Xem Nhiều 2/2023 #️ Đừng Thở Dài Hãy Vươn Vai Mà Sống, Bùn Dưới Chân Nhưng Nắng Ở Trên Đầu – Nhà Ứng Sinh Dòng Tên # Top 2 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 2/2023 # Đừng Thở Dài Hãy Vươn Vai Mà Sống, Bùn Dưới Chân Nhưng Nắng Ở Trên Đầu – Nhà Ứng Sinh Dòng Tên # Top 2 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Đừng Thở Dài Hãy Vươn Vai Mà Sống, Bùn Dưới Chân Nhưng Nắng Ở Trên Đầu – Nhà Ứng Sinh Dòng Tên mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Trong chuyến du lịch tới quốc đảo Indonesia, chiếc du thuyền của một nhóm hành khách nước ngoài đã không may gặp phải sự cố. Chiếc thuyền không may đâm phải một tảng đá ngầm, toàn bộ thuyền viên và hành khách trên tàu đều tử nạn, duy chỉ có một người may mắn sống sót và sóng biển đã đẩy anh ta trôi dạt đến một hoang đảo nhỏ.

Mặc dù kiệt sức vì phải lênh đênh trên biển cả đêm trong làn nước lạnh buốt, nhưng anh ta cũng cố gom lấy vài mảnh gỗ trôi dạt còn sót lại và tạo cho mình một túp lều nhỏ để tránh mưa nắng. Ngày qua ngày, anh ta vào rừng kiếm chút trái cây có thể ăn được, thời gian còn lại, anh ta ngồi thẫn thò nhìn về phía chân trời, mong có ai đó sẽ nhìn thấy và cứu thoát mình, nhưng càng chờ đợi anh càng cảm thấy vô vọng, trong khi biển cứ êm đềm vỗ sóng vào bờ…

Thế rồi một ngày, như thường lệ, anh ta rời khỏi chòi để tìm thức ăn trong khi bếp lửa trong lều vẫn đang cháy. Nhưng chao ôi! Khi anh trở về thì đã thấy túp lều ngập trong biển lửa, khói bốc cuồn cuộn lên trời cao. Điều tồi tệ nhất đã xảy đến, mọi thứ đều tiêu tan thành tro bụi. Anh chết lặng trong sự tuyệt vọng: “Sao mọi việc lại thế này lại xảy đến với tôi hở trời?”

Thế nhưng, rạng sáng hôm sau, anh ta bị đánh thức bởi tiếng còi của một chiếc tàu đang tiến đến gần đảo. Người ta đã đến để cứu anh.

“Làm sao các anh biết được tôi ở đây?” – Anh ta mừng rỡ hỏi.

“Chúng tôi thấy tín hiệu khói của anh”, những người đàn ông nọ trả lời.

Bạn thấy đấy, thật dễ dàng chán nản và thất vọng khi sự đời xảy đến ngoài ý muốn. Nhưng cho dù điều gì xảy ra đi chăng nữa, cách bạn đón nhận mọi thứ, sẽ quyết định mức độ trầm trọng của sự việc. Một người bi quan nhìn thấy khó khăn trong mỗi cơ hội, còn một người lạc quan thì nhìn thấy cơ hội trong mỗi khó khăn.

Hy vọng không phải là giả vờ như rắc rối không tồn tại. Đó là mong ước chúng sẽ không tồn tại mãi mãi. Rằng đau thương sẽ được chữa lành và khó khăn được vượt qua. Rằng chúng ta sẽ rời khỏi bóng tối và bước vào ánh sáng.

Thế nên, hãy nhớ rằng, cuộc sống này sẽ ngừng lại khi bạn thôi mơ ước và hy vọng sẽ kết thúc khi bạn mất niềm tin.

Phong Vân

Stt Chân Dài Hay Nhất ❤️ Top 1001 Status Hay Về Đôi Chân

Những Stt Chân Dài Hay Nhất ❤️ Top 1001 Status Hay Về Đôi Chân ✔️ Đọc và cảm nhận về đôi chân với cuộc sống của bạn ở hiện tại, tương lai.

Cap Chân Dài

Những Stt Về Chân Dài Hay

Tổng hợp những câu stt về chân dài hay và đầy ý nghĩa.

