Xem Nhiều 12/2022 #️ Đề Thi Cuối Năm Ngữ Văn 11 Bài Vội Vàng Có Ma Trận Đáp Án / 2023 # Top 19 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 12/2022 # Đề Thi Cuối Năm Ngữ Văn 11 Bài Vội Vàng Có Ma Trận Đáp Án / 2023 # Top 19 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Đề Thi Cuối Năm Ngữ Văn 11 Bài Vội Vàng Có Ma Trận Đáp Án / 2023 mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

2 a. Đảm bảo cấu trúc của một bài văn nghị luận: có đầy đủ Mở bài, Thân bài, Kết bài. Mở bài giới thiệu được tác giả, tác phẩm; Thân bài triển khai được các luận điểm làm rõ được nhận định; Kết bài khái quát được nội dung nghị luận. b. Xác định đúng vấn đề nghị luận c. Triển khai vấn đề nghị luận thành các luận điểm; thể hiện sự cảm nhận sâu sắc và vận dụng tốt các thao tác lập luận; có sự kết hợp chặt chẽ giữa lí lẽ và dẫn chứng. Thí sinh có thể giải quyết vấn đề theo hướng sau:      * Vài nét về tác giả, tác phẩm  Bài thơ “Vội Vàng” nằm trong tập “Thơ Thơ”, xuất bản năm 1938 là bài thơ tiêu biểu của tập thơ nói riêng, của hồn thơ Xuân Diệu nói chung.    – Cả bài thơ thể hiện một nhân sinh quan mang ý nghĩa nhân bản sâu sắc. Đoạn thơ nằm ở phần giữa của bài thơ “Vội vàng”.     Ở đoạn này, thi sĩ tập trung thể hiện quan niệm về thời gian.  * Cảm nhận về thời gian của Xuân Diệu **. Quan niệm về thời gian của thơ ca trung đại – Thời gian trong thi ca trung đại là “thời gian tuần hoàn”, nghĩa là thời gian được hình dung như một vòng tròn liên tục tái diễn, hết một vòng lại quay về điểm xuất phát, cứ trở đi rồi trở lại mãi mãi. – Quan niệm “thời gian tuần hoàn” xuất phát từ cái nhìn tĩnh, có phần siêu hình, lấy sinh mệnh vũ trụ để làm thước đo thời gian.  **. Quan niệm thời gian của Xuân Diệu – Xuân Diệu quan niệm “thời gian tuyến tính” xuất phát từ cái nhìn động:  “Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua  Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già”  Xuân Diệu nhìn cuộc đời bằng con mắt xanh non biếc rờn nhưng cũng không tránh khỏi những hoài nghi, mất mát. Điều thi sĩ sợ nhất là tuổi trẻ qua đi, tuổi già mau tới bởi thời gian là tuyến tính nên thời gian như một dòng chảy mà mỗi một khoảnh khắc qua là mất đi vĩnh viễn. Cách dùng cặp từ đối lập trong hai câu thơ “Tới – qua”, “non – già” đã cho người đọc thấy được sự cảm nhận rất đỗi tinh tế của thi nhân về bước đi của thời gian. Thời gian như dòng chảy không ngừng nghỉ. Cái ta đang có cũng là cái ta đang mất, trong hiện tại đã có quá khứ và hé mở tương lai. –  Xuân Diệu lấy sinh mệnh cá thể của mình làm thước đo thời gian. Ông lấy quỹ thời gian hữu hạn của cuộc đời mình ( sinh mệnh cá thể ) ra để đo đếm thời gian trong vũ trụ. Thậm chí thi sĩ lấy quãng ngắn nhất, giàu ý nghĩa nhất trong sinh mệnh của con người là tuổi trẻ để làm thước đo: “Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất. Lòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chật, Không cho dài tuổi trẻ của nhân gian. Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn, Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại. Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi, Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời ” Chữ “Xuân” được điệp đi điệp lại cả năm đến sáu lần (trong ba câu đầu đã có tới năm lần). “Xuân” ấy vừa là xuân của đất trời vừa là “xuân” của cuộc đời, của tuổi trẻ. Mỗi lần nhắc lại là mỗi lần ta bắt gặp cái ngậm ngùi của thi nhân. Xuân của thiên nhiên thì còn mãi mà “xuân” của đời người đã “hết” thì “tôi cũng mất”. Dù lòng yêu có “rộng” đến bao nhiêu thì “lượng trời” vẫn cứ chật. Nên “tuổi trẻ nhân gian” không thể “dài” thêm mãi. Ở đây, hệ thống từ ngữ, hình ảnh được đặt trong thế tương phản đối lập cao độ (tới – qua, non –già, rộng – chật, xuân tuần hoàn, – tuổi trẻ chẳng hai lần, còn – chẳng còn) để làm nổi bật tâm trạng nuối tiếc thời gian, cuộc đời. Vũ trụ có thể vĩnh viễn, mùa xuân rồi cũng tuần hoàn nhưng tuổi xuân của con người chỉ có một lần, đã qua là qua mãi. +  Xuân Diệu đã nồng nhiệt phủ định quan niệm của người xưa:  “Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,  Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại !” + Thước đo thời gian của thi sĩ là tuổi trẻ. Tuổi trẻ một đi không trở lại “chẳng hai lần thắm lại” thì làm chi có sự tuần