Xem Nhiều 2/2023 #️ Nguyen Huy Thiep: Tuoi Hai Muoi Yeu Dau # Top 6 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 2/2023 # Nguyen Huy Thiep: Tuoi Hai Muoi Yeu Dau # Top 6 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Nguyen Huy Thiep: Tuoi Hai Muoi Yeu Dau mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

CHƯƠNG 25 Anh hùng = Thi sĩ

 

 

Thi sĩ à? Đấy có phải là anh chàng dở hơi kia không?

Lời người qua đường.

 

 

Tôi ngồi ở ven đường, buồn quá lại giở heroin ra hít. Với số thuốc này, có lẽ tôi dùng đến nửa năm trời mới hết. Nửa tỉnh nửa mê, tôi có cảm giác như mình lạc vào một thế giới khác. Tôi thấy tôi đứng trên bục hội trường giảng bài cho sinh viên nghe.

 

–           Thưa các vị, chẳng ai hiểu cóc khô gì…

 

Tôi nói như thế và mọi người vỗ tay ran lên. Tôi nói về những ngộ nhận của con người ta trong đời. Ngộ nhận thứ nhất chính là nền giáo dục tai hại ở trong gia đình, nhà trường và ngoài xã hội. Gần nửa đời người, bị những lời ru của mẹ, những lời giáo huấn của cha và chỉ dẫn của những người đi trước, cộng với những kiến thức vô bổ ở các trường học, con người tự nhiên bị khoác vào mình bao nhiêu định kiến. Thật ra những kiến thức đấy chỉ nhằm trang bị cho người ta sống phù hợp với một khuôn khổ xã hội chật hẹp đúng với cơ chế chính trị hiện hành mong muốn mà thôi. Đổi mới hoàn cảnh trong không gian khác, thời gian khác với một cơ chế chính trị khác đi, con người gần như phải làm lại từ đầu. Điều mà chúng ta tưởng bở là “kiến thức” ấy thực ra cực kỳ vớ vẩn, phiến diện, thậm chí còn hủ bại nữa. Người nào trung thành với nó thì chỉ suốt đời sống trong thế giới quan và nhân sinh quan “ giáo khoa thư”. Càng được giáo dục, con người càng bị lúng túng, bản năng tự nhiên tuyệt vời gần như bị che lấp hoàn toàn, không được bộc lộ. “Trở lại bản lai diện mục” chỉ là câu nói trăng trối nghẹn ngào nuối tiếc của người sắp chết mà thôi. Khi còn sống, không ai trong số chúng ta biết rõ “bản lai diện mục” của mình là gì, từ bậc đế vương cho đến gã dân cày đều như thế hết. Ngộ nhận thứ hai chính là ngộ nhận giới tính. Khi Thượng Đế sinh ra anh là đàn ông, chị là đàn bà tức là đã đặt giả thiết cho cuộc đời anh hay chị. Cuộc đời chúng ta là quá trình chứng minh cho cái giả thiết phiến diện kia của Thượng Đế và hầu hết đều bất cập, đều chứng minh sai. Khi còn trẻ, cái mà chúng ta gọi là tình yêu thực sự chỉ là bản năng tình dục. Do thiếu kinh nghiệm sống, người ta đã đặt vào đấy quá nhiều hy vọng hay lý tưởng sống, bởi thế bi kịch sẽ là tất yếu cho tất cả mọi tình yêu. Do luôn bất cập, bản chất của giới tính là loạn luân – và kết cục của loạn luân cũng lại là bi kịch. Kết cấu gia đình chỉ là kinh nghiệm sinh tồn cho việc duy trì nòi giống. Không phải tự dưng đạo Phật cho bố mẹ chỉ là “nhà trọ” của con cái, đây là bài học nước mắt chảy xuôi cho tất cả các bậc phụ mẫu trên thế gian này. Mặc dầu tiến hóa đến đâu nhưng riêng lĩnh vực giới tính, con người không tiến hóa được thêm bước nào so với những người nguyên thủy. Ảo tưởng về một tình yêu chung thủy vĩnh viễn là điều nực cười nhất trong các hài kịch cuộc đời. Sự hòa hợp giới tính chỉ mang tính chất tạm thời, cục bộ giống như tiếp tuyến của các đường thẳng với các đường tròn trong hình học không gian. Những giây phút hạnh phúc nhất bao giờ cũng ngắn ngủi và tạm bợ, những vectơ âm dương lại đẩy nhau ra trong cái cõi cô đơn mênh mông của mỗi kiếp người. Ngộ nhận thứ ba chính là ngộ nhận về cái chết. Khi còn trẻ, con người tưởng bở là sống vĩnh viễn, ảo tưởng về sức mạnh con người, phung phí cuộc sống. Thực ra, cái chết rình rập con người ngay từ khi bắt đầu sự sống. Nó có thể đến bất ngờ phụt tắt như bóng đèn kia. Ý thức về cái chết chỉ đến khi người ta đã nằm trong tay thần Chết. Khi người nào ý thức được nó thì coi như anh ta cũng đã chết rồi. “Người chết cai trị người sống” là một chân lý đớn đau, thảm thiết nhất mà con người chúng ta hứng chịu.

 

 Tôi đứng trên bục hội trường và nói liên miên. Mái nhà hội trường mở ra trên đầu tôi. Bọn sinh viên reo hò không ngớt. Vị giáo sư ba ba bị ấn xuống ghế, chân tay giãy giụa lung tung. Con Liên lùn chạy đến hôn tôi vào má, cái kính của nó rơi ra và bị ai đó giẫm vào.

 

–           Hoan hô Khuê! Hoan hô Khuê!

 

Tôi bị công kênh đi khắp hội trường rồi bị vứt vuống bậc cửa ra vào. Tôi thấy đau nhói ở hông và bừng tỉnh dậy, nhận ra tôi đang nằm ở ven đường quốc lộ.

 

Tôi đứng dậy, khập khiễng bước đi. Ngay lúc ấy một chiếc xe ô tô chở hàng chạy vút qua. Tôi đuổi theo, bám được vào sau thùng xe. Tôi rúc vào đấy, nằm lăn ra trên đống hàng chẳng biết là hàng gì và ngủ thiếp đi.

 

Khi tôi tỉnh dậy thì thấy xe đỗ ở một ngã ba. Tôi nhìn biển hiệu bên đường và biết đây đang ở địa phận của cảng Đình Vũ Hải Phòng. Heroin đã làm tôi kiệt hết sức lực. Nó lại đòi tôi và tôi biết rằng tôi không còn kiểm soát được mình. Tôi lại ngồi dậy hít tiếp thêm một liều nữa.

 

Khi tôi đang phê thuốc thì người lái xe mở cửa thùng xe, nhận ra tôi. Ngay lập tức, tôi bị kéo xuống và rất nhiều người xông vào đánh tôi nhừ tử. Gói “ hàng trắng” tung ra khiến tôi càng thêm nguy khốn.

 

-           Đánh chết nó đi!

 

-           Đánh chết thằng nghiện!

 

Ngay lúc ấy một người xông vào cứu tôi. Đấy là một người đàn ông to khỏe, bặm trợn, khuôn mặt đỏ hồng như mặt Quan Công. Tôi nhận ra đó là một người quen: bác Nhan Như Ngọc42, một nhà thơ bạn của bố tôi.