💜Stt Chân Ngắn Chất💜 siêu dễ thương và chất

Stt chân dài ngắn gọn nhưng đầy sâu sắc ai cũng nên đọc một lần.

Ai không đi thì sẽ không hiểu được giá trị con người.

Đôi chân là công cụ đắc lực để ta thực hiện ước mơ.

Đừng từ chối bất cứ cơ hội nào để đi.

Đừng vì đánh mất đôi dép mà để chân dẫm gai…

Đứng vững và không nghĩ rằng mình sẽ ngã thì sẽ chẳng bao giờ ngã.

Giữ đôi mắt của bạn hướng lên bầu trời và đôi chân trên mặt đất.

Khi còn có thể hãy dùng đôi chân của bạn để đi đến mọi nơi mà bạn mong ước.

Nếu muốn đi thật nhanh thì hãy đi một mình, nếu muốn đi thật xa thì hãy đi cùng nhau.

Nếu muốn tận hưởng cuộc sống thì hãy làm cho đôi chân của mình ấm áp.

Sống có mơ ước nhưng hãy để đôi chân mình bước đi trên hiện thực. 2. Trên con đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng.

Thất bại không đáng sợ, dậm chân tại chỗ mới đáng sợ.

Thượng đế ban cho bạn đôi chân là để bạn tự thân vận động.

Trong mỗi bước đi cùng với thiên nhiên, chúng ta nhận được nhiều hơn những gì ta tìm kiếm.

Trọn bộ stt chân dài và tình yêu đầy tâm trạng.

Chẳng biết Em còn nhớ, ngày đó bàn tay này đã dắt. Em đi qua bao ngàn gian khó…!

Đôi chân còn miệt mài đồi cỏ hoang. Vườn mưa gió ngập tràn khơi nước mắt. Nhìn lại bên cạnh chẳng còn ai… ngay cả Em – Người ngày xưa thề non hẹn biển nay cũng theo ai kia.

Bông hoa tươi ai cầm dao vội cắt? Tan tác ngày thơ mộng chết trên ngàn.

Đôi chân này hôm nay mệt nhoài. Bàn tay này hôm nay lạc lõng.

Hãy giữ cho mình một đôi chân còn nguyên vẹn. Để đến khi người con trai thật sự dành cho em xuất hiện, sẽ chẳng điều gì cản bước chân em chạy đến bên cạnh họ. Chạy đến chân trời hạnh phúc thuộc về em.

Nhiều lần muốn đôi chân dừng lại nghỉ ngơi. Do em khó hay cuộc đời khó anh ơi.

Phải nhiều năm sau nữa, khi bạn đã đứng vững trên đôi chân của chính mình, trở thành người phụ nữ độc lập, tài năng và xinh đẹp. Thì những người bỏ rơi bạn hôm nay mới biết họ đánh mất thứ gì.

Là phụ nữ hãy tập tự đứng trên đôi chân của chính mình bởi đàn ông chỉ có một đôi chân để họ đi.

💘Stt Chán Yêu Đương💘 với những cảm xúc nhàm chán trong tình yêu

Bỗng có một ngày cảm thấy sự chùng chân mỏi gối, mọi thứ trở nên mông lung, xa vời, không biết là có nên đi tiếp hay dừng lại.

Có nỗi buồn im lặng và chẳng tan, chỉ âm thầm theo thời gian đọng mãi, có nỗi buồn nặng dưới đôi chân ai, sao đi mãi ngoảnh lại như vẫn còn.

Có những con đường dù ta cố đi đến mòn gót cũng không in lại dấu, có những hố sâu dù người ta cố né nhưng dấu chân ấy vẫn in hằng vĩnh cửu.

Đừng sợ hãy, hãy bước đi trên đôi chân của mình, có chăng nếu mệt mỏi hãy dừng lại nghỉ ngơi rồi bước tiếp.

Lạc đường không đáng sợ, đáng sợ nhất là không biết mình muốn đi đâu?!

Tôi không tin Chúa Trời thực sự tồn tại nhưng tôi tin Quỷ Dữ là có thật, vì những nơi tôi đi qua chỉ toàn thấy khổ đau.

Tuổi trẻ ấy, thật buồn cười. Đi qua bao nhiêu ngọn núi, con sông, cũng không mệt. Vậy mà có lúc mới đi qua một người thì đã chùn chân.