hoàn ! Trong cái mênh mông của đất trời, cái vô tận của thời gian, sự có mặt của con người thật là ngắn ngủi, hữu hạn. +  Nghĩ về tính hạn chế của kiếp người, Xuân Diệu đã đem đến một nỗi ngậm ngùi thật mới mẻ:  “Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời” – Cảm nhận về thời gian của Xuân Diệu là cảm nhận đầy tính mất mát. Mỗi khoảnh khắc trôi qua là một sự mất mát lớn lao. Sự tàn phai không chỉ đến “khắp sông núi” mà còn ở từng cá thể. Và thời gian trôi đi sẽ khiến cho cái nhan sắc thiên nhiên diệu kỳ này bước vào độ tàn phai. Một sự tàn phai không thể nào tránh khỏi:  “Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt” Đây là hai câu thơ thể hiển rất rõ cách cảm nhận tinh vi về thời gian của Xuân Diệu. Cảm nhận ấy không chỉ bằng thị giác mà còn cảm nhận bằng cả khứu giác “mùi tháng năm”, cả vị giác “vị chia phôi”. Mỗi khoảnh khắc đang rời bỏ hiện tại để trở thành quá khứ được hình dung như một cuộc chia lìa. Khoảnh khắc nào cũng là một chia lìa, một mất mát. Và dòng thời gian được nhìn như một chuỗi vô tận của những mất mát, chia phôi. Cho nên, thời gian thẫm đẫm hương vị của sự chia lìa. Dậy lên đó đây khắp không gian là lời than thở tiễn biệt “khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt”. Nó là lời thở than của vạn vật, là không gian đang tiễn biệt thời gian, mà sâu xa hơn là mỗi sự vật thời gian đang ngậm ngùi tiễn biệt một phần đời của chính nó.  Những phần đời của sinh mệnh cá thể đang ra đi không thể nào cưỡng lại, nó tạo nên sự trôi chảy không ngừng, tạo nên sự phôi pha, phai tàn của từng cá thể: “Con gió xinh thì thào trong lá biếc, Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi? Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi, Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?” Gió đùa trong lá không phải là những âm thanh của thiên nhiên tươi vui của mùa xuân, mà là lời “thì thào” về nỗi hờn giận, buồn thương. Gió phải chia tay với cây lá mà bay đi; chim chóc trên cây đang ca hát rộn ràng chào xuân bỗng ngừng bặt, chẳng phải có sự đe dọa nguy hiểm nào, mà chỉ vì chúng buồn tiếc cho mùa xuân sắp trôi qua. Thế là chẳng riêng gì Xuân Diệu mà cả vạn vật trong thiên nhiên cũng thức nhận về cái quy luật nghiệt ngã, cái một đi không bao giờ trở lại của thời gian ấy. – Xuân Diệu đưa ra một quyết định hợp lí cho mình và cho tất cả mọi người “Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân”. d. Kết thúc đoạn thơ là một tiếng thốt: “Chẳng bao giờ ôi! chẳng bao giờ nữa Mau đi thôi mùa chưa ngả chiều hôm” Thi sĩ bỗng thốt lên lời than. Tiếc nuối, lo lắng và chợt tỉnh vì “mùa chưa ngả chiều hôm”, nghĩa là vẫn còn trẻ trung, chưa già. Lên đường! Phải vội vàng, phải hối hả “Mau đi thôi”. Câu cảm thán với cách ngắt nhịp biến hóa làm nổi bật nỗi lòng vừa lo lắng băn khoăn vừa luống cuống tiếc rẻ, bâng khuâng. VÌ không thể “buộc gió”, không thể “tắt nắng”, cũng không thể cầm giữ được thời gian, thì chỉ có cách thực tế nhất là chạy đua với thời gian, là phải tranh thủ sống .     * Đánh giá chung + Nội dung – Cách cảm nhận về thời gian như vậy xét đến cùng là xuất phát từ ý thức sâu xa về giá trị của sự sống cá thể. Mỗi khoảnh khắc trong đời mỗi người đều vô cùng quý giá, chính vì một khi đã mất đi là vĩnh viễn mất đi! – Quan niệm ấy khiến cho con người biết quý từng giây phút của đời mình. Và người ta biết làm cho mỗi khoảnh khắc của đời mình cần phải tràn đầy ý nghĩa. Có như thế mới là biết sống. Đây là cơ sở sâu xa của thái độ sống “Vội vàng”. – Rõ ràng toàn bộ quan niệm, thái độ về “thời gian tuyến tính” phải sống “Vội vàng” cho cuộc đời tuy ngắn ngủi nhưng tràn đầy ý nghĩa, đã thể hiện rất tích cực, rất đáng trân trọng của tư tưởng Xuân Diệu. + Nghệ thuât – Sử dụng câu vắt, cắt nghĩa, diễn đạt gần với lời nói thường nhưng rất điêu luyện -Yếu tố luận lí   d. Sáng tạo: cách diễn đạt độc đáo, có suy nghĩ riêng về vấn đề nghị luận e. Chính tả, dùng từ đặt câu: đảm bảo chuẩn chính tả, ngữ pháp, ngữ nghĩa tiếng Việt 0.5       0.5 3.0                                                                                                                                                                                                                                                                             0.5   0.5

