Xem Nhiều 2/2023 #️ Những Mẫu Chuyện Hài Thời Covid # Top 2 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 2/2023 # Những Mẫu Chuyện Hài Thời Covid # Top 2 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Những Mẫu Chuyện Hài Thời Covid mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Hài hước là điều cần thiết, đặc biệt là trong những thời điểm khó khăn.

Tiếng cười mang lại cho chúng ta sức mạnh trong nghịch cảnh và có thể giúp chúng ta cảm thấy lạc quan hơn một chút. Quan trọng nhất, những câu chuyện cười hài hước – thậm chí cả những câu chuyện cười về coronavirus và những câu chuyện cười về kiểm dịch – mang chúng ta đến với nhau và giúp chúng ta cảm thấy được kết nối. Tiếng cười thực sự khiến chúng ta mạnh mẽ hơn: Các nghiên cứu gần đây đã phát hiện ra rằng một nụ cười sảng khoái có thể tăng mức dopamine và thậm chí tăng cường hệ thống miễn dịch.

Vì vậy, trong khi tất cả chúng ta vẫn tiếp tục thực hiện giãn cách xã hội một cách rất nghiêm túc và tuân theo các khuyến nghị từ CDC và WHO, nhưng chúng ta cũng cần phải cười và có một vài khoảnh khắc trong ngày để cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Một vài câu chuyện cười về đại dịch có thể chỉ khiến tâm trí bạn rời khỏi trạng thái gần kề ngày tận thế của thế giới và đóng vai trò như một lời nhắc nhở rằng luôn có điều gì đó, dù nhỏ nhoi, hãy mỉm cười.

#1

Bạn thấy cảnh này quen không?

#2

Tết Covid mùng 101: con cún của tôi bắt đầu thấy lạ khi tôi ở nhà suốt ngày và cứ nhìn tôi với ánh mắt như thế này đây.

#3

Nhà du hành thời gian: Năm nay là năm bao nhiêu?

Tôi: 2020

Nhà du hành:…

#4

Lễ tốt nghiệp 2020 kiểu…

#5

Nhà Trắng đưa ra chỉ thị cấm tụ tập quá 10 người

#6

Khi chuyến đi du lịch bị hủy và bạn không muốn tin vào sự thật phũ phàng đó

#7

Kế hoạch cuối tuần lần thứ 88

#8

Làm việc tại nhà ngày 1

Làm việc tại nhà ngày 2

#9

Hình trên: Người ta lúc bình thường

Hình dưới: Người ta mùa cách ly xã hội

#10

Người ta: Chết rồi chưa có vắc-xin covid, thế thì nguy quá, cơ thể mình không được bảo vệ tí ti gì cả huhu

Mấy đứa anti vắc-xin: 

Nguồn: Internet

Khó Nghĩ Chuyện Cười Thời… Covid!

– Hoãn! Hoãn cái gì? Bà điên à? Thiếp mời đã gửi họ hàng và bạn bè ở xa, mọi người cũng thông báo sẽ bay về, cỗ bàn cũng đặt hết rồi. Bà định giết con gái bà à? Con gái bà học đến thạc sỹ mà mang tiếng bị nhà trai bỏ không cưới à? Hay là nhà trai nó giàu có lại coi thường nhà mình? Thế thì tôi còn mặt mũi nào mà nhìn họ mạc nhà tôi đây?

Mặc dù ông chồng to tiếng, nhưng bà Tính vẫn nhẹ nhàng:

– Ông cứ bình tĩnh, nhà trai không bỏ cưới, chỉ là xin hoãn lại vài tháng, chờ nắng tháng 6 cho cái con cô-vít nó chết hết vì không chịu được nóng thì ta cưới. Chứ bây giờ dịch nó vừa bùng phát, có công sở còn tạm đóng cửa, nhà nước hủy bỏ các lễ hội, hội họp đông người, vận động nhân dân tự giác không tổ chức các cuộc gặp, hoạt động, tụ tập đông người, nhằm phòng tránh cho toàn dân không lây lan dịch bệnh. Nhà trai họ nhờ tôi thăm dò ý kiến của ông. Tôi thấy họ lo cũng phải, tôi và ông cứ bình tâm suy xét thêm. Ông đồng ý thì nhà trai sẽ sang thưa chuyện xin hoãn đám cưới mấy tháng.

– Thế… ý con Dung thế nào? Hai đứa chúng nó nói sao? Mà hai đứa chúng nó đặt vé bay từ trong Sài Gòn ra rồi mà? – ông Tính hỏi vợ.

Bà Tính vẫn nhẹ nhàng:

– Hai đứa chúng nó thì nói: “Hoãn cũng đúng! Tùy bố mẹ! Còn vé thì chúng con lùi lại, không sao cả”. Mà ông xem, nhỡ khách đến ăn cỗ cưới nhà mình rồi nhà mình đưa dâu lại sang ăn cỗ nhà trai, nếu chẳng may bệnh dịch lây lan, ăn cỗ xong rồi đi cách ly hay nhập viện thì nguy lắm ông ạ. Thế thì vui lại hóa buồn lo.

Ông Tính ngồi thượt ra, thấy vợ nói cũng phải. Nhưng sao trước một sự việc hệ trọng, nhà trai đã sang nhà ông bàn bạc kỹ lưỡng là thế, nay chỉ vì sợ cái con cô-vít này mà lại nói hoãn là hoãn độp một cái thế này sao được? Ông chán nản nhìn đống thiếp mời mà ông định mai gửi mời hàng xóm và họ hàng, bạn hữu ở gần, bây giờ cái con cô-vít nó hại nhà ông thế này thì biết làm sao?

Cưới thì nên giảm hay cắt hẳn cỗ bàn?

