Xem Nhiều 2/2023 #️ Những Bài Thơ Về Rượu – Thơ Nguyên Lạc # Top 7 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 2/2023 # Những Bài Thơ Về Rượu – Thơ Nguyên Lạc # Top 7 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Những Bài Thơ Về Rượu – Thơ Nguyên Lạc mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Thơ Nguyên Lạc 

CHIỀU NGHIÊNG CHÉN

Rượu nay tôi lại mời tôi Chiều hôm nắng quái đổ dài bóng say!

Chén nghiêng rượu đổ chiều này Khóc người tri kỷ trời bày cuộc đau!

Lệ rơi cùng rượu trộn màu thấm lòng đất lạnh Sầu sao vẫn còn?!

CHIỀU ĐỘC ẨM

Tay nâng chén rượu chiều này Mời ai chẳng biết… thôi mời bóng ta Như buồn mây vội bay xa Để ta cùng với bóng tà huy phai

Sương đêm thắm lạnh vai rồi Tiếng đời đồng vọng từng hồi chuông khuya Muôn trùng điệp khúc não nề Nỗi buồn thiên cổ lại về đêm nay!

Đường đêm một bóng đổ dài Rượu say sao chẳng? Tình ai vẫn đầy!

UỐNG RƯỢU CÙNG TRI KỶ

Đau tình. ta khóc trong thơ Khổ đời. ta khóc phù hư kiếp người!

Nhân sinh chỉ một cuộc chơi Ngắn dài kệ nó nào mời nâng ly!

“Tửu phùng tri kỷ” mấy khi? Có nhau bầu cạn sá chi đêm ngày

Rạng hồng rồi lại tà huy Vô thường đời đó sầu bi chi người?

Cuộc ta. riêng giữ nụ cười Bao nhiêu khổ lụy sẽ rồi vèo bay

Nào người. nâng chén cùng say! Trăm năm dồn trọn rượu nầy tình chung!

Tranh Ailan Congtang

RƯỢU GỌI HỒN

Nâng mày đây chén rượu cay Hận trời. sao nỡ. giàn bày cuộc đau Tháng tư người vội lệ trào Một con bảo loạn nát nhầu tình ai?!

Chiến hào xưa vẫn mãi hoài Bạn xưa nay đếm một vài lệ rơi!

Thôi người ơi thôi tôi ơi! Xa miền miên viễn xin người cố vui! Này đây! một chén ly bôi Hồn xưa người hỡi rượu đây ta mời!

Hình như có tiếng lá rơi! Một cơn bão loạn thổi đời ai bay?!

LỜI GỞI BẠN KHATIEMLY

TÌNH VÀ TỬU

  “Hữu bằng tự viễn phương lai bất diệc lạc hồ!” [*] Văn chương chữ nghĩa một bồ Tửu lượng đâu kém ông Tàu ôm trăng Ông kia say chết dưới sông Bạn say không “chết nhăn răng”, sống đời Câu thơ bài phú tuyệt vời Mừng ông tôi viết đôi lời hoan ca Gẫm ra trong cõi ta bà Tửu Tình hai chữ khéo là mến nhau! Tửu vào Tình sẽ thắm sâu Tình và Tửu mãi ngàn sau phiêu bồng! ……… [*]  Hữu bằng tự viễn phương lai bất diệc lạc hồ – Luận ngữ Niềm vui nào bằng có được người bạn từ xa đến thăm

NGUYÊN LẠC

Nguyên Lạc Đọc Thơ Cổ Nhớ Người Xưa : Nguyễn Du

Nguyên Lạc ĐỌC THƠ CỔ NHỚ NGƯỜI XƯA : NGUYỄN DU

Nguyên Lạc ĐỌC THƠ CỔ NHỚ NGƯỜI XƯA : NGUYỄN DU THƠ TƯỞNG NIỆM NGUYỄN DU

Nhân kỷ niệm 200 năm ngày mất của Đại thi hào Tiên Điền Nguyễn Du (1820- 2020) tôi làm bài thơ tưởng niệm này:

TƯỞNG NIỆM NGUYỄN DU “Bất tri tam bách dư niên hậu Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như” *

Nến trầm đêm đọc người xưa

“Thập loài văn tế” xót xa hồn này

Tiên Điền thơ cổ kinh thay

Rợn hồn từng chữ từng lời oan khiên

“Còn chi ai quí ai hèn

Còn chi mà nói ai hiền ai ngu

Một phen thay đổi sơn hà

Mảnh thân chiếc lá biết là về đâu” [1]

