Xem Nhiều 2/2023 #️ Những Cuốn Sách Hay Nên Đọc Cho Bé Từ 0–6 Tuổi Trước Giờ Đi Ngủ # Top 3 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 2/2023 # Những Cuốn Sách Hay Nên Đọc Cho Bé Từ 0–6 Tuổi Trước Giờ Đi Ngủ # Top 3 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Những Cuốn Sách Hay Nên Đọc Cho Bé Từ 0–6 Tuổi Trước Giờ Đi Ngủ mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

1. Sách Mặc được rồi! Mặc được rồi!

Mua tại Tiki Mua tại Fahasa Mua tại Shopee

Nó đem lại hai thông điệp giáo dục tự lập có ý nghĩa rất quan trọng là hãy để trẻ tự trải nghiệm tự lập ban đầu dù có thể trẻ sẽ gặp thất bại và cha mẹ không thể làm thay trẻ mãi – hãy để trẻ làm những việc trẻ có thể làm. Nội dung câu chuyện hài hước, mô tả rất chân thật sẽ tại cho bé cảm giác hứng thú khi nghe. Cha mẹ có thể kết hợp vừa đọc sách vừa dạy cho trẻ cách tự mặc quần áo thông qua quyển sách “Mặc được rồi! Mặc được rồi!”.

2. Đêm của mèo Max

Sách “Đêm của mèo Max” là 1 trong 3 cuốn sách của bộ sách Mèo Max do Ed Vere sáng tác – xoay quanh những câu chuyện vô cùng nghộ nghĩnh, đáng yêu của của chú mèo độc nhất vô nhị của nước Anh. Bộ sách này thích hợp cho trẻ từ 3 đến 6 tuổi. Nội dung của bộ sách nói chung chủ yếu mang đến những bài học đơn giản nhưng ý nghĩa để trẻ hiểu thêm về sự can đảm, tình bạn chân thành và những điều ngọt ngào mà cuộc sống mang lại.

Mua tại Tiki Mua tại Fahasa Mua tại Shopee

Còn trong quyển sách “Đêm của mèo Max” này, dù đã đến giờ chú mèo phải đi ngủ rồi, nhưng Max phải chào tạm biệt Cá này, Nhện này, một vật vô tri vô giác như thùng giấy cũng chào và phải chào cả Mặt Trăng nữa. Thế mà chú mèo Max cứ chào mãi nhưng chẳng thấy Mặt Trăng đâu thì phải làm thế nào để chú đi ngủ bây giờ?

Chú mèo Max độc nhất vô nhị này chắc chắn sẽ chinh phục được trái tim của tất cả các bạn nhỏ. Bố mẹ nên đọc quyển sách này cho bé nghe trước giờ đi ngủ bởi vì nó đem lại một thông điệp rất ý nghĩa cho bé về sự kiên trì chính là đức tính quan trọng để trẻ hoàn thành tốt mọi việc trong cuộc sống.

3. Ai ở sau lưng bạn thế? Chú chó

Mua tại Tiki Mua tại Fahasa Mua tại Shopee

Với những hình ảnh sắc nét, sinh động của quyển sách sẽ làm bé cảm thấy hứng thú hơn trong việc tập trung tiếp thu thêm nhiều con vật mới mà bé chưa biết. Đồng thời với thiết kế dạng đoán hình này vừa gây tò mò vừa giúp phát triển tư suy của trẻ.

4. Tuần của bé

Bộ sách “Tuần của bé” dành cho các bậc cha mẹ đang lúng túng trong việc nuôi dạy con cái từ 3 đến 6 tuổi – giai đoạn quan trọng để hình thành tính cách, tư duy của trẻ. Phải dạy con thế nào? Học với con thế nào? Chơi cùng con ra sao? Đều là những câu hỏi được đặt ra bởi các phụ huynh khi công việc bận rộn, không có thời gian nhiều để theo dõi và hỗ trợ sự phát triển cho con từng ngày.

Mua tại Tiki Mua tại Fahasa Mua tại Shopee

“Tuần của bé” sẽ trở thành một trợ thủ đắc lực cho các bậc cha mẹ để theo dõi và hỗ trợ sự phát triển của con từng ngày. Đồng thời, với “Tuần của bé”, cha mẹ sẽ có một chất liệu để chơi và học với trẻ mỗi ngày vô cùng bổ ích.

5. Chuyện to chuyện nhỏ, thủ thỉ rù rì

Cuốn sách được sáng tác và minh họa bởi Lizi Boyd. Một cuốn sách hội tụ đầy đủ các yếu tố cần thiết nhất để nuôi dưỡng tâm hồn của một đứa trẻ. Cuốn sách này rất phù hợp cho bé từ 3 đến 6 tuổi. Ba mẹ có thể đặt bé vào lòng và bắt đầu đọc những câu chuyện kể ấm áp, những bài thơ ngọt ngào, du dương, cho bé xem những bức tranh tuyệt đạp và có cả những giai điệu ngân nga cho bé nghe để giúp bé có một giấc ngủ ngon hơn.

Những lời thơ dịu dàng, êm đềm này sẽ mở ra cho bé một thế giới ngôn ngữ bay bổng, giàu hình ảnh của những từ đối lập to – nhỏ, đây chính là một công cụ tuyệt vời để ba mẹ bồi đắp trí thông minh cho bé và giúp khả năng sử dụng ngôn ngữ của bé phát triển linh hoạt hơn. Tuy là một cuốn sách đơn giản nhưng là một sự đơn giản tinh tế đến lý tưởng để dạy trẻ về khái niệm to và nhỏ. Các bạn nhỏ chắc chắn sẽ mê say “Chuyện to chuyện nhỏ – thủ thì rù rì” – một cuốn sách tuyệt vời cho các tài năng nhí.

Mua tại Tiki Mua tại Fahasa

Giai đoạn 0 – 6 tuổi là một giai đoạn phát triển rất quan trọng của các bé. Vì ở giai đoạn này các bé đang là một tờ giấy trắng cần được ba mẹ tô vẽ những thứ tốt đẹp, những việc hay vào tâm hồn của bé và bắt đầu tìm hiểu về thế giới xung quanh. Để một em bé lớn lên trở thành một người thông minh, hạnh phúc và mạnh mẽ thì các em không chỉ cần được nuôi dưỡng, được vui chơi, được hít thở và yêu thương mà các em còn cần được nhìn ngắm những bức trang, nghe những bản nhạc và đặc biệt là đọc những cuốn sách.

Kể Chuyện Cho Bé Nghe Trước Khi Đi Ngủ

Việc kể chuyển cho bé trước khi đi ngủ giúp bé khá nhiều trong việc có giấc ngủ say hơn. Và hình thành thói quen tốt về sau này lớn lên hỗ trợ việc học của mình.

Khi bạn cũng bé tham gia các câu chuyện sẽ giúp bé hình thành trí tưởng tượng tốt hơn. Khả năng ghi nhơ cũng được hình thành thông qua cách kể chuyện của mẹ mỗi tối. Và điều quan trọng là học được các bài học ý nghĩ qua các câu truyện của mẹ.

