Xem Nhiều 12/2022 #️ Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Quê Hương Giang Nam / 2023 # Top 16 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 12/2022 # Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Quê Hương Giang Nam / 2023 # Top 16 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Quê Hương Giang Nam / 2023 mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường

Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:

“Ai bảo chăn trâu là khổ?”

Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

Những ngày trốn học

Đuổi bướm cầu ao

Mẹ bắt được…

Chưa đánh roi nào đã khóc!

Có cô bé nhà bên

Nhìn tôi cười khúc khích…

***

Cách mạng bùng lên

Rồi kháng chiến trường kỳ

Quê tôi đầy bóng giặc

Từ biệt mẹ tôi đi

Cô bé nhà bên – (có ai ngờ!)

Cũng vào du kích

Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích

Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi!)

Giữa cuộc hành quân không nói được một lời

Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại…

Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi…

***

Hoà bình tôi trở về đây

Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày

Lại gặp em

Thẹn thùng nép sau cánh cửa…

Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ

Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!)

Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi

Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng…

Hôm nay nhận được tin em

Không tin được dù đó là sự thật

Giặc bắn em rồi quăng mất xác

Chỉ vì em là du kích, em ơi!

Đau xé lòng anh, chết nửa con người!

Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm

Có những ngày trốn học bị đòn roi…

Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất

Có một phần xương thịt của em tôi

1960

Bài thơ được sáng tác năm 1960 tại khu căn cứ bí mật Tỉnh uỷ Khánh Hoà ( dưới chân núi Hòn Dù )sau khi nghe tin người vợ thân yêu đang hoạt động nội thành bị giặc bắt tra tấn và hi sinh trong tù. Trong giây phút đau đớn lặng người ông đã viết liền một mạch thơ như trải nỗi đau mình lên trang giấy

Cảm nhận về bài thơ Quê hương của nhà thơ Giang Nam

Quê hương, chỉ hai từ thôi nhưng vô cùng thân thương đến lạ. Quê hương, nơi mình sinh ra, nơi mình lớn lên, nơi lưu giữ những kỉ niệm tuổi thơ. Khi nhắc đến quê hương ai cũng cảm thấy tự hào, đó là một thứ tình cảm vô cùng thiêng liêng và cao cả.

Và với bài thơ Quê hương của nhà thơ Giang Nam cũng thế. Quê hương, dòng chảy bất tận của ký ức, quê hương là nơi ta tìm về sau những phong ba của cuộc đời.

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường

Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:

“Ai bảo chăn trâu là khổ?”

Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao.

Những ngày trốn học

Đuổi bướm cầu ao

Mẹ bắt được…

Chưa đánh roi nào đã khóc

Có cô bé nhà bên

Nhìn tôi cười khúc khích

Mắt đen tròn thương thương quá đi thôi.

Mở đầu bài thơ là nỗi nhớ về tuổi thơ, là niềm thương nhớ và yêu quê hương từ thuở “cắp sách tới trường” từ thuở “chăn trâu cắt cỏ”. Không gian thơ mở ra với bàng bạc nỗi nhớ về thuở ấu thơ, với những trò nghịch ngợm của trẻ thơ đó là “trốn học”, “đuổi bướm…Những vần thơ mộc mạc, giản dị càng đọc càng thấm thía về một quê hương tuổi thơ trong kỉ niệm.

Dòng thời gian trôi mãi, tuổi thơ rồi lớn lên, đất nước kêu gọi, cậu bé ngày ấy nay đã trưởng thành, lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Thật bất ngờ, “cô bé nhà bên” ngày xưa ấy cũng trở thành đồng chí:

Cách mạng bùng lên

Rồi kháng chiến trường kì

Quê tôi đầy bóng giặc.

Từ biệt mẹ tôi đi

Cô bé nhà bên – (có ai ngờ)

Cũng vào du kích.

Tình bạn trẻ thơ giờ đã trưởng thành thêm một bậc, sự trưởng thành này phù hợp với hoàn cảnh xã hội chung lúc bấy giờ, như một điều tất yếu.

Chính vì có được nền tảng là tình bạn từ những ngày ấu thơ nên khi bất chợt gặp nhau trên giữa đường hành quân, dẫu “mưa đầy trời” nhưng chàng trai vẫn thấy “lòng tôi ấm mãi” bởi nụ cười khúc khích và cảm xúc “thương thương quá đi thôi” đan xen giữa quá khứ và hiện tại.

Chiến tranh, kẻ thù xâm lược dẫu tàn ác cũng không xóa bỏ được nét trong trẻo trong tâm hồn của những chàng trai cô gái một thời. Họ vượt lên trên sự tàn ác của kẻ thù bằng chính sự thiện lương, trong trẻo được nuôi dưỡng bởi chiều sâu văn hóa, tình người của dân tộc. Điều này Nguyễn Đình Thi đã từng thể hiện:

Xiềng xích chúng bay không khóa được

Trời đầy chim và đất đầy hoa

Súng đạn chúng bay không ngăn được

Lòng dân ta yêu nước thương nhà (Nguyễn Đình Thi – Đất nước).