 

Bác Ngọc đuổi những người đánh tôi lui ra, kéo tôi ra khỏi đống bùn. Bác chửi ầm lên khi người lái xe còn định xông vào đánh tiếp.

 

Về bác Nhan Như Ngọc thì đấy là một chuyện dài.

 

Cách đây mười năm, bố tôi khi ấy đã là một nhà văn thành danh và rất nổi tiếng. Một hôm có một vị khách đến chơi nhà tôi. Bác ấy nói ở xa đến, nghe danh bố tôi nên muốn tìm đến đàm đạo văn chương. Bố tôi mời khách ở lại ăn cơm. Hai người cùng trò chuyện và khá tâm đắc. Đêm ấy hai người cùng thức thâu đêm. Cuộc nói chuyện nhiều khi khá gay gắt. Bác ấy xưng là nhà thơ, tên bác ấy là Nhan Như Ngọc.

 

-           Thế ông nghĩ thế nào là nhà thơ?

 

-           Có ba loại – Bố tôi đáp – Loại một là các thiên thần. Họ vụt đến vụt đi và để lại những bài thơ, những câu thơ thiên thần. “Nhưng chưa chi chiều đã tắt”. Trong đời người, ai cũng có một giai đoạn thiên thần. Đấy là khi người ta trẻ trung, là trai tân. Khi ấy, những câu thơ vụt đến như những bổng lộc thần linh.

 

-           Còn loại hai?

 

-           Là thơ của những người khởi nghĩa, của lửa, của những nhà cách mạng xã hội. Khởi nghĩa với cả tình yêu, với đàn bà, với cái ác, cái tẻ nhạt, tầm thường, dung tục… với khá nhiều thứ – để biểu dương cái chí. Đó là “thi ngôn chí”: làm thơ để nói cái chí của mình. Đa số là chí tình, chí nghĩa, chí thanh cao. Những nhà cách mạng xã hội, những anh hùng đa số đều là nhà thơ.

 

-            Còn loại ba?

 

-             Loại ba không nói làm gì, nó viển vông, suy đồi, điếm đàng, đểu, say rượu, đa dâm, hạ lưu.

 

Bác Ngọc lại hỏi:

 

-           Thế thơ là gì?

 

Bố tôi đáp:

 

-           Thơ là mẹ của mọi thể loại văn học, thậm chí là mẹ của mọi hình thức sáng tạo: của chính trị, của toán, của nấu ăn, của hội họa, của “mốt”, của rất nhiều thứ. Người nào không thơ giống như một kẻ mồ côi: “mồ côi mẹ liếm lá đầu đường”.

 

-           Con người trông cậy được gì vào thơ?

 

-           Tùy! – Bố tôi nói – Thơ không bao giờ là một sự nghiệp. Mẹ không bao giờ là một sự nghiệp của con.

 

Bác Ngọc ngồi im, vẻ rất căng thẳng. Bỗng nhiên bác cười ha hả bảo với bố tôi:

 

-           Thơ là ma quỷ ám vào! Có tay nhà thơ suốt ngày làm thơ, cái gì cũng thơ, lúc nào cũng thơ. Vợ hắn bực tức, không sao chịu nổi. Tay nhà thơ này mới có thơ rằng:

 

“ Vợ tôi nửa dại nửa khôn

Hôm qua nó bảo: Dí l… vào thơ

Vợ tôi nửa tỉnh nửa mơ

Hôm nay lại bảo: Dí thơ vào l…”

 

Cả hai cười ngất. Bác Ngọc đọc cho bố tôi nghe những bài thơ của bác. Bố tôi khuyên bác nên chọn lọc để in. Gần một tháng ròng, bác Ngọc ở luôn nhà tôi để làm việc ấy.

 

Bố tôi rất quý bác Ngọc. Bác Ngọc rất ngông, nhiều khi làm cả những việc oái oăm điên rồ, có khi cãi lộn với người hàng xóm chẳng ra sao cả. Lúc ấy bố tôi lại nói:

 

-           Thi sĩ mà! Phải ngông chứ!

 

Bố tôi nói đùa bác Ngọc có “cái mặt ăn quan”, quan chức rất sợ và nể bác ấy. Bác Ngọc đi lại trong chốn công đường, công sở như không. Rất nhiều quan chức cao cấp bạn bè với bác. Bố tôi giảng giải:

 

-           Phải thừa nhận đa số những tay quan chức cũng là những tay anh hùng. Họ lọc lõi, ghê gớm. Chỉ các thi sĩ mới đáng để họ trông lên. Thi sĩ với anh hùng, tuy hai mà một, tuy một mà hai. Dĩ nhiên, đây là nói đến những thi sĩ, anh hùng xịn.

 

Bác Nhan Như Ngọc chơi với bố tôi, cả hai vẫn trêu nhau là Bá Nha với Tử Kỳ, khi đùa nhả lại bảo là “mèo mả gà đồng” hay “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. Sau đó lại uống rượu say rồi cười ha hả với nhau.

 

Bác Ngọc nhận ra tôi, quát nhặng xị lên. Bác bảo:

 

-           Con ơi… Mày dính đến ma túy là thôi mày chết! Không ai cứu được! Chỉ có tự mày phải cứu mày thôi.

 

Tôi hoàn toàn không còn kiểm soát được mình. Tôi lơ lửng như ở trong mơ. Tôi thấy mình bị đẩy lên xe ô tô chở đi đâu đó. Rồi tôi thấy mình bị chuyển lên một chiếc xuồng máy tông thẳng ra biển. Trời đen như mực, tiếng sóng biển đều đều nghe rất xa xôi. Cứ thế lâu lắm. Khi tôi tỉnh dậy, tôi bỗng thấy mình trơ trọi nằm trên một hòn đảo hoang không một bóng người.

 

© Nguyễn Huy Thiệp

Tôi Yêu Hai Bài Thơ Huy Cận

Kỷ niệm 100 năm ngày sinh nhà thơ Huy Cận (31.5.1919 – 31.5.2019)

*Thanh Thảo

(Baoquangngai.vn)- Người ta thường ca ngợi những bài thơ có cảm thức vũ trụ của Huy Cận. Đúng là những bài thơ ấy rất hay. Nhưng bạn có biết không, vũ trụ thì mênh mông quá. Trong khi con người lại quen với những gì gần gũi. Có hai bài thơ của Huy Cận mà tôi cảm thấy gần gũi nhất với mình. Hai bài thơ ấy gần gũi với thiên nhiên, gần gũi với làng quê, gần gũi với những gì gần gũi nhất của con người ở mọi thời. Đây là bài thơ thứ nhất:

                      BUỒN ĐÊM MƯA                                                                                                    Tặng Khái Hưng Đêm mưa làm nhớ không gian Lòng run thêm lạnh nỗi hàn bao la Tai nương nước giọt mái nhà Nghe trời nặng nặng, nghe ta buồn buồn Nghe đi rời rạc trong hồn Những chân xa vắng dặm mòn lẻ loi… Rơi rơi…dìu dịu rơi rơi… Trăm muôn giọt nhẹ nối lời vu vơ… Tương tư, hướng lạc, phương mờ Trở nghiêng gối mộng, hững hờ nằm nghe Gió về, lòng rộng không che Hơi may hiu hắt bốn bề tâm tư…

