Xem Nhiều 12/2022 #️ Gửi Con Yêu Dấu – To Our Dear Child / 2023 # Top 21 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 12/2022 # Gửi Con Yêu Dấu – To Our Dear Child / 2023 # Top 21 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Gửi Con Yêu Dấu – To Our Dear Child / 2023 mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Gởi Con Yêu Dấu

HUY PHƯƠNG

( Phỏng dịch bài thơ “To Our Dear Child” của một tác giả vô danh)

Nếu một mai thấy cha già mẹ yếu Hãy thương yêu và thấu hiểu song thân. Những lúc ăn mẹ hay thường vung vãi Hay tự cha không mặc được áo quần.

Hãy nhẫn nại nhớ lại thời thơ ấu Mẹ đã chăm lo tã, áo, bế bồng. Bón cho con từng miếng ăn, hớp sữa Cho con nằm trong nệm ấm chăn bông.

Cũng có lúc con thường hay trách móc Chuyện nhỏ thôi mà mẹ nói trăm lần. Xưa kia bên nôi, giờ con sắp ngủ Chuyện thần tiên mẹ kể mãi không ngưng.

Có những lúc cha già không muốn tắm Đừng giận cha và la mắng nặng lời. Ngày còn nhỏ con vẫn thường sợ nước Từng van xin “đừng bắt tắm, mẹ ơi!”

Những lúc cha không quen xài máy móc, Chỉ cho cha những hướng dẫn ban đầu. Cha đã dạy cho con trăm nghìn thứ Có khi nào cha trách móc con đâu?

Một ngày nọ khi mẹ cha lú lẫn Khiến cho con mất hứng thú chuyện trò Nếu không phải là niềm vui đối thoại Xin đến gần và hãy lắng nghe cha.

Có những lúc mẹ không buồn cầm đũa Đừng ép thêm, già có lúc biếng ăn Con cần biết lúc nào cha thấy đói Lúc nào cha thấy mệt, muốn đi nằm.

Khi già yếu phải nương nhờ gậy chống Xin nhờ con đỡ cha lấy một tay Hãy nhớ lại ngày con đi chập chững Mẹ dìu con đi những bước đầu ngày.

Một ngày kia cha mẹ già chán sống Thì con ơi đừng giận dữ làm gì! Rồi mai này đến phiên, con sẽ hiểu Ở tuổi này, sống nữa để làm chi?

Dù mẹ cha cũng có khi lầm lỗi Nhưng suốt đời đã làm tốt cho con Muốn cho con được nên người xứng đáng Thì giờ đây con cũng chẳng nên buồn.

Con tức giận có khi còn xấu hổ Vì mẹ cha giờ ăn đậu ở nhờ. Xin hãy hiểu và mong con nhớ lại Những ngày xưa khi con tuổi ấu thơ.

Hãy giúp mẹ những bước dài mệt mỏi Để người vui đi hết chặng đường đời. Với tình yêu, và cuộc đời phẩm giá Vẫn yêu con như biển rộng sông dài.

Luôn có con, trong cuộc đời Yêu con cha có mấy lời cho con.

Bố Mẹ của con

TO OUR DEAR CHILD”:

On the day when you see us old, weak, and weary, Have patience and try to understand us. If we get dirty when eating, If we can not dress on our own, Please bear with us and remember the times, We spent feeding you and dressing you up. If, when we speak to you, We repeat the same things over and over again, Do not interrupt us.  Listen to us. When you were small, We had to read to you the same story A thousand and one times until you went to sleep. When we do not want to have a shower, Neither shame nor scold us. Remember when we had to chase you With your thousand excuses to get you to the shower? When you see our ignorance of new technologies, Help us navigate our way through those world wide webs. We taught you how to do so many things, To eat the right foods, to dress appropriately, To fight for your rights. When at some moment we lose the memory Or the thread of our conversation, Let us have the necessary time to remember. And if we can not, do not become nervous, As the most important thing is not our conversation, But surely to be with you and to have you listening to us. If ever we do not feel like eating, do not force us. We know well when we need to and when not to eat. When our tired legs give way And do not allow us to walk without a cane, Lend us your hand.  The same way we did When you tired your first faltering steps. And when someday we say to you, That we do not want to live any more, that we want to die, Do not get angry.  Some day you will understand. Try to understand that our age is not just lived but survived. Some day you will realize that, despite our mistakes, We always wanted the best for you And we tried to prepare the way for you. You must not feel sad, angry nor ashamed For having us near you. Instead, try to understand us and help us Like we did when you were young. Help us to walk. Help us to live the rest of our life with love and dignity. We will pay you with a smile and by the immense love We have always had for you in our hearts. We love you, child. Mom and Dad

nguồn: Email của Phuoc Pham

Sự tích khăn tang

Thiện Tâm

Chúng ta đã nhiều lần dự các đám ma của người thân, bạn bè hoặc chịu tang Ông Bà Cha Mẹ anh chị em họ hàng, hình ảnh chiếc khăn tang là rất phổ biến và quen thuộc trong các gia đình có tang chế, nhưng mấy ai hiểu được tại sao có chiếc khăn đó. Mẫu chuyện sau đây nói lên đạo lý và sự tích chiếc khăn tang đó. Kính mời quý vị và các bạn cùng suy nghiệm.

Ngày xưa, có vợ chồng nhà phú hộ nọ sinh được năm người con gái. Nhà giàu nhưng lại không con trai, nên bao nhiêu t́ình thương họ đều dồn vào những cô con gái. Lần lượt năm cô lớn lên, ai nấy đều lập gia đình và đi ở riêng. Vì các cô lấy chồng xa, nên hai ông bà phú hộ cảm thấy nhớ con quá. Một hôm bà bảo chồng: – Sắp tới, ông chịu khó trông nhà cửa cho tôi đi thăm chúng một lượt, sau đó tôi lại về trông để ông đi… – Phải đó – ông đáp – nhưng bà phải đi nhanh nhanh lên mới được, đừng bắt tôi đợi lâu! – Không được đâu, tôi tính ở lại với các con đứa nào ít nhất cũng một tháng, năm đứa vị chi là năm tháng, còn đi đường tổng cộng độ vài ba chục ngày, như vậy cũng mất ngót nửa năm rồi ông ạ! – Thôi được, thế thì bà nó đi đi, bà nhớ đừng để cho đứa nào quấn quýt quá rồi ăn dầm nằm dề ở đó làm cho tôi mỏi mòn trông đợi.

