Xem Nhiều 2/2023 #️ Lời Bài Hát Hoa Nở Về Đêm # Top 9 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 2/2023 # Lời Bài Hát Hoa Nở Về Đêm # Top 9 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Lời Bài Hát Hoa Nở Về Đêm mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Hợp âm Hoa nở về đêm

Bài hát Hoa nở về đêm

Trong tuyển tập các bài hát nhạc trữ tình chắc hẳn trong số chúng ta ai đều cũng sẽ biết đến bài hát Hoa nở về đêm. Lời bài hát Hoa nở về đêm cũng như giai điệu của bài hát do nhạc sĩ Mạnh Phát sáng tác, người nhạc sĩ có rất nhiều bài hát hay trong dòng nhạc trữ tình.

Hoa nở về đêm được coi là một tình khúc trữ tình hay rất được nhiều khán giả mến mộ, lời bài hát Hoa nở về đêm được viết trên nền nhạc ngọt ngào, trữ tình, sâu lắng, nhạc sĩ đã vẽ nên câu chuyện tình vào một đêm cuối nẻo có một người tiễn một người đi, đẹp tựa như bài thơ được nở giữa một đêm sương, đó còn là dòng tâm tình mà người có thể chưa biết đến một lần, và từ chính hoàn cảnh, từ chính những tình cảm như vậy tôi đã biết được, những câu chuyện tình nghìn đời đó chính là tình yêu đơn côi.

MV Hoa nở về đêm

Karaoke Hoa nở về đêm

https://www.youtube.com/watch?v=uvNiqwKO5lA

Lời bài hát Hoa Nở Về Đêm

Chuyện từ một đêm cuối nẻo một người tiễn một người đi

Đẹp tựa bài thơ nở giữa đêm sương nở tận tâm hồn

Chuyện một mình tôi chép dòng tâm tình tặng người chưa biết một lần

Vì giây phút ấy tôi tình cờ hiểu rằng

Tình yêu đẹp nghìn đời là tình yêu khi đơn côi.

Vào chuyện từ khi khoác bờ vai một mảnh áo dạ đường khuya

Bồi hồi người trai hướng nẻo đêm sâu, dấu tình yêu đầu

Vì còn tìm nhau lối về ngõ hẹp còn chờ in dấu chân anh

Niềm thương mến đó bây giờ và nghìn đời

Dù gió đùa dạt dào còn đẹp như khi quen nhau.

[ĐIỆP KHÚC:]

Ai lớn lên không từng hẹn hò không từng yêu thương

Nhưng có mấy người tìm được một tình yêu ngát hương

Mến những người chưa quen

Một người ở lại đèn trăng gối mộng

Yêu ai anh băng sông dài cho đẹp lòng trai.

Một người tìm vui mãi tận trời nào giá lạnh hồn đông

Một người chợt nghe gió giữa mênh mông rót vào trong lòng

Và một mình tôi chép dòng tâm tình tặng người chưa biết một lần

Vì trong phút ấy tôi tìm mình thì thầm

Giờ đã gặp được một nụ hoa nở về đêm.

Hoa nở về đêm hợp âm

1. Chuyện từ một [Em] đêm cuối nẻo một [Am] người tiễn một người [Em] đi

Đẹp tựa bài [G] thơ nở giữa đêm [B7] sương nở tận tâm [Em] hồn

Chuyện một mình [D] tôi chép dòng tâm [C] tình tặng người chưa biết một [G] lần [B7]

Vì giây phút ấy tôi [Em] tình cờ hiểu [Am] rằng

Tình yêu đẹp nghìn [B7] đời là tình yêu khi đơn [Em] côi [Am][Em]

2. Vào chuyện từ một [Em] đêm khoác bờ vai một [Am] mảnh áo dạ đường [Em] khuya

Bồi hồi người [G] trai hướng nẻo đêm [B7] sâu, dấu tình yêu [Em] đầu

Vì còn tìm [D] nhau lối về ngõ [C] hẹp còn chờ in dấu chân [G] anh [B7]

Niềm thương mến đó bây [Em] giờ và nghìn [Am] đời

Dù gió đùa dạt [B7] dào còn đẹp như khi quen [Em] nhau [Am][Em]

Điệp Khúc: Ai lớn [C] lên không từng hẹn [G] hò không từng yêu [Em] thương

[B7] Nhưng có mấy người tìm được một tình yêu ngát [Em] hương [D] Mến những người chưa [G] quen

Một người ở [B7] lại đèn trăng gối [Em] mộng

Yêu [C] ai anh băng sông [Am] dài cho [B7] đẹp lòng [Em] trai.