Cảm Nhận Phần Thơ Thứ Hai Trong Bài Thơ “Vội Vàng” / 2023

Bài làm:

Trong “Thi nhân Việt Nam”, nhà phê bình văn học Hoài Thanh từng khẳng định: ” Thơ Xuân Diệu là một nguồn sống dạt dào chưa từng có ở chố nước non lặng lẽ này.”. Nhắc tới Xuân Diệu, ta không thể không nhắc tới một bài thơ in đậm dấu ấn, phong cách của ông – Vội vàng. Được rút ta từ tập “Thơ thơ”, “Vội vàng” là nỗi ám ảnh thời gian và lòng ham yêu, khát sống đến cuống quýt của Xuân Diệu. Nếu phần đầu tiên của bài thơ là ước muốn táo bạo cùng vẻ đẹp độc đáo của mùa xuân thì sang phần thơ thứ hai, nhà thơ giải thích lí do phải sống vội vàng.

Tại sao Xuân Diệu lại vội vàng tiếc nuối mùa xuân ngay khi xuân còn đang thắm. Có lẽ vì thi sĩ có quan niệm rất mới về thời gian:

Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua

Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất Lòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chật

Không cho dài thời trẻ của nhân gian.

Nếu người xưa luôn yên tâm bình thản trước sự trôi chảy của thời gian bởi họ quan niệm thời gian là tuần hoàn thì Xuân Diệu lại quan niệm thời gian, mùa xuân, tuôi trẻ một đi không trở lại. Thế nên Xuân Diệu luôn hốt hoảng lo âu khi thời gian trôi mau. Thi sĩ không chỉ tiếc mùa, tháng, ngày mà tiếc từng khoảng khắc, từng phút giây. Ở một bài thơ khác, nhà thơ cũng từng nói:

Tôi từ phút ấy trôi qua phút này

Diều thi sĩ sợ là tuổi trẻ qua đi, tuổi già mau tới bới thời gian như một dòng chảy mà mỗi một khoảnh khắc trôi qua là mất đi vĩnh viễn. Cách sử dụng cặp từ đối lập “tới – qua”, “non – già” đã cho thấy sự cảm nhận tinh tế của nhà thơ trước bước đi của thời gian. Cùng với hàng loạt câu thơ văn xuôi theo lối định nghĩa cùng sự lặp lại liên tiếp điệp ngữ “nghĩa là”, Xuân Diệu đã khẳng định chắc nịch một sự thật hiển nhiên không gì phủ nhận: Dù xuân đương tới, xuân còn non nhưng xuân sẽ qua, sẽ già, sẽ hết và tuổi trẻ cũng mất. Đối diện với sự thật hiển nhiên mà phũ phàng ấy, Xuân Diệu không khỏi thảng thốt. Liên tiếp các dấu phẩy được huy động tạo nên điệu thơ ngậm ngùi, nghẹn ngào.

