Xem Nhiều 2/2023 #️ Món Quà Của Thượng Đế # Top 10 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 2/2023 # Món Quà Của Thượng Đế # Top 10 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Món Quà Của Thượng Đế mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Thượng Đế đặt nó vào đôi tay chị trong một ngày hè ấm áp. Cả người chị rung lên một xúc cảm lạ lẫm khi nhìn thấy dáng vẻ mỏng manh của nó. Đó là một món quà vô cùng đặc biệt mà Thượng Đế đã tin tưởng trao cho chị.

Một món quà mà rồi vào một ngày nào đó sẽ thuộc về thế giới này. Trước khi đến ngày ấy, Ngài bảo rằng chị sẽ là người bảo vệ, chở che cho nó. Người phụ nữ trẻ đáp rằng chị đã hiểu được điều ấy và cung kính mang món quà về nhà, quyết tâm sẽ xứng đáng với niềm tin tưởng mà Thượng Đế đã dành cho chị.

Đầu tiên, chị không rời mắt khỏi nó, bảo vệ nó khỏi những điều mà chị cho là có thể gây tổn hại; chị dõi theo với tâm trạng bồn chồn không yên mỗi khi nó bước ra khỏi chiếc kén ấm êm mà chị đã âu yếm đặt nó vào. Nhưng rồi, người phụ nữ bắt đầu nhận ra rằng chị không thể che chở nó mãi trong đời. Nó cần phải học cách đấu tranh với những gai góc của cuộc đời để lớn lên vững vàng. Và thế là bằng sự quan tâm sâu sắc của mình, chị cho nó có thêm khoảng trống…đủ để nó tự mình lớn lên một cách tự nhiên và thoải mái.

Một ngày nọ, chị nhận ra rằng món quà của chị đã thay đổi thật nhiều. Nó không còn dáng vẻ yếu đuối, mỏng manh nữa. Giờ đây, nó đã lớn mạnh và vững chãi, như thể đang chứa đựng một sức mạnh bên trong. Theo thời gian, chị chứng kiến thấy món quà đã trở nên mạnh mẽ và cứng cáp hơn. Từ sâu thẳm trái tim, chị biết rằng thời gian được bên cạnh món quà của mình chẳng còn bao lâu nữa.

Cái ngày không thể tránh khỏi ấy cũng đến khi Thượng Đế trở lại để mang món quà đi và đặt nó vào thế giới. Người phụ nữ cảm thấy một nỗi buồn thẳm sâu bởi chị sẽ còn nhớ mãi sự hiện diện của nó trong đời. Với lòng biết ơn chân thành, chị cảm tạ Thượng Đế đã cho chị đặc quyền được trông nom món quà quý giá trong suốt chừng ấy năm. Vươn thẳng đôi vai, chị ngẩng cao đầu tự hào, biết rằng thực sự nó là một món quà rất đặc biệt. Món quà ấy sẽ hòa nhập với vẻ đẹp và tinh hoa của thế giới xung quanh mình. Và thế là Người Mẹ đã để cho Con của mình bước vào đời.

Quay về trang chủ:

Truyện cổ tích,

Top 10 truyện cổ tích hay nhất mọi thời đại:

Nàng bạch tuyết và bảy chú lùn, Trí khôn của ta đây, Cô bé lọ lem, Cô bé bán diêm, Sơn tinh thuỷ tinh, Cô bé quàng khăn đỏ, Nàng tiên cá, Tấm cám, Ăn khế trả vàng, Cóc kiện trời

Truyện xem nhiều nhất

Danh sách những truyện cổ tích việt nam hay nhất:

Tổng hợp các câu chuyện cổ tích thế giới hay và ý nghĩa nhất, truyện cổ grimm, truyện cổ Andersen, cổ tích thần kỳ: Nàng công chúa ngủ trong rừng, Alibaba và bốn mươi tên cướp, Nàng công chúa chăn ngỗng, Cô bé lọ lem, Chú bé tí hon, Ông lão đánh cá và con cá vàng, nàng bạch tuyết và bảy chú lùn, Truyện cổ tích Bà chúa tuyết, Aladdin và cây đèn thần, Ba sợi tóc vàng của con quỷ, Hoàng tử ếch, Con quỷ và ba người lính, Cô bé quàng khăn đỏ,…

Bạn đang đọc các câu chuyện cổ tích tại website chúng tôi – Kho tàng truyện cổ tích chọn lọc Việt Nam và Thế Giới hay nhất và ý nghĩa cho mọi lứa tuổi dành cho thiếu nhi, tổng hợp trên 3000 câu chuyện cổ tích chọn lọc hay nhất Việt Nam và thế giới. Tại chúng tôi luôn được cập nhật thường xuyên, đầy đủ và chính xác nhất về truyện cổ tích giúp bạn dễ dàng tìm kiếm cho mình câu truyện cổ tích cần tìm.Danh sách những truyện cổ tích việt nam hay nhất: Truyền thuyết Thánh gióng truyện cổ tích tấm cám , sọ dừa, truyền thuyết về Sơn Tinh – Thủy Tinh, truyền thuyết hồ hoàn kiếm, sự tích trầu cau, sự tích con rồng cháu tiên, truyền thuyết thành cổ loa, Cóc kiện trời, Sự tích Táo Quân, chú thỏ tinh khôn, Sự tích chùa Một cột, Chàng ngốc học khôn, Sự tích sấm sét, Sự tích hoa Mào gà, Chử Đồng Tử và Công chúa Tiên Dung, truyện cổ tích trí khôn của ta đây, Sự tích con chuồn chuồn, Sự tích Hòn Vọng Phu, Truyền thuyết Mỵ Châu – Trọng Thủy, sự tích cây khế, Sự tích Thánh làng Chèm, Sự tích thỏ tai dài đuôi ngắn, Sự tích hoa mười giờ, Sự tích chim Quốc, Sự tích công chúa Liễu Hạnh, Cây táo thần, thạch sanh,…Tổng hợp các câu chuyện cổ tích thế giới hay và ý nghĩa nhất, truyện cổ grimm, truyện cổ Andersen, cổ tích thần kỳ: Nàng công chúa ngủ trong rừng, Alibaba và bốn mươi tên cướp, Nàng công chúa chăn ngỗng, Cô bé lọ lem, Chú bé tí hon, Ông lão đánh cá và con cá vàng, nàng bạch tuyết và bảy chú lùn, Truyện cổ tích Bà chúa tuyết, Aladdin và cây đèn thần, Ba sợi tóc vàng của con quỷ, Hoàng tử ếch, Con quỷ và ba người lính, Cô bé quàng khăn đỏ,…

Những Món Quà Của Vị Thần

Truyện Những món quà của vị thần

Những món quà của vị thần là câu chuyện cổ tích vô cùng hấp dẫn, kể về chàng trai dũng cảm tiêu diệt những con rồng nhiều đầu hung ác giúp đỡ mọi người.

1. Những món quà của vị thần

Ngày xửa ngày xưa, có ba anh em trai, cả ba đều ở trong quân ngũ. Người anh cả là hạ sĩ quan, còn hai người em chỉ là lính trơn. Một hôm, cả ba anh em cùng đến phiên gác.

Trời mưa và lạnh, ba anh em run lập cập vì rét, đói và buồn ngủ. Người anh cả nói với các em:

– Anh chán ngấy cuộc đời lính tráng này rồi. Chẳng bao giờ chúng ta được miếng ăn ngon. Sao lại không đi chu du thiên hạ thử vận may một chuyến?

Hai người em tán đồng, và thế là khi đêm xuống họ trốn trại. Đến khi vào rừng, họ đốt lửa lên. Trước khi đi nằm, người anh cả nói:

– Các em ngủ đi, anh sẽ thức canh trong hai giờ. Sau đó một trong hai em sẽ thay anh.

Hai người em đi ngủ và người anh cả ngồi canh lửa. Bỗng nhiên anh thấy có gì động đậy trên cây và nghe thấy giọng nói:

– Tôi rét… tôi rét quá!

– Nếu rét thì lại gần lửa sưởi cho ấm đi. – Người anh cả trả lời.

Ngay lập tức xuất hiện một người đàn ông bé nhỏ, lông lá. Anh ta hơ tay vào lửa. Một lát sau anh ta lục tìm trong túi, lấy ra một cái nhẫn và nói:

– Anh đã đối xử tử tế với tôi, tôi tặng anh chiếc nhẫn nhỏ này. Chỉ cần anh xoay chiếc nhẫn hai vòng quanh ngón tay, anh sẽ trở nên khỏe mạnh, không ai địch nổi.

