Xem Nhiều 12/2022 #️ Những Câu Chuyện Cổ Tích Hay Về Lòng Hiếu Thảo / 2023 # Top 17 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 12/2022 # Những Câu Chuyện Cổ Tích Hay Về Lòng Hiếu Thảo / 2023 # Top 17 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Những Câu Chuyện Cổ Tích Hay Về Lòng Hiếu Thảo / 2023 mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Đích đến cuối cùng của truyện cổ tích vẫn là mong muốn con người trở nên hoàn thiện về cả nhân cách lẫn tâm hồn. Vì vậy, truyện cổ tích hướng tới các bài học nhân sinh, rèn luyện phẩm chất cho mỗi người. Lòng hiếu tháo là một trong những đức tính cần có của mỗi người, và cũng là nội dung lớn trong truyện cổ tích.

1. Sự tích hoa cúc trắng

Ngày xưa có một cô bé sống cùng mẹ trong một túp lều tranh dột nát nhưng đó là một bé gái vô cùng hiếu thảo.

Thật ko may mẹ của cô bé lại bị bệnh rất nặng nhưng vì nhà nghèo nên ko có tiền mua thuốc chữa , và cô bé vô cùng buồn bã một lần đang ngồi khóc bên đường bỗng có một ông lão đi qua thấy lạ bèn đừng lại hỏi khi biết sự tình ông già nói với cô bé:

– Cháu hãy vào rừng và đến bên gốc cây cổ thụ to nhất trong rừng hái lây một bông hoa duy nhất trên đo. bông hoa ấy có bao nhiêu cánh thì tức là mẹ cháu sống được bằng đấy ngày. 

Cô bé liền vào rừng va rất lâu sau mới tìm thấy bông hoa trắng đó , phải khó khăn lắm cô mới trèo lên được để lấy bông hoa nhưng khi đếm chỉ có một cánh hai cánh ba cánh bốn canh. chỉ có bốn cánh hoa là sao chứ? chẳng nhẽ mẹ cô chỉ sống được bàng đấy ngày thôi sao?

Không đành lòng cô liền dùng tay xé nhẹ dần từng cánh hoa lớn thành những cánh hoa nhỏ và bông hoa cũng theo đó mà nhiều cánh dần lên nhiều đến mức ko còn đếm được nữa. Từ đó người đời gọi bông hoa ấy là bông hoa cúc trắng để nói về lòng hiếu thảo của cô bé đó dành cho mẹ mình

2. Sự tích cây vú sữa

Ngày xưa, có một cậu bé được mẹ cưng chiều nên rất nghịch và ham chơi. Một lần, bị mẹ mắng, cậu vùng vằng bỏ đi. Cậu la cà khắp nơi, mẹ cậu ở nhà không biết cậu ở đâu nên buồn lắm. Ngày ngày mẹ ngồi trên bậc cửa ngóng cậu về. Một thời gian trôi qua mà cậu vẫn không về. Ví quá đau buồn và kiệt sức, mẹ cậu gục xuống. Không biết cậu đã đi bao lâu. Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ.

-“Phải rồi, khi mình đói, mẹ vẫn cho mình ăn, khi mình bị đứa khác bắt nạt, mẹ vẫn bênh mình, về với mẹ thôi”.

Cậu liền tìm đường về nhà. Ở nhà, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ:

– Mẹ ơi, mẹ đi đâu rồi, con đói quá !

– Cậu bé gục xuống, rồi ôm một cây xanh trong vườn mà khóc.

Kỳ lạ thay, cây xanh bỗng run rẩy. Từ các cành lá, những đài hoa bé tí trổ ra, nở trắng như mây. Hoa tàn, quả xuất hiện, lớn nhanh, da căng mịn, xanh óng ánh. Cây nghiêng cành, một quả to rơi vào tay cậu bé.

Cậu bé cắn một miếng thật to. Chát quá

Quả thứ hai rơi xuống. Cậu lột vỏ, cắn vào hạt quả. Cứng quá.

Quả thứ ba rơi xuống. Cậu khẽ bóp quanh quanh quả, lớp vỏ mềm dần rồi khẽ nứt ra một kẽ nhỏ. Một dòng sữa trắng sóng sánh trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ.

Cậu bé ghé môi hứng lấy dòng sữa ngọt ngào, thơm ngon như sữa mẹ.

Cây rung rinh cành lá, thì thào :

“Ăn trái ba lần mới biết trái ngon. Con có lớn khôn mới hay lòng mẹ”.

Cậu oà lên khóc. Mẹ đã không còn nữa. Cậu nhìn lên tán lá, lá một mặt xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con. Cậu ôm lấy thân cây mà khóc, thân cây xù xì, thô ráp như đôi bàn tay làm lụng của mẹ. Nước mắt cậu rơi xuống gốc cây, Cây xòa cành ôm cậu, rung rinh cành lá như tay mẹ âu yếm vỗ về.

Cậu kể cho mọi người nghe chuyện về người mẹ và nỗi ân hận của mình…

Trái cây thơm ngon ở vườn nhà cậu, ai cũng thích. Họ đem về gieo trồng khắp nơi và đặt tên là Cây Vú Sữa.

Bài học ý nghĩa rút ra qua câu chuyện Sự tích cây vú sữa: Qua câu chuyện, chúng ta thấy được tấm lòng yêu thương con vô bờ bến của người mẹ, người con vì ham chơi không biết trân trọng đến khi mẹ mất rồi mới nhận ra. Mỗi chúng ta phải biết trân trọng người đã có công ơn sinh thành, phải biết hiếu thảo, yêu thương và quan tâm đến đấng sinh thành của mình.

3. Người tiều phu hóa nai

Ngày xưa, ở đất Cao Bằng, có một người tiều phu mộc mạc hiền lành và hiếu thảo. Anh có một bà mẹ già hay đau ốm. Thầy thuốc bảo là cần có sữa nai tẩm bổ, mới mong chữa lành bệnh cho mẹ. Anh không quản ngại khó khăn, mỗi ngày vào rừng quyết tâm đi tìm kiếm sữa nai về cho mẹ, nhưng rất khó vì vừa thấy bóng người, nai đã bỏ chạy mất rồi.

Không lấy được sữa nai, người tiều phu buồn bực, không dám về nhà. Anh ngồi giữa rừng ôm mặt khóc. Bỗng nhiên, thấy có một ông lão chống gậy đến bảo rằng: “Nếu con muốn có sữa nai thì phải mang lốt nai, mới đến gần loài nai được”. Rồi ông lão trao cho anh tiều phu một bộ da nai khoác vào người.

Anh làm theo và quả nhiên, sau đó, anh lại gần được các con nai cái, vắt được nhiều sữa đem về nhà chữa bệnh cho mẹ già. Một hôm, ông lão lại hiện ra, ngỏ lời khen lòng hiếu thảo của anh, rồi truyền cho anh các phép đạo thần tiên. Anh học thuộc lòng, không nói cho ai hay biết. Sau khi mẹ già qua đời, anh liền bỏ đi lên núi biền biệt, không trở về nhà nữa.

Sau đó khá lâu, một hôm, có một người con của ông tiều phu vào núi lấy củi. Anh bỗng gặp một con nai nói được tiếng người. Nai bảo: “Cha đây. Cha đã hoá thành nai rồi, không thể trở lại lốt người được nữa. Cha cho con cái gạc (sừng) đây, con hãy buộc dây mà kéo về. Đến chỗ nào mà gạc vướng, không đi được nữa, thì con hãy lấy chỗ đất ấy mà khai khẩn làm ăn, về sau sẽ khá”.

Nói xong, con nai húc đầu vào thân cây cho rụng gạc ra. Rồi nai biến mất vào rừng sâu. Người con trai vâng lời, làm theo nai dặn. Quả nhiên, về sau được sung túc. Người đời khi biết chuyện, đã gọi người tiều phu hoá nai là Lộc Giác Chân Nhân, cho rằng ông đã tu luyện được thành tiên.

Bố mẹ tích chu mất sớm. Hàng ngày, bà phải làm việc quần quật kiếm tiền nuôi Tích Chu, có thức gì ngon bà cũng dành cho Tích Chu. Ban đêm, khi Tích Chu ngủ thì bà thức quạt. Thấy bà thương Tích Chu, có người bảo:

– Bà ơi! Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển. Lớn lên, Tích Chu sẽ không khi nào quên ơn bà.