Đám cưới của vợ chồng Long-Hoa lại bất ngờ chính do cô dâu chú rể cùng nhất tâm đề xuất với 2 bên bố mẹ: “Là cắt toàn bộ phần tiệc cưới! Chỉ còn lại thành phần 2 bên gia đình đến đón dâu và đưa dâu”. Mặc cho 2 ông bố ngạc nhiên, 2 bà mẹ dằn dỗi, Long và Hoa nhất nhất thuyết phục, dịch bệnh thế này, bất cứ ai cũng có nguy cơ cao, nhỡ lây dịch covid-19 thì biết đâu lây cả nhà mình vì nhà mình tiếp khách nhiều, ai đến dự cưới cũng chào hỏi, bắt tay, chụp ảnh với cô dâu chú rể, với hai bên “các cụ”, rồi mới vào ăn cỗ. Ăn cỗ chung cũng nguy cơ lây vì gắp chung món ăn, nhưng nhà trai nhà gái và cô dâu chú rể vẫn là nguy cơ cao nhất. Nếu cưới xong mà bất cứ ai phải nhập viện hay bị cách ly vì nhiễm covid-19 thì cả 2 họ đều khổ. Long còn tếu táo: “Mà nếu chẳng may lại nhiễm đúng cô dâu chú rể thì chúng con mất luôn tuần trăng mật, khéo thành “vỡ mật” trong khu cách ly ấy ạ”.

Bố Long nghe con nói cũng có lý, không ngờ thanh niên thời nay được học rộng nên suy nghĩ và ăn nói chững chạc. Nhưng mẹ Long không chịu:

– Con ơi, nhà mình đã gửi thiếp cưới mời khách ăn cỗ rồi, cỗ bàn cũng đặt rồi, hai nhà cả trăm mâm cỗ chứ ít gì. Bố mẹ đi mừng cưới con nhà người ta cả đời, nay mới cưới con đầu, cũng là dịp để người ta đến chung vui. Bên cơ quan mẹ cũng có gần trăm người, còn cơ quan bố thì đông hơn. Bố con lại là lãnh đạo, đi ăn cưới bao nhiêu con nhà cán bộ, nay sao mà cắt phần cỗ bàn đi được!

Long không chịu:

– Mẹ cổ hủ quá! Bố đi ăn cỗ là việc của bố đối nội đối ngoại cơ quan. Con nghĩ là như bọn con học bên tây, cưới họ không rình rang xe ô tô hàng đoàn đưa đón dâu, cỗ bàn hàng trăm mâm như mình, khiếp quá. Cưới chỉ nên mời họ hàng thân thích, một số ít bạn thân thiết thôi. Không đâu như Việt Nam, mời tất tật cán bộ cơ quan bố, cơ quan mẹ, cơ quan chú rể, cơ quan cô dâu, rồi cơ quan cấp trên của bố, cơ quan cấp trên của mẹ! Ôi, phức tạp quá và mọi người chạy như đèn cù một ngày có khi đi ăn cưới 3-4 đám. Thế thì trốn việc cơ quan ạ? Thời gian đâu mà làm việc nữa ạ?

Mẹ Long cáu:

– À, cái anh này, cho anh đi tây ăn học, để anh về anh cãi lý với bố mẹ anh à? Tây họ văn hóa khác ta. Họ không sống kiểu “Tối lửa tắt đèn có nhau”. Người Việt mình trọng tình, chia sẻ vui buồn với nhau thì cưới phải đông mới vui chứ…

Bố Long ngắt lời vợ:

– Thôi em, con nó nói cũng có cái lý. Những việc về văn hóa giống hay khác, tây mời ít khách, ta mời nhiều khách cho vui, lúc khác có thì giờ ta bàn sau. Kể ra đám cưới bình thường thì không sao, nhưng nay dịch covid-19 bất ngờ bùng phát thế này, nếu khách đến ăn cỗ rồi lây truyền bệnh dịch như mấy cái ông đi cùng chuyến bay 0054 từ Anh quốc về hôm 2/3 đấy, tối lại còn tổ chức tiệc liên hoan, ăn nhậu, lại còn mời ca sĩ đến hát múa, bây giờ vỡ trận dịch lây lan mới tóe loe ra như thế này. Có không ít người đã dùng từ “toang” rồi đấy. Bố tuy có chút chức, cao không cao, thấp không thấp, nhưng mình có học vấn, có văn hóa, phải nghĩ cho người khác. Mình nên vì xã hội, vì cái chung. Đúng như con nó nói, nhỡ ăn cưới xong, lại có một số người nhập viện, một số bị cách ly, vừa không an toàn vừa vất vả, tốn kém. WHO vừa công bố dịch bệnh COVID-19 là “đại dịch toàn cầu”, hiện đã có hơn 125.000 người trên toàn cầu hiện đã nhiễm COVID-19, căn bệnh có thể gây viêm phổi và phá hủy các cơ quan nội tạng quan trọng, nó đã giết chết hơn 4.600 người trên toàn thế giới. Dịch đã lan rộng ra 120 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới. Bố thấy Hà Nội cũng mới bổ sung thêm 3,5 tỷ đồng nữa phục vụ cho việc xét nghiệm sàng lọc nhằm phân loại đối tượng F0-F1-F2-F3-F4-F… Mới có trên 40 bệnh nhân dương tính mà có hàng ngàn người nghi lây nhiễm vì có quan hệ, tiếp xúc với người nhiễm, khiến ngân sách đã tốn kém thêm không nhỏ nữa vì an toàn chung của xã hội.

Long cười tươi:

– Bố mẹ đồng ý rồi thì bố gọi điện thoại qua nhà nói với bố mẹ Hoa giúp chúng con. Hoa cũng trao đổi bố mẹ của Hoa rồi, nhưng vẫn phải có ý kiến của nhà trai, bố ạ.