Để tăng sức thuyết phục mọi người tin vào chân lí: mùa xuân tuổi trẻ là tuyến tính, Xuân Diệu đã chủ động đối thoại, tranh luận bác bỏ ý nghĩ cố hữu của mọi người là mùa xuân vẫn tuần hoàn:

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn

Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại

Với Xuân Diệu, tuổi trẻ không thắm lại nên cũng không thể nói mùa xuân là tuần hoàn. Thế là Xuân Diệu tiếc mùa xuân mà thực chất là tiếc tuổi trẻ. Và đó là nguyên cớ xâu xa khiến thi sĩ vội vàng một nửa khi xuân mới bắt đầu:

Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi

Nên bâng khuân tôi tiếc cả đất trời

Đúng vậy, giữa cái mênh mông của vũ trụ, vô cùng, vô tận của thời gian, tuổi trẻ, sự sống của con ngừoi bống trở nên quá ngắn ngủi, mong manh chỉ như bóng câu qua cửa sổ, như cái chớp mà thôi. Suy ngẫm về điều đó, day dứt về điều đó, Xuân Diệu đã đem đến một nỗi ngậm ngùi mà mới mẻ trong thơ ca Việt

” Với quan niệm một đi không trở lại và bằng tâm hồn rất đỗi nhạy cảm tới mức có thể nghe thấu cả sự mơ hầu” (Thế Lữ), Xuân Diệu cảm nhận thấm thía sự phôi pha, phai tàn đang âm thầm diễn ra trong lòng vũ trụ trên cả hai trục không gian và thời gian.

Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi

Khắp núi sông vẫn than thầm tiễn biệt Con gió xinh thì thào trong lá biếc Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi? Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi

Phải chăng sợ độ phai tàm sắp sửa.

Thời gian thì rớm vị chia phôi, khắp không gian đâu đâu cũng vọng lên khúc chia li, lời than thầm tiễn biệt. Gió đùa trong lá không phải là những âm than vui tươi, sống động của thiên nhiêm mà vì hờn tủi trước sự trôi chảy của thời gian. Chim hót những bản nhạc chào xuân rộn ràng bỗng ngừng bặt, chẳng có mối nguy hiểm hiểm nào cả, mà vì chúng sợ độ tàn phai, héo úa . Vậy là vạn vật không thể cưỡng lại quy luật tàn phai nghiệt ngã của tạo hóa. Chịu ảnh hưởng sâu sắc thuyết tương giao trong tượng trưng Phá, Xuân Diệu chẳng những đã đem đến những cảm nhận tinh tế rất mới, rất Tây, rất hiện đại về thời gian:

Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi.

Thời gian vốn vô hình, vô ảnh, không mùi, không vị, đi vào thơ Xuân Diệu bỗng có mùi, có vị chia phôi. Thơ trung đại, kể cả thơ mới cũng hiếm có câu thơ nào có cách cảm nhận như vậy.

Khép lại phần thơ thứ nhất – phần lí giải vì sao phải sống vội vàng là dòng thơ tràn ngập cảm xúc:

Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…

Mau đi thôi mùa chưa ngả chiều hôm

Đến đây thi sĩ đã vỡ lẽ chẳng bao giờ có thể tắt nắng buộc gió, níu giữ mãi tuổi trẻ mùa xuân ở lại. Khát vọng cháy bỏng, ước muốn táo bạo đã tan thành mấy khói. chỉ còn lại nỗi bàng hoàng, thảng thốt còn in dấu trong dấu chấm cảm giữa dòng thơ và dấu chấm lửng cuối dòng thơ. Không thể buộc gió, chẳng thể tắt nắng để níu giữ mãi hương sắc mùa xuân, Xuân Diệu đã hối thúc mình và mọi người hãy sống vội vàng, hãy chạy đua cùng thời gian: ” Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm.” Lời giục giã hối thúc mang sắc điệu mạnh mẽ, quyết liệt bởi kiểu câu cầu khiến có sử dụng dấu chấm cảm giữa dòng. Có thể nói câu thơ ” Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm ” rẩt điển hình, tiêu biêu cho hồn thơ vội vàng cuống quýt của Xuân Diệu trước cách mạng tháng 8. Không chỉ ở “Vội vàng”, Xuân Diệu luôn hối thúc giục giã mọi người cần sống mau, sống vội:

Mau với chứ! Thời gian không đứng đợi – Gấp đi em, anh rất sợ ngày mai Đời trôi chảy lòng ta không vĩnh viễn – Mau với chứ! Vội vàng lên với chứ Em, em ơi tình non sắp già rồi!

“Mùa chưa ngả chiều hôm” là một cách kết hợp từ mới lạ, thú vị. Xuân Diệu đã dùng từ chỉ thời gian cuối ngày để chỉ thời điểm cuối mùa. “Mùa chưa ngả chiều hôm” là mùa chưa tàn, chưa úa, vì thế hãy vội vàng mau chóng tận hưởng hương sắc của nó.

