Xem Nhiều 2/2023 #️ Mẹ Ơi! Con Muốn Về Nhà # Top 2 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 2/2023 # Mẹ Ơi! Con Muốn Về Nhà # Top 2 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Mẹ Ơi! Con Muốn Về Nhà mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Mẹ ơi! Con muốn về nhà

Mọi thứ thật mơ hồ, những dòng suy nghĩ hỗn độn cùng lúc đè bẹp con như  thể một kẻ hoàn toàn thất bại. Đứng dậy thì khó khăn mà vứt bỏ thì chẳng đành. Vẫn biết rằng, cuộc đời có trăm ngàn ngã rẽ, nhưng nỗi sợ về tương lai luôn thường trực trong lồng ngực. Sợ mọi cố gắng không được đền đáp, sợ phải bỏ cuộc giữa đường, sợ không thể đáp lại được những kỳ vọng của gia đình… Con thực sự sợ lắm Mẹ à!

Thanh xuân ấy đã từng có những tháng ngày chông chênh, những tháng ngày cô đơn đến nghẹt thở. Công việc, tình cảm, các mối quan hệ xã hội cả những mối lo cơm áo gạo tiền,… tất cả làm con chùn bước. Ừ! cuộc đời này vô vàn những sóng gió, và con thực sự đã đủ lớn, đủ lớn để mong bé lại… như ngày hôm qua.

Có lẽ, thành phố không bé như mẹ vẫn thường nói, thành phố rộng lớn quá, con thấy mình cô đơn lạc lõng đến lạ! Ở đây, con đã nếm mùi thất bại của một đứa chân ướt chân ráo bước vào đời. Con từng mơ tới sân ga và những chuyến tàu, con cứ nghĩ chuyến tàu đó sẽ thú vị lắm, hạnh phúc lắm. Nhưng mà… thực ra có những sân ga không như lòng đã nghĩ.

Đôi đũa thần trong câu chuyện cổ tích mà bà thường vẫn kể, bây giờ con mới biết là nó không có phép thuật. Những mộng tưởng của thời áo trắng, khi bước vào đời mới biết nó thật khó để mà thực hiện. Ra trường, vẫn không thể tìm cho mình một công việc ổn định, một định hướng rõ ràng cho tương lai, cũng chẳng có một điều gì đó để mình bất chấp mà thực hiện. Con đã tự trấn an bản thân, rằng con sẽ làm được, chắc chắn con sẽ làm được. Chắc có lẽ, con sinh ra là con gái, nhưng lại cố gắng sống cuộc đời của một đứa con trai, cố chấp, mạnh mẽ và không cần ai thương hại.

Mẹ biết không? Con không muốn kể cho ai nghe về những sự thất bại. Nhưng con gái mẹ thực sự đã thất bại. Con thất bại vì không thể làm tốt công việc mình chọn, thất bại vì không thể can đảm bỏ ngang những gì mình không thích, thất bại vì không thể giữ gìn những mối quan hệ xung quanh, và thất bại vì không thể làm mẹ vui lòng.

Thành phố những ngày đổ mưa, những cơn mưa rào bất chợt, lái xe trên đường, mưa tạt mạnh vào mặt làm con cay mắt. Con thấy mình nhỏ bé quá! Con thấy như mình chưa bao giờ may mắn trong bất kỳ chuyện gì. Rồi con sẽ làm được gì khi hôm nay con vẫn đang loay hoay với những quyết định sai lầm?  Con thực sự mất phương hướng với chính cuộc đời mình. Đứa con gái tự tin bản lĩnh của mẹ ngày hôm nay thực sự yếu lòng. Con từng nghĩ mình có thể làm tốt mọi chuyện, sẽ có thể dễ dàng kiếm một công việc để theo đuổi ước mơ, sẽ có thể tự gồng gánh dù đó là những điều khó khăn nhất. Nhưng không mẹ à! Con không làm được, cuộc đời ngoài kia nhiều chông gai khiến con gục ngã. Con sợ thất bại, con sợ cả sự trưởng thành.