Rồi người vợ cùng con hầu ra đi. Nhưng chỉ được vài tháng đã thấy bà trở về, vẻ mặt buồn xo. Thấy thế, ông liền hỏi dồn: – Cơn cớ làm sao mà bà về nhanh như vậy? Có gặp điều gì khó khăn dọc đường hay không mà vẻ mặt bà không được vui? Bà phú hộ đáp: – Chẳng có gì hết, tôi vẫn bình yên, chúng nó đều mạnh khỏe cả. Tôi về sớm là vì tôi muốn ông khỏi trông. Ông cứ đi một lần cho biết.

Thấy vợ nói úp úp mở mở, ông phú hộ chẳng hiểu gì nhưng cũng sắm sửa hành lý ra đi.

Ông ghé nhà người con gái thứ nhất. Chàng rể tiếp đón niềm nở làm ông hài ḷòng, nhưng con gái ông lại không được như thế, nó chỉ chuyện trò giả lả được đôi câu rồi quay vào công việc của nó. Đến khi chồng nó ra đồng trông coi thợ cày cấy, thì con gái ông lúi húi lo việc bếp núc, cha con chẳng có dịp chuyện trò.

Mãi đến gần trưa, ông cảm thấy bụng đói cồn cào, định bảo nó dọn cho mình ăn  trước như khi còn ở nhà, nhưng rồi lại nghĩ thầm: “Để xem nó đối đãi với cha nó ra sao cho biết?!”. Ông thấy con gái chờ chồng về mới dọn cơm ra. Chàng rể của ông lúc ấy tuy đã về rồi mà vẫn còn bận một số công việc nên ông phải đợi tiếp. Đến khi thấy quá trưa, con gái ông mới gọi chồng: – Mình ơi, hãy để đó vào ăn cơm đi, cho ông già ăn với!

Nghe con gái nói thế, ông cảm thấy không được vui. Chiều hôm ấy và liên tiếp những ngày sau cũng vậy. Ông nghiệm ra rằng con gái ông chăm sóc cho chồng nó chứ không phải cho ông: “Thì ra bây giờ nó coi cha nó chẳng ra cái quái gì. Nếu chồng nó không ăn thì có lẽ mình cũng phải ngồi nhịn đói”.

Ở chơi được ít ngày, thấy con gái không được vồn vã đằm thắm như xưa, ông liền từ giã vợ chồng nó mà đi đến nhà đứa khác xem sao.

Lần này vừa đi ông vừa lẩm bẩm: “Chắc thế nào những đứa sau cũng phải khác chứ, chẳng lẽ đứa nào cũng như vậy cả sao? Vợ chồng ta trông cậy chúng nó rồi đây sẽ chia nhau về phụng dưỡng một khi bố mẹ tuổi già kia mà!”

Nhưng khi đến nơi, ông thấy đứa thứ hai cũng chẳng khác gì đứa đầu. Nghe bố đến thăm cũng tiếp đãi gọi là cho tròn bổn phận rồi lại loay hoay vào công việc nhà chồng, bỏ mặc ông chẳng chút quan tâm.

Lần lượt ông đi thăm đủ cả năm cô con gái yêu quý nhưng chẳng đứa nào là không say mê với công việc của nó, chẳng đứa nào quan tâm chăm sóc đến ông như lúc còn ở  nhà. Sau cùng, ông chép miệng: – Vậy là con gái một khi bước về nhà chồng thì chẳng c̣òn là con mình nữa. Nó xem chồng trọng hơn bố mẹ nó nhiều. Nghĩ vậy nên ông quày quả trở về. Ông tính lại thời gian thăm con cả đi lẫn về còn ngắn hơn cả bà.

Khi về, ông gọi vợ lại bàn rằng: – Thế là mấy đứa con gái có cũng như không, chẳng hy vọng gì vào chúng nó đỡ đần mình tuổi già nữa rồi. Bây giờ bà để tôi đi kiếm một đứa con nuôi đặng mai sau nó săn sóc chúng mình lúc mắt lòa chân chậm. Bà nó nghĩ  sao? Vợ phú hộ trả lời: – Thôi ông ạ! Đừng có đi mà mất công lại nhọc xác. Con đẻ rứt ruột ra mà chúng không đoái không hoài thì con nuôi có làm được gì ? Phú ông liền bảo: – Trên đời này có kẻ tốt người xấu, đâu phải ai cũng như ai, bà đừng ngại. – Được rồi, ông cứ đi đi, cố tìm một đứa con ngoan phụng dưỡng, mọi việc ở nhà mặc tôi lo liệu.

Phú hộ bèn đóng vai một ông già nghèo khó rồi ra đi từ làng này đến làng khác, đến đâu ông cũng rao: – Ai mua cha không? Có ai mua cha thì ra mà mua! Mua ta về làm cha chỉ mất năm quan tiền thôi… Mọi người nghe ông già rao như vậy thì tưởng ông điên. Có người còn vui miệng nói : – Mua lão ấy để về nhà mà hầu ư? Và để rồi đây lão ta trăm tuổi qua đời có được đồng nào còn phải lo tống táng nữa sao ? Thà là nuôi một người đầy tớ còn hơn. Tuy có nghe nhiều lời mỉa mai cười cợt, phú ông vẫn không nản chí, vẫn đi hết xóm này đến ấp kia, miệng rao không ngớt: – Có ai mua cha không này?

Bấy giờ ở làng nọ có hai vợ chồng một nông phu nghèo, nghe có người đi bán mình làm cha, chồng bảo vợ : – Hai vợ chồng mình mồ côi từ thuở bé, chưa bao giờ được hưởng tình cha con, lại chưa  có mụn con nào, thật là buồn. Thôi th́ì ta mua ông già này về thủ thỉ với nhau khuya sớm cho vui cửa vui nhà. Thấy vợ bằng lòng, anh chàng chạy ra đón ông già vào và nói : – Ông định bán bao nhiêu tiền? – Năm quan không bớt.

Anh chồng liền thưa: – Thú thật với ông, nhà tôi nghèo quá, muốn mua ông nhưng không sẵn tiền. Vậy ông ngồi chơi để tôi bảo nhà tôi đi vay xem sao.

Phú hộ ngồi chờ hồi lâu, thấy chị vợ chạy đi một lát rồi lại quay về, nhưng số tiền vay được cùng với tiền nhà gom lại cũng chỉ có hai quan. Anh chồng liền nói: – Thôi thì ông thông cảm cho, hai ngày nữa mời ông trở lại, chúng tôi sẽ có đủ tiền.