– Rồi! Mai bố làm! Thế là bố thấy nhẹ cả người, không còn lo lắng bồn chồn như mấy hôm dịch đang bùng phát mà nhà mình lại đi rải thiếp mời! Một cô ở cơ quan bố còn nhanh nhảu bảo: “Dịch thế này mà thủ trưởng mời ăn cưới, nhỡ chúng em lây covid mà đi cách ly thì không có ai làm việc cho sếp, mà cũng không có ai nấu cơm cho mấy cái tàu há mồm nhà em cả”. Bố ngượng chín người! Không tổ chức hoành tráng thì sợ các con thiệt thòi so với chúng bạn. Bây giờ con có sáng kiến này thì bố thấy hay, thoải mái tư tưởng hẳn! Hoan hô con trai! Hoan hô tuổi trẻ!

Trần Thái Hòa

10 Mẫu Chuyện Ngắn Siêu Hài Hước Không Dành Cho Trẻ Em

1. Bí quyết làm vườn

Một người đàn bà đẹp có thú vui làm vườn, trồng hoa và cả rau trái nữa. Nhưng cái vườn của bà ta so với cái vườn của ông hàng xóm thì thua xa.

Sau 1 thời gian ngần ngại, bà này đánh bạo qua bên ông hàng xóm hỏi cách săn sóc vườn:

– Thưa ông, cà chua vườn nhà ông to và chín đỏ quá đẹp. Tôi không biết ông chăm sóc nó như thế nào?

Ông làm vườn sung sướng được trả lời người đẹp:

– Thưa bà, rất dễ. Mỗi sáng và chiều… dạ tôi xin lỗi bà… tôi thoát y đứng trước luống cà chua. Chúng nó đỏ mặt lên đấy.

Người đàn bà trở về. Sáng và chiều hôm sau bà làm thử như lời ông hàng xóm chỉ vẽ. Nhưng làm vậy suốt tuần không có kết quả gì cả.

Một hôm, ông hàng xóm đi qua vườn bà này hỏi thăm. Bà ta bực tức trả lời:

– Cà chua bên tôi vẫn thế, không tốt hơn chút nào. Nhưng ông nhìn giàn dưa leo kìa, trái nào cũng phồng lên hết cỡ!

2. Sợ bị cười vì…sưng

Một anh thanh niên cứ đứng thập thò trước cửa phòng khám bác sỹ. ông bác sỹ thấy lạ mới đến bảo:

“Này anh, anh làm gì mà cứ thập thò mãi thế?”

“Cháu đến khám bệnh” – Anh thanh niên đáp khẽ.

“Ơ hay cái nhà anh này, đến khám bệnh thì vào trong chứ, đứng đây thì tôi khám làm sao được” – Bác sỹ bảo.

Anh thanh niên rụt rè bước vào trong.

“Thế anh bệnh gì? ” – bác sỹ hỏi

“Nhưng bác sỹ phải hứa không được cười thì cháu mới dám nói”

“Được rồi, tôi hứa” – bác sỹ trấn an.

Nói rồi anh thanh niên tụt quần xuống, ông bác sỹ sửng sốt vì 40 năm trong nghề ông chưa từng thấy cái ấy của 1 người trưởng thành nào lại nhỏ như thế, nhỏ bằng ngón tay út của 1 đứa bé. Không nhịn được, ông bác sỹ cười to lên, anh thanh niên đỏ mặt nói:

“Bác sỹ hứa không được cười rồi mà”

“Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cười nữa. Thế vấn đề của cậu là gì?”

“Dạ, cái đấy của cháu….bị sưng 3 ngày nay rồi”.

Sau một hồi khởi động, em mới móc ra 2 cái gói OK nho nhỏ, đưa cho 2 anh. Ngắm nghía một hồi không biết làm gì, đành gãi đầu hỏi thật:

– Uhm…. cái bong bóng này dùng làm gì em?

– Cái này á? Các anh đeo vào đi, cái đó để ngừa thai. Nếu các anh không đeo cái đó vào thì em mang bầu luôn đấy.

– Ái chà! Thế mà đếch biết, hế…hế.

Mọi chuyện diễn ra êm đẹp….Một năm trôi qua, Noel lại đến. Hai Member gặp lại, tay bắt mặt mừng, ghé tai hỏi nhỏ:

– Mày đã bỏ cái….. OK ấy ra chưa?

– Chưa, thế còn mày?

– Cũng chưa, khó chịu lắm. Thôi anh em mình bỏ ra đi, kệ mẹ cho con ấy nó có chửa.

4. Ông già mù và cây gậy

Một gia đình gồm vợ, chồng và 9 người con nhỏ đứng đợi xe bus.

Có một ông già mù đứng vào cùng với họ, tất cả đợi vài phút thì xe bus đến.

Nhưng xe bus lúc này đã quá đầy và chỉ còn đủ chỗ cho người mẹ và 9 đứa trẻ. Vì thế người chồng và ông già mù quyết định đi bộ.

Đi được một lát, người chồng cảm thấy khó chịu với tiếng gõ “lộc cộc” của cây gậy mà ông già mù dùng để dò đường, bèn nói:

– Này, sao ông không gắn một miếng cao su vào đầu gậy nhỉ? Đã phải đi bộ mệt thì chớ, thêm tiếng gõ ấy làm tôi muốn phát điên lên. Ông già mù đáp:

– Này, nếu anh mà cũng gắn một miếng cao su vào đầu gậy của anh thì chúng ta đã được lên xe bus rồi, thế nên đừng ý kiến gì cả.

Một phụ nữ đang nằm trên giường cùng người tình thì nghe thấy tiếng đập cửa của ông chồng.

Cô vội vã lôi anh chàng vào góc nhà, bôi dầu trẻ em và rắc phấn rôm lên người anh ta.

Ông chồng bước vào nhà và nhìn thấy”pho tượng”.

– Gì thế, cưng?

– À, một pho tượng thôi mà – Người đàn bà trả lời không chút bối rối – Em thấy gia đình hàng xóm mua về một bức tượng bày phòng ngủ rất đẹp. Em thích lắm bèn mua một bức tương tự cho chúng mình.