Nói rồi, người này trèo lên cây và biến mất. Một lát sau, người anh khát và đi tìm nước uống. Trên đường đi, anh nghe thấy tiếng chim líu lo trên cành. Một con chim nói:

– Dưới dòng suối này có một thanh kiếm. Ai tìm thấy nó sẽ mạnh hơn cả nghìn người lính.

Một con khác nói thêm:

– Ai uống nước suối này sẽ thấy no nê thỏa thích như vừa ăn xong một bữa tiệc ngon.

Người lính vội vàng ra suối. Anh tìm dưới suối, cuối cùng cũng thấy một thanh kiếm cổ. Sau khi cúi xuống uống nước, khi đứng lên anh cảm thấy no nê thỏa thích như vừa ăn xong một bữa tiệc ngon.

Anh về bên đống lửa, đánh thức người em thứ hai dậy canh gác cho mình. Một lúc sau, người em cũng nghe thấy có tiếng người kêu rét. Người em cũng không ngần ngừ, mời ngay người lạ tới sưởi. Người đàn ông bé nhỏ lại xuất hiện, hơ tay sưởi và nói với người em.

– Anh đã tử tế với tôi, tôi sẽ cho anh cây sáo này. Khi anh thổi sáo, anh sẽ có đủ số lính mà mình cần.

Rồi sau đó người này lại biến lên cây. Khi đã hết ngạc nhiên, người anh đánh thức em út dậy gác thay nhưng buồn ngủ quá nên không hề nói với em về người đàn ông bé nhỏ kia. Chẳng bao lâu, vị thần lại xuất hiện để thử lòng tốt của người em út. Ông cũng rất hài lòng, tặng cho chàng út một cái áo và nói:

– Đây kà chiếc áo tàng hình. Khi anh mặc cái áo này vào, sẽ không ai có thể nhìn thấy anh được.

Nói xong, biến mất, nhanh đến nỗi trông thấy áo trong tay, người em út vẫn chưa tin đó là sự thật.

2. Cuộc chiến đầu tiên

Sáng sớm hôm sau, ba anh em kể cho nhau nghe chuyện đã xảy ra với mình trong đêm qua. Người anh cả dẫn hai em tới suối nước đã làm cho mình no nê như vừa ăn tiệc, sau đó, họ tiếp tục lên đường.

Họ đi rất lâu, sau đó thì thấy đói vì đã đi bộ cả ngày. Nhưng khu rừng dường như không bao giờ hết được. Bỗng nhiên họ trông thấy một con gấu, người anh cả giơ súng ngắm bắn, nhưng con gấu vội vã nói:

– Đừng bắn, tôi không làm hại các anh đâu. Tôi sẽ giúp các anh khi cần.

Họ tha cho gấu, rồi lại tiếp tục đi. Họ lại trông thấy một con sư tử. Họ định bắn thì con vật chạy lại kêu lên:

– Đừng bắn! Tôi không làm hại các anh đâu. Tôi sẽ giúp các anh khi cần.

Họ lại tha cho sư tử và tiếp tục đi. Họ trông thấy một con sói và lại giương súng lên. Nhưng con sói vội kêu lên:

– Đừng bắn! Tôi không làm hại các anh đâu. Tôi sẽ giúp các anh khi cần.

Họ lại tha cho con sói và tiếp tục cuộc hành trình với các con thú theo sau. Buổi tối, họ tới một quán trọ, người anh cả nói với chủ quán:

– Ông hãy lấy thịt cho chúng tôi và các con vật.

– Thịt ở chỗ chúng tôi đắt lắm anh lính ạ. – Người chủ quán trả lời.

– Tại sao thịt ở chỗ các anh lại rất đắt?

– Vì có một con rồng sống ở đây. Chúng tôi luôn phải mang tới hang nó rất nhiều thịt để nó ăn no nê và không ăn thịt người. – Người chủ quán giải thích.

– Dù thịt đắt thì anh cứ lấy cho chúng tôi. Ngày hôm nay chúng tôi chưa được ăn gì. – Người anh cả nói.

Nghe xong, người chủ quán ra sau nhà. Anh ta giết một con bò, nấu một ít cho ba anh em, chỗ còn lại cho lũ thú. Sau khi mọi người đã ăn uống ngon lành, người anh cả nói với chủ quán chỉ cho anh khu rừng có con rồng đó. Người chủ quán chỉ đường cho anh xong, anh nói với hai em:

– Hai em ở đây để anh đi xem con rồng này có ghê gớm như chủ lời ông quán nói hay không.

Anh cầm kiếm và lã thú đi theo anh tới khu rừng đó. Vào tới trong rừng, anh thấy có một con bò bị trói để cho rồng ăn thịt. Người lính tự nhủ:

– Thật là phí phạm! Thịt ngon thế này mà để cho con quái vật…

Thế rồi anh rút kiếm giết bò, chặt làm nhiều miếng rồi anh quẳng cho các con thú. Đúng lúc đó, anh nghe thấy một tiếng động khủng khiếp và tiếng gầm. Con rồng bò ra khỏi hang. Nó có chín đầu và mỗi đầu rống lên một giọng khác nhau:

– Từ khi ngươi còn ở trong nôi, ta đã biết rằng sẽ có ngày chúng ta chạm trán nhau. Cuối cùng đã đến lúc rồi!

Và thế cả hai xông vào đánh nhau. Khi anh lính vừa chặt được một cái đầu rồng thì lập tức nó liền mọc trở lại và quái vật càng hung hăng hơn. Đến lúc nó sắp thắng anh lính thì sư tử, gấu và chó sói cùng xông vào.

Cứ mỗi lần anh lính chặt được một cái đầu, lũ thú bắt lấy mang đi chôn. Cuối cùng con quái vật chỉ còn có một đầu, nó vội xin tha chết.

– Không tha gì cả! – Gấu quát. – Anh cứ tiếp tục đi!

Cuối cùng quái vật bị tiêu diệt. Anh lính nghỉ ngơi một lát, rồi tìm những cái đầu rồng, cho vào một cái túi lớn mang về quán trọ. Sau đó, tất cả mọi người cùng tới lâu đài xin yết kiến nhà vua. Người anh cả nói:

– Tâu bệ hạ, người sẽ tặng gì cho kẻ giết được con rồng đang hoành hành ở xứ sở này?

Nhà vua trả lời:

– Ta không đủ giàu để thưởng, nhưng ta sẽ tặng cho người đó vương quốc và gả con gái cho.

– Xin thưa bệ hạ, người đứng trước mặt bệ hạ chính là kẻ đã giết được rồng đó ạ. – Người lính trả lời và mở túi đổ những cái đầu rồng ra đất.

Nhà vua vui mừng muốn gả công chúa cho anh, nhưng anh lính lại nói:

– Tâu bệ hạ, tôi muốn được đi chu du thiên hạ ít lâu nữa. Nhưng tôi có hai người em trai, một trong hai người đó rất sung sướng được cưới công chúa làm vợ.

Đám cưới được tổ chức ngay lập tức. Người em thứ hai nhận vương miện và quyền cai quản xứ sở. Vua cha già giờ đã được nghỉ ngơi. Sau đám cưới, người anh cả đến gặp nhà vua mới lên ngôi và nói:

– Em ơi, hãy đưa cho anh cái sáo thần. Bây giờ em đã lên ngôi báu, em không cần đến nó nữa.

Nhưng người em trả lời:

– Anh trai thân yêu ơi, em rất muốn đưa cho anh, nhưng anh biết có bao nhiêu mối hiểm họa đe dọa nhà vua trẻ. Nếu những đối thủ của em gây chiến thì em tự về bằng cách nào đây? Lúc đó, em chỉ cần thổi sáo thần để tập trung quân lính đánh lại.

– Em có lý đấy. – Người anh nói.

3. Người chiến binh diệt rồng

Họ chia tay nhau. Người anh cả cùng người em út và lũ thú lại ra đi. Họ tới một nước khác và dừng chân tại một quán trọ. Họ gọi thịt cho mình và cho lũ thú. Người chủ quán ngạc nhiên nói với họ:

– Các anh thật sự muốn có thịt à? Nhưng xứ tôi mọi người không ăn thịt.

– Sao lại có thể như thế được? – Người anh hỏi.

Người chủ quán giải thích.

– Vốn là thế này, chúng tôi sẽ không bao giờ được ăn thịt. Trong khu rừng gần thành phố có một con rồng, chúng tôi phải cung cấp cho nó lợn, bò và cừu. Chúng tôi gom thịt lại để quên đi cái thú ăn thịt người của nó.

Sau đó, người chủ quan đi giết lợn, nấu chín hai miếng, chỗ còn lại thì cho lũ thú. Khi họ đã ăn uống ngon lành xong, người anh nói:

– Ông chủ quán ơi, khu rừng có quái vật đó ở phía nào?

