Xem Nhiều 2/2023 #️ Cổ Tích Tiếng Anh Là Gì # Top 5 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 2/2023 # Cổ Tích Tiếng Anh Là Gì # Top 5 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Cổ Tích Tiếng Anh Là Gì mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Cổ tích tiếng Anh là fairy tale, phiên âm ˈfeəri teɪl. Cổ tích là một thể loại văn học tự sự được dân gian sáng tác có xu thế hư cấu, bao gồm cổ tích thần kỳ, cổ tích thế sự, cổ tích phiêu lưu và cổ tích loài vật.

Cổ tích tiếng Anh là fairy tale, phiên âm /ˈfeəri teɪl/. Cổ tích là một loại truyện ngắn chủ yếu kể về các nhân vật dân gian hư cấu như tiên, yêu tinh, thần tiên, quỷ, người lùn, người khổng lồ, người cá và thường là có phép thuật.

Một số câu chuyện cổ tích hay và nổi tiếng trên thế giới như Nàng tiên cá, Bạch Tuyết và Bảy chú lùn, Cô bé lọ lem, Công chúa ngủ trong rừng.

Princess /prɪnˈses/: Công chúa.

Witch /wɪtʃ/: Phù thủy.

Hunter /ˈhʌntər/: Thợ săn.

Genie /ˈdʒiːni/: Thần đèn.

Crown /kraʊn/: Vương miện.

Castle /ˈkɑːsl/: Lâu đài.

Carriage /ˈkærɪdʒ/: Cỗ xe ngựa.

A collection of fairy tales was first published in 1812 by the Grimm brothers.

Một bộ sưu tập truyện cổ tích lần đầu tiên được xuất bản năm 1812 bởi anh em nhà Grimm.

We are not generally retelling the exact same story as the fairy tale world.

Chúng tôi không định kể lại câu chuyện chính xác trong thế giới cổ tích.

Marshall firmly believed that Into the Woods was a fairy tale for the post generation.

Marshall tin chắc rằng Khu rừng cổ tích sẽ là một câu chuyện cổ tích cho các thế hệ sau.

Some legends mention violent giants living on the earth before the flood.

Một số truyện cổ tích nói đến những người khổng lồ hung bạo sống trên đất trước khi có trận nước lụt.

I thought they were fairy tales for children until I was gifted that film.

Tôi cứ tưởng là chuyện cổ tích cho con nít cho đến khi tôi xem đoạn phim đó.

Bài viết cổ tích tiếng Anh là gì được tổng hợp bởi giáo viên trung tâm tiếng Anh SGV.

Truyện Cổ Tích Là Gì?

Truyện cổ tích là gì?

Hãy kể tên một số truyện cổ tích mà em biết và thú vị

Truyện cổ tích là một trong những loại truyện cổ dân gian, ra đời khi xã hội đã phân chia giai cấp. Truyện cổ tích hay kể về cuộc đời một số kiểu nhân vật như: nhân vật bất hạnh, nhân vật dũngsĩ và có nhiều phép lạ, nhân vật thông minh hoặc ngốc nghếch, nhân vật động vật – người kì lạ,… Truyện cổ tíchthường mang yếu tố hoang đường. Nó thể hiện ước mơ và niềm tin của nhân dân về cái thiện thắng cái ác, cái tốt thay thế cái xấu, ước mơ về ấm no hạnh phúc.

Truyện cổ tích có kết cấu hai loại nhân vật đối lập (thiện/ác), kết thúc có hậu, thấm đượm triết lí dân gian: ở hiền gặp lành, ác giả ác báo, tham thì thâm, thật thà là cha mách qué, v.v…

Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam vò cùng phong phú. Những truyện cổ tích như “Tấm Cám”, “Sọ Dừa”, “Thạch Sanh”, “Cây tre trăm đốt”, “Cây khế”, “Em bé thông minh”,… được nhiều người biết và yêu thích.

2. Kể lại một truyện cổ tích mà em yêu thích. Nêu cảm nghĩ của em về truyện cổ tích ấy.

Ngày xửa ngày xưa, có hai anh em nhà kia, cha mẹ mất sớm để lại một gia tài nhiều ruộng vườn trâu bò. Người anh tham lam, người em hiền lành, siêng năng. Lấy lí do ai lo phận ấy, người anh chia gia tài. Bao gia tư điền sản, người anh chiếm hết, chỉ cho vợ chồng người em một mảnh vườn có cây khế ngọt và một túp lều.

Hai vợ chồng người em cần cù cuốc đất trồng rau và chăm bón cây khế, kiếm ăn lần hồi. Mùa hè năm ấy, cây khế trĩu quả, chín vàng óng. Hai vợ chồng người em khấp khởi mừng thầm. Bỗng một hôm, có con chim phượng hoàng bay đến. Chim ăn hết quả này đến quả khác. Người vợ từ trong lều chạy ra, nói với chim: “Vợ chồng tôi chỉ có một cây khế, chim ăn hết quả thì biết trông cậy vào đâu…”. Thật bất ngờ, chim cất tiếng nói: “Ăn một quả trả cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng”.

Theo lời chim dặn, người vợ may cho chồng một cái túi vừa đúng ba gang. Chỉ mấy hôm sau, quả nhiên phượng hoàng lại bay đến, xòe cánh đậu xuống sân. Người em ngồi lên lưng chim, chim cất cánh bay. Vượt qua bao cánh đồng, dòng sông, núi non, biển cả, chim đỗ xuống một hòn đảo lấp lánh bạc vàng, châu báu. Người em nhặt đầy một túi vàng. Chim lại chở người em về tận nhà. Vợ chồng người em trở nên giàu có.