3. Một người tìm [Em] vui mãi tận trời [Am] nào giá lạnh hồn [Em] đông

Một người chợt [G] nghe gió giữa mênh [B7] mông rót vào trong [Em] lòng

Và một mình [D] tôi chép dòng tâm [C] tình tặng người chưa biết một [G] lần [B7]

Vì trong phút ấy tôi [Em] tìm mình thì [Am] thầm

Giờ đã gặp được [B7] một nụ hoa nở về [Em] đêm

Lời bài hát Hoa nở về đêm được nhạc sĩ viết trên nền nhạc trữ tình ngào, sâu lắng mang tới cho khán giả nghe nhạc cảm xúc bồi hồi, cảm động. Tình yêu vẫn luôn là đề tài được các nhạc sĩ khắc họa nhiều trong các tác phẩm âm nhạc của mình. Cũng như ca khúc Sầu lẻ bóng, ai lớn lên trái tim sẽ có lần rung động, ai lớn lên mà không từng hẹn hò một lần, và rồi chắc hẳn ai cũng sẽ có lần bị cô đơn, đó chắc hẳn luôn là quãng thời gian tươi đẹp mà bản thân chúng ta cần phải trân trọng trong cuộc đời của mình. Và nếu như bạn yêu thích nhạc trẻ thì đừng bỏ qua ca khúc Những kẻ mông mơ, một hit mới nhất của ca sỹ Noo Phước Thịnh.

Lời Bài Hát Gọi Tên Em Trong Đêm

Lời bài hát Gọi tên em trong đêm- Di Băng

1. Đêm nghe hạt mưa rơi, lòng chợt nhớ em vô cùng… Ϲhuуện tình ngàу ấу không sao quên được… Giờ hai ta ở hai nơi, lòng người có nghĩ đến… bao giờ… Lúc trước anh ra đi là có lý do… Ɲếu biết trước tương lai anh đã chẳng уêu em Ɲhưng con tim anh đâу thật không sao quên được em người ơi Ɲước mắt đã rơi vì nhớ em mong em trong từng đêm vắng… Mong cho em luôn được hạnh phúc nơi phương trời xa…

Điệp khúc: Gọi tên em trong đêm Trái tim nàу xót xa Ɲgười уêu ơi hãу quên những năm tháng êm đềm hôm nào Gọi tên em trong đêm để mình anh chịu nỗi đắng caу… Một thế giới khác mang anh đi, chẳng thể nào có em…

Gọi tên em trong đêm.. Ѕẽ chẳng thể có nhau Tình duуên ta thế thôi, chắc có lẽ đã được an bài… Gọi tên em trong đêm để mình anh chịu nỗi đớn đau… Một thế giới khác mang anh đi, chia đôi tình chúng.. ta Ϲách xa hai phương trời…ố ố ô…

2. (Và anh biết) Ɲếu biết trước tương lai anh đã chẳng уêu em Ɲhưng con tim anh đâу thật không sao quên được em người ơi Ɲước mắt đã rơi vì nhớ em mong em trong từng đêm vắng… Mong cho em luôn được hạnh phúc nơi phương trời xa…

Điệp khúc: Gọi tên em trong đêm Trái tim nàу xót xa Ɲgười уêu ơi hãу quên những năm tháng êm đềm hôm nào Gọi tên em trong đêm để mình anh chịu nỗi đắng caу… Một thế giới khác mang anh đi, chẳng thể nào có em…

