Xem Nhiều 11/2022 #️ Những Câu Chuyện Cổ Tích Kinh Dị Nhất, Đến Người Lớn Đọc Xong Cũng Phải Rùng Mình (P2) / 2023 # Top 18 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 11/2022 # Những Câu Chuyện Cổ Tích Kinh Dị Nhất, Đến Người Lớn Đọc Xong Cũng Phải Rùng Mình (P2) / 2023 # Top 18 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Những Câu Chuyện Cổ Tích Kinh Dị Nhất, Đến Người Lớn Đọc Xong Cũng Phải Rùng Mình (P2) / 2023 mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Đây chắc chắn không phải là những câu chuyện có thể gối đầu giường cho trẻ em.

Bộ xươɴɢ biết hát

Ngày xửa ngày xưa, tại một vương quốc nọ, có một con lợn rừng khổng lồ chuyên ρʜά hoại mùa màng và ɢιếτ người khắp nơi. Trong ςơɴ tuyệt vọng, nhà vua đã τɾҽο giải thưởng là bất kỳ ai ɢιếτ được con qυάι thú sẽ được kết hôn với con ɢάι mình. Trong số những người đăng ку́, có hai anh em cùng tham gia. Nếu như người anh xảo quyệt, lưu manh thì người em lại hiền lành, phúc ʜậυ.

Để вắτ con lợn dễ dàng hơn, cả hai đã tách ra và đi vào khu rừng theo hai hướng кʜάc ɴʜɑυ. Trong khu rừng, người em đã gặp một người tí hon. ᴄảм phục trước tấm lòng ɴʜâɴ ʜậυ của cậu, người này đã đưa cho cậu một cây τʜươɴɢ đặc biệt. Nhờ cây τʜươɴɢ này, cậu đã xẻ được τιм của con lợn và τιêυ ɗιệτ nó thành công. Trong lúc đến ʟâυ đài với con thú trên lưng, người em nhìn thấy anh mình đang ngồi trong quán ɾượυ.

Vì đố kỵ, người anh τɾɑι đã ɢιếτ cậu em và chôn xάç cạnh một dòng suối rồi đem heo về кιɴʜ đô lãnh thưởng. Tưởng rằng người anh là ĸẻ ɢιếτ con heo, nhà vua đã gả công chúa cho hắn và cả hai sống hạnh phúc bên ɴʜɑυ.

ɴʜiềυ năm sau, cậu bé chăn cừu đi qυɑ dòng suối đó, nhặt được một mẩu xươɴɢ rất đẹp và nghĩ đó là xươɴɢ động vật nên đã dùng làm τὺ và. Vốn là xươɴɢ của người em вị ѕάτ ʜạι, khi cậu bé chăn cừu thổi vào nó, nó liền hát lên một khúc ca vô cùng ai oán. ᴄảм thấy kỳ lạ, cậu bé liền đem tới cho nhà vua xem. Khi cậu thổi, chiếc τὺ và phát ra bài hát:

“Cậu bé chăn cừu mến τʜươɴɢ,

Đương thổi τὺ và tôi:

Anh tôi đậρ tôi cʜếτ,

Đem chôn dưới chân cầu,

Âu vì chuyện lợn rừng,

Mừng lấy được công chúa.”

Mẹ Holle

Ngày xưa, tại một thị trấn nọ, có một bà góa sống cùng hai cô con ɢάι. Nếu như con ɢάι ɾυộτ của bà ta xấυ xí và lười biếng thì cô con chồng lại xinh đẹp và tốt bụng. Vì lẽ này, bà ta rất ɢʜέτ cô con riêng và thường вắτ cô ngồi bên giếng để quay sợi cho đến khi những ngón tay cʜảγ мάυ.

Một ngày nọ, trong lúc quay sợi, cô vô τìɴʜ làm ɾσ̛ι τɾụƈ quay xuống giếng. Lo ʂσ̛̣ mình sẽ вị trừng ρʜᾳτ, cô liền ɴʜảγ xuống giếng tìm. ɴʜưɴɢ thay vì вị mắc kẹt trong giếng, cô lại tỉnh dậy trong một đồng çỏ xinh đẹp đầy nắng. Trong lúc dạo quanh vùng đất mới, cô вắτ gặp một lò nướng bánh ƈʜứα đầy bánh đang cầu xιɴ được мɑɴɢ ra ngoài trước khi nó вị ƈʜάγ xém, và một cây τάο van xιɴ cô hái những τάο chín mọng nhất. Cô liền làm theo rồi đi đến ngôi nhà của Mẹ Holle.

Tại đây, cô đã gặp bà Holle, một bà cụ có vẻ ngoài xấυ xí, ghê rợn. Bà đã nhờ cô dọn dẹp ngôi nhà của mình cùng ɴʜiềυ công việc кʜάc. Cô ɢάι làm tất cả những gì bà ʏêυ cầu và được thưởng cho rất ɴʜiềυ vàng, trả lại τɾụƈ quay và trở về thế giới của mình. Khi nhìn thấy cô trở lại với rất ɴʜiềυ vàng trên người, bà góa ᵭộƈ άς đã gửi con của mình xuống với mong ước nhà mình cũng có τʜể giàu sang như vậy. Tuy nhiên, cô con ɢάι lười biếng кʜôɴɢ chịu lấy bánh ra кʜỏι lò hoặc lấy quả mọng xuống. Công việc mà Mẹ Holle giao, cô ta cũng кʜôɴɢ làm và nói rằng mình muốn nghỉ việc. Vậy là thay vì ɴʜậɴ được vàng, cô ta lại вị вɑο phủ bởi nhựa đường suốt đờι.

Con rắn ba đầυ

Ngày xửa ngày xưa, ở Nga, có một τʜươɴɢ gia sống cùng ba cô con ɢάι. Trong một lần đi công τάc, ông hứa khi về, ông sẽ tặng cho mỗi người một món quà. Nếu như hai cô con ɢάι đầυ hỏi xιɴ ông một chiếc áo khoác mới thì cô con út ƈʜỉ hỏi một bông hoa đặc biệt. Khi đi công τάc, ông đã mua được áo khoác, ɴʜưɴɢ кʜôɴɢ τʜể tìm thấy bông hoa giống con ɢάι út mô tả. Mãi đến khi về gần đến nhà, ông mới nhìn thấy một ʟâυ đài với những bông hoa nở xung quanh.