Trên con đường dẫn tới sự thành công, dù bạn có đi chậm bao nhiêu cũng không sao. Quan trọng là bạn không bao giờ dừng chân và bỏ cuộc.

Vẫn biết rằng quá khứ ở đằng sau và phải sống cho những gì phía trước. Nhưng đôi khi đôi chân vẫn bước ngược để dẫn ta về với những nỗi đau.

😱Status Tâm Trạng Mệt Mỏi😱 muốn bỏ hết tất cả

Stt chân dài lang thang không biết mình phải đi đâu, làm gì mới đúng.

Bầu trời thì có chân trời và tôi tin rằng cứ đi thì cuối cùng cũng sẽ có điểm dừng lại.

Có nỗi buồn im lặng và chẳng tan, chỉ âm thầm theo thời gian đọng mãi, có nỗi buồn nặng dưới đôi chân ai, sao đi mãi ngoáy lại như vẫn còn.

Có những con đường dù ta cố đi đến mòn gót cũng không in lại dấu, có những hố sâu dù người ta cố né nhưng dấu chân ấy vẫn in hằng vĩnh cửu.

Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác.

Cuộc đời sao quá đau thương. Thân em một bóng bên đường chơi vơi. Họa sỹ thì vẽ đất trời. Còn em vẽ nối tiếp đôi chân mình.

Đôi chân ngày ấy về đâu xa lắm? Nửa mùa xuân, nửa mùa hạ, mùa thu. Nửa mùa đông lưng chừng cơn say nắng. Níu áo em bay dưới bóng mịt mù.

Nếu bạn không có ý thức để luôn khiến đôi chân của mình cảm thấy dễ chịu thì bạn có lẽ hiếm khi quan tâm đến người khác một cách thật lòng.

Nếu có một ai đó làm chậm bước chân của bạn, hãy nhẹ nhàng rẽ sang hướng khác.

Nếu đã là con đường của bạn, bạn phải tự bước đi. Người khác có thể đi cùng, nhưng không ai có thể bước hộ bạn.

Những ngày qua tôi luôn mong bình an. Lê đôi chân qua những con đường hoang vắng. Chợt đứng lại thấy đôi chân hằn sỏi đá. Trong mơ hồ nghe vẳng tiếng chuông ngân.

Stt Chân Dài Mạnh Mẽ

Hãy đọc và làm chủ cuộc đời của mình với stt chân dài mạnh mẽ.

Bạn phải tự làm chủ cuộc đời của bạn, tự bước đi bằng chính đôi chân của mình bởi không ai có thể làm hộ bạn, bước hộ bạn. Phải tự mình trưởng thành thì mới có thể đứng vững và đương đầu với những sóng gió bất chợt ập đến trong cuộc đời bạn.

Đôi chân là của mình, là do mình điều khiển mới có thể vận động. Vì vậy, hãy bình tĩnh và đừng sợ hãi, hãy cứ bước đi khi còn có thể.

Đừng chần chờ nữa các bạn, khi lên kế hoạch đi đâu đó thì nên xách balo lên và đi luôn. Nếu không sẽ có rất nhiều lý do, trở ngại cả khách quan lẫn chủ quan mà các bạn có thể lỡ một chuyến đi tuyệt vời.

Hãy sử dụng đôi chân như một chiếc xe hữu ích và không bao giờ hết xăng.

Hãy yên chí khi bạn gặp thất bại, bạn thực sự vẫn đang đứng trên đôi chân của chính mình.

Mỗi sáng thức dậy, con linh dương Phi châu biết rằng: Nó sẽ bị giết nếu không chạy nhanh hơn con sư tử nhanh nhất! Mỗi sáng thức dậy, con sư tử biết rằng: Nó sẽ chết đói nếu không chạy nhanh hơn con linh dương chậm nhất! Dù bạn là sư tử hay linh dương, bạn đều phải chạy khi mặt trời ló rạng.

Ta dường như ít để ý đến đôi chân của mình. Nhưng nhờ có nó mà ta đi được qua bao nhiêu vùng đất. Vậy nên hãy biết quý trọng những điều nhỏ bé trong cuộc sống mà mình đang có.