Vợ chồng người anh biết chuyện, xin gạ đổi cho vợ chồng người em tất cả nhà cửa điền sản để lấy mảnh vườn và cây khế ngọt. Vợ chồng người em vui vẻ nhận lời.

Ít lâu sau, phượng hoàng lại bay đến ăn khế. Chim cũng nói với vợ chồng người anh: “Ăn một quả trả cục vàng, mang túi ba gang mang đi mà đựng”. Vốn tham lam, vợ chồng người anh may một cái túi rõ to sáu gang. Chim y hẹn bay đến đưa người anh đến đảo vàng. Anh ta lóa mắt lên, chọn và nhặt nhiều châu báu, lèn chặt vào cái túi sáu gang. Anh leo lên lưng chim; chim phải đập cánh nhiều lần mới bay lên được. Chim gắng sức bay qua biển; túi vàng quá nặng làm nghiêng cánh chim. Bất ngờ, người anh và cả túi vàng rơi tõm xuống biển, chết mất xác…

Cảm nghĩ về truyện “Cây khế”

Truyện “Cây khế” thuộc loại truyện cổ tích thần kì. Hình ảnh con chim phượng hoàng biết nói tiếng người là hình ảnh kì diệu nhất, hấp dẫn nhất. Câu nói của chim, có vần vè như một câu ca. Chỉ nghe một lần là nhớ: “Ăn một quả trà cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng”. Cả hai lần chim đều nói đúng như thế, với vợ chồng người em, với vợ chồng người anh, chim đều nói đúng như thế. Chim rất vô tư, khách quan, biết đền ơn đáp nghĩa, đã hai lần, chở người e và người anh đến đảo vàng, thực hiện đúng lời hứa “ăn một quả trả cục vàng”. Người em trở nên giàu có, người anh chết mất xác; hậu quả ấy là do người chứ đâu phải tại chim. Lòng tham của con người thì vô độ, mà sức chở của chim thần thì có hạn, chỉ chở được một người kèm theo một túi vàng ba gang. Con chim phượng hoàng trong truyện “Cây khế” là con chim thần, con chim tình nghĩa. Cái túi ba gang mà chim dặn người là một biểu tượng về một lời khuyên kín đáo: phải biết sống và ứng xử hợp lí không được quá tham, quá đà.

Cảnh 1 nói về chuyện chia gia tài. Qua hình ảnh người anh tham lam, nhân dân đã phê phán những sự thật mất hết tình nghĩa anh chị em trong gia đình về chuyện chia gia tài, của cải dễ làm cho con người trở nên xấu xa, thấp hèn. Người em đáng thương bao nhiêu thì người anh đáng chê bấy nhiêu.

Cảnh 2 là chuyện vợ chồng người em gặp chim thần. Cây khế ngọt với quả chín trĩu cành là thành quả lao động của hai vợ chồng người em. Chim phượng hoàng đến ăn khế, hứa “ăn một quả trả cục vàng”, đúng như cổ nhân khuyên: “Khi nên Trời giúp công cho”… Vợ chồng người em rất thật thà, tốt bụng. Chim dặn may túi ba gang thì may đúng túi ba gang. Người anh cần đổi cây khế ngọt thì cũng vui lòng ưng thuận. Vì thế, người em mới trở nên giàu có, hạnh phúc. Đúng là “ở hiền gặp lành”triết lí sống của dân gian vô cùng thấm thía.

Cảnh 3 là chuyện người anh đổi cây khế ngọt, gặp chim thần, may túi 6 gang… Chi tiết nào cũng biểu lộ một lòng tham quá đáng. Chim đâu có làm hại ai bao giờ. Chết mất xác bởi cái túi vàng 6 gang quá nặng. Tham thì thâm, đó là bài học ở đời.

Tóm lại, truyện “Cây khế” là một truyện rất hay. Nghe bà kể, hoặc đọc truyện mãi mà ta không chán. Bài học về đền ơn đáp nghĩa, niềm tin về ở hiền gặp lành, lời răn tham thì thâm càng trở nên sâu sắc với tất cả mọi người.

Trong bài thơ”Đất Nước”, Nguyễn Khoa Điềm có viết:

“Cây khế chua có đại bang đến đậu,

Chim ăn rồi trả ngon ngọt cho ta

Đất đai cỗi cằn thì người sẽ nở hoa

Hoa của đất, người trồnq cây dựngcửa

Khi ta đến gõ lên từng cánh cửa

Thì tin yêu ngay thẳngđón ta vào…”.

3. Kể lại một truvện cổ tích mà em đã nghe kể.

Phát biểu cảm nghĩ về truyện cổ tích đó.

Ngày xửa ngày xưa, anh Khoai nhà nghèo. Tính nết cần cù, chán thật. Anh đi ở cho một nhà giàu trong vùng. Phú ông vỗ vai Khoai và nói: “Mày làm lụng cho thật giỏi, rồi tao gả cô út cho mày!”.Cô út duyên dáng, xinh đẹp lắm! Khoai tưởng ông chủ thực lòng, nên đã ra sức làm lụng gấp năm, gấp mười trước đây. Ba năm sau, cô út càng lớn lên càng xinh đẹp.