Thế nhưng lớn lên, Tích Chu lại chẳng thương bà. Bà thì suốt ngày làm việc vất vả, còn Tích Chu suốt ngày rong chơi. Vì làm việc vất vả, ăn uống lại kham khổ nên bà bị ốm. Bà lên cơn sốt nhưng chẳng ai trông nom. Tích Chu mãi rong chơi với bạn bè, chẳng nghĩ gì đến bà đang ốm. Một buổi trưa, trời nóng nực, cơn sốt lên cao, bà khát nước quá liền gọi:

– Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước. Bà khát khô cổ rồi!

Bà gọi một lần, hai lần… rồi ba lần nhưng vẫn không thấy Tích Chu đáp lại. Mãi sau Tích Chu thấy đói mới chạy về nhà kiếm cái ăn. Tích Chu ngạc nhiên hết sức thấy bà biến thành chim và vỗ cánh bay lên trời. Tích Chu hoảng quá kêu lên:

– Bà ơi! Bà đi đâu? Bà ở lại với cháu. Cháu sẽ mang nước cho bà, bà ơi!

– Cúc cu… cu! Cúc… cu cu! Chậm mất rồi cháu ạ, bà khát quá không thể chịu nổi phải hóa thành chim để bay đi kiếm nước. Bà đi đây, bà không về nữa đâu!

Nói rồi chim vỗ cánh bay đi. Tích Chu hoảng quá chạy theo bà, cứ nhằm theo hướng chim bay mà chạy. Cuối cùng Tích Chu gặp chim đang uống nước ở một dòng suối mát. Tích Chu gọi:

– Bà ơi! Bà trở về với cháu đi. Cháu sẽ đi lấy nước cho bà, cháu sẽ giúp đỡ bà, cháu sẽ không làm bà buồn nữa!

– Cúc… cu… cu, muộn quá rồi cháu ơi! Bà không trở lại được nữa đâu!

Nghe chim nói, Tích Chu òa khóc, Tích Chu thương bà và hối hận. Giữa lúc đó, có một bà tiên hiện ra, bà bảo Tích Chu:

– Nếu cháu muốn bà trở lại thành người thì cháu phải đi lấy nước suối Tiên cho bà cháu uống. Đường lên suối Tiên xa lắm, cháu có đi được không?

Nghe bà Tiên nói, Tích Chu mừng rỡ vô cùng, vội vàng hỏi đường đến suối Tiên, rồi chẳng một phút chần chừ, Tích Chu hăng hái đi ngay.

Trải qua nhiều ngày đêm lặn lội trên đường, vượt qua rất nhiều nguy hiểm, cuối cùng Tích Chu đã lấy được nước suối mang về cho bà uống. Được uống nước suối Tiên, bà Tích Chu trở lại thành người và về ở với Tích Chu.

Từ đấy, Tích Chu hết lòng yêu thương chăm sóc bà.

Thảo Nguyên

Câu Chuyện Cái Sọt Và Lòng Hiếu Thảo Với Cha Mẹ / 2023

Ngày xưa, ở một làng kia có một gia đình nghèo gồm ông bố già, hai vợ chồng trẻ và đứa con nhỏ. Ông bố già yếu cần được chăm sóc nhưng con trai và con dâu bất hiếu chẳng ngó ngàng gì đến nên ông thường bị đói rét. Đứa cháu trai nhỏ thấy vậy thương ông nội lắm, thường lén cha mẹ đem phần cơm của nó cho ông ăn.

Ông bố già rất đau khổ về cách cư xử của dâu con. Ông than phiền, oán trách bao nhiêu thì họ càng khó chịu bấy nhiêu. Cuối cùng, họ bàn nhau sẽ đem ông đến một nơi thật xa rồi bỏ lại đấy. Người chồng nói sẽ mua một cái sọt to bằng tre để bỏ ông cụ vào đó mang đi. Trong lúc bàn mưu tính kế để vứt bỏ cha, họ đâu ngờ rằng, đứa con trai bé bỏng của họ đã nghe tất cả.

Sáng hôm sau, ngay khi người cha đi chợ mua sọt, đứa bé hỏi mẹ:

– Mẹ ơi, tại sao bố mẹ lại vứt ông đi?

Người mẹ vội vàng trả lời:

– Không, chúng ta nào có vứt ông. Con xem bố và mẹ đều bận việc suốt ngày không có thì giờ để chăm sóc ông. Do đó, chúng ta sẽ đem ông đến một nơi có người chăm sóc ông tử tế và ông sẽ được vui hơn.

Đứa bé lại hỏi:

– Nơi ấy ở đâu, mẹ cho con biết để con đến thăm ông mỗi khi con nhớ?

Người mẹ lắc đầu:

– Ồ, nơi ấy xa lắm, con không thể biết được đâu.

Chiều xuống, người chồng đem sọt về. Không muốn cho hàng xóm biết chuyện, họ đợi đến tối mới bắt đầu thực hiện.

Vừa lúc thấy cha mang ông nội ra khỏi nhà, đứa con trai nhỏ bèn lên tiếng:

Bố nó nghe nói dừng lại hỏi:

– Để làm gì hả con?

Đứa bé ngây thơ trả lời:

– Nhà ta còn cần đến cái sọt ấy mà, vì khi bố già con sẽ đựng bố vào cái sọt ấy mang vứt đi chứ.

Nghe đứa bé nói, anh chồng bối rối, chân loạng choạng không sao cất bước nổi. Anh ta thấy hối hận, đem bố già vào nhà, và từ đấy chăm sóc bố rất chu đáo. (Theo Truyện cổ dân gian Trung Quốc)

Bài học

Một trong những nguyên nhân khiến cho con cái bất hiếu với cha mẹ là do đói nghèo. Vì nghèo túng nên dễ cùng quẫn, làm càn, bất chấp đạo lý. Tuy vậy, nhưng không hẳn những ai nghèo khổ cũng đều bất hiếu và những người khá giả cũng chưa chắc đã làm tròn câu hiếu đạo, trọn ân nghĩa với hai đấng sanh thành.

Ngày nay, nhìn chung người ta không nghèo đến nỗi không có cái ăn mặc. Và, cũng không có người con nào mang cha mẹ quẳng vào rừng (ngay cả việc đưa cha mẹ vào viện dưỡng lão, có người chăm sóc đàng hoàng, cũng còn nhiều tranh cãi) nhưng có một sự thật là con cái vì mưu sinh đành giã từ cha mẹ ra đi. Một số vùng nông thôn hiện nay, hầu hết trai trẻ đều tìm đến thành phố hay các khu công nghiệp, nhìn tới nhìn lui còn lại ở quê phần đông là các cụ già, trẻ em. Mỗi năm, nhiều lắm là một đôi lần họ về thăm nhà vào các dịp lễ tết, để lại cha mẹ vò võ mong chờ.

Một số người may mắn hơn được ở gần cha mẹ nhưng vì chuộng lối sống tự do nên vừa lập gia thất đã cuống cuồng ra riêng. Các bậc cha mẹ của những người này về vật chất có thể là không thiếu nhưng rất dễ thiếu cái tình. Họ thèm được nghe tiếng bi bô của cháu, tiếng nói cười của con và cả việc chỉ dạy, giáo huấn cho con cái mỗi khi gặp trở ngại, khó khăn. Tuổi càng cao thì cái tình, cái nghĩa càng trở nên quan trọng. Thiếu nghĩa tình, người già dễ héo hon, buồn tủi và rất khổ… dù vật chất dư thừa.

Do đó, cái nhân bỏ cha mẹ ra đi tìm hạnh phúc cho riêng mình hiện nay cũng sẽ dễ dàng hình thành nên quả cô độc khi chúng ta về già. Thì ra, chiếc “sọt” ngày xưa vẫn còn, đang lơ lửng đâu đó để chờ đợi chúng ta. Dẫu cuộc mưu sinh khó nhọc sẽ khiến cho các bậc cha mẹ thông cảm, không trách cứ gì nhưng chúng ta phải nhớ bổn phận của mình, phải về với cha mẹ ngay khi có thể.

(Sưu tầm & tổng hợp)

Những Bài Thơ Hay Về Lòng Hiếu Thảo, Biết Ơn Thầy Cô, Cha Mẹ / 2023

Có những bài thơ nào hay về lòng hiếu thảo, biết ơn thầy cô, cha mẹ nhỉ?