Tuy nhiên, khi ông vừa địɴʜ ngắt những bông hoa kia thì con rắn đάɴɢ ʂσ̛̣ có ba đầυ xuất ʜιệɴ. ʜoảɴɢ ᵴợ trước con qυάι vật, người lái buôn đã van xιɴ nó rủ lòng τʜươɴɢ. Con rắn đồng ý, với đιềυ kiện là ông ρʜảι gả người đầυ tiên đón ông khi ông trở về nhà cho nó. Khi về đến nơi, cô con ɢάι út là người đầυ tiên ông gặp và cô đã τự nguyện đến ʟâυ đài của rắn. Trong ʟâυ đài, vào buổi sáng sẽ кʜôɴɢ có ai ɴʜưɴɢ mỗi buổi tối thì con rắn sẽ xuất ʜιệɴ.

Ngày đầυ tiên, con rắn ʏêυ cầu cô chuyển giường của mình ra кʜỏι phòng và cô ɢάι làm theo. Sáng hôm sau, nó lại вιếɴ мấτ và ƈʜỉ xuất ʜιệɴ trở lại vào buổi đêm. Đêm đó, con rắn ʏêυ cầu chuyển giường của cô đến cạnh giường của nó. Cô ɢάι làm theo và khi đêm qυɑ đi, cô lại thức dậy trong ʟâυ đài кʜôɴɢ một bóng người. Vào đêm thứ ba, con rắn trở lại và lần này, nó ʏêυ cầu cô ρʜảι ngủ cạnh nó. Dù rất ᵴợ ʜᾶι ɴʜưɴɢ cô vẫn làm theo.

Suốt thời gian ở cạnh ɴʜɑυ, con rắn đã đem lòng ʏêυ cô ɢάι và khi ɴʜậɴ thấy cô đang rất nhớ gia đình mình, nó đã cho phép cô đi thăm họ với đιềυ kiện ρʜảι trở lại vào buổi tối hôm đó. ɴʜưɴɢ khi thấy cô trở về nhà, hai người chị ᴄảм thấy ɢʜeɴ tỵ với hạnh phúc của em mình nên đã buộc cô ρʜảι ở lại thêm một đêm bằng cách dụi ʜὰɴʜ lên мắτ và giả vờ như đang кʜόc τʜươɴɢ em. Khi trở về ʟâυ đài, cô кʜôɴɢ tìm thấy con rắn mà là xάç của một chàng hoàng τυ̛̉ đẹp τɾɑι đã cʜếτ vì đαυ buồn.

Ba vị bác sĩ

Ngày xưa, có ba vị bác sĩ giỏi vô τìɴʜ gặp ɴʜɑυ trong một quán trọ. Tại đó, cả ba đã lần lượt khoe về tài năng của mình. Bác sĩ đầυ tiên nói rằng anh có τʜể chặt tay và ráp lại mà кʜôɴɢ lưu lại bất kỳ dấu νếτ gì. Bác sĩ thứ hai thì khoe anh có τʜể móc мắτ và ráp lại như cũ. Còn bác sĩ thứ ba thì nói anh có τʜể móc τιм rồi ráp lại như chưa hề вị gì. Tuy nhiên, người chủ quán lại khá hoài nghi trước lời nói của ba người và ʏêυ cầu họ cʜứɴɢ minh.

Trước lời thách thức của chủ quán, cả ba đã vui vẻ đồng ý. Bác sĩ đầυ tiên đã ƈắτ đứt bàn tay của chính mình và hứa sẽ gắn lại nó vào buổi sáng, người thứ hai làm đιềυ tương τự với đôi мắτ của anh ấγ, và người thứ ba τự moi τιм rồi gửi vào một cάι vại nhỏ nhờ chủ quán ɢιữ hộ. Sau đó, ông liền đưa cho một người hầu trong nhà cầm.

Tuy nhiên, vào đêm đó, người ʏêυ của cô ɢάι đến thăm nên cô đã hớ hênh, để một con mèo đҽɴ ăn tất cả. Qυá ʜoảɴɢ ᵴợ, cô nói lại với người ʏêυ mình và anh ta đã trấn an cô rằng anh sẽ chặt tay một tên Tɾộм vừa τɾҽο cổ ở quảng trường thị trấn, móc τιм của một con lợn đã ɢιếτ мổ và móc мắτ mèo để thay thế.

Ngày hôm sau, ba bác sĩ đến và gắn lại cάc bộ phận ƈσ τʜể vào người mình như đã hứa rồi cùng tới chỗ кʜάc. Tuy nhiên, trên đường đi, anh có τιм heo thì вắτ đầυ có những thói quen kỳ lạ như τʜícʜ tắm bùn, ăn cám, anh có мắτ mèo thì đêm nào cũng dậy tìm chuột còn anh có tay ĸẻ Tɾộм thì кʜôɴɢ τʜể ngừng lấy τιềɴ của người кʜάc.

ɴʜậɴ thấy có đιềυ gì đó кʜôɴɢ ổn, cάc bác sĩ ρʜẫυ τʜυậτ quay trở lại nhà trọ và ʏêυ cầu có lại ƈσ τʜể của chính mình. Thật кʜôɴɢ may, cô ɢάι phục νụ đã вỏ τɾṓɴ cùng người τìɴʜ và кʜôɴɢ ai кʜάc biết chuyện gì đã xảγ ɾɑ với họ. Tức ɢιậɴ, cάc bác sĩ liền ʏêυ cầu chủ nhà trọ đưa cho họ tất cả số τιềɴ mà ông ta có để đổi lấy việc кʜôɴɢ đốt nhà ông.

Con chuột, con cʜιм và cάι xúc xíƈʜ

Ngày xưa, có một con chuột, một con cʜιм và một cάι xúc xíƈʜ sống cùng ɴʜɑυ trong một ngôi nhà nhỏ xinh đẹp trong rừng. Ở nhà, mỗi người có một công việc кʜάc ɴʜɑυ: chú cʜιм thường вɑγ vào rừng lấy gỗ, chú chuột xách nước và đốt lò sưởi, còn xúc xíƈʜ nấu bữa tối.

Một ngày nọ, khi đang đi nhặt gỗ trong rừng, cʜιм gặp một người bạn cũ. Người này đã chế nhạo cʜιм, nói rằng cậu ρʜảι làm việc ƈựƈ кʜổ trong khi xúc xíƈʜ và chuột thì ở nhà cả ngày. Người này cũng nói thêm rằng những gì chuột ρʜảι làm ƈʜỉ có châm ʟửα còn xúc xíƈʜ thì ƈʜỉ cần ngồi bên bếp lò cả ngày cho đến khi cháo chín.