Phú ông nuốt lời hứa cũ, gả cô út cho con trai viên cai tổng giàu nứt đố đổ vách. Thấy hai họ đang rục rịch làm lễ cưới, Khoai tìm gặp ông chủ để nói lên nỗi bất bình của mình. Phú ông ha hả cười, nói với anh:

“Anh vào rừng, chặt vê đây một cây tre trăm đốt, àể lùm đũa cưới, thì tao cho mày cưới cô út”

Vốn thật thà quá, Khoai tin ngay lời phú ông hứa. Anh vác dao hăm hở lên rừng đi chặt cây tre trăm đốt. Quá trưa tới chiều, đi hết khu rừng này tới khu rừng nọ, anh chẳng tìm thấy một cây tre trăm đốt nào! Hết leo núi lại lội khe, đói và mệt lả, Khoai tuyệt vọng, ngồi khóc. Chưa bao giờ anh buồn như vậy! Bỗng có một cụ già phúc hậu. râu tóc bạc phơ, tay chống gậy, đến gần Khoai, ân cần hỏi: “Cơ sự làm sao mà con khóc?” Nghe Khoai kể rõ đầu đuôi, cụ già bào anh đi chặt nhanh về một trăm đốt tre. Nhìn đống đốt tre, cụ già khẽ nói: “Khắc nhập! Khắc nhập”. Tức thì các đốt tre liên kết thành một cây tre dài trăm đốt. Khoai sung sướng quá, anh nghĩ tới cô út… Cụ già đã biến mất từ bao giờ! Loay hoay mãi vẫn không thể nào đưa cây tre dài ra khỏi rừng, anh lại ngồi xuống khóc. Cụ già lại hiện ra, bảo Khoai nín đi, rồi cụ khẽ đọc: ”Khắc xuất! Khắc xuất!”. Cât tre trăm đốt lại rời ra. Cụ khẽ dặn Khoai ghi nhớ câu thần chú và cách dùng cho linh nghiệm! Cụ già lại biến mất. Khoai bó các đốt tre lại, chạy như bay về nhà phú ông.

Khoai không tin mắt mình nữa. Đám cưới cô út với con trai viên chánh tởng đang diễn ra tưng bừng. Khách khứa ra vào ổn ào, tấp nập. Cỗ bàn linh đình! Khoai đặt hai bó tre xuống. Anh biết mình đã bị lừa! Phú ông đến bên Khoai cả cười mà bảo rằng: “Tao cần tre trăm đốt, chứ dâu cần hai bó ống tre? Anh rõ lẩn thẩn! Thôi vào ngồi cỗ đám cưới cô mày!”. Khoai tức lắm, khẽ đọc: “”`Khắc nhập! Khắc nhập!”.Tức thì các ống tre dính vào nhau, lão phú ông cũng dính chặt vào cây tre trăm đốt! Vừa đau vừa sợ hãi, lão ta kêu ầm lên. Viên chánh tổng, con trai hắn vội chạy đến, còn lớ ngớ, liền bị Khoai niệm thần chú, cả hai cha con lão lại dính chặt vào cây tre. Càng giẫy càng đau, la khóc om sòm! Quan khách hai họ nhìn thấy khiếp lắm, mạnh ai nấy chạy, bỏ dở cỗ bàn. Cả ba người mới biết Khoai là kẻ kì tài; có phép lạ, vừa khóc vừa van lạy Khoai rối rít. Một số người xúm lại xin Khoai tha cho ba người kia. Khoai ung dung khẽ đọc: “Khắc xuất, khắc xuất!”. Cây tre trăm đốt lại rời ra. Cha con viên cai tổng hú vía, chạy dài.

Phú ông thoát nạn. Lão bẽ mặt và sợ lắm. Lão phải y hẹn cho Khoai cưới cô út.

Phát biểu cảm nghĩ

Truyện “Cây tre trăm đốt” ở phần kết thúc như một màn hài kịch. Phú ông đã giàu lại có cô con gái xinh đẹp. Lão ta là một kẻ tham lam, đê tiện đã dùng con gái làm cái mồi để bóc lột anh trai cày quá thật thà. Chỉ ba năm sau, phú ông đã gả cô út cho con trai viên chánh tổng giàu có. Một lần nữa, lão ta lại đánh lừa Khoai một vố rất đau! Điều kiện cây tre trăm đốt làm đũa cưới mà lão ta đưa ra cho Khoai thực chất là một trò đại bịp. Khoai “hiền quá hóa ngu” nên anh mới tin lời hứa lão chủ. Anh thật đáng thương! Lão phú ông cũng như người nghe kể chuyện cổ tích từ xưa đến nay đều nghĩ rằng chẳng bao giờ anh trai cày thật thà chất phác này lại lấy được cô út!

Thế mà rốt cuộc, anh Khoai đã thắng cuộc. Anh trai cày nghèo khổ, quá chân thật, cần cù chịu khó làm ăn. Cái ước mơ lấy được vợ đẹp, con nhà giàu là một ước mơ đẹp, rất đời! Có lẽ vì thế, anh đã được Tiên ông độ trì? Câu thần chú: “Khắc xuất! Khắc nhập!” đã làm cho truyện “Cây tre trăm dốt” thấm đẫm màu sắc hoang đường, thần kì hấp dẫn.

Qua nhận vật Tiên ông có phép lạ giúp anh Khoai câu thần chú nhiệm mầu, để Khoai vừa vạch trần bộ mặt tham lam xảo trá của phú ông, vừa lấy được vợ đẹp, điều đó thể hiện một triết lí nhân sinh của nhân dân ta: “ở hiền gập lành”. Mặt khác, qua cách xử sự của Khoai, ta càng thấy rõ lòng nhân hậu và bao dung độ lượng của con người Việt Nam.

“Truyện cổ tích dân gian đem dến cho ta những giấc mơ dẹp”.