Hai ngày sau, vợ chồng anh nông phu trao tiền cho ông, mời ông vào nhà “cha cha, con con” rất thân tình. Phú hộ thấy trên đầu tóc người vợ bây giờ biến đi đâu mất liền hỏi: – Này con ơi, tại sao đầu tóc của vợ con lại cắt cụt đi như vậy? Anh chồng tần ngần đáp: – Chẳng giấu gì cha, nhà con quá nghèo không đủ tiền mua, mà nếu không mua thì biết có dịp nào tốt hơn. Vì vậy, vợ con phải cắt tóc đi bán mới có đủ số tiền năm quan đó.

Từ ngày có người cha nuôi, hai vợ chồng nông phu tỏ ra rất niềm nở và chịu khó chăm sóc hầu hạ ông không biết  mệt. Phú ông vẫn không cho biết gốc tích quê quán thật của mình, hằng ngày vẫn cứ ăn no ngủ kỹ, đôi lúc lại kêu váng đầu mỏi lưng, bắt họ phải  xoa bóp hoặc tìm thầy chạy thuốc. Mặc dầu vậy, hai vợ chồng vẫn cơm nước săn sóc không bê trễ. Cứ như vậy được vài tháng sau, nhà họ đã nghèo lại càng mạt thêm. Hai vợ chồng phải cố gắng làm thêm để nuôi cha, có bữa phải nhịn đói để nhường cơm cho ông già. Tình hình như vậy kéo dài nửa năm, nợ nần của họ chồng chất quá nhiều mà trong nhà gạo tiền đã kiệt. Tuy vậy,  họ vẫn không hề lộ vẻ mỏi mệt, cố làm vui lòng cha già.

Một hôm, hai vợ chồng ngủ dậy đã thấy người cha nuôi khăn gói chỉnh tề, ông bảo họ: – Các con hãy đốt cái nhà này rồi đi theo ta! Vợ chồng anh nông phu trố mắt nhìn nhau, tưởng ông phát điên, nhưng sau đó lại thấy ông phú hộ giục bảo: – Làm con thì phải vâng theo cha mẹ, chớ có sai lời. Cha đã bảo các con đi theo cha kiếm ăn thì cứ việc đi, còn cái nhà này ọp ẹp chẳng đáng bao nhiêu đừng tiếc nữa.

Vợ chồng nghe thế thì biết ông nói thật, không dám cãi, đành nhặt nhạnh một vài món  đồ buộc thành một gói, rồi châm lửa đốt nhà. Đi theo ông già, họ thấy ông ban ngày lần hồi xin ăn, tối tối lại vào nhà người xin ngủ nhờ, họ vẫn vâng lời, không chút phân vân.

Ba người đi xin ăn như thế được năm ngày, cuối cùng đến trước một ngôi nhà ngói tường vôi, ông mới vui vẻ bảo  họ: – Các con ơi, đã đến nhà ta rồi! Bà phú hộ bước ra cổng đón vào, ông tươi cười bảo vợ: – Bà nó này, đây mới thật là con của chúng ta đấy!

Bấy giờ vợ chồng anh nông phu mới ngớ người ra, biết được cha mẹ nuôi mình là một nhà giàu có. Phú hộ bảo anh nông phu lấy theo họ mình, và từ đó hai vợ chồng bước vào một cuộc đời sung sướng.

Ít lâu sau, phú hộ lâm bệnh nặng. Biết mình sắp gần đất xa trời, ông bèn làm tờ di chúc để phần lớn gia tài cho 2 đứa con nuôi, đoạn ông gọi vợ đến trối rằng: – Sau khi tôi chết, bà nhớ đừng cho năm đứa con gái biết tin đấy!

Ông nói tiếp:

– Nếu chúng nó có nghe ai mách mà về đây, chưa biết chừng tôi sẽ “bứt  néo” trổi dậy cho mà coi.  Việc để tang thì đứa con trai cứ theo cổ tục, cắt tóc, đội mũ, quấn rơm trên đầu để chứng tỏ mình chịu cực chịu khổ với cha mẹ thì thôi cũng được,  nhưng đứa con dâu thì bà bảo nó khỏi cắt tóc, vì tôi chưa bao giờ quên được cái việc nó  đã hy sinh mái tóc dài của nó để mua cha, vậy nó chỉ cần đội khăn tang là đủ.

Nhưng khi khâm liệm cho chồng xong, bà phú hộ vì nặng lòng nên cũng cho người lén báo tin cho năm đứa con gái biết. Khi chúng về, bà đón ở cổng, thuật lại lời trối của cha cho chúng nghe và bảo chúng đừng có vào nhà, kẻo có sự chẳng lành.

Năm đứa con gái hối hận lắm, nhưng việc đã rồi biết làm sao? Khi đưa linh cữu cha, chúng đòi đi đưa cho bằng được. Khuyên can con mãi không xong, cuối cùng bà buộc lòng phải xé cho chúng ngoài khăn tang ra còn thêm mỗi đứa một vuông vải cho chúng che mặt lại để mong linh hồn bố chúng khỏi biết.

Từ đó, người ta bắt chước để tang theo cách gia đình này đã làm: “Con trai cắt tóc vành rơm, mũ mấn, dây lưng chuối như cổ tục, con dâu được miễn cắt tóc, chỉ đội khăn tang, lại miễn cả che mặt. Còn con gái ngoài khăn tang còn có thêm một mảnh vải che mặt.”

nguồn: Email của Han Nguyen

Chia sẻ:

Twitter

Facebook

Thích bài này:

Thích

Đang tải…

Gửi Người Con Gái Tôi Yêu. / 2023

Anh cũng không mong chuyện tình chúng ta lại có một kết cục buồn như thế. Nhưng hẳn đã có một thi sĩ nào đó đã nói: Tình yêu đẹp là tình yêu vượt qua nhiều gian lao trắc trở. Và anh mong rằng chính tình yêu anh dành cho em sẽ giúp anh vượt qua tất cả để mãi chờ đợi và yêu em.

Em yêu của anh!