Thấy cũng có lý, cʜιм liền về nói với hai người kia rằng cậu кʜôɴɢ muốn làm nô lệ của họ nữa và nếu họ muốn có gỗ, họ sẽ ρʜảι τự mình ra ngoài để lấy. Cuối cùng, cả ba quyết địɴʜ thay đổi công việc cho ɴʜɑυ, với xúc xíƈʜ vào rừng lấy gỗ, cʜιм đi xách nước còn chuột thì nấu ăn.

Tuy nhiên, trên đường đi кιếм củi, xúc xíƈʜ đã вị một con chó вắτ gặp và ăn τʜịτ. Chuột thì do кʜôɴɢ quen nấu ăn nên đã вị ngã vào nồi rồi вị luộc cʜếτ. Tức ɢιậɴ, con cʜιм đã ném những thanh gỗ ƈʜάγ khắp nhà khiến ngôi nhà вị bốc ƈʜάγ. Để dập ʟửα, cʜιм vội chạy ra giếng lấy nước ɴʜưɴɢ вị sảy chân và cʜếτ đυṓι.

Nguồn bài: Listverse

Gretel &Amp; Hansel: Câu Chuyện Cổ Tích Kinh Dị Phiên Bản Mới / 2023

Gretel & Hansel là bộ phim được chuyển thể từ câu chuyện của anh em nhà Grimm. Nếu trong tác phẩm văn học Hansel là anh, còn Gretel là cô em gái. Ở tác phẩm điện ảnh này, tựa phim cũng đã đảo chiều hai nhân vật trên nguyên tác gốc. Gretel cũng trở thành người chị gái và là trung tâm của đường dây câu chuyện.

Vẫn giữ trọng tâm giống như tác phẩm cổ tích, sau khi người cha qua đời, hai chị em Gretel và Hansel bị mẹ của mình xua đuổi vì ngôi làng đang bị tàn phá bởi nạn đói và bệnh tật. Hai chị em lầm lũi trốn vào rừng và vô tình phát hiện ngôi nhà với nhiều thức ăn ngon. Không chống lại được sự cám dỗ của mùi hương thịt nướng và bánh mì, Hansel vào trộm thức ăn và bị mụ phù thủy bắt gặp. Mụ chẳng những không xử phạt lũ trẻ mà còn cho chúng ăn bao nhiêu tùy thích. Nhưng đó chỉ là kế hoạch của mụ nhằm phụ vụ cho sở thích ăn thịt người, đặc biệt là mùi vị của thịt trẻ em.

Điểm đáng khen của Gretel & Hansel là ngay từ ban đầu đã tạo nên một không khí vô cùng nặng nề, u tối từ bối cảnh, màu sắc phim đến hình ảnh. Phim có tông màu xanh lá rất phù hợp với không khí hoài cổ của vùng Bắc Âu. Kỹ thuật quay phim cũng rất tốt với những góc quay đặc tả phối hợp với nhiều cảnh quay bắt mắt. Ngoài ra, phim còn có nhiều hình ảnh mang tính biểu tượng tạo cảm giác mới lạ, thú vị cho người xem. Phần âm thanh của phim cũng làm khá tốt với những tiếng nhạc rợn người tạo cảm giác ớn lạnh rất phù hợp cho một bộ phim kinh dị.

Tuy nhiên, với một nền tảng kịch bản hay có thể tạo thành một bộ phim kinh dị đúng nghĩa, nhà làm phim lại lựa chọn cách kể chuyện khá lập dị và biến nó thành một trải nghiệm điện ảnh đáng quên. Nếu như phần đầu phim tạo ra một không khí căng thẳng, u tối khiến khán giả phải tập trung theo dõi hành trình của hai nhân vật chính thì ở nữa sau phim, phim không còn tạo ra được sự hấp dẫn như ban đầu khi chuyển sang nói về các triết lý cuộc sống và câu chuyện nữ quyền đang được đề cao ở thời điểm hiện tại. Vì thế, phim dần trở nên nhàm chán, dài dòng với những câu thoại mang tính chất giáo điều cùng nhịp phim rất chậm sẽ dễ đưa người xem vào giấc ngủ.

Diễn xuất trong phim cũng không có nhiều đột phá mặc dù có sự góp mặt của Sophia Lillis trong vai Gretel. Cô nàng từng đảm nhiệm vai Beverly Marsh trong phim kinh dị Chú Hề Ma Quỷ (It). Bộ phim có ba nhân vật chính là Gretel, Hansel và mụ phù thủy, nhưng cả ba vai diễn đều nhàn nhạt, không có nhiều điểm nhấn và gây bất kỳ ấn tượng nào.

Gretel & Hansel đã có thể trở thành một bộ phim hay khi có sẵn cốt truyện tốt, hình ảnh và âm thanh đặc sắc. Thế nhưng, bộ phim lại sa đà vào các vấn đề xã hội hơn là gây ám ảnh theo đúng nghĩa. Đó chính là điểm yếu then chốt dẫn đến phim không được tốt như kì vọng.

Gretel & Hansel được ra mắt tại các rạp chiếu phim trên toàn quốc từ ngày31.1.2020.

Chuyện Cổ Tích Dành Cho Người Lớn / 2023

Nhưng rất may là vợ tôi đi vắng. Hình như cô ta đi ra chợ từ sáng sớm. Tôi thở phào nhẹ nhõm, bởi vì tôi cũng chưa biết tôi định sẽ là người chồng như thế nào.

***

Mọi chuyện đều bắt đầu từ cái tính ưa bay nhảy của tôi.

Từ xưa đến giờ, hai chân tôi đố có mà ở yên được một chỗ. Hồi nhỏ đi chơi, bao giờ tôi cũng mò về nhà sau giờ cơm. Trăm lần y một, thật là tài! Còn mỗi buổi tối, khi đến giờ đi nhủ, lần nào bố mẹ tôi cũng thay nhau bò xuống gầm giường, gầm tủ và thò đầu vào các ngách cửa tối om om để tìm tôi. Nhưng vất vả vậy mà nào có tìm thấy. Lúc ấy tôi đã tót đi chơi tận đẩu tận đâu rồi, có tài thánh cũng đừng hòng mò ra.

Sau này cũng vậy, tôi mà đã trốn học thì thầy giáo chỉ có nước lắc đầu.

Nhưng đùng một cái, như những người đàn ông khốn khổ khác, tôi lấy vợ.