Hồi bé, con đã ước mình lớn thật nhanh để đi đến nơi mình thích, hết mình theo đuổi ước mơ và kiếm thật nhiều tiền. Lớn lên rồi, vấp ngã rồi, cô đơn rồi, yếu đuối rồi lại muốn trở về làm trẻ dại. Con cứ nghĩ mình đủ mạnh mẽ để gồng gánh, đủ kiên cường để vượt qua. Nhưng không, con đã khóc! Con yếu đuối đến mức tức giận, tức giận vì nghĩ rằng mình thật vô dụng. Cố gắng bon chen để sống với thành phố, nhiều khi nhịp sống ở chốn phồn hoa làm con nghẹt thở. Một ngày dài mệt mỏi, về đằm mình trong giấc ngủ mê man, con chỉ mong giấc mơ sẽ đưa con trở về quá khứ, trở về cái ngày con còn hồn nhiên ngồi sau bóp ga xe đạp mẹ đèo.  Ở đó chẳng biết lo toan phiền muộn, chẳng có cô đơn sợ hãi. Con sợ khi nghĩ về mình của nhiều năm sau nữa, liệu lúc đó con có được gì khi ngày hôm nay con vẫn còn đi lạc?

Con không biết mình sẽ cố gắng được tới đâu, chỉ biết rằng ngày hôm nay con vẫn đang chạy đua với cuộc đời. Đôi chân con rã rời quá, đôi khi con đã muốn dừng lại, muốn buông bỏ mọi thứ, bỏ cả 2 từ “ước mơ”. Có những thời khắc, áp lực quá, chông chênh quá, sợ hãi quá, con chỉ muốn nép mình vào một chỗ tối tăm để cho mọi buồn bực theo dòng nước mắt mà tuôn ra, không để cho ai thấy mình đang yếu đuối, không một ai cả. Rồi những lúc con yếu lòng nhất, chông chênh nhất cả những lúc sợ hãi nhất, những lúc đó không ai vỗ vai để con mạnh mẽ vượt qua những thương tổn, không một ai nói với con: “Rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi!”.  Con một mình gặm nhấm những khó khăn đến và đi trong cuộc đời mình. Con thật đáng thương đúng không?

Mẹ từng nói với con: “Đến một lúc nào đó, sẽ có người đến nắm tay con, cùng con đi qua những khó khăn thăng trầm trong cuộc sống, người đó sẽ bên con và yêu thương con trong suốt quãng đời còn lại”. Vậy mà khi con đã đi qua một nửa đường thanh xuân, ngoái đầu nhìn lại vẫn chưa xuất hiện một người như thế, hiện tại lại càng không. Hôm nay con vẫn đang độc bước trên chặng đường dài, dù cố tỏ ra mạnh mẽ đến đâu, bất cần đến mấy, con cũng đã từng lạc lõng, cô đơn trong chính sự mạnh mẽ của mình. Thực ra, con vẫn có thể  một mình gồng gánh. Chỉ là giá như ai đó có thể ôm con trong những phút giây con yếu đuối nhất, có thể ngồi bên cạnh con để con có dũng cảm bước tiếp trên chặng hành trình mà con đã chọn.

Có lẽ con đã sai khi nghĩ rằng một mình vẫn ổn, những tưởng bản thân có thể tự mình vượt qua tất cả mọi khó khăn đến trong cuộc đời. Nhưng rồi đến một ngày, khi mọi cố gắng để trở nên bất thành, khi khó khăn làm mình chùn bước. Khi không còn sức để gắng gượng lúc đó mới cần một ai đó, cần một sự cứu rỗi từ sự an ủi, từ lòng tin từ lòng thương cảm.