Anh yêu em không phải vì em là một cô gái ăn mặc đúng mốt, không phải vì vẻ đáng yêu của em cũng không phải vì vẻ lý sự trẻ con của em mà là vì anh yêu em. Em yêu! Em đừng hỏi vì sao anh yêu em? Nếu em hỏi anh sẽ trả lời với em rằng Anh cũng không biết nữa. Đơn giản là anh yêu em. Vậy đó, tình yêu anh dành cho em đơn giản nhưng dịu dàng, nồng cháy nhưng không làm em bỏng rát, dữ dội nhưng dịu êm khi có em kề bên.

Em yêu!

Anh không phải là một người đẹp trai, không phải là một người giàu có, cũng như không phải là một người luôn chân thật. Có đôi khi, anh sẽ dối em rằng anh khỏe trong khi thực sự anh rất mệt, Công việc anh tốt trong khi mọi thứ đều xáo trộn, và thậm chí anh sẽ nói anh không còn yêu em trong khi anh không thể đem lại hạnh phúc cho em.

Em yêu!

Em yêu !

Có những mối tình thoáng qua như giọt sương nhưng đọng lại cả một kiếp người. Em yêu của anh, anh biết những người xưa đã đến và đi qua cuộc đời em, để lại trong em những nỗi đau mất mát và cả những hạnh phúc giờ chỉ là kỉ niệm. Cũng như đã để lại trong anh. Anh không mong rằng anh là người đến trước với em, nhưng anh biết rằng Anh chính là một nửa thất lạc cuối cùng mà em cần tìm cho mình. Em yêu! Ngay cả khi em lý sự rằng em mới chính là một nửa anh phải đi tìm thì anh cũng mỉm cười và bảo rằng em đúng, vì có nghĩa lý gì đâu khi anh yêu em và ai đúng ai sai điều đó không còn quan trọng.

Em yêu!

Anh yêu em nhiều như thế, nhưng đôi khi anh cũng thật vô tâm. Anh quên mất hôm nay em diện bộ đồ mới, quên mất rằng mái tóc em có gì lạ, quên cả việc em hờn dỗi nếu như anh không nhận ra. Nhưng anh không hề quên tình cảm anh dành cho em, em yêu! Anh sẽ không quên ngày sinh của em, không quên ngày kỷ niệm của hai đứa, không quên cả những gì mà em bắt anh phải nhớ, vì anh yêu em.

Em yêu!

Hẳn em đã biết anh yêu em nhiều như thế, nhưng anh biết điều đó vẫn chưa bằng tình yêu em dành cho anh. Vẫn chưa bằng nụ cười trên môi em khi anh đón em tan sở về nhà, vẫn chưa bằng cái liếc mắt của em khi ánh mắt anh dừng lại ở một người con gái xa lạ, vẫn chưa bằng một vòng tay ôm anh khi chỉ có hai chúng mình… và vẫn chưa bằng tình yêu em đã dành cho anh.

Em yêu!