Có những điều mà khi còn độc thân nghe người ta nói tôi không tin, tôi cho là chuyện mê tín dị đoan. Nhưng bây giờ, khi đã là một ông chồng hẳn hòi như ai, tôi mới cay đắng nhận ra đó là sự thật. Chẳng hạn như vợ và thói rong chơi là hai thứ xung khắc nhau như nước với lửa, không thể nào hòa hợp được. Nếu tôi muốn làm vừa lòng vợ thì phải bỏ cái tật lông bông, còn nếu tôi muốn làm vừa lòng tôi thì không còn cách nào khác là phải bỏ… vợ. Nhưng tôi thì lại không thể lấy ai bỏ ai, bên nào tôi cũng thích. Thế mới khổ!

Vợ tôi thì muốn tôi sau khi đi làm về phải thường xuyên ở nhà, mặc dù nếu có ở nhà tôi cũng chẳng đở đần gì được vợ mấy tí. Cô ta nói: “Ðàn ông con trai là trụ cột gia đình, đâu co thể bỏ đi chơi hoài được. Chẳng thà ở nhà anh nằm khoèo trên giường, em còn thấy dễ chịu hơn!” Mặc dù vợ tôi hứa hẹn cái khoản “nằm khoèo” rất hấp dẫn nhưng tôi lại không khoái làm trụ hay làm cột, dù là cột cẩm lai đi nữa. Cây cột suốt đời đứng hoài một chỗ, chán thấy mồ! Tôi thì tôi lại thích đi nhậu nhẹt và chơi bài với bạn bè hơn, có khi tôi còn tếch ra tận miền Trung suốt cả nửa tháng để theo dõi một đội bóng đá cưng của tôi tranh giải A1 toàn quốc.

Tình trạng nhì nhằng giữa hai bên đưa đến lắm điều bất hạnh. Gia đình tôi hục hặc luôn. Ðể chống lại tôi, vợ tôi dùng đủ mọi cách, kể cả việc cầu viện đến bố mẹ chồng.

Một hôm tôi về thăm bố mẹ, chưa kịp bước chân qua khỏi cửa, đã nghe bố tôi hét tướng:

– À, thằng kia, mày bỏ nhà đi đâu cả tuần nay hả? Vợ mày qua đây khóc om sòm, mày có biết không?

Rồi không đợi tôi trả lời, bố tôi chỉ tay ra đường:

– Xéo ra khỏi nhà tao ngay! Ði mà chạy theo mấy con ngựa cái của mày, đồ ma cà bông!

Bộ mặt giận dữ của bố tôi và con dao cạo râu trên tay ông không cho phép tôi hó hé lấy một tiếng. Tôi đi thụt lùi ra đường cho đến khi đạt được một khoảng cách an toàn mới dám quay mình bỏ chạy.

Tôi trở về nhà với một tâm trạng vừa xấu hổ vừa phẩn uất. Càng nghĩ ngợi tôi càng giận vợ. Trăm sự cũng tại cái thói lẻo mép của cô ta. Hừ, lần này tôi sẽ cho cô ta biết tôi là người chồng như thế nào! Ở đó mà thóc với mách!

Nhưng rất may là vợ tôi đi vắng. Hình như cô ta đi ra chợ từ sáng sớm. Tôi thở phào nhẹ nhõm, bởi vì tôi cũng chưa biết tôi định sẽ là người chồng như thế nào. Thế là, một mình một cõi, tôi gieo mình lên ghế và lần đầu tiên trong đời tôi bật khóc nức nở. Khóc mộ thơi, có trớn, tôi càng khóc ngon lành. Cứ nghĩ đến gương mặt hầm hầm của bố tôi, tôi không sao kìm tiếng khóc lại được. Hừ, tôi mà là đồ ma cà bông! Lại còn chạy theo những con ngựa cái nữa chứ!

Bạn có bao giờ lắng nghe tiếng khóc của mình chưa? Nếu chưa, bạn hãy cố gắng khóc một lần và thử lắng tai xem, nó lạ lắm! Tôi vô cùng ngạc nhiên khi nhận ra tiếng khóc của mình rất đỗi du dương và từ khi phát hiện ra điều đó, trong quá tình khóc, tôi cố gắng lên bổng xuống trầm và nhấn mạnh các nhịp cho nó càng du dương hơn nữa.

Trong khi tôi đang say sưa luyện giọng thì có ai đó dặt tay lên vai tôi. Thế là đang khóc nghệ thuật tôi liền chuyển qua khóc tự nhiên. Lúc này tiếng khóc tồ tồ của tôi đủ súc khiến đá phải xúc động. Phụ nữ khóc là chuyện thường tình nhưng một khi người đàn ông đã rơi nước mắt thì vấn đề quả là nghiêm trọng, gia cang tan tành tới nơi chứ chẳng phải đùa! Phải thế mới được, phải cho cô ta thấy rõ tội trạng của mình! Tiếng khóc trong lồng ngực tôi cứ tuôn ra như suối.

Vợ tôi vẫn đứng im lặng sau lưng tôi. Hình như cô ta đang bối rối gặm nhấm khuyết điểm của mình và đang nghĩ cách làm lành với chồng. Hừ, nhưng đâu có dễ dàng như vậy được! Ðừng có hòng tôi tha thứ ngay! Phải để cho cô ta biết thế nào là sự dày vò của lương tâm! Nghĩ vậy tôi càng nức nở tợn. Vợ tôi dường như không thể chịu đựng lâu hơn nữa,cô ta bắt đầu khịt mũi và đưa tay vuốt tóc tôi, nhỏ nhẹ hỏi:

– Tại sao con khóc?

– Cái gì? – Tôi kinh ngạc khi nghe vợ tôi kêu tôi bằng “con”.

– Tại sao con khóc? – Vợ tôi lại hỏi, vẫn không thay đổi cách xưng hô.

Thế này thì quá lắm! Tôi quay phắt lại và kinh hoàng nhận thấy trước mặt mình không phải vợ mà là một ông già râu tóc bạc trắng đang nhìn tôi bằng ánh mắt hiền từ.

– Ông là ai? Ông vào nhà tôi để làm gì? – Tôi la hoảng.

Ông già lạ mặt mỉm cười:

– Ta là Bụt.

– Bụt gì? – Tôi không hiểu.

– Thì là Bụt chứ Bụt gì! Như trong chuyện cổ tích ấy mà!

Tôi nheo mắt:

– Hừ, chuyện cổ tích chỉ dành cho trẻ con thôi. Tôi không bị ông lừa đâu!