Trong mỗi bước đi cùng với thiên nhiên, chúng ta nhận được nhiều hơn những gì ta tìm kiếm.

Khám phá những câu status chân dài ý nghĩa được tổng hợp tại Symbols.vn.

Ai không đi thì sẽ không hiểu được giá trị con người.

Có những người không dám bước vì sợ gãy chân, nhưng sợ gãy chân mà không dám bước thì khác nào chân đã gãy.

Một buổi sáng tháng 12 đẹp trời và lại nhớ những chuyến đi cũ…

Những ngày qua tôi luôn mong bình an. Lê đôi chân qua những con đường hoang vắng. Chợt đứng lại thấy đôi chân hằn sỏi đá. Trong mơ hồ nghe vẳng tiếng chuông ngân.

Sài gòn chỉ cho ta những ký ức đẹp đẽ. Sài gòn không giúp gì được chỉ có thể hiểu theo nghĩa khác: Bạn đang đứng kiêu hãnh trên đôi chân mình và bước đi ngạo nghễ giữa đất Sài thành, mặc cho sóng gió cuộc đời chao đảo.

Tôi muốn đi mà chân không thể bước, tôi muốn chạy mà lí trí không cho, đành ở lại với muôn vàn tâm sự, đành sống chung với bao lỗi u sầu.

Tôi sẽ không cho phép bất kỳ ai bước qua tâm trí mình với đôi chân bẩn của họ.

Cuộc sống là không chờ đợi một ai. Nếu hôm nay bạn có tâm lý muốn nghỉ ngơi thì bạn đã chậm hơn người khác, mất đi nhiều cơ hội vào tay người khác rồi.

Sống có mơ ước nhưng hãy để đôi chân mình bước đi trên hiện thực.

💛Status Hay Về Cuộc Sống💛 của mỗi chúng ta

Những bài thơ về chân dài hay bạn nên đọc qua 1 lần.

1. Đôi chân em đi qua.

Hồn anh như dừng lại.

Gió mang hương em xa.

Như vẫn đâu đây mãi.

Không ánh nến, rượu vang, hoa hồng, chỉ đêm lạnh.

Không Xuân Diệu, không Trịnh Công Sơn, chỉ mình anh…

2. Chiều trên biển vắng thênh thang.

Con sóng lạc loài mênh mang nhớ gió.

Nhớ đôi chân em nho nhỏ.

Về nơi bên ấy có nhớ ngày qua.

Bãi cát vàng chiều hoàng hôn xuống.

Sóng cô độc thoi thóp vỗ từng cơn.

Không có gió sóng vô hồn…

Nắng trưa hồng em đón gió ghi thơ.

Không có anh chỉ còn lại giấc mơ.

Viền xanh đỏ em chờ vần xinh xắn.

Một kiếp nữa lạy trời qua thật ngắn.

Hiện tiền thân ngõ vắng anh lại về…

4. Cũng như cách em quay lưng đi.

Anh đâu thể níu giữ em lại.

Đôi mắt đó buồn vì điều chi.

Anh đâu còn bên em ngày mai.

Vậy để cho đôi vai gầy thêm mạnh mẽ.

Để cho đôi chân em bước bên ai kia.

Như giọt nước mắt trong ai rơi…

Bài Thơ “Tổ Quốc Gọi Tên” Đúng Nhưng Không Hay!

Nhà thơ Nguyễn Phan Quế Mai đang ở bên “mắt bão” khi có một người xa lạ, từng là quân nhân nhận bản quyền bài thơ “Tổ quốc gọi tên”, anh Ngô Xuân Phúc. Bài thơ này đã được Đinh Trung Cẩn phổ nhạc và ca khúc “Tổ quốc gọi tên mình” đã chiếm được cảm tình của nhiều người.

Bài viết sau đây của tôi chỉ phân tích văn bản thơ mang tên “Tổ quốc gọi tên” của Nguyễn Phan Quế Mai để bạn đọc tham khảo về giá trị nghệ thuật của nó.

BÀI THƠ “TỔ QUỐC GỌI TÊN” ĐÚNG NHƯNG KHÔNG HAY!