Người chủ quán chỉ đường cho anh. Anh dặn em ở lại và cầm lấy kiếm đi thẳng vào rừng. Lũ thú cũng vội vã chạy theo sau. Khi tới nơi, anh nhìn thấy một con lợn bị trói dưới gốc cây.

– Thật là phía nếu để cho con rồng ăn thịt ngon thế này. – Người anh vừa nói vừa vứt thịt cho lũ thú.

Đúng lúc đó thì rồng xuất hiện. Nó có mười hai cái đầu, và mỗi cái đầu nói một giọng khác nhau:

– Từ khi ngươi còn ở trong nôi, ta đã biết rằng sẽ có ngày chúng ta chạm trán nhau. Cuối cùng đã đến lúc rồi!

Họ xông vào nhau. Mỗi lần anh lính chặt được một cái đầu, chó sói, gấu hoặc sư tử cướp lấy đem vùi dưới đất. Cuối cùng con rồng kiệt sức và xin tha.

– Không được tha, tiếp tục đi. – Gấu lại kêu lên. Và người anh chặt nốt cái đầu rồng còn lại. Anh thu lượm tất cả các đầu rồng vào trong túi và trở về quán trọ. Anh mang túi, cùng người em trai tới xin được yết kiến nhà vua. Anh hỏi nhà vua:

– Tâu bệ hạ, người sẽ ban thưởng cho kẻ giết được con rồng đang hoành hoành ở xứ sở này cái gì?

– Ta không biết làm sao có thể ban thưởng cho chiến công đó, vì ta không đủ giàu. – Nhà vua trả lời. – Nhưng ta sẽ cho người hùng đó cưới con gái ta.

– Người đó đang đứng trước mặt bệ hạ đây. – Người anh vừa nói vừa mở túi cho xem những chiếc đầu rồng.

Nhà vua muốn gả công chúa ngay lập tức cho chàng trai, nhưng anh lại nói:

– Tâu bệ hạ, tôi mong muốn được đi khắp thế giới rộng lớn này. Nhưng tôi có một cậu em sẽ rất vui sướng được cưới công chúa và kế vị ngôi vua.

Thế rồi mọi sự diễn ra đúng như vậy. Sau đám cưới, người anh cả đến gặp người em út và nói:

– Em ơi, giờ thì em cần gì đến chiếc áo thần của em nữa. Em đã là vua và có tất cả. Em hãy cho anh chiếc áo đó.

– Em rất muốn tặng áo cho anh. – Người em út trả lời. – Nhưng chắc chắn là em sẽ cần dùng đến nó. Anh cũng biết là một nhà vua trẻ thì luôn có nhiều kẻ thù. Nếu chúng gây chiến, em cần có áo tàng hình để đi dò xét quân địch.

– Em nói đúng đấy. – Người anh cả nói và từ biệt em, ra đi cùng bầy thú.

4. Cái chết của anh lính trong câu chuyện Những món quà của vị thần

Anh đi rất lâu, cuối cùng đến một thành phố xa lạ ven biển. Anh vào quán trọ rồi gọi thịt cho mình và lũ thú. Quán trọ im ắng, chỉ có hai người khách ngồi đó không nói năng gì. Người chủ quán vẻ mặt rầu rĩ không nói một lời, mang thức ăn đồ uống cho khách. Anh lính hỏi ông ta:

– Ông chủ quán ơi, tôi thấy mọi nhà đều để tang, không khí buồn rầu như ở quán trọ đây. Có chuyện gì xảy ra vậy?

– Đúng là chúng tôi đang để tang. – Người chủ quán trả lời. – Có một con rồng ở thành phố của chúng tôi. Mỗi bữa ăn, nó đòi một cô gái trẻ. Hôm nay đến lượt công chúa. Vì thế cho nên mọi người đều buồn.

– Khi nào người ta dẫn công chúa tới cho rồng? – Anh lính hỏi.

– Người ta đang dẫn nàng đi và có lẽ sắp tới giờ nàng phải chết rồi.

Người lính rời bàn ăn, nhảy ra ngoài và vội vã tới khu rừng có con rồng đang sống. Sư tử đi theo và anh cưỡi lên lưng sư tử lao đi. Khi vào tới khu rừng, họ thấy công chúa hai tay bị trói và mắt bịt kín, đang chờ rồng tới ăn thịt. Anh lính tới bên công chúa, cởi trói cho nàng và bỏ băng bịt mắt.

– Anh làm sao thế, anh chàng tội nghiệp? – Công chúa ngạc nhiên kêu lên. – Anh hãy mau đi khỏi nơi này. Rồng sắp tới nơi rồi đó, nó sẽ xé xác cả anh nữa đấy!

– Ta không sợ nó đâu. – Anh lính trả lời. – Nhưng chắc là công chúa sợ nó. Ta rất hiểu nàng.

– Giờ thì tôi không sợ nó nữa. – Công chúa nói – Tôi cam chịu những gì người khác không chịu được.

Công chúa vừa dứt lời thì rồng hiện ra trước mắt họ. Nó có những hai mươi bốn cái đầu, mỗi cái rống lên bằng một giọng khác nhau:

– Từ khi ngươi còn ở trong nôi, ta đã biết rằng sẽ có ngày chúng ta chạm trán nhau. Cuối cùng đã đến lúc rồi!

Anh lính rút kiếm ra và mỗi lần anh chặt đứt một đầu rồng, lũ thú lại đem đi vùi xuống đất. Quái vật xin tha nhưng không được. Cuối cùng nó bị chém chết, nằm lăn quay ra đất. Anh lính định cho đầu rồng vào túi, nhưng nó quá nhiều, anh không mang đi hết được. Thế là anh chỉ cắt các lưỡi, gói vào khăn và cho vào túi. Công chúa vui mừng ôm anh, cảm ơn anh đã cứu mạng và nói:

– Thiếp sẽ không lấy ai khác ngoài chàng.

Sau đó họ nằm xuống cỏ nghỉ ngơi. Chàng trai trẻ để công chúa gối đầu lên đùi chàng, còn nàng vuốt ve mái tóc anh. Chẳng bao lâu chàng trai, sư tử, gấu và sói đều ngủ. Có một tên hầu cận của nhà vua giấu mình trên cây. Khi thấy mọi người đều ngủ cả, hắn trèo xuống, chặt đầu người lính và nói với công chúa:

– Nàng sẽ phải chết nếu nàng không công nhận ta là người đã giết rồng và không chịu lấy ta làm chồng.

Công chúa biết rằng chẳng còn hi vọng gì nữa. Vì nàng còn sợ người đàn ông ác độc này hơn cả quái vật. Nàng nói:

– Ngươi đã giết người cứu ta và ngươi cũng có thể giết ta. Ta còn làm gì được ngoài việc chấp nhận làm vợ của ngươi. Nhưng đám cưới chỉ được tổ chức sau một năm lẻ một ngày.

Tên hầu đồng ý và cả hai trở về lâu đài. Khi nhà vua tìm lại được công chúa còn sống và biết được tên hầu đã giết được rồng, nhà vua mừng khôn tả. Ngay lập tức, nhà vua hứa gả công chúa cho người chiến thắng.

Một năm lẻ một ngày trôi qua. Tên hầu nhắc công chúa hãy giữ lấy lời hứa.

– Ta sẽ cưới, nhưng hãy đợi thêm sáu tuần nữa rồi chúng ta sẽ làm lễ cưới. – Nàng nói để kéo dài thời gian.

5. Sự hồi sinh diệu kỳ

Trong thời gian này, khi lũ thú tỉnh dậy, thấy chủ chúng bị chặt đầu, gấu và sư tử kêu lên với sói:

– Ngươi canh gác cho chủ thế đấy hả? Ngươi hãy xem chuyện gì đã xảy ra đây!

Chúng dặn sói ở lại trông xác và cả hai đi vào rừng tìm sự giúp đỡ. Chúng gặp con rắn. Gấu hỏi rắn đang chở gì đấy.

– Đây là nước thần. – Rắn khoe khoang đáp.

– Cho chúng tôi xin một ít – Gấu nài nỉ – Vì chúng tôi thật sự cần tới nước thần này.

Nhưng rắn trả lời:

– Các anh đi mà kiếm lấy. Tôi phải mất bảy năm mới kiếm được đấy!