Bài thơ tặng Khái Hưng. Tôi nghĩ, có lẽ vì Khái Hưng rất yêu thích bài thơ này, nên ông được tặng. Khái Hưng đã yêu đúng. Một bài thơ ở khoảng giữa của bất cứ cảm giác nào về một không gian mưa. Và, mưa đêm. Nó hiện thực đến không thể hiện thực hơn:                            “Tai nương nước giọt mái nhà                            Nghe trời nặng nặng, nghe ta buồn buồn” Không có trời nặng nặng, thì cũng không có ta buồn buồn. Và ngược lại. Đó là sự giao cảm có trọng lượng giữa “nước giọt mái nhà” và cái “buồn buồn” không thể định danh hay định vị. Nhưng nó cũng phi thực đến không thể phi thực hơn:                           “Nghe đi rời rạc trong hồn                            Những chân xa vắng dặm mòn lẻ loi…” Nhịp mưa đi trên mái nhà, hay trong tâm hồn của nhà thơ, nó “rời rạc”. Cảm nhận về những “bước chân mưa” như thế, tôi cho là tuyệt tác. Tôi cũng đã bao lần nằm nghe trong đêm mưa tiếng “nước giọt mái nhà” như thế, và chắc rất nhiều người cũng có chung cảm giác như vậy. Nhưng viết ra được trong hai câu lục bát ngắn ngủi, làm hiện lên cái cảm giác chơi vơi miên man mà rời rạc lẻ loi xa vắng như thế, thì chưa ai làm được. Âm thanh đã thấm nhập, không chỉ nghe bằng tai nữa, mà nghe bằng cả con người mình, từ hồn đến xác. Đó là thơ đi giữa “cảm” và “tưởng”, nó làm nên một “tiểu vũ trụ” cho riêng mình, gạt ra ngoài mọi thêm thắt hay bình tán vô ích. Thơ ấy đã nội tâm hóa vũ trụ, nội tâm hóa thiên nhiên, nội tâm hóa chính cảm thức của nhà thơ. Huy Cận là nhà thơ cổ điển như vậy. Cổ điển khi ông đưa thơ phương Tây và thơ phương Đông lại gần nhau, hòa nhập với nhau. Bởi trong cách thể hiện, là phương Tây. Nhưng cái hồn, là phương Đông. Huy Cận chịu ảnh hưởng của Xuân Diệu. Nhưng ông đi xa hơn Xuân Diệu ở cách hòa nhập Đông-Tây này.    Bây giờ tôi càng hiểu, sự giản dị là một thượng phẩm trong thơ. Sự giản dị ấy phải phát xuất từ tâm hồn anh, rồi nó tìm được sự giản dị trong thiên nhiên, trong cả vũ trụ nữa, nếu cần. Nó giữ một vẻ “trung tính” nào đó, rất khó cắt nghĩa, nhưng có thực. Thơ Huy Cận thường có cái vẻ “trung tính” đó, không phải ông cố làm ra cái vẻ ấy, mà tự nhiên nó có trong thơ ông. Có phải trung tính là bản chất của vũ trụ ? Tôi không biết. Cái này phải hỏi các nhà khoa học vũ trụ. Còn Huy Cận, tự nhiên ông có được cái “trông lên” ấy, vậy thôi:                       “Da chiều mới tỏ sao Hôm                       Màu thanh thiên đã vào ôm giữa hồn” (Trông lên) Sự giản dị trong tâm hồn đã làm nên sự giản dị trong thơ. Mà biết đâu, giữa vô vàn sự phức tạp của mình, vũ trụ cũng cực kỳ giản dị. Có phải, Albert Einstein đã cảm nhận hết sức sâu sắc “sự giản dị vũ trụ” này chăng, khi Ông đưa ra Thuyết tương đối rộng (hay còn gọi là Thuyết tương đối tổng quát), công bố vào năm 1916, một thuyết hấp dẫn thành công nhất cho tới thời hiện đại. Tôi không biết. Điều này cũng phải hỏi các nhà khoa học. Nhưng đọc bài thơ Huy Cận, thì cảm nhận được sự giản dị mênh mông đó. Còn đây là bài thơ thứ hai:

                        ĐI GIỮA ĐƯỜNG THƠM                                                            Tặng Thạch Lam Đường trong làng hoa dại với mùi rơm Người cùng tôi đi dạo giữa đường thơm, Lòng giắt sẵn ít hương hoa tưởng tượng Đất thêu nắng, bóng tre rồi bóng phượng Lần lượt buông màn nhẹ vướng chân lâu Lên bề cao hay đi xuống bề sâu ? Không biết nữa. –Có chút gì làm ngợp Trong không khí…hương với màu hòa hợp… Một buổi trưa không biết ở thời nào Như buổi trưa nhè nhẹ trong ca dao Có cu gáy, có bướm vàng nữa chứ. Mà đôi lứa đứng bên vườn tình tự. Buổi trưa này xưa kia ta đã đi, Phải cùng chăng ? Lòng nhớ rõ làm chi! Chân bên chân, hồn bên hồn, yên lặng Người cùng tôi đi giữa đường rải nắng, Trí vô tư cho da thở hương tình. Người khẽ nắm tay, tôi khẽ nghiêng mình Như sắp nói, nhưng mà không; -khóm trúc Vừa động lá, ta nhận vào một lúc Cả không gian hồn hậu rất thơm tho Gió hương đưa mùi, dìu dịu phất phơ… Trong cảnh lặng, vẫn đưa mùi gió thoảng… Trí bâng quơ nghĩ thoáng nhưng buồn nhiều: “Chân hết đường thì lòng cũng hết yêu” Chân đang bước bỗng e dè dừng lại -Ở giữa đường làng, mùi rơm, hoa dại…

Bài thơ tặng Thạch Lam. Cả món quà và người được tặng hòa hợp với nhau vô cùng. Vì tâm hồn Thạch Lam cũng nhẹ nhàng, nhạy cảm và buông xả như bài thơ này. Cách đây hai năm, sau Tết, tôi ra Đà Nẵng gặp nhà văn Đặng Tiến mới từ Paris về Đà Nẵng ăn Tết, tôi đã đưa anh Đặng Tiến về Hội An thăm chơi với nhà văn Nguyên Ngọc. Hôm ấy, không gặp được Nguyên Ngọc vì anh bị ốm phải về điều trị ở Đà Nẵng, nhưng thật tình cờ, chúng tôi đã gặp chính “con đường thơm” mà Huy Cận đã viết bài thơ “Đi giữa đường thơm”.