Truyện kể cho bé hiện nay không chỉ bằng tiếng việc mà còn cả song ngữ. Nó sẽ giúp não trẻ có thể luyện tập tự nhỏ để hình thành những hình ảnh và tiếp nhận ngôn ngữ khác kết hợp.

Đồng thời, việc kể chuyện cổ tích cho bé nghe trước khi đi ngủ cũng có tác dụng tương tự như việc hát ru mỗi tối cho bé. Giúp bé diễn ra xuyên suốt và chất lượng hơn về đêm.

Truyện kể Chú chim vô duyên

Trong một khu rừng nọ có một chú chim không thích ngủ trưa, cứ tới giờ ngủ trưa là nó lại bay đến một trang trại gần đó. Và cố tình hót suốt để trêu chọc đám cừu và đám bò sữa:

“Lêu lêu, liu liu đồ bò sữa ục ịch”

“Cừu ơi sao ngày nào cũng khoác lên mình bộ lông dày thế, trời thật là nóng quá, nóng quá! đi mà”

Đám cừu và đám bò sữa rất kho chịu và tức lắm; nhưng không làm được gì chú chim vô duyên ấy. Vì chim đậu ở tít trên cành cây cao bò và cừu không nào tới được.

Một ngày nọ, khi con chim vô duyên ấy đang mải mê trêu đám cừu và bò. Mà không ngờ có một con đại bàng lớn ở trên cao đang định vồ lấy nó.

May mà có đám cừu và bò rống lên để báo hiệu, con chim vo duyên ấy liền cất cánh thật nhanh để trốn con đại bàng lớn kia đang tới.

Từ lần đó, chú chim vô duyên ấy hối hận và không trêu ai kiểu đó nữa.

Kể cho bé Chú chồn lười học

Ở một khu rừng thông nọ, có một gia đình nhà Chồn đan sinh sống. Trong gia đình ấy có một cậu bé được cha mẹ vô cùng cưng chiều. Tới tuổi đi học rồi, nhưng vẫn không chịu đến trường cứ lo rong chơi.

Tại vì bố mẹ chồn con cưng cậu nên Chồn sinh hư, khuyên bảo cậu ấy nhiều lần mà cậu ấy vẫn không nghe. Một hôm chú Chồn con qua rủ Nhím đi chơi, nhưng Nhím từ chối vì phải đi học. Khi Chồn qua rủ cả Sóc và Thổ điều từ chối vì bận đi học.

Khi không ai chơi cùng Chồn quyết định chơi một mình trong rừng và bị lạc trong rừng. Trong lúc đi Chồn mãi mê bắt bướm nên càng lúc càng xa nhà và lạc sâu vào rừng.

Khi biết được Chồn tìm đường ra ngoài mà không được; nhưng lại không biết chứ để có thể đọc được các bản hiệu.

Cậu ngồi xuống và khóc và hối hận vì không chịu đi học để biết đọc các dòng chữ ấy. Đúng lúc đó bác Sư Tử xuất hiện, Chồn tưởng mình sắp bị ăn thịt nên quỳ lạy vạn xin tha mạng.

Bác Sử Tử bảo: “Ta chỉ muốn giúp cháu thôi, vì cháu không biết chữ chứ gì?” Chồn gật đầu. Sau khi được bác Sư Tử khuyên răn và chỉ đường; Chồn mừng lắm và nhất quyết từ nay phải đi học và chăm chỉ để học giỏi.

Truyện kể Thỏ con thích nói dối

Có một chú Thỏ con rất nghịch ngợm, thường gạt mọi người những chuyện không có. Bạn bè khuyên cậu hoài mà vẫn không chừa cái tội đi lừa người khác.

Một hôm nọ, Thỏ vào rừng tìm hạt dẻ nhưng không có, định bày trò trêu mọi người cho vui. Thế là thỏ bắt đầu chạy và tỏ ra sợ hãi kèm theo là la lớn: “Bà con ơi! Cứu! Cứu cháu với! Sói ăn thịt cháu kìa!”.

Mọi người khi nghe thấy Thỏ kêu liền chạy lấy cuốc, cào các vật dùng cần thiết để vây bắt Sói. Nhưng chẳng thấy sói đây mà chỉ thấy Thỏ đang cười toe toét, vì mọi người đã bị lừa.

Tin tái đến Sói, và Sói cảm thấy tức vì Thỏ đem mình ra lừa mọi người. Sói quyết định và nói: “Đã vậy tạo sẽ thịt mày cho mày chừa cái thói khác lác”. Vài hôm sau, Sói gặp Thỏ đang đi chơi trong rừng liên tóm gọn.

Thế là Thỏ kêu cứu thảm thiết nhưng chả có ai cứu vì cứ tưởng là Thỏ lại gạt mọi người nữa. May cho Thỏ lúc đó, có bác Gấu cũng đang đi vào rừng để tìm đồ ăn nên đi ngang qua, nên đã cho Sói một đấm để cứu Thỏ.

Sau khi cứu Thỏ bác Gấu khuyên Thỏ từ nay đừng gạt người khác nữa có ngày hại đến mình. Thỏ nhận thấy điều đó đúng và cảm thấy hối hận vì trò đùa của mình với người. Và Thỏ hứa từ này sẽ ngon và nghe lời không trêu mọi người nữa.

Truyện cho bé Vịt xám không nghe lời mẹ

Ở một ao nhỏ trong vườn có một gia đình Vịt. Ngày đẹp trời Vịt mẹ dẫn các Vịt con đi chơi. Trước lúc đi, Vịt mẹ dặn:

Các con phải đi theo mẹ, đi theo đàn không được tách ra đi một mình. Nếu đi một mình coi chừng gắp cáo thì cáo sẽ ăn thịt đấy!

Đàn Vịt con rối rít cùng nhau Dạ.

Vừa rời khỏi công làng, một chú Vịt xám con trong đàn đã quên ngay lời mẹ dặn. Chú lẻn đi chơi một mình, lang thang hết nơi này đến nói khác.

Cuối cùng thì đến một cái ao có khá nhiều tôm và cá. Khi đứng trên bờ thì chú thấy rất nhiều tôm cá dưới ao và có cả những con nhảy tanh tách lên cao.

Thích quá, chú liên nhảy xuống mò lấy, mò để. Lúc ăn đã gần no, chú Vịt xám nhìn xung quanh thì không thấy Vịt mẹ đâu. Hoảng sợ chú gọi mẹ một cách ầm ĩ: “Vít.. Vít.. v..í…t”.

Gần đấy có một con cáo đang ngủ thì nghe tiếng chú Vịt con kêu mẹ. Cáo liền nhỏm dậy và tìm đến chỗ Vịt con đang tìm mẹ ấy.

Nó lẩm bẩm trong đầu: “Chà thịt vịt con ăn ngon lắm đấy! Hôm nay mình sẽ được ăn một bữa Vịt thật là ngon”.

Thế là cáo đi quanh tìm Vịt con quanh phía ao tôm cá ấy. Khi cáo vừa đến thì cũng là lúc Vịt mẹ thấy Vịt xám và cũng là lúc trông thấy Cáo. Vịt mẹ liền nhảy xuống ao để đến chỗ Vịt xám, thế là Vịt xám con thoát chết.