Kho tàng truyện cổ dân gian Việt Nam vô cùng phong phú, mang vẻ đẹp nhân văn kì diệu. Là thần thoại, truyền thuyết hay cổ tích, tuy ra đời trong những điều kiện xã hội khác nhau, nhưng tất cả đều phản ánh một cách đậm đà đời sống tinh thần và vật chất của cộng đồng, giải thích một cách hồn nhiên, chất phác các hiện tượng, nguồn gốc các sự việc quanh ta, ghi lại những thăng trầm, những biến cố lịch sử dân tộc qua bao huyền thoại bi hùng, tráng lệ. Có nhiều truyện cổ dân gian đã nói lên những khát vọng của nhân dân từ những thuở xa xưa về sức mạnh để chiến thắng mọi kẻ thù, ước mơ về ấm no, hạnh phúc.

Đúng như có ý kiến cho rằng: “Truyện cổ dân gian đem đến cho ta những giấc mơ đẹp”.

1. Trong lúc ngủ, ta thường gặp những giấc mơ. Có giấc mơ dữ dội. Có giấc mơ đẹp. Nằm trong nhà tù Tưởng Giới Thạch (1942-1943), Bác Hồ đã có lúc mơ:

“Mơ thấy cưỡi rồng lên thượng giới,

Tỉnh ra trong ngục vẫn nằm trơ”.

Đó là một giấc mơ đẹp nói lên khát vọng tự do. Đọc truyện cổ dân gian, có lúc ta tưởng mình đang nằm mơ, gặp Thần, Tiên, gặp Bụt, Phật… Những giấc mơ đẹp ấy đối với tuổi thơ chúng ta thật là diệu kì, hạnh phúc. Truyện cổ dân gian như đã chắp cánh cho tâm hồn thơ bé mỗi chúng ta bay lên, được sống trong những khoảnh khắc thần tiên.

Thế giới các vị thần trong thần thoại thật đáng yêu. Ai đã một lần đến thăm núi Kinh Thiên Trụ ở tỉnh Hải Dương, dấu tích của Thần Trụ Trời thuở hỗn mang để lại. Mỗi độ thu về, ngắm bầu trời xanh mênh mông, tôi lại mơ, lại nhớ, lại xôn xao trong lòng câu hát: “Ông Tát Bể – Ông Kể Sao – Ông Đào sỏi – Ông Trồng Cây – Ông Xây Rú – Ông Trụ Trời”.

Bạn có còn nhớ câu đồng dao:

“Núi cao sông hãy còn dài,

Năm năm báo oán, đời đời đánh ghen?”

Lễ vật Sơn Tinh dâng lên vua Hùng sao nhiều và quý hiếm thế? “Voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao…”là những báu vật đâu dễ tìm, đâu dễ có? Núi Tản Viên cao chót vót ở phía tây kinh thành Thăng Long là dấu tích, là chiến công hóa phép “nâng núi lên” của Sơn Tinh bảo vệ người đẹp, để đánh thắng Thủy Tinh. Sơn Tinh là ước mơ của người xưa muốn có sức mạnh và phép lạ để chiến thắng lũ lụt thiên tai. Sơn Tinh… cũng là giấc mơ đẹp cho em, cho bạn, cho tuổi thơ gần xa:

“Núi Tản như con gà cổ đại

Khổng lồ, mào đỏ thắp bình minh

Mênh mông rọi nắng cho mùa chín

Từ buổi Sơn Tinh thắngThủy Tinh”.

2. Sẽ là bất hạnh biết bao, nếu không được đọc, được nghe kể chuyện cổ? Sẽ hạnh phúc biết bao khi được nghe bà kể chuyện cổ tích? Bà và chuyện cổ tích là ngọn nguồn những giấc mơ đẹp tuổi thơ:

“Chuyện con cóc, nàng tiên

Chuyện cô Tấm ở hiền

Thằng Lý Thông ở ác…

Mái tóc bà thì bạc

Con mắt bà thì vui

Bà kể đến muôn đời

Cũng không sao hết chuyện…”

Chú Sọ Dừa chỉ có mắt, mũi… không chân tay, chi biết lăn lônglốc mà không biết đi. Chú lại biết chăn bò giỏi. Chú tìm đâu ra mười tấm lụa đào, mười con lợn béo, mười vò rượu tăm và một chĩnh vàng cốm đủ làm sính lỗ cưới cô út xinh đẹp con gái phú ông? Sọ Dừa… chàng trai lịch sự… quan Trạng nguyên,.., một sự hóa thân nhiệm màu đã trở thành giấc mơ đẹp của nhân dân, của những con người “nhỏ bé” bất hạnh trong cõi đời.

Con chim phượng hoàng biết nói, rất tình nghĩa với lời hứa: “Ăn một quả, trả cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng”. Ông tiên râu tóc bạc phơ đã ban cho anh Khoai câu thần chú “Khắc nhập! Khắc xuất!”; Ông Bụt vàđàn chim sẻ, chiếc giày thêu với hình ảnh cô Tấm xinh tươi gặp Hoàng tử ngày hội… tất cả đều trở thành mơ ước tuyệt đẹp của nhân dân ta từ bao đời nay về ấm no hạnh phúc, về một sự đổi đời. Cổ tích thần kì đã nuôi lớn tâm hồn ta bằng bao niềm tin, bao ước mơ đẹp:

“Ta lớn lên bao niềm tin rất thật

Biết bao nhiêu hạnh phúc có trên đời

Dẫu phải khi cay đắng dập vùi

Rằng cô Tấm cũng về làm hoàng hậu

Cây khê chua có đại bàng đến đậu

Chim ăn rồi trả ngon ngọt cho ta…”.