Anh Đặng Tiến là một nhà bình thơ rất tinh tế, và rất am tường xuất xứ từng bài thơ hay. Con “đường thơm” ấy là một con đường nhỏ nhưng khá dài thuộc ngoại vi Hội An. Anh Đặng Tiến nói: “Cảnh trí hai bên đường này vẫn không khác mấy so với hồi Huy Cận viết bài thơ. Chỉ có khác, đường này xưa là đường đất, giờ là đường nhựa. Nhưng bóng tre và bóng phượng thì vẫn còn nguyên đó. Hồi nhỏ, tôi đi học cũng có nhiều dịp đạp xe trên con đường này, cứ có cảm giác lâng lâng thế nào ấy”.   Cái cảm giác lâng lâng đúng là cảm giác mà tôi nhận được từ bài thơ Huy Cận:                   “Người khẽ nắm tay, tôi khẽ nghiêng mình                   Như sắp nói, nhưng mà không; -khóm trúc                   Vừa động lá, ta nhận vào một lúc                   Cả không gian hồn hậu rất thơm tho” Cái lâng lâng ấy, vừa là những động chạm đầu tiên của tuổi học trò khác giới, vừa là những động chạm của thiên nhiên cũng đầy những trinh nguyên e ấp. Mừng cho Hội An giờ vẫn còn giữ được con đường thơm này, dù có khác một phần, nhưng những khóm tre, những cây phượng già vẫn còn, gió vẫn nhẹ mà nắng vẫn vàng ươm, cái lâng lâng ấy chưa mất.                      “Đường trong làng hoa dại với mùi rơm                       Người cùng tôi đi dạo giữa đường thơm” Mùi rơm cùng mùi hoa dại, bây giờ người thành phố mới thấy quí cái mùi thơm mộc mạc, như quí những dòng thơ trong trắng của Huy Cận. Bây giờ người ta có thể gọi đó là “thơ sinh thái” cũng được, vì có thể hít thở cái không khí sạch trong từ chính những câu thơ. Luôn luôn, bài thơ là một cơ thể thống nhất, dù người ta có nhận ra đôi mắt to tròn, làn da trắng mịn hay mái tóc dài mượt mà, thì cả cơ thể bài thơ vẫn là một. Và giọng nói trong bài thơ nữa, nhẹ nhàng như giọng nói người Hội An. Chính thiên nhiên làng quê của Hội An ngày xưa ấy đã cho Huy Cận bài thơ này. Bây giờ thì Hội An có hơi nhiều những resort hay khách sạn, may mà còn giữ được “con đường thơm” là nguyên mẫu bài thơ Huy Cận ngày xưa. Thơ Huy Cận cổ điển là như vậy. Và cảm thức vũ trụ nảy sinh từ những li ti bé bỏng thân yêu nhất, từ những “bước chân mưa” hay mùi hoa dại cùng mùi rơm mùa gặt phơi trên đường. Sự giản dị, đó cũng là một vũ trụ của Thơ. Tôi cảm thấy mát rượi cả người khi đọc bài thơ “Đi giữa đường thơm”, cứ như bóng tre và bóng phượng đã tỏa mát xuống mình giữa mùa hạ nóng bức./.     

Translation Poem Of Xuân Diệu: Vội Vàng By Nhien Nguyen Md

I want to turn off the sunshine, So, colors won’t fade I want to tie up the winds, So, fragrance won’t fly away. For bees and butterflies, here are the months of honey Here are flowers of green pastures Here are leaves of waving young branches. For loving souls, here are songs of passionate loves And here, twinkling lights on your eye-lashes

Every early morning, goddess of happiness knock at one’s door January tastes as good as a touching pair of lips I feel happy. However, I’m already halfway on the road of hurry I don’t wait to see the Summer sun before yearning for Spring Spring is coming, which means Spring is leaving Spring is young, which means Spring will become old When Spring ends, my life has nothing left My soul is vast but heaven’s grace is narrow And it does not allow human Youth to last any longer. Please don’t say that Spring will return

Every early morning, goddess of happiness knock at one’s door

Read More

If the Youth never shines twice. Heaven and earth will be here, but not I In my nostalgia, I yearn for the earth and the sky Month and year sweat odor of separation Quiet farewells spread over mountains and rivers… Pretty winds whisper through green leaves Are they feeling sullen, because they are flying away? Happy birds suddenly halt their singing Are they afraid that their end is coming? Never, oh, never again… Please hurry up! Season doesn’t fall into its evening yet. NHIEN NGUYEN MD 12/31/2016 Above is translation poem of the Vietnamese poem of XUÂN DIỆU: VỘI VÀNG (Tặng Vũ Đình Liên) Tôi muốn tắt nắng đi Cho màu đừng nhạt mất; Tôi muốn buộc gió lại Cho hương đừng bay đi. Của ong bướm này đây tuần tháng mật; Này đây hoa của đồng nội xanh rì; Này đây lá của cành tơ phơ phất; Của yến anh này đây khúc tình si; Và này đây ánh sáng chớp hàng mi, Mỗi sáng sớm, thần Vui hằng gõ cửa; Tháng giêng ngon như một cặp môi gần; Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa: Tôi không chờ nắng hạ mới hoaì xuân. Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua, Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già, Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất. Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật, Không cho dài thời trẻ của nhân gian; Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn, Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi, Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời; Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi, Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…. Con gió xinh thì thào trong lá biếc, Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi? Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi, Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa? Chẳng bao giờ, ôi! chẳng bao giờ nữa… Mau đi thôi! mùa chưa ngả chiều hôm, XUÂN DIỆU

If the Youth never shines twice.

Read More

Ma Cười – Tác Giả Ngọc Huy

Tiếc Gì 1 Like + Share Để Ủng Hộ Tác Giả Nhỉ:

Ở đời người thật sự gặp ma không nhiều, đôi khi những gì mà người ta cho là ma lại là ảm giác hay cũng chỉ là tưởng tượng ra mà thôi, nhiều người cho rằng ma không có thật nhưng lại không biết rằng đối với nhiều người gặp ma cũng chỉ là cơm bữa như bạn gặp người sống vậy và chỉ khi bạn thấy quá nhiều bạn mới hiểu ma cũng chỉ là bóng hình của người chết nơi dương thế mà thôi, nơi mà họ cũng có cuộc sống như chúng ta nhưng lại ở một thế giới khác, còn khi ma muốn gặp người thì chỉ có một khả năng ” họ còn điều gì muốn nói”…