Từ đấy Vịt Xám không bao giờ dám làm sai lời mẹ dặn. Và từ đó Vịt xám mẹ và các Vịt xám con lúc nào cũng đi với nhau.

Truyện Đôi bạn tốt cho bé

Trong một xóm nọ có 2 gia đình Vịt và Gà họ rất thân nhau. Một ngày nọ Thím Vịt bận đi chợ xa đem con đến gởi bác Gà mái. Mẹ Gà mái gọi các con của mình ra chơi cùng với Vịt con để có thể trông cùng một lúc.

Thế là Gà con xin phép mẹ dẫn Vịt con ra vườn để tìm giun. Sau đó Gà con nhanh nhẹn đi trước và Vịt con lạch bạch đi theo sau.

Thấy Vịt con chậm chạp, Gà rất không thích. Ra tới vườn, Gà con lấy 2 chân bới tìm giun. Trong khi đó Vịt không có ngón chân nên không thể nào đào bới. Vịt con cứ lạch bạch làm cho đất được Gà con xới lên thì lại bị nén lại.

Do đó mà gà con không tài nào tìm được giun, Gà con khá tức giận với Vịt con nên nói:

“Bạn chẳng biết bới gì cả, bạn đi chỗ khác chơi để tôi bới một ở đây”.

Vịt con thấy Gà con trách mình như thế nên cũng buồn và bỏ ra ao tìm tém ăn.

Trong lúc Gà con bới đất, Vịt con lội ao thì có một con Cáo mắt xanh có đuôi dài trong bụi rậm. Và Con cáo đó đang quan sát Gà con đang xới đất thết là Cáo vô ra tóm lấy Gà con.

Vì quá sợ nên Gà con 3 chân bốn cẳng chạy ngay ra bờ ao. Gà con vừa chạy vừa kêu: “Chíp Chíp Chip!”.

Vịt con đang bơi thì nghe thấy vọi lướt nhanh vào bờ và cõng bạn Gà con ra xa. Cáo chạy tới đã thấy Gà con được Vịt con cõng đi xa.

Thế là Cáo không có cách nào ra được giữa ao nên đành bỏ đi.

Nhờ có Vịt con có đôi chân như mái chèo đã bơi rất nhanh Gà con đã thoát chết. Lúc này Gà con mới thấy việc mình đuổi Vịt con đi chỗ khác chơi là không tốt. Và Gà con đã xin lỗi Vịt con. Vịt con không giân mà còn đi mò tép cho Gà con ăn.

Từ đấy về sau mỗi khi Vịt con đến nhà Gà con chơi. Thì Gà con đều rất mong chờ và mừng tíu tít đi tìm giun cho Vịt con ăn. Gà con nhanh nhẹn thì đi trước, Vịt con lạch bạch theo sau. Từ ấy về sau hai bạn gà và Vịt rất thân và quý mến nhau.

Tuyển Tập Truyện Cổ Tích Cho Bé Nghe Trước Khi Đi Ngủ

Kể truyện cổ tích cho bé nghe trước khi đi ngủ không chỉ giúp bé dễ ngủ và ngủ ngon hơn, mà còn góp phần thúc đẩy sự phát triển toàn diện của trẻ.

Kể truyện cổ tích cho bé nghe trước khi đi ngủ là hoạt động mà bé nào cũng thích mê. Giọng nói trầm ấm của bố mẹ cùng với những câu chuyện hấp dẫn thú vị không chỉ đưa con vào giấc mơ dễ dàng hơn, mà còn đem lại rất nhiều lợi ích đối với sự phát triển của con.

Kho tàng truyện cổ tích nổi tiếng Việt Nam đều có những câu chuyện chứa đựng những triết lý nhân văn, đem đến cho trẻ những bài học bổ ích về cuộc sống, thông qua đó, trẻ biết cách đối nhân xử thế, đồng thời có cơ hội rèn luyện khả năng ngôn ngữ của mình.

Truyện cổ tích tiếng Việt số 1 – “Ba lưỡi rìu”

Xưa có một anh chàng tiều phu nghèo, cha mẹ anh bệnh nặng nên qua đời sớm, anh phải sống mồ côi cha mẹ từ nhỏ và tài sản của anh chỉ có một chiếc rìu. Hàng ngày anh phải xách rìu vào rừng để đốn củi bán để lấy tiền kiếm sống qua ngày. Cạnh bìa rừng có một con sông nước chảy rất xiết, ai đó lỡ trượt chân rơi xuống sông thì rất khó bơi vào bờ.

Một hôm, như thường ngày chàng tiều phu vác rìu vào rừng để đốn củi, trong lúc đang chặt củi cạnh bờ sông thì chẳng may chiếc rìu của chàng bị gãy cán và lưỡi rìu văng xuống sông. Vì dòng sông nước chảy quá xiết nên mặc dù biết bơi nhưng anh chàng vẫn không thể xuống sông để tìm lưỡi rìu. Thất vọng anh chàng tiều phu ngồi khóc than thở.

Bỗng từ đâu đó có một ông cụ tóc trắng bạc phơ, râu dài, đôi mắt rất hiền từ xuất hiện trước mặt chàng, ông cụ nhìn chàng tiêu phu và hỏi:

Này con, con đang có chuyện gì mà ta thấy con khóc và buồn bã như vậy?

Anh chàng tiều phu trả lời ông cụ:

Thưa cụ, bố mẹ cháu mất sớm, cháu phải sống mồ côi từ nhỏ, gia cảnh nhà cháu rất nghèo, tài sản duy nhất của cháu là chiếc rìu sắt mà bố mẹ cháu trước lúc qua đời để lại. Có chiếc rìu đó cháu còn vào rừng đốn củi kiếm sống qua ngày, giờ đây nó đã bị rơi xuống sông, cháu không biết lấy gì để kiếm sống qua ngày nữa. Vì vậy cháu buồn lắm cụ ạ!

Ông cụ đáp lời chàng tiều phu:

Ta tưởng chuyện gì lớn, cháu đừng khóc nữa, để ta lặn xuống sông lấy hộ cháu chiếc rìu lên.

Dứt lời, ông cụ lao mình xuống dòng sông đang chảy rất xiết. Một lúc sau, ông cụ ngoi lên khỏi mặt nước tay cầm một chiếc rìu bằng bạc sáng loáng và hỏi anh chàng tiều phu nghèo:

Đây có phải lưỡi rìu mà con đã làm rơi xuống không ?

Anh chàng tiều phu nhìn lưỡi rìu bằng bạc thấy không phải của mình nên anh lắc đầu và bảo ông cụ:

Không phải lưỡi rìu của cháu cụ ạ, lưỡi rìu của cháu bằng sắt cơ.

Lần thứ hai, ông cụ lại lao mình xuống dòng sông chảy xiết để tìm chiếc rìu cho chàng tiều phu. Một lúc sau, ông cụ ngoi lên khỏi mặt nước tay cầm chiếc rìu bằng vàng và hỏi chàng tiều phu:

Đây có phải là lưỡi rìu mà con đã sơ ý làm rơi xuống sông không?