Bởi thế mà dù trải qua bao thăng trầm, bao súng đạn, bao chiến trường, ngày gặp lại, cô gái ngày xưa ấy vẫn

“Thẹn thùng nép sau cánh cửa

Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ

Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!)”.

Điệu cười khúc khích như điệp khúc, như từng đợt sóng lòng trùng điệp mà đợt sau cao hơn đợt trước; để rồi chàng trai không cầm lòng được mà:

“Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi

Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng…”

Tình yêu thời chiến đến thật nhẹ nhàng như một điều hiển nhiên. Tình yêu đôi lứa ấy được đặt trên nền tảng vững chắc của tình bạn thuở ấu thơ và tình đồng chí, cùng chung lí tưởng của khi trưởng thành.

Chính điều này làm cho tình yêu lứa đôi hòa vào tình yêu quê hương đất nước, cái riêng đã hòa vào cái chung khiến cho tình yêu chung cho quê hương thêm sâu sắc mà cũng khiến cho tình cảm riêng càng trở nên rộng lớn, bền vững hơn.

Ít ai biết bài thơ có một nguyên mẫu trong đời thực: “cô bé nhà bên” chính là người vợ, người bạn đời của tác giả. Hoàn cảnh bài thơ được ra đời trong hoàn cảnh khá đặt biệt: Năm 1960, nhà thơ nhận được tin vợ và con mình bị giặc giết hại trong nhà tù Phú Lợi; cảm xúc cuộn lên chất ngất, ngay trong đêm bài thơ được ra đời, những câu thơ cứ ùa về cùng với nỗi đau không thể kìm nén:

Hôm nay nhận được tin em

Không tin được dù đó là sự thật

Giặc bắn em rồi quăng mất xác

Chỉ vì em là du kích, em ơi!

Đau xé lòng anh chết nửa con người.

Nỗi đau xót đến tê tái, đến chết lịm người khi nghe tin “em” bị “giặc bắn em rôi quăng mất xác” tình cảm càng bền vững, càng nên thơ khi mất càng gây đau đớn. Từ cô bạn ấu thơ, rồi đồng đội đồng chí, đến người yêu, giờ “giặc bắn em rồi quăng mất xác” càng đau đớn, càng xót xa và tố cáo tội ác của giặc xâm lược.

Tình yêu quê hương bây giờ đã khác:

Xưa yêu quê hương vì có hoa có bướm

Có những ngày trốn học bị đòn roi

Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất

Có một phần xương thịt của em tôi.

Tình riêng giờ hòa vào tình chung, không chỉ là ở nghĩa biểu tượng mà ở nghĩa thực của nó. Quê hương không chỉ là khái niệm chung chung mà gắn với người con gái ta yêu, là một phần của cuộc đời, một phần không thể tách rời của thân thể.

Nhà Thơ Giang Nam Và Bài Thơ Quê Hương / 2023

Trong một chuyến đi sáng tác thực tế ở Miền Trung tháng 4/2003 tôi đã gặp nhà thơ Giang Nam qua sự giới thiệu của nhà nhiếp ảnh Nguyễn Viết Thái ( giám đốc nhà sáng tác Nha Trang ). Bài thơ Quê Hương của Giang Nam đã được sự mến mộ của đọc giả qua nhiều năm rồi ,hầu hết đều thuộc nằm lòng. Thật ra trong nền thi ca hiện đại Việt Nam có tới 3 bài thơ mang tên Quê Hương: bài Nhớ con sông Quê hương của Tế Hanh sáng tác thời kháng chiến chống Pháp ( có trong Sách giáo khoa Ngữ văn lớp 8 ),bài Quê Hương của Giang Nam trong thời chống Mỹ và bài Quê Hương của Đỗ Trung Quân được nhạc sỹ Giáp Văn Thạch phổ ( sáng tác sau 75).