1. Con Bò Cười

Tháng năm năm 2000 khi tôi được 8 tuổi, tôi cùng bà sang nhà “bà Liệu” chơi, thật ra là 2 bà thường hay pha chè và nói chuyện với nhau về mọi thứ thường ngày trong cuộc sống còn tôi nghe là chính,nghe được một lúc tôi hơi buồn lên quay đi ngắm cảnh, tôi nhìn lên bầu trời thấy một vầng trăng bạc to trên đầu, gió đêm mát mẻ xua đi cái oi bức của mùa hè, tôi với bà tôi và bà liệu ngồi ngoài sân, sau lưng tầm 5 mét là một con bò, nó đang ăn ngô, tôi nhìn thấy dõ nó đang nhai ngô và cái tiếng ” dạo dạo…” Khi nhai vang lên, tôi thấy khá hiếu kì vì tôi chưa nhìn thấy bò nhai ngô bao giờ, lên tôi cứ nhìn nó và xem nó nhai, và cười hi hi nhìn nó, nó thật hiền lành và tôi cứ nhìn nó nhai ngô và cười vì lần đầu tiên tôi thấy bò nhai ngô như một đứa trẻ thấy cái gì lạ thì đều tò mò nhưng được một lúc tôi lại chán và dựa vào vai bà và nghe bà nói chuyện với và liệu bỗng chợt có cơn gió ” lạnh” từ ” nghĩa trang ” trước nhà bà liệu thổi tới, nhà bà ở đầu làng trên đầu làng có mấy mẫu ruộng và cái nghĩa trang ” khổng lồ” của làng ” thanh sầm” khi cơn gió qua đi tất cả lại trở về như cũ chỉ có điều không hiểu tại sao tôi có cảm lành lạnh và rùng mình lên. ” Bụp” một cái bắp ngô đã bóc hết lõi rơi ngay đầu tôi, tôi ” ơ” lên một tiếng và hỏi cắt ngang câu truyện mà hai bà còn đang kể, tôi hỏi:” bà ơi hình như lõi ngô này rơi vào đầu cháu?” 2 bà nhìn tôi xong lại nhìn cái bắp ngô xong phá lên cười, 2 bà bảo tôi ngốc nghếch, nhà bà liệu giờ này không có ai cả vì ông” thu” chồng bà thì đã đi xây chưa về vì cái nghề thợ xây nếu nhận được công trình xây dựng lớn thì có khi mấy tháng mới về một lần, còn chú ” tuyền” con bà thì đang học cao đẳng xây dựng trên hà nội, lên bà ở nhà một mình vì vậy mà bà hay dủ bà mình sang chơi cho đỡ buồn, bà liệu nói:” cái thằng hâm này lại buồn ngủ rồi phải không?” Bà mình cười và nhìn mình nói:” trưa đi học về ngủ rồi mà giờ lại buồn ngủ à?, tôi đang để ý cái bắp ngô lên nói là:” không ạ”. Thấy tôi vậy hai bà lại nhìn tôi cười, Xong hai bà lại nói chuyện với nhau và tiếp diễn câu truyện lúc nãy, tôi thì đang nhìn bắp ngô và tự hỏi :” cái bắp ngô này ở đâu ra nhỉ? Chẳng lẽ là từ trên trời rơi xuống chăng?” Đang miên man suy nghĩ và nhìn lên trời xem có phải chú cuội nén cái bắp ngô vào đầu mình không thì tôi bắt đầu nghe thấy tiếng động lạ ở sau lưng là lạ như tiếng ai đang nhai? Xong tôi nghe tiếng” dạo dạo…” Ồ chắc con bò rồi hi hi tôi quay lưng lại để xem tiếp con bò ăn ngô nhưng ôi cha mẹ ơi, con bò to như vậy mà nó nhe 2 hàm răng trắng tinh to đùng và đều đặn nhìn tôi cười một cách thoả mãn, mồm nó vẫn còn dớt dãi khi đang nhai ngô và dãi dớt vẫn đang chảy xuống đất nhưng nhìn kỹ cái dớt đó đỏ như máu và đang chảy dần xuống đất, mắt nó mở to nhìn tôi. Khi đó tôi chết đứng luôn vì tình cảnh lúc đó quá kinh hãi tôi chỉ còn biết trơ trơ mở to mắt nhìn nó, nó cứ vừa nhai ngô vừa cười như vậy và nhìn tôi với cặp mắt trêu đùa, chẳng biết bao lâu nữa, chỉ khi 2 bà thấy tôi ngoái cổ lại lâu quá mới đập người tôi hỏi” cháu sao thế?” Tôi mới giật mình và hét thật to ” con bò…” Xong tôi lấy tay chỉ vào con bò nhưng lạ thay từ lúc tôi quay lại với bà tôi và nói con bò khi tôi quay đầu lại và chỉ tay vào nó thì nó lại bình thường vẫn hiền lành và vô hại đang ăn ngô rất điềm tĩnh, 2 bà bị tôi nói to quá giật mình hỏi:” con bò làm sao?” Tôi trả lời ” cháu thấy con bò nó cười với cháu” tôi nói xong trực sắp khóc vì sợ thì ” ha ha ha ha ha….” 2 bà đều bò ra cười, cười đến nỗi tôi sắp khóc mà cũng thấy ngán luôn không muốn khóc nữa, sau một tràng cười lia lịa bà tôi nói:” thàng hâm, lại buồn ngủ ak, uk con bò nó cười, đi về… ” bà tôi cười từ lúc đi ra khỏi nhà bà liệu cho tới gần về luôn, còn tôi chỉ nhìn con bò và sợ hãi, nhưng nó vẫn vục đầu vào cái thau ngô và ăn rất ngon như chẳng có cái gì cả, ngay cả tôi đã đi qua nó và đi khuất sau cánh cửa tôi vẫn thấy nó ăn và không ngoảnh đầu lên nhìn tôi như thể 10 phút liền nhìn tôi cười như chưa từng xảy ra vậy…