Thế là gấu nhảy xổ vào rắn, vặn cổ nó. Rắn há miệng ra, sư tử liền thừa cơ cướp lấy nước thần. Sau đó, cả hai quay lại chỗ chủ chết. Chó sói vẫn vừa canh gác vừa run. Gấu đỡ lấy thân xác chủ, còn sư tử thì cầm lấy đầu. Chúng bôi nước thần lên vết thương. Sau đó chúng ghép đầu vào thân. Một lát sau, vết chém liền lại, người lính đứng dậy, mở mắt và nói:

– Ta ngủ ngon đến nỗi có cảm giác mọi thứ đều lộn ngược.

Lũ thú nhìn anh lính, hoảng sợ nhận ra rằng chúng đã nhầm. Chúng đã gắn đầu anh lộn ngược… Thế là gấu lấy kiếm, chặt đầu chủ rời ra, rồi nói với sư tử:

– Lần này anh giữ lấy thân, tôi làm cho.

Cuối cùng chúng đã gắn đúng được đầu vào thân cho chủ. Anh lính đã đứng được lên, nhưng có một vết sẹo quanh cổ. Sau đó, tất cả cùng đi tới một quán trọ. Anh lính gọi thịt cho mình và lũ thú. Vừa ăn, anh vừa hỏi thăm chủ quán tin tức trong thành phố. Người chủ quán nói:

– Hôm nay, công chúa của chúng tôi sẽ cưới. Nàng sẽ lấy người hầu của vua, người này đã giết rồng và cứu nàng thoát chết. Hãy mau tới lâu đài đi. Ở đó anh tha hồ mà ăn uống!

– Nếu tôi muốn, tôi sẽ là người đầu tiên được phục vụ đấy. – Anh lính tuyên bố.

– Này kẻ lang thang, anh nói cái gì đấy? – Người chủ quán giễu cợt.

Và rồi họ đánh cuộc với nhau. Họ để lên bàn một số tiền thật lớn cho người thắng cuộc. Sau khi đã thỏa thuận xong, anh lính viết một bức thư, đưa cho sói và ra lệnh:

– Hãy tới lâu đài và đưa công chúa đọc!

Khi sói tới lâu đài, mọi người đều ngồi ăn trước những bàn đầy ắp thức ăn. Sói luồn lách giữa đám khách khứa và đặt bức thư trước mặt công chúa. Công chúa đọc xong bức thư, nàng hết đỗi vui mừng, liền lấy mọi thức ăn ngon cho vào trong túi đưa cho sói. Sói mau chóng quay về, nhưng vừa ra tới cổng thì bị người lính canh đuổi bắn.

Sói liền nhảy qua tường và hàng rào nên làm đổ thức ăn. Tuy nhiên, sói cũng mang được một ít về quán trọ cho chủ. Anh lính chỉ cho chủ quán những thứ sói vừa mang về và nói:

– Đấy anh xem, tôi là người được phục vụ trước tiên tại bàn tiệc của nhà vua đấy!

Anh ăn uống và cho hết số tiền trên bàn vào túi. Trong lúc đó, công chúa cho người mang xe lại đón anh tới dự tiệc. Anh lính nói với người đánh xe.

– Nói với công chúa, nếu nàng muốn gặp ta thì tự nàng phải tới.

Chẳng lâu sau, một cỗ xe khác tới, dừng lại trước quán trọ. Người chủ quán lao ra, ông ta đã nhìn thấy công chúa xuống xe và quỳ gối tiến lại phía anh lính. Anh đỡ nàng dậy, ôm hôn nàng, cả hai nhìn nhau vui sướng.

Người chủ quán vừa sợ hãi vừa ngạc nhiên khi trông thấy cảnh này. Không hiểu quý ngài đây là ai mà công chúa lại quỳ gối trước anh ta như vậy. Còn chính mình lại gọi anh ta là “kẻ lang thang”.

6. Kết thúc có hậu trong truyện Những món quà của vị thần

Anh lính mặc quần áo đẹp và cả hai cùng lên xe. Lần này, chính sói đánh xe. Sư tử thì ngồi bên công chúa anh và lính. Còn gấu đứng sau xe thay cho người hầu. Và họ đi tới lâu đài. Lũ ngựa rõ ràng là rất sợ hãi khi bị chó sói điều khiển. Nhưng chúng vẫn phải đến nơi cần phải đến. Khi tất cả tới lâu đài, người lính được ngồi giữa đám khách khứa và công chúa thì ngồi trước mặt chàng. Mọi người đều vui vẻ và khoe với nhau những chiến công của mình.

Khi tới phiên người hầu của vua, hắn ta kể mình đã đánh rồng, chặt hai mươi tư cái đầu rồng thế nào và cứu được công chúa. Nhưng anh lính xen vào:

– Xin lỗi ngài vì đã cắt ngang. Nhưng tất cả sinh vật của Chúa đều có lưỡi. Vậy ngài hãy mang cái đầu rồng lại đây và chỉ cho chúng tôi xem chúng có lưỡi không?

Quân hầu khuân những cái đầu rồng tới. Mọi người xúm vào xem xét, nhưng chẳng có một cái lưỡi nào. Lúc đó người lính lại nói:

– Theo các ngài, ai là người thực sự đã giết rồng? Người có đầu rồng hay kẻ có lưỡi rồng?

– Chính người có lưỡi rồng, vì chỉ có anh ta mới là người trước đó chặt được đầu rồng.

Lúc đó, anh lính bèn tháo chiếc khăn gói hai mươi tư cái lưỡi. Tất cả mọi người hoan hô anh. Công chúa ôm lấy anh và kể cho mọi người nghe những gì đã xảy ra.

Tên hầu phản trắc bị đuổi khỏi lâu đài và anh lính được làm lễ cưới công chúa. Họ sống một cuộc sống sung sướng và hạnh phúc.

Truyện Những món quà của vị thần – chúng tôi –

Cảm nhận về câu chuyện Những món quà của vị thần

Truyện nêu bật lòng nhân hậu, dũng cảm và tính cao thượng của người anh cả, sự trung thành của các con vật, sự gian xảo của tên người hầu và tình yêu của nàng công chúa.

Câu chuyện Những món quà của vị thần cho thấy kết quả tất yếu tương xứng với hành vi của các nhân vật.

Mỗi Ngày Là Một Món Quà

Anh rể tôi kéo cái ngăn dưới cùng của chiếc bàn nơi chị tôi vẫn thường ngồi làm việc và lấy ra một cái gói được bọc bằng giấy lụa. Anh xé lớp giấy bên ngoài và cho tôi xem một chiếc quần nhỏ được gói bên trong. Chiếc quần rất dễ thương: được may bằng lụa mềm có viền ren. Trên đó vẫn còn nguyên miếng nhãn ghi giá, một số tiền không nhỏ.

– Jan đã mua nó khi anh chị đến New York lần đầu tiên, cách đây đã 8, 9 năm rồi, nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc nó. Cô ấy định để dành chờ một dịp đặc biệt. Giờ thì ngoài dịp này ra, chẳng còn có dịp nào khác nữa.

Anh cầm lấy chiếc quần từ tay tôi, đặt nó lên giường cùng những quần áo khác mà chúng tôi định chôn theo chị tôi. Anh mân mê nó một lúc rồi đóng sầm ngăn kéo và quay về phía tôi nói:

– Đừng bao giờ giữ lại bất cứ điều gì để chờ một dịp đặc biệt. Mỗi ngày tồn tại trên cõi đời chính là một dịp đặc biệt rồi đó.

Những lời của anh cứ văng vẳng mãi bên tôi từ lúc đó đến những ngày kế tiếp, khi tôi giúp anh và đứa cháu thu xếp tang lễ cho chị tôi ổn thỏa. Chị tôi đã ra đi thật bất ngờ!

Trên chuyến bay quay về nhà sau đám tang chị, tôi cứ nghĩ về những lời nói ấy, về tất cả những ước mơ chưa trọn vẹn của chị tôi, về những điều chị đã làm mà không nhận ra rằng nó đặc biệt.

Và tôi nghiệm ra: cuộc sống chất chứa bao hương vị ngọt ngào để ta thưởng thức bất cứ khi nào có thể, chứ không phải để ta đối phó. Thế là tôi quyết định thay đổi!

Tôi bắt đầu đọc nhiều hơn và ít bận tâm đến những điều nhỏ nhặt. Tôi thích thú ngắm nhìn cảnh vật khi ngồi trên boong tàu và không rối lên khi thấy đám cỏ dại trong vườn. Tôi dành nhiều thời gian cho gia đình, bạn bè hơn và hạn chế tham dự những cuộc gặp gỡ chẳng mấy bổ ích.

Tôi không để dành bất cứ điều gì nữa: tôi dùng tất cả những món đồ sứ và đồ pha lê xinh đẹp của mình vào mỗi dịp có ý nghĩa – chẳng hạn như giảm được một ký lô, bồn rửa chén hết bị nghẹt hay bông hoa trà đầu tiên hé nở.