Những bài thơ hay về lòng hiếu thảo, biết ơn thầy cô, cha mẹ

Thơ về lòng hiếu thảo với cha mẹ 1: ĐẠO HIẾU

Hôm nay phụ nghĩa mẹ cha Ngày mai nghiệp chướng ắt là tạo ra Ở đời bất hiếu mẹ cha Ấy là nghịch tử xót xa thế trần

Luân hồi ấy kiếp trầm luân Rồi ai cũng phải đất gần trời xa Phước lộc để giữ đạo nhà Không tu chẳng dưỡng đó là bất nhân

Bạc đãi với cả song thân Thì sao có phúc có phần mai sau Trước mắt có thể vẫn giàu Nhưng để nghiệp chướng đời sau lãnh phần

Sinh ra được gọi là nhân Đừng để ô uế tấm thân hồng trần Công ơn sinh dưỡng song thân Đâu cần phú quý chỉ cần thảo thơm

Về già manh áo bát cơm Không cần sang trọng chỉ đơm tình đầy Người ơi trả chút công dầy Công cha nghĩa mẹ nuôi bầy con thơ.

Mỗi con người chúng ta được sinh ra, được trưởng thành, được thành đạt trên cõi đời này đều do công ơn sinh thành dưỡng dục của mẹ cha. Công ơn trời biển ấy kể sao cho xiết! Bài thơ này từ ngàn xưa của người dân Việt Nam đến hôm nay vẫn thiết tha nhắc mãi nghĩa tình này.

Thơ về lòng hiếu thảo với cha mẹ 2: CHỮ HIẾU THỜI @

Ta còn sống mi không chăm sóc Lúc tắt hơi hòm bọc kim cương Tỏ ra hiểu rõ tình trường Thật lòng mà nói có thương yêu gì

Con với cái như ri đáng trách Vợ và chồng thì hạch sách nhau Nghĩa nhân đâu phải sắc màu Sao người chưa hiểu làm đau cái lòng

Nước trên suối khi trong lúc đục Kiếp con người có nhục có vinh Đôi khi tửu điếm trà đình Cơ hàn lại phải ăn xin qua ngày

Đừng nên cứ chỉ tay thiên hạ Chớ coi thường ai đã sanh ta Hãy luôn chung sống thuận hoà Mai đây có thác người ta không cười.

Chúng ta đang sống trong thời đại mới – thời đại văn minh, khoa học, nhất là sự phát triển vượt bậc của ngành công nghệ thông tin; nó đã và đang làm cho cuộc sống con người ngày được nâng cao. Đáng tiếc thay giá trị đạo đức, nhất là Chữ Hiếu, đang bị xói mòn bởi chủ nghĩa thực dụng, duy vật chất. Đặc biệt là giới trẻ, không thiếu những kẻ thờ ơ, lãnh đạm, ích kỷ, sống chỉ biết mình, không nghĩ đến cha mẹ, thậm chí còn giết cả cha mẹ.

Ta còn sống mi không chăm sócLúc tắt hơi hòm bọc kim cươngTỏ ra hiểu rõ tình trườngThật lòng mà nói có thương yêu gìCon với cái như ri đáng tráchVợ và chồng thì hạch sách nhauNghĩa nhân đâu phải sắc màuSao người chưa hiểu làm đau cái lòngNước trên suối khi trong lúc đụcKiếp con người có nhục có vinhĐôi khi tửu điếm trà đìnhCơ hàn lại phải ăn xin qua ngàyĐừng nên cứ chỉ tay thiên hạChớ coi thường ai đã sanh taHãy luôn chung sống thuận hoàMai đây có thác người ta không cười.Chúng ta đang sống trong thời đại mới – thời đại văn minh, khoa học, nhất là sự phát triển vượt bậc của ngành công nghệ thông tin; nó đã và đang làm cho cuộc sống con người ngày được nâng cao. Đáng tiếc thay giá trị đạo đức, nhất là Chữ Hiếu, đang bị xói mòn bởi chủ nghĩa thực dụng, duy vật chất. Đặc biệt là giới trẻ, không thiếu những kẻ thờ ơ, lãnh đạm, ích kỷ, sống chỉ biết mình, không nghĩ đến cha mẹ, thậm chí còn giết cả cha mẹ.

Thơ thất ngôn bát cú về lòng hiếu thảo với cha mẹ 3: HIẾU ĐỂ

HIẾU ĐỂ ngày nay đã nhạt mòn Lơ là bổn phận mỗi người con. Nào hay nghĩa nặng… như trời biển Chẳng rõ ân dày… tựa núi non. Giật khổ năm dài cha góp trữ Giành kham tháng trải mẹ gom bòn. Vì yêu đám trẻ thân dầu dãi Trách nhiệm chu toàn rũ tuổi son…!

Đạo hiếu là những chuẩn mực đạo đức văn hóa ứng xử của con cháu đối với cha mẹ. Đạo hiếu là gốc rễ của đạo làm người. Trong nền kinh tế thị trường hiện nay, đạo hiếu đang có nguy cơ bị xói mòn. Vì vậy, cần thiết phải tăng cường giáo dục đạo đức nói chung và giáo dục đạo hiếu nói riêng cho mọi người, trước hết cho thanh thiếu niên.

Thơ thất ngôn bát cú về lòng hiếu thảo với cha mẹ 4: CHỮ HIẾU

Đạo HIẾU ngày nay đã bỏ mòn Xem đời mượn chữ trát màu son Tình Cha tựa núi đành trôi biển Nghĩa Mẹ như nguồn đổ khuất non

Nói để bùi tai người mãi nhặt Làm cho đẹp tiếng kẻ luôn bòn Gieo nào gặt đó còn theo nữa Chớ nghĩ oan là chuyện trẻ con.

Bài thơ này nói về đạo hiếu ngày nay đã không còn như trước kia. Con người sống trong xã hội luôn có nhiều mối quan hệ, nhưng mối quan hệ gần gũi, thiêng liêng nhất, ân nghĩa sâu nặng nhất là mối quan hệ với cha mẹ. Sự sinh thành, nuôi dưỡng của cha mẹ đối với con cái đã tạo nên sự yêu thương, kính trọng và sự đùm bọc của con cái đối với cha mẹ.

Thơ thất ngôn bát cú về lòng hiếu thảo với cha mẹ 5: HIẾU TỬ

Đạo TỬ còn không , HIẾU đã mòn ? CHA già MẸ yếu phải gầy hon SINH THÀNH nghĩa ấy đầy bao biển DƯỠNG DỤC ơn này đủ mấy non

Bạc sẵn trai đàn vui tỉa rút Tiền dư gái lũ thỏa xơi bòn Đau lòng buổi xế chiều hiu quạnh Ủ rũ tâm sầu khóc đợi con !!!

Bài thơ cho thấy hình ảnh người con đã đánh mất đi đạo hiếu và làm cha mẹ buồn. Hiếu được coi là nền tảng luân lý đạo đức của con người. Trong xã hội loạn lạc, danh phận đảo lộn, vương đạo suy vi, nên đạo hiếu được coi là gốc cho các chuẩn mực đạo đức, là nết đứng đầu trăm nết.

Đạo TỬ còn không , HIẾU đã mòn ?CHA già MẸ yếu phải gầy honSINH THÀNH nghĩa ấy đầy bao biểnDƯỠNG DỤC ơn này đủ mấy nonBạc sẵn trai đàn vui tỉa rútTiền dư gái lũ thỏa xơi bònĐau lòng buổi xế chiều hiu quạnhỦ rũ tâm sầu khóc đợi con !!!Bài thơ cho thấy hình ảnh người con đã đánh mất đi đạo hiếu và làm cha mẹ buồn. Hiếu được coi là nền tảng luân lý đạo đức của con người. Trong xã hội loạn lạc, danh phận đảo lộn, vương đạo suy vi, nên đạo hiếu được coi là gốc cho các chuẩn mực đạo đức, là nết đứng đầu trăm nết.

Thơ thất ngôn bát cú về lòng hiếu thảo với cha mẹ 6: SỰ ĐỜI NAY

Luân lý ngày nay đã xói MÒN Trăm người, may có một lòng SON Con xua cha mẹ ra ngoài BIỂN Cháu giết ông bà dấu tận NON

Nhà đất tiền nhân năm tháng DỤM Mồ chôn hậu thế bốc thêm BÒN Cái nền giáo dục ai đòi NỢ ? Đạo đức luân thường đâu phân CON ?

Ngày nay, nhiều bạn trẻ sống bất hiếu với cha mẹ. Thật đau lòng mỗi khi những hình ảnh cha mẹ bị con cái ngược đãi hoặc bị giết chết được các phương tiện truyền thông đưa lên mặt báo. Thật đáng buồn cho một thế hệ …

Thơ thất ngôn bát cú về lòng hiếu thảo với cha mẹ 7: CHỮ HIẾU

Chữ hiếu ngày nay đã quá mòn Thân làm phụ mẫu dạ hanh hon Công cha nặng tựa ngang tày núi Nghĩa mẹ cao dày sánh cùng non

Dưỡng dục lao tâm ba cố gắng Sinh thành khổ tứ má lo bòn Đời người mãi mãi mang duyên nợ Cả kiếp đền ơn đúng phận con.