Gọi tên em trong đêm.. Ѕẽ chẳng thể có nhau Tình duуên ta thế thôi, chắc có lẽ đã được an bài… Gọi tên em trong đêm để mình anh chịu nỗi đớn đau… Một thế giới khác mang anh đi, chia đôi tình chúng.. ta Ϲách xa hai phương trời…

“Mong em qua bao đêm trái tim nàу xót xa. Ɲgười уêu ơi hãу quên tình nồng saу từng năm tháng Gọi tên em trong đêm để mình anh chịu nỗi đắng caу… Một thế giới khác mang anh đi, chẳng thể nào có em… Gọi tên em trong đêm.. Ѕẽ chẳng thể có nhau Tình duуên ta thế thôi, chắc có lẽ đã được an bài… Gọi tên em trong đêm để mình anh chịu nỗi đớn đau… Một thế giới khác mang anh đi, chia đôi tình chúng.. ta… Ϲách xa hai phương trời…”

Hoa Tàn Hoa Nở Cũng Vô Tình

玫瑰花開花又謝, 花開花謝兩無情。 花香透入籠門裡, 向在籠人訴不平。

Vãn cảnh

Mai khôi hoa khai hoa hựu tạ, Hoa khai hoa tạ lưỡng vô tình; Hoa hương thấu nhập lung môn lý, Hương tại lung nhân tố bất bình.

Dịch nghĩa

Hoa hồng nở hoa hồng lại tàn, Hoa nở hoa tàn đều vô tình; Hương thơm bay vào thấu trong ngục, Tới kể với người trong ngục nỗi bất bình.

Theo thứ tự trong “Nhật ký trong tù” của Hồ Chí Minh “Cảnh chiều hôm” (Văn Cảnh) là một trong những bài thơ cuối tập, chỉ cách bài “Tân xuất ngục học đăng sơn” (Mới ra từ tập leo núi) chỉ có mười bài… Như vậy, lúc làm bài thơ này, nhà thơ bị giam cầm đã khá lâu, tâm trạng đã trải qua nhiều bức bối, phiền muộn. Tình hình thế giới và trong nước cũng đang có nhiều biến chuyển mau chóng, khiến cho chiến sĩ cách mạng càng cảm thấy cảnh ngộ của mình trở nên không thể chịu đựng. Sau hơn nửa năm trời bị giam cầm và di chuyển “Quảng Tây giải khắp mười ba huyện, mười tám nhà giam đã ở qua”, cái khổ của cảnh lao tù có thể nói là đã tạm quen, nhưng nỗi khát khao được tự do, được hoạt động thì lại thêm cháy bỏng. Bài thơ này, và cả những bài thơ tiếp theo đều nói lên tâm trạng ấy

Theo đầu đề, đây là một bài thơ tả cảnh (Văn cảnh – Cảnh chiều hôm), nhưng thật ra, bài thơ lại không tả cảnh mà chỉ nhân cảnh để nói lên tâm trạng, đo là nổi bất bình trước cảnh ngộ và niềm khao khát tự do của người tù.

Thường thì trong những hoàn cảnh như thế này, bất cứ thời khắc nào trong ngày cũng khiến người ta suy nghĩ để cay đắng về cảnh ngộ của mình. Tuy nhiên, trong những thời khắc ấy, thì cái thời khắc khi chiều đỗ xuống vẫn tác động đến tâm trạng người ta nhiều và mạnh hơn cả. Lí do một phần có lẽ do thứ ánh sáng nhàn nhạt của đất trời trước khi sập tối, cái hơi lành lạnh của buổi chiều về dễ khiến người ta nhận ra: thế là một ngàu nữa đã trôi đi mất. Càng nhận ra cuộc đời mình là quý giá, là cần thiết, thì cảm nhận về sự uổng phí của một ngày bị mất đi ấy càng thêm rõ ràng và cay đắng.

Cho nên, nói đến cảnh chiều hôm ở đây chỉ là cái cớ, cái thời khắc, hơn là nội dung của bài thơ.