Có thể thấy, Xuân Diệu có cách cảm nhận về thời gian khác lạ như vậy là nhờ vào “sự ý thức sâu xa về sự sống của cá thể”. Quan niệm mới mẻ ấy của Xuân Diệu đã khiến cho ta phải trâng trọng từng phút giây của cuộc đời, tận hưởng một cuộc sống trọn vẹn và đầy ý nghĩa. Quan đoạn thơ, ta đã thấy được niềm khát khao sống mãnh liệt, cháy bỏng của ông Hoàng thơ tình Việt nam. Từ đó, chúng ta thêm trân trọng quan niệm nhân sinh, tích cực, tiến bộ. Cũng như giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh từng nói: ” Đây là tiếng nói của một tâm hồn yêu đời, yêu sống đến cuồng nhiệt. Nhưng đằng sau những tình cảm ấy, có một quan niệm nhân sinh mới mẻ chưa thấy trong thơ ca truyền thống “.

Đề Thi Chọn Đội Tuyển Học Sinh Giỏi Môn Văn Lớp 11. Đề 16 / 2023

TRẠI HÈ HÙNG VƯƠNG LẦN THỨ XII            ĐỀ THI MÔN NGỮ VĂN (180 Phút)

TRƯỜNG THPT CHUYÊN LÊ HỒNG PHONG TỈNH NAM ĐỊNH                       LỚP 11

                     ĐỀ THI ĐÈ XUẤT                                      (Đề này có 01 trang, gồm 02 câu)

Câu 1 (8.0 điểm)

Từ tháng 3 cho tới tháng 5 năm 2010, tại bãi biển của thành phố Quy Nhơn tỉnh Bình Định liên tiếp xảy ra sự việc cá dữ đột ngột xuất hiện và tấn công người. Với bãi biển đẹp, thanh bình và thơ mộng như biển Quy Nhơn không ai ngờ lại có cá dữ tấn công, nên ở những vụ đầu tiên bản thân người bị nạn cũng không dám chắc là bị cá cắn, mọi người hầu như  không cảnh giác gì, coi đó là chuyện ngẫu nhiên nên vẫn tắm biển bình thường. Chỉ khi sự việc tương tự lặp lại liên tục  người ta mới hoảng hốt đi tìm thủ phạm. Và cuối cùng đã có kết luận chính xác: Cá mập tấn công người. Sau đó biển Quy Nhơn vắng đi rất nhiều vì mọi người sợ bị cá mập tấn công. Mọi việc chỉ trở lại yên ổn như cũ khi chính quyền tỉnh Bình Định treo giải thưởng cho người nào bắt được cá dữ. Và thật may, sau rất nhiều nỗ lực chính quyền và nhân dân địa phương đã giải quyết xong vụ việc trên.

Hiện tượng cá mập ở Quy Nhơn gợi cho anh / chị suy nghĩ gì về cái xấu, cái ác trong cuộc sống của chúng ta?

Câu 2 (12 điểm)

Trong “Đến với thơ hay”, Lê Trí Viễn cho rằng:

“ Vào thơ hay, dù là điệu kiên cường hay làn êm ái, đều là vào thế giới của cái đẹp”

Suy nghĩ của anh/ chị về ý kiến trên? Làm sáng tỏ qua thơ mới lãng mạn Việt Nam (1932 – 1945)

…………………HẾT…………………

Người ra đề: Phạm Bá Quyết

HƯỚNG DẪN CHẤM

MÔN: Ngữ Văn , LỚP: 11

Câu 1.  8.0 điểm

Yêu cầu chung :

     Học sinh biết làm kiểu bài NLXH bàn về một hiện tượng đời sống xã hội thông qua việc đọc hiểu  một đoạn tin. Đây là kiểu đề mà hiện tượng được nêu ra chỉ là cái cớ để học sinh suy tưởng tới những vấn đề xã hội ( độ gián cách cao ) nên đòi hỏi học sinh phải biết dựa vào những thông tin mang tính hàm ngôn để lập ý cho phong phú và tự lí giải vấn đề cho thuyết phục.

