Xem Nhiều 12/2022 #️ Nơi “Địa Đầu” Tổ Quốc / 2023 # Top 13 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 12/2022 # Nơi “Địa Đầu” Tổ Quốc / 2023 # Top 13 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Nơi “Địa Đầu” Tổ Quốc / 2023 mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Nơi “địa đầu” tổ quốc

Ký sự ảnh của Hà Hoàng Kiệm

“Học đi em Học đi mà nhớ mãi Quê hương ta một dải Từ Mũi Cà Mau Đến địa đầu Móng Cái Quê hương ta Đồng ruộng phì nhiêu Đủ bốn mùa hoa trái Núi Trường Sơn vĩ đại Bờ biển rộng bao la

……………………..”

Bài thơ học thuộc lòng từ cấp I “Học đi mà nhớ mãi” từ thuổ chúng tôi còn là con nít vẫn lưu giữ trong kí ức tôi. Tôi tin rằng thế hệ chúng tôi (5x, 6x, 7x) mọi người đều vẫn nhớ và thuộc bài thơ này “đất nước ta một dải, từ mũi Cà Mau, đến địa dầu Móng Cái”. Ai đã từng đến Cà Mau rồi mà chưa đến “địa đầu” Móng Cái hay đã đến “địa đầu” Móng cái rồi mà chưa đến Cà Mau thì vẫn có cảm giác chưa trọng vẹn.  

Cho đến hôm nay tôi đã đặt chân đến:

  

Cực bắc (Cột cờ Lũng Cú, Đồng Văn, Hà Giang),

Cực nam (Mũi Cà Mau),

  

Cực đông (Mũi Điện, Khánh Hòa),

Nhưng còn “địa đầu Móng Cái” của tổ quốc vẫn chưa có dịp đặt chân đến, nhưng bài thơ “Học đi mà nhớ mãi” thì đúng là vẫn còn nhớ mãi.

Học đi mà nhớ mãi

Học đi em Học đi mà nhớ mãi Quê hương ta một dải Từ Mũi Cà Mau Đến địa đầu Móng Cái Quê hương ta Đồng ruộng phì nhiêu Đủ bốn mùa hoa trái Núi Trường Sơn vĩ đại Bờ biển rộng bao la Có Việt Bắc mồ ma giặc Pháp Nối liền Đồng Tháp Nam Bộ thành đồng Học đi em Học đi mà nhớ mãi Đất ta liền một dải Như máu chảy trong người Kẻ nào định chia đôi Chia lòng ta sao được Em học đi cho thuộc Rằng: Lòng ta chung một Cụ Hồ Lòng ta chung một Thủ đô Lòng ta chung một cơ đồ Việt Nam!

Rất tiếc, các sách giáo khoa xưa lại không ghi tên tác giả, vì thế chẳng biết bài thơ này của ai, có người bảo của Tố Hữu, có người bảo cải biên từ một bài thơ của Tố Hữu, nhưng có người lại bảo là bài thơ của một thầy giáo làng tên là Nguyễn Viết Liêm (Ông là thầy giáo trường làng, xã Lãng sơn – huyện Anh Sơn – Nghệ An. Đây là bài thơ duy nhất của ông. Người ta gọi ông là nhà thơ ” hiện tượng 1 bài”. Ông bị bệnh động kinh và đã bị mất trong một lần lên cơn động kinh ngã úp mặt xuống một mương nước).  Có lẽ vì ngày xưa cái gì các cụ cũng coi là của tập thể mà không quan niệm quyền tác giả. Bài thơ vì thế trở nên khuyết danh.

Tôi vẫn tâm niệm sẽ phải đặt chân đến “địa đầu” tổ quốc, nơi đặt cột mốc số 0 của Việt Nam. Chính bài thơ học thuộc lòng từ thuổ nhỏ vẫn thôi thúc tôi. Thế là một ngày hè tháng 7/2016 (ngày 02) vợ chồng tôi lên đường.

Ở Hà Nội trời đang giữa hè nắng nóng ngột ngạt, có lẽ đi ra biển sẽ dễ chịu. Do chủ quan không xem dự báo thời tiết, thế là sau một đêm đến 5giờ sáng, chiếc xe giường nằm Ka Long – Hà Nội dừng lại và thông báo mưa liên tiếp 3 ngày làm các con đường trong thành phố Móng Cái ngập sâu, xe không vào bến được, phải đỗ cách bến xe Ka Long, Móng Cái 1,5 km. Chúng tôi bước xuống xe, trời mưa tầm tã, gọi được chiếc taxi đi vòng vèo để tránh các con đường ngập, cuối cùng cũng vào được thành phố, nhưng khách sạn nào cũng trả lời khách đoàn đã đặt hết phòng. Theo mách bảo của người lái taxi, chỉ còn cách tìm một cái nhà nghỉ nào đó sạch sẽ may ra còn chỗ. Đúng vậy chúng tôi đã tìm được một nhà nghỉ ngay giữa trung tâm thành phố, tiện nghi không đầy đủ lắm nhưng sạch sẽ. Tắm rửa ăn sáng xong mà trời vẫn mưa tầm tã. Thất vọng quá, hỏng mất chuyến đi rồi, vì thứ hai phải có mặt ở đơn vị để làm việc rồi, không thể kéo dài chuyến đi được. Lên giường nằm ngủ, may quá 10 giờ sáng trời tạnh, chỉ còn mây mù u ám nhưng khô ráo.