Tôi thực sự biết ơn Nguyễn Phan Quế Mai đã dịch khá thành công bài thơ “Bông huệ trắng” của tôi (tặng thưởng thơ hay nhất năm 1995 tạp chí Văn nghệ quân đội) sang tiếng Anh. Trong một lần gặp gỡ và giao lưu với các bạn nhà thơ cựu chiến binh đến từ Mỹ tại trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam, tôi đã đọc “Bông huệ trắng” bằng tiếng Việt và được Nguyễn Phan Quế Mai diễn đạt bằng tiếng Anh. Nhiều nhà thơ Mỹ đã rơm rớm nước mắt khi nghe bài thơ đó. Kỷ niệm đẹp này tôi không bao giờ quên.

Tôi cũng biết Nguyễn Phan Quế Mai đã “Việt hóa” thành công những bài thơ giàu hình ảnh, nhạc điệu, nhiều chất nghĩ, chất cảm của nhà thơ Bruce Weigl vốn là một lính Mỹ từng tham chiến tại chiến trường Quảng Trị trong tập “Bài ca bom na pan”. Tôi từng nghĩ Quế Mai như một nhịp cầu cùng nhiều người khác nối lại những cách biệt vốn đầy thù hận sau cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ đối với Việt Nam.

Tôi cũng đã đọc thơ Nguyễn Phan Quế Mai, nhận thấy tác giả trẻ này nghiêng về chất tự sự, khá mộc mạc, thấm thía tình yêu quê hương, đất nước và không mấy ồn ào cao giọng. Giọng thơ rì rầm thủ thỉ, kiểu như “Gom rơm mục đồng về lót gối/ hành trình dài, thao thức cơn mơ” (Là Việt); “Trắng trời những ngôi mộ vô danh/ Trắng đất những người con đi tìm mộ bố/ Mưa tả tơi xuống họ…”(Hai nẻo trời và đất) hay: “Tôi ngồi sau xe/ Lắng nghe ông kể chuyện/ Nghe gió Trường Sơn thổi về từ mái tóc bồng điểm bạc/ Nghe nắng miền Trung hát trên đôi vai gầy guộc/ Nghe tiếng súng xuyên về từ ngày tôi chưa sinh…”(Thời gian trắng).

Chính vì nhơ nhớ cái giọng thơ ấy của Nguyễn Phan Quế Mai mà tôi hình như đã “vấp” phải sự khang khác khi tiếp xúc với văn bản “Tổ quốc gọi tên” của chị.

Xin nói ngay rằng “Tổ quốc gọi tên” không phải là ý mới. Khi lâm nguy, non sông cất tiếng gọi, lớp lớp con dân đất Việt đáp lời cầm vũ khí đánh giặc. Từ năm 1967, Tố Hữu đã viết: “Thiêng liêng thay, tiếng gọi của Bác Hồ: / Vì độc lập tự do, toàn dân ta quyết thắng!” (Chào xuân 67). Nam Hà cũng đã dựng nên khí phách ấy: “Ôi tuổi thanh xuân/ Mang bốn nghìn năm lịch sử trong tim/ Ta sung sướng được làm người con Đất nước…” (Chúng con chiến đấu cho Người sống mãi Việt Nam ơi)…

Trong bài “Tổ quốc gọi tên”, cái dở nhất là Nguyễn Phan Quế Mai “dựa dẫm” hay lấy ý của những câu thơ người khác đã viết nhiều lần.

Ở khổ thơ mở đầu chị viết: “Đêm qua tôi nghe Tổ quốc gọi tên mình/ Bằng tiếng sóng Trường Sa, Hoàng Sa dội vào ghềnh đá/ Tiếng Tổ quốc vọng về từ biển cả/ Nơi bão tố dập dồn, chăng lưới, bủa vây”. Câu đầu tiên ý đã cũ như tôi phân tích ở trên. Câu thứ 3 gợi cho người đọc liên tưởng tới tên bài thơ “Tổ quốc nhìn từ biển” của Nguyễn Việt Chiến.