“Long thành cầm giả” khúc đau

Ngậm ngùi thơ cổ bể dâu cuộc đời

Sắc hương đệ nhất một thời

Ðàn cầm thánh thoát giờ rồi tàn phai [2]

Trăm năm thoáng chốc thở dài

Bồi hồi chuyện cũ thương ai mà buồn

Động lòng khói sóng Tiền Đường [3]

Thương Kiều phận bạc “Đoạn trường tân thanh”

Hai trăm năm đấng tài danh

Bài thơ tưởng niệm con dâng tặng người

Đất nước tôi dân tộc tôi

Nguyễn Du hai chữ rạng ngời Việt Nam

* Không biết hơn ba trăm năm sau/ Thiên hạ ai người khóc Tố Như?- Độc Tiểu Thanh ký- Nguyễn Du [1] Câu thơ trong “Văn tế thập loại chúng sinh” – Nguyễn Du [2] Quái để giai nhân nhan sắc suy/ Song nhãn trừng trừng không tưởng tượng/ Khả liên đối diện bất tương tri – “Long thành cầm giả ca” – Nguyễn Du [3] Thúy Kiều trầm mình trên sông Tiền Đường- Đoạn Trường Tân Thanh BÀI THƠ TƯỞNG NIỆM CỦA LÂM THANH SƠN

Sẵn đây, tôi xin giới thiệu đến các bạn thêm bài thơ tưởng niệm Nguyễn Du của bạn Lâm Thanh Sơn, ở Hà Nội – một trong những người thuộc nhóm Tình Tự Dân Tộc chúng tôi, nhóm quyết chí giải oan cho đại thi hào Nguyễn Du – cụ bị “ai đó” kết án “đạo văn” Kim Vân Kiều Truyện của Tàu, “bê nguyên xi” truyện này dịch ra văn vần: Đoạn Trường Tân Thanh- Truyện Kiều. [*]

Link nhóm Tình Tự Dân Tộc:

https://www.facebook.com/groups/1141641829504367/?hc_location=ufi

Đây là bài thơ tác giả Lâm Thanh Sơn gởi đến tôi:

NHỚ NGUYỄN DU

Kính Gởi Cụ Tiên Điền

( Nhân kỷ niệm 200 năm ngày mất của Đại thi hào Nguyễn Du 1820- 2020 ).

Lâm Thanh Sơn

Hai trăm năm đã trôi qua

Hoa tàn, trăng khuyết xót xa những chiều

Đâu Kim Trọng, đâu Thuý Kiều?

Ai làm tan những lời yêu đá vàng …

Giai nhân, tài tử bẽ bàng

Long thành nức nở tiếng đàn Cầm ca

Mấy triều đại ấy trôi qua

Ngai vàng, điện ngọc hoá ra bụi rồi

Chỉ còn lại bấy nhiêu lời

Giữa nhân gian với cuộc đời đảo điên

Nào ai vua sáng, tôi hiền

Triều sau, sóng trước triền miên cõi người

Anh hùng cũng đến thế thôi

Văn nhân, thy sỹ cũng đời bỏ đi

Bảng vàng, bia đá ra gì

Ngàn năm dầu dãi khắc ghi hận lòng

Lối người xưa phủ rêu phong

Một lời một vận vào vòng tai ương

Con nghe trong sóng Tiền Đường

Chiều nay ngào nghẹn đoạn trường tân thanh …!

LỜI KẾT

“Truyện Kiều còn, tiếng ta còn. Tiếng ta còn, nước ta còn” (Phạm Quỳnh)

Bài diễn thuyết về Truyện Kiều này được Phạm Quỳnh đọc nhân lễ kỷ niệm ngày giỗ Nguyễn Du vào ngày 8 tháng 12 năm 1924, tức ngày mồng 10 tháng 8 năm Giáp Tý do Hội Khai trí tiến đức của ông tổ chức.

Nhân đọc lại dòng thơ cổ làm rạng danh nước Việt, tôi đốt 3 nén hương trầm để tưởng nhớ đến người xưa, đến công ơn của tiền nhân: Đại thi hào Nguyễn Du, người đã đóng góp biết bao công sức cho nền văn học nước nhà.