Đứng trên cầu Móng cái chụp vài bức ảnh, vì trời âm u nên ảnh không được sáng, tuy nhiên cũng cho thấy ở bức ảnh bên trái là khu Casino của Việt Nam đang xây dựng sắp khánh thành (có nhà mái vòm màu vàng ở giữa hai tòa hình cánh cung), hai nhà cao tầng nhìn thẳng sông Bắc Luân ở ảnh giữa là đất Trung Quốc, ảnh trái khối nhà tròn là khu chợ trung tâm Móng Cái, phần lớn do các thương nhân Trung Quốc ngồi bán hàng, chợ chỉ mở cửa đến 12 giờ do các thương nhân Trung Quốc còn về bên kia biên giới.

Chúng tôi tranh thủ xuống bãi biển Trà cổ, bãi biển cách thành phố Móng Cái hơn chục cây số. Bãi biển đẹp, dài khoảng 5 km hình cánh cung với bờ cát đen mịn và thoải, nhưng biển động, sóng to và nước đục ngầu, có rất ít khách xuống biển.

  

Bãi biển Trà Cổ ngày mưa dông, một cháu bé đang hái hoa muống biển và lưa thưa khách.

Ngồi ngắm biển một lát, chúng tôi trở lên con đường dọc bờ biển thuê một chiếc xe đạp đôi để đến “địa đầu” tổ quốc cách Trà Cổ 6 km. Dọc đường rất nhiều cảnh đẹp, ghi lại mấy bức làm kỷ niệm.

  

Một cây đa với tán cành tuyệt đẹp, thư dãn chút đã, how excellently!

Tiếp tục lên đường.

Đây rồi cột mốc số 0 và đây nữa mũi Sa Vĩ, nơi địa đầu của tổ quốc, đánh dấu nơi bắt đầu của tổ quốc Việt Nam yêu dấu. Phải ghi lại thật nhiều những bức ảnh nơi đây để làm kỷ niệm mới được.

Cột mốc số 0 của Việt Nam đây rồi (hai mặt của cột mốc).

 

Đây là mũi Sa Vĩ, Trà Cổ, Móng cái, nơi “địa đầu” tổ quốc. Dải đất mờ mờ bên kia là Trung Quốc.

Các biểu tượng nơi địa đầu tổ quốc.

  

Thật tuyệt vời khi được đứng ở nơi này.

Hãy thoái mái đi!

Đây là nơi bắt đầu đường bờ biển Việt Nam. Từ đây vào tới mũi Cà Mau dài 3260km.

Ngồi đọc lại bài thơ “Học đi mà nhớ mãi” ở chính nơi địa đầu này mới thật là thú vị.

Các cặp tình nhân đến đây khắc tên vào khóa và khóa vào đây như để khẳng định tình yêu của mình. Cặp tình nhân trong ảnh cũng bắt chiếc nhưng chỉ đan các ngón tay vào nhau để làm như khóa vậy thôi.

Trời lại sắp đổ mưa, đã đến lúc phải về rồi. Chào Sa Vĩ. See you again!

CHIA SẺ BÀI VIẾT

Tôi Yêu Tổ Quốc Tôi / 2023

Đêm công diễn và trao giải cuộc thi sáng tác ca khúc Tôi yêu Tổ quốc tôi (do Hội LHTN Việt Nam và Báo Thanh Niên tổ chức, Công ty CP Báo Thanh Niên và Công ty Legato thực hiện) đã diễn ra tưng bừng và rực rỡ sắc màu vào tối qua 14.10.