(“Đất Nườc” – Nguyễn Khoa Điềm)

3. Truyện cổ dân gian, nhất là truyền thuyết, với các yếu tố kì diệu, bao sự tích và hình tượng thần kì đã trở thành những bài ca yêu nước tráng lệ đem đến cho ta nhiều giấc mơ đẹp. Cái vươn vai của Thánh Gióng, từ một chú bé lên ba bỗng trở thành một tráng sĩ oai phong lẫm liệt. Ngựa sắt phun lửa, Gióng vung roi sắt đánh cho lũ giặc Ân tơi bời. Roi sắt gãy, Gióng nhổ tre làm vũ khí quật cho lũ giặc chết như ngả rạ. Đánh tan giặc, Gióng đã bay về trời. Gióng là mơ ước của tuổi thơ Việt Nam ngàn đời:

“Mỗi chú bé đều nằm mơ ngựa sắt,

Mỗi con sômg đều muốn hóa Bạch Đằng”.

(“Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng?” – Chế Lan Viên)

“Sự tích trăm trứng”đã nhập hồn ta từ thuở trong nôi theo lời ru của mẹ. Lưỡi gươm khắc hai chữ “Thuận Thiên” là vật báu của Long Quân cho Lê Lợi mượn để đánh giặc Minh. Cái lẫy nỏ thần Kim Quy bắn một phát giết hàng vạn giặc. Triệu Quang Phục chống giặc Lương ở đầm Dạ Trạch được Rồng Vàng tháo móng chân đem cho và dặn: “Cắm lên mũ đầu mâu, sẽ đánh đâu thắng đấy!”. Nhờ thế mà Triệu Quang Phục chém được đầu tướng giặc Dương sằn, thu phục lại giang sơn.

Truyền thuyết lịch sử tuy mang yếu tố hoang đường nhưng nó đã diễn tả một cách bay bổng thần kì sức manh Việt Nam, truyền thống yêu nước, anh hùng của đất nước và con người Việt Nam qua những chặng đường lịch sử vẻ vang. Ta lớn lên cùng truyền thuyết. Ta tự hào và yêu thêm đất nước. Một đất nước có “nghìnnúi trăm sông diễm lệ…”.Một đất nước có Bạch Đằng, Chi Lăng, Đống Đa, Điện Biên… oai hùng.

Chúng ta sinh ra và lớn lên dưới trời xanh và hương lúa được nuôi dưỡng bằng tình thương của cha, bằng sữa mẹ, bằng sự dạy bảo của thầy cô giáo. Tiếng đàn bầu, khúc dân ca, câu thơ Kiều của Nguyễn Du… đã trở thành mảnh tâm hồn mỗi chúng ta. Bạn có nghe tiếng gà gáy trên hoang đảo:

Phải thuyền quan Trạng rước cô tôi về?”

Bạn còn có nhớ câu hát dân gian trong ngày hội Gióng:

“Đứa thì sứt mũi, sứt tai,

Đứa thì chết nhóc bởi gai tre ngà!”?

Thật vậy, truyện cổ dân gian đã đem đến cho ta những giấc mơ đẹp. Ta như nghe tiếng thầm thì của ông cha từ ngàn xưa vọng nói về. Và ta càng yêu thêm truyện cổ. Một quyển sách ước. Một cây bút thần. Cái đàn thần và cái niêu cơm thần… của Thạch Sanh… đã trở thành mơ ước và hành trang trong tâm hồn mỗi em thơ.

Một dân tộc cần cù, dũng cảm, thông minh và tài hoa mới có một kho tàng truyện cổ dân gian đậm đà, hấp dẫn thế!

Nguồn: chúng tôi

Truyện Cổ Tích Việt Nam – Là Gì Wiki

Template:Văn học Việt Nam Truyện cổ tích Việt Nam là những truyện cổ tích ở Việt Nam, được truyền miệng trong dân gian để kể lại những câu chuyện tưởng tượng xoay quanh một số nhân vật và sự kiện khác nhau. Vì mang tính chất dân gian và truyền miệng, những truyện cổ tích được xét vào thể loại hư cấu và không được xem là cứ liệu khoa học, mà nó thuộc vào phạm trù văn hóa.

Truyện cổ tính thường mang yếu tố hoang đường, kì ảo, thể hiện ươc mơ của nhân dân ta về chiến thắng cuối cùng của cái thiện và cái ác, sự công bằng và bất công.

Phân loại

Căn cứ vào nhân vật chính và tính chất sự việc được kể lại, có thể chia truyện cổ tích ra làm ba loại.

Truyện cổ tích về loài vật

Loại truyện cổ tích này thường là truyện ngụ ngôn những con vật nuôi trong nhà, khi miêu tả đặc điểm các con vật thường nói đến nguồn gốc các đặc điểm đó: Trâu và ngựa, Chó ba cẳng…;

Nhóm hoang dã là hệ thống truyện về con vật thông minh, dùng mẹo lừa để thắng các con vật mạnh hơn nó: Cóc kiện Trời, Sự tích con sam, Thạch Sùng còn thiếu mẻ kho, Sự tích con dã tràng, truyện Công và Quạ. Truyện dân gian Nam Bộ về loài vật có: Tại sao có địa danh Bến Nghé, Sự tích rạch Mồ Thị Cư, Sự tích cù lao Ông Hổ…; chuỗi Truyện Bác Ba Phi: Cọp xay lúa…

Truyện cổ tích thần kỳ

Dòng truyện Cổ tích thần kỳ kể lại những sự việc xảy ra trong đời sống gia đình và xã hội của con người. Đó có thể là những mâu thuẫn giữa các thành viên trong gia đình phụ quyền, vấn đề tình yêu hôn nhân, những quan hệ xã hội như Tấm Cám, Ăn khế trả vàng, Sự tích con khỉ, Sự tích Trầu Cau….