Nguyên Lạc [*] Đổng Văn Thành – China cho rằng: “Nguyễn Du chẳng những chỉ mượn đề tài của tiểu thuyết Trung Quốc mà dường như bê nguyên xi […]. Nguyễn Du không có bất kỳ một sáng tạo mới nào, chỉ chuyển thuật khá trung thực nội dung tiểu thuyết của Thanh Tâm Tài Nhân…” [ “Minh Thanh tiểu thuyết luận tùng” GS. Đổng Văn Thành – Theo Phạm Tú Châu “So sánh Truyện Kim Vân Kiều Trung Quốc và Việt Nam”]

“So sánh Truyện Kim Vân Kiều Trung Quốc và Việt Nam”

http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=5966&rb=0102 – @ Mờii đọc : – “Long Thành Cầm Giả Ca” của Nguyễn Du http://www.art2all.net/tho/laiquangnam/lqn_nguyendu_longthanhcamgiaca_gioithieu.htm

Những Bài Thơ Về Cuộc Sống Lạc Quan Được Yêu Thích Nhất

Nội Dung

1. SỐNG Sống mà vô dụng, sống làm chi Sống chẳng lương tâm, sống ích gì? Sống trái đạo người, người thêm tủi Sống quên ơn nước, nước càng khi. Sống tai như điếc, lòng đâm thẹn Sống mắt dường đui, dạ thấy kỳ Sống sao nên phải, cho nên sống Sống để muôn đời, sử tạc ghi. CHẾT Chết sao danh tiếng vẫn còn hoài Chết đáng là người đủ mắt tai Chết được dựng hình tên chẳng mục Chết đưa vào sử chứ không phai Chết đó, rõ ràng danh sống mãi Chết đây, chỉ chết cái hình hài Chết vì Tổ quốc, đời khen ngợi Chết cho hậu thế, đẹp tương lai.

2. Dòng đời lúc nổi lúc chìm Lúc phiêu dạt, lúc có mình không ta Lúc đời ngoạn mục thăng hoa Lúc cay, lúc đắng, lúc xa, lúc gần Lúc thắng, lúc bại, khổ thân! Lại có lúc sang đúng chiều chiều sai Ngày mai lại đúng Có lúc nằm mơ mong thoát kiếp dại khờ Lại có lúc không biết sống đến mai Mà dành củ khoai đến mốt Khi vinh, khi nhục nên phải biết sống căn cơ Như âm dương nghịch cảnh đợi chờ Cho nên muốn trọn kiếp người Phải tu thân tích đức, phải nuôi chí bền Khổ công rèn luyện mới nên Dòng đời hết đục trong liền mênh mông. Trôi vào bất tận biển Đông Dòng đời sáng mãi trong ngần vinh quang!

3. Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm Là người, tôi sẽ chết cho quê hương Là chim, tôi sẽ cất cao đôi cánh mềm Từ nam ra ngoài bắc báo tin nối liền Là hoa, tôi nở tình yêu ban sớm Cùng muôn trái tim ngất ngây hoà bình Là mây, theo làn gió tung bay khắp trời Nghìn xưa oai hùng đó tôi xin tiếp lời Là người, xin một lần khi nằm xuống Nhìn anh em đứng lên phất cao ngọn cờ

4. Anh bình tĩnh dừng tay mà suy nghĩ Em nửa đời chỉ lo lắng chồng con Phận làm dâu luôn hiếu thảo vẹn tròn Luôn chu đáo từng bữa ăn, giấc ngủ. Anh rỗi việc chỉ bạc, bài, bia rượu Sức thanh niên làm chưa đủ miệng ăn Anh biết nhà hoàn cảnh rất khó khăn Bao nhiêu việc nhọc nhằn mình em gánh. Em cố gắng chưa một lần tị nạnh Mong gia đình được hạnh phúc ấm êm Nén vào tim những chua xót, nỗi niềm Anh vui vẻ… cả thâu đêm suốt sáng. Khổ thế nào bản thân mình cũng ráng Không một lời than vãn với người thân Chỉ khuyên anh ý thức việc nào cần Không để tâm biết bao lần đánh vợ. Có nhiều đêm ôm tủi buồn nức nở Sợ mẹ buồn cố nuốt lệ vào trong Với bạn bè vẫn mang tiếng có chồng Đêm hiu hắt bởi phòng không gối chiếc. Vì gia đình em nhận phần thua thiệt Anh vô tâm nên đâu biết em đau Ôm con thơ nuốt cay đắng, nghẹn ngào Nghĩ tình nhau không một lời oán trách. Tự nhủ lòng đây chính là thử thách Cố gắng lên sẽ có cách vượt qua Hãy bình tâm suy nghĩ lại anh à Để con trẻ được có cha lẫn mẹ.