Yêu cầu cụ thể : Chấp nhận những cách triển khai khác nhau cố hợp lí và có hiệu quả

1.Giải thích hiện tượng được nêu từ đoạn thông tin (2.0 điểm)

– Không thể ngờ những bãi biển ngàn năm thơ mộng, thanh bình và an toàn như bãi biển Quy Nhơn lại có có cá mập tấn công người. Cũng như hiện tượng cá dữ tấn công người ở Quy Nhơn, cái xấu có thể xuất hiện ở bất cứ đâu và bất cứ khi nào trong cuộc sống của chúng ta với muôn hình vạn trạng . Giống như cá dữ đã làm cho nhiều người bị thương và làm cho bãi biển Quy Nhơn vốn đẹp và hẫp dẫn như vậy bỗng trở nên vắng vẻ. Cái xấu luôn xuất hiện rất bất ngờ và gây rất nhiều hậu hoạ cho cuộc sống. Để giải quyết vấn đề này, chính quyền địa phương phải vào cuộc cũng như cuộc chiến với cái xấu, cái ác luôn cam go ác liệt nhưng chúng ta không thể đầu hàng….

– Như vậy, hiện tượng cá mập ở bãi biển Quy Nhơn gợi cho ta những suy nghĩ sâu sắc về cái xấu, cái ác trong cuộc sống hiện nay

Bàn bạc vấn đề ( 5.0 điểm )

Cái xấu có thể xuất hiện ở khắp mọi nơi, ở bất cứ lúc nào trong cuộc sống của chúng ta ngay cả những nơi khó ngờ nhất

+ Cuộc sống hiện đại thay đổi liên tục, cái xấu có thể chưa có hôm nay nhưng có thể xuất hiện vào ngày mai. Không có một môi trường sống nào được coi là trong suốt vĩnh viễn . Có thể hàng trăm năm chưa thấy cá mập xuất hiện ở biển QN nhưng không phải vì thế mà bãi biển này không có cá mập  ( ví dụ ) .

+ Trong cuộc sống: Cái xấu bao giờ cũng tìm các mua chuộc huỷ diệt cái đẹp để độc tôn nên chỉ cần chúng ta lơ là mất cảnh giác sẽ bị cái ác tấn công.  Ngay trong một cá nhân cũng vậy : Nếu chúng ta không biết sống tốt thì chúng ta rất dễ bị lôi kéo sa ngã bởi cái xấu ( không thể có trạng thái tồn tại không tốt không xấu )

Cái xấu thường tấn công con người rất bất ngờ và để lại những hậu quả nặng nề

– Cái xấu, cái ác nằm ngay trong cuộc sống cho nên đôi khi chúng ta thấy nó rất quen thuộc từ đó chủ quan, coi thường mất cảnh giác. Thậm chí nhiều khi chúng ta cảm thấy mệt mỏi hoặc bất lực trước cái xấu lan tràn nên dễ buông xuôi đầu hàng trước cái xấu.

– Cái xấu thường có chiêu bài mua chuộc thoả hiệp chúng ta bằng những gì hấp dẫn nhất. Cho chúng ta ăn viên đạn bọc đường , khiến chúng ta sa ngã lúc nào không biết

–  Cái xấu biết dấu mình rất khéo. Trong cuộc sống này không dễ phân biệt thật giả tốt xấu ….

– Hậu quả khôn lường: Mỗi cá nhân bị sa ngã lúc nào không biết. Cái xấu lan tràn nhiều khi tấn công cả xã hội ( nạn tham nhũng …) làm hạ uy tín đất nước.

Cuộc đấu tranh với cái xấu là vô cùng gian nan

– Cuộc đấu tranh với cái xấu, cái ác là cuộc đấu tranh vĩnh viễn của loài người, là cuộc đấu tranh lan giải và cam go nhất vì ….

– Đối với xã hội ngày nay việc này không phải một người làm được mà phải toàn  xã hội

– Để nhận diện và tiêu diệt loại bỏ cái xấu không chỉ đồi hỏi chúng ta phải dấn thân mà đôi khi phải hi sinh cả sương máu của mình

Suy nghĩ – bài học, hành động (1.0)

– Không được ngây thơ trước cái xấu, cái ác. Nhận thức rõ hơn bản chất và tác hại mà cái xấu gây ra cho cuộc sống cá nhân và cộng đồng

– Cái xấu khó nhận biết và khó tiêu diệt nên phải có bản lĩnh và luôn tin cái xấu sẽ bị tiêu diệt

– Hãy biết làm những điều thiện để tránh xa cái ác

Câu 2. 12 điểm

– Yêu cầu chung: Biết làm bài nghị luận văn học bàn về thơ với kiến thức phong phú; lập luận chặt chẽ thuyết phục

Giải thích (2.0 điểm)

– Thơ hay: hiểu chung là chỉnh thể thẩm mĩ, có khả năng khơi gợi ở người đọc những rung động thẩm mĩ, góp phần hoàn thiện con người, nâng con người lên…