Quả thật, nói tới Chữ Hiếu trong xã hội ngày nay, chúng ta không khỏi băn khoăn lo lắng. Nền đạo đức bị suy đồi, con người bị cuốn hút vào chủ nghĩa thực dụng. Họ coi của cải vật chất và tiền bạc là “số một”. Vì thế, vấn đề chăm sóc cha mẹ già trở nên gánh nặng, nói gì đến Chữ Hiếu.

Thơ thất ngôn tứ tuyệt về lòng hiếu thảo với cha mẹ 8: Tụng Cái Sự Đời

Rằm tháng bảy Vu Lan báo hiếu Có vài lời giới thiệu lòng nhân Bà con lối xóm xa gần Hãy nghe chuyện kể mà phân tỏ tường.

Lúc còn sống liệt giường đau ốm Thiếu gạo cơm phải lượm ve chai Từng đêm trở giấc thở dài Thân già lắm bệnh nào ai cho gì.

Con mấy đứa chẳng khi lo được Nói nương nhờ sau trước rụt rè Xin tiền than thuốc im re Đẩy đùn lẩn tránh e dè thiệt hơn.

Cha mẹ thác kêu đờn kéo nhạc Gọi hòm gương có dác mạ vàng Tỏ lòng hiếu đạo khói nhang Ma chay thật lớn rỡ ràng uy danh.

Rồi vỗ ngực ta thành việc cả Bỏ nhiều tiền vất vả lo toan Mồ yên mả đẹp chu toàn Công mình trọn vẹn hân hoan với đời.

Nào ai biết những lời tạo dựng Chỉ đầu môi có xứng sự tình Cũng vì cái thói cầu vinh Mà đem đạo đức của mình vùi chôn.

Đi khắp ngõ thổi đồn dối trá Bởi người dưng họ chả biết gì Buồn cười thế sự lâm li Chuyện đen hóa trắng vỏ bì bọc che.

Ngày giỗ kỵ chia bè kết lũ Cổ mâm đầy có đủ món ngon Heo quay chả cuộn bánh giòn Bạn bè ăn nhậu véo von hát hò.

Khi còn sống không lo cung phụng Lúc chết rồi lại cúng nhiều mâm Mẹ cha giờ đã yên nằm Nào đâu hưởng được mà châm cổ đầy.

Câu chuyện kể đến đây chưa hết Nói ra nhiều thấy mệt tâm can Đầy ly giọt nước sẽ tràn Thôi thì trút cạn cho tan nghiệp đời

Công cha nghĩa mẹ to lớn vô cùng. Không có cha mẹ thì sẽ không có chúng ta. Mẹ phải vất vả chín tháng mười ngày thai nghén bao gian truân, cợ cực. Chín tháng hay chín năm, gian khó khôn cùng để sinh ra ta. Để có được mẹ vượt cạn một mình, bất chấp hiểm nguy của tính mạng. Khi sinh ra hài nhi đỏ hỏn, mẹ chắt chiu dòng sữa nuôi con khôn lớn. Do vậy mà khi mẹ cha còn sống thì hãy bày tỏ lòng hiếu thảo đến với cha mẹ, chứ đừng để đến khi cha mẹ mất rồi mới quỳ, lạy, khóc, than chẳng còn tác dụng gì nữa.

Rằm tháng bảy Vu Lan báo hiếuCó vài lời giới thiệu lòng nhânBà con lối xóm xa gầnHãy nghe chuyện kể mà phân tỏ tường.Lúc còn sống liệt giường đau ốmThiếu gạo cơm phải lượm ve chaiTừng đêm trở giấc thở dàiThân già lắm bệnh nào ai cho gì.Con mấy đứa chẳng khi lo đượcNói nương nhờ sau trước rụt rèXin tiền than thuốc im reĐẩy đùn lẩn tránh e dè thiệt hơn.Cha mẹ thác kêu đờn kéo nhạcGọi hòm gương có dác mạ vàngTỏ lòng hiếu đạo khói nhangMa chay thật lớn rỡ ràng uy danh.Rồi vỗ ngực ta thành việc cảBỏ nhiều tiền vất vả lo toanMồ yên mả đẹp chu toànCông mình trọn vẹn hân hoan với đời.Nào ai biết những lời tạo dựngChỉ đầu môi có xứng sự tìnhCũng vì cái thói cầu vinhMà đem đạo đức của mình vùi chôn.Đi khắp ngõ thổi đồn dối tráBởi người dưng họ chả biết gìBuồn cười thế sự lâm liChuyện đen hóa trắng vỏ bì bọc che.Ngày giỗ kỵ chia bè kết lũCổ mâm đầy có đủ món ngonHeo quay chả cuộn bánh giònBạn bè ăn nhậu véo von hát hò.Khi còn sống không lo cung phụngLúc chết rồi lại cúng nhiều mâmMẹ cha giờ đã yên nằmNào đâu hưởng được mà châm cổ đầy.Câu chuyện kể đến đây chưa hếtNói ra nhiều thấy mệt tâm canĐầy ly giọt nước sẽ trànThôi thì trút cạn cho tan nghiệp đờiCông cha nghĩa mẹ to lớn vô cùng. Không có cha mẹ thì sẽ không có chúng ta. Mẹ phải vất vả chín tháng mười ngày thai nghén bao gian truân, cợ cực. Chín tháng hay chín năm, gian khó khôn cùng để sinh ra ta. Để có được mẹ vượt cạn một mình, bất chấp hiểm nguy của tính mạng. Khi sinh ra hài nhi đỏ hỏn, mẹ chắt chiu dòng sữa nuôi con khôn lớn. Do vậy mà khi mẹ cha còn sống thì hãy bày tỏ lòng hiếu thảo đến với cha mẹ, chứ đừng để đến khi cha mẹ mất rồi mới quỳ, lạy, khóc, than chẳng còn tác dụng gì nữa.

Thơ thất ngôn tứ tuyệt về lòng hiếu thảo với cha mẹ 9: TỘI BẤT HIẾU

Tội bất hiếu Trời đâu tha thứ !! Cha Mẹ già ráng giữ mà chăm Nuôi con vất vã âm thầm Giờ thì thành đạt đành tâm phụ lòng.

Có sanh đẻ biết công Cha Mẹ… Đấng Sinh Thành lặng lẻ vì ta Nay người tuổi tác đã già .. Mau lo phụng dưỡng đó là phận con…

Lúc còn sống không tròn chữ hiếu Khi chết rồi thuê kiệu mời Thầy Khoe khoan ca hát mưa mây Người đời chê trách chẳng hay chút nào !!

Vu Lan nhắc đời sau có báo Sống ở đời giữ Đạo làm con … Mừng vì Cha Mẹ vẫn còn ,,, Cho ta hiếu thảo vuông tròn Nghĩa Ơn …

Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng Bất Hiếu và tha hoá đạo đức, nhưng chung quy lại, cái gốc chính là cách sống của mỗi người, và cách giáo dục nhân bản từ trong gia đình cho đến nhà trường và ngoài xã hội còn quá thờ ơ, hời hợt.

Thơ về lòng hiếu thảo với cha mẹ 10: Hoa Hồng Dâng Mẹ

Hoa hồng một đóa xinh xinh Gắn trên vành áo thắm tình mẫu thân Còn Mẹ diễm phúc tuyệt trần Một lòng hiếu thảo ân cần mến yêu Hoa hồng một đóa nâng niu Bước đi trỗi nhịp cầu kiều Mẹ thương Mẹ hiền ngát tỏa mùi hương Ươm tình dịu ngọt trên đường trần gian Còn Mẹ hơn cả bạc vàng Hơn muôn phú quý hơn ngàn minh châu Mẹ là hằng hữu nhiệm mầu Cháu con tận hưởng sắc màu yêu thương Mẹ là vạn lý thiên hương Trời cao biển rộng vấn vương nghĩa tình Hoa hồng một đóa xinh xinh Em còn có mẹ bên mình nghe em Thắp nhang khấn nguyện hàng đêm Đừng ai ập phủ bóng thềm hoang vu Chập chờn vần vũ mây mù Đừng ai mở cửa thiên thu vạn sầu Dòng sông Ái Tử bên cầu Vô thường im sóng chìm sâu xa bờ Hoa hồng dâng Mẹ ươm mơ…

Bài thơ là hình ảnh người con thể hiện lòng hiếu thảo đối với mẹ của mình bằng cách dâng bó hoa cho mẹ. Từng lời thơ cho ta thấy được sự yêu thương, hiếu thảo của người con đối với mẹ mình là nhiều như thế nào.