Nhưng mẹ à!  “Tình yêu” đối với con có là một món đồ xa xỉ. Dù cho con có cố gắng tìm mua  thì vẫn lo sợ không giữ được nó. Tuổi trẻ của con, chưa có gì trong tay, sự nghiệp con chưa tự tin tạo dựng, lấy gì để bảo vệ và chăm chút cho nó đây?

Mọi thứ thật mơ hồ, những dòng suy nghĩ hỗn độn cùng lúc đè bẹp con như  thể một kẻ hoàn toàn thất bại. Đứng dậy thì khó khăn mà vứt bỏ thì chẳng đành. Vẫn biết rằng, cuộc đời có trăm ngàn ngã rẽ, nhưng nỗi sợ về tương lai luôn thường trực trong lồng ngực. Sợ mọi cố gắng không được đền đáp, sợ phải bỏ cuộc giữa đường, sợ không thể đáp lại được những kỳ vọng của gia đình… Con thực sự sợ lắm Mẹ à!

Rồi con sẽ ổn thôi! Chỉ là hôm nay con đang chông chênh lắm, hôm nay con muốn về nhà. Con muốn ngắm thật kỹ những vết chân chim đã hằn lên đôi mắt Mẹ, con muốn nhổ hết những sợi tóc bạc trên mái đầu phong sương của Ba, con không muốn tin rằng ba mẹ đã già. Con đã từng hứa với bản thân mình rằng, sẽ phải thành công trước khi ba mẹ già đi, vậy mà khi ba mẹ đã đi hết hơn nửa đời người, con vẫn còn yêu đuối, vẫn còn loay hoay trong những quyết định sai lầm.

Con chùn bước quá!

… Không sao đâu, chỉ hôm nay thôi, cho con yếu đuối thêm một lần này nữa thôi, ngày mai con sẽ lại kiên cường. Sẽ lại mạnh mẽ và bất cần như những tháng năm trước đó. Và con vẫn tin rằng nếu con cố gắng bước những bước thật chắc trên con đường mình chọn, sẽ có người đứng đợi con, nắm tay con vượt qua mọi gian nan đến trong cuộc đời. Con sẽ mua được món đồ xa xỉ đó, sẽ bảo vệ và chăm chút nó như mẹ đã từng làm. Con hứa đấy!

Oanh Lê

Con Muốn Về Nhà… Con Nhớ Nhà…

Xã hội này chật chội, nó khiến con thấy lạc lõng quá mẹ ơi! Con muốn được về nhà, muốn được nằm ngủ trong vòng tay mẹ, muốn được sống lại cuộc sống của một đứa con nít như ngày nào.Con không muốn phải tự mình nỗ lực, tự mình chịu đựng và chấp nhận nữa… Mẹ! Con muốn về nhà! Con nhớ nhà!

Hồi còn nhỏ, con cố chấp nghĩ rằng chỉ cần con lớn lên, con sẽ hạnh phúc, sẽ thấy vui. Con luôn tâm niệm không có gì thoải mái hơn được tự do quyết định cuộc đời của mình, tự do sống cho chính ước mơ của mình. Thời ấy, chỉ cần có dịp ra khỏi nhà lâu lâu là con sung sướng đến mức quên cả việc mấy ngày tới mình sẽ sống mà không có sự nhắc nhở của mẹ. Một đứa con nít nhìn đời bằng lăng kính màu hồng đầy bỡ ngỡ, rồi con cũng ngỡ rằng cuộc đời này sẽ luôn bằng phẳng như thế. Con bước vào đời với một tâm trạng háo hức bỡ ngỡ và dường như chỉ cần được một lần làm cánh chim tự do thôi là đã thỏa mãn với khát khao bấy lâu nay…