Bài thơ Quê hương của Giang Nam nói lên nỗi đau thương mất mát tột cùng của những người yêu nước trong thời kì đấu tranh gian khổ nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ ( những năm 60 ) và nó càng lan xa hơn nữa khi được co ánhạc sỹ Phạm Trọng Cầu phổ nhạc:

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao…

Một buổi sáng tại số 01 đường Quang Trung – tp Nha Trang ( trụ sở Hội VHNT Nha Trang ) ông kể lại về sự ra đời bài thơ Quê Hương.Bài thơ được sáng tác năm 1960 tại khu căn cứ bí mật Tỉnh uỷ Khánh Hoà ( dưới chân núi Hòn Dù )sau khi nghe tin người vợ thân yêu đang hoạt động nội thành bị giặc bắt tra tấn và hi sinh trong tù. Trong giây phút đau đớn lặng người ông đã viết liền một mạch thơ như trải nỗi đau mình lên trang giấy:

Giặc bắt em rồi quăng mất xác Đau xé lòng anh chết nửa con người …… xưa yêu quê hương vì có hoa có bướm Có những ngày trốn học bị đòn roi…. Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất Có một phần xương thịt của em tôi

Làm xong bạn bè thấy hay gửi ra Hà Nội,chiến tranh ngày càng ác liệt khiến ông quên bài thơ. Rồi một chiều năm 1961 trên đường hành quân,qua Đài tiếng nói Việt Nam ông mới biết bài thơ mình chiếm giải nhì Tạp chí văn nghệ,đồng đội ăn mừng chiêu đãi ông một nồi chè bắp.Từ đó tên tuổi ông được bạn đọc cả nước biết đến kể cả trong vùng tạm chiếm, sinh viên- học sinh chuyền thơ nhau đọc..

Hiện nay ông vẫn còn tâm huyết với nghề thơ mặc dù đã cao tuổi ( ông sinh năm 1929 tại Ninh Hoà ),các tác phẩm tiêu biểu của ông sau nầy như : Vầng sáng phía chân trời ( 1975) Hạnh phúc từ nay (1978)-Thành phố chưa dừng chân (1987)..

Từ giã ông,tôi nói vui :..ôâng cười nói : – ở Việt nam có ba bài thơ Quê Hương, hai người nhạc sỹ phổ nhạc đều đã mất.. . còn lại nhà thơ Tế Hanh, chú và Đỗ Trung Quân – Đúng vậy! Sanh lão bệnh tử ,thượng đế đã an bài nhưng cái nghiệp văn chương thì đeo bám mãi suốt đời mìmh, con tằm đến thác vẫn còn vương tơ mà…

Trại sáng tác Nha Trang 2003

Đào Thị Nhung @ 12:51 14/07/2009 Số lượt xem: 2856

Phân Tích Bài Thơ Quê Hương Của Giang Nam Chi Tiết / 2023

Phân tích bài thơ Quê hương của Giang Nam ta thấy được câu chuyện nhớ thương của những con người có chung kỷ niệm, chung lý tưởng. 

Bài thơ Quê hương của Giang Nam đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận của thi, ca, nhạc, họa. Đây là bài thơ đánh dấu sự nghiệp thi cả của nhà thơ Giang Nam. Đã có nhiều phân tích bài thơ Quê hương của Giang Nam. Qua những phân tích ấy ta thấy được nỗi lòng nhớ thương giai dẳng của những con người bằng bức tranh quê hương rõ nét.

Phân tích bài thơ Quê hương của Giang Nam

Nhà thơ Giang Nam tên thật là Nguyễn Sung, sinh năm 1929. Ông là một nhà thơ nổi tiếng với nhiều tác phẩm đi vào lòng người. Phong cách thơ của Giang Nam luôn mang bóng hình của quê hương, đất nước. Và Quê hương chính là một trong những tác phẩm thơ nổi bật của Giang Nam. 

Bài thơ được sáng tác năm 1960 khi Giang Nam đang hoạt động ở căn cứ Hòn Du. Bài thơ đậm chất tự sự, đó như là một đoạn ghi chép chân thật nhất về tâm trạng của nhà thơ khi nghe tin người vợ dấu yêu của mình bị giặc bắt và hy sinh. Phân tích bài thơ Quê hương của Giang Nam ta sẽ thấy được nỗi buồn chất chứa sâu thẳm trong từng câu chữ. 

Qua 35 câu thơ, Giang Nam đã kể rất rõ câu chuyện chứa đựng đầy kỷ niệm, niềm vui và không khỏi xót xa của những người cùng chung lý tưởng. 

Luận điểm 1: Phân tích bài thơ Quê hương của Giang Nam – bóng hình quê hương trong ánh mắt tuổi thơ

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường

Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ

“Ai bảo chăn trâu là khổ?”

Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

Những ngày trốn học

Đuổi bướm cầu ao

Mẹ bắt được

Chưa đánh roi nào đã khóc

Có cô bé nhà bên

Nhìn tôi cười khúc khích…

Mở đầu bài thơ, bức tranh thiên nhiên mang bóng hình quê hương hiện ra thật nhẹ nhàng mà đầy sâu sắc. Quê hương là những điều gần gũi, thân quen nhất. Tác giả yêu quê hương “qua từng trang sách nhỏ”, đó là nơi nuôi dưỡng tâm hồn và vun đắp cho những ước mơ. Trong mắt tác giả, quê hương luôn là điều hạnh phúc nhất. “Ai bảo chăn trâu là khổ” có lẽ là câu hỏi đặt ra cho người và cũng là cho chính mình. Chăn trâu, cắt cỏ chính là những điều gần gũi, thân thuộc nhất với quê hương. 