Thơ về lòng hiếu thảo với cha mẹ 11: Hãy Mãi Là Cô Gái Việt Nam

Dịu dàng, đôn hậu nhất trần gian Công dung ngôn hạnh làm tâm niệm Hiếu thảo mẹ cha suốt tháng năm

Âu Cơ huyết thống, nết đoan trang Trẻ thương, già kính, nhường trên dưới Quán xuyến gia đình thật đảm đang

Nhân từ, độ lượng, tánh chuyên cần Giúp người lâm nạn, khi nghèo khó Tận tụy hy sinh chẳng quản thân

Hãy mãi là cô gái Việt Nam Danh thơm mẫu mực giống da vàng Tấm gương cao đẹp và trong sáng Hậu thế muôn đời nức tiếng vang.

Sẽ mãi là cô gái Việt nam

Em đã là cô gái Việt Nam Tóc dài buông áo lụa Hà Đông Ghi lời tứ đức câu cha dạy Hiếu thảo, tam tòng mẹ bảo ngoan

Em vẫn là cô gái Việt Nam Gia phong, nề nếp, rất đoan trang Kính trên nhường dưới lòng hằng nhớ

Việc nước, việc nhà luôn đảm đang

Em sẽ là cô gái Việt Nam Bao dung, cứu khổ chẳng nề thân Nhường cơm sẻ áo người cơ nhỡ Hăng hái tham gia rất lẹ làng

Em hứa là cô gái Việt Nam Noi gương sáng chói Hai Bà Trưng

Nước non gìn giữ khi nguy biến Sống xứng rạng danh giống Lạc Hồng.

Thơ về lòng hiếu thảo với cha mẹ 12: Biển Tình Mẫu Tử

Thương Mẹ lắm một thời lam lũ Đến bây giờ giấc ngủ chưa yên Đã qua gạo thiếu không tiền Nhưng hoài trăn trở chữ duyên con mình

Còn nợ đó biển tình mẫu tử Đã bao ngày viễn xứ tha hương Chưa tròn chữ hiếu lời thương Nay về tóc Mẹ giọt sương phủ đầy

Lòng khấn nguyện tháng ngày còn lại Mẹ bình an sống mãi bên con Dẫu cho tuổi Hạc có mòn Nụ cười Mẹ giữ tươi son má đào

Chút ân cần ngọt ngào con thiếu Mẹ đâu buồn lại hiểu cảm thông Âm thầm dõi mắt ngóng trông Nhớ con mẹ nhớ cả lòng quặn đau

Tựa đề bài thơ cũng đủ cho ta thấy được tình mẫu tử thiêng liêng cao cả như thế nào. Nói về lòng hiếu thảo thì con cái đối với cha mẹ không là gì cả, nhưng tình yêu thương mà cha mẹ dành cho con cái là vô bờ bến, không gì có thể so sánh được.

Thơ về lòng hiếu thảo với cha mẹ 13: Tình Mẫu Tử

Chợ nhớ lại cuộc đời mưa lũ. Và bây giờ đầy đủ bình yên. Trải qua cơm áo gạo tiền. Lại còn lo lắng tình riêng của mình.

Ôi!Người Mẹ bóng hình bất tử. Dẫu muôn đời vẫn cứ đậm hương. Mẹ là biểu tượng yêu thương. Nuôi con khôn lớn nào vương đoạ đày.

Con những muốn những ngày trở lại. Bõ bao thời tê tái đời con. Dầu cho biển cạn non mòn. Yêu thương Mẹ dẫu héo hon môi đào.

Những tình cảm dạt dào thốn thiếu. Mẹ luôn cười hiền dịu hiểu thông. Đêm ngày mỏi mắt đợi trông. Nhớ con,con nhớ Mẹ lòng buốt đau!

Bài thơ là thể hiện lòng hiếu thảo của người con đến với người mẹ của mình. Nội dung bài thơ muốn nói rằng, dẫu sau này thời thế có thay đổi ra sao đi nữa thì long hiếu thảo của con đối với mẹ là không bao giờ thay đổi.

Thơ về lòng hiếu thảo với cha mẹ 14: Sinh Nhật Mẹ

Hỡi Mẹ thương yêu đầy tuyệt diệu Này con hiếu thảo lắm vui vầy Sáng ra là nhớ ngày sinh Mẹ Chiều đến lại mong bánh trái cây Hò hẹn chia nhau lần chuỗi hột Rủ rê san sẻ nguyện Con Ngài Kiếp này cố sống yêu đầy ắp Mai mốt ra đi chẳng tiếc hoài.

Trăm thiện chữ hiếu đứng đầu Chỉ cần hiếu thảo trong đầu là vui Đá cứng cũng phải mềm lòng Trời cao soi xét, khen lòng hiếu nhân. Gạc bỏ mọi chuyện ác nhân Nguyện tu những chuyện thiện nhân trần đời, Để cho lòng sống với tâm Nhân_nghĩa_thiện_đức, sở tâm đắc thành, Đời người sống kiếp thanh bình An nhàn tự tại, thấy mình thanh cao, Đừng vào nơi chốn sân si Quy y cửa phật, từ bi cõi lòng.

Một con người mà không có hiếu đối với ông bà, cha mẹ, không biết yêu thương, kính trọng những người sinh thành dưỡng dục mình, thì khi ra ngoài xã hội, con người ấy khó trở thành người có tình cảm, biết yêu thương những người xung quanh.

Thơ về lòng hiếu thảo với cha mẹ 16: Vu Lan Nhớ Mẹ

Lễ Vu lan ngày rằm tháng bảy Nhớ cội nguồn máu chảy về tim Cuộc đời như những cánh chim Chồn chân mỏi cánh về tìm tuổi thơ

Đời mẹ cha ước mơ cháy bỏng Mong đời con hạnh phúc đủ đầy Gian lao khó nhọc dựng xây Cho con cuộc sống có ngày hôm nay

Lễ Vu lan tỏ bày hiếu thảo Công sinh thành dạy bảo ghi lời Công ơn cha mẹ biển trời Các con ghi nhớ suốt đời không quên

Thơ về lòng biết ơn với thầy cô 17: TRI ÂN

Thu tàn trời đã sang đông Bồi hồi tấc dạ nhớ mong cô thầy Người trao khát vọng hôm nay Chắp cho đôi cánh em bay vào đời

Bao chuyến đò lặng không lời Ươm mầm xanh tốt rạng ngời tương lai Bên trang giáo án miệt mài Hao gầy tâm huyết năm dài tháng qua

Từng câu từng chữ ê a Bao lời dạy dỗ thiết tha nồng nàn Mõi mòn khuya sớm gian nan Nhiều đêm tắt tiếng ho khan quặn lòng

Bao thế hệ đã sang sông Thầy cô luôn mãi vọng trông theo cùng Mặc cho mưa gió bão bùng Vẫn âm thầm thắp sáng vùng trời mơ

Hôm nay kính dệt vần thơ Tri ân hai tiếng… vô bờ khắc ghi Nẻo đời dẫu có thịnh suy Dù bao gian khó mãi ghi ơn dầy

Mừng ngày nhà giáo hôm nay Kính dâng lời chúc cô thầy muôn nơi An khang hạnh phúc rạng ngời Gia can êm ấm trọn đời yêu thương

Dẫu cho cách trở ngàn phương Lòng hoài khắc khoải vấn vương cô thầy…

Thu tàn trời đã sang đôngBồi hồi tấc dạ nhớ mong cô thầyNgười trao khát vọng hôm nayChắp cho đôi cánh em bay vào đờiBao chuyến đò lặng không lờiƯơm mầm xanh tốt rạng ngời tương laiBên trang giáo án miệt màiHao gầy tâm huyết năm dài tháng quaTừng câu từng chữ ê aBao lời dạy dỗ thiết tha nồng nànMõi mòn khuya sớm gian nanNhiều đêm tắt tiếng ho khan quặn lòngBao thế hệ đã sang sôngThầy cô luôn mãi vọng trông theo cùngMặc cho mưa gió bão bùngVẫn âm thầm thắp sáng vùng trời mơHôm nay kính dệt vần thơTri ân hai tiếng… vô bờ khắc ghiNẻo đời dẫu có thịnh suyDù bao gian khó mãi ghi ơn dầyMừng ngày nhà giáo hôm nayKính dâng lời chúc cô thầy muôn nơiAn khang hạnh phúc rạng ngờiGia can êm ấm trọn đời yêu thươngDẫu cho cách trở ngàn phươngLòng hoài khắc khoải vấn vương cô thầy…

Thơ về lòng biết ơn với thầy cô 18: LỜI TRI ÂN

Người thầy áo bạc sờn vai Vẫn đưa thuyền đến tương lai vững vàng Tình thầy con mãi nặng mang Dù xa cách vẫn nồng nàn trong tim

Dù bao dâu bể nổi chìm Thầy gò vai gánh chữ thêm cho đời Đêm trường giấc ngủ chơi vơi Ngày xiêu bóng nắng bời bời gió bay

Trường xưa in đậm dấu giày Cỏ ơi nâng nhẹ thân gầy thầy tôi Từng trò từng lớp xa xôi Rừng hoang loang tím dáng ngôi trường nghèo

Đôi dòng ngăn cách trông theo Còn đây chút phận bọt bèo nổi trôi Chiều rơi nắng đã tắt rồi Bên dòng suối ngọt bồi hồi nhớ nhung.