Tuankhanhqs st www.vnthutinh.com

Về Tập Thơ Miền Quê Yêu Dấu Của Phan Duy Đường / 2023

Lần ấy tôi gặp anh trong dịp dự hội thảo về “Phong trào giúp đỡ người nghèo” ở VTV1, ấn tượng về anh để lại trong tôi sâu đậm cho mãi đến bây giờ. Một nhà hoạt động chính trị rất giản dị, chân thành và gần gũi. Gương mặt hiền, giọng nói ấm. Nay đọc tập thơ của anh, tôi bỗng nghiệm thấy người xưa quả thật sâu sắc , khi nói ” văn tức là người”.Tập thơ có một nội dung chân thành của tấm lòng người con mang nặng tình yêu và trách nhiệm với quê hương . Thơ đi tìm tri âm , thơ là lời tự bạch niềm vui và nỗi trắc ẩn trong những tháng ngày được sống cùng bà con , được mang cái nghĩa vụ “lo trước vui sau” của người con được quê hương giao cho trọng trách. Vùng đất nơi anh sinh trưởng có truyền thống cách mạng , truyền thống văn chương – khoa bảng; có Làng Rèn luyện giáo mài gươm theo cụ Phan, có Trà Linh, Lai Thạch nối chí Duy Tân…, nhưng điều người đọc thú vị đấy cũng là nơi có nhiều cô gái đẹp từng được chọn tiến vào cung:Quê hương tôi có Thường Nga yêu dâu/Cửu thế cung tần , một thuở cung phi/Đồng ruộng, núi hồ bức tranh thuỷ mạc/Đẹp lắm thủa nào đất mẹ Hằng nga. ( Quê hương tôi) Đất lắm anh hùng, giai nhân tất có nhiều thi sĩ ! Thi sĩ từ trong bản chất trong huyết mạch, trong tháng ngày hấp thụ cái phong khí quê hương chứ không phải dày công học tập hay mài son luyện bút mà thành ,”giai nhân kỳ ngộ, thi sĩ hữu thành”, ai đã từng nói ? Trong lời đề từ bài “Quê hương tôi’ anh đã tự bạch ” Cho tôi gửi lòng vào trang viết , Để nói lời tha thiết yêu quê”,cảm hứng nổi bật và chủ đạo trong tập thơ là cảm hứng về quê hương.Đất quê anh là vùng quê tiêu biểu cho bao làng quê Việt Nam , từ những tháng ngày cơ cực nhờ Đảng, nhờ cách mạng mà vươn mình trở dậy, nên rất thấm thía với hạnh phúc hôm nay:…Anh nhớ lại mái nhà tranh thuở ấyCha mẹ mình một thời cày cấyBát ăn chưa đầy bát để có bao đâu,…Giờ đất nước bừng lên đổi mớiBớt mái nhà tranh thêm màu ngói đỏ tươi ( Ngọn gió lành)…Đấu cật chung lưng dựng xây tổ ấmNgói đẹp làng quê,lúa ngô vàng trãi rộng! Mảnh đất in dấu trong lòng bao vận hạn cơ cực, đã rèn luyện những phẩm chất cao quí của con người : … Đất yêu thương tiếp thời giông tố/Hạt gạo đằm sâu bốn mùa nắng gió/…. Đất quê hương dạn dày bão lửa nên /Đất cũng quyện người dệt gấm thêu hoa…Trong khổ đau càng thấm đượm tình người ( Sắc màu quê hương) Rất nhiều làng , xã hiện lên trong thơ anh từ Cồn Cụp, Khe Lang đến Trà Sơn, Đồng Lộc rồi Hồng Lĩnh ,Thiên Tích… dẫu quen,dẫu lạ đều thân thiết ruột rà ; khổ đau , gian khó nhưng cũng tràn trề hy vọng, dẫu ở quê nhà hay xa xôi xứ lạ đều nổi lên một ước mơ nung nấu trong lòng, làm thế nào cho quê hương đổi mới tiến kịp bạn bè :Xích lại gần nhau hai phía mặt trời /Dopenmayơ*,Hương Sơn, Can LộcXây đàn khổng lồ trên đồi Ngàn Hống/Đón khach bốn phương hội nhập Lam Hồng… ( Giai điệu Lam Hồng , giai điệu Anpơ) Điều đáng quý tập thơ không chỉ thể hiện một cuộc sống đa hương đa sắc nơi đất quê Can Lộc mà chứa đựng những tình cảm sâu nặng và nổi bật một nhân sinh quan đáng quí không chìm lẫn giữa dòng đời trôi nổi. Anh không là nhà thơ chuyên nghiệp để có thời giờ và chủ tâm luyện hình, luyện ý, nhưng cuộc sống phong phú, trong công việc và giao tiếp nẩy sinh tình cảm , bức bách ghi lại như là những kỷ niệm để nâng cao nhiệt tình sống thoả mãn một nhu cầu nội tâm .Tuy nhiên với những dòng thơ viết vội và không mảy may trau chuốt đó nhiều khi lại xuất thần những ý tứ tốt lành cảm động lòng người. Đứng trong mảnh vườn nhà tươi thắm màu lá , màu hoa tác giả nhớ tới công ơn các đấng sinh thành “Trải bao cát bụi phong trần , Người đi cây vẫn xanh ngần chồi non”.. và vẳng bên tai lời Cha dặn:Lời cha – ôm chặt đáy lòngCây nhờ đất , nhờ vun trồng con ơiCó hạt giống gửi cho đờiNếu không chăm sóc không “lời” đâu con! ( Nhớ lời cha) Nói về cây về đất ,về những mầm xanh ,nhưng cũng là nói về người về Đời ,về trách nhiệm vun trồng những thế hệ tương lai. Những câu thơ nói với con cái, thật cảm động :Để kiếm sống con đừng như sấu ,kình giữa biểnĐể tìm mồi con đừng như mặt cắt, diều hâuĐể náu mình trong chốn rừng sâuCon đừng như sói rừng, hổ báoVà con ơi! Dù mai đây có muôn trùng giông bảoCon vẫn là chú thỏ hiền giữa bãi cỏ mênh mông! ( Dặn con) Tấm lòng người cha thật sâu xa ,ta như nghe vẳng lời của quá khứ ” Làm chi thì cũng để nhân ngãi cho con, cháu!” Có lẽ cái nghĩa lớn tồn tại ở đời nằm ngay trong lời dặn dò khiêm nhường đó .Và cũng bởi cái mạch sống giàu tình cảm ,coi trọng ân nghĩa đó nên con cháu không nguôi quên ông bà tổ tiên. Tác giả đã quý trọng người anh họ dù năm tháng nổi trôi luôn giữ trọn một sơ đồ mộ phần của ông nội trong khi bao người lãng quên vì cuộc mưu sinh (Người anh họ) . Tình cảm trong tập thơ đằm thắm không chỉ với người trong dòng tộc mà cả xóm thôn, cả với bạn bè, cả với người đi trước , cả với kẻ đến sau.Đối với người đã khuất : lòng biết ơn, đối với thế hệ trẻ : tinh thần trách nhiệm( Ráng chiều thương nhớ, Mừng hai bác tuổi tám mươi). Khi gấp lại những trang sách , ấm áp trong lòng ta vẫn những dòng thơ đằm thắm đó . Đối với những cán bộ cách mạng viết văn làm thơ, có khi ta dễ nhìn thấy ở họ sự sâu sắc của tư duy, sự vững vàng của quan điểm lập trường,tưởng như lý trí mạnh hơn tình cảm.Nhưng ở tập thơ này độc giả lại thấy rất hài hoà.Nhận thức về cuộc đời anh có những câu thơ thật sâu sắc “chặng đường lắm chỗ thấp cao, chặng đời chẳng biết thế nào nhặt thưa”, trong cuộc đời “lắm chỗ thấp cao” đó cái làm anh day dứt băn khoăn là cái “sự nghèo”tình nghĩa !Bàn về “cái nghèo” anh có những câu thơ mà theo ý chúng tối có thể xếp vào những câu thơ tạo được ấn tượng nhất:Người đi trăm núi vạn đèoCó lên thiên đỉnh đừng nghèo tình nhânMai rồi đẹp nhất lòng dânBởi ta xoá được lòng nhân còn nghèo. ( Xoá nghèo ) Xoá nạn đói nghèo vật chất là một thành tựu lớn của xã hội ta mà thế giới đã công nhận , khen ngợi, nhưng còn một cái nghèo khác là cái “nghèo tình nhân” thì tác giả còn băn khoăn. Khi nào xoá được cái nghèo cuả lòng nhân nghĩa ,của nhân tính trong cuộc sống thì đấy mới là ngày đẹp nhất mà có lên thiên đỉnh cũng chẳng sánh tày ! Hiện nay, Phan Duy Đường đã về hưu nhưng vẫn tích cực tham gia hoạt động, cống hiến sức mình cho Hội khuyến học và Hội đồng Phan tộc huyện Can Lộc. Những vần thơ anh viết khi còn là một nhà hoạt động chính trị, lãnh đạo chủ trì một địa phương có cội rễ làm nền là tấm lòng nhân nghĩa với nhân dân, với quê hương. Thơ anh là tiếng lòng cất lên, chân thật dung dị như lời ăn tiếng nói của bà con thôn xóm rất dân dã và gần gũi,ngôn ngữ của đời thường ùa vào nhuần nhuyễn, phải chăng vì những điều đó mà nhiều bài thơ đã được phổ nhạc nhanh chóng đi vào lòng quần chúng .Chúng tôi nghĩ đó cũng là nét riêng của tập thơ, cũng là cái duyên cớ khiến nó còn bền lâu với bè bạn, với tấm lòng độc giả .