Thế rồi, những hình ảnh trữ tình cứ thế xuất hiện. Cậu bé chăn trâu ấy “mơ màng nghe chim hót trên cao”, quê hương lúc ấy sao lại bình yên đến vậy. Không chỉ là không gian gần gũi, thân thuộc, quê hương trong lòng Giang Nam còn là những ngày trốn học “đuổi bướm cầu ao”. Dường như đây là kỷ niệm mà bất cứ đứa trẻ con vùng quê nào cũng từng trải qua. Bằng một câu thơ, Giang Nam đã làm ký ức ùa về trong bao người. Ấy rồi những trận đòn của mẹ trong ký ức của tác giả lại trở nên thân thương đến lạ.

Hình ảnh cô bé nhà bên “nhìn tôi cười khúc khích” càng làm cho sự gần gũi của quê hương trở nên thân thuộc. Tuổi thơ ai chẳng có một cô bé nhà bên chuyên để chọc ghẹo, cùng làm những điều nghịch ngợm của tuổi thơ. Cô bé nhà bên ấy có lẽ là nhân vật trữ tình gắn bó thân thuộc với tác giả từ trong ký ức tuổi thơ đến khi trưởng thành.  

Luận điểm 2: Sự trưởng thành về nhận thức và tình yêu chớm nở của đôi trẻ

Quê hương hiện lên trong mắt trẻ thơ thật nhẹ nhàng. Cùng với những kỷ niệm tuổi thơ ùa về ấy là sự trưởng thành của nhân vật trữ tình. Dường như, dù lớn lên xa quê hương thì hình bóng ấy vẫn mãi theo suốt cuộc đời của nhân vật. 

Cách mạng bùng lên

Rồi kháng chiến trường kỳ

Quê tôi đầy bóng giặc

Từ biệt mẹ, tôi đi

Kháng chiến nổ ra, chàng thanh niên phải từ biệt mẹ, từ biệt quê hương để lên đường chiến đấu. Hình ảnh “quê tôi đầy bóng giặc” thể hiện khát khao chờ một ngày mai không còn bóng thù. Thế nên, bằng ý chí, bằng tình yêu quê hương đất nước da diết, chàng trai ấy sẵn sàng lên đường. Ở đây, Giang Nam đã dùng từ “từ biệt” thay vì “chào” càng khiến người đọc cảm giác một sự khắc nghiệt, xót xa. Có thể lần ra đi ấy sẽ chẳng thể nào quay trở về với mẹ, với quê hương. Nhưng sao nghe “từ biệt” thốt ra nó lại nhẹ tựa lông hồng vậy. Có lẽ vì quê hương, đất nước, chàng trai ấy sẵn sàng chiến đấu, không ngại mưa bom, bão đạn. Thế rồi, trong hoàn cảnh ấy, tác giả lại bất ngờ hơn nữa vì gặp được cô bé nhà bên. 

Cô bé nhà bên (có ai ngờ)

Cũng vào du kích

Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích

Mắt đen tròn (thương quá đi thôi)

Giữa cuộc hành quân không nói được một lời

Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại

Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi

Hình ảnh cô bé nhà bên vẫn hiện lên thật đẹp. Nếu tác giả sẵn sàng lên đường ra trận, thì cô bé nhà bên cũng sẵn sàng vào du kích. Có lẽ đây là điều tác giả chẳng ngờ vì cô gái nhỏ bé, mong manh ấy. Vẫn là nụ cười khúc khích, vẫn là đôi mắt đen tròn sao hôm nay gặp cô bé tác giả lại thương đến lạ. Đó là cảm xúc của một người hàng xóm, hay là cảm xúc của một chàng trai, tác giả cũng không biết nữa. 

Nhưng chính cô bé nhà bên ấy lại mang đến cảm giác ấm áp trong lòng cho tác giả. Dù rằng “giữa cuộc hành quân không nói được một lời”, nhưng có lẽ bao lời chất chứa đã được thể hiện qua ánh mắt nhìn nhau. Cảm xúc ấy đã ghim chặt trong lòng tác giả, thế nên:

Hòa bình tôi trở về đây

Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày

Lại gặp em

Thẹn thùng nép sau cánh cửa

Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ

Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!)

Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi

Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng

Cô bé nhà bên đã gắn bó với tác giả từ những ngày tháng tuổi thơ. Đến khi trưởng thành, hòa bình lập lại, cô bé ấy vẫn giữ một vị trí trong lòng tác giả. Cô bé ấy là đại diện cho quê hương, cho những kỷ niệm đẹp đẽ. Hình ảnh “thẹn thùng nép sau cánh cửa” của cô bé sao mà thân thương đến lạ. Đó như một cảm xúc e ấp của một cô thiếu nữ đôi mươi. Trong mắt của tác giả, cô bé nhà bên ấy vẫn mang điệu cười khúc khích của tuổi thơ. Nó càng làm cho hình ảnh quê hương thêm sâu đậm, ý nghĩa. 

Thế rồi, tác giả chẳng ngại ngần bày tỏ tình cảm với cô bé ấy. Có lẽ tình cảm đó đã được Giang Nam giấu kín từ những ngày tuổi thơ, khi mẹ đánh đòn bị cô bé ấy bắt gặp. Tác giả đã chủ động “nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn” để giải bày tâm sự. Và cô bé ấy, có lẽ sâu trong lòng cũng đã gắn bó thân thiết với tác giả rồi, thế nên “em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng”. Đây là sự phát triển vượt bậc trong tình cảm của đôi nam thanh nữ tú ấy. Đó không chỉ là tình cảm đơn thuần, đó còn là tình yêu của những con người cùng chung chí hướng, cùng mong muốn mang đến những điều tốt đẹp cho quê hương. 

Luận điểm 3: Sự đau xót đến tột cùng khi người yêu thương nhất hy sinh

Tình cảm mới chớm nở của đôi trai gái ấy lại bỗng hóa thành những điều đau đớn, xót xa. Vì chiến tranh, vì bom đạn, cô gái nhỏ của tác giả đã hy sinh.

Hôm nay nhận được tin em

Không tin được dù đó là sự thật

Giặc bắn em rồi, quăng mất xác

Chỉ vì em là du kích em ơi!

Đau xé lòng tôi, chết nửa con người

Sự hy sinh của em gái hàng xóm là một cú sốc với tác giả. Dường như tác giả không tin vào mắt mình. Nỗi đau ấy đã quá sức chịu đựng của con người, không một lời nào có thể diễn tả nổi. Đau đớn hơn khi em hy sinh còn bị “quăng mất xác”. Đó là nỗi đau chất chứa không thể nào nguôi ngoài. “Chỉ vì em là du kích em ơi” dường như ẩn chứa bao điều. Nó không chỉ là nỗi đau xé lòng, nó còn như lời than trách cuộc đời. Vì chiến tranh, và vì em là du kích nên mới xảy ra cớ sự như vậy. Nỗi đau ấy làm tác giả “chết nửa con người”. 

Và từ khi “em” ra đi, quê hương không còn những điều vui vẻ, lạ thường nữa. Trước kia, tác giả yêu quê hương vì những điều thân thuộc, vì thiên nhiên mênh mang có chim, có bướm và có cả đòn roi của mẹ. Nhưng nay, tác giả yêu quê hương “vì trong từng nắm đất/ Có một phần xương thịt của em tôi”. Đó là tình yêu bao la trời bể, tình yêu ấy chất chứa kỷ niệm và hơn hết, quê hương ấy có “em” nằm đấy. 

Lời kết

Quê hương của Giang Nam mang đầy đủ nỗi niềm. Bằng việc sử dụng từ ngữ sinh động, nghệ thuật miêu tả tinh tế, tác giả đã mở ra bức tranh quê hương thật gần gũi, thân thuộc nhưng cũng thật day dứt. Phân tích bài thơ Quê hương của Giang Nam làm ta càng yêu hơn mảnh đất mình đang sống, trân quý những điều gọi là kỷ niệm. 

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Những Bài Thơ Ngắn Hay Về Quê Hương Cảm Động Mới Nhất / 2023

Quê hương đẹp mãi trong tôi

Dòng sông bên lỡ bên bồi uốn quanh

Cánh cò bay lượn chòng chành

Đàn bò gặm cỏ đồng xanh mượt mà

Sáo diều trong gió ngân nga

Bình yên thanh đạm chan hòa yêu thương

Bức tranh đẹp tựa thiên đường

Hồn thơ trỗi dậy nặng vương nghĩa tình.

Quê hương trong bài thơ không chỉ đẹp mà còn thật yên bình. Nơi ấy có cánh cò bay lượn, đàn bò đang nhởn nhơ gặm cỏ và sáo diều ngân nga trong gió. Đây cũng là hình ảnh quen thuộc của các làng quê Việt Nam.

Bài thơ ngắn hay về quê hương: Còn mãi hương quê

Tóc dài em xõa ngang vai

Bóng quê hương đổ dặm dài phía sau

Bến sông đợi một nhịp cầu

Thênh thang đồng lúa một màu ngát xanh

Yêu quê tình mãi ngọt lành

Du dương khúc hát thanh bình ngân nga

Điệu hò xứ Huế vang xa

Gửi tình em với quê nhà đợi mong

Hè sang Phượng trổ sắc hồng

Người ơi ước hẹn tình nồng không phai!