Nhóm truyện về các nhân vật tài giỏi, dũng sĩ, nhân vật chính lập chiến công, diệt cái ác, bảo vệ cái thiện, mưu cầu hạnh phúc cho con người (Thạch Sanh, Người thợ săn và mụ Chằng). Nhóm truyện về các nhân vật bất hạnh: về mặt xã hội, họ bị ngược đãi, bị thiệt thòi về quyền lợi, về mặt tính cách, họ trọn vẹn về đạo đức nhưng thường chịu đựng trừ nhân vật xấu xí mà có tài (Sọ Dừa, Lấy vợ Cóc, Cây tre trăm đốt).

Truyện cổ tích thế tục

Truyện tiếu lâm, Truyện cũng kể lại những sự kiện khác thường ly kỳ, nhưng những sự kiện này rút ra từ thế giới trần tục. Yếu tố thần kỳ, nếu có, thì không có vai trò quan trọng đối với sự phát triển câu chuyện như trong cổ tích thần kỳ.

Nhóm truyện có đề tài nói về nhân vật bất hạnh (Trương Chi, Sự tích chim hít cô, Sự tích chim quốc…); nhóm có nội dung phê phán những thói xấu: (Đứa con trời đánh, Gái ngoan dạy chồng…); nhóm truyện về người thông minh: (Quan án xử kiện hay Xử kiện tài tình, Cậu bé thông minh, Cái chết của bốn ông sư, Nói dối như Cuội…); nhóm truyện về người ngốc nghếch: (Chàng ngốc đi kiện, Làm theo vợ dặn, Nàng bò tót…)

Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam

Tác phẩm gồm nhiều tập này (trong số đó 2 tập đã được công bố vào năm 1957 và được tái bản vào năm 1961) có tham vọng tập hợp lại phần chính yếu của cổ tích và truyền thuyết Việt-nam cổ truyền; có thể nói công trình này cũng tương đương với những gì Henri Pourra đã hoàn thành về văn hoá dân gian của nước Pháp xưa (Trésor des contes, Nhà xuất bản Gallimard).

Nhiều tác giả đương đại, cả Pháp và Việt Nam, đã tự đặt cho mình nhiệm vụ thu thập và phổ biến truyện cổ Việt Nam, nhưng hình như Nguyễn Đổng Chi là người đầu tiên theo đuổi công việc ấy một cách khoa học và hoàn chỉnh hơn cả. Tác phẩm của ông gồm ba phần, mà phần thứ nhất và phần thứ ba là hai công trình nghiên cứu rất bổ ích để hiểu và đánh giá lĩnh vực truyện cổ tích trong văn chương truyền miệng Việt Nam.

Tham khảo

Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam – Nguyễn Đổng Chi, Nhà xuất bản Giáo dục.

Thể loại:Văn học dân gian Việt Nam

Em Là Gì Giữa Bề Bộn Đời Anh (*)

Tôi chưa nhìn thấy một đôi mắt nào buồn đến vậy. 

Chị là cán bộ nghiên cứu lâu năm ở Viện, năm nào cũng cho ra đời ít nhất một công trình được đánh giá cao. Tuổi trẻ đã qua từ lâu nhưng chị vẫn giữ được vẻ thanh xuân nhờ dáng người mỏng mảnh. Chị cất giấu vẻ đẹp hoàn mỹ giời cho rất  sâu sau những chiếc áo dạ gam pastel vào mùa đông và những chiếc sơ mi màu sắc rất thiếu cá tính vào mùa hè. Mái tóc hơi mỏng nhưng sợi mảnh và cực óng cũng không được chăm sóc gì hơn. Luôn luôn được cặp gọn gàng sau gáy bằng một chiếc trâm nhỏ, rất gợi nhớ đến cái cặp ba lá phổ biến một thời của các bà các cô những năm 60 thế kỷ trước.

Về chuyện giản dị thì tôi gần bằng điểm chị. Có thể do đặc điểm chúng tôi đều là nữ sinh trường Dược, những công thức hóa học đã choán gần hết mối quan tâm. 5 năm hết ngồi mòn giảng đường đại học lại xuống phòng thí nghiệm với hàng lô bài tập thực hành, nữ sinh trường tôi đa số không có cơ hội tiếp xúc với phấn son và thời trang, dù đang ở độ thích trưng diện nhất. Con gái học tự nhiên thường khô khan. Chúng tôi có lẽ khô khan gấp rưỡi. Bù lại, hầu hết nữ sinh trường tôi khi ra trường đều nhanh chóng tìm được việc làm tốt và có một cuộc đời ít giông bão.

Tôi được viện trưởng phân công vào phòng chị, cảm thấy rất hài lòng vì đúng phóc với chuyên ngành được đào tạo và sở thích của chính tôi. Lần đầu tiếp xúc tôi đã có cảm giác cực dễ chịu vì chị là một người nhẹ nhàng và chắc chắn là tế nhị. Tôi yên tâm hẳn,không có cảm giác phải căng người ứng xử với sếp. Chuyên  môn của chị khiến tôi phục. Và cái này mới thật đáng nói, chị là người say nghề thật sự. Nó là nhu cầu tự thân, tuyệt nhiên không phải vì những mục đích thăng tiến hay danh vị. 3 năm làm cùng chị tôi thấy mình thu lượm kiến thức tương đương với hai lần học ở trường đại học.

3 năm ấy cũng giúp tôi hiểu thêm nhiều về chị. Tôi đã cắt nghĩa được cảm giác ban đầu khi nhìn thấy chị. Đôi mắt đen thẳm, phải nói là tuyệt đẹp nhưng mênh mang buồn.