5. Em vừa tặng nỗi buồn đêm vắng Ta mang về buồn đắng đêm mưa Đời buồn bỗng chốc lay đưa Niềm đau vụt tới cày bừa lòng ta Nhấp một ngụm trăng tà bóng nhạt Cổ độ sầu cọ xát tim đau Mơ trăm chỉ thấy một màu Gom vào ghép lại tình đau muôn chiều Cho tình khóc lệ ùa phần thảm Em thiên thần ảm đạm chiều thu Ngông cuồng chẳng sợ ngục tù Ngu ngơ ta hái buồn thu vĩnh hằng Đắng tình thật lòng băng dạ đá Tím môi hồn mệt lã đau thương Sầu gieo dày đặc dặm trường Đời ta đắng chát trăm phương đợi chờ…

6. Thời khắc đang đi nhịp thái bình Dịu dàng gió nhạt thổi mây xanh Hàng cây mở ngọn kêu chim đến Hạnh phúc xem như chuyện đã đành Lẩn cụm hoa trời rơi dáng bướm Nỡ chen hoa lá tiếng vành khuyên Ngoài đường buổi sáng thơm hương mới Thú sống thơm mùi cỏ mới lên Kia treo trái mộng trĩu cây đời Ngang với tầm tay ngắn của người Nhưng múa vu vơ tay đã mỏi Ê chề đời thoảng vị cơm ôi…

7. Đã là người bạn trăm năm Tránh sao những lúc ăn nằm với nhau Kim đâm vào thịt thì đau Thịt đâm vào thịt, nhớ nhau suốt đời Vậy nên cậu hãy nhớ lời Xếp hình là chuyện muôn đời vẫn nên Nó xua đi những muộn phiền Nó là hành động gắn liền tình yêu Thế nên không ít thì nhiều Cũng lên lắp ghép thì yêu mới bền Không nên phân biệt dưới trên Lúc xuôi lúc ngược, lúc nên khoan, dồn Yêu nhau bằng cả tâm hồn Yêu nhau bằng lưỡi, bằng l.. bằng tay

8. Mưa đầu mùa bong bóng vỡ mặt sông Sóng cuộn phù sa đổi màu con nước Lũ xô dòng ai xuôi ai ngược Mãi tha hương một kiếp lục bình Cánh đồng xanh thao thức chuyển mình Đàn ong mật bỏ cành dời tổ Bầy kiến ngậm ngùi xa hang ổ Bến sông chìm xuồng gác ngực bờ cao Bên hiên nhà cá giỡn bóng trăng sao U ẩn đêm trường ai buông câu hát Bài vọng cổ gió đưa dìu dặt Chợt bùi ngùi sông nước mênh mông Như lũ bướm vàng chấp chới giữa đồng không Chút hồn nhiên màu hoa điên điển Chẳng ngỡ ngàng khi đồng xanh hoá biển Người nông dân ôm câu lưới ra đồng Không cỡi lưng trâu thì ngất nghểu trên xuồng Vẫn ngang dọc cánh đồng quê ruột thịt Dẫu lạc giữa gió mưa mù mịt Vẫn quay về êm ấm mái nhà rơm Hạt lúa này vượt lũ thành cơm Bếp củi ướt bập bùng trên nước nổi Tấm vạt nhỏ suốt mùa lụt lội Là nơi ấm áp một gia đình

9. Anh đấy à! Sao lại trở về đây ? Bao tháng ngày bỏ vợ con đi suốt Tôi ở nhà quặn đau từng khúc ruột Phận lại nghèo, rau cháo mẹ con ăn Những ngày mưa nhà dột thiếu chỗ nằm Bởi thiếu bàn tay đàn ông sửa chữa Cứ ngỡ rằng anh đi một vài bữa Nào không ngờ cho đến tận hôm nay Lấy chồng về tưởng hạnh phúc đong đầy Gia đình ấm êm cùng nhau chia sẻ Thật ra thì được vài hôm vui vẻ Say rượu về lại chửi vợ đánh con Người như tôi còn trẻ, giờ héo mòn Nhiều lúc nghĩ không còn nghị lực sống Khốn nạn cái thân, đời có ai giống Thật vô duyên một kẻ bị phụ tình Ai cũng bảo là vợ đẹp con xinh Thì gia đình sẽ luôn luôn hạnh phúc Đêm không ngủ một mình nằm thấy nhục Cũng là người sao chẳng giống người ta Bỏ vợ con anh theo mụ đàn bà Một kẻ thứ ba làm nhau đau khổ Hãy đi đi đây không còn bến đỗ Về với người ta bỏ lại mặc mình tôi Giờ còn gì ? Thật sự mất nhau rồi !