Anh chàng tiều phu nhìn lưỡi rìu bằng vàng sáng chói, anh lại lắc đầu và bảo:

Lần thứ ba, ông cụ lại lao mình xuống sông và lần này khi lên ông cụ cầm trên tay là chiếc rìu bằng sắt của anh chàng tiều phu đánh rơi. Ông cụ lại hỏi:

Vậy đây có phải là lưỡi rìu của con không!

Thấy đúng là lưỡi rìu của mình rồi, anh chàng tiều phu reo lên sung sướng:

Vâng cụ, đây đúng là lưỡi rìu của con, con cảm ơn cụ đã tìm hộ con lưỡi rìu để con có cái đốn củi kiếm sống qua ngày.

Ông cụ đưa cho anh chàng tiều phu lưỡi rìu bằng sắt của anh và khen:

Con quả là người thật thà và trung thực, không hề ham tiền bạc và lợi lộc. Nay ta tặng thêm cho con hai lưỡi rìu bằng vàng và bạc này. Đây là quà ta tặng con, con cứ vui vẻ nhận.

Anh chàng tiều phu vui vẻ đỡ lấy hai lưỡi rìu mà ông cụ tặng và cảm tạ. Ông cụ hóa phép và biến mất. Lúc đó anh chàng tiều phu mới biết rằng mình vừa được bụt giúp đỡ.

Truyện cổ tích cho bé ngủ ngon số 2 – “Cây tre trăm đốt”

Ngày xưa, có một ông già nhà quê có một cô gái đẹp. Trong nhà phải thuê một đầy tớ trai, ông ta muốn lợi dụng nó làm việc khỏi trả tiền, mới bảo nó rằng: “Mày chịu khó làm ăn với tao rồi tao gả con gái cho”. Người ở mừng lắm, ra sức làm lụng tới khuya không nề hà mệt nhọc. Nó giúp việc được ba năm, nhà ông ta mỗi ngày một giàu có.

Ông nhà giàu không còn nghĩ đến lời hứa cũ nữa, đem con gái gả cho con một nhà phú hộ khác ở trong làng.

Sáng hôm sắp đưa dâu, ông chủ gọi đứa ở lên lừa nó một lần nữa, bảo rằng: “Bây giờ mày lên rừng tìm cho ra một cây tre có trăm đốt đem về đây làm đũa ăn cưới, thì tao cho mày lấy con gái tao ngay”.

Đứa ở tưởng thật, vác dao đi rừng. Nó kiếm khắp nơi, hết rừng này qua rừng nọ, không tìm đâu thấy có cây tre đủ trăm đốt. Buồn khổ quá, nó ngồi một chỗ ôm mặt khóc. Bỗng thấy có một ông lão râu tóc bạc phơ, tay cầm gậy trúc hiện ra bảo nó: “Tại sao con khóc, hãy nói ta nghe, ta sẽ giúp cho”. Nó bèn đem đầu đuôi câu chuyện ông phú hộ hứa gả con gái cho mà kể lại. Ông lão nghe xong, mới bảo rằng: “Con đi chặt đếm đủ trăm cái đốt tre rồi đem lại đây ta bảo”.

Nó làm theo y lời dặn, ông dạy nó đọc: “Khắc nhập, khắc nhập” (vào ngay, vào ngay) đủ ba lần, thì một trăm khúc tre tự nhiên dính lại với nhau thành một cây trẻ đủ một trăm đốt. Nó mừng quá, định vác về, nhưng cây tre dài quá, vướng không đi được. Ông lão bảo nó đọc: “Khắc xuất, khắc xuất” (ra ngay, ra ngay) đúng ba lần thì cây tre trăm đốt lại rời ra ngay từng khúc.

Nó bèn bó cả lại mà gánh về nhà. Đến nơi thấy hai họ đang ăn uống vui vẻ, sắp đến lúc rước dâu, nó mới hay là ông chủ đã lừa nó đem gả con gái cho người ta rồi. Nó không nói gì, đợi lúc nhà trai đốt pháo cưới, bèn đem một trăm khúc tre xếp dài dưới đất, rồi lẩm bẩm đọc: “Khắc nhập, khắc nhập” cho liền lại thành một cây tre trăm đốt, đoạn gọi ông chủ đến bảo là đã tìm ra được, và đòi gả con gái cho nó. Ông chủ lấy làm lạ cầm cây tre lên xem, nó đọc luôn: “Khắc nhập, khắc nhập”, thì ông ta bị dính liền ngay vào cây tre, không làm sao gỡ ra được. Ông thông gia thấy vậy chạy đến, định gỡ cho, nó lại đọc luôn: “Khắc nhập, khắc nhập”, thì cả ông cũng bị dính theo luôn, không lôi ra được nữa.

Hai họ thấy thế không còn ai dám lại gần nó nữa. Còn hai ông kia không còn biết làm thế nào đành van lạy xin nó thả ra cho. Ông chủ hứa gả con gái cho nó, ông thông gia xin về nhà ngay, nó để cho cả hai thề một hồi rồi nó mới đọc: “Khắc xuất, khắc xuất” thì hai ông rời ngay cây tre, và cây tre cũng rời ra trăm khúc.

Mọi người đều lấy làm khiếp phục đứa ở, ông chủ vội gả con gái cho nó, và từ đó không còn dám khinh thường nó nữa.

Truyện cổ tích Việt Nam tiếng Việt vô cùng nổi tiếng – “Cậu bé Tích Chu”

Ngày xưa, có một bạn tên là Tích Chu. Bố mẹ Tích Chu mất sớm, Tích Chu ở với bà.

Hàng ngày bà phải làm việc quần quật kiếm tiền nuôi Tích Chu, có thức gì ngon bà cũng dành cho Tích Chu. Ban đêm, khi Tích Chu ngủ thì bà thức quạt. Thấy bà thương Tích Chu, có người bảo:

Bà ơi! Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển. Lớn lên, Tích Chu sẽ không khi nào quên ơn bà.

Thế nhưng lớn lên, Tích Chu lại chẳng thương bà. Bà thì suốt ngày làm việc vất vả, còn Tích Chu suốt ngày rong chơi. Vì làm việc vất vả, ăn uống lại kham khổ nên bà bị ốm. Bà lên cơn sốt nhưng chẳng ai trông nom. Tích Chu mãi rong chơi với bạn bè, chẳng nghĩ gì đến bà đang ốm. Một buổi trưa, trời nóng nực, cơn sốt lên cao, bà khát nước quá liền gọi:

Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước. Bà khát khô cổ rồi!

Bà gọi một lần, hai lần…rồi ba lần nhưng vẫn không thấy Tích Chu đáp lại. Mãi sau Tích Chu thấy đói mới chạy về nhà kiếm cái ăn. Tích Chu ngạc nhiên hết sức thấy bà biến thành chim và vỗ cánh bay lên trời. Tích Chu hoảng quá kêu lên:

Bà ơi! Bà đi đâu? Bà ở lại với cháu. Cháu sẽ mang nước cho bà, bà ơi!