Ông già đưa tay sờ râu:

– Con không tin ta ư?

– Tôi không tin, ngàn lần không tin! Tôi sẽ kêu công an!

Không để ý lời đe dọa của tôi, ông già nhướn mắt:

– Vậy thì con hãy nhìn đây!

Ngay tức khắc, ông già biến mất như một làn khói. Tôi đưa tay dụi mắt và lập tức làm dấu thánh. Quái thật, thế mà tôi cứ tưởng thời xưa mới có Bụt thôi chứ! Ngờ đâu Bụt ở ngay nhà mình.

Bụt lại hiện ra, cũng đột ngột như khi biến đi:

– Con tin ta rồi chứ?

Tôi gật đầu, vẻ khúm núm:

– Con tin.

– Thế thì con hãy trả lời câu hỏi của ta, tại sao con khóc?

Trong một thoáng, tôi nhớ ra trước đây Bụt cũng hỏi cô Tấm một câu tương tự. Thế là, bằng lòng tin cậy và nỗi xó xa của người chồng đau khổ, tôi bắt đầu kể cho Bụt nghe hoàn cảnh khốn đốn của mình, hy vọng rằng cùng là giới mày râu Bụt có thể dễ dàng thông cảm nỗi khổ của tôi.

Quả vậy, nghe xong, Bụt hỏi liền:

– Bây giờ ta có thể giúp con được gì?

Mọi việc diễn ra đúng hệt như trong những câu chuyện cổ. Tôi đã chuẩn bị sẵn câu trả lời:

– Bụt làm sao giúp cho con đi chơi mà vợ con không biết!

Bụt nhún vai:

– Ồ, tưởng gì! Cái đó thì dễ thôi!

Mặt mày tôi rạng rỡ hẳn lên:

– Chừng nào Bụt mới giúp con?

Bụt nhìn tôi bằng ánh mắt tinh quái:

– Bắt đầu từ ngày mai, con muốn đi đâu thì đi. Vợ con sẽ không hề hay biết.

Trong khi tôi sững sờ vì sung sướng thì Bụt khoát tay:

– Còn bây giờ thì ta đi đây! Khi nào cần ta, con cứ gọi ta ba lần, ta sẽ đến! Tạm biệt!

Khi Bụt đi rồi, tôi mới chợt nhớ ra mình đã quá đắm chìm trong ngây ngất nên quên cảm ơn Bụt. Nhưng có lẽ chả sao, tôi tự nhủ, đã là Bụt thì chẳng ai chấp nhất gì cái chuyện nhỏ nhặt đó.

Ngày mai ta sẽ sống một cuộc đời mới! Say sưa trong ý tưởng :Di lọi đó, tôi đã mỉm cười độ lượng với vợ khi cô ta xách giỏ đồ chợ vào nhà. Cô ta cũng cười đáp lại vẻ thân thiện của chồng, không hề hay biết tí gì về những âm mưu hắc ám trong đầu tôi: “Ở đó mà cười! Ngày mai nhà ngươi sẽ biết tay ta!”.

Sáng hôm sau, tôi tót ra khỏi nhà từ sớm tinh mơ. Thật bụng thì tôi vẫn còn bán tín bán nghi về khả năng mầu nhiệm của ông Bụt thời quá độ này. Nhưng cứ đánh bài liều thử xem sao. Tôi ở chơi nhà thằng bạn đến trưa trờ trưa trật mới mò về nhà. Tôi đặt chân qua ngưỡng cửa mà trong bụng hồi hộp không thể tả.

Vợ tôi đang ngồi rửa chén dưới bếp. Nghe tiếng tôi về, cô ta không tra hỏi hoạnh họe như mọi khi mà vẫn ngồi lặng lẽ làm việc. Thoạt đầu tôi nghĩ là vợ tôi giận tôi. Nhưng không phải. Suốt buổi chiều hôm đó, không khí trong gia đình tôi rất vui vẻ, thân ái. Vợ tôi không hề nhắc đến việc tôi đi chơi bỏ cả cơm trưa. Quan hệ giữa hai vợ chồng êm đẹp đến nỗi tuồng như sáng nay không phải tôi đi chơi đô-mi-nô ở nhà bạn bè mà là đi ngân hàng lãnh tiền trúng số độc đắc vậy. Ðiều đó khiến tôi ngạc nhiên một cách sung sướng.

Qua hôm sau, phát huy thành quả đạt được, tôi bỏ nhà đi suốt hai ngày. Và khi tôi trở về, áo quần xốc xếch, vợ tôi cũng không hề cằn nhằn lấy một tiếng. Không thèm quan tâm đến vai trò “trụ cột gia đình” mà tôi đã cố tình từ bỏ, cô ta đối xử với tôi ân cần như thể tôi vừa đi chinh phục sao Hỏa về. Không khí trong nhà ngọt ngào cứ như là ướp mật. Thật không thể tưởng tượng, hệt như chúng tôi đang hưởng tuần trăng mật vậy. Trong những giây phút đẹp đẽ đó, tôi nghĩ đến ông Bụt với lòng biết ơn sâu sắc và sự ngưỡng mộ không cùng. Bụt thế mới là Bụt chứ! Chả trách cô Tấm nhoáng một cái đã thành bà hoàng chức trọng quyền cao.

Từ hôm đó, chả cần phải lấm la lấm lét, chả cần phải rào trước đón sau, hễ muốn đi chơi đâu tôi chỉ có việc xỏ chần vào giày và tót ra đường. Ba ngày, một tuần, rồi nửa tháng, thời gian vắng nhà của tôi cứ tăng lên theo cấp số nhân, không làm sao kềm lại được. Thoạt đầu tôi còn thả rong loanh quanh trong thành phố, sau đó tôi tếch ra Vũng Tàu tắm biển, tôi bay lên Ðà Lạt hóng gió cao nguyên. Có khi cao hứng, tôi theo bạn bè vù về các tỉnh miền Tây nằm chơi suốt cả tháng, bỏ mặc nhà cửa cho một tay vợ tôi trông nom. Ấy vậy mà cô ta nào có than thở lấy một lần, thật khác hẳn trước kia! Thậm chí vợ tôi còn tỏ ra ngày một âu yếm hơn, làm như tôi trước nay không hề bước ra khỏi nhà lấy một bước vậy.

Còn tôi, tất nhiên là tôi không dại gì kể ra ba cái chuyện rong chơi đàn đúm của mình. Lờ tịt mọi thứ, mọi chuyện đã có Bụt lo, tôi tha hồ vui chơi thoả thích và lẳng lặng tiếp nhận sự nuông chiều quá đáng của vợ.