Thực ra, xét riêng câu thơ đầu, nếu gọi đó là câu thơ tả cảnh cũng được:

” Mai khôi hoa khai hoa hữu tạ…” (Hoa hồng nở hoa hồng lại rụng)

Cảnh ấy là: Chiều đã xuống, hoa hồng đã rụng xuống. Coi đó là câu thơ tả cảnh thực, ta có thể hình dung ra bức tranh mà người tù đang nhìn thấy qua cửa sổ (hoặc khe hở nào đó) của phòng giam: trời đang sập tối, bóng tối càng xuống nhanh của một ngày đang độ mùa mưa, không gian cả trong và ngoài phòng giam đều âm u (ngay trước bài này là bài Thanh minh lất phất mưa phùn.. và sau đó là hai bài là bài Mưa lâu: Một ngày nắng hưởng, chín ngày mưa); trên mặt đất có mấy cây hồng ủ rũ với những bông hồng đang tàn pha…

Có thể trước mắt người tù thi sĩ và chiến sĩ này, đang diễn ra cảnh hoa hựu tạ (hoa lại rụng) ấy thật… Nhưng nếu thật như thế thì cảnh này cũng chỉ là nguyên cớ làm nảy sinh một cảnh trong tâm trạng, ấy là:

” Hoa hồng nở hoa hồng lại rụng…”

Thấy hoa hồng rụng là nghĩ đến hoa nở, ấy là để cảm nhận một quá trình: thấm thoắt thời gian trôi qua, cái gì cũng có thể chuyển dời, cái gì cũng trôi mất, hết nở rồi tàn…

Trong câu thơ này, cần lưu ý từ hựu (nghĩa là lại, lại lần nữa). Việt nhìn thấy hoa hồng tàn ở đây không chỉ mới có trong buổi chiều hôm nay, cũng không phải chỉ có từ chiều hôm qua. Chính cái điều lại nở, lại tàn là gây ấn tượng mạnh cho nhà thơ lúc này.

Vì đó cũng là chỗ xuất phát cho cảm hững của bài thơ. Cũng vì thế mà, khác với nhiều bài thơ tả cảnh khác của Hồ Chính Minh, sang câu thơ thứ hai, tác giả không chỉ tả cảnh nữa mà là ngẫm nghĩ về cảnh.

” Hoa khai hoa tạ lưỡng vô tình…” (Hoa tàn hoa nở cũng vô tình…)

Câu này có thể được hiểu theo mấy cách. Cách thứ nhất là: Hoa nở rồi hoa tàn, đó là chuyện tự nhiên, hoa nào có ý thức gì về việc tàn hay nở. Cách hiểu thứ hai có thể là: hoa nở rồi hoa tàn, hoa là vật vô tri, vô tình, hoa nào quan tâm gì đến ai, nào biết gì đến tâm trạng như ta. Lại có thể hiểu theo cách thứ ba: hoa nở rồi hoa tàn, đó là việc của hoa, việc của tự nhiên, ta đâu có quan tâm đến điều ấy.

Đọc hai câu thơ này, cứ tưởng là thở của vị ẩn sĩ nào thời xưa đã đến, lúc cuộc đời gác bỏ ngoài tai, mọi chuyện đời đều chỉ là chuyện nước chảy, mây trôi, hoa tàn, hoa nở. Nhưng thật là thú vị, tưởng là vô tình, nói là vô tình, mà lại hữu tình, rất hữu tình.

” Hoa hương thấu nhập lung môn lí, Hương tại lung nhân tố bất bình.” (Hương hoa bay thấu vào trong ngục Kể với tù nhân nỗi bất bình)

Hoa tưởng vô tình nhưng lại đưa hương đến tận nhà giam, đến tận người tù để kể với người tù nỗi bất bình của mình. Người tưởng vô tình lại đón được hương hoa từ bên ngoài vào ngục, lại lắng nghe được tâm sự của hoa. Như vậy, giữa hoa và người đã diễn ra một sự cảm thông chứ không có gì là vô tình nữa, Hoa có thể vô tình, vô giác về sự bất công của xã hội, về cảnh ngộ của người tù nữa.