Nhưng…

Bầu trời này rộng lớn quá, mẹ ơi! Con mới chập chững đi đã thấy mỏi, con thấy sợ khi phải một mình quyết định mọi khó khăn, con thấy sợ hãi rằng khi con chỉ mới bắt đầu làm quen thôi mà chính cái lòng tự tôn bao lâu nay của con đã chùn bước.Ngày trước con háo hức bao nhiêu thì bây giờ con lại thấy sợ hãi bấy nhiêu. Người ta sống với nhau giả tạo lắm mẹ à, người ta vội vã đi ngang đời nhau nhanh chóng lắm mẹ à… Chẳng nơi nào là tốt hơn ở nhà cả. Ở đó, con sẽ có một mái ấm đủ lớn để bao giông bão ngoài kia không thể khiến con sợ hãi. Ở đó, mỗi ngày, ba mẹ sẽ luôn bao bọc con, che chở con, sẽ không để con một mình tự lập… Phải chăng trong những năm tháng đầu đời, con đã hiểu sai về ý nghĩa của hai từ Hạnh Phúc, con đã định nghĩa sai thế nào là Tự Do. Con không muốn phải tiếp tục lớn lên nữa, con chỉ muốn mãi là bé bỏng của ba mẹ, mãi sống trong vòng tay không bao giờ tắt lửa yêu thương ấy. Có phải con đã quá lớn để không thể tiếp tục quay trở lại ngày ấy nữa không mẹ?

Sài Gòn lớn lắm mẹ, nhưng nó không lớn bằng mái nhà hạnh phúc của gia đình mình. Sài Gòn, cuộc sống sao mà vội vã quá, sao mà bon chen quá, nhộn nhịp quá. Người ta đi qua cuộc đời nhau cũng nhanh chóng làm sao. Con cứ ngỡ rằng mình sẽ thích nghi được với môi trường mới, sẽ sống thật tốt để hoàn thiện ước mơ vĩ đại nhất của cuộc đời mình. Con nhớ miền Trung quê mình, mảnh đất đá sỏi cằn cỗi nhưng đã nuôi lớn ấu thơ trong con, đã bao bọc và chở che cho con vững chãi hơn trước những nắng nôi giông bão của cuộc đời. Đi xa, xa rồi mới biết người miền Trung mình sống tình nghĩa làm sao. Người mình sống với mình bát nước đầy có nhau, có khổ đấy, có nghèo đấy nhưng mà tình nghĩa chẳng nghèo đâu bao giờ. Thành phố này có lẽ quá lộng lẫy nhộn nhịp để bao bọc cuộc sống của con. Con nhớ nhà quá, ngay lúc này, con chỉ muốn được về nhà, được nằm ngủ thoải mái mà trong đầu không còn một chút suy nghĩ nào thôi…!

Xã hội này chật chội, nó khiến con thấy lạc lõng quá mẹ ơi! Con muốn được về nhà, muốn được nằm ngủ trong vòng tay mẹ, muốn được sống lại cuộc sống của một đứa con nít như ngày nào.Con không muốn phải tự mình nỗ lực, tự mình chịu đựng và chấp nhận nữa… Mẹ! Con muốn về nhà! Con nhớ nhà!

Hà Ngân - Guu.vn

( Nguồn: https://guu.vn/myguu/1854825751409372/con-muon-ve-nha-con-nho-nha-00wUc9VwB8DgC.html)

Người Đăng : Admin

Tải Bài Hát Mẹ Ơi Con Yêu Mẹ

Với Ca khúc Mẹ Ơi Con Yêu Mẹ do ca sĩ Lân Huang, Joony Poo thể hiện, Các bạn có thể nghe, download (tải nhạc) bài hát Me Oi Con Yeu Me mp3, playlist/album, MV/Video Me Oi Con Yeu Me miễn phí tại NhacVietNam.Mobi.