Thơ về lòng biết ơn với thầy cô 19: CÔNG ƠN THẦY CÔ

Kinh mài, chữ giũa, mực nghiên Dạy trò con chữ đẹp duyên học đường Mỗi ngày cắp sách đến trường Ươm mầm tri thức làm gương bao người

Lúc thầy mới tuổi ba mươi Hay thương giúp trẻ, hay cười vị tha Không màn nhung gấm lụa là Chỉ chăm con chữ để đà dạy răn

Mong trò học giỏi siêng năng Khơi nguồn trí tuệ, tài năng cho đời Giáo viên nét đẹp rạng ngời Biết bao thế hệ muôn đời tôn vinh

Ơn cô nghĩa thắm đậm tình Tỏa vầng giáo hạnh cho mình ước mơ Nhân ngày nhà giáo làm thơ Chúc cho hết thảy thầy cô yêu nghề!

Thơ lục bát về lòng biết ơn với thầy cô 20: ƠN THẦY CÔ

Nhân ngày nhà giáo Việt Nam Thành tâm ghi nhớ em làm vần thơ Kính chúc các thầy các cô Luôn luôn mạnh khỏe từng giờ bình an

Lòng thầy bát ngát đại ngàn Tình cô yêu dấu chứa tran biển trời Dậy con cách sống làm người Hành trang kiến thức vào đời tự tin

Lời ăn tiếng nói giữ gìn Kính trên nhường dưới biết xin, biết chào Hôm nay con rất tự hào Lòng luôn ghi nhớ công lao của thầy

Mười năm công sức trồng cây Trăm năm nuôi dưỡng cô thầy bón chăm Thầy cô vất vả thân tằm Nhả tơ rút ruột quanh năm vì trò

Qua sông là những chuyến đò Thầy cô cầm lái cho con vào đời Ghi sâu công đức thầy ơi Tim con luôn khắc những lời thầy cô

Làm theo lời dậy Bác Hồ Chăm ngoan học giỏi Thầy Cô vui lòng.

Thơ về lòng biết ơn với thầy cô 21: ƠN THẦY

Trăm năm Đạo giữ ở đời Tiên học chữ Lễ sau rồi chữ Văn Ơn Thầy khai sáng chữ Nhân Công Thầy vun đắp bao lần chữ Tâm

Dạy luôn chữ Hiếu tình thâm Khắc ghi chữ Nghĩa theo năm tháng ngày Chữ Đức Thầy dạy đến nay Cả luôn chữ Tín mai này lập danh

Chữ Trung thấm nghĩa sẽ thành Có thêm chữ Chí xứng anh hùng rồi Chữ Hướng làm vốn cuộc đời Theo cùng năm tháng chữ Người đã lên

Lời Thầy em vẫn không quên Bao nhiêu chữ ấy mang bên suốt đời Cho dù vật đổi sao rời Ơn Thầy khắc cốt những lời năm xưa.

Trăm năm Đạo giữ ở đờiTiên học chữ Lễ sau rồi chữ VănƠn Thầy khai sáng chữ NhânCông Thầy vun đắp bao lần chữ TâmDạy luôn chữ Hiếu tình thâmKhắc ghi chữ Nghĩa theo năm tháng ngàyChữ Đức Thầy dạy đến nayCả luôn chữ Tín mai này lập danhChữ Trung thấm nghĩa sẽ thànhCó thêm chữ Chí xứng anh hùng rồiChữ Hướng làm vốn cuộc đờiTheo cùng năm tháng chữ Người đã lênLời Thầy em vẫn không quênBao nhiêu chữ ấy mang bên suốt đờiCho dù vật đổi sao rờiƠn Thầy khắc cốt những lời năm xưa.

Thơ về lòng biết ơn với thầy cô 22: TẤM LÒNG THẦY GIÁO

Lòng thầy nhân hậu thanh cao Bảng đen phấn trắng xiết bao nghĩa tình Thương tà áo trắng xinh xinh Học trò tinh nghịch ánh nhìn thơ ngây

Cho dù vất vả đắng cay Đứng trên bục giảng vẫn say với nghề Đâu cần hứa hẹn tuyên thề Trái tim son đỏ đêm về trở trăn

Quyết tâm vượt mọi khó khăn Cho thuyền cập bến an toàn ai ơi Các em đi bốn phương trời Dõi theo bạc tóc gởi lời yêu thương.

Thơ về lòng biết ơn với thầy cô 23: SUY NGHĨ VỀ NGÀY 20-11

Mừng Ngày nhà giáo Việt Nam “Tôn sư trọng đạo” trò nào dám quên Thầy Cô như Cha Mẹ hiền Ươm mầm nhân cách con em nên người

Rưng rưng khóe mắt ai ơi Thương thầy cô giáo những nơi…bản làng Nơi có con suối vắt ngang Núi cao, rừng rậm ai màng…viếng thăm

Nơi mà cuộc sống khó khăn Miếng ăn chưa đủ “đi thăm”….bằng gì Thành phố quà bánh thiếu chi Hoa tươi, quà tặng, phong bì….đâu lo

Thôn quê khổ lũ học trò Thương thầy cô lắm nhưng…lo thế nào Phụ huynh áy náy, nôn nao Gia cảnh là vậy, quà nào…được đây

Thầy cô trong những ngày này Lại đi thăm hỏi đó đây từng nhà Động viên, an ủi mẹ cha Cho con đi học để mà…lớn khôn

Nhà giáo – Kỹ sư tâm hồn Nhưng sao gian khó còn hơn…làm ngoài So bì có đúng, có sai Thực tế là vậy mấy ai…tỏ tường

Vài lời nhân Lễ Hiến chương Tôn vinh Nhà giáo, chặng đường chông gai Tri ân tất cả những ai Ngày đêm nuôi dưỡng nhân tài mai sau

Dằn lòng xin nói thêm câu: Biết bao nhà giáo vùng sâu đang nghèo Xa quê, hoàn cảnh gieo neo Ai ơi hãy nghĩ một điều…Quan tâm.

Thơ về lòng biết ơn với thầy cô 24: NHỚ ƠN THẦY CÔ

Bao năm học dưới mái trường Thầy cô tiếp bước con đường tương lai Dù em có bướng có sai Thầy cô vẫn bảo không ai tự tài

Quyết tâm rèn dũa miệt mài Rồi sau mới sướng mới oai với đời Sinh ra ai chẳng muốn cười Nhưng ai cũng khóc chào đời đấy thôi

Học sinh thích phá thích chơi Đó là quy lụât muôn đời đã qua.. .. Nói thì nhất quỷ nhì ma Nhưng ai chẳng sợ thứ ba học trò Thầy cô trọn kiếp đưa đò Dù mưa dù gió phận cò cũng đi

Mỗi khi sắp đến mùa thi Tóc thầy thêm bạc mắt cô thêm ngần Nào ai than khó khổ gần Vì nghề nhà giáo phải cần hy sinh

Bao người giỏi tiếng thông minh Rồi đâu có sướng bởi khinh chữ thầy Một chữ chẳng thể đong đầy Nhưng dù nửa chữ gọi thầy vẫn nên

Dưới thì phải kính bề trên Nợ thì phải trả chớ nên vong tình Học tài học trí Trạng Quỳnh Vang danh sử sách bóng hình quê hương.. .. Lời thầy vẫn mãi thân thương Tình cô vẫn mãi trên đường em đi Lệ nhòa mắt đã tràn mi Tiếc thời cắp sách qua đi vội vàng

20 – 11 đương sang Em vì sự nghiệp nên đang xứ người Nhưng dù đến khắp mọi nơi Ơn thầy cô mãi muôn đời không quên

Xin trời, thượng đế ơn trên Cho thầy cô khỏe vui bên gia đình Để mỗi buổi sáng bình minh Thầy cô tiếp bước công trình tương lai

Hai từ “Cao Quý” chẳng sai Bởi nghiệp nhà giáo không ai sánh bằng.