Cả hai vợ chồng không đả động gì đến pho tượng nữa và lên giường đi ngủ. Khoảng 2 giờ sáng, người chồng ra khỏi giường, xuống bếp và một lát sau quay lại với một ổ bánh mì và một ly sữa. Anh ta nói với “pho tượng”:

– Ăn chút gì đó đi. Cậu may mắn lắm đấy vì tớ đã đứng như một thằng đần ở nhà hàng xóm suốt 3 ngày đêm mà chẳng được ai mời lấy một ngụm nước.

Muốn gây một bất ngờ nho nhỏ, một cô vợ quyết định đưa chồng tới một câu lạc bộ thoát y vũ nhân ngày sinh nhật của anh chồng. Khi họ tới câu lạc bộ, người gác cổng nói:

– Chào Dave! Anh khỏe không?

Cô vợ ngạc nhiên lắm và hỏi xem anh chồng đã bao giờ tới câu lạc bộ này chưa.

– Ồ không! – Dave nói. – Anh ta ở trong đội bowling của anh mà.

Khi hai vợ chồng ngồi yên vị, một cô hầu bàn tới và hỏi Dave xem anh có thích đồ uống như thường lệ không và mang tới một chai Budweiser. Cô vợ càng cảm thấy không thoải mái và vặn:

– Làm sao cô ta biết là anh uống Budweiser?

– Cô ấy trong Liên đoàn Bowling cho phụ nữ, em yêu ạ. Bọn anh cùng chơi trên một làn với họ.

Một vũ nữ thoát y tới bàn họ, vòng tay choàng qua cổ Dave tình tứ:

– Chào Davey. Muốn một màn nhảy ở bàn như thường lệ không?

Vợ của Dave điên tiết, vớ ngay ví và chạy khỏi câu lạc bộ. Dave chạy theo và thấy cô vợ đang chuẩn bị lên xe taxi. Trước khi cô đóng sầm cửa, anh kịp nhảy vào ngồi cạnh vợ. Anh ta cố gắng một cách tuyệt vọng để giải thích làm sao cô vũ nữ thoát y nhận nhầm mình với người nào đó, nhưng cô vợ chẳng thèm nghe một câu. Cô ta la hét ầm ĩ, gọi anh ta bằng đủ những lời bậy bạ nhất. Người lái xe taxi quay đầu lại, lắc đầu tỏ vẻ thông cảm:

– Dave à! Có vẻ như tối nay anh vớ phải một ả cave xỉn đến phát điên rồi!

7. Chuyện rạp chiếu phim

– Chuyện cậu và anh chàng mới quen đến đâu rồi?

– Thôi rồi.

– Sao vậy? Hôm qua hai người còn đi xem phim mà.

– Ừ, nhưng lúc trong rạp mất điện, chân anh ta cứ quờ quạng…

– Anh ta sàm sỡ lắm hả?

– Được thế thì còn khá. Đằng này, anh ta cứ quờ quạng sợ mất đôi dép lê cũ rích.

Ông vua xe hơi, Henry Ford sau khi chết được đưa lên thiên đàng. Tại cổng thiên đàng có Thánh St Peter chờ sẵn để đón Ford. Vừa gặp Ford, Thánh Peter cho biết: Ford hồi còn sống, ngươi đã làm nhiều việc công ích cho xã hội, như sáng chế phương pháp làm việc dây chuyền cho kỹ nghệ xe hơi làm thay đổi cả thế giới. Với thành quả như vậy, ngươi sẽ được một ân huệ là có thể chuyện trò với bất cứ ai ở thiên đàng này.

Suy nghĩ vài giây, Ford xin được gặp Thượng Ðế. Thánh Peter dẫn Ford đến gặp Thượng Ðế. Vừa gặp Thượng Ðế, Ford hỏi ngay:

– Thưa Ngài, lúc ngài chế tạo ra đàn bà, ngài đã suy nghĩ gì?

Thượng Ðế nghe xong bèn hỏi lại:

– Ngươi hỏi như vậy là ý gì?

Ford liền trả lời:

– Trong sáng chế của ngài có quá nhiều sơ sót. Phía trước thì bị phồng lên, phía sau thì bị nhô ra. Máy thường kêu to khi chạy nhanh. Tiền bảo trì và nuôi dưỡng quá cao. Thường xuyên đòi hỏi nước sơn mới. Cứ đi 28 ngày là lại bị chảy nhớt và không làm việc được. Chỗ bơm xăng và ống xả lại quá gần nhau. Ðèn trước thì quá nhỏ. Tiêu thụ nhiên liệu thì nhiều kinh khủng khiếp.

Thượng Ðế nghe qua liền bảo:

– Ngươi hãy đợi một chốc lát để ta xem lại bản thiết kế.

Ngài bèn cho gọi toàn bộ kỹ sư thiết kế và cơ khí trên thiên đàng lại để xem lại quá trình, sau một thời gian họ đã trình lên cho Thượng Ðế bản báo cáo. Xem xong, ngài bèn phán rằng:

– Những lời ngươi vừa nói hoàn toàn đúng, bằng sáng chế của ta thật có nhiều sai sót, nhưng nếu tính trên phương diện kinh tế thì hiệu quả lại rất cao: Có gần 98% đàn ông trên thế giới xài sản phẩm do ta chế tạo, trong khi chỉ chưa đầy 10% đàn ông xài sản phẩm của ngươi.

Một cậu bé trở về nhà sau buổi đi học đầu tiên và nói với mẹ: “Mẹ ơi, sex là gì?”.

Người mẹ nghĩ rằng đã đến lúc con mình cần phải có kiến thức sơ đẳng đó liền vận dụng tất cả những kiến thức khoa học và kinh nghiệm để giảng giải cho cậu bé về vấn đề nhạy cảm này.