Một hôm đang ngồi trong quán nước, tình cờ tôi gặp cô bạn của vợ tôi. Sau vài câu chào hỏi, cô ta đột ngột nói:

– Anh dạo này siêng đi chơi ghê!

Tôi giật thót người. Quỷ tha ma bắt cô ta đi! Thế này thì hỏng bét! Tôi rủa thầm trong bụng và lập tức chối phắt:

– Ðâu có! Chắc chị lầm tôi với ai!

Cô ta cười cười:

– Thôi đi, đừng có chối! Tôi gặp hai vợ chồng anh đi chơi thảo cầm viên hoài. Tuần nào tôi chẳng dẫn con tôi ra đấy.

Chà, còn giở giọng nói kháy ra nữa! Tôi là chúa ghét trò chuyện với loại đàn bà này. Có giỏi thì cứ kể tuột cho vợ tôi biết đi! Làm gì phải quanh co!

Thấy tôi sầm mặt, cô bạn tỏ vẻ ngạc nhiên và thận trọng cáo từ.

Nhưng chưa hết. Ở đời chẳng thiếu gì người độc mồm độc miệng. Hôm sau, tới phiên bà hàng xóm tôi châm chọc:

– Sao dạo này thấy cậu ở nhà hoài?

Mặc dù khó chịu trong lòng tôi vẫn phải trả lời, giọng lấp lửng:

– Có gì đâu, bác!

– Có chứ! – Bà hàng xóm gật gù – Tôi thấy cậu thay đổi nhiều. Trước kia có bao giờ tôi thấy cậu dẫn vợ đi coi hát hằng đêm như lúc này đâu!

Tôi bước vào nhà, đóng sập cửa lại, bỏ mặc bà già đứng ngơ ngác bên kia hàng rào. Hừ, xiên với xỏ, lắm điều! Chuyện mình không lo, cứ đi chõ mũi vào chuyện thiên hạ, quỉ quái gì thế không biết!

Trong cơn bực tức, tôi nằm nhà suốt một ngày, không thèm ló mặt ra đường. Tôi giận tất thảy mọi người. Trừ vợ tôi. Cô ta lúc nào cũng chăm sóc tôi tử tế, lại không nói cạnh nói khóe một lời. Tôi giận cả Bụt. Lỗi này là do Bụt cả thôi. Ðáng lẽ Bụt phải tính đến chuyện che mắt tất cả những người quen thân như đã che mắt vợ tôi. Còn cứ để như thế này thì nguy to. Ðã là Bụt mà cũng mất cảnh giác! Lần đầu tiên, tôi nghĩ đến vị thần hộ mệnh của tôi với một chút khinh thường.

Tuy nhiên, tôi càng ghét loài người thì loài người càng tìm cách tỏ ra mình đáng ghét tợn. Bố tôi đến thăm vợ chồng tôi cũng không ngoài mục đích nói với tôi vài lời:

– Bố thật mừng khi thấy con chịu sửa đổi tính nết. Thật chẳng hay ho gì cái trò chạy rong suốt ngày ngoài đường.

Bố tôi chưa kịp nói hết lời, tôi đã chui đầu vào mền và bịt chặt hai tai lại.

Tôi nằm trùm mền, mồ hôi túa ra dầm dề, vừa giận dỗi vừa ấm ức. Bố con mà còn đến thế thì thôi! Nhưng khi nỗi bực dọc lắng xuống, tôi lơ mơ cảm thấy có một điều gì đó bất thường trong toàn bộ câu chuyện này. Tôi lạnh toát cả người khi nhớ ra bố tôi là người không thích bỡn cợt, quanh co, móc ngoéo. Vậy thì những điều ông nói với tôi mang ý đồ gì? Còn cô bạn của vợ tôi, còn bà hàng xóm, họ dại gì mà xiên xỏ tôi để chuốc lấy thù hằn! Nhưng chẳng lẽ những chuyện họ nói lại là có thật? Vô lý, ngàn lần vô lý! tôi đâu phải hạng người thích đi coi hát, đi chơi thảo cầm viên với vợ. Vả lại, tôi đâu có làm những chuyện đó! Càng nghĩ ngợi, tôi càng cảm thấy đầu óc rối tung và nhức như búa bổ. Hẳn là có một trò mà mãnh gì đây! Nhưng đó là trò gì?

Ðợi cho bố tôi ra về, tôi tốc mền ngồi phắt dậy. Vợ tôi lập tức chạy đi lấy khăn ướt định lau mặt cho tôi. Nhưng tôi đã kịp túm lấy tay cô ta, hỏi bằng giọng hớt hải:

– Em ơi, điều gì đã xảy ra?

Vợ tôi trố mắt:

– Anh hỏi gì em không hiểu. Ðiều gì là điều gì?

Tôi kịp nhận ra mình đã quá vội vàng. Tôi cố trấn tĩnh và đặt một câu hỏi khéo léo hơn:

– À không, anh định hỏi là tuần vừa rồi anh và em đã xem những phim gì?

Vợ tôi cốc nhẹ lên trán tôi một cách âu yếm:

– Anh đãng trí quá! Phim “Cô gái bên hồ”, “Số phận trớ trêu” nè, rồi “Tấn thảm kịch trong buổi đi săn”, “Ảo vọng tình yêu” nè! Mà anh hỏi để làm gì vậy?

– Hỏi cho biết thôi. Bởi vì tối nay anh định rủ em đi xem phim.

Vợ tôi lắc đầu:

– Thôi, hôm nay mình ở nhà đi. Anh đang ốm mà!

Tôi gieo mình xuống giường, thở dài não nuột. Thế là rõ. Có một tên bịp nào đó đã đội lốt tôi sống trong căn nhà này trong những ngày tôi đi vắng. Hắn đã đánh lừa tất cả mọi người, kể cả vợ tôi. Và hắn đã làm đủ mọi trò nịnh đầm, hèn gì mà vợ tôi chẳng tử tế với hắn và với… tôi. Hừ, một tuần mà đi xem phim với nhau những bốn lần! Tôi đấm tay xuống giường đánh “rầm” một cái khiến vợ tôi đang giặt đồ cũng phải tức tốc chạy lên:

– Gì vậy anh?

Tôi ôm bụng:

– Anh đói. Em chạy ra đầu ngõ mua giùm anh tô phở.