******

Chị và anh ấy lấy nhau hoàn toàn vì tình yêu. Anh ấy học Văn. Sau này trở thành một nhà báo khá nổi tiếng. Dù yêu anh và biết anh cũng yêu mình thật sự, chị không khỏi cảm thấy độ chênh của hai vợ chồng, ngay từ những ngày đầu của đời chăn gối. Anh hào hoa, thích sự bay bổng, thích những lời có cánh. Chị trầm tính, ưa sống nội tâm, cả suy nghĩ và ngôn ngữ đều mộc mạc như cây cỏ. Ngày yêu nhau anh làm thơ gọi chị là một tâm hồn lá non. Quả là không có hình ảnh nào chính xác hơn thế. Một người chồng quá hướng ngoại sẽ nhanh chóng thấy tẻ nhạt bên một người vợ chỉ quen hướng nội. Chị biết thậm chí anh không cần một người vợ cơm dẻo canh ngọt bằng một người vợ luôn tươi tỉnh đi bên anh, biết nói những lời đẹp và biết cười theo những bông đùa dí dỏm, “trình” cao của anh và bạn bè anh. Buồn thay, chị luôn ngơ ngác trong những đám đông ấy, không ép mình thấy thú vị nổi trước những ngôn ngữ và sinh hoạt vô cùng xa lạ với nếp sống nếp nghĩ của chị. Có cố gắng thì cũng chỉ là vui gượng, cười gượng. Cái gượng gạo không lọt qua cặp mắt tinh đời của anh và… đồng bọn. Dần dần, anh ngại dắt chị theo những cuộc vui. Tâm hồn lá non ngày nào giờ chính thức có tên mới: chè đỗ đen không đường. 

8 năm ân ái trôi qua đều đều như nhịp quả lắc đồng hồ. Chị cũng quen dần với tình trạng không có mặt trong phần lớn đời sống tinh thần của anh. Người đàn bà trong bóng đêm, anh vẫn gọi chị như vậy. Chị sẽ hài lòng với tình trạng đó nếu như không có một ngày bất chợt phát hiện ra rằng, anh còn có một người đàn bà ban ngày, dành cho những cuộc vui thật sự là bất tận của một nhà báo nhiều duyên sắc. 

Hạnh Diễm, tên cô gái ấy, không gợi cho chị một gợn ghen tuông nào.Chị biết lòng anh không có cô ấy. Bằng vào linh cảm của người vợ yêu chồng thấm thía. Bằng vào những hào hển rừng rực hàng đêm anh dành cho chị. Bao nhiêu năm rồi, anh vẫn háo hức vồ vập vần vò chị đêm đêm, như thuở ban đầu. Mỗi lần mường tượng lại những ân ái, chị đều cảm thấy như có một đợt sóng nóng bỏng tràn qua lồng ngực. Hoặc hai đầu gối như nhủn ra. Mặt chị bỗng nóng bừng, như là cảm giác xấu hổ,  dù chỉ có mình chị đang đối diện với chính mình. Chị không tin người đàn ông có thể cư xử như thế với thân thể người đàn bà họ không yêu đến cuồng nhiệt. 

Vậy nên, chị sốc tưởng muốn vỡ tim khi tận mắt nhìn thấy anh ấy- là chồng chị- hôn đắm đuối người đàn bà ban ngày, trong clip của một người dấu tên gửi đến cho chị. Hóa ra cô ấy không chỉ là bạn tinh thần. Mọi chuyện đã không chỉ dừng lại ở những cuộc vui vô tội, như đinh ninh của chị. Nhưng chị thêm một lần choáng khi anh thản nhiên:  Em và cô ấy, anh không thể bỏ ai. Anh thấy yêu cả hai người, vì cả hai đều rất… đáng yêu. Bộ óc rành rẽ của chị, vốn chỉ quen với sự đúng hay là sai của những công thức hóa học, không thể chia sẻ nổi sự phức tạp của những tâm hồn nghệ sỹ.

Chị không muốn nhớ lại cảm giác của mình những ngày sau đó. Chưa bao giờ chị rơi vào trạng thái bất ổn đến vậy. Hàng ngàn lần chị ôn lại những âu yếm gối chăn để tự tin với vị thế của người vợ được chồng yêu. Nhưng rồi tim chị lập tức đau nhói vì hình ảnh cái hôn đắm đuối kia lại ùa vào não bộ. Trời ạ, làm sao chị có thể ngăn mình không tiếp tục tưởng tượng sau nụ hôn kia là những gì… Cảm giác ghen tuông lúc này mới chính thức hành hạ chị. Bởi chị biết rất rõ, người đàn bà sẽ cảm thấy như thế nào, trong vòng tay mạnh mẽ đầy đam mê của anh. Giá mà anh không phải là người đàn ông giỏi kỹ thuật yêu như thế, biết đâu chị đã cảm thấy dễ chịu hơn (?!). Trong nỗi ghen tình, có cả sự hậm hực vì kẻ khác được hưởng miếng ngon lẽ ra chỉ mình chị được hưởng.

*******

Chị bất lực với chính cảm xúc của mình. Không thể điều khiển nổi con tim bị thương. Thân thể chị bất giác co cứng lại dưới tay anh. Có thể, cái vẻ nhơn nhơn không hề hối lỗi của anh khiến vết thương của chị càng khó lành. Chị thuộc týp chung thủy tuyệt đối và đòi hỏi người chồng cũng phải có một thái độ tương đương. Trước đây, chị từng tuyên bố với anh là sẽ ly dị ngay lập tức, nếu chồng không chung tình. Nhưng khi chuyện đau lòng xảy ra, mới thấy từ ý nghĩ đến hành động là một khoảng cách không hề gần.