– Điệu kiên cường hay làn êm ái: tượng trưng cho cái  muôn màu muôn vẻ, phong phú vô cùng của thơ ca

– Thế giới của cái đẹp: ý nói đến cái đẹp phong phú. Có cái đẹp của tâm hồn, tấm lòng, tài năng người nghệ sĩ đi liền với cái đẹp toát lên từ nội dung và hình thức của thơ. Cái đẹp khơi gợi những rung động thẩm mĩ, bồi đắp tâm hồn con người

– Cả nhận định: Nói về tính chất, giá trị thẩm mĩ của thơ ca

Bàn luận:(4.0 điểm)

– Một ý kiến đúng vì:

+ Đối tượng của văn học đặc biệt là thơ là đối tượng thẩm mĩ, được khám phá ở chiều sâu thẩm mĩ (mỗi hiện tượng của đời sống bước vào thơ đều được nhìn, cảm dưới góc độ thẩm mĩ – VD)

+ Thơ là tiếng nói của tình cảm, cảm xúc thăng hoa mãnh liệt, được ý thức nhưng đó cũng là những tình cảm, cảm xúc thẩm mĩ giàu chất nhân văn ( niềm vui, nỗi buồn, khát khao, phẫn nộ …đều phải mang tính thẩm mĩ)

+ Bản thân bài một bài thơ đã là một chỉnh thể hoàn thiện; là xứ xở của cái đẹp, phản ánh một khát vọng hoàn thiện tự bên trong …

+ Thơ hay thực hiện được mục đích thiên chức của người nghệ sĩ là hướng con người tới chân,  thiện,  mĩ; nâng con người lên, làm cho lòng người phong phú thanh sạch hơn..

+ Tiếp nhận văn học, trong đó có việc tiếp nhận thơ và thơ hay thực chất là tiếp nhận thẩm mĩ (lấy cái trong trẻo, tinh tế và tri âm mà cảm nhận, không bao giờ chấp nhận cái vụ lợi tầm thường..

– Ý nghĩa vấn đề:

+ Với việc sáng tạo thơ ca…

+ Với việc tếp nhận thơ ca…

Chứng minh (6.0 điểm)

Học sinh lấy dẫn chúng trong thơ Mới để chứng minh. Chọn được bài  thơ đặc sắc. Cảm nhận tốt. Bám sát định hướng vấn đề lí luận. Dù chọn bài thơ nào khi đi cảm nhận cũng cần chú ý làm sáng tỏ cái đẹp trong nội dung và nghệ thuật của bài thơ

– Cái đẹp của cảnh được miêu tả

– Cái đẹp của tâm hồn, tình cảm… của người nghệ sĩ

– Cái đẹp trong cấu tứ, cách cảm, cách nói…

– Khả năng châm lên những rung cảm thẩm mĩ, khơi luyện những tình cảm thẩm mĩ trong lòng người

………………Hết………………………

Cảm Nhận Của Anh(Chị) Về Đoạn Thơ Sau Trong Bài Thơ “Vội Vàng” Của Xuân Diệu: / 2023

Cảm nhận của anh(chị) về đoạn thơ sau trong bài thơ “Vội vàng” của Xuân Diệu: “Của ong bướm…mới hoài xuân”