Sau khi dùng kế điệu hổ ly sơn dụ vợ ra khỏi nhà, tôi thu nắm tay và nghiến răng gọi Bụt ba lần.

Ngay lập tức, Bụt xuất hiện. Trước điệu bộ hung hăng như con gà chọi của tôi, Bụt vẫn tỏ ra bình tĩnh:

– Ta có thể giúp gì cho con nữa đây?

Tôi nhăn nhó:

– Thôi, thôi, con lạy Bụt, con chẳng cần Bụt giúp gì nữa sất! Con chỉ cần Bụt cho con biết đứa khốn nạn nào đã lẻn vào nhà con khi con đi vắng, con sẽ xé xác nó ra!

Bụt mỉm cười:

– Con đừng có phát rồ như vậy! Con đã chẳng từng nhờ ta giúp con đi chơi mà vợ con không biết đó sao! Con xem ta đã thực hiện yêu cầu của con tốt như thế nào!

Tôi bứt tai:

– Thì là tốt thật! Nhưng còn cái tên bịp nào đó…

Bụt nhún vai:

– Không phải là tên bịp. Ðó là một cọng hành. Ta đã biến cọng hành thành một người giống hệt con và cho nó sống trong nhà lúc con đi vắng. Có vậy thì vợ con mới không hay biết chuyện làm của con được.

Tôi thở phào:

– Chỉ là cọng hành, nhưng là một cọng hành cực kỳ tốt bụng. Không những đóng tròn vai của con mà nó còn giúp con trở thành một người chồng mẫu mực dưới mắt vợ. Nó dẫn vợ con đi xem phim, nghe ca nhạc, đi hóng mát…

Tôi nóng nảy cắt ngang lời Bụt:

– Thế tối nó ngủ ở đâu?

– Tất nhiên là ở nhà con.

Tôi liếm môi:

– Ở phòng khách chứ?

– Sao lại phòng khách? – Bụt nhướn mắt – Nó ngủ ở phòng ngủ, đúng nơi con vẫn nằm, bởi vì nếu không, vợ con sẽ nghi ngờ…

Tôi cảm thấy máu nóng dồn lên mặt:

– Thế… thế…

Nhưng tôi không làm sao cất nên lời. Cuối cùng tôi đành nuốt nước bọt hai, ba cái rồi im bặt. Hỏi thẳng ra thì thật bất tiện. Tôi có cảm giác lồng ngực mình sắp sửa nổ tung. Hàng trăm dấu hỏi cứ quay tít trong óc. Hừ, cọng hành thì cọng hành chứ! Nó chỉ là cọng hành khi nó chưa thành người kia, còn đã hóa thành người rồi thì nó làm những trò bậy bạ gì chỉ có trời mới biết! Tôi bần thần hỏi Bụt:

– Thế bây giờ nó đâu?

– Cọng hành ấy à?

– Vâng.

– Nó đây.

Bụt thò tay vào túi áo lấy ra một cọng hành còn tươi chìa ra trước mặt tôi. Tôi ngắm nghía cọng hành một hồi và không giấu vẻ nghi hoặc:

– Bụt biến nó thành người xem!

Chiều ý tôi, Bụt vuốt nhẹ lên cọng hành. Cọng hành. Cọng hành lập tức phình ra, cao lên và trong nháy mắt biến thành một người đàn ông trước vẻ mặt kinh hãi của tôi. Thật là quái quỉ, hắn giống hệt tôi, cái tên bịp đó! Dòm hắn tôi cứ tưởng mình đang soi gương. Ngay khi vừa hiện hình người, hắn đã bộp chộp nháy mắt chào tôi, cái mặt trông điểu không thể tả.

Tôi không dằn được cơn giận, định chồm lên thoi cho hắn một quả nhưng Bụt đã nhanh tay gõ lên đầu hắn. Do đó, tay tôi chưa kịp chạm vào người hắn thì hắn đã trở lại là một cọng hành bé xíu, mảnh mai nom đến là vô tội.

Tôi chìa tay ra:

– Bụt cho con mượn cọng hành đi!

– Ðể làm gì?

– Xem qua một tí.

Tôi tưởng Bụt sẽ từ chối, nhưng không. Tôi cầm lấy cọng hành quan sát thật kỹ và bỗng nghe nhói nơi tim khi phát hiện ra chùm rễ lòa xòa ở phía cuối cuống hành. Thế này thì hỏng bét! Tôi rủa thầm trong bụng và nhanh tay cho cọng hành vào miệng nhai ngấu nghiến, bất ngờ đến nỗi Bụt cũng không kịp can thiệp.

Nhìn tôi hùng hổ ăn sống nuốt tươi tên bịp bợm, Bụt chỉ biết lắc đầu:

– – Con làm hỏng hết! Từ nay ta biết lấy ai ở nhà để thay thế con?

Tôi xua tay lia lịa:

– Thôi khỏi, khỏi! Tự con ở nhà lấy được rồi. Từ nay trở đi Bụt đừng có dắt bất cứ tên khốn nào vào nhà con nữa, dù nó là cọng rơm, cọng tỏi hay cọng gì gì… Tưởng Bụt giúp thế nào chứ giúp kiểu đó thì con không ham.

Nghe tôi trách móc, Bụt tặc lưỡi:

– Thì ta biết làm thế nào! Bất cứ sự dối trá nào cũng đều phải trả giá cả, làm sao khác được. Nếu con không muốn thì thôi, ta đi đây. Chào con!

Bụt đến và đi khỏi đời tôi hư ảo như trong một giấc mơ, hệt chuyện cổ tích. Nhưng tôi kthì không mơ một chút nào. Tôi biết từ nay về sau tôi sẽ phải là trụ cột trong nhà, sẽ phải chăm sóc vợ nhiều hơn, dẫn vợ đi xem phim, nghe ca nhạc, đi dạo mát… nói chung là làm tất cả những điều mà thằng chồng mẫu mực chết tiệt kia đã làm.

Và lạ lùng làm sao, tôi đã làm tất cả những điều đó trôi chảy đến không ngờ, dường như trước đây chính tôi chứ không phải một ai khác đã làm thay cho tôi. Cô bạn của vợ tôi, bà hàng xóm, bố tôi và ngay cả vợ tôi nữa, chắng ai nghi ngờ gì về tính liên tục trong nếp sống gương mẫu của tôi. Nói cho đúng ra thì vợ tôi cũng có một thắc mắc nho nhỏ. Cô ta thường hỏi tôi:

– Sao dạo rày bỗng dưng anh lại thích nhai cọng hành vậy hả?