Cúc cu … cu! Cúc … cu cu! Chậm mất rồi cháu ạ, bà khát quá không thể chịu nổi phải hóa thành chim để bay đi kiếm nước. Bà đi đây, bà không về nữa đâu!

Nói rồi chim vỗ cánh bay đi. Tích Chu hoảng quá chạy theo bà, cứ nhằm theo hướng chim bay mà chạy. Cuối cùng Tích Chu gặp chim đang uống nước ở một dòng suối mát. Tích Chu gọi:

Bà ơi! Bà trở về với cháu đi. Cháu sẽ đi lấy nước cho bà, cháu sẽ giúp đỡ bà, cháu sẽ không làm bà buồn nữa!

Cúc chúng tôi muộn quá rồi cháu ơi! Bà không trở lại được nữa đâu!

Nghe chim nói, Tích Chu òa khóc, Tích Chu thương bà và hối hận. Giữa lúc đó, có một bà tiên hiện ra, bà bảo Tích Chu:

Nếu cháu muốn bà trở lại thành người thì cháu phải đi lấy nước suối Tiên cho bà cháu uống. Đường lên suối Tiên xa lắm, cháu có đi được không?

Nghe bà Tiên nói, Tích Chu mừng rỡ vô cùng, vội vàng hỏi đường đến suối Tiên, rồi chẳng một phút chần chừ, Tích Chu hăng hái đi ngay.

Trải qua nhiều ngày đêm lặn lội trên đường, vượt qua rất nhiều nguy hiểm, cuối cùng Tích Chu đã lấy được nước suối mang về cho bà uống. Được uống nước suối Tiên, bà Tích Chu trở lại thành người và về ở với Tích Chu.

Từ đấy, Tích Chu hết lòng yêu thương chăm sóc bà.

Truyện cổ tích cho bé nghe trước khi đi ngủ số 4 – “Sự tích hoa đại”

Từ thuở xa xưa, có hai mẹ con sống rất nghèo, hằng ngày phải đi làm mướn để kiếm bữa ăn tạm qua ngày. Cậu bé chỉ mới lên mười, dù rất thương mẹ nhưng em đành phải xa mẹ đi ở cho một lão nhà giàu chuyên nghề mổ lợn.

Ngày ngày, lão đồ tể bắt em lên rừng hái củi để đun nước giết lợn, cạo lông. Những ngày đầu lên rừng, em còn phải đi theo các bác đốt than để khỏi phải lạc đường, rồi sau đó em tự đi một mình. Cứ vài ngày một lần, em đi đường vòng xa hơn để ghé qua nhà thăm mẹ cho đỡ nhớ. Nhân tiện, em để cho mẹ một mớ củi và một ít sim rừng, ổi rừng.

Một hôm, em đang chặt củi ở bên sườn núi thì bỗng thấy một con hươu con bị sa xuống hố. Chú hươu con lo lắng và kêu lên một cách tuyệt vọng. Chú cứ mở to đôi mắt, ngẩng đầu lên nhìn quanh như đợi mẹ mình đến cứu. Chú bé cũng nhìn quanh tìm kiếm xem có hươu mẹ ở đâu đây không, nhưng chỉ thấy cây rừng và tiếng gió thổi xào xạt. Em liền lần xuống hố ẵm chú hươu con lên. Thấy có người, lúc đầu chú hươu con sợ sệt né tránh, nhưng chỉ một lúc, chú để yên cho cậu bé vuốt ve. Cậu bứt một ít cỏ non cho hươu con ăn, rồi lại bẻ một miếng cơm từ nắm cơm – bữa trưa ít ỏi của mình chấm muối bón thử cho hươu ăn. Hươu con chưa quen ăn cơm, nhưng hình như rất thích vị mằn mặn của muối. Cậu bé rất muốn đem hươu con về nhà mẹ nuôi nhưng sợ lão chủ biết. Còn nếu đem về nhà lão đồ tể, chắc chắn lão sẽ thịt hươu con mất, bởi lão vẫn thường nói với mọi người rằng lão rất thèm thịt hươu. Cậu có ý trông đợi hươu mẹ trở lại để giao hươu con vì không ai là không muốn sống với mẹ. Cậu nhủ thầm với con hươu mà như là nói với chính mình vậy.

Trời đã xế chiều nhưng vẫn không thấy hươu mẹ đâu cả, cậu bé đành tìm một cái hang nhỏ, cho hươu con vào đó và lấy đá chặn kín lại.

Hôm sau, cậu bé lại lên rừng. Em thở phào mừng rỡ khi thấy hươu con vẫn còn đó. Gặp lại em, hươu con tỏ vẻ mừng rỡ, cứ lấy mũi ngửi ngửi vào tay em.

À! Mày muốn ăn cơm với muối chứ gì? – Cậu bé bẻ một miếng cơm chấm vào muối rồi bón cho hươu con, sau đó đi hái cỏ non cho nó. Trong lúc chặt củi, em cho hươu con đứng bên cạnh. Có hươu con, em chặt củi không biết mệt một chút nào cả. Từ đó, cậu bé và hươu con trở thành đôi bạn thân, ngày nào cũng gặp nhau, chỉ có đêm là cả hai đành phải tạm xa nhau. Thương hươu con không có mẹ nên quấn quít với mình, nhiều đêm em nằm mơ gặp hươu con và đùa giỡn với nó. Một đêm nọ, lão đồ tể thức dậy ra sân xem trời gần sáng chưa để giết lợn. Bỗng hắn nghe ở dưới bếp tiếng cậu bé đang nằm nói mê rất rõ như đang thức:

Lần ấy lão không để ý mấy, nhưng sau đó lão nghe bọn người làm mách là cậu bé cứ thường nói mê như thế. Lão đồ tể cau mày nghĩ bụng:

Thế là lão sai người nhà lén theo cậu lên rừng. Hắn chứng kiến cảnh em cùng chú hươu con gặp nhau và quấn quýt bên nhau suốt ngày nên liền về mách với lão chủ. Lão chủ liền nói:

Đúng vậy thì ngày mai tao sẽ đi xem, chúng mày theo tao bắt cho kỳ được con hươu đem về.

Hôm sau, cậu bé lại lên rừng và mong gặp hươu con biết bao. Chỉ trong một thời gian ngắn, hươu con đã to lớn trông thấy và ngày càng tỏ ra khôn ngoan hơn. Hình như cậu bé nói gì, nghĩ gì, hươu con đều hiểu được cả và ngoan ngoãn làm theo. Nhưng hôm đó, khi em vừa đón hươu con từ trong hang ra, chưa kịp cho ăn, thì lão đồ tể cùng hai tên người làm ập tới chỗ hươu đứng. Cậu bé đành quát to:

Thấy hươu còn chần chừ, cậu bé bèn phát vào cổ nó một cái thật mạnh và quát:

Hươu con hiểu ý phóng như bay vào rừng. Lão đồ tể và hai tên người làm đuổi theo nhưng không kịp. Hươu con đã phóng mất dạng khiến bọn họ không biết đâu mà tìm. Lão đồ tể giận lắm, quay lại đánh cậu bé một trận. Trong cơn điên tiết, lão lấy một hòn đá nện vào lưng cậu. Không may hòn đá đánh trúng vào đầu khiến cậu bé ngã lăn ra nằm không động đậy. Lão đồ tể bỏ mặc em giữa rừng, cùng hai tên người làm trở về nhà. Hươu con chạy rất xa, lên đỉnh đồi nhìn xuống. Thấy lão đồ tể độc ác cùng hai tên người làm đã về thật rồi, hươu con chạy xuống với người bạn thân thiết của mình. Hươu con hà hơi ấm vào lưng và ngực của cậu bé. Một lúc sau, cậu bé tỉnh dậy. Thấy hươu con, cậu mừng quá, ôm lấy cổ hươu mà khóc.