2.Con Chó Cười

4-7-2016, Em xách ba lô lên và về quê, căn bản là công việc của em không mấy thuận lợi lên em quyết định về quê chơi ít hôm vì ở trên hà nội cũng không giải quyết được gì và cuộc sống cũng rất buồn, sau khi ra cửa khẩu “phúc tân” em đón xe về hưng yên luôn ngay sau khi về nhà và ăn cơm trưa, em sang nhà thằng ” Dương” chơi, thằng này bị gay nhưng nói thật nó là thằng bạn tốt nhất mà em còn xót lại tới bây giờ vì nhà nó mở trang trại lên nó rủ da trang trại ở gần đấy chơi và ngủ ở đấy luôn nhưng ra tới nơi thì đập vào mắt em là cái ” nghĩa trang” gần đó cách tầm 300 mét em thấy vậy hỏi nó một câu:” mày xây trang trại đéo gì gần ngay cái nghĩa trang thế hả?”, nó nhìn em cười trừ nói:” kệ cha nó cứ có tiền là được” nhìn thì xa nhưng em cũng hơi ngán cái kiểu mở trang trại gần nghĩa trang thế này, nhưng chắc là do không có đất với lại nó cũng xa rồi chỉ có điều là nhìn đi nhìn lại mà thấy cái nghĩa trang ngay bên cạnh nghĩ cũng hơi nản nhưng chắc là do em nghĩ vậy thôi chứ người ta giờ chỉ lo đồng tiền bát gạo có ai để ý cảnh quan làm gì ? lên dù nhìn cái quang cảnh không mấy thích thú này cũng kệ vậy. Tối đến 2 thằng lấy 2 chai rượu ngô ra nhậu với con mực vừa nướng, vừa ăn vừa nói đủ thứ truyện, nhất là truyện yêu đương của thằng này :)) mà em tả qua cái trang trại một chút trong trang trại là một ngôi nhà cấp 4 lợp mái tôn ở giữa khu đất với cây cối xung quanh và cái ao nhỏ ngay trước mặt, trong trang trai giờ này chỉ có em với thằng dương và con “bi” con chó to như chó sói ý, nó là giống béc zê, lúc đầu khi em mới ra nhìn thấy con này em cũng hơi ngại bởi nó chỉ cần ” đợp” cho 1 cái thôi là nằm trên giường ít cũng nửa tháng, nhưng con này khá là hiền chỉ sau một lúc nó vẫy đuôi luôn với em, bây giờ ngoài trời đã 5h30′ mặt trời chiều đã ngả về phía tây, em cũng thằng bạn mới uống được 2 chén thấy trước cổng nhà thằng này treo giương ” bát quái” ngay đầu cổng nhìn ngộ ngộ, em thấy nó hơi dị lên cười hỏi:” từ trước tới giờ tao chưa thấy ai treo gương bát quái ở đầu cổng cả, nhà mày treo nó làm đéo gì vậy?”. Thằng kia thấy em hỏi nó nói đùa:” treo cho vui” rồi cười, chén chú chén anh qua lại được một lúc em mới để ý cái nhà nó khá dộng 2 bên kê 2 cái giường trong ở giữa là bộ bàn ghế nhựa có bộ ấm chén với cái điếu cầy, trên cao cuối cùng là cái bàn thờ và một cái bát nhang nhìn lên trên bát nhang em thấy có cái bùa to như mặt giấy A4 vẽ hình con hổ giáng ngồi ở giữa xung quanh là mấy cái chữ tàu nhìn vào đau hết cả mắt, em mới lớ ngớ hỏi:” sao nhà mày treo lắm ” bùa bả” vậy?” Nói xong em quay xang thằng “gay” này xem nó trả lời sao, thì nó nhìn em hơi có vẻ bực, em cũng hơi ngạc nhiên trước thái độ của nó, xong nó nhìn em và bỏ luôn cốc rượu đang uống dở xuống, nó nói:” mày hỏi cái đéo gì mà lắm vậy? Uống đi hỏi nhiều” em cười, uống tầm phê phê rồi thằng dương bắt đầu nói như đủ thứ truyện và nó nói được một lúc tự nhiên nói với cái giọng hơi buồn:”nhà tao gặp lắm truyện lạ lắm mày ạ!” Em thấy thế hơi tò mò em nhìn hỏi nó:” ồ nhà mày có cái truyện đéo gì mà tao không biết vậy?” Em với nó chơi với nhau từ khi còn bò cùng nhau vì 2 nhà thân nhau lên khi còn bé em hay khóc và không chịu ăn cháo vì để dỗ em ăn mẹ em thường đưa em đi chơi vừa đi vừa dỗ cho em và mẹ em hay sang nhà hàng xóm chơi thân nhất là bác ” giang” và bác ” oanh béo” là bố mẹ của thằng dương đúng lúc nhà bác giang cũng có thằng dương,thế là hai thằng bạn chơi với nhau từ hồi ăn ” bột” :)) lên mẹ em hay mang em sang nhà thằng dương chơi bởi vậy lên 2 thằng thân nhau lắm, có điều lớn lên vì cuộc sống lên mỗi đứa một nơi em thì học xong trường du lịch thì lại làm lễ tân ở khách sạn phố cổ nó thì không học hành gì lên ở nhà làm may và giúp đỡ công việc cho gia đình mới đây thì nhà nó mới mở cái trang trại này lên nó cũng bỏ nghề làm may và về phụ giúp ra đình, thấy nó nói vậy em mới hỏi thế. Thêm nữa 2 thằng là bạn thân lên nói năng cũng tuỳ hứng :)). Nó thì cười mỉm, nó bảo:” từ ngày nhà tao làm trang trại tới nay có nhiều truyện là lắm mày ạ, bắt đầu là của bố tao truyện là ông già tao ra đây trông trang trại thời gian đầu thì không sao nhưng được hơn tháng thì bắt đầu có chuyện, bắt đầu là những giấc mơ nhưng mơ lạ lắm mày ạ! Ông ý mơ rằng thấy một người con gái đẹp lắm, tắm dưới ao nhà tao và rủ ông già xuống tắm chung cho vui, ông già tao từ trối nó khi tỉnh dậy thì ốm nguyên một tuần luôn, mày biết rồi đấy bố tao khoẻ như trâu ấy vậy mà giờ ông ý hay đau ốm lắm”. em nhăn mày lại nói:”Đm cái gì đéo gì vậy?, mày đang nói đùa tao à?. Nói xong nhìn thẳng vào nó, nó thở dài và nói:” tao nói dối mày làm gì? Mà lạ hơn nữa là ngày nào cũng mơ đi mơ lại chỉ một giấc mơ ấy thôi, khi tỉnh giấc mơ ông ý mặt mày tái mét chân tay lạnh ngắt, sau lưng thì đẫm mồ hôi, có đêm ông ý còn kêu la và hét lên mới choàng tỉnh cơn mơ” em nghe thế mặt hơi nghiêm lại :” chắc không có gì đâu, bố mày tuổi đã cao lên hay mơ cũng không có cái gì là lạ”. Thằng Dương nó nói ngay:” không phải đâu mày ạ, ông ý mơ mới chỉ bắt đầu thôi, được một tuần chỉ mơ nhưng sau đó mấy hôm không những chỉ mơ thôi đâu mà còn…” Em hỏi gắt:” còn gì?” Nó nói:” còn có người gõ cửa gọi tên lúc nửa đêm nữa mày ạ”. Em hơi dật mình nhưng vẫn nói cố:” hay là ông già mày mộng du” thằng Dương nhìn em nói:” không phải đâu, cả bà già tao cũng bị chứ không riêng gì ông già tao, bà già tao nằm ngay đầu giường mà bà nói trong đêm có người gọi tên bà bảo bà đi theo nhưng mẹ tao không chịu, dụ bà già tao không được thì lại qua mấy hôm lại có cái vong trẻ con nó cứ van xin cho nó vào nhà vì nó nói ngoài này lạnh và khó chịu lắm lại hay phải nhịn đói và rách rưới lẻn nó cứ xin vào nhà để không phải chịu đói rách nữa, tất nhiên là già già tao không chịu nhưng vì sợ lên sáng gia bà vẫn thổi xôi và thịt gà cúng chúng nó mong chúng nó bỏ qua vậy mà tới đem sau không phải một vài đứa trẻ con mà là một ” đàn” ma luôn, có già có trẻ, có nam có nữ cứ xin vào nhà và xin ăn luôn, bà già tao hết chịu nổi lên cũng ốm luôn từ hồi đó đấy, công việc trông trang trại chỉ có bố tao và tao trông thôi và phải có từ 2 người trở lên ở đây, mẹ tao có truyện gì đến trang trại thì chỉ đến vào buổi sáng thôi chứ bà không đến lúc buổi tối đâu!”