Quê hương không chỉ đẹp bởi cảnh vật mà còn đẹp bởi con người. Nơi ấy có điệu hò quen thuộc, du dương. Nơi ấy còn có bóng dáng của người con gái với mái tóc dài xõa ngang vai. Tất cả khiến cho tác giả thêm vẹn chữ tình.

Bài thơ ngắn hay về quê hương: Quê hương

Quê hương tôi là những buổi trưa hè

Theo chúng bạn đi bắt ve về nghịch

Vị của bàng…chua chua…mà vẫn thích

Ánh mắt người khúc khích gọi mùa sang

Quê hương tôi là bông lúa chín vàng

Hàng dừa đứng mơ màng trong nắng sớm

Vườn trái cây sai trĩu cành mơn mởn

Có dáng cha đang đứng đợi con về

Từng đàn trâu thong thả chốn đường quê

Tiếng sáo trúc vỗ về trưa nắng hạ

Là dáng mẹ hòa trong từng gốc rạ

Giọt sương đêm trên cành lá gọi mời

Con sẽ về bên mẹ…mẹ hiền ơi

Để được khóc bên những lời an ủi

Được xuýt xoa củ khoai lang nướng củi

Được hòa mình trong khúc hát sông quê

Quê hương ơi…ta nhất định trở về!!!

Bài thơ là lời tâm sự của một người con xa quê lâu ngày. Nhớ về quê hương, tác giả nhớ đến những buổi trưa hè cùng đám bạn đùa nghịch, nhớ đến cánh đồng lúa chín thơm và hơn hết là nỗi nhớ mẹ với mong muốn một ngày được trở về bên mẹ.

Bài thơ ngắn hay về quê hương: Quê hương hoài nhớ

Quay gót trở về một lần với quê hương

Thương lắm anh ơi vấn vương bao nỗi nhớ

Ký ức tuổi thơ theo năm chờ tháng đợi

Ôm ấp vui buồn theo từng hạt mưa rơi

Hãy lại một lần về chốn cũ anh ơi!

Nơi bến sông xưa còn bên bồi bên lở

Lời hẹn năm nào đời này anh còn nợ

Trăn trở đêm buồn trăn trở khúc nhạc xưa

Hãy lặng nhớ về mùa hoa bưởi đong đưa

Dáng mẹ liêu xiêu nắng đùa trên mái lá

Có kỷ niệm về mối tình cha thắm đỏ

Ru mãi ngọt ngào tuổi thơ đã rời xa

Anh hãy quay về mùa cây lúa trổ hoa

Cánh đồng vàng ươm tình thương còn chan chứa

Cúm núm gọi đàn tiếng kêu còn dang dở

Điệp khúc quê mình còn đợi mãi tình anh.

Bài thơ là lời mời gọi chàng trai trở về thăm quê hương. Nơi ấy có ký ức tuổi thơ, có bến sông, có lời hẹn ước mà anh chưa thực hiện, có mùa hoa bưởi đong đưa, có dáng mẹ, tình cha,… Anh hãy về bởi vì quê mình vẫn luôn mong chờ anh.

Bài thơ ngắn hay về quê hương: Quê hương

Quê tôi đó có tình yêu tha thiết

Mỗi đứa con nơi biền biệt chưa về

Vẫn ngóng lòng nơi ấy mái tranh quê

Có dáng mẹ còn não nề thương nhớ

Quê tôi đó có câu hò mãi nợ

Một lời thề ngày rời bến yêu thương

Dù đi xa cách trở mấy dăm trường

Con tim nhỏ vấn vương hình bóng cũ

Quê tôi đó những mảnh đời vần vũ

Khói lam chiều ấp ủ sưởi lòng nhau

Giọt mồ hôi mằn mặn vẫn khát khao

Niềm hạnh phúc đang dâng trào nơi ấy

Quê tôi đó ngàn đời nay vẫn vậy

Vòng tay người che chở bước thơ ngây

Giờ quay về mái tóc nhuốm màu phai

Vẫn còn thấy đắm say ngàn nỗi nhớ

Quê tôi đó nghĩa ân tình thắm nở

Bạn đời ơi dầu năm tháng đợi chờ

Một ngày về tươi mãi khúc tình thơ

Lời quê mẹ tiếng tơ lòng ấm mãi.

Quê hương là nơi những người dù đi xa vẫn luôn nhớ về bởi nơi ấy có hình bóng của mẹ. Quê hương là nơi đã nuôi dưỡng tâm hồn của mỗi người, dù khi trở về thăm quê mái tóc đã hai màu thì tình cảm vẫn vẹn nguyên như vậy.

Bài thơ ngắn hay về quê hương: Hồn quê

Ta về nương gió đồng xanh

Nghe hồn cây cỏ dệt thành hồn quê..