Thế là người và hươu kéo nhau đi sang khu rừng khác, tránh ngày mai lão đồ tể có thể đưa người và chó lên lùng sục. Phải đi nhanh thật xa nơi này. Nghĩ vậy, dù trời đã tối và đau đớn khắp người, nhưng cậu bé và hươu con vẫn nương vào nhau mà đi nhanh. Vết thương trên đầu đau nhức nhưng muốn cứu hươu và cứu mình, cậu bé cố bước đi. Đến những lúc mệt quá, cậu lại ngồi bệt xuống cỏ nghỉ ngơi. Lúc đó, hươu con lại quấn quýt bên cạnh như vỗ về, an ủi và lại hà hơi ấm vào lưng và ngực cho cậu. Hôm sau, lão đồ tể đưa người và chó lên thật. Nhưng lùng sục mãi, lão vẫn không tìm thấy hươu và cậu bé đâu cả nên đành hậm hực trở về. Cậu bé ở với hươu mấy ngày liền trong khu rừng sâu và tự tìm lá để chữa vết thương. Cả người và hươu cố kiếm quả rừng, cỏ rừng để ăn tạm. Nhưng được mấy ngày nhớ mẹ quá, cậu bé nói với hươu con rằng:

Hươu ơi, ta nhớ mẹ quá. Ta muốn về thăm nhà một bữa rồi sẽ trở lên ngay với hươu.

Hươu con như hiểu ý của cậu bé. Nó mở to đôi mắt nhìn người chủ nhỏ và rơm rớm nước như đang khóc, rồi gật đầu liền mấy cái. Hươu con đưa người chủ nhỏ ra tận bìa rừng, sau đó đứng trên một hòn đá to nhìn theo cho đến khi dáng nhỏ nhắn của cậu bé khuất hẳn.

Đã vậy thì cháu nên đi theo chú. Chú sẽ giúp cháu ăn học nên người.

Nhưng cậu bé lo lắng nói:

Nhưng còn hươu con thì sao?

Hươu con ở trong rừng thì cháu cần lo gì?

Cháu đã hẹn với hươu con là sẽ trở lại với nó mà!

Hươu làm sao hiểu được lời người nói?

Chú ơi, nó hiểu được đấy! Nó tiễn cháu đi và còn khóc nữa kia mà!

Thì cháu cứ theo chú ăn học. Ngày sau khôn lớn trở về, lúc đó cháu gặp lại hươu con vẫn không muộn mà.

Liệu hươu con có chờ cháu không?

Có chứ! Nó khôn vậy thì nó sẽ biết chờ.

Cháu chỉ thương nó sống một mình như thế thì sẽ buồn lắm!

Cháu đừng lo! Rồi nó sẽ tìm bầy đàn của nó để sống mà.

Nhưng như thế nó có quên cháu không?

Nó thương cháu nhiều như thế thì chắc sẽ không quên cháu đâu.

Lòng cậu bé muốn vậy, nhưng cuộc đời đâu phải muốn gì được nấy. Cậu bé đi với chú mình, và được ông gửi cho đi học ở một ông đồ nghèo nhưng rất thương người. Và trong một chuyến đi xa, thuyền của chú cậu bé bị đắm và ông mãi mãi không trở về nữa. Cậu bé được ông đồ nuôi dạy, nhưng từ đó phải ở luôn với ông. Đường về quê mẹ xa quá, cậu càng nhớ thương mẹ gấp bội. Sau đó vài năm, cậu nghe tin mẹ mình đã mất. Hết thương mẹ, cậu lại nhớ đến hươu. Chú hươu con ngày nào không biết bây giờ đã lớn và đã nhập đàn sống với đồng loại chưa? Chú hươu con còn nhớ mình hay đã quên rồi?

Nhưng con hươu không hề quên. Nó vẫn nhớ người bạn, người chủ nhỏ của mình. Hằng ngày nó vẫn đến nơi chia tay với cậu bé để ngóng trông người bạn đã từng hứa sẽ trở lại với mình, nhưng chẳng thấy bóng dáng đâu cả. Nhiều năm trôi qua, hươu lớn lên, sừng bắt đầu mọc. Đôi sừng ngày càng to lớn, nhưng chú hươu vẫn hiền lành như xưa. Hươu vẫn luôn mong chờ người bạn cũ của mình. Nhưng đời hươu không dài bằng đời người được.

Bây giờ hươu đã trở thành con hươu đầu đàn. Một hôm, hươu bỗng gặp một đoàn người đốt than. Hươu muốn đến gần nhưng rất ngại họ. Chờ cho đến khi mọi người về hết, hươu mới rời đàn, một mình đến gần chỗ họ đã ngồi trước đó. Trông thấy một ít muối rơi vãi dưới đất, hươu nếm vị mằn mặn của muối mà bỗng nhớ người bạn của mình khôn tả xiết. Thế là, nó để bầy đàn lại cho một con hươu khác dẫn đầu, rồi một mình tìm đến chốn cũ, nơi có cái hang năm xưa hươu đã sống ở đó hằng ngày và chờ cậu bé. Cái hang vẫn như xưa và nó sống quanh quẩn ở đó. Bấy giờ cỏ mọc quanh miệng hang um tùm và hươu mỗi ngày một già đi. Đến một ngày nọ, mặt trời sắp lặn, hươu già nằm xuống, giấu mình trong bụi rậm ở ngay bên cạnh hang và chết. Lúc này, người bạn của hươu đang ở một nơi rất xa và đã có vợ con. Một hôm, thấy người đi bán sừng hươu, anh bỗng nhớ lại chuyện cũ và kể cho vợ con nghe. Anh nhắc lại câu nói năm xưa mỗi khi cho hươu ăn:

Đứa con lập tức đòi bố đưa về thăm quê, viếng mộ bà và lên rừng tìm xem chú hươu còn không? Thương con, nhớ mẹ và nhớ hươu, anh liền thu xếp đưa vợ con về quê. Về đến làng xưa, hỏi ra mới biết lão đồ tể độc ác một hôm dẫn chó lên rừng đi săn đã bị rắn độc cắn chết. Sau khi thăm mộ mẹ xong, anh liền đưa con lên rừng. Thỉnh thoảng cơn gió rừng thổi thoang thoảng đem lại mùi hương vừa gần gũi, vừa xa xôi như chào đón như dẫn đường anh. Theo mùi hương, hai bố con đến ngay cái hang ngày xưa mà anh đã giấu chú hươu con. Cả hai bố con chợt sửng sốt và đứng im lặng mãi với cảnh tượng trước mắt. Bên cạnh miệng hang mọc lên một loài cây lạ và đang nở đầy hoa. Mùi hương của nó thật đậm đà. Nhìn kỹ thì cành cây rất giống sừng hươu. Lúc đó, có mấy người đốt than đi ngang. Họ kể rằng, trước đây ngay tại chỗ cây hoa đang nở, có một con hươu già từ đâu không biết, đến ở đó rồi nằm chết luôn. Sau đó, ở gần miệng hang bỗng mọc lên loài cây này, lá to giống tai hươu và cành giống sừng hươu. Người bố nghe nói, liền đoán ngay đấy là chú hươu con ngày xưa. Thì ra chú vẫn nhớ tới người bạn nhỏ của mình và vẫn chờ đợi mình. Lòng đầy ân hận, anh liền nói:

Hươu ơi, ta muốn về với hươu nhưng nào có được. Dù sao bây giờ ta cũng đã gặp lại nhau.