Tôi mặc chiếc áo đẹp đi chợ nếu thấy thích. Khi tôi nghĩ mình trông sang trọng, tôi có thể trả nhiều tiền hơn cho một túi rau nhỏ mà không cau mày. Tôi sẽ không để dành lọ nước hoa thơm nhất của mình cho những dịp đặc biệt nào nữa, cho dù các cô bán hàng hay vài người nào đó xì xào bình phẩm.

Tôi đang bỏ dần những cụm từ “một ngày nào đó” hay “nội trong vài ngày” khỏi ngân hàng từ vựng của tôi. Nếu có điều gì đáng xem, đáng nghe hoặc đáng làm, tôi sẽ làm ngay.

Tôi không chắc chị tôi sẽ làm gì nếu biết rằng ngày hôm sau chị không còn trên cõi đời này nữa, cái ngày hôm sau mà tất cả chúng ta mặc nhiên nghĩ nó sẽ đến. Tôi nghĩ chị hẳn đã gọi điện cho những người trong gia đình và vài bạn bè thân. Có lẽ chị đã hẹn gặp một vài người bạn cũ để xin lỗi và xóa đi những chuyện không vui đã qua. Hoặc chị đã đi ra ngoài dùng một bữa cơm Tàu mà tôi đoán mình sẽ chẳng bao giờ được biết!

Những điều nhỏ nhoi chưa làm được sẽ khiến tôi bực bội nếu tôi biết thời gian của mình chỉ có giới hạn. Bực bội bởi tôi đã trì hoãn đi thăm những người bạn tốt mà tôi định sẽ liên lạc vào một ngày nào đó. Bực bội bởi tôi đã không viết những lá thư nào đó mà tôi đã định viết – nội trong vài ngày.

Tôi sẽ bực mình và nuối tiếc vì tôi đã không thường xuyên nói với chồng và con gái tôi rằng tôi yêu họ biết bao. Tôi đang cố gắng rất nhiều để không trì hoãn, giữ lại hay để dành bất cứ điều gì mang thêm tiếng cười và làm cho cuộc sống của chúng tôi thêm phong phú.

Và mỗi buổi sáng, khi thức dậy, tôi luôn tự nhủ: hôm nay là một ngày đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi phút, mỗi hơi thở… đều là một món quà của cuộc sống.

Chúng ta không biết chuyện gì có thể sẽ xảy đến với mình trong chuỗi liên khúc lạ thường và bất ngờ của cuộc sống. Tuy nhiên, ta có thể quyết định những gì xảy ra bên trong con người mình, cách nhìn và cách ta đón nhận chúng cũng như ta sẽ làm gĩ với chúng – và đó mới chính là điểm.

Nguồn: Sưu tầm

Đại Náo Phủ Đại Tướng Quân Chương 80: Ngoại Truyện 1: Món Quà Của Tiểu Yến Tử,

Thế Ninh: Nghỉ giải lao giữa hiệp nha chư vị. Hôm nay đặc biệt mời quý các cô nương, công tử gần xa thỉnh câu chuyện ngày lễ Thất Tịch năm nào của phu thê nhà họ Lưu.

Lúc này trời sắp chuyển đông, tiết trời se lạnh, đốm lửa lách tách từ mọi nẻo đường khuấy lên chút ấm áp đầu đông.

Lưu Dĩ ngồi trên xe ngựa, chiếc xe trang nhã lộng lẫy vừa rời hoàng cung chưa lâu đã xâm nhập vào đường lớn, hai bên chỉ có Lam Thất cùng hai thị vệ đi theo hộ tống. Lưu Dĩ đang muốn đi thị sát, vì vậy mà giảm bớt cấm vệ quân cùng thị vệ đi cùng.

Kinh thành giờ này là là giờ tấp nập người đông, quanh khu chợ buôn bán, nhiều lái thương qua lại, khách qua đường dừng chân, mùi bánh bao lan tỏa trong không khí. Cảnh tượng ồn ã xa hoa này chứng minh cho một Sở Quốc hưng thịnh. Người đặt bàn tay lên thiên hạ đại Sở đang ngồi trong xe ngựa, lặng nhìn đời thường qua khung cửa nhỏ. Ánh mắt trầm u chăm chú đánh giá cuộc sống chúng bách tính.

Bỗng nhiên từ đằng xa, ở trong một tiệm trang sức không lớn không nhỏ, chỉ đủ cho các gia chủ trung trung dừng chân vang lên giọng nói quen thuộc.

“Ta chốt giá lần cuối, năm mươi lượng bạc.”

Giọng một người đàn ông trung niên khẽ bật lên đầy tức tối: “Sao có thể, ngươi đi đâu tìm ra một chiếc vòng tay quý giá chỉ có năm mươi lượng bạc như vậy chứ?”

Lưu Dĩ phất tay ra hiệu dừng xe ngay trước tiệm trang sức đó, hắn đảo mắt nhìn vào bên trong. Quả nhiên bắt gặp tiểu tử đang chống nạnh cầm trên tay chiếc vòng ngọc bích không ngừng ép giá. Đằng sau là Sa Thủy, Sa Hỏa bất lực ngồi nhìn.

Tiểu Tử lại muốn mua trang sức?

Lưu Dĩ không xuống ngựa, chỉ yên lặng ngồi trong xe, chờ đợi xem Tiểu Tử đang muốn làm gì.

“Chưởng quầy, nói không ngoa chứ bổn đại gia ta cũng có quen Hoắc đại nhân bộ hộ thị lang. Nếu như ta mang chuyện này nói với ngài ấy. Ông nói xem, có phải tiệm trang sức này sẽ bị dẹp trong chưa đầy một tuần hương hay không?” Tiểu Yến Tử mặt dày lấy uy danh Hoắc Thiện ra ép giá.

Sa Hỏa, Sa Thủy không đỡ được ca này đành cúi mặt. Sao bọn họ lại có chủ nhân mặt dày như vậy chứ.

“Hừ, ngươi tưởng ta sợ chắc. Hoắc đại nhân ở phủ đại tướng quân, ngươi nghĩ muốn gặp liền gặp được? Thứ nhà quê như ngươi, làm gì có cỡ quen biết ngài.” Chưởng quầy hừ mũi khinh bỉ.

“Không tin ta đúng không?” Yến Tử nhếch miệng lấy ra một miếng ngọc bội khắc tín của Hoắc gia ra giả bộ ngắm nghía: “Hoắc đại nhân đối với ta thâm tình như núi, đến độ tặng luôn ấn tính của Hoắc gia cho ta, ấy vậy mà có kẻ ngang tang không tin được ta và ngài là chỗ bằng hữu. Nếu để đến tai ngài, ai nha, thật không dám nghĩ.”

Chưởng quầy nhìn vẻ mặt ngưng trọng của hai người sau lưng Yến Tử, dè dặt cầm lấy ngọc bội soi soi. Bỗng nhiên đôi mắt chuyển bạc, lập tức sáng rực như đèn pha.

“Ai nha, đúng là có mắt mà không nhìn thấy Thái Sơn, tội lỗi!” Chưởng quầy thu liễm vẻ mặt khinh khỉnh, bày ra bộ dáng su nịnh, khẽ hỏi: “Không biết quý tính đại danh của vị đại nhân này là…?”

Tiểu Yến Tử phất tay: “Ta chỉ là bằng hữu của Hoắc đại nhân, không tiện lộ danh phận. Giờ ta chốt giá lần cuối. Năm mươi lạng!”Mặt lão chưởng quầy đen như đít nồi, lại nhìn miếng ngọc bội dọa người, đành bất mãn gật đầu: “Năm mươi thì năm mươi.” Lại bày ra vẻ mặt nịnh nọt: “Chỉ hi vọng vị khách quan đây chiếu cố nói vài lời tốt đẹp đến Hoắc đại nhân.”

“Chuyện đó thì có gì khó!” Yến tử vênh mặt kênh kiệu đáp: “Chỉ cần ta ra mặt, Hoắc đại nhân nhất định sẽ chú ý đến việc làm ăn của gia môn lão, yên tâm.”

Chưởng quầy nghe vậy mừng như bắt được vàng, vội vàng lấy bọc gói lại chiếc vòng tay dúi vào tay Yến Tử:

“Được vậy thì tốt quá, vị khách quan này ắt hẳn là người tốt, sẽ được ông trời phù hộ, làm ăn tấn tới.”

“Được rồi, được rồi. Ta còn có việc, đi trước!” Tiểu Yến Tử cầm lấy vòng tay, đặt lại năm mươi lượng bạc rồi quay lưng bỏ đi.