Bài hát: Mẹ Ơi Con Yêu Mẹ – Lân Seven, Joony Poo

Ver 1: Lig (Lân seven) Ngày xưa khi ngây thơ nó không nhận ra tình thương của meChe chở hy sinh tất cả cho đàn con thì cũng chỉ có mình mẹLo cho con từng miếng ăn từng cái học…mong con được thành tàiDù thân có bị hao mon…vẫn là chổ dựa tinh thần vì tương laiNgười đã lặng lẽ chúng tôi gánh nặng chua xót và niềm đâuBa đã qua đời sau một cơn bão từ lúc nó mới lên 6Mẹ dắt theo 2 anh em nó lên thành phố để kiếm sốngMột ngày 3 bữa…cho con no ấm…là thứ mẹ nó luôn mongCứ như vậy gia đình nó đã đi xin ăn được 3 nămNó cố gắng học thật giỏi …với mơ ước sau này cho mẹ cái tổ ấmNhưng một buổi sáng nó phái hiện có điều gì khác lạNhìn qua tấm chăn rách nó không nhìn thấy em nó đâu cảMẹ nói em đã đem cho người khác…và sau này sẽ không vềNó khóc, quỳ trước mặt mẹ, xin mẹ hãy tìm em nó vềMẹ nước mắt lưng tròng mặc cho nó cứ lôi cứ kéoTừ đó trở đi nó có tâm sự và cảm thấy câm ghét mẹ lắm

Hook: Joony Poo + Lig (Lân seven) Mẹ ơi! Giờ con biết con đã saiVà mẹ ơi! Xin lỗi mẹ! cho con 1 lần để sửa sai.“Bao hi sinh, cho con hạnh phúc, mẹ iêu ơi, nay còn đâu?Nước mắt rơi mỗi đêm, lòng con không sao ngủ yênVì khi con nhận ra, tình mẹ bao la, thì lúc đó biết tìm mẹ ở đâu?”Con biết tất cả mẹ làm cũng đều là vì chúng conGiờ đây con đã nhận ra xin mẹ đừng rời xa chúng conXin mẹ đừng đi…đừng để âm dương kia cách biệtMẹ ơi con phải làm gì xin mẹ hãy nói cho con biết“Bao ngày qua mẹ hy sinh vì đàn conLo cho vì tương lai chúng conMong cho con luôn được thành công”Lúc mẹ đi mẹ vẫn luôn nở nụ cười hạnh phúc vì chúng con “Mẹ Ơi! Con Yêu Mẹ”

Ver 2: Lig (Lân seven) Lúc nó đi học nó luôn là học sinh xuất sắc nhấtNhưng khi về nhà nó chưa từng gọi tiếng mẹ bằng lòng chân thậtCàng ngày nó còn ghét và khinh thường mẹ nó hơnTrong lòng mẹ tuy buồn nhưng cũng không tỏ ra thấy đâu đớnSau 4 năm học đại học…nó đi làm và tìm được một công việcĐã tìm được đứa em trai bị thất lạc…sau bao năm cách biếtAnh em nó đều không thích mẹ…Những lúc mẹ buồn mẹ bệnh cũng không hỏi han lo cho mẹCuối cùng khi mẹ nằm trên giường chẳng ăn được một hạt cơm2 Anh em túc trực bên mẹ, nhưng cũng chẳng ai tỏ là đâu thươngKhi lúc lâm trung mẹ nói ” Mẹ biết các con rất hận mẹ” vàNhưng mẹ biết mẹ đang làm gìMẹ muốn chu cấp cho anh trai con để thây đổi vận mênh gia đình của chúng taKhổ mẹ cũng than đến phút cuối khi mẹ ra điVà khoảng khắc này nó đã hiểu sự chu đáo và dũng cảm của mẹAnh em nó ôm mẹ khóc và nói…mẹ ơi con xin lổi mẹ