Hai bố con cùng khấn xin hươu cho mình mang giống cây lạ về quê trồng, và để luôn nhớ tới hươu. Ngày nay, loài cây trổ hoa có cành giống như sừng hươu ấy được gọi là cây hoa Đại. Có người bảo, chữ Đại là từ chữ Đợi, chờ đợi mà có.

Truyện cổ tích cho bé nghe trước khi đi ngủ số 5 – “Bà chúa Bèo”

Ngày xửa ngày xưa ở một làng nọ có một cô bé hiền lành, chịu thương chịu khó. Một ngày cô ngồi ở bờ ruộng lặng nhìn những cây lúa nghẹn đòng ở ruộng nhà.

Cô thương cho lúa và lo cho gia đình mình. Năm nay mất mùa thì lại bữa cơm bữa cháo!

Cô nhìn cánh đồng làng rộng thẳng cánh cò bay. Ðất bạc màu, lúa ốm yếu, xanh một màu vàng vọt. Cô thương cho lúa và lo cho làng xóm. Năm nay mất mùa thì lại có người chết đói!

Cô ôm mặt khóc. Bỗng Bụt hiện ra sáng lòa, hỏi:

Cô bé vừa mếu máo vừa thưa:

Con khóc vì con thương cây lúa nghẹn đòng.

Nhưng nước mắt của con có làm cho cây lúa trổ bông, sây hạt được đâu?

Nghe Bụt nói thế, cô bé càng khóc to hơn. Bụt lại hỏi:

Con có muốn cứu lúa không?

Muốn cứu lúa, thì con phải đưa cho ta một vật gì con quý nhất.

Cô bé nhìn áo mình thì áo nâu vá, sờ vào túi thì túi nhẵn không, nhòm vào giỏ thì giỏ chỉ có mấy con cua vừa mới bắt được. Sực nhớ đến đôi hoa tai bằng ngọc quý, cô vội gỡ ra, rồi hai tay dâng lên Bụt:

Thưa Bụt, con chỉ có đôi bông tai hoa dâu, mẹ con trước khi chết đã trao lại. Mẹ con dặn rằng: “Bông hoa tai ngọc này là của quý của dòng họ ta đấy”.

Nói đến đây, cô bé ngừng lại. Bụt giục nói tiếp. Cô bé nhìn đôi hoa tai lóng lánh:

Mẹ con còn bảo: “Dòng họ có lời nguyền hễ ai được đeo hoa tai mà làm mất hoặc đem bán đi, thì người đó suốt đời sẽ bị dòng họ xa lánh, hắt hủi, suốt đời sẽ sống một cuộc sống lẻ loi, buồn tủi”.

Con đưa cho ta vật quý, con không sợ bị trừng phạt sao?

Nhìn ruộng lúa nhà mình, nhìn cánh đồng làng, cô bé mạnh dạn thưa:

Cô bé quỳ xuống, hai tay dâng đôi hoa tai lên cho Bụt. Bụt nâng cô bé dậy, chỉ vào một đám ruộng nước, bảo:

Con hãy ném đôi hoa tai bằng ngọc quý này xuống ruộng kia!

Cô bé làm ngay theo lời Bụt. Lạ chưa! Bông hoa tai sáng rực lên một màu xanh rồi chìm xuống nước. Sau đó nổi lên một cây bèo hình hoa dâu, giống hệt hoa tai của cô bé.

Con hãy nhân cây bèo lên hàng triệu triệu cây mà bón cho lúa. Lúa sẽ xanh, hết nghẹn đòng, sây hạt, nặng bông. Con xuống ruộng, đụng vào cây bèo đi! Khi nào con làm cho cánh đồng làng này xanh tốt, dòng họ sẽ rút lời nguyền cho con.

Dứt lời, Bụt biến mất. Cô bé xuống ruộng, đụng vào cây bèo xanh mượt. Hễ đụng vào một cây hóa thành hai, đụng vào hai cây, hóa thành bốn, đụng vào bốn cây, hóa thành tám. Thoạt đầu, cô lấy một ngón tay đụng vào bèo, dần dần lấy cả năm ngón tay rồi cả bàn tay mà nhân bèo. Cô mải mê làm đến chiều tối, bèo đã xanh kín cả ruộng. Hôm sau, cô lại đem một ít bèo sang ruộng bên cạnh, và cứ thế nhân lên.

Ruộng nào có bèo hoa dâu, thì lúa xanh tốt, mập khỏe hẳn lên. Dân làng thấy thế, ai cũng mừng rỡ và cùng cô bé ra sức nhân bèo. Chẳng bao lâu, cả cánh đồng mênh mông được phủ một lớp bèo hoa dâu xanh mượt.

Mùa năm ấy, lúa chín vàng trĩu hạt. Dân làng chung quanh thấy bón bèo hoa dâu lúa tốt, đến mua giống. Bèo hoa dâu dần dần lan rộng ra nhiều làng, nhiều huyện.

Một hôm, bố nhìn hai tai cô bé, hỏi:

Cô bé cúi đầu, ngập ngừng, rồi kể hết cho bố nghe câu chuyện cô ngồi Khóc thương lúa và gặp Bụt.

Bố cảm động, ôm con vào lòng, nói:

Bụt nói đúng. Dòng họ, dân làng nhờ con mà được ấm no, dòng họ sẽ bỏ lời nguyền, và thương con, yêu con mãi mãi. Ngày nay, không phải chỉ có một đôi hoa tai làm đẹp cho một người mà có hàng triệu triệu hoa tai làm cho mọi người ấm no.

Người ta kể lại rằng: sau khi cô chết, để tỏ lòng nhớ ơn cô, dân làng La Vân, tỉnh Thái Bình lập đền thờ và gọi cô là: “Bà Chúa Bèo”.

Truyện cổ tích cho bé nghe trước khi đi ngủ số 6 – “Thầy lang bất đắc dĩ”

Ở làng kia có một người nung đất làm chén đĩa tên là Tâm, sống với mẹ già. Trong làng cũng có cô Thắm khá xinh đẹp, nên một thanh niên trong làng ve vãn cô, chọc ghẹo cô, đòi lấy cô làm vợ. Một hôm chàng ghẹo cô ngay ngoài đường, Tâm thấy thế, cầm đá ném vào bụi rậm gây tiếng động để giải thoát cô Thắm. Người thanh niên quyền thế kia để bụng trả thù.