Còn lỗi bất bình? Nỗi bất bình của ai? Theo ý tứ câu thơ thì đó là nỗi bất bình của hoa, nỗi bất bình mà hoa, nhờ hương của mình làm tiếng nói mang đến kể với người tù. Nhưng nỗi bất bình nào? Có phải đó là nỗi bất bình về chuyện hoa hồng nở, hoa hồng lại rụng? Nhưng đã nói rồi kia mà: Hoa tàn, hoa nở cũng vô tình!

Thế thì, ở đây chỉ còn lại là nỗi bất bình của hoa về người tù, về cảnh ngộ của người tù. Phải chăng nỗi bất bình của hoa là thế này: tại sao, giữa hoa và người, có kẻ ở ngoài trời, có kẻ ở nhà giam? Và con người ở trong ngục kia, có tội gì mà phải bị giam cầm?

Hoa ra, đây cũng lại chính là nỗi bất bình của nhà thơ.

Cả bài thơ bốn câu, nhẹ nhàng, gần như vu vơ, chỉ để dồn vào hai tiếng cuối cùng bất bình. Đọc cả bài thơ, ấn tượng sau cùng, mạnh nhất, vẫn là hai tiếng: bất bình. Hẳn nhà thơ, khi viết bài thơ này, cũng chỉ là nói lên hai tiếng: bất bình. Đó là nỗi phẩn uất nhất, bức xúc nhất của nhà thơ lúc này, điều nhà thơ muốn kêu lên giữa nhà giam, muốn nói to lên giữa cuộc đời lúc này. Lời của bài thơi dịu, mà ý nghĩa của bài thơ rất mạnh là thế.

Từ dây, ta nhìn lại ý nghĩa của mấy từ này: tố bất bình (nói lên nỗi bất bình). Theo chữ nghĩa thì chủ ngữ của mấy tiếng này là hoa hương (hương của hoa nói lên nỗi bất bình).

Tuy nhiên, ở đây không chỉ là tiếng nói tố cáo của hoa hương mà chủ yếu, là tiếng nói của người tù. Người tù nói nên nỗi bất bình của mình. Ở đây, hương hoa chỉ là tác nhân làm bùng lên nỗi bất bình trong lòng người tù, khiến người phải thốt lên. Hay nói cách khác, hương hoa làm cho nỗi bất bình đã có sẵn trong lòng người từ phút chốc bùng lên, da diết, cháy bỏng hơn.

Trong bóng chiều hôm đang xuống, nhìn cảnh vật ngoài trời mà chỉ thấy hoa mai khôi, chỉ nhận ra hoa mai khôi đã tàn, ấy không phải chuyện ngẫu nhiên. Vì sao? Hẳn vì hoa hồng là loài hoa đẹp, tượng trung cho cái đẹp, tượng trưng cho hạnh phúc.

Nhìn hoa hồng tàn mà liên tưởng đến hoa nở, hoa tàn, ấy cũng không phải ngẫu nhiên. Thời gian đang trôi qua ngày này qua ngày khác, phí uổng trong lao tù.

Nhìn hoa hồng mà nghĩ đến hương hoa hồng, ấy càng không phải là ngẫu nhiên. Thực tế thì có lẽ ngồi trong trại giam khó mà ngửi thấy hương hoa hồng từ ngoài bay vào. Nhưng đây thì là hương hoa bay thấu vào trong ngục. Noi thấu là để nhấn mạnh, xa xôi cách trở thế, nhà tù có thể ẩm thấp hôi hám thế, hương hoa vẫn cứ bay tới tận nơi. Có được cái thấu ấy là bởi vì không những hoa hồng vốn có hương thơm mà còn bởi lòng người sẵn mở ra để đón nhận hương thơm. Đến đây ta lại càng hiểu thêm tấm lòng của Bác đối với cuộc đời, hiểu thêm sự đồng cảm tri âm tri kỷ của tâm hồn nghệ sĩ Hồ Chí Minh với tất cả các sự vật thân thiết với con người. Một sự đồng cảm tuyệt vời!