10. Rồi cuối cùng cũng chẳng níu được nhau Tình đã cạn chuỗi ngày sầu đăng đẳng Mình chẳng lẽ hoài sống trong im lặng Chung mái nhà mà khoảng vắng không tên Tình chúng ta không giữ được lâu bền Bởi nghĩa cạn đã làm nên duyên lỗi Hay tại bởi Nguyệt kia làm tơ rối Đan sợi tình này quá vội mong manh Bến thuyền quyên sóng va đập chòng chành Tay lái mỏi buông bỏ nhanh giải thoát Xưa nồng ấm mà nay hoài lạnh nhạt Men ái tình giờ chua chát đắng cay Trước quan tòa mình dứt khoát chia tay Trút bỏ hết những tháng ngày chịu đựng Và Trút bỏ những tính toan sỏi cứng Vấp một lần gượng dậy vững bước đi Những yêu thương giờ còn sót lại gì Còn vết cứa đã hằn ghi đáy dạ Còn vết sẹo đã chai lì như đá Còn tâm hồn đã rệu rã gỗ trơ Bước vào yêu ai học được chữ ngờ Ai biết được sợi tơ chùng hay thẳng Ai cũng muốn mặt biển xanh phẳng lặng Mãi yên bình mà chẳng gợn sóng to Giờ chúng ta mỗi đứa một con đò Không hờn trách …chẳng phải lo va chạm Những ký ức xóa dần trong tâm khảm Giữ làm gì làn mây xám hư vô.

Đêm qua mưa thật là to Trăng sao ướt hết tối mò buồn ghê Sáng nay trời vội trở về Chiếu muôn tia nắng trên đê trong làng Bầy chim mừng rỡ hót vang Vườn hoa trước ngõ bướm vàng nhởn nhơ Mẹ em phơi lụa hong tơ Ngắm mây em viết bài thơ yêu đời Nắng hòa mưa thuận khắp nơi Em mơ em ước mọi người ấm no

Hai mươi năm nay, cơm ta ăn ta không đi cày, Đường hầm và cầu ta không đắp không xây, Hai mươi năm nay ta nhắm mắt ta đi theo thầy, Chữ nghĩa dùi mài, đói kẻ khác, ta mâm đầy! Khoan! Khoan dô khoan! Khoan dô khoan! Khoan dôôô… Khoan! Non sông ai đắp, ai giữ gìn mới có ngày nay? Nay ta hai mươi ta vác cuốc ta xin đi cày Lam lũ bùn lầy với đất nước với dân này! Tìm đường sống! Tìm đường sống! Tìm đường sống…! Trời vừa sáng, tuổi hai mươi, đấ#t vẫn tươi! Máu anh hùng…! Tìm đường sống…! Tìm đường sống…! Những bài thơ hay về cuộc sống

Bạn ơi! biết cười luôn, biết yêu nhiều Được người đời kính trọng Được con trẻ yêu mến Được phê bình là ” tạm được” Chịu đựng được cái đau bị bạn bè phản bội Biết thưởng thức cái đẹp Biết tìm ra cái tốt nhất nơi người khác; Biết cống hiến hết mình Để lại cho đời một cái gì tốt hơn Ví như nuôi con cái nên người Hoặc vun xới một mảnh vườn tốt tươi Hoặc xã hội được cái thiện; Đã chơi say mê và cười thoải mái Và ca hát vang lừng Biết đã giúp một cuộc đời được dễ thở hơn Vì mình đã làm đã sống… Bạn ơi, như vậy là đã thành công!