. Nó nói tới đây thì không nói nữa giọng nhỏ đi, ” Vãi*** Đm thế nhà mày sao không mời thấy trị chúng nó đi? Sao để bọn nó hoành hành vậy?”Em nói, thằng dương nó bực mình nói” mày tưởng nhà tao không mời chắc ngay khi ông già tao bị là đã mời rồi nhưng nói thật nhà tao mời tất các kiểu thể loại thầy rồi mà không ăn thua?”. Tôi nói ” cái gì cơ không ăn thua á? Vãi*** Thật?” ” uk, mà đấy chưa phải là kinh khỉng nhất đâu, có hôm chị tao trông với bố tao, bà ý kể lúc ý là 12h đêm rồi bố tao lúc ý cũng ngủ say rồi vì biết trang trại có ” ma” nhưng không biết tại sao đêm hôm ý bà ý không ngủ được, không biết làm gì nằm im trong chăn nhưng lúc gần sáng chị tao lại nghe thấy tiếng sì sào ngoài sân, bà tưởng trộm nó vào bà ý mới bật điện dậy nhòm qua khe cửa xem có phải trộm không? Vì cam nhà tao tới lúc thu hoạch rồi giờ mà có truyện gì thì đúng là chết luôn, bà ý sợ nhưng vẫn phải xem đó có phải trộm cướp gì không?Nhưng mày biết bà ý nhìn thấy gì không? Bà ý nhìn thấy ngay trước cửa nhà tao là 2 bóng trắng trong suốt nhìn không dõ là nam hay nữ nó cứ lù lù có hình giống con người nhưng không có ngũ quan đứng ngay trước mặt bà ý, thế là bà ý sợ quá không cử động được miệng kêu ú ớ sau đó ngất đi”, tôi hỏi vội”thế chị mày có sao không?” Thằng dương nói:” không sao rồi, nhưng từ ngày đó bà ý không ra đây nữa mà bảo tao ra với ông già tao ra thôi” tôi nhăn mặt lại và tôi hỏi:” thế rồi sau đó thì sao?” Nói nói:” còn sao với trăng gì, nhà tao lại đi mời thầy, thầy bảo tại nhà tao gần cái nghĩa trang kia lên vùng quanh đấy có nhiều ngôi mộ hoang, nó đến phá nhà tao vì nhà tao xây gần ” nhà” chúng nó mà không cúng bái cho chúng nó, lên nó mới ” trêu” . Tôi nói:” Mẹ nó trêu đéo gì bựa vậy??” Em hỏi tiếp:” thế cuối cùng có bắt được chúng nó không?”. Nó phì cười ha hả nói:” nếu bắt được bọn nó đã hay, ông thầy nói phải cúng chúng nó thì chúng nó bỏ qua, từ hôm đó nhà tao cũng gặp ít hơn” thằng Dương nói với giọng chán nản, tôi hỏi” ít hơn???” Nó nói:” Đôi khi vẫn dính “phốt” tôi hỏi:” sao vậy?” Nó nói:” ôi ai bảo nhà tao làm đúng cái nơi mồ mả nhiều vãi*** biết thế này nhà tao đéo làm trang trại cho xong, giờ đôi khi vẫn dính nhưng chúng nó chỉ trêu thôi, chứ không bị doạ nạt như trước nữa nhưng vẫn có hôm tao bị chúng nó ném đá, ném xong còn dung cửa sổ của tao nữa, bực mình vãi *** ” tôi cũng thấy hơi sợ và hơi dun hỏi thằng dương:”thế sao nhà mày không thuê thầy pháp cao tay vào trị bọn nó đi chứ ai để thế?” Nó cười khẩy bảo:” mày nghĩ “trị” chúng nó dễ thế à? Chung quy lại là nhà tao vẫn ở trên đất của nó, nói một cách đúng hơn là cướp ” đất” của nó, nó đã để cho làm ăn là may rồi…” Tôi không phục và nói xen vào:” thằng hâm này,có tiền thì di dời mấy cái mộ hoang đó đi còn thuê thầy pháp thì ở cái đất hưng yên này thiếu đéo gì thầy giỏi mà nhà mày phải sợ” Nó phá lên cười:” mày nghĩ đuổi tà đuổi quỷ dễ thế cơ à? Thầy cúng nói thật cũng chỉ là kẻ giao tiếp với 2 giới người và ma mà thôi, cũng không siêu nhiên như mày nghĩ đâu” hai thằng chém gió mà không để ý trời đã tối từ lúc nào, tôi và thằng Dương đang uống thấy con “Bi” gâu lên và sủa thì 2 thằng nhìn ra thấy nó đang đuổi theo một con đom đóm to lắm mà nó cứ nhảy trồm lên như muốn bắt con đom đóm kia vậy và hào hứng đuổi theo nó, 2 thằng bọn tôi thấy thế thì cười nghĩ cu ” bi” lại có bạn chơi cơ đấy, nó cứ đuổi theo con đom đóm xanh nè kia như vừa đuổi theo khúc xương vậy nhìn đến ngộ, 2 thằng tôi uống lất khất nói chuyện tới 9h 45′ thì muốn đi ngủ vì tôi đi xe bus về lên mệt với lại uống rượu rồi thì chỉ đi ngủ chứ đi đâu được nữa, thế là tôi và thằng dương ra sân đánh răng bất chợt tôi hỏi:” con bi đâu mày?” Thằng Dương cũng nhăn mày nhìn cung quanh và bắt đầu gọi to” Bi , Bi…” Gọi mãi gọi mãi mà không thấy nó đâu lên 2 thằng tôi cầm đèn pin đi tìm nó xem nó chạy đi đâu, thằng dương còn chửi bậy vài câu vì không hiểu nó đi đâu rồi tìm khắp trang trại mà không thấy, tôi hỏi:” lúc nãy tao với mày đều thấy nó chạy theo con đom đóm có khi nào nó chạy mấy cái mộ hoang không?” Mấy cái mộ hoang không có ai đến nhận lên người ta không cho chôn trong nghĩa trang của làng mà chỉ chôn gần sát đấy, nhìn cũng thấy thương khi mà không ai biết dưới những cái mộ đó là ai đang nằm vì không có thân nhân tới nhận lên cả năm không ai cũng bái, cỏ thì mọc um tùm, có cái còn nhìn cả thấy ” lỗ chuột” nữa nhìn mà sao thấy buồn, những cái mộ này đa phần là từ ngày xưa chiến tranh chết ở gần làng không ai tới nhận nghĩ cũng tội, tôi không hiểu sao khi vừa bước chân đến mấy cái mộ này thấy hơi lạnh mặc dù trời mùa hè ngày nóng đêm cũng chỉ có gió thôi chứ không khí vẫn còn oi bức lắm, nhưng vì nghĩ nơi đây tuyền mả là mả lạnh thì cũng bình thường, tìm xung quang lại không thấy gì thằng dương bảo về ngủ, bởi bây giờ đã gần 11h đêm rồi tìm mãi không thấy thôi về có gì sáng mai tìm chứ giờ biết nó đi đâu mà tìm, nó vừa đi vừa chửi, tôi không nghe dõ nó chửi cái gì hoá ra nó nghĩ chắc bọn ” trộm chó” bắt trộm nó đi rồi, lên nó mới chửi lung tung như vậy vừa về tới cổng chúng tôi dật mình khi thấy con ” bi” đứng trước cổng ngoảnh mặt đứng im một chỗ và nhìn chằm chằm vào chúng tôi, nhìn nó như cái bức tượng vậy mà cứ mắt ti hí nhìn tôi, thằng dương quát:” Bi, mày đi đâu vậy? Mày biết tao tìm mày bao lâu không?” Nói rồi tiến sát con”Bi” nhưng tôi thấy hơi lạnh người vì thấy nó cứ mắt ti hí nhìn chúng tôi, và không di chuyển gì cả, cứ như khúc gỗ vậy, mà đuôi nó cụp xuống không mừng khi chủ về, thấy hơi lạ thằng dương cũng thấy vậy nhưng vì bực tức con bi, nó nôi luôn cái dây xích ở cổ và kéo qua cánh cổng và bắt đầu mắng con bi nhưng khi nó vừa được kéo qua cái cổng thì lại vẫy đuôi nhảy tung tăng hớn hở chỉ lạ là không mở miệng gâu gâu như mọi khi, nó nhảy chồm lên 3-4 lần và quẫy đuôi chui tọt vào nhà và chui ngay vào gầm giường của tôi, nhìn thấy nó hơi lạ nhưng cũng kệ vì may là tìm thấy nó rồi, chỉ có điều tôi không hiểu nghĩ sao lại bất chợt nhìn cái gương bát quái ngay bên cạnh tôi đang treo trên cổng tôi, nhưng rồi lại vào nhà nói mấy câu với thằng dương rồi anh em đóng cửa tắt đèn và mỗi thằng một giường, vừa nằm đã nghe thằng dương cằn nhằn vì vụ con bi và quát con bi xem nó như thế nào thì lạ thay nó không phản ứng gì cả, thằng dương định xuống giường xem thì cả hai thằng nghe thấy tiếng hít thở nhè nhẹ của nó nghĩ là nó ngủ rồi lên kệ nó, nằm được 15′ thì tôi nghe giường bên kia thằng dương hít thở đều đều biết là nó đã ngủ tôi cũng ngủ ngay sau đó….