Nhà nghiên cứu LLPB HÀ QUẢNG

THƯỜNG NGA QUÊ TÔI

“Cho tôi gửi lòng vào trang viết Để nói lời tha thiết yêu quê”

Quê hương tôi Thường Nga yêu dấu Cửu Thế Cung Tần, một thủa cung phi Đồng ruộng, núi hồ bức tranh thủy mạc Đẹp lắm thủa nào đất mẹ Hằng Nga Vẫn còn đó Làng Rèn lịch sử Luyện giáo, mài gươm nghĩa khí Đình Phùng Dân Trà Linh cùng La Khê, Lai Thạch Góp sức mình đốt ngọn lửa Duy Tân Không kể xiết những tháng ngày lam lũ Cha ông ta một cổ đôi tròng Dân nô lệ cơ hàn tăm tối Mãi đến ngày Đảng dẫn lối vùng lên Còn vang động những tháng ngày bão lửa Giặc leo thang đánh miền Bắc quê ta Chảo lửa, túi bom xơ xác những mái nhà Cồn Cụp, Khe Lang đỏ trời Đất Đỏ Dù mất mát hy sinh vẫn kiên cường trong máu lửa Taysúng, tay cày quyết không để thua ai Tiền tuyến, hậu phương Thường Nga chung sức Danh hiệu Anh hùng còn mãi không phai Về Thường Nga hôm nay nhìn ruộng đồi bát ngát Trường chuẩn Quốc gia rộn ràng tiếng hát Con đường giao liên trở thành khúc nhạc Liên Nga – Bình Hà điệp khúc giao duyên Thấm đượm tình quê, ngói đỏ mọi nhà Đoàn kết dựng xây từng giờ đổi mới Vượt khó khăn, những cản đường đi tới Về quê hương, vì tiếng gọi muôn đời Ôi tự hào, đất mẹ tôi ơi! Để người đi xa luôn nhớ về nguồn cội Tháng bảy, ngày rằm, đầu năm, cuối chạp Dòng họ nào cũng thắp ngọn lửa thiêng Dẫu đi xa xuất xứ trăm miền Hướng về quê hương cội nguồn tiên tổ Mảnh đất, tình người hồn quê ta đó Rực ngọn lửa lòng cháy mãi quê ơi!

Mùa xuân 2008

MỘT DẢI SÔNG MINH

Kính tặng bà con Hạ Can Nhân dịp thành lập huyện mới Lộc Hà.

Quê hương nghĩa nặng tình sâu Bao trăm năm ấy biết bao nhiêu tình Cùng nhau một dãi sông Minh(1) Xuôi về Cửa Sót nặng tình phù sa Đất trời, sông nước quê ta Ruột gan liền khúc, câu ca cũng liền Ngọt bùi, cay đắng bao phen Quê hương ta đã viết nên sử vàng Cha ông đâu phải giàu sang Đói no đèn sách, đăng đàn thua ai Thương nhau hạt lúa, củ khoai Mảnh chăn giành bạn, tải gai(1) giành mình Đường dài bao cuộc trường chinh Góp phần giữ nước, cứu tinh giống nòi Chung lưng, đấu cật bao đời Khổ đau xích lại, trọn lời thủy chung Cha ông thủa trước một lòng Tiếp thời con cháu mặn nồng có nhau Đất nghèo nhưng trái tim giàu Rách lành gói lại, dệt châu, ngói hồng Thương nhau nên mới nặng lòng Tìm dòng nước sạch nối dòng cháu con Đêm hè giấc ngủ chẳng tròn Nước chưa về Hạ ta còn gọi nhau “Trâu – người xô nước chia nhau”(3) Cầu Cao thôi thúc nhịp cầu Trung Lương Cù Lây hòa mạng nhà Đường Khe Hao, Đồng Hố vấn vương quá chừng Nước về đôi mắt rưng rưng Lúc ngô chắp cánh, đời mừng bên nhau Đồng chiêm đến cánh đồng màu

Đất người hòa quyện dãi dầu sớm khuya Thiên – An, đường 7 đi về Trạm, trường khoe sắc, làng quê rợp cờ Nông thôn đổi mới từng giờ Sông Minh vui bến, vui bờ cá tôm Lòng dân yên, thuận cánh buồm Xóa nghèo thẳng lối, Đảng luôn dẫn dường Dặm dài luôn vững dây cương Dẫu còn gian khó mưa nguồn chớp khơi Bây giờ san tổ đôi nơi Lòng người bịn rịn, đất trời xôn xao Tin mừng khấp khởi, nao nao Bâng khuâng tình bạn, dạt dào tình dân Nhìn về Hạ huyện tần ngần Rưng rưng nước mắt muôn phần nhớ thương Phải đâu cách nẻo xa đường Mà sao day dứt vấn vương nỗi lòng Qua bao nắng lửa mưa giông Tình người muôn thủa mặn nồng chẳng phải Lộc Hà – Can Lộc kề vai Sông Minh, một dải, tương lai đang chờ./.

Nghèn 22/02/2007

(1)Sông Minh đắt đầu dòng chảy từ Minh Lương (nay thuộc xã Trung Lương, Thị xã Hồng Lĩnh) qua sông Nghèn và chảy ra Cửa Sót(2) Bì tải bằng ga.i(3)Câu nói của đ/c Đặng Chính – Nguyên Bí thư Huyện ủy Can Lộc. (mùa hè năm 1998)

Những Bài Thơ Hay Về Thầy Cô Và Mái Trường Yêu Dấu / 2023

– Thơ về ngày Nhà giáo Việt nam 20/11 luôn là những dòng cảm xúc bất tận không bao giờ cạn của các thế hệ học trò dành cho thầy cô của mình.

1.THẦY  Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay  Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng  Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn  Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi  Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi …  Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại  Mái chèo đó là những viên phấn trắng  Và thầy là người đưa đò cần mẫn  Cho chúng con định hướng tương lai 

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi  Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa  Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu … 

2.LỜI CỦA THẦY

Rồi các em một ngày sẽ lớn  Sẽ bay xa đến tận cùng trời  Có bao giờ nhớ lại các em ơi  Mái trường xưa một thời em đã sống  Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng  Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao  Thủa học về cái nắng xôn xao  Lòng thơm nguyên như mùi mực mới 

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới  Thầy trò mình cũng có lúc chia xa  Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha 

Một lời khuyên biết thế nào cho đủ  Các em mang theo mỗi bước hành trình  Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:  Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá… 

Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã  Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên  Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền  Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ 

3.Khi thầy về nghỉ hưu 

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao  Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:  “Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”  Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao. 

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào  Con nao nức bước vào trường trung học  Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc  Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao. 

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?  Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?  Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi  Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau? 

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao  Vai áo bạc như màu trang vở cũ  Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ  Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi! 

4.Không đề 

Cầm bút lên định viết một bài thơ  Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo  Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo  Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người. 

