mua toàn bộ bản quyền để phát hành tại thị trường nơi đây.

Và gần đây nhất, “Tấm Cám: Chuyện Chưa Kể” xuất hiện trong hàng loạt đề cử của giải thưởng Ngôi Sao Xanh 2016. Với Phim hay nhất hay Kỹ xảo xuất sắc nhất cho hạng mục Phim điện ảnh; Diễn viên xuất sắc cho Isaac và Ninh Dương Lan Ngọc; và Đạo diễn xuất sắc nhất cho Ngô Thanh Vân. Đây là giải thưởng tôn vinh những gương mặt, bộ phim trong lĩnh vực điện ảnh và truyền hình đã có nhiều đóng góp xuất sắc trong năm qua.

Ngọc Trâm

Ảnh: Sưu tầm

Bạn đang xem bài viết Chuyện Kể Về Người Mẹ / 2023 trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!