Xuân Diệu là nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới, hồn thơ Xuân Diệu luôn tha thiết gắn bó với thiên nhiên, với cuộc sống và con người. “Vội vàng” là một trong những bài thơ tiêu biểu của Xuân Diệu trước cách mạng tháng 8, thể hiện một lòng ham muốn cuồng nhiệt nhưng luôn bị ám ảnh bởi quy luật thời gian và sự hữu hạn của kiếp người. Đoạn thơ sau đây có lẽ là một trong những đoạn hay nhất của bài thơ “Vội vàng”: “Của ong bướm… …….. mới hoài xuân” Đoạn thơ tập trung thể hiện cái nhìn trẻ trung, tươi mới của Xuân Diệu đối với thiên nhiên, cuộc sống và con người. Qua đó thể hiện một cách nhìn đời, quan niệm sống, quan niệm thẩm mĩ và quan niệm nghệ thuật của chính nhà thơ: “Của ong bướm này đây tuần tháng mật Này đây hoa của đồng nội xanh rì Này đây lá của cành tơ phơ phất Của yến anh này đây khúc tình si Và này đây ánh sáng chớp hàng mi” Cả đoạn thơ như chất đầy vẻ đẹp của cuộc sống mà mỗi câu thơ là một phát hiện mới mẻ, tinh tế của Xuân Diệu đó là kết tinh của cái đẹp: mật “của ong bướm”, “hoa của đồng nội”,”khúc nhạc tình” của chim yến, chim anh, “mùa xuân của đất trời” và có cả “cặp môi” của người thiếu nữ. Một mùa xuân với vẻ đẹp của tháng giêng tràn đầy sức sống: “ong bướm, hoa cỏ, chim muông, ánh sáng, âm thanh”. Tất cả như vừa mới từ cuộc đời tràn vào trong thơ còn đang tươi nguyên sắc màu, còn ấm nóng hơi thở của cuộc sống tác động vào mọi giác quan của người đọc như mời mọc, như quyến rũ. Đoạn thơ như một khúc nhạc liệt với nhịp điệu dồn dập, những câu thơ như cứ tuông thẳng ra từ dòng thác tâm hồn, từ máu thịt của một hồn thơ yêu cuộc sống đến mãnh liệt. Câu nọ cứ tràn sang câu kia, ý nọ tiếp ý kia như một đợt sóng liên tiếp không ngừng, không nghỉ. Những điệp ngữ “này đây” như có một bàn tay đang chỉ vào một sự vật cụ thể mà tính, mà đếm, mà kể cho hết những cái đẹp của cuộc đời. Nó vừa là tiếng reo vui háo hức, vừa là lời mời gọi tha thiết. Xuân Diệu như muốn đem tất cả cái đẹp của trần thế mà trao tặng, mà hiến dâng cho con người, kết cấu của từng câu thơ cũng thường xuyên thay đổi tác giả liên tiếp dùng phép đảo ngữ tạo nên nhịp điệu sôi nổi, háo hức cho cả đoạn thơ. Đằng sau bức tranh tươi mới của cuộc sống ta bắt gặp một cách nhìn đời, quan niệm sống, quan niệm thẩm mĩ của chính nhà thơ. Xuân Diệu nhìn cuộc sống bằng cặp mắt “xanh non”, bằng một con mắt trẻ trung đầy ham muốn, đầy khát vọng đó là con mắt thoát ra khỏi cái nhìn ước lệ để nhìn trực tiếp vào cuộc sống, để từ đó nhà thơ có thể phát hiện ra những cái tinh tế, sâu sắc của cuộc sống. Đối với Xuân Diệu cái đẹp nằm ngay trong cuộc sống trần thế. Cuộc sống xung quanh ta rất đẹp, rất quyến rũ và rất đáng sống, không cần phải thoát li thực tại cứ bám chặt lấy mảnh đất trần thế mà tận hưởng cho hết cái đẹp mà tạo hoá đã ban tặng cho con người đây là một quan niệm sống rất nhân văn. Quan niệm thẩm mĩ của nhà thơ cũng xuất phát từ tính nhân văn, chủ nghĩa nhân văn. Trong văn học trung đại, các nhà thơ coi thiên nhiên là chuẩn mực của cái đẹp cho nên họ miêu tả cái đẹp của con người bằng cái đẹp của thiên nhiên. Còn các nhà thơ mới như Xuân Diệu coi con người là chuẩn mực của cái đẹp nên miêu tả cái đẹp của thiên nhiên bằng cái đẹp của con người, chính vì vậy mà Xuân Diệu đã sáng tạo ra những hình ảnh tuyệt mĩ: “Và này đây ánh sáng chớp hàng mi” Nhà thơ có một cách so sánh táo bạo, mới mẻ: “Tháng giêng ngon như một cặp môi gần” Cái đẹp, cái hấp dẫn của tháng giêng, của mùa xuân qua cách so sánh của Xuân Diệu càng trở nên cụ thể, thậm chí rất vật chất. Hai câu cuối đoạn thơ: “Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân” Thể hiện ý tưởng đoạt lấy sự sống, đoạt lấy thời gian tranh thủ để tận hưởng hạnh phúc lớn nhất của con người giữa mùa xuân, tuổi trẻ & tình yêu. Đoạn thơ đã huy động hàng loạt từ ngữ, hình ảnh đẹp giàu sức gợi tả, giọng thơ sôi nổi, vui tươi đầy sức lôi cuốn. Đoạn thơ này nói riêng và cả bài thơ nói chung thể hiện rất rõ cái tôi của Xuân Diệu: một cặp mắt xanh non háo hức, một trái tim sôi nổi yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống, một quan điểm thẩm mĩ mới mẻ: lấy con người, tuổi trẻ & tình yêu làm chuẩn mực cho cái đẹp.

Bạn đang xem bài viết Đề Thi Cuối Năm Ngữ Văn 11 Bài Vội Vàng Có Ma Trận Đáp Án / 2023 trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!