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ  Đâu là cha, là mẹ, là thầy…  Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…  Biết bao giờ con lớn được,  Thầy ơi !  Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”  Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…  Những con chữ đều đều xếp thẳng  Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người . 

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu  Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh  Cửa sổ xe ù ù gió mạnh  Con đường trôi về phía chẳng là nhà… 

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a  Thầy gần lại thành bóng hình rất thực  Có những điều vô cùng giản dị  Sao mãi giờ con mới nhận ra.

5.Người lái đò

Một đời người – một dòng sông… Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ, “Muốn qua sông phải lụy đò” Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa … 

Tháng năm dầu dãi nắng mưa, Con đò trí thức thầy đưa bao người. Qua sông gửi lại nụ cười Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái đầu sương Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày, Khúc sông ấy vẫn còn đây Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

6.Thầy Cô Thầy chính là những vì sao thắp sáng Là đèn đường soi rạng lối em đi Còn Cô là người mẹ hiền phú quí Mà trời dành để dậy dỗ chúng em

Mỗi năm chỉ có một lần Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy – Cô Học trò bao nét điểm tô Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng

Trời thu nắng đẹp tưng bừng Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh Tung tăng biểu lộ ân tình Bao ngày mệt nhọc Thầy – Cô dỗ dành

Bây giờ vài phút mỏng manh Chúng em họp lại, kính Cô, kính Thầy Ngày vui nhà giáo sum vầy Mong thầy – cô khỏe, trồng người tiếp sau

7.Lời Ru Của Thầy

Mỗi nghề có một lời ru Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này Lời ru của gió màu mây Con sông của mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên ba Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời Tuổi thơ em có một thời Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây Thầy ru hết cả mê say Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày Trong em hạt chữ xếp dày Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường Xin lời ru được dẫn đường em đi (Con đường thầy ngỡ đôi khi Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em Thì dù phấn trắng bảng đen Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

8.Trời Sao…

Bầu trời ngàn sao lấp lánh Lung linh ước vọng học trò Mái trường long lanh mắt sáng Ngời ngời ước vọng thầy cô…

Trường ơi, là dòng sông mát Giọt trong kiến thức loài người Cho em tắm trong sự thật Lớn dần nhân nghĩa – tinh khôi.

Trường ơi, mái nhà em đấy Tuổi thơ gởi mãi nơi này Bảng đen nở dòng chữ trắng Tay thầy vẫy ước mơ bay.

Thầy chưa từng dang tay đánh Búp hoa còn giấu trong cành Tuổi thơ cần nhiều cá tính Cho đời đủ sắc tươi xanh

Cô ơi dang đôi tay rộng Ôm em siết chặt vào lòng Để đôi mắt em ngấn lệ Long lanh hạt ngọc tình thương

Cô ơi ngọt ngào giọng nói Bây giờ đời thiếu tiếng ru Tình thương chảy trên trang giấy Vào đời rửa sạch nỗi đau

Thầy cô cùng nhau thắp sáng Niềm tin trong mắt học trò Ngàn sao giữa trời ước vọng Sáng ngời ánh mắt nên thơ.

9.Mãi trong tôi, ngôi trường ấy

Ngày nào còn bỡ ngỡ Loay hoay trước cổng trường Chưa một chút bâng khuâng Với ngôi trường mới ấy

Mấy hàng cây phượng vĩ Mấy gốc lá bàng to Hình như muốn thầm thì

Kia rừng dương vẫy gọi Hoà quyện tiếng chim chuyền Như một khúc giao tình Cùng đón chào bạn mới .

Vậy mà giờ thấm thoát Đã bao niên học rồi Ngôi trường ngày nào ấy Là một phần trong tôi .

Cũng hàng cây phượng vĩ Cũng mấy gốc bàng to Giờ là bạn tri kỷ Ngày nào cùng có nhau

Mỗi khi lá xào xạc Như những nốt nhạc vui Cùng hoà vào điệu hót Của lũ chim trên cành .

Đến khi hoa phượng nở Đỏ rực cả sân trường Cũng là khi ve khóc Cho tình bạn chia ly

Ôi ! Mái trường yêu dấu Ôi ! Thầy cô thân yêu Chắp cho tôi đôi cánh Bay cao trên đường đời .

Thời gian sao nhanh quá Đã bao năm xa trường Nơi phương xa xứ người Nhìn cảnh nhớ trường xưa .

Tôi mong ước một ngày Được về lại trường xưa Tìm lại chút kỷ niệm Của một thời mộng mơ .

Đừng phủ mờ kỷ niệm Đừng phủ lớp rong mờ Để còn mãi trong tôi

10.Bụi Phấn

Nay đã xa rồi yêu dấu ơi Nhớ thầy cô nhớ….đến chơi vơi Trường xưa cánh phượng ngày nao đã Dõi theo ta để nghẹn muôn lời

Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn Viết lên đôi chữ cười vui vẻ Bảng cũng như ta cũng có ” hồn “…!

Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy Phấn chì bụi phủ tóc như mây Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy

Có phải thầy đang nảy hạt mầm ? Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm ! Bụi thời gian cứ bay theo gió Nào biết ngày mai sẽ thăng trầm

Rơi như lá úa nay lìa cành Trên đường gian khổ hóa mong manh Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã Giảng giải từng câu thiếu niên thành…………

Có biết ngày mai sẽ ra sao Hạt mầm thầy nảy biết là bao Bụi trần phấn toả mau phai thắm Nào biết ngày sau sẽ thế nào !

Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo Trên mái trường xưa nhạt ngói màu Tóc người xưa cũng chen sợi bạc Thầy đó trường đây lệ cứ trào….

Con vẫn yêu sao những điểm 10 Yêu thầy trách phạt học mà chơi Phút giây ngày ấy như sống lại Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời

Làm sao để trở lại ngày xưa Có thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa Nào ai không nhớ mình ” hưởng ” phạt Quên những trận đòn đã từng chưa?

Ngày nay con vẫn giữ ân tình Xưa còn non trẻ đã miệt khinh Thầy – Cô nâng sách tay dìu dắt Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình

Khi con cất bước xa mái trường Tuổi người đã đủ để vấn vương Còn lưu luyến Bạn – Thầy – Cô mãi Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương

11. Nghĩa cô thầy mãi không quên

Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấc Sắp qua rồi những tháng ngày thân thương Những ngày vui của 1 thuở đến trường Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng. Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm Cô dạy con từng nét chữ vần thơ Cô đưa con gõ cánh cửa cuộc đời Và duyên dáng của một người con gái. Tâm hồn con,một nỗi buồn dài Cô ôm ấp , xoa đầu khi con khóc Vầng trán cô những vần nhăn se sắt Âu yếm nhìn chúng con Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu phiền Vẫn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ” Và chúng con là những con cừu bé nhỏ Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bao la. Khi những ngày cuối của thời học sinh sắp qua Con mới giật mình nhận ra một điều nho nhỏ Một tình thương bao la và vô tận Cô dành cả cho những con cừu nhỏ-chúng con.