“Đại quan đi thong thả.”

Sa Hỏa, Sa Thủy cúi đầu che mặt theo sát Yến Tử, sao cứ cảm giác ngượng ngùng thế nào ấy nhỉ.

Còn chưa kịp để Sa Hỏa, Sa Thủy nghi hoặc, Yến Tử lập tức lao đến một quầy y phục gần đó ngắm nghĩa.

Sa Hỏa, Sa Thủy thấy đống y phục sặc sỡ nhức mắt của nữ nhân, không khỏi bạc mặt nhìn nhau, lại nhìn Yến Tử phấn khích chọn đồ.

“Tiên sinh, ngài là nam nhân, sao lại muốn mua y phục nữ nhân?”

Tiểu Yến Tử mân mê từng đợt vải, bình thản đáp:

“Đương nhiên là mua để tặng nữ nhân rồi!”

Lời này vừa nói ra, Sa Hỏa, Sa Thủy, Tiểu Yến Tử nhất thời cảm nhận được làn gió lạnh phương Bắc rét run nào đó đập ngay ót. Mồ hôi thi nhau chạy dọc sống lưng, lạnh buốt đáng sợ.

Tiểu Yến Tử đưa mắt nhìn quanh, dè dặt trốn đằng sau tấm bình phong. Lại nhìn bầu trời trong xanh đầy nắng nghi hoặc.

“Rõ ràng trời đang nắng, tại sao ta lại thấy lạnh như vậy.” Nàng lại đưa tay sờ trán: “Không lẽ ta cảm mạo?”

Sa Hỏa, Sa Thủy cũng nhất thời đưa tay sờ trán. Thấy thân thể hoàn toàn khỏe mạnh, lại ngu mặt nhìn nhau.

Cái khí lạnh lúc nãy sao cứ thấy quen quen.

“Vị tiểu ca này có mua hay không?” Chủ quán y phục thấy ba người ngưng trọng đứng trước cửa khó chịu quát.

“Ai nói ta không mua.” Tiểu Yến Tử thu về bộ dạng ngày thường, nghênh mặt nói: “Chọn cho ta y phục mà các cô nương thích nhất ra đây!”

Chủ quán nghe khẩu khí cao ngạo vậy, không khỏi mừng rỡ, vội vàng trưng ra một loạt y phục sặc sỡ, lục lam hắc hồng đầy đủ, mỏng có dày có, kính có hở có, vô cùng bắt mắt.

Tiểu Yến Tử ngắm nghía một hồi mới chọn bộ y phục khá kính đáo nhất.

Sa Thủy nhịn không được, lại dè dặt hỏi:

“Không lẽ lần này tiên sinh lại định tặng cho Tiểu muội, tiểu muội của tiên sinh cũng thật có phúc, có được đại ca yêu thương như vậy.”

“Cái đó còn phải nói. Nhưng mà….”Tiểu Yến Tử cầm y phục lên ngắm nghía: “Ta không tặng cho tiểu muội, mà cho nữ nhân khác.”

“Là ai?” Sa Hỏa, Sa Thủy đồng thanh.

Tiểu Yến Tử đưa một ngón tay đặt trên miệng giả bộ huyền bí:

“Suỵt!”Nói rồi khẽ dãn ra một nụ cười vui vẻ, đôi mắt lấp lánh tinh quang chăm chú vào đám y phục nữ nhân kia.

Nàng không biết, không hề hay biết bên kia đường, trong xe ngựa, có một quả cầu lửa sắp nổ tung.

“Hắt xì!!!”

Tiếng hắt hơi của chúng nhân vệ binh làm kinh động đến cả tướng phủ. Ai nấy mặt mũi vàng như nghệ, nước mắt nước mũi chảy thòng lòng, mặt thâm trầm ảo não.

Chúng binh lính từ bên ngoài trở về không khỏi nghi hoặc xoa cằm:

“Dạo này tướng phủ đang dịch bệnh sao? Tại sao ai cũng cảm mạo hết vậy?”

Quản công tướng phủ từ xa đi tới, cầm khăn tay lau lau mũi đến ửng đỏ, thoạt nhiên đáp.

“Là vì khí lạnh từ vị nào đó mang về…Hắt xì…”

“Khí lạnh? Ai có thể mang khí lạnh đến nỗi khiến cho huynh đệ cảm mạo như vậy, thật quá khoa trương rồi!” Binh lính khẽ kêu lên.

“Ngươi thì biết cái gì.” Quản công khó chịu nói: “Nguyên do là vì người mang khí lạnh không phải là người tầm thường.”

“Là ai vậy?”

Quản công cùng chúng vệ binh gần đó giật thót một cái, vội vàng tụm nhau lại, che miệng nhỏ giọng.

“Là Quốc Công đó!”

Chúng binh lính Ồ lên một tiếng.

“Chẳng trách!” Lại nheo mi nghi hoặc: “Nhưng mà bình thời thiên tuế đâu có bất ổn như vậy. Đã có chuyện gì khiến ngài không vui sao?”

“Ai mà biết được chứ.” Chúng vệ binh mệt mỏi đáp: “Tâm tư của thánh thần, chúng ta chỉ là tiện dân, nào có đọc được.”

Chúng binh lính gật gù, vỗ vỗ vai chia buồn.

“Mà các ngươi có thấy dạo này hễ Triệu tiên sinh nói gì, khí lạnh lại tăng lên không?” Một tên vệ binh chen miệng vào.

“Đúng đúng, ta cũng thấy vậy!” Quản công vội vàng khẳng định.

“Có chuyện đó sao, Triệu tiên sinh đã nói những gì?” Chúng binh lính không khỏi tò mò.

“Hôm trước Triệu tiên sinh hỏi đại thẩm gánh nước nữ nhân kinh thành thích phấn hương loại gì. Đúng lúc đó Quốc Công tìm tiên sinh để chỉnh lại kiếm tuệ thì nghe thấy. Ôn gia chẳng phải vì bị vẻ mặt của thiên tuế dọa cho ngã đập đầu sao?”

Quản công gật gù: “Phải, vẻ mặt của thiên tuế lúc đó rất rất đáng sợ, khiến cho Ôn gia đáng thương phải cáo bệnh mấy ngày.”

“Lại còn hôm qua, Triệu tiên sinh nói cái gì đó mà làm thơ tặng cho cô nương nào đó, suốt đêm thao thức không ngủ. Mơ màng nhìn trăng viết thơ, để đến lúc đánh đàn cho Quốc Công lại ngủ gật. Nghe bảo Quốc Công nhặt được lá thư, đã dùng nội công đánh tan tành. Cả đêm hôm đó, Triệu tiên sinh phải đánh đàn xuyên đêm đến tận sáng. A, thật đáng thương.” Vệ binh không khỏi đồng cảm.

“Đấy, vừa nhắc là xuất hiện liền.” Chúng binh lính quay đầu nhìn về phía cổng phủ.

Bóng nhỏ gầy đầy tinh quang, chân thoạt đi mà như chạy, nhanh nhẹn hệt như đám cao thủ võ lâm ngoài kia, khiến cho hai ảnh vệ thân cận cũng đặt phòng ngự lên cao nhất, buộc thi triển khinh công đuổi theo.

“Triệu tiên sinh! Hôm nay không đánh bạc sao?” Quản công gọi với theo.

Tiểu Yến Tử nghe tiếng gọi cũng bất chợt quay đầu, lại tất tưởi chạy đến bên chúng nhân đang xôm tụ.

“Mấy người làm gì ở đây? Tụ họp đông vui như vậy mà không có ta là không được đâu.”

“Ai nha, tiên sinh. Chúng ta đây là đều bị cảm mạo, tiên sinh đến gần coi chừng lây bệnh đấy.” Quản công thấy nàng chun vào kiếm chuyện, nhanh miệng nhắc nhở.

Tiểu Yến Tử lập tức thi triển khinh công lùi số, dè dặt nhảy về sau bịt mũi:

“Vậy chứ, xin mời quý vị tiếp tục bàn luận. Ta còn có công chuyện…”

Không đợi Tiểu Yến Tử lùi thành công, vệ binh canh cổng vội vã túm nàng lại gấp giọng:

“Triệu tiên sinh, làm gì vội vàng quá vậy. Bộ đi hỏi cưới sao?”

Tiểu Yến Tử vỗ lên vai vệ binh đét một tiếng: “Tiểu tử, sao ngươi biết ta đi hỏi cưới?”

Lời này vừa nói ra, nhất thời chúng nhân hít một ngụm khí lạnh. Sa Hỏa, Sa Thủy hai mắt sắp rớt khỏi tròng, tai chỉ chực chảy máu.