Bao năm học dưới mái trườngThầy cô tiếp bước con đường tương laiDù em có bướng có saiThầy cô vẫn bảo không ai tự tàiQuyết tâm rèn dũa miệt màiRồi sau mới sướng mới oai với đờiSinh ra ai chẳng muốn cườiNhưng ai cũng khóc chào đời đấy thôiHọc sinh thích phá thích chơiĐó là quy lụât muôn đời đã qua….Nói thì nhất quỷ nhì maNhưng ai chẳng sợ thứ ba học tròThầy cô trọn kiếp đưa đòDù mưa dù gió phận cò cũng điMỗi khi sắp đến mùa thiTóc thầy thêm bạc mắt cô thêm ngầnNào ai than khó khổ gầnVì nghề nhà giáo phải cần hy sinhBao người giỏi tiếng thông minhRồi đâu có sướng bởi khinh chữ thầyMột chữ chẳng thể đong đầyNhưng dù nửa chữ gọi thầy vẫn nênDưới thì phải kính bề trênNợ thì phải trả chớ nên vong tìnhHọc tài học trí Trạng QuỳnhVang danh sử sách bóng hình quê hương….Lời thầy vẫn mãi thân thươngTình cô vẫn mãi trên đường em điLệ nhòa mắt đã tràn miTiếc thời cắp sách qua đi vội vàng20 – 11 đương sangEm vì sự nghiệp nên đang xứ ngườiNhưng dù đến khắp mọi nơiƠn thầy cô mãi muôn đời không quênXin trời, thượng đế ơn trênCho thầy cô khỏe vui bên gia đìnhĐể mỗi buổi sáng bình minhThầy cô tiếp bước công trình tương laiHai từ “Cao Quý” chẳng saiBởi nghiệp nhà giáo không ai sánh bằng.

Thơ về lòng biết ơn với thầy cô 25: LỜI CỦA CON

Hôm nay ngày lễ Hiến chương Các con tấp nập đến trường múa ca Tặng Thầy, Cô những bó hoa Những người thay mặt mẹ cha sớm chiều.

Thầy Cô – hai tiếng thân yêu Giúp con học tập và nhiều điều hay Chúng con ghi nhớ ơn này Mai sau khôn lớn dựng xây nước nhà !

Thơ về lòng biết ơn với thầy cô 26: NHỚ CÔNG ƠN THẦY

Làm sao quên được ơn thầy Công người dạy dỗ có ngày hôm nay Nét đầu thầy phải cầm tay Rèn con chữ viết mới ngay thẳng hàng

Nhớ thầy nhớ chiếc đò ngang Tay thầy chèo chống đưa sang bao người Nhọc nhằn gian khổ vẫn vui Vì đàn em nhỏ vì đời mai sau

Từng đoàn nối tiếp kề nhau Dựng xây đất nước sớm mau bằng người Non sông hùng vĩ đẹp tươi Có công thầy đã tô bồi ngày qua.

Thơ lục bát về lòng biết ơn thầy cô 27: EM MÃI KHẮC GHI

Thời gian dù mãi dần trôi Con thuyền tri thức suốt đời thầy mang Lật từng cuốn vở sang trang Đong đầy ký ức muôn vàn niềm yêu.

Nhớ thầy cô những sớm chiều Tận tâm chỉ dạy những điều sáng soi Cho em vững bước vào đời Tương lai trí tuệ rạng ngời mai sau.

Tóc thầy giờ đã bạc màu Đêm ngày thầy vẫn chăm bầy em thơ Mong đàn em dựng cơ đồ Nước non Đất Việt trong mơ trường tồn.

Nay giờ em đã lớn khôn Chúc thầy cô mãi giữ hồn non sông Việt Nam sáng mãi trời hồng Chúng em ghi nhớ khắc công ơn thầy.

Thơ về lòng biết ơn thầy cô 28: BỤI PHẤN

Thầy con giờ đã già rồi Mắt mờ, chân yếu, da mồi còn đâu Phấn rơi bạc cả mái đầu Đưa con qua những bể dâu cuộc đời

Mỗi khi bụi phấn rơi rơi Thầy gieo mầm hạt những lời yêu thương Cho con vững bước nẻo đường Hành trang kiến thức, tình thương của thầy

Biết bao vất vả, đắng cay Gạo tiền, cơm áo, vòng quay cuộc đời Nhưng tâm thầy mãi sáng ngời Dựng xây sự nghiệp trồng người thanh cao !

Trọn đời con mãi tự hào Cúi đầu cung kính … thương sao dáng thầy Dẫu đời xuôi, ngược đó đây Tim con ghi khắc lời thầy khi xưa

Khuya rồi thầy đã ngủ chưa ? Ngàn bông hoa thắm kính thưa … dâng thầy Cho con cuộc sống hôm nay Mừng ngày Nhà Giáo ơn thầy chẳng quên !

Thơ về lòng biết ơn thầy cô 29: CHUYẾN ĐÒ TRI THỨC

Tôi về thăm mái trường xưa Bao nhiêu kỷ niệm như vừa mới đây Pha sương mái tóc cô thầy Bảng đen phấn trắng…còn đây căn phòng

Con đò neo đậu bến sông Đưa đàn em nhỏ ấm nồng yêu thương Bằng lăng tím rụng cuối đường Phượng buồn nỗi nhớ vấn vương níu hè

Ríu ran chim hót cành me Cánh diều mơ ước ta về tuổi thơ Bên trang giáo án từng giờ Lặng thầm thầy vẫn đưa đò qua sông

Ngoài sân vương sợi nắng hồng Chuyến đò tri thức mênh mông tình thầy.

Tôi về thăm mái trường xưaBao nhiêu kỷ niệm như vừa mới đâyPha sương mái tóc cô thầyBảng đen phấn trắng…còn đây căn phòngCon đò neo đậu bến sôngĐưa đàn em nhỏ ấm nồng yêu thươngBằng lăng tím rụng cuối đườngPhượng buồn nỗi nhớ vấn vương níu hèRíu ran chim hót cành meCánh diều mơ ước ta về tuổi thơBên trang giáo án từng giờLặng thầm thầy vẫn đưa đò qua sôngNgoài sân vương sợi nắng hồngChuyến đò tri thức mênh mông tình thầy.

Những Câu Chuyện Cổ Tích Về Loài Người Hay Nhất Nên Đọc / 2023

Nguồn gốc của loài người luôn là điều gây tò mò nhất trong lịch sử nhân loại. Cho đến bây giờ vấn đề này vẫn luôn gây tranh cãi. Từ thời xa xưa, các bậc ông cha đã không ngừng đi kiếm tìm câu trả lời cho sự xuất hiện của loài người, giải thích cho nguồn gốc của chính mình. Không có các phương tiện hỗ trợ, họ đã sử dụng trí tưởng tượng của mình để miêu tả và giải thích về loài người, từ đó ra đời những câu chuyện cổ tích rất hay về loài người.

1. Con rồng cháu tiên

Thưở xa xưa ở miền Lạc Việt có một vị thần, nòi rồng, tên là Lạc Long Quân. Thần mình rồng, là con trai của nữ thần Lạc Long Nữ nơi thuỷ cung tráng lệ.

Lạc Long Quân có sức khoẻ phi thường, lắm phép lạ, đã vì dân mà ra tay diệt Hồ Tinh, Ngư Tinh, Mộc Tinh và nhiều yêu quái khác. Thần còn dạy dân biết cách trồng trọt, chăn nuôi, săn bắn, chài lưới, cách làm nhà để ở,…

Cũng thuở ấy, ở vùng núi phương Bắc có nàng Âu Cơ, thuộc dòng dõi Thần Nông, tuyệt trần xinh đẹp. Nghe tin vùng đất Lạc Việt phương Nam là một xứ sở nhiều hoa thơm cỏ lạ, Âu Cơ bèn du ngoạn tới thăm.