12. Lời chúc cô thầy

Ngày xửa, ngày xưa…… Tự lúc ấy, tôi đã chào đời. Tiếng trống trường vang dội trong tôi. Khi chập chững mẹ đã dắt tôi đến đó. Buổi ban đầu tôi bỡ ngỡ âu lo. Nhìn thấy cô, tôi hốt hoảng la to. Cô nhìn tôi , tôi nhìn cô như hai người xa lạ. Cô bước tới, đón tôi vào lớp học. Lúc ấy tôi òa khóc…giờ không quên. Cô nâng tôi , nhè nhẹ xoa vào đầu. Giọng cô thánh thót như lời ca của mẹ. Bàn tay cô, dịu mát và êm ái. Mái tóc cô ngày ấy đen óng ả. Khi nhìn lại , cô đã đưa tôi vào lớp học. Ngày đầu tiên , cô hát cho chúng tôi nghe. Giọng cô hát như lời mẹ ru con. Rồi dần dần , chúng tôi yêu quý cô. Lớp học ấy trở thành ngôi nhà mới Một mẹ hiền và hàng chục đứa con thơ ngây Cô mến yêu , giờ đây con khôn lớn. Nhớ về cô, con như muốn òa khóc loa to. Chắc giờ đây, tóc cô đa bạc màu. Giọng của cô, chắc yếu hơn rồi nhỉ ‘. Bàn tay cô , vết nhăn nhiều lắm không ạ ‘. Con không quên , ấm ốp ngày tựa trường. ƠN cô nặng nghĩa trong lòng con. Cô ạ ‘. 19 ngày 20/11 rồi cô nhỉ Qua cuộc thi , con gửi lời tốt đẹp nhất đến cô. Chúc mẹ hiền ngày 20 tháng11 vui khoẻ hạnh phúc.

13. Lời Cảm Tạ

Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả Để một lần nhớ lại mái trường xưa Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm

Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng Trưởng thành này có bóng dáng hôm qua Nhớ đc điêu gì đc dạy những ngày xa Áp dụng – chắc nhơ cội nguồn đã có

Nước mắt thành công hoà nỗi đau đen đỏ Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi Bài học đời đã học đc những gì Có nhắc bóng người đương thời năm cũ

Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ Để cây đời có tán lá xum xuê

Bóng mát dừng chân là một chốn quê Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn

Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô

14. Mười bảy và thầy

Mười bảy năm tới trường, Mười bảy năm vất vả Thầy dạy dỗ chúng con. Từ lúc còn chập chững, Chưa biết đọc,biết viết Nói năng còn chưa vững Rồi nghịch phá lung tung. Gieo bao nhiêu rắc rối Rồi giả vờ không biết, Làm thầy phải lo âu.

Mười bảy năm tới trường, Mười bảy năm thầy dạy Bao lẽ phải điều hay. Dạy từ cách đi đứng, Đến cách học nói năng. Dạy chúng con tri thức, Dạy lẽ phải tình thương. Thầy dạy biết bao điều, Giản dị mà ý nghĩa, Cho mỗi đứa chúng con.

Và rồi hôm nay đây, Mười bảy năm khôn lớn Mười bảy năm con hiểu Tình thương và tấm lòng Mà thầy luôn dành tặng Cho mỗi đứa chúng con. Mười bảy năm tóc thầy Bạc thêm mười bảy sợi Già thêm mười bảy lần Vì đàn con nghịch ngợm

Mười bảy năm con biết Mười bảy ngày nhà giáo Mười bảy những lời chúc Con xin dành tặng thầy Với mười bảy ý nghĩa Rằng:mười bảy năm rồi Con sẽ không quên được Mười bảy lớp kiến thức Con học được từ thầy Một kho tàng tri thức Và tấm lòng nhân ái… Thầy đã dạy chúng con !

15. CÔ ƠI Rời mái trường thân yêu Bao năm rồi cô nhỉ ? Trong em luôn đọng lại Lời dạy bảo của cô

Ngày ấy vào mùa thu Bước chân em rộn rã… Cô không lời từ giã Xa trường tự lúc nào

Em ngỡ như chiêm bao Cô về đâu, chẳng biết? Vẫn vang lời tha thiết Từ giọng cô dịu hiền

Thời gian bước triền miên Cô chưa lần quay lại Chúng em nhớ cô mãi Mong thấy cô trở về

Lúc xưa cô vỗ về… Nay chúng em khôn lớn Ngày rời trường gần đến Bao giờ gặp lại cô ?!

Gặp lại Thầy

Con dừng lại phía hàng cây Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao Trường xưa vẫn nét ngày nào Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy Vẫn bao la một vòng tay Đón con như thể chưa ngày cách xa Kiềm lòng để lệ khỏi nhoà Giọng thầy trầm ấm “thật thà phải con?” Cái tên thấy gọi riêng con Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên Ước mong con mãi không quên “thật lòng vững trí đừng phiền nghe con” Lợi danh – danh lợi sẽ mòn Những điều thấy dạy còn hoài khắc tâm Nhớ tóc thấy điểm hoa râm Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang

Ai quên đi chuyến đò ngang Quên sao người lái thuyền sang bến đời

16. RỂ THẦY!

Một đám con trai nghịch ngợm Đứa gọi bố, đứa gọi thầy “Cho con về làm… Rể” Thầy cười hiền – nhẹ khói thuốc bay

Trách thầy sớm “Kế hoạch hóa” Mà em con đến là xinh Chẳng lẽ thầy ừ một đứa Để lũ còn lại… “thất tình”?

Ấm áp mắt cười, thầy dặn:

“Cần lo nhiều đến tương lai Các trò học hành cho giỏi Đứa nào cũng là con thầy Lớp 12 cả rồi đấy Thầy mong các trò gắng lên Rồi trò nào muốn làm RỂ Để thầy…sinh thêm mấy EM”.

Bạn đang xem bài viết Gửi Con Yêu Dấu – To Our Dear Child / 2023 trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!