Những đón nhận hương hoa rồi không chỉ để thưởng thức hương hoa, mà còn để nhận rõ thêm nỗi bất bình của mình. Vì sao? Vì hoa hồng là đẹp, là hạnh phúc, là tự do. Càng thấm thía hương thơm của hoa hồng, càng phẫn nộ trước cái xấu, cái ác đang có trong cuộc đời, càng nhận ra nỗi bất hạnh của mình. Bởi vậy, trong bao nhiêu điều mà hoa hồng có thể gợi lên cho mỗi người, nhà thơ đã bắt gặp điều tâm đắc nhất: khát vọng tự do.

Vãn Cảnh là một tác phẩm đặc sắc của Hồ Chí Minh. Ông mượn cảnh để bộc lộ tâm trạng cô đơn, buồn chán của mình khi bị giam cầm. Đồng thời qua bài thơ chúng ta cảm nhận được niềm mong nhớ nhân dân và một tâm hồn kháng chiến mãnh liệt của ông. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết của chúng tôi!

Câu Chuyện Về Bài Thơ , Bài Hát Mưa Đêm Nay

Notice: Trying to get property ‘image_intro’ of non-object in chúng tôi on line 484

Notice: Trying to get property ‘image_fulltext’ of non-object in chúng tôi on line 485

Notice: Trying to get property ‘image_intro’ of non-object in chúng tôi on line 484

Notice: Trying to get property ‘image_fulltext’ of non-object in chúng tôi on line 485

Notice: Trying to get property ‘image_intro’ of non-object in chúng tôi on line 484

Notice: Trying to get property ‘image_fulltext’ of non-object in chúng tôi on line 485

Notice: Trying to get property ‘image_intro’ of non-object in chúng tôi on line 484

Notice: Trying to get property ‘image_fulltext’ of non-object in chúng tôi on line 485

Notice: Trying to get property ‘image_intro’ of non-object in chúng tôi on line 484

Notice: Trying to get property ‘image_fulltext’ of non-object in chúng tôi on line 485

Câu chuyện về bài thơ , bài hát Mưa đêm nay

NGUYỄN QUỐC NAM

Trường Anh tên thật là Nguyễn Văn Trường sinh năm 1936, gia đình sinh sống căn cơ tại Rạch Sơn thuộc Quận Gò Dầu ( Hiếu Thiện) Tỉnh Tây Ninh. Phải nói ông là một người may mắn và hạnh phúc vì bút danh Trường Anh là tên ghép của ông và người yêu tên là Lê Thị Ngọc Anh cùng năm sinh với ông và cũng là hiền thê ông sau nầy. Bút danh Trường Anh vang vội với bài thơ Mưa Đêm Nay và cũng là tựa đề chính của tập thơ

Mưa Đêm Nay do thỉ sĩ Vũ Hoàng Chương đề tựa bằng chính thủ bút của mình và được tác giả xuất bản năm 1964 tại Sài Gòn.

Câu chuyện về bài thơ ,bài hát mưa đêm nay

Bài thơ Mưa đêm nay của thy sỹ Trường Anh đã ăn sâu trong tâm khảm những người yêu thơ ở Tây Ninh từ lâu và bay xa hơn nữa khi nhạc sỹ Anh Việt Thu phổ nhạc ( Ngoài ra Anh Việt Thu còn phổ nhạc một bài thơ củaTrương Anh với tựa bài nhạc là BẢY MÀU VANG) .Nhưng xuất xứ bài thơ, bài hát thì còn ít người chưa biết rõ. Xin cung cấp thêm tư liệu về bài thơ nầy:

Cuối năm 1959 thi sỹ Vũ Hoàng Chương đọc bài thơ MƯA ĐÊM NAY của thi sỹ Trường Anh người Tây Ninh và ông tự nhận ” Ngâm Lên thấy đổ xuôi về đúng hướng, vang dội vào đúng kích thước tâm tư*”

Và ông tự hứa với mình: ” Tôi đã tự hứa với mình sẽ phải giới thiệu một cách xứng đáng cùng các bạn yêu thơ khi nào tác giả quyết định việc xuất bản. Lời hứa từ những 5 năm…*”. Sau đó nhạc sỹ tài hoa ANH VIỆTTHU có một thời gian làm thầy giáo dạy nhạc ở Tây ninh ( Trường trung học Tây Ninh những năm 1964-1965) đã phổ nhạc bài thơ này với giọng hát của ca sỹ HOÀNG OANHchắp cánh cho bài thơ vốn đã hay càng bay cao và bay xa hơn nữa , đọng lại trong lòng khán thính giả đến tận hôm nay.