Dòng đời lúc nổi lúc chìm Lúc phiêu dạt, lúc có mình không ta Lúc đời ngoạn mục thăng hoa Lúc cay, lúc đắng, lúc xa, lúc gần Lúc thắng, lúc bại, khổ thân! Lại có lúc sang đúng chiều chiều sai Ngày mai lại đúng Có lúc nằm mơ mong thoát kiếp dại khờ Lại có lúc không biết sống đến mai Mà dành củ khoai đến mốt Khi vinh, khi nhục nên phải biết sống căn cơ Như âm dương nghịch cảnh đợi chờ Cho nên muốn trọn kiếp người Phải tu thân tích đức, phải nuôi chí bền Khổ công rèn luyện mới nên Dòng đời hết đục trong liền mênh mông. Trôi vào bất tận biển Đông Dòng đời sáng mãi trong ngần vinh quang!

Một Bài Thơ Ý Vị Về Rượu Cần

Rượu cần (rượu ghè) là nét văn hóa đặc sắc của đồng bào các dân tộc Trường Sơn – Tây Nguyên. Thơ cảm đề về rượu cần đã có nhiều; trong đó có bài thơ “Rượu cần” của nhà thơ – nhạc sĩ tài hoa Nguyễn Trọng Tạo. Chúng tôi không nói đây là bài thơ hay nhất về rượu cần, nhưng là bài thơ đã tái hiện một nét sinh hoạt văn hóa rượu cần rất sinh động và thi vị.

Hẳn nhiều người đã biết Nguyễn Trọng Tạo là một nhân vật đa tài nổi tiếng. Ông làm thơ cũng hay, soạn ca khúc cũng tốt, làm báo cũng giỏi, thiết kế bìa sách và vẽ minh họa cũng không thua gì các họa sĩ chuyên nghiệp! Đặc biệt mảng thơ trữ tình của ông đã khiến nhiều người thích, thuộc.

Những chuyến “lang thang” đến Tây Nguyên, Nguyễn Trọng Tạo đã để lại nhiều bài thơ hay về xứ sở này, trong đó có bài thơ “Rượu cần”. Đây là một cách diễn đạt trữ tình và ý nhị về một nét văn hóa ở Tây Nguyên không thể thiếu trong sinh hoạt thường ngày và trong các lễ hội địa phương. Rượu cần vừa là một nét đẹp của lễ tục, vừa là một hình thái giao lưu của những con người tìm đến với nhau trong gắn kết cộng đồng.

Nguyên văn bài thơ:

Cũng liều uống rượu cùng em Bởi chưng người đẹp lại thêm rượu cần Cái ghè rượu hóa chứng nhân Chúng mình mỗi đứa một cần vít cong Một kan cho má em hồng Hai kan anh đã vội trồng cây si Ba kan, đừng bỏ anh đi Anh buồn, ghè rượu có khi lây buồn Bốn kan, anh muốn chết luôn Năm kan – Em đã thúc dồn sáu kan Đã liều, chết cũng chẳng oan Bảy kan anh uống, em van anh rồi Thôi, thì một kan hai người Hai đôi môi khát một thời tìm nhau Chín kan, rượu chẳng còn đâu Còn em hóa rượu – Cúi đầu, anh say!

Chỉ 8 cặp lục bát (16 câu), nhưng bài thơ đã tái hiện sinh động một cuộc uống rượu ghè giữa đôi nam nữ mời nhau trong văn hóa truyền thống.

Cái “duyên” của nhà thơ bắt đầu bằng từ “liều” ở câu mở đầu, nó khiến người đọc có hơi ngạc nhiên một tí, vì nam giới là phe “hay rượu” hơn nữ giới, thế mà sao ở đây một anh đàn ông lại bảo “cũng liều uống rượu cùng em”?

Có thể hiểu: đây là tâm lý của người lần đầu tiên tiếp cận với rượu cần; hình thức và cách uống hoàn toàn không giống gì với cách uống rượu thông thường đã được biết, khiến người uống có hơi e dè, lạ lẫm, nên… liều thử xem sao! Và, cũng có thể hiểu: đây là cách nói chuyện “có duyên” của người nam, kiểu “anh có ngán gì rượu đâu, nhưng vì em mà anh liều uống đấy”! Cách suy diễn này đã “bị lộ” ở câu thứ hai rồi: “Bởi chưng người đẹp lại thêm rượu cần”!

Hai người ngồi đối diện nhau ở hai phía ghè, do vậy chiếc ghè như một nhân chứng cho cuộc gặp gỡ, chuyện trò, giao lưu giữa hai người: “Cái ghè rượu hóa chứng nhân/ Chúng mình mỗi đứa một cần vít cong”.