Khi kết thúc, cậu bé lôi ra tờ sơ yếu lý lịch vừa mang về từ trường và nói: “Vâng, thế nhưng làm sao con ghi hết được tất cả những thứ đó vào cái ô nhỏ xíu này?”.

Chú bé được bố mẹ đưa đi tắm biển. Đến bãi tắm, thấy một chị có bộ ngực đồ sộ, chú hỏi: “Sao của chị kia to vậy?”

Bà mẹ xấu hổ vì thấy của mình nhỏ nên nói:

– Con đừng nhìn, những người như vậy là những người rất đần.

Chú bé lại chỉ vào “của quí” một ông hỏi:

– Sao của chú kia to vậy?

Bà mẹ đỏ mặt:

– Những người đó rất ngu, con đừng nhìn.

Một lúc sau không thấy chồng đâu, bà mẹ bảo chú bé đi tìm. Chú đi một hồi rồi trở về nói với mẹ:

– Con thấy bố đang nói chuyện với một cô rất đần, càng nói thì trông bố càng ngu!

Những Mẫu Chuyện Vui Tôn Giáo – Thiên Ân Art

Trong vườn hoa nhà thờ, linh mục đang đi dạo với một thương gia. Một giáo đồ trẻ đi phía sau. Câu chuyện giữa linh mục và vị thương gia có vẻ rất hấp dẫn, nhà buôn trả giá:

– 5 vạn đôla!

– Không được!

– 10 vạn đôla! Im lặng.

Linh mục vẫn không chấp thuận, vị khách lắc đầu rút lui. Giáo đồ trẻ vội bước đến trước mặt vị linh mục nói:

– Thưa cha, 50 vạn đôla là một con số không nhỏ đâu! Sao cha lại từ chối?

– Nhưng con có biết yêu cầu là gì không? Ông ấy đề nghị ta mỗi lần giảng đạo xong không nói “Amen”, mà nói “Cocacola”.

Câu chuyện 2: Xin Thêm

Một buổi sáng đầu năm, một người nông dân ở làng nọ gặp cha xứ đang đi trên đường.

– Chào cha ạ! Người nông dân lễ phép.

– Chào đứa con của quỷ sa tăng. Cha xứ trả lời.

– Thưa cha, xin cha ban phước lành cho con, vì đêm qua con mơ thấy…

– Tôi không quan tâm tới những giấc mơ của kẻ khác. Cha xứ ngắt lời.

– Dạ, nhưng con mơ thấy những điều về cha.

– Thật vậy sao! Thế anh kể đi.

– Thưa cha, con mơ thấy con chết và đang đi lên thiên đàng.

– Lên thiên đàng?. Cha xứ kêu lên. Anh không bao giờ lên thiên đàng được vì anh có đi lễ nhà thờ đâu.

– Lạy cha, thật ạ, con được lên thiên đàng. Con thấy một cái thang rất dài và một thiên thần đứng dưới chân cầu thang. Thiên thần đưa cho con một cục phấn rất to, rồi bảo con: ” Mỗi bước lên cầu thang, phải đánh một chữ thập. Mỗi dấu thập ấy là tội lỗi mà con đã phạm phải ở trần gian. Khi nào thấy hết tội thì mới thôi làm dấu và cứ thế tiếp tục đi lên”. Sau khi con đã đánh rất nhiều dấu và leo lên khá xa thì con trông thấy một người đàn ông đang đi xuống. Con rất ngạc nhiên, vì người ấy chính là… cha.

– Là tôi? Tại sao tôi lại đang ở đấy?

– Thưa cha, đấy là điều mà con ngạc nhiên. Con đã hỏi cha và cha trả lời: “Tao xuống xin thêm phấn”.

Câu chuyện 3: Vẫn chưa đâu!

– Hai người lên tới cổng thiên đàng, Ông thứ nhất hỏi: “Sao tới trái thứ 9 rồi mà ông cười làm chi để bị ăn thịt vậy???” Ông thứ hai trả lời: “Lúc đó, tôi thấy cha thứ ba đang khiêng về 10 quả dứa!!!”

– Về phần ông khách thứ ba, thấy hai người kia bị ăn thịt thì sợ quá bỏ chạy, đám thổ dân liền đuổi theo. Tới một bờ vực, cùng đường, ông này sợ quá la lên: Trời ơi!!! Chết con rồi! Có tiếng nói từ trên vọng xuống: Con chưa chết đâu, hãy cầm cục đá, đập vào đầu tên thủ lĩnh..”. Ông này làm theo, tên thủ lĩnh chết, đám thổ dân nổi giận đùng đùng… Ông khách sợ quá la to: Trời ơi, chết con rồi!!! Có tiếng nói từ trên vọng xuống: Đó, bây giờ con mới chết đó!!!.

Câu chuyện 4: Tạ ơn Chúa!

Cha xứ bán con ngựa của mình cho một người khách. Nhận tiền xong, ông dặn dò:

– Tôi cần lưu ý ông, muốn thúc nó chạy thì nói “Tạ ơn Chúa”, còn muốn nó đứng lại thì nói “Alléluia” (hãy hoan hỉ lên).

– Được thôi, tôi đã quen với ngựa cả đời rồi.

– Nhảy lên lưng con ngựa mới mua, ông khách thử nói khẽ: “Tạ ơn Chúa!”

– Chưa dứt lời, con ngựa đã vọt đi. Đến tiếng “Tạ ơn Chúa” thứ hai thì nó phóng nước đại. Chợt nhìn thấy một vực sâu thăm thẳm ngay phía trước, ông ta hoảng hốt hét lên : “Alléluia!”

– Con ngựa kịp dừng lại sát mép vực. Lau mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, kỵ sĩ làm dấu thánh và thốt lên: “Tạ ơn C…h…ú…a!”