Cái gì??? Hỏi cưới? Cưới ai?

Trong khi hai bạn ảnh vệ đang đực mặt ra như ngỗng thì chúng vệ binh nhất thời mồ hôi lạnh toát. Cái khi lạnh này không phải ôm đồn âm tào địa phủ, không quét sạch giang san, mà nửa lạnh nửa nóng, như chốn phồn hoa quét qua cái rét.

Người thứ hai trong tướng phủ có thể làm được điều này chỉ có thể là một người.

“Tiểu tử! Ngươi nói cái gì???” Bóng đỏ từ bên trại doanh lù lù tiến tới, hệt như một bóng ma.

Khuôn mặt tuấn lãng phủ một lớp sát khí, mắt đào híp lại tạo thành lưỡi kiếm. Mái tóc đen mượt phất phơ bay lên. Tà áo không gió mà quất phần phật dọa người.

Tiểu Yến Tử đơ mặt nhìn Hoắc Sinh.

Tám phần, không! Mười phần là tên họ Hoắc kia đang tức giận. Nhưng tại sao? Dạo này nàng tuyệt đối ngoan ngoãn, không gây hấn với hắn à nha.

“Ngươi nói lại cho ta nghe, ngươi muốn đi đâu???” Giọng Hoắc Sinh đặc biệt trầm thấp, nhấn nhá gầm gừ, hệt như muốn nuốt chửng Yến Tử vào bụng. Mắt đào phát khí, rất đáng sợ.

“Hôm nay là lễ Thất Tịch…Ta đi…bày tỏ….” Tiểu Yến Tử nói đoạn, lại chợt thấy tóc mai dựng đứng.

Đôi tai thính bẩm sinh của nàng nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn nhịp nhàng bên ngoài cổng phủ. Vội tắt lời thi triển công phu điền kinh đâm đầu chạy về phía cổng phụ.

Chúng nhân mặt nghệt ra như ngỗng. Không khỏi vỗ tay tán thưởng cái người vừa nãy còn đứng đây đã biến mất chưa tới ba nốt nhạc kia.

Đúng là hảo công phu.

Hoắc Sinh không nói một lời, chỉ thấy gân xanh nổi đầy tay, mắt đào đỏ âu. Hắn hằm hằm bực bội đi về phía trại doanh.

Vừa lúc này bóng dáng Lưu Dĩ từ từ xuất hiện từ phía cổng hệt như một bóng ma. Chúng nhân vội vàng quỳ rạp xuống nhất nhất thi lễ.

Vẫn là khí thế cường đại khiến cho kẻ khác không dám nhìn thẳng, Lưu Dĩ rảo bước về phía chúng nhân, mắt phượng khép hờ, đảo một vòng, tựa như đang tìm kiếm gì đó.

Lam Thất như hiểu được ý chủ nhân, tiến lên trước mặt đám vệ binh dò hỏi:

“Triệu tiên sinh đâu? Vừa nãy ta còn nghe giọng ngài ấy.”

“Bẩm, tiên sinh vừa mới rời đi.” Vệ binh nhanh nhẹn đáp.

Lam Thất thấy Lưu Dĩ vẫn im lặng, lại tiếp tục dò hỏi vệ binh.

“Có nói là đi đâu không?”Vệ binh ngây thơ đáp: “Tiên sinh nói hôm nay là lễ Thất Tịch, phải đi bày tỏ.”

Gió lạnh từ đâu đập vào mặt chúng nhân, mây đen vần vũ che đi nắng gắt, cơn lạnh cắt da cắt thịt xuyên buốt thân thể, khiến ai nấy kinh hãi run lên từng cơn rồi chầm chậm đưa mắt nhìn Lưu Dĩ hệt như quỷ Diêm La bên kia.

Mái nhà vang lên tiếng ngói đá lạch cạch dọa người, cây cối thi nhau nhảy múa điên cuồng.

Cái cảnh tượng mây mù đen kịt lạnh lẽo này sao mà…Đáng sợ quá.

Bỗng nhiên Lưu Dĩ xoay gót, không nói một lời, lặng lẽ rời đi, mang theo gió lạnh và mây mù.

Không ai biết lòng hắn đã lạnh đi mấy phân.

Một đêm gió mát, trăng thanh hạ phàm.

Cành liễu đung đưa, ước hẹn cùng nhau.

Lưu Dĩ ngồi trên đình viện bên trong tướng phủ, lặng yên nhìn ánh nguyệt đổ xuống mặt hồ yên ả. Trên tay cầm chén rượu sóng sánh. Mắt phượng xa xăm trầm tư, sầu ưu vẽ thành khuôn mặt tròn nhỏ tinh nghịch trong tâm can hắn.

Bên cạnh hắn là bóng đỏ buồn bã lãnh đạm, tay cầm chén rượu uống hết lượt này đến lượt khác không ngơi nghỉ. Mặc kệ Lưu Dĩ trầm tư, Hoắc Sinh mải mê chìm trong nữ nhi hồng không chút hơi men dành riêng cho hắn. Ai bảo hắn cứ uống rượu vào sẽ biến thể, đành ra không ai cho phép hắn uống. Nhưng hôm nay ruột gan bứt rứt, hắn cho dù có muốn cũng không dám.

Bạch Mộ Ninh không đơn giản chỉ là hận Hoắc Sinh, thế sự thật tâm không giản đơn. Không nên làm bừa.

Hạ Chí đứng ở giữa Hoắc Sinh cùng Lưu Dĩ, chỉ có một công việc duy nhất là rót rượu bồi hai vị kia nửa đêm tâm tư tản mạn hứng gió kéo nhau ra đây ngồi mà không nói nửa lời đàm đạo.

Thật tình….

Khóe môi Hạ Chí giật giật khó coi, không biết là hai vị này rốt cuộc là bị làm sao.

Bỗng nhiên từ xa vang lên tiếng chân lịch bịch quen thuộc của người chuyên phá làng phá xóm nào đó. Người vẫn chưa thấy nhưng từ xa đã vang lên tiếng gọi dài.

Thân thể Lưu Dĩ cùng Hoắc Sinh đồng thời khẽ run.

Bàn tay giữ chén rượu của Lưu Dĩ thít chặt, vô thức tạo ra một vết rạn nhỏ.

Hoắc Sinh đặt chén rượu xuống bàn ‘cạch’ một tiếng, vẻ mặt sa sầm nghiêm trọng.

Tiểu Yến Tử nhìn thấy bóng dáng Lưu Dĩ lặng yên quay lưng về phía nàng. Nàng từ tốn quỳ xuống thi lễ.

Chỉ là quỳ nửa ngày, không thấy hắn có chút phản ứng, cũng chẳng buồn miễn lễ cho nàng.

Sao vậy…Nàng vẫn về kịp giờ đánh đàn cơ mà.

“Triệu tiên sinh, không lẽ…” Hạ Chí đặt vò rượu xuống, gấp gáp đến trước mặt Yến Tử chờ đợi.

“Đúng vậy, ta chọn thời khắc thực tốt. Hoa cô nương rất cảm động.” Tiểu Yến Tử tự hào khoe khoang.

Chén trà trên tay Lưu Dĩ nứt toác một đường lớn.

Bàn gỗ dưới đôi bàn tay Hoắc Sinh chầm chậm vang lên tiếng gỗ mụn vữa ra.

“Vậy không lẽ lời hỏi cưới….” Hạ Chí mở banh mắt thấp thỏm chờ đợi.

Tiểu Yến Tử vui vẻ gật đầu: “Hoa cô nương đã chịu rồi!”

“Chén trà trên tay Lưu Dĩ ‘roạt’ một tiếng vỡ vụn thành từng mảnh.

Tiểu Yến Tử nghe tiếng động lạ, vội vàng đưa mắt nhìn bàn tay to lớn của Lưu Dĩ vương chút máu trong lòng bàn tay.

Tim nàng đánh thịch một tiếng, vội vã chụp lấy bàn tay hắn gấp giọng:

“Quốc Công, người bị thương rồi!”

Lưu Dĩ rút tay ra khỏi bàn tay nhỏ của nàng, lạnh lùng đứng dậy, dương đôi mắt thanh u nhìn nàng như muốn thâu tóm nàng.

“Ngươi muốn thành thân?”

Tiểu Yến Tử chớp chớp mắt hai cái, lại đưa mắt nhìn Hạ Chí đang đực ra như ngỗng. Hoàn hồn một lát mới ngơ ngác phất tay.

“Không có, thần nào đâu có muốn thành thân. Thần đây là làm mai cho Hạ Chí đại nhân.”