Lắng nghe đất thở bộn bề

Lẫn trong hương lúa..hương quê nồng nàn

Tiếng đêm âm hưởng đồng hoang

Cuốc kêu gọi bạn, tiếng đàn dế giun..

Lấm lem chân mẹ lội bùn

Trĩu bông lúa chín vàng ươm trên đồng

Tạc vào giữa chốn mênh mông

Hao gầy dáng mẹ lưng còng liêu xiêu

Ta về tìm thủa dấu yêu

Bến sông bờ bãi những chiều xa xưa

Cánh diều no gió tuổi thơ

Lưng trâu cõng những ước mơ thủa nào

Đêm trăng lòng dạ nôn nao

Câu hò vang vọng cồn cào nhớ nhung

Đâu rồi thăm thẳm ánh nhìn..

Bờ môi hé nụ.. Nhịp tim chòng chành..

Bao nhiêu năm sống thị thành

Hồn quê vẫn đẫm ngọt lành trong tôi…!

Trở về quê hương bao giờ cũng khiến con người cảm thấy nhẹ lòng. Cảnh thôn quê yên bình với hương lúa, tiếng cuốc kêu, bông lúa chín. Đặc biệt là ở quê hương có vòng tay của mẹ sẵn sàng chở che con mỗi khi trở về.

Yêu quê hương nhớ một thời thơ dại

Tiếng ru hời vọng lại của ngày xưa

Đêm ba mươi nghe tiếng pháo giao thừa

Mùng một tết vào chùa đi lễ phật

Ta lớn lên giữa một thời chật vật

Bao khó khăn lật đật những vui buồn

Và cuộc đời cũng chẳng được sẻ suôn

Khi Đất Nước mang nỗi buồn chia cắt

Tình yêu thương con người luôn gắn chặt

Thấm đẫm buồn se thắt tiếng đạn bom

Nhìn em thơ trong đói rét gầy còm

Bao nỗi khổ mỏi mòn ta day dứt

Rồi tháng năm tiếng quân reo hừng hực

Thống nhất rồi đất nước rực cờ hoa

Tổ Quốc vui thay, xum họp một nhà

Ta vẫn nhớ kỷ niệm xa… ngày ấy.!…

Tác giả nhớ về thời thơ dại sống nơi quê hương. Ngày ấy đêm giao thừa được nghe tiếng pháo nổ. Chẳng lâu sau thì chiến tranh ập đến, người dân quê hương lại gắn kết với nhau hơn, yêu thương nhau nhiều hơn để cùng nhau vượt qua chiến tranh.

Bài thơ ngắn hay về quê hương: Quê Hương

Quê hương ơi chưa đi xa đã nhớ

Nhớ con sông thương bên lở bên bồi

Chợ quê mình nơi con nước chia đôi

Dòng ký ức gọi mời đêm thao thức.

Tuổi thơ ơi trong xanh như màu nước

Theo thời gian mơ ước cứ vời xa

Còn trong tim bao khát vọng thiết tha

Thương nhớ quá quê nhà bao kỷ niệm.

Chiều trên sông hoa lục bình nở tím

Hoàng hôn buông nhuộm tím cõi lòng ai

Nợ áo cơm lưu lạc tháng năm dài

Mái trường cũ chưa ngày về thăm lại.

Ai một thời ấp ôm tình vụng dại

Khoảng trời xưa sống lại giữa đêm mơ

Mắt mẹ quê sâu lắng nỗi đợi chờ

Vầng trăng hẹn chơ vơ miền ký ức.

Dòng lưu bút còn in sâu tiềm thức

Mối tình đầu day dứt cả tâm tư

Gửi hết tình lên giấy trắng thành thơ

Đêm viễn xứ thẫn thờ bao kỷ niệm.

Quê hương là nơi chưa đi xa người ta cũng cảm thấy nhớ bởi vì nơi ấy gắn với biết bao nhiêu kỉ niệm. Nhớ con sông với những bông hoa lục bình nở tím, nhớ mái trường xưa, nhớ mắt mẹ nhuốm màu chờ đợi và nhớ cả mối tình đầu.

Bài thơ ngắn hay về quê hương: Quê ơi

Vẳng đâu đây tiếng gà gáy canh khuya

Đêm trở giấc nghe sông quê quẫy sóng

Xóm yên bình chìm trong làn sương mỏng

Tiếng gọi đò…ai đó đợi bến xưa

Thương quê nhà bao vất vả sớm trưa

Theo mùa vụ.. lùa bát cơm nuốt vội

Đất nứt nẻ đường cày không lật nổi

Nắng gió lào thêm bỏng rát bàn chân

Mẹ còng lưng tạc vào cánh đồng xanh

Mồ hôi cha áo phai màu mưa nắng

Nỗi nhọc nhằn chắt chiu từ chát đắng

Kết tinh vào hạt gạo trắng cơm thơm

Ta lớn lên vững bước mọi nẻo đường

Trong hành trang nỗi nhớ quê khắc khoải

Chạm cuống rốn mẹ phơi thời non dại

Ta ghìm lòng..thổn thức gọi..quê ơi..