Nhân nhà thơ THIÊN HÀ người bạn thâm giao của nhạc sỹ Anh Việt Thu(người đã được nhạc sỹ Anh Việt Thu phổ nhạc bài thơ Gió về miền xuôi ) có tặng tôi bản nhạc MƯA ĐÊM NAY do VIỆT NAM NHẠC TUYỂN ấn hành năm 1966, Minh Phát và Tinh Hoa Miền Nam phát hành.

Đã thu vào dĩa hát VIỆT NAM với giọng hát của ca sỹ HOÀNG OANH và ban nhạc NGHIÊM PHÚ PHI.

Là người cũng từng có nhiều kỷ niệm với thi sỹ Trường Anh và kính mến nhạc sỹ Anh Việt Thu ( hiện nay cả hai đã mất – Anh Việt Thu mất tại Sài Gòn 1975 – Trường Anh mất ở Gò Dầu ngày 19 – 11- 2005 tức trước ngày nhà giáo một ngày… ). Cầm bài nhạc trên tay, tôi muốn chia sẻ và giới thiệu đến các bạn thâm giao và mọi người bài thơ phổ nhạc vang dội một thời và còn mãi với thời gian.

Sài Gòn ngày 25-11-2008

* Hình trên: nhà thơ Trường Anh và phu nhân

* Chữ in nghiêng Thủ bút của thi sỹ Vũ Hoàng Chương.

Nguyên tác bài thơ

Thăm thẳm đường trường, tôi, người cô độc.

Mòn gót giày cắm trọ quán đêm nay.

Mưa Cẩm Giang như niềm đau ai khóc.

Đường sụt sùi trong mấy nẻo truông lầy.

Cho cốc cà-phê, cô hàng xanh tóc!

Tôi uống đắng cay,hay mắt em say?

Nghe đâu đây ai cười lên vỡ ngọc

Thấy đau chúng mình một kiếp trắng tay

Cố tri mấy đứa giờ đâu… lăn lóc.

Ở chực nằm chờ, hay giạt đó đây?

Tiền thân chúng mình có là con cóc

Thơ nghiến răng cho trời chuyển mưa bay?

Ta không phải chán đời mà trách móc

Khi những thằng hề không biết múa may.

Cô hàng xanh tóc, cà-phê đầy cốc,

Miệng em cười, nhạc đắng chở màu cay.

Cẩm-Giang ôi ! đây, ngày xưa tang tóc,

Xiềng khua chân rổn- rảng kiếp đi đày.

Lớp hưng phế xô nghiêng nhà tróc nóc

Mồ những ai nằm trăng lạnh gió lay?

Cổng biên thuỳ, lòng tham luôn dời cọc,

Rồi, với thời gian, người chết, xanh cây!

Cho thêm nữa cà-phê, sao em khóc ?

Ta hiểu rồi, lòng đã cảm thương vay.

Nhầu nát áo xanh mờ tràn bụi mốc

Chung một thuyền, thơ tâm sự dâng ai.

Nước sông Vàm Cỏ nguồn xuôi, trong lọc,

Có chắc mang hoa về quán ngày mai?

Cho thêm nữa đi, và em đừng khóc !

Trời hết đêm, rồi nắng sẽ dâng ngày.

Tôi, tôi là khách lữ hành cô độc

Vỡ lệ nằm nghe mưa quán đêm nay.

Lượt xem: 4279

Bạn đang xem bài viết Lời Bài Hát Hoa Nở Về Đêm trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!