Đôi mắt phượng khẽ chớp, tia u lạnh như mây khói vỡ tan, bàn tay siết lấy mảnh vụn từ chén trà buông lỏng. Đôi con ngươi dán vào mặt Yến Tử.

Hoắc Sinh giật mình đứng dậy, đi đến trước mặt Yến Tử, gấp giọng: “Ngươi có thật là chỉ làm mai cho Hạ Chí?”

Tiểu Yến Tử không dám có chút manh động, vội vàng gật đầu như một cái máy.

Hạ Chí xem hai vị kia quan tâm chuyện này như vậy cũng bồi thêm: “Sự thực là thần đã nhờ Triệu đại nhân làm mai với Hoa cô nương, chuyện thành như vậy quả là nằm ngoài dự đoán của Hạ Chí…”

Mắt Hoắc Sinh lập tức phát sáng, trả lại vẻ mặt ôn nhu như ngọc ngày thường. Hoắc Sinh đập vai Hạ Chí khấp khởi chúc mừng.

“Cung hỉ, cung hỉ. Hạ Chí cuối cùng cũng chịu lập gia thất rồi.”

“Đa tạ Hoắc đại nhân. Cũng nên đến lượt ngài rồi.”

“Ta hả. Ha ha…” Hoắc Sinh nghe nhắc đến chuyện lập gia thất vội vàng đánh trống lảng: “Nhân đây ta và huynh đến thanh lâu làm vài chén đi…”

Hạ Chí biết thừa Hoắc Sinh muốn trốn tránh, đành miễn cưỡng gật đầu. Lại quay sang Lưu Dĩ đang tĩnh lặng không chút xúc cảm nhìn Yến Tử bên kia thi lễ.

Hoắc Sinh không nói một lời, ngập ngừng muốn nói gì đó rồi lại thôi. Hắn nhìn Yến Tử một cái, lại bất chợt cụp mắt rời đi.

Lúc này đình viện chỉ còn Yến Tử cùng Lưu Dĩ và một bầu không khí kì quặc.

Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt phức tạp, nàng thì đăm đăm nhìn vết thương trên tay hắn. Trong lòng thấp thỏm không yên.

“Quốc Công! Người có thể cho thần xem qua vết thương được không?” Yến Tử dè dặt dò hỏi.

Lưu Dĩ không còn lạnh lùng gạt ra như lúc nãy, hắn điềm nhiên đưa bàn tay về phía nàng, để nàng nhận lấy chăm sóc.

Bàn tay nhỏ của Yến Tử trượt trên tay Lưu Dĩ, chầm chậm lau đi vết máu, nhẹ nhàng bôi lên từng đoạn dược.

“Ngươi sẽ không làm việc không công cho kẻ khác.” Lưu Dĩ bỗng nhiên cất giọng.

Tiểu Yến Tử rời mắt khỏi tay hắn, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đầy tinh tú kia.

“Thần ngu muội, không hiểu ý thiên tuế!”

Lưu Dĩ đưa tay nâng cằm Yến Tử, nghi hoặc:

“Hạ Chí trả cho ngươi bao nhiêu tiền mai mối, ngươi cần tiền đến mức đó sao?”

Tiểu Yến Tử trợn tròn mắt.Lưu Dĩ không phải người, hắn tuyệt đối là thần thánh phương nào. Làm sao hắn có thể biết nàng cần tiền nên mới mất công mai mối cho Hạ Chí chứ.

“Thần…chỉ là…”

Tiểu Yến Tử ngậm một hồi, cuối cùng nhịn không được mới rút vội trong ngực ra một túi thơm nhỏ thêu hình rồng vàng uy mãnh trưng ra trước mặt Lưu Dĩ đầy trịnh trọng.

“Cái này…Là tự tay thần tự làm. Trầm hương Lan Điệp được đặt từ Tây cống, rất…đắt…”

Mày lưỡi mác khẽ nhướn, hắn nhìn túi thơm trên tay nàng như thể một thứ kì lạ lần đầu nhìn thấy. Trong mắt nghi hoặc vơi đầy.

“Ngươi…làm cho ta?”

“Vâng!” Tiểu Yến Tử gật gù như một con rối: “Nghe nói hương Lan Điệp rất tốt cho giấc ngủ. Bình thời người ngủ không ngon giấc…” Tiểu Yến Tử lại như sực nhớ ra điều gì, vội vàng phủi phủi trên bọc túi hương nghiêm túc nói: “Thiên tuế yên tâm, vải này thần đã giặt rất nhiều lần, hình thêu cũng là thần tự làm. Tuyệt đối sạch sẽ.”

Lưu Dĩ bất động một hồi, như là kinh ngạc.

Tiểu Tử vì hắn mà mất công mai mối kiếm tiền để mua trầm hương, tận tâm làm túi hương…Là vì hắn?

Máu huyết dâng lên trong lòng ngực. Mắt phượng tràn ngập nhu tình.

Hắn nhận lấy túi hương kia áp vào mũi.

Túi hương này có mùi thật dễ chịu, vì trên đó vương mùi hoa đỗ quyên của ai đó.

Lưu Dĩ đặt lại túi hương vào lòng bàn tay Yến Tử, khẽ trầm giọng:

“Đeo cho ta!”

Tiểu Yến Tử sững người một lúc mới từ tốn nhận lấy túi hương tiến sát đến thân thể Lưu Dĩ, vòng tay nới đai lưng hắn chậm rãi đeo túi hương vào.

Khoảng cách này quá gần, khiến nàng dễ dàng ngửi được mùi cổ hương nam tính mê hoặc toát ra từ người hắn, rất mụ mị dụ người.

Lưu Dĩ cúi đầu nhìn Yến Tử chăm chú đeo túi hương cho hắn, tay vô thức đặt lên đầu nàng xoa nhẹ.

Tiểu Yến Tử vì hành động này mà đột nhiên ngẩng đầu, bắt gặp khuôn mặt tuấn lãng đang nhiễu một tầng đỏ mê người, đôi mắt dấu hàng ngàn thứ ánh sáng lấp lánh, con ngươi phản chiếu rõ bóng hình nàng. Cả khuôn mặt tràn ngập ý cười sâu sắc.

Tiểu Yến Tử bỗng nhiên thấy lòng nhộn nhạo không yên, máu huyết cuộn trào, tim gan nhảy múa.

Bất giác, khóe môi nàng khẽ cong lên, đáp lại vẻ mặt ngời sáng của Lưu Dĩ.

Trên đình viện nhỏ, chỉ có mùi hương của tình ý. Hai thân ảnh một lớn một nhỏ, một động một tĩnh nhìn nhau.

Hạ nguyệt soi tỏ.

Vạn kiếp tình nồng.

Tâm này nguyện thề.

Khắc cốt ghi tâm.

Kể từ đó về sau, người đời luôn truyền miệng nhau, trên người Quốc Công thiên tuế đại Sở có một túi hương tuyệt đỉnh. Là vật bất ly thân của người. Là ấn vật duy nhất được người yêu thích đeo bên người chưa từng rời xa.

Không kẻ nào được phép đụng đến, cũng không có lá gan hỏi dò, rốt cuộc là túi hương đó đến từ đâu, lại được thiên tuế để tâm như vậy.

Theo các vị thẩm đinh đồ quý đánh giá. Là vật quý ngàn vạng khó đổi, đừng mong cầu được. Ngay cả Quốc Công thiên tuế cũng đặc biệt yêu quý gìn giữ đã đủ cho thấy giá trị của nó.

Và chẳng ai biết, vì túi hương của người nào đó tặng Lưu Dĩ bỗng chốc trở nên nổi tiếng và đắt giá, mà người nào đó đã nhanh chóng trở mặt, ngày ngày ngồi thêu túi thơm bán ra thị trường.

“Hờ hờ, ta sắp giàu rồi, sắp giàu rồi!!!”

Chỉ là người tính không bằng trời tính. Người cao một thước, ma cao một trượng.

Muốn bán ra thị trường cũng không có dễ. Cứ hễ bạn nào đó ngồi thêu túi thì…

“Triệu Phạm Hoa!! Còn không mau ra rèn kiếm!”

“Triệu tiên sinh! Mau đi đánh đàn”

“Tiên sinh, pha trà…”

“Tiên sinh! Quốc Công cho gọi.”

“Triệu Phạm Hoa….”

Và rồi cũng chẳng ai biết, người nào đó bị bàn tay thiên la địa võng của vị Quốc Công nào đó chặn hết con đường làm ăn, khiến cho trên đời này chỉ có một túi thơm được nàng tự tay làm ra…

Bạn đang xem bài viết Món Quà Của Thượng Đế trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!