Hook: Joony Poo + Lig (Lân seven) Mẹ ơi! con xin lổi vì mẹ chữ hiếu kia con chưa trọnMẹ ơi! con xin lỗi vì tất cả mẹ làm vì chúng con“Mong cho con luôn được thành côngDù cho mẹ gánh bao niềm đâuYêu thương kia còn đóNhưng người đã mãi xa rồiCon nay đã nhậnXin mẹ đừng vội xa”Tình yêu mẹ dành cho con, không gì có thể sánhĐôi vai nhọc nhằn, trách nhiệm gia đình mẹ phải gánh.Những đều đó, ngày xưa, tại sao con không nhận raĐể giờ đây nước mắt ngẹn ngào mới biết tiếc thương cho người mẹ vất vả“Bao gian lao mẹ nuôi con nên ngườiNhìn mẹ con đi xa mà con không nói nên lờiGiờ đây phải làm sao, khi mẹ đi xa mãi”Xin lỗi mẹ con không thể làm được gì chỉ biết thốt lên 2 tiếng “Mẹ ơi!”

Đọc Truyện Ngắn Ý Nghĩa Về Gia Đình: Mẹ Ơi, Rửa Bát Cho Con!

Con cái mãi mãi là khối thịt đỏ hỏn trong lòng cha mẹ, một báu vật trong tay cha mẹ. Chúng ta mãi mãi là nỗi bận tâm mà cha mẹ già không bao giờ buông bỏ được…

Khi còn học ĐH, một lần đi thực tập trở về, chúng tôi dẫn cả nhóm về nhà giáo sư liên hoan …

Sau khi buổi tối vui vẻ kết thúc, trên bàn mâm chén bày la liệt. Mấy bạn học muốn mang đi rửa, giáo sư vẻ mặt tươi cười ngăn lại nói: “Đừng vội, có người rửa đây này!”.

Đọc truyện ngắn ý nghĩa về gia đình: Mẹ ơi, rửa bát cho con!

Học sinh chúng tôi bỗng dưng thấy quá đỗi bất ngờ…

Bình thường ông là một giáo sư thanh tao, nho nhã, sao lại có thể đối đãi với người mẹ đã cao tuổi như vậy?

Chỉ thấy bà cụ thay đổi hẳn nét ủ rũ nãy giờ trên bàn ăn…

Khuôn mặt rạng rỡ, bà đi đến bên cạnh bồn rửa chén, chậm rãi rửa chén, mất khoảng nửa giờ mới rửa xong.

Ông cầm khăn mặt, lau tay cho mẹ.

Sau khi giáo sư đưa mẹ về phòng, lại quay vào bếp, đem chén ra rửa một lần nữa.

Giáo sư nhìn lũ học trò chúng tôi, khi ấy còn đang kinh ngạc không hiểu gì, nói: “Làm mẹ thì lúc nào cũng muốn làm chút gì đó cho con mình. Dù già rồi, nhưng trong mắt mẹ, con mãi mãi cần sự nâng đỡ của mẹ. Để bà rửa chén, bà sẽ cảm thấy con vẫn cần mẹ, một ngày trôi qua sẽ thấy rất phong phú và ý nghĩa. Hiếu kính cha mẹ, ngoại trừ việc giúp đỡ cha mẹ ra, còn phải cho cha mẹ một cơ hội để yêu thương chúng ta”.

Khiến cho người nào đó có cảm giác là người khác còn cần mình, thì họ sống mới có một mục tiêu, có mục tiêu rồi thì cuộc sống mới phong phú và ý nghĩa, lực sống vì thế mà có thể sinh động mạnh mẽ.

Mà trong mắt cha mẹ, con cái mãi là con cái, cho dù các con có trưởng thành rồi, thì người làm cha làm mẹ mãi mãi không bao giờ buông được chúng …

Con cái mãi mãi là khối thịt đỏ hỏn trong lòng cha mẹ, một báu vật trong tay cha mẹ. Chúng ta mãi mãi là nỗi bận tâm mà cha mẹ già không bao giờ buông bỏ được…

Bạn đang xem bài viết Mẹ Ơi! Con Muốn Về Nhà trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!