Đến khổ thứ hai thì sự sáo mòn, lặp lại ý người khác rõ hơn. Nguyễn Phan Quế Mai viết: “Tổ quốc của tôi, Tổ quốc của tôi/ Bốn nghìn năm chưa bao giờ ngơi nghỉ…”. Trong bài thơ “Chúng con chiến đấu cho Người sống mãi Việt Nam ơi”, xuất hiện từ năm 1966, Nam Hà đã viết rất hào sảng thế này: “Đất nước/ Bốn ngàn năm không nghỉ/ những đạo quân song song cùng lịch sử/ Đi suốt thời gian, đi suốt không gian/ Sừng sững dưới trời anh dũng hiên ngang…”

Trong hai câu thơ sau tôi thấy có những điều không hề ổn chút nào: “Chín mươi triệu người lấy thân mình chở che Tổ quốc linh thiêng/ Để giấc ngủ trẻ thơ bình yên trong bão tố”. Giá như chị viết …”Tổ quốc thiêng liêng” thì không ai bắt bẻ được. Từ “linh thiêng” vốn dành cho cõi khác, thế giới khác mang hàm ý cao quý, ví như tổ tiên, ông bà linh thiêng, chốn tâm linh, chuyện tâm linh. Tổ quốc không bao giờ chết cả, bởi thế mà từ những ngày đầu toàn dân ta kháng chiến chống thực dân Pháp, câu khẩu hiệu “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” đã trở thành tâm niệm của bao chiến sỹ, nhân dân ta. Và, câu thơ tiếp theo “Để giấc ngủ trẻ thơ bình yên trong bão tố” thì cái ý ấy sao mà giống thế mấy câu của Tố Hữu viết từ mùa xuân 1973: “Một trời êm ả, xanh không tưởng/ Mặt đất bình yên giấc trẻ thơ….” (Việt Nam máu và hoa).

Lại có những câu thơ chị viết như lời nói thường vậy: “Ngày hôm nay kẻ lạ mặt rập rình/ Chúng ngang nhiên chia cắt tôi và Tổ quốc”. Tôi mạo muội nghĩ, đã “rập rình” thì không thể “ngang nhiên” được. Những câu như thế và những câu sau đây hàm lượng sáng tạo nghệ thuật rất ít, nó là hiện thân của sự biếng nhác, dễ dãi trong làm thơ: “Sóng chẳng bình yên dẫn lối những con tàu/ Sóng quặn đỏ máu những người đã khuất/ Sóng cuồn cuộn từ Nam chí Bắc/ Chín mươi triệu môi người thao thức tiếng Việt Nam”. “Đầu môi chót lưỡi”, người ta hay nói vậy; tiếng trên môi dẫu có thao thức đấy nhưng sao sâu lắng bằng, nhức buốt bằng tiếng trong tim.

Nếu như không được phổ nhạc và xuất hiện trong thời điểm biển Đông dậy sóng, cả nước sôi lên vì những hành động ngang ngược của Trung Quốc trên vùng thềm lục địa, lãnh hải nước ta thì chắc bài thơ “Tổ quốc gọi tên” cũng chìm khuất đâu đó. Nó sẽ không được “tụng ca” như một tác phẩm có giá trị lịch sử và giá trị nghệ thuật lớn lao như một số người ngộ nhận. Tôi nghĩ, quần chúng tạo ra cộng hưởng lớn từ ca khúc “Tổ quốc gọi tên mình” hơn là từ bài thơ “Tổ quốc gọi tên”. Trong trường hợp này, giá trị cổ vũ và lay động do âm nhạc tạo ra nhiều hơn, lớn hơn bài thơ bội phần. Theo tôi, đã đến lúc chúng ta viết về biển đảo thân yêu bằng sự sâu lắng, minh triết như những trầm tích văn hóa của ông cha để lại trong từng tấc biển, tấc đất máu thịt vậy. Sự ồn ào, lềnh phềnh, xốp xáp sẽ sớm bị thải loại theo thời gian. Sờ sờ ra đấy, những bài hát, bài thơ kháng chiến mang tâm hồn dân tộc, đẫm chất văn hóa cội nguồn thì còn sống khỏe, sống bền với chúng ta còn những gì minh họa sơ lược, mang tính tuyên truyền nhất thời thì không mấy ai nhớ, ai hát, ai đọc nữa.

Tóm lại, trong cảm nhận của tôi, thì bài thơ “Tổ quốc gọi tên” chỉ đúng nhưng không hay. Chắc chắn không phải là tác phẩm có giá trị lịch sử và giá trị nghệ thuật cao.