Câu chuyện 5: Lên thiên đường sớm hơn

Một cặp vợ chồng già đã trên 80 tuổi mà vẫn khỏe mạnh, họ ăn uống theo chế độ và tập thể dục thường xuyên. Không may hai cụ qua đời do một tai nạn xe buýt, họ lên thiên đàng và được Thánh Pierre đón tiếp nồng hậu. Thánh Pierre đưa hai người đi tham quan nhà bếp khổng lồ, hồ bơi, phòng tắm hơi, sân chơi golf… Lóa mắt vì sự sang trọng của ngôi nhà, cụ ông hỏi Thánh Pierre:

– Chúng tôi có phải trả tiền các dịch vụ không?

– Thánh Pierre trả lời: Tất cả đều miễn phí, đây là thiên đàng mà.

– Đến giờ ăn, Thánh Pierre đưa hai cụ đến bàn bày thức ăn linh đình. Cụ ông hỏi: Tất cả các món ăn này đều miễn phí à?

– Thánh Pierre trả lời: Tất nhiên.

– Chúng tôi có thể ăn tùy thích, không phải lo ngại dư mỡ, đường, cholesterol à?

– Không, tôi đã bảo là cụ đang ở trên thiên đàng mà. Cụ có thể ăn uống no say tùy thích mà không sợ bị béo phì, đái đường hay nhồi máu cơ tim…

– Bỗng nhiên mặt cụ ông trở nên đỏ gay, quay sang bà vợ quát to: Tất cả do lỗi của bà! Nếu bà không ép tôi phải ăn uống kiêng cữ và tập thể dục, thì tôi đã lên đây sớm hơn 10 năm!

Câu chuyện 6: Đức Mẹ người Bắc

Trong lớp Giáo lý, sơ hỏi một em: – Em cho Sơ biết, Đức Mẹ người xứ nào? Bé Hà không chần chờ: – Thưa, Đức Mẹ người miền Bắc ạ. Sơ ngạc nhiên: – Căn cứ vào đâu em trả lời như thế? Bé Hà mạnh dạnh: – Thưa Sơ, trong Thánh Kinh, Đức Mẹ nói với thiên thần Gabrien: “Việc ấy xảy đến thế nào, vì tôi không biết đến người Nam”. Sơ lắc đầu chào thua: ???!!!

Một nhà kinh doanh cỡ bự chẳng may chết trong một tai nạn ôtô. Ông ta đến cửa thiên đàng và gặp Thánh Phê rô ở đó: – Thánh Phê rô nói: Để ta cho ngươi xem cái này. ngươi sẽ chọn được nơi ở thích hợp với mình. – Thánh dẫn ông ta đến một bãi cỏ lớn. Ở đó, hàng trăm thiên thần thổi sáo véo von và hàng nghìn người tha thẩn đi qua đi lại, chốc chốc họ lại ngáp ngắn ngáp dài. – Thánh giải thích: Đó là thiên đường. Còn bây giờ ta sẽ cho ngươi xem địa ngục. – Họ đến một cuộc hội hè lớn, náo nhiệt, điên loạn. Tất cả đều nhảy nhót và sự hoan hỉ hiện rõ trên khuôn mặt từng người. – Đó là địa ngục! Ngươi chọn nơi nào? – Ngài hỏi gì mà ngốc nghếch thế! Tất nhiên là tôi chọn địa ngục rồi. – Liền đó, hai con quỷ dữ tợn lôi kẻ mới đến về phía vạc dầu sôi sùng sục. – Ấy ấy! nhà kinh doanh kêu thất thanh – Thánh lừa tôi! Địa ngục không phải như tôi vừa trông thấy lúc nãy!

Câu chuyện 8: Tiền của Chúa

Một linh mục Công giáo, một Mục sư Tin lành và một Giáo sĩ Do thái giáo cùng trao đổi về việc giữ lại những của quyên góp dành cho nhà thờ. Linh mục nói: – Tôi vẽ một vòng tròn dưới đất, vứt tiền lên trời. Phần nào nằm trong vòng tròn là của Chúa, còn lại là của tôi. Mục sư: – Tôi vẽ một đường thẳng, vứt tiền lên trời. Số tiền nằm bên kia vạch là của Chúa, nằm ở bên này vạch là của tôi. Gíao sĩ: – Tôi tung tất cả tiền lên trời và đồng nào Chúa muốn thì ngài chụp lấy, còn những đồng rơi xuống là của tôi

Câu chuyện 9: Yếu nhân

Giáo Hoàng vừa kết thúc chuyến nghỉ mát và đang trên xe limousin tới sân bay. Chưa bao giờ lái một chiếc xe như vậy, ông yêu cầu tài xế lái xe cho mình lái một lúc. Tài xế chuyển ra đằng sau và Giáo Hoàng cầm tay lái. Khi bắt đầu phóng đến 90 dặm một giờ, Giáo Hoàng bị đội tuần tra liên bang bắt tạt vào lề. Người cảnh sát đi đến cửa sổ xe, nhìn vào trong một lúc, rồi nói: – Đợi một lúc, tôi cần phải gọi điện. Cảnh sát gọi điện và yêu cầu được gặp sếp. Anh ta báo cáo: – Tôi đang xử lý một yếu nhân phạm luật và tôi muốn biết mình phải làm gì. Sếp hỏi lại: – Ai thế? Một thượng nghị sĩ chăng? – Không, còn quan trọng hơn thế nữa. – Đó là ngài thống đốc phải không? – Không. Quan trọng hơn. – Tổng thống? – Không. Quan trọng hơn. – Vậy thì tóm lại đó là ai mới được chứ?! – Đầu dây bên kia mất bình tĩnh la lớn. – Tôi không biết! – Viên cảnh sát nói. – Nhưng Giáo Hoàng làm tài xế cho anh ta.