– 1984 –Nguyễn Nhật Ánh

Review Sách Chuyện Cổ Tích Dành Cho Người Lớn / 2023

Chuyện cổ tích dành cho người lớn là tập truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Tạm quên những lần hóa thân vào các nhân vật tuổi thơ, tác phẩm này dùng giọng văn của “người lớn” kể chuyện. Cuốn sách gồm hai mươi câu chuyện nhỏ, chủ yếu viết về những tình huống bình dị trong cuộc sống hôn nhân, gia đình. Những câu chuyện này đều được kể từ một góc nhìn rất khác, dí dỏm, chân thành mà lại ý tứ, trào phúng.

Khi cổ tích không chỉ dành cho trẻ con…

Tác giả khéo léo dùng “cổ tích” để nói về những câu chuyện đầy tính “đời” của mình, bởi lẽ chúng đều là câu chuyện dễ bắt gặp, lặp đi lại trong xã hội, quen thuộc với cuộc sống của con người hệt như những câu chuyện cổ tích dành cho trẻ em. Chuyện về một ông chồng đi làm về muộn, chuyện đứa con bị cho là ngỗ nghịch, chuyện đôi vợ chồng đâm đơn ra tòa li dị,… Tưởng chừng nhỏ nhặt, đời thường, nhưng đôi khi lại không thể hiểu nỗi, không thể tin được, không khỏi ngỡ ngàng, thậm chí phẫn nộ.

“Con ruồi nhỏ, nhỏ xíu. Vậy mà cái nhỏ xíu đôi khi lại là nguyên nhân của những chuyện tày đình. Rất có thể hai vợ chồng đâm đơn ra tòa li dị nhau chỉ bởi một con ruồi.”

Nhân vật trong câu chuyện cũng là những motif dễ gặp, không phải một người chồng gia trưởng thì là một người chồng sợ vợ, không phải là một người vợ “đầu tắt mặt tối” thì là người vợ ngang bướng, vô lí,… đều là motif hiện thực đến không thể hiện thực hơn.

Điều khiến những mẩu chuyện này giống với cổ tích nhất chính là chúng đều để lại những bài học khó quên.

…Không quên lồng ghép những vấn đề người lớn

Chuyện cổ tích dành cho người lớn đúng nghĩa là cuốn sách dành cho người lớn. Chỉ có người lớn – Người đang vật lộn từng ngày trong xô bồ cơm áo của cuộc sống – mới tin những tình tiết nảy sinh một cách nhạt nhẽo, ngược ngạo kia là có thật.

Người lớn sẽ hiểu cho sự ích kỉ, thực dụng của những ông chồng, bà vợ trong truyện. Làm người lớn tuy phi thường thật, nhưng cũng quá đỗi bất lực. Trẻ con cần nghe cổ tích để học làm người lớn, mà người lớn trước nỗi bất lực của mình lại chẳng có gì dạy họ cách vượt qua, thế nên đôi khi họ mù quáng đánh mất những thứ quý giá với mình, thậm chí còn đánh mất cả chính bản thân.

“Cứ sau mỗi lần cãi nhau với vợ, ta thường hồi tưởng một cách tiếc nuối về quãng đời thanh xuân tươi tắn của ta… …một buổi sáng tỉnh dậy, ta cảm thấy hơi ấm quen thuộc bên cạnh mình không còn nữa. chúng tôi cảm thấy cuộc sống lẻ loi sao mà phiền muộn.”

Cổ tích đời người bắt ta diễn quá nhiều vai diễn

Nếu chuyện cổ tích dành cho trẻ con, nhân vật chính diện thiện lành, sau cùng luôn được viên mãn, nhân vật phản diện xấu xa và phải chịu trừng phạt, nhân vật thần tiên xuất hiện đúng lúc, ban phép màu cứu rỗi. Còn trong cổ tích dành cho người lớn, một người có lúc tốt đẹp, có lúc lại biến thành xấu xa, có lúc vào vai anh hùng mạnh mẽ, khi lại đớn hèn không thôi, có lúc xứng đáng có được hạnh phúc, nhưng lại đột ngột gánh chịu thương đau, bản thân chỉ có thể tự đóng vai thần tiên, tự mang vui vẻ, hạnh phúc đến cho mình.

Ví như một đôi vợ chồng đâm đơn ra tòa li hôn bắt đầu từ một con ruồi, sau đó lại phát hiện, con ruồi mà họ nghĩ kia vốn là một mảnh lá trà. Hoặc một anh chồng muốn giữ hòa thuận trong nhà bằng cách nhận tất cả lỗi lầm về mình, đến cuối cùng lại thốt ra “Trăm lần không phải lỗi nơi em! Tất cả là tại anh đây này!… Nếu anh không lấy em thì đâu đến nỗi!”

Chuyện cổ tích dành cho người lớn là những câu chuyện đời nho nhỏ, có khi còn không gọi được là chuyện, mà chỉ là những tình huống, thế nhưng nó luôn có sự phát sinh sau đó, luôn tồn tại một mặt cho người đọc suy diễn. Những thứ lỡ tay đánh mất là mãi mãi mất đi, chẳng phép màu nào xuất hiện rồi mang trả về. Cứ loay hoay như thế, đến cuối cùng chẳng mấy ai nhận ra mình ban đầu.

Cổ tích dành cho người lớn không phải lúc nào cũng kết thúc có hậu

Những chuyện đơn giản đến không thể hơn, những chuyện xuất phát từ ý tốt, lại dẫn đến một cái kết tệ đến vậy. Sau đó thì thế nào? Câu trả lời là, không có sau đó nữa. Vì tất cả những câu chuyện của “người lớn”, rất ít ai thật sự muốn truy cứu nguyên nhân. Xuất phát từ cái gì vốn không quan trọng, quan trọng chính là những lời không hay đã được buông ra, quan trọng là “người lớn” đã bị tổn thương, điều đó không có cách gì vãn hồi.

Một cuốn sách nhẹ nhàng, hài hước, dễ đọc, dễ hiểu. Cuốn sách dạy người ta nhìn nhận bế tắc bằng đôi mắt thật vui tươi, lại không kém thấu đáo. Làm người lớn thật ra không khó, chỉ cần người lớn đừng lúc nào cũng giống như trẻ con mà cho rằng mình thật phi thường.

Bạn đang xem bài viết Những Câu Chuyện Cổ Tích Kinh Dị Nhất, Đến Người Lớn Đọc Xong Cũng Phải Rùng Mình (P2) / 2023 trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!