” Hí hí hí hí…” Tôi giật mình tỉnh giấc vì hình như có tiếng động lạ, cái đéo gì vậy nhỉ, mắt nhắm mắt mở nhìn lên đồng hồ tre tường “1h30″ oái sao mình lại thức dậy lúc này nhỉ, đang định nhắm mắt thì lại có tiếng động:” hí hí hí hí…” Tôi bỗng dưng tỉnh ngủ luôn mở bừng mắt ra, dưới gầm giường sao lại lạnh vậy nhỉ, tôi tự hỏi vì đây là mùa hè khí lạnh ở đâu ra?cảm giác lạnh hết sống lưng như kiểu mình đang nằm trên cái giường băng vậy, nhưng bây giờ là trời mùa hè mà, gió mát còn ít có nói chi lại lạnh như tiết trời mùa đông vậy, tôi tự hỏi cái quái gì đây nhỉ mà lúc vẫn còn mơ ngủ tôi hình như còn nghe thấy cái gì cơ mà. ” Hí hí hí hí hí…” Tiếng.. Tiếng con “Bi” tôi đang bắt đầu hoảng lên vì vừa lạnh vừa lạ thì từ giường bên kia thằng dương cũng dậy từ bao giờ cũng đập tay vào thành giường tới “bốp” một phát dõ to và hét lớn :” bi, mày điên à? Đêm rồi mày có cho mọi người ngủ không?” Sau đó tự nhiên hai thằng nhìn nhau, con ” bi” không phản ứng, cái quái gì vậy? Con bi thằng dương nuôi nó từ lúc mới chào đời, đối với con bi thằng này quý như vàng, con bi thì càng không phải nói nó lúc nào cũng mè nhoè làm lũng thằng dương,nó nghe lời thằng dương lắm, đi đâu cũng đi theo, mà chó ” béc dê” nổi tiếng là trung thành, nhìn cái thái độ hầm hầm khi tôi mới vào khu đất này con bi nhìn tôi với ánh mắt đầy cảnh giác và gầm gừ thế mà thằng dương quát một câu là nó lại vẫy đuôi tỏ ra thân thiện và lại lẽo theo sau thằng dương thì đủ hiểu con chó này ngoan thế nào vậy mà giờ nó cứ khác thường sao ấy, thằng dương thấy thế nhảy xuống giường bật điện lên xem con bi thế nào thì nó vừa mới chui đầu gầm giường và lẩm bẩm tự hỏi con chó này đêm nay sao vậy? Vừa mới chui vào gầm giường của tôi và nhìn con bi thì tự dưng người thằng dương run lên bần bật và Hét lên:” a a a aaaaaa….” Nó vội chui ngayra và ngã ngửa ra đằng sau nó còn cố dịch thêm một chút mắt nhìm thẳng vào con bi và mặt trắng bệch, mồm mở lớn mắt trợn trừng nhìn đăm đăm vào con bi tôi thấy lạ cũng nhảy từ trên giường xuống ngó đầu vào xem con bi thì ôi mẹ ơi, nó đang nằm đối diện với tôi, mắt mở lớn và nhe 2 hàm răng sáng bóng với những cái răng sắc nhọn hoắt cười nhìn tôi, ôi má ơi nó đang nhe răng cười, và cặp mặt mở to nhìn tôi cười “vui vẻ” tôi ” A” lên một tiếng lên bật ngã ra đằng sau y như thằng dương, thằng dương nhu đã hoàn hồn đập mạnh và người tôi kéo tôi ra phía cửa, mở cửa tôi cùng thăng dương chạy thục mạng ra sân, chưa kịp định hồn thì có luông gió lạnh thổi tới làm tôi với thằng dương lạnh người, cây xung quanh hơi dung lên xào xạc tôi bất giác ngoái lại đằng sau dật mình khi mà trước cổng có tầm hơn chục người đen thù lù, nhìn cái dáng như có cả người lớn và trẻ con vậy cứ đứng nguyên chỗ đó, nhìn hai thằng chúng tôi, hiểu ngay là gặp ma rồi vì bây giờ là 2 giờ sáng ai lại ra đây làm gì mà sao họ không có ngũ quan là đủ hiểu ngay rồi 2 thằng sợ tới mức muốn ngất luôn thế rồi không ai bải ai hai thằng đều hét to:” MAAAAAA…” Rồi cùng nhau lấy hơi vắt chân lên cổ mà chạy, hai thằng chúng tôi chạy thẳng thục mạng mà chỉ ước Sau có thể ngồi lên quả tên lửa mà phi về nhà,cố chạy cho thật nhanh về làng, chạy được hơn chục bước thì như có linh tính bọn tôi vừa chạy vừa ngoái lại xem mấy ” người” kia đâu, vừa nhìn thấy thì như muốn tắc thở luôn chúng nó quay ngoắt 180 độ từ nhìn trong sân giờ chúng nó đồng loạt nhìn chúng tôi chạy, má ơi lúc đó chỉ ước mình chạy nhanh hơn nữa mà về nhà kêu cứu thôi, chạy được một lúc tôi chạy thẳng về nhà tôi còn thằng dương chạy thẳng về nhà nó, lúc hai thằng tác ra lại càng sợ hãi, quay lại thấy có tầm 30 người già có trẻ có, nam có nữ có cách mình có 5 mét ôi cha mẹ ơi cái cảm giác lạnh từ người tới chân chúng tôi không chịu được nữa hét lên:” ma ma mọi người ơi ma…” Gọi thật to à cắm đầu chạy được tầm vài phút thì cũng có người dậy, tôi về tới cổng nhà mình mà hét lên:” bố mẹ ơi mở cửa cho con, ma ma…” Bố mẹ tôi thấy vậy thì chạy ra, còn tôi quay lại phía sau thì đã không còn ai….

Bố mẹ tôi chạy ra chạy ra mở cổng tôi mừng rơi nước mắt luôn, khi vừa mở cổng tôi chạy ngay vào trong nhà, chạy ngay vào buồng đứng đấy hoàn hồn, bố mẹ tôi chạy vào hỏi xem có chuyện gì thì tôi bắt đầu bình tĩnh lại, nhìn lại người toàn mồ hôi ướt đẫm hết cả quần áo, đang định bắt đầu nói được” con, con…” Thì tiếng chim quạ bay ngang qua kêu cắt đứt câu nói của tôi:” quạ quạ…” Người tôi run lên và dựa lưng luôn vào tường lấy lại hơi thở, sau đó được một lúc, tôi chưa kịp làm gì thì ông bà ” giang” bố mẹ của thằng dương sang nhà tôi dẫn theo sau cả nhà thằng dương gồm chị thằng dương là chị ” trang béo” và em gái nó là ” nhung” đi vào nhà tôi…

Còn tiếp….

Nghe Audio Truyên Mới

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn chúng tôi và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu

Bạn đang xem bài viết Nguyen Huy Thiep: Tuoi Hai Muoi Yeu Dau trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!