Nghe một tiếng gà gáy trong đêm khuya cũng khiến tác giả nhớ về quê hương. Kèm theo nỗi nhớ là tình thương của tác giả dành cho quê hương bởi cuộc sống của người dân quê vất vả, lam lũ. Đặc biệt là niềm nhớ thương mẹ còng lưng tạc vào cánh đồng xanh.

Bài thơ ngắn hay về quê hương: Quê mẹ

Kỳ nghỉ lễ tôi trở về quê mẹ

Cánh đồng làng lặng lẽ dưới chân đê

Tiếng Cuốc kêu như chào đón Hạ về

Cơn gió nhẹ vỗ về yêu thương lắm

Miền quê cũ in tình người sâu đậm

Thương Mẹ nghèo áo đẫm giọt mồ hôi

Những buổi trưa ru con ngủ ơ hời

Bên cánh võng ở nơi bờ tre nhỏ

Chiều nắng ngả Mẹ ra đồng kéo vó

Nơi cống làng Mẹ thả Đó, mò cua

Làn gió hôn lên trán mẹ như đùa

Mẹ nghe cả những mùa vui hạnh phúc…

Bao năm tháng dẫu dòng đời trong đục

Trái tim còn rạo rực những đam mê

Gạt lo toan trong cuộc sống bộn bề

Con trở lại miền quê – nơi có Mẹ…

Dịp nghỉ lễ tác giả trở về thăm quê mẹ. Nơi ấy bình yên và tình người thì sâu đậm. Người mẹ hiền vẫn tần tảo sớm hôm. Nhìn thấy con trở về, mẹ hạnh phúc đến vô cùng.

Bài thơ ngắn hay về quê hương: Về quê hương

Lâu lắm rồi..mới về với quê hương

Và dạo bước trên con đường xưa cũ

Hàng cây vẫn..âm thầm buông tán phủ

Trước cổng chùa..bóng cổ thụ còn in

Lâu lắm rồi..mới lại được ngắm nhìn

Ngôi đình cổ..có nghìn năm lịch sử

Ở nơi đó..bao điều trong quá khứ

Mà tuổi thơ..ai cũng giữ riêng mình

Lâu lắm rồi..về lại chốn tâm linh

Được gặp gỡ..siết chặt tình thân ái

Những ngày Tết..trên quê hương từng trải

Thật vui lòng..nghe lại khúc dân ca

Cũng lâu rồi..kể từ lúc bôn ba

Nay vẫn thấy..quê mình tha thiết thế

Một lời nhắc..cuộc đời dù dâu bể

Quê hương mình..như chẳng thể nào quên.

Bài thơ là cảm xúc của một người con xa quê hương đã lâu nay với được trở về thăm. Dường như quê hương không có gì thay đổi. Ký ức tuổi thơ ở nơi này cũng vẫn vẹn nguyên như vậy. Tác giả tự nhắc nhở mình dù thế nào thì cũng không được quên quê hương.

Ôi quê hương là đồng xanh, trái ngọt

Đất thấm mồ hôi trên những luống cày

Ba lớn lên mùi bùn còn bám gót

Hạt lúa thơm lừng đổi những đắng cay!

Ôi quê hương là cánh cò rợp trắng

Ai vẽ bức tranh diễm tuyệt, thanh bình

Cái nghĩa, cái tình nồng nàn sâu lắng

Bình dị nhưng mà quá đỗi lung linh

Cho con về đây thấy hình ảnh đó

Có bài học nào gần gũi thế không!?

Từ những bình thường khóm hoa, ngọn cỏ

Cũng đã làm con ghi khắc trong lòng

Nơi Ba đã từng chôn nhau cắt rốn

Gió nội hương đồng con thấy yêu không

Giữ cái bình dân để mà làm vốn

Dù sống ở đâu chẳng thẹn với lòng!

Bài học quê hương chỉ là như thế

Muối mặn gừng cay, bùi ngọt vô cùng

Khi gặp bạn bè thì con hãy kể

Có một nơi về quá đỗi bao dung!

Quê hương trong bài thơ là nơi người cha đã sinh ra và lớn lên. Khi con trở về thăm quê, cảm giác như được chứng kiến những hình ảnh của cha thuở bé. Quê hương chính là bài học lớn cho con về tình yêu thương.

Thu Thủy

Bạn đang xem bài viết Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Quê Hương Giang Nam / 2023 trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!