Ảnh: Nguyễn Phan Quế Mai và Ngô Xuân Phúc (sưu tầm trên mạng)

Phân Tích Ai Đã Đặt Tên Cho Dòng Sông Chi Tiết Nhất

I. Mở bài phân tích Ai đã đặt tên cho dòng sông

1. Tác giả

– Hoàng Phủ Ngọc Tường là một trong những cây bút viết kí xuất chúng của văn học Việt Nam giai đoạn hiện đại.

Tác giả Hoàng Phủ Ngọc Tường

– Với sở trường về kí, tác giả đem đến cho bạn đọc vốn kiến thức uyên bác qua hệ thống ngôn từ và góc nhìn tinh tế.

2.Tác phẩm

– “Ai đã đặt tên cho dòng sông?” là một trong rất nhiều tác phẩm nổi bật cho phong cách kí của tác giả. Tác phẩm ca ngợi những vẻ đẹp riêng dòng sông Hương chảy qua xứ Huế bằng góc nhìn đầy tinh tế với thiên nhiên và con người để thấy hết tầm trí tuệ với những kiến thức uyên thâm về lịch sử, văn hóa phong phú, đa dạng và cả tâm hồn đậm chất thơ.

II. Thân bài phân tích Ai đã đặt tên cho dòng sông

1. Phân tích chất trí tuệ tinh thông của tác giả:

– Viết về dòng sông Hương xứ Huế, Hoàng Phủ Ngọc Tường thể hiện trong chất thơ của ông sự hiểu biết rộng lớn về thế giới xung quanh trong nhiều lĩnh vực: văn hóa, văn học, lịch sử, địa lí và nghệ thuật… Nhà văn đã cung cấp cho người đọc nguồn thông tin phong phú, thú vị để hiểu sâu sắc hơn về sông Hương, về vẻ đẹp thiên nhiên cùng con người xứ Huế.

* Vẻ đẹp sông Hương về địa lý:

– Hành trình của dòng sông: nhan đề “Ai đã đặt tên cho dòng sông?” gây tò mò cho người đọc với câu hỏi về nguồn gốc dòng sông và khi đi dọc theo quá trình đi khám phá dòng sông, tác giả cũng tìm thấy được cội nguồn của sông Hương:

Sông Hương chiều tà

+ Khi chảy đến giữa thành phố Huế, dòng sông bỗng dịu dàng, tĩnh lặng, lững lờ trôi thật chậm, in cả bóng cầu Tràng Tiền trông từ phía xa nhỏ nhắn như “những vành trăng non”.+ Xuôi về phía dưới Cồn Hến “quanh năm mơ màng trong sương khói”, hòa cùng màu xanh bao trùm của thôn Vĩ Dạ, sông Hương mang vẻ đẹp huyền ảo, mơ màng. Và thật bất ngờ, trước khi ra khỏi kinh thành Huế, sông Hương “đột ngột rẽ dòng… để gặp lại thành phố lần cuối”.

– Sông Hương và thiên nhiên xứ Huế: Tiếp bước theo dòng chảy của sông Hương, ta sẽ bắt gặp một bức tranh thiên nhiên đẹp đến mê hồn:

– Sông Hương và con người xứ Huế:

+ Thiên nhiên cùng dòng sông luôn đồng hành, gắn bó, gần gũi với con người. Tính cách con người xứ Huế được thể hiện qua dòng chảy sông Hương: mềm mại, chí tình, “mãi mãi chung tình với quê hương xứ xở”.

Thiên nhiên và con người xứ Huế gắn bó cùng nhau

+ Qua màu sắc không gian đất trời của Huế, màu sương khói ẩn hiện trên sông Hương, người con gái xứ Huế hiện lên qua ánh nhìn tinh tế của nhà văn với trang phục trang nhã, dịu dàng đậm chất người con gái Huế xưa “sắc áo cưới màu điều – lục các cô dâu trẻ vẫn mặc sau tiết sương giáng”.