Câu chuyện 10: Xếp hạng vào Thiên Đàng

Trong đoàn người xếp hàng chờ Thánh Peter( Thánh Phê – rô), người giữ cửa Thiên Đàng xét xem ai đáng được vào và ai phải xuống địa ngục, Thánh chỉ một người đàn ông: – Anh là ai. làm gì dưới trần gian? – Thưa Thánh, con là phi công của hãng Qantas, cho đến lúc chết, chỉ 1 vợ, 1 con. – Được, cho anh vào Thiên Đàng qua cửa danh dự. Thánh chỉ một người kế tiếp: – Anh là ai, làm gì dưới trần gian? – Thưa Thánh, con là Linh mục, chánh xứ địa phận Cabramatta. – Được, cho vào Thiên Đàng qua cửa thường. Vị linh mục thắc mắc: – Sao con là Linh mục chỉ được vào bằng cửa thường, còn anh kia là phi công thôi lại được vào bằng cửa danh dự? – Ta xét theo công đức của mỗi người lúc dưới dương thế, ngươi là Linh Mục thật nhưng mỗi khi ngươi giảng thì đa số ngủ gục, còn anh phi công kia, mỗi lần lái máy bay thì mọi người đều cầu nguyện.

Câu chuyện 11: Tin vui tin buồn

Trước khi ban phép lành cuối lễ, cha xứ đọc thông báo: – Thưa anh chị em, nhà thờ chúng ta hư hại sắp sụp đổ, nhưng tôi có tin vui là chúng ta đã có tiền để xây lại. Cả nhà thờ: – Ồ! và tiếng vỗ tay vang lên. Cha xứ nói tiếp: – Bên cạnh tin vui, tôi lại có tin buồn… Cả nhà thờ: – Trời! và tiếng xít xoa… Cha xứ nói tiếp: – Tin buồn là tuy chúng ta có tiền nhưng số tiền ấy đang ở trong bóp của quý vị. Cả nhà thờ im bặt không tiếng vỗ tay cũng không tiếng xút xoa. Cha xứ: Lễ xong, chúc anh chị em ra về và mừng vui lên. !!!…..

Câu chuyện 12: Xem lễ trên tivi

Chú Hai là người nổi tiếng lười đi lễ và thích xem đá bóng. Khi chết, chú lên cửa thiên đàng gặp thánh Phêrô. Vừa thấy chú, thánh Phêrô nói: – Đợi một chút, ta xem sổ coi. Ừ, sao không thấy chú đi lễ Chúa nhật vậy? Chú Hai: – Thưa thánh Phêrô, vì ở xa nhà thờ quá nên Chúa nhật nào con cũng xem lễ trên tivi. Thánh Phêrô đáp: – Chú thích xem tivi quá ha, vậy chú vào phòng kế bế bên lãnh một cái tivi màu hiệu Sony, màn ảnh vĩ tuyến, âm thanh nổi 4 chiều. Chú Hai mừng quá vì ở trần gian đâu có tiền mua nổi tivi màn ảnh vĩ tuyến như thế. Đi vài bước, bỗng chú quay lại  hỏi: – Thưa thánh Phêrô, tivi lớn như thế là để coi cái gì ạ. Thánh Phêrô: – Còn hỏi nữa, để mang xuống hỏa ngục coi cảnh trên thiên đàng. Chú Hai: ???!!!

Nguồn: Sưu Tầm

Câu chuyện 13: Nhà Kinh Thánh lỗi lạc

Có một nhà Kinh Thánh lỗi lạc, ông nói gì cũng dùng lời Kinh Thánh mà nói. Đức Giám Mục nghe nói thế bèn gởi một linh mục đến điều tra. Vị linh mục đến trước nhà nhìn qua cánh cửa hé mở thấy nhà Kinh Thánh đang ngồi nhậu nên đứng ngoài quan sát. Bỗng dưng một giọng đàn ông ngà ngà lên tiếng: – Này bà, họ hết rượu rồi. (Ga 2:3)

Bà vợ đáp: – Ngày nào cũng nhậu hết. Ông muốn mua thêm mấy lon bia nữa hả?

Nhà Kinh Thánh: – Một hòm bia (Xh 25:10)

Bà Vợ trợn mắt: – Một hòm bia lận hả? Ngày mai lấy tiền đâu mua đồ ăn cho con chứ.

Nhà Kinh Thánh nửa tỉnh nửa say: – Đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy. (Mt6:34).

Bà vợ cằn nhằn: – Ông thì không lo, nhưng tôi lo. Tôi không đi.

Nhà Kinh Thánh: – Đi mau lên (1Sam9:12). Đưa chân đá lại mũi nhọn thì khốn cho ngươi! (TĐCV26:14)

Vị linh mục đứng ngoài: !!!???

Câu chuyện 13: Áp dụng Kinh Thánh

Ba ông thầy Dòng đi thành phố về, dọc đường ghé vào một quán nhỏ ăn trưa. Quán hôm ấy chỉ có thịt luộc, cá kho và rau muống chấm mắm ớt.

Một thầy nổi hứng đề nghị :

– Hễ ai đọc được câu Kinh Thánh chỉ về món ăn nào, thì ăn món đó. Hễ ai không đọc được thì phải chờ người khác ăn xong mới được ăn. Hai thầy kia nổi máu anh hùng, chịu liền.

Thầy thứ nhất thấy đĩa thịt liền đọc :

– “Mọi động vật sẽ là thức ăn của ngươi”. Đọc xong, thầy kéo đĩa thịt về phía mình.

Thầy thứ hai thấy đĩa cá vội tiếp luôn:

– “Cầm năm chiếc bánh và hai con cá, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho …” Thầy vừa đọc vừa kéo đĩa cá kho về phía mình, đắc thắng.

Đĩa rau muống còn đó. Ai nấy đều nặn óc cố nghĩ ra câu Kinh Thánh nào nói đến rau muống. Bỗng thầy thứ ba mỉm cười, một tay cầm chén nước mắm, một tay bốc rau luộc chấm vào mắm, vừa đọc vừa vẩy vào hai thầy kia :

– “Lạy chúa, xin dùng cành hương thảo rảy nước trên tôi, thì tôi được sạch !”