Một hôm có tiếng loa gọi “ai có tài chữa bệnh, mời đến dinh quan tuần phủ chữa bệnh cho vợ ông”. Người thanh niên kia gài bẫy cho lính đến bắt người nung đất về chữa bệnh. Dù hết sức từ chối, lính cứ lôi anh ta đi. Vào dinh anh ta chối không biết chữa nên bị quan tuần đánh đòn, đau quá anh ta phải liều. Anh ta vào phòng bệnh nhân, biết là bị hóc xương cá. Anh ta vén quần lộ chỗ vừa bị đánh bầm tím , kêu xuýt xoa, người nhà và bệnh nhân cười rũ. Anh ta xin muối xát vào mông cho tan chỗ bầm, xót quá, anh ta la lối, bệnh nhân cười tới ho sặc sụa, cục xương hóc bật rớt ra. Anh ta bất đắc dĩ nhận tiếng khen và phần thưởng.

Quan tuần phủ lại giới thiệu thầy thuốc bất đắc dĩ này cung vua, chữa bệnh cho Công Chúa. Công Chúa không rõ mắc bệnh gì mà không nói. Vua phán: “Nếu làm cho Công Chúa nói được 3 câu sẽ được trọng thưởng và được lấy nàng”.

Vào cung vua, anh ta lấy gạo vo sạch, rồi bắc lên bếp trên kiềng 2 chân nên nồi cứ đổ hoài, Công Chúa đi qua, thấy gai mắt, Công Chúa nói: “Anh kia sao ngu quá vậy, thêm một chân nữa đi”. Anh chàng nghe theo, nồi không đổ nữa. Anh chàng lấy viên đá cuội đánh vào nhau để lấy lửa nhưng không để mồi, Công Chúa thấy ngứa mắt lại nói câu thứ hai:”Đặt bùi nhùi vào đi”. Lần thứ 3 Công Chúa lại nói:”đặt một cây đũa vào đi, người gì ngu chịu không nổi”. Vua rất vui mừng thấy Công Chúa đã nói.

Nhưng Vua thấy thầy lang nghèo quá nên tính rút lời không gả Công Chúa cho anh ta. Sau cùng anh ta vâng lời đi chữa bệnh cho dân làng nếu không sẽ bị vua chém đầu.

Tới đình làng, anh ta bảo những ai không phải bệnh nan y thì ra về. Người ta ra về rất đông. Anh ta nói:”Cần một người bị bệnh nặng nhất để thiêu sống”. Không ai chịu ra, mọi người từ chối ra về, không ai muốn chết.

Vua khen, nên đã gả Công Chúa cho anh ta, nhưng anh ta xin phép từ chối để về làng lấy cô Thắm.

Lúc ấy, anh thanh niên quyền thế lại tới ve vãn cô, đang lúc đó Tâm về, hô lính đến giải cứu. Chàng này xấu hổ chạy mất dạng. Thế là Tâm và cô Thắm đẹp đôi.

Mỗi Ngày Một Cuốn Sách Hay Ru Bé Ngủ Ngon Cả Tuần

Với mỗi em nhỏ, nghe kể truyện trước giờ đi ngủ là một điều hạnh phúc, không thể bỏ qua. Chính vì thế mà các phụ huynh luôn tìm kiếm những câu chuyện hay để ru bé ngủ ngon. Với những cuốn sách hay ru bé ngủ ngon sau đây, các bạn sẽ giúp con em mình có cả tuần vui vẻ và nhận được nhiều điều thú vị.

Cổ tích Việt Nam – Vietnamese fairy tales – Thạch Sanh

Hẳn là những người cha, người mẹ Việt Nam đều lớn lên với câu chuyện Cổ tích Việt Nam Thạch Sanh. Và bây giờ chính là lúc để bạn dành câu chuyện hấp dẫn này cho con cái của mình.

Cuốn Cổ tích Việt Nam – Vietnamese fairy tales – Thạch Sanh chắc chắn sẽ là cuốn sách hay rủ bé ngủ ngon mỗi ngày.

Cổ tích Việt Nam- Hoàng tử ếch – cuốn sách hay ru bé ngủ ngon

Nội dung cuốn truyện Cổ tích Việt Nam- Hoàng tử ếch cực kỳ đơn giản nhưng hấp dẫn với trẻ em. Hơn nữa giúp các bé đi vào giấc ngủ ngon hơn.

Đây là cuốn truyện cổ tích thích hợp cho những cô bé con thích sự lãng mạn và mộng mơ. Đồng thời là cuốn truyện phù hợp cho những cậu bé con yêu thích sự mạnh mẽ.

Cả cuốn truyện sẽ giúp các bé bồi dưỡng tâm hồn trở nên ấm áp và tình cảm hơn. Ngoài ra, cuốn truyện này chắc chắn sẽ là món quà tuyệt vời để các bé chuẩn bị có một giấc ngủ ngon mỗi tối.

Truyện kể trước giờ đi ngủ cho bé – Ehon Nhật Bản : Bé Mèo Nontan

Bộ sách Ehon Nhật Bản : Bé Mèo Nontan là những câu chuyện giản dị, đời thường thích hợp cho các bé độ tuổi 0 – 3. Truyện giúp các bé khám phá cuộc sống dưới những góc độ khác nhau, khiến cho thế giới trở nên muôn màu, muôn vẻ hơn. Bộ sách này bao gồm các cuốn là:

Tập 1: Cùng chơi xích đu

Tập 2: Chúc ngủ ngon

Tập 3: Thổi bong bóng kẹo cao su

Tập 4: Tè dầm

Tập 5: Nontan bừa bộn

Tập 6: Nấc cụt

Mỗi cuốn là một câu chuyện kể về bé mèo Nontan tới từ Nhật Bản. Thông qua câu chuyện, các bé có thể học hỏi được nhiều điều hay lẽ phải, những giá trị nhân văn sâu sắc thông qua những lời kể đơn giản, không khó hiểu.

Bộ sách Học tiếng Anh cùng truyện ngụ ngôn Aesop

Các cha mẹ đã bao giờ nghĩ đến việc sẽ đọc tiếng Anh cho bé trước giờ đi ngủ chưa? Nếu chưa thì hãy mua ngay bộ sách Học tiếng Anh cùng truyện ngụ ngôn Aesop và bắt đầu đọc cho những thiên thần nhỏ nhà mình đi thôi.

Đây là cuốn sách dành cho những bé từ 3 tuổi trở lên. Bộ sách gồm nhiều cuốn là:

Cậu bé chăn cừu và con sói – The Shepherd Boy and the Wolf

Chú Chó và cái bóng – The Dog and the Shadow

Con Quạ và những chiếc lông – The Crow and the Feathers

Thỏ và Rùa – The Rabbit and the Turtle

Bạn đang xem bài viết Những Cuốn Sách Hay Nên Đọc Cho Bé Từ 0–6 Tuổi Trước Giờ Đi Ngủ trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!