* Vẻ đẹp của sông Hương hiện lên từ góc nhìn lịch sử:

– Với góc nhìn lịch sử, dòng sông Hương lại không còn là một cô gái “Di – gan man dại”, cũng không còn là “người đẹp ngủ mơ màng giữa cánh đồng Châu Hóa” mà đã trở thành một chứng nhân lịch sử với những biến chuyển lớn của non sông. Sông Hương như “sử thi viết giữa màu xanh cỏ lá xanh biếc”

– Tác giả đã nhìn thấy những dấu tích lịch sử từ dòng sông; từng nhánh sông nhỏ đến “những cây đa, cây cừa cổ thụ” cũng chất chứa trong đó một phần của lịch sử:+ Nhìn lại quá khứ để một lần nữa khẳng định vai trò quan trọng của dòng sông Hương trong những trang sử dân tộc. Từ thời đại Vua Hùng, sông Hương là “dòng sông biên thùy xa xôi”. Trong các giai đoạn trung đại của lịch sử, sông Hương với tên gọi Linh Giang, đã “oanh liệt bảo vệ biên giới phía nam của Tổ quốc Đại Việt”. Dòng sông gắn liền với những chiến công Nguyễn Huệ. Sông Hương đẫm máu những cuộc khởi nghĩa TK XIX. Sông Hương gắn liền với cuộc CMT8 và cùng đó là những chiến công vang dội rung chuyển non sông. Và sông Hương cùng rất nhiều di sản văn hóa Huế phải oằn mình gánh vác sứ mệnh đất nước dưới sự tàn phá của bom Mỹ…

* Vẻ đẹp của sông Hương từ góc nhìn văn hóa:

Trong góc nhìn tinh tế của nhà văn, sông Hương còn chất chứa một nền văn hóa phi vật chất.

– Sông Hương – dòng sông âm nhạc:

+ Chính những âm thanh đặc biệt của dòng sông (tiếng chuông chùa Thiên Mụ ngân nga, tiếng mái chèo khua sóng đêm khuya, tiếng nước vỗ vào mạn thuyền…) đã hình thành nên những làn điệu hò da diết và một nền âm nhạc cổ điển đáng nhớ nơi đất Huế. Cũng chính trên dòng sông ấy, những câu hò Huế được cất lên tự nhiên nhất làm mênh mang, xao xuyến lòng người…

– Sông Hương – dòng sông thi ca:

+ Tác giả đã thổi hồn vào những vần thơ tâm đắc của Tản Đà về Huế: “Dòng sông trắng – Lá cây xanh”. Từ hình ảnh thơ trên kết hợp cùng với tâm hồn thơ của tác giả “màu cỏ lá xanh biếc” là minh chứng rõ rang nhất cho sự tương giao giữa những tâm hồn nghệ sĩ với những rung động nhạy cảm về sắc biếc đặc trưng của thiên nhiên đất Huế.

2. Chất thơ của một ngòi bút tài hoa:

– Chất thơ được toát ra từ chính những hình ảnh xinh đẹp, ấn tượng nhất giàu chất nghệ thuật: “những xóm làng trung du bát ngát tiếng gà”, “lập lòe trong đêm sương những ánh lửa thuyền chài của một linh hồn mô tê xưa cũ…” ; qua cách so sánh liên tưởng gợi cảm: “Chiếc cầu trắng của thành phố in ngần trên nền trời nhỏ nhắn như những vầng trăng non”.– Chất thơ còn được điểm tô thêm ca dao, lời thơ Tản Đà, Cao Bá Quát, Bà Huyện Thanh Quan.– Chất thơ được cảm nhận ngay từ nhan đề bài kí gợi nét âm vang, trầm lắng của dòng sông: “Ai đã đặt tên cho dòng sông?”

Soạn bài Ai đã đặt tên cho dòng sông

Phân tích bài Vợ chồng A Phủ

Soạn bài Vợ chồng A Phủ

III. Kết bài phần phân tích Ai đã đặt tên cho dòng sông

1. Giá trị nghệ thuật

Nguyên liệu sáng tác giàu có, phong phú với khối kiến thức sâu rộng cùng sự kết hợp chất thơ hài hòa.

2. Giá trị nội dung

“Ai đã đặt tên cho dòng sông?” là tác phẩm không chỉ hay nhất viết về sông Hương mà còn là bản bút kí xuất sắc bậc nhất văn học Việt Nam hiện đại.

Bạn đang xem bài viết Đừng Thở Dài Hãy Vươn Vai Mà Sống, Bùn Dưới Chân Nhưng Nắng Ở Trên Đầu – Nhà Ứng Sinh Dòng Tên trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!