Nhưng chị chỉ có thể gắng gượng tiếp tục nằm cạnh anh trên chiếc giường chồng vợ chứ không ép mình mềm rượi như xưa. Những lần yêu sau cuối, luôn làm chị đau nhói tựa như một mũi dùi nhọn xoáy vào da thịt mỏng tang. Chồng chị hiểu tâm trạng vợ. Anh bày tỏ sự phục thiện bằng việc tìm mọi cách vỗ về chị. Màn chào hỏi gối chăn được anh chăm chút hơn xưa, đầy sáng tạo. Từng mi-li-mét trên thân thể chị được đánh thức, nhiệt thành, hệt như tuần trăng mật vẫn sống động trong ký ức chị. Giá mà chị không bị hành hạ bởi những hình ảnh quái ác luôn xuất hiện không đúng lúc trong tâm trí, chị đã có thể coi mình là người đàn bà hạnh phúc nhất. Chị giận mình không vượt qua được chính mình, để có thể hưởng anh, như những ngày xưa yêu dấu.

Sự kiên nhẫn nào cũng có giới hạn. Anh đã thôi không vồ vập chị sau nhiều lần cố gắng không có kết quả. Anh không thể hiểu được người đàn bà luôn nóng hổi và rừng rực trong đêm bỗng trở nên đanh cứng như một khối sắt lạnh lẽo. Ngay cả chị cũng không giải thích được điều đó, làm chi mà anh hiểu cho thấu. Cái chất keo đính chặt họ vào nhau đã khô cứng, không khí chồng vợ gượng gạo khiến cả hai đều thấy mệt mỏi. Mặc dù, chè đỗ đen không đường vẫn nhớ đinh ninh sở thích của chồng mình là thích được nhâm nhi một tách cà phê bỏ đúng 3 thìa đường vào mỗi sáng chủ nhật thư nhàn; Hoặc là không quên thỉnh thoảng đun cho chồng một nồi nước nóng thả đủ rễ trầm, hương nhu, lá sả, thêm chút muối để anh ngâm đôi bàn chân mệt mỏi… Thì vẫn không làm ấm không khí lên được bao nhiêu. Bởi vì chị thuộc về hệ khác. Chị mãi mãi không thể hòa nhập vào thế giới ngôn ngữ hoa mỹ, bóng bẩy, vốn là đặc thù của dân chữ nghĩa. Bức họa gây cho anh rung động sâu sắc chị không làm sao thấy đẹp. Kẽ hở đó đã tạo cớ cho người đàn bà ban ngày lọt vào đời anh. Đem theo bao phiền lụy. Đem theo cả hạnh phúc ngọt ngào chị đang có. Cái em có anh không cần. Cái anh cần em không có. Chị đã ngậm ngùi biết bao, khi hiểu ra điều đó. Một người nồng nhiệt như chồng chị không chịu được cảnh lạnh lẽo quá lâu. Đó là tình huống chị không ngờ đến nhất. Sau vài năm gối chăn im ắng, anh đột ngột nói lời chia tay. Dứt khoát, bằng một tờ đơn ly hôn với lý do như trăm ngàn cặp đôi khác : Không hợp nhau. 3 chữ khiến lòng chị tan xé, dù rằng chị biết điều đó không có phần trăm nào sai sự thật. 

*******

Gần 20 năm đã trôi qua. Con gái của anh chị đã trở thành thiếu nữ từ lâu. Sau khi ly dị, anh qua lại với Hạnh Diễm một thời gian ngắn. Số phận đưa đẩy anh gặp một giảng viên đại học người Nhật và anh đã chính thức thành công dân của đất nước mặt trời mọc sau đó ít lâu. Anh có với người vợ sau này hai cậu con trai mắt một mí xinh xắn. Và đã ngỏ lời cho con gái du học Anh quốc tự túc. Dù sĩ diện nhưng nghĩ đến tương lai của đứa con gái đã chịu thiệt thòi, chị ưng thuận.

Chỉ còn mình chị ngày qua ngày vò võ trong căn nhà rộng. Chị tìm vui trong những công trình nghiên cứu, trong sự kính nể của đồng nghiệp, của lớp hậu sinh. Chị đã có không ít cơ hội để lựa cho mình một bờ vai nương tựa tuổi già. Nhưng chị từ chối tất. Bề ngoài bình thản thật đấy nhưng không thể che được ánh buồn xa vắng trong đôi mắt đen đã bớt long lanh. 

Chỉ có tôi , sau này được chị thân quý như con gái, là biết được tâm sự của chị. Chị vẫn mong manh hy vọng về một ngày trở về của anh ấy. Suốt cả kiếp này, chị dành trọn cho anh một tình yêu nguyên vẹn, không suy xuyển. Nếu là tôi, sẽ luôn tự hỏi mình: Em là gì giữa bề bộn đời anh. Nhưng chị không quan tâm đến điều đó. Chị sẵn sàng chờ đợi, cho dù ngày ấy hẳn là xa thăm thẳm. Cho dù hai mái đầu đã không thể nhuộm đen lại được nữa.

Dường như, kiếp này chị phải chịu nhiều cay đắng để trả nợ tình cho chồng mình từ kiếp trước. Chỉ có lý do đấy để giải thích cho niềm tin vô vọng của chị, trong thăm thẳm gối chăn… 

(*) Thơ Trường Phi Bảo

Bạn đang xem bài viết Cổ Tích Tiếng Anh Là Gì trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!