Hai thầy bị vẩy nước mắm la toáng lên, và vội vàng đi lau rửa. Thầy thứ ba còn lại, ung dung… xơi hết.

Câu chuyện 14: Chôn ở đâu ?

Một cặp vợ chồng đưa nhau đi thăm Thánh địa Giêrusalem. Chẳng may bà vợ đột ngột qua đời. Nhà chức trách bàn với ông chồng:

– Nếu ông muốn đưa bà về xứ thì phải tốn 5,000 đô la. Còn như mai táng bà ở ngày tại vùng đất Thánh này, thì sẽ chỉ có 200 đô la.

Ông chồng suy nghĩ một lát rồi trả lời rằng ông muốn đưa thi hài bà về quê quán hơn. Nhà chức trách ngạc nhiên:

– Tại sao phải chi 5,000 đô la, trong khi để bà nhà an nghỉ nơi Thánh địa này, chỉ tốn 200 đô ?

Ông già gúa bụa trả lời:

– Cách đây hơn hai nghìn năm. ở Giêrusalem này, có một người đã chết, được chôn cẩn thận, nhưng ba ngày sau sống lại. Tôi thật không muốn gặp trường hợp rủi ro này.

Câu chuyện 15: Hình phạt

Ba người đàn ông chết trong một vụ tai nạn và cùng lên Thiên đàng. Đến nơi, Thánh Phêrô nói:

– Ở đây chỉ có một luật lệ: Không được đạp chết vịt!

Bên trong Thiên đàng cơ man là vịt, thật khó mà tránh được chúng. Được vài bước chân, một người trong số họ đã lỡ giẫm chết một con. Thánh Phêrô xuất hiện cùng một người phụ nữ rất xấu xí, xích họ lại với nhau và nói: “Hình phạt dành cho anh là phải sống suốt đời với người đàn bà này.”

– Ngày hôm sau, người thứ hai cũng đạp chết vịt và ông Thánh xích anh ta với một người phụ nữ cực kỳ xấu xí khác.

– Người thứ ba hết sức thận trọng mỗi bước chân. Anh ta tránh được xui xẻo trong một thời gian dài.

– Một hôm, Thánh Phêrô mang anh ta đến gặp một cô gái tóc vàng đẹp hoàn hảo, xích họ lại với nhau rồi bỏ đi mà không nói lời nào. Người đàn ông thắc mắc với cô gái: “Không hiểu tôi đã làm gì để may mắn được sống với cô nhỉ?”

– Tôi không biết anh làm gì, nhưng tôi đã đạp chết một con vịt.

Câu chuyện 16: Tiếng Anh cho bộ lạc

Vị linh mục nọ đi du lịch và đã ở lại khá lâu cùng một bộ tộc thổ dân da đỏ. Ông ta nhận ra rằng, có một điều ông ta chưa bao giờ dạy cho bộ tộc nói tiếng Anh như thế nào, vì vậy ông ta kêu vị tù trưởng và bắt đầu đi bộ vào rừng. Ông ta chỉ một cây và nói với vị tù trưởng: – This is a tree (Đây là một cây)! Vị tù trưởng nhìn cây, gật gù và lẩm bẩm: – Tree. Vị linh mục lấy làm hài lòng. Họ đi xa hơn nữa và người linh mục chỉ một hòn đá và nói: – This is a rock (Ðây là một hòn đá)! Nghe thế, vị tù trưởng nhìn và lẩm bẩm: – Rock. Vị linh mục thực sự cảm thấy hăng hái về kết quả đó. Khi ông ta nghe tiếng sột soạt trong một bụi cây, ông ta nhìn trộm vào trong và thấy một đôi nam nữ đang quyện lấy nhau. Vị linh mục thực sự cảm thấy bối rối và nhanh chóng phản ứng lại: – Riding a bike (Ðang đèo xe đạp). Vị tù trưởng thoáng nhìn đôi nam nữ, toang xông vào đánh đấm túi bụi. Vị linh mục nổi giận và la hét: – Tôi đã tốn biết bao công sức để dạy cho bộ tộc như thế nào là sự văn minh và cách đối xử đúng với mỗi người, làm thế nào anh có thể hành xử với những người này một cách thô bạo như vậy? Vị tù trưởng đáp lại: – My bike!

Câu chuyện 17: Đồng hồ đo độ chung thủy

Một anh thanh niên sau khi chết được đưa lên Thiên Đàng. Thánh Phê – rô dẫn anh ta đi một vòng khuôn viên của Thiên Đàng. Anh ta cảm thấy thích thú vì những điều tuyệt diệu ở nơi đây. Bổng nhiên, anh nhìn thấy có vô số chiếc đồng hồ. Ngoài 2 kim giờ và phút, mỗi chiếc đồng hồ đều được ghi tên. Mỗi chiếc có tốc độ quay nhanh chậm khác nhau. Anh thắc mắc:

– Thưa Thánh Phê – rô, tại sao ở đây lại có nhiều đồng hồ đến vậy ạ?

– Ồ, đó không phải là đồng hồ đâu con trai ! Đó là máy đo độ chung thủy của con người trên trần gian đó. Dựa vào tốc độ quay của kim, con có thể biết được mức độ phạm tội ngoại tình của người có tên trên máy.

Một lúc sau…

– Này con trai, con đang tìm gì thế?

– Dạ, con đang tìm chiếc máy đo độ chung thủy của vợ con. Dẫu biết rằng vợ con là một người rất chung thủy, nhưng con vẫn muốn xem máy đo chạy ra sao, thế nhưng con tìm hoài không thấy. Chắc máy đó không chạy nên Ngài đã thanh lý rồi phải không ạ?

– Không đâu con. Do thời tiết nóng quá nên ta đã đặt máy đo của vợ con vào trong văn phòng để làm quạt trần rồi.

Bạn đang xem bài viết Những Mẫu Chuyện Hài Thời Covid trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!