Âu Cơ gặp Lạc Long Quân yêu nhau rồi nên vợ nên chồng. Sau mối kỳ duyên hạnh ngộ, Âu Cơ đẻ ra một cái bọc trăm trứng, nở ra một trăm đứa con trai khôi ngô, tuấn tú tuyệt trần. Cuộc sống đang diễn ra vô cùng hạnh phúc, thì một hôm Lạc Long Quân nói với Âu Cơ rằng: Ta vốn nòi rồng sống ở nước, nàng là dòng tiên ở non cao. Khó ở với nhau một nơi lâu dài được. Ta sẽ đưa năm mươi con xuống biển; nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau trấn giữ các phương khi cớ sự nhớ giúp nhau, chớ sai lời hẹn….

Âu Cơ đưa năm mươi con lên núi sinh cơ lập nghiệp. Người con trưởng được tôn lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đóng đô ở Phong Châu, truyền ngôi mười mấy đời uy danh rạng rỡ tứ phương. Con cháu ngày một thêm đông đúc.

Con Rồng cháu Tiên là một trong trong những truyền thuyết phổ biến nhất nói về nguồn gốc của dân tộc Việt, thể hiện sự tự hào về gốc gác của mình, cũng như lời khẳng định tất cả người dân Việt Nam đều cùng cha mẹ sinh ra, phải đoàn kết và cùng nhau phát triển đất nước.

2. Câu chuyện quả bầu

Ngày xửa ngày xưa, có hai vợ chồng đi rừng, bắt được một con dúi. Dúi lạy van xin tha, hứa sẽ nói một điều bí mật. Hai vợ chồng thương tình tha cho. Dúi báo sắp có mưa to gió lớn làm ngập lụt khắp nơi. Nó khuyên họ lấy khúc gỗ to, khoét rỗng, chuẩn bị thức ăn đầy đủ bảy ngày, bảy đêm, rồi chui vào đó, bịt kín miệng gỗ bằng sáp ong, hết hạn bảy ngày hãy chui ra.

Hai vợ chồng làm theo. Họ còn khuyên bà con trong bản cùng làm nhưng chẳng ai tin. Hai người vừa chuẩn bị xong thì sấm chớp đùng đùng, mây đen ùn ùn kéo đến. Mưa to, gió lớn, nước ngập mênh mông. Muôn loài đều chết chìm trong biển nước. Nhờ sống trong khúc gỗ nổi như thuyền, hai vợ chồng thoát nạn. Sau bảy ngày, họ chui ra. Cỏ cây vàng úa. Mặt đất vắng tanh không còn một bóng người.

Ít lâu sau, người vợ sinh ra một quả bầu. Thấy chồng buồn, chị đem bầu cất lên giàn bếp.

Một lần, hai vợ chồng đi làm nương về, nghe thấy tiếng cười đùa trong bếp. Lấy làm lạ, họ lấy quả bầu xuống, áp tai nghe thì thấy có tiếng lao xao. Người vợ lấy que đốt thành cái dùi, rồi nhẹ nhàng dùi quả bầu.

Lạ thay, từ trong quả bầu, những con người bé nhỏ nhảy ra. Người Khơ Mú nhanh nhảu ra trước, dính than nên hơi đen. Tiếp đến, người Thái, người Mường, người Dao, người Hmông, người Ê-đê, người Ba Na, người Kinh,… lần lượt ra theo. Đó là tổ tiên của các dân tộc anh em trên đất nước ta ngày nay.

Câu chuyện được viết ra vừa nhằm mục mục đích giải thích về nguồn gốc của các dân tộc khác nhau trên đất nước Việt Nam, vừa là lời khuyên chân thành cho các thế hệ mai sau. Các dân tộc tuy khác nhau về màu da, về giọng nói nhưng thực thực chất đều là anh em trong một gia đình, phải biết yêu thương đùm bọc, giúp đỡ nhau.

3. Thần thoại Nữ oa thị

Truyền thuyết kể rằng, sau khi Bàn Cổ Thị qua đời, trời đất vẫn vắng vẻ, trống trải, tịnh không một bóng người. Không biết đã trải qua biết bao nhiêu năm, mới lại xuất hiện một vị thủy tổ của loài người tên gọi là Nữ Oa Thị. Nữ Oa là một người đàn bà đơn độc giữa trời đất, cảm thấy quá cô thân liền tạo ra nhiều người để cùng chung sống. Một hôm, Nữ Oa Thị dùng nước hòa trộn một đống bùn vàng, dùng bùn vàng nặn thành người đất. Một lúc bà nặn một người đàn ông, lúc sau bà lại nặn người đàn bà. Nói ra kể cũng kỳ lạ, Nữ Oa Thị nặn xong một người, thổi một hơi vào người đó, rồi đặt xuống đất, người đất này liền biến thành người sống, biết chạy nhảy, biết nói cười. Nặn một người, sống một người, nặn hai người, sống hai người. Bà nặn bao nhiêu người thì sống bấy nhiêu người. Những người đó biến thành đoàn thành tộc vây xung quanh Nữ Oa Thị, nhảy múa hò hét nhiệt tình gọi Nữ Oa Thị là Mẹ. Nữ Oa Thị cứ nặn mãi, nặn mãi, nặn liên tục không ngừng, nặn cho tới khi cảm thấy thực sự quá mệt mỏi, bà mới tạm ngơi tay. Thế nhưng số bùn vàng hòa trộn vẫn còn thừa rất nhiều. Nữ Oa Thị có vẻ không vui, bà tiện tay nhặt từ dưới đất lên một sợi dây thừng to, nhằm trúng đống đất vàng đã hòa trộn mà vung mạnh. Nào ngờ, bà vừa vung sợi dây thừng, lại hệt như lúc dùng tay nặn, đám bùn vàng bắn tung tóe, tất thảy đều biến thành đám người sống, lớn, nhỏ khác nhau. Những con người được Nữ Oa Thị tạo ra này cứ lớn dần lên, cùng lao động, cùng chung sống, sinh sôi ra con cháu đời sau. Những đứa bé chơi đùa nhảy nhót, về sau cũng phương trưởng, cũng làm cha, làm mẹ, cứ thế sự sinh tồn kéo dài hết đời này qua đời khác.

Nữ Oa là một vị thần trong truyền thuyết Trung Quốc, tương truyền là con của Bàn Cổ, vị thần khai thiên lập địa. Câu chuyện giải thích về sự ra đời của loài người đồng thời thể hiện tấm lòng biết ơn của người dân Trung Hoa đến vị thần đã sáng tạo ra con người.

4. Câu chuyện về 100 trứng của người Mường

Một ngày nọ, một cây tươi tốt có tên “Si” đứng trên núi, bị một cơn bão mạnh quật ngã. Từ đây sinh ra 2 chú chim, chúng làm tổ trong hang Hào – mà ngày nay là “Hang Ma Chung Dien” ở làng Phù Nhiên, xã Ngọc Hào, huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình

Chúng đẻ ra 100 quả trứng và 3 quả trong số trứng đó đáng chú ý vì kích thước của chúng và bởi chúng biến thành người. Từ đó sinh ra “Ay” và “Ua”, những người đầu tiên của tộc người thổ. 5 tháng trôi qua mà không có quả trứng nào nữa nở. Tuyệt vọng, Ay và Ua đi vào trong rừng. Hai người gặp “Dam-Cu-Cha” và “Gia-Cha-Giang” và bày tỏ sự lo lắng của mình với họ. Các bà mụ khuyên rằng: ở loạt 50 quả trứng đầu, hãy xếp chúng xen giữa những tấm lót làm bằng cỏ thần này… Xếp xuống mặt đáy những quả trứng đang nằm trên cùng và đảo ngược chúng lại. Trong 50 ngày, 100 quả trứng sẽ nở.

Ay và Ua chỉ vừa kịp cảm ơn các vị thần thì họ đã mất hút vào khu rừng.

Khi trở về hang của mình, Ay và Ua nhất nhất làm theo lời khuyên của các bà tiên. 50 ngày sau, 97 quả trứng đã nở thành các tộc người khác nhau; 50 sống ở đồng bằng và 47 sống ở vùng núi. Từ đó tạo ra dân Mường, Mán, Mèo, Tho-Dan và Tho-Trang.

Câu chuyện là sự sáng tạo của dân tộc thiểu số, thể hiện rõ mong muốn đi tìm nguồn cội cũng như lời khẳng định cho sự gắn kết các dân tộc anh em

Thảo Nguyên

Bạn đang xem bài viết Những Câu Chuyện Cổ Tích Hay Về Lòng Hiếu Thảo / 2023 trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!