Và ai cũng biết, cách uống rượu ghè là luôn có một thanh nứa được tước ra và bẻ gập một đoạn nhỏ hình chữ “T” gác trên miệng ghè làm “cữ” để đo và đếm lượng rượu được mời, được uống cho công bằng, gọi là “kan”. Uống ít kan thì say ít, uống nhiều kan thì say nhiều.

Thế cho nên, lúc ban đầu thì là: “Một kan cho má em hồng/ Hai kan anh đã vội trồng cây si…”. – Trời sinh ra vậy, phụ nữ vốn dĩ “má hồng”, huống chi đã có tí hơi men vào thì cái nét duyên ấy càng dễ “làm chết” các đấng nam nhi lắm! Má hồng ấy và những lời mời dịu ngọt mặn mà ấy khiến người đang đối diện vốn dĩ sẵn giống “nòi tình” này không… trồng cây si mới là chuyện lạ.

Và cuộc rượu tiếp tục. Có thể vì yêu cầu của buổi tiếp đón, hay vì nhiệt tình trong gặp gỡ, cô nàng đã dạn dĩ mời anh chàng nhiều kan nữa: “Ba kan, đừng bỏ anh đi/ Anh buồn, ghè rượu có khi lây buồn/ Bốn kan, anh muốn chết luôn/ Năm kan – Em đã thúc dồn sáu kan…”.

Cũng với một kiểu ăn nói “có duyên”, anh chàng sợ cô nàng rời mình, bèn “đổ” cho chiếc ghè sẽ buồn lắm nếu em bỏ đi khỏi đây! Bạn đọc đã bắt đầu thấy rõ cái ý “lém lỉnh”, hoạt ngôn của anh chàng đang dần ngấm rượu!

Đến kan thứ 7 thì anh chàng đã “nổi máu” nam nhi thật sự! Lúc này chẳng còn cái kiểu “tình trong như đã, mặt ngoài còn e” (Kiều) gì nữa, chàng tuyên bố thẳng thừng: “Đã liều, chết cũng chẳng oan/ Bảy kan anh uống, em van anh rồi!”.

Khi anh chàng “đã liều, chết cũng chẳng oan” thì, dĩ nhiên cô gái làm sao theo nổi “đô rượu” của chàng; chàng bèn hạ giọng… ga-lăng chiều theo người đẹp: “Thôi, thì một kan hai người/ Hai đôi môi khát một thời tìm nhau…”. – Cái “nòi tình” đã hiển hiện rõ trong tình trạng “Sóng tình dường đã xiêu xiêu/ Xem trong âu yếm có chiều lả lơi” (Kiều).

Tứ thơ phát triển đến đây thì gút lại (có lẽ do chàng đã say!). Cái chất tài hoa nhất, trữ tình nhất, đạt “đỉnh điểm” nhất của bài thơ dồn lại ở hai dòng lục bát kết bài: “Chín kan, rượu chẳng còn đâu/ Còn em hóa rượu… Cúi đầu, anh say…”!

Không phải rượu không còn trong ghè, mà lúc này chàng đã ngất ngây, cây si chàng đã mọc rễ, trước mắt chàng không thấy ghè rượu nữa, mà chỉ… còn em!

Bạn đọc tinh ý sẽ thấy: từ kan thứ 7 nhảy sang kan thứ 9, thiếu kan thứ 8 theo thứ tự số đếm! Điều này nói lên rằng hai người còn mời nhau nhiều kan nữa. Tuy nhiên bao nhiêu kan thì cũng chẳng cần nhớ rạch ròi tỉnh táo làm gì, chỉ sực nhớ đến con số 9 là số cuối cùng, số lớn nhất của hàng số nguyên, nên chàng liền “thống kê bừa” theo kiểu ước định, phiếm định, thế thôi!

Hóa ra, đến lúc này, bạn đọc cũng không rõ chàng đã say gì – rượu hay em!

Một bài thơ mang cốt cách đa tình của hồn nghệ sĩ, đồng thời cũng lột tả, tái hiện rất đẹp cái không khí, không gian, cái thần cốt của tập quán rượu cần đồng bào Tây Nguyên, rất sinh động và thi vị.

Tạ Văn Sỹ

Bạn đang xem bài viết Những Bài Thơ Về Rượu – Thơ Nguyên Lạc trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!