Đồng chí Nguyễn Phi Long ( Bí thư BCH Trung ương Đoàn - Chủ tịch Hội LHTN Việt Nam ) trao giải cho người thân của tác giả Lục Đức Hòa ( tác giả đang ở nước ngoài )

 Chương trình để lại dấu ấn sâu đậm về một tình yêu dành cho Tổ quốc đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ mà cũng thật sâu lắng với tâm tình dạt dào qua những giai điệu, lời ca đầy xúc cảm. Mạch xúc cảm của khán giả luôn được tiếp nối qua từng ca khúc lọt vào vòng chung kết khi được cất lên bởi nhiều giọng hát hay trên sân khấu. Lời ca dạt dào cộng với những hiệu quả dàn dựng sân khấu đa màu sắc của đạo diễn Thái Huân đã khiến nhiều ca khúc chạm vào trái tim người nghe. Đó là không gian ấn tượng với dàn hợp xướng cùng những cảnh trí thể hiện hào khí hồn thiêng sông núi cũng như sự mộc mạc giản dị với hình ảnh làng quê trong ca khúc Việt Nam Tổ quốc tôi yêu do NSƯT Tạ Minh Tâm trình bày; hay sâu lắng khi sân khấu chỉ thuần âm nhạc và giọng hát ca sĩ với dàn dây thính phòng sang trọng ở các tiết mục của Uyên Linh (Khúc hát dâng đời), Tạ Quang Thắng – Hồng Vy (Việt Nam trong trái tim tôi), Nhật Thủy (Tiếng Việt), nhóm Ayor (Tổ quốc gọi chúng tôi lên đường).

Ca sĩ Hồ Ngọc Hà, Đan Trường và Uyên Linh trong đêm diễn tối qua

Chắc chắn khán giả sẽ còn giữ mãi ấn tượng đến tận khi ra về với những kỹ xảo: thả dải lụa rồi kết nối thành ngôi sao vàng trên sân khấu rực đỏ (ca khúc Tình yêu Tổ quốc dạt dào Biển Đông do Đức Tuấn trình bày)

<

, kết nối những chiếc nón lá thành bản đồ VN, hay thành ngọn đuốc lớn tượng trưng cho sức trẻ thanh niên (tiết mục Tôi yêu Tổ quốc tôi, Đan Trường thể hiện)… Có thể nói, tình yêu Tổ quốc từ cuộc thi sáng tác ca khúc Tôi yêu Tổ quốc tôi sau hơn 3 tháng phát động trên Báo Thanh Niên đã và đang lan tỏa đến nhiều đối tượng khác nhau, đến với đông đảo người xem, đặc biệt là 2.000 khán giả trẻ có mặt tại nhà hát đêm qua. Tiếng Việt đoạt giải nhất cuộc thi sáng tác ca khúc Tôi yêu Tổ quốc tôi. Sau hơn 3 tháng phát động, BTC cuộc thi sáng tác ca khúc Tôi yêu Tổ quốc tôi đã nhận được gần 2.000 bài dự thi qua email và đường bưu điện. Kết quả: Giải nhất đã được ban giám khảo nhất trí đồng thuận trao cho ca khúc: Tiếng Việt (nhạc: Lục Đức Hòa, thơ: Lưu Quang Vũ), trị giá giải thưởng là 40 triệu đồng. Giải nhì (30 triệu đồng): Việt Nam trong trái tim tôi (Tạ Quang Thắng). 2 giải ba (20 triệu đồng/giải): Tình yêu Tổ quốc dạt dào Biển Đông (Nguyễn Duy Khoái) và Khúc hát dâng đời (Hình Phước Liên). 3 giải tư (10 triệu đồng/giải): Hát về Trường Sa (Đoàn Quang Trung), Đảo xa mến yêu (Nhật Trung) và Tổ quốc là tiếng mẹ (nhạc: Nguyễn Văn Phượng, thơ: Nguyễn Việt Chiến). 4 giải khuyến khích (6 triệu đồng/giải): Việt Nam Tổ quốc tôi yêu (Đông Dương Chiều), Tổ quốc (nhạc: Phạm Minh Thuận, thơ: Nguyễn Duy Xuân), Tổ quốc gọi chúng tôi lên đường (nhạc: Phạm Minh Thuận, lời: Nguyễn Hồng Diệu) và Tôi yêu Tổ quốc tôi (Nguyễn Đức Hiệt). Ca khúc đoạt giải sẽ đi vào đời sống giới trẻ Đến tham dự chương trình có sự góp mặt của anh Nguyễn Phi Long – Bí thư BCH T.Ư Đoàn, Chủ tịch Hội LHTN Việt Nam. Anh Long cho biết: “Cuộc thi sáng tác ca khúc Tôi yêu Tổ quốc tôi do Hội LHTN Việt Nam và Báo Thanh Niên tổ chức là một trong những nội dung quan trọng hưởng ứng phong trào Tôi yêu Tổ quốc tôi được phát động từ Đại hội đại biểu toàn quốc Hội LHTN Việt Nam lần thứ VII diễn ra vào tháng 12.2014

. Tôi tin rằng, các ca khúc đoạt giải sẽ đi vào đời sống giới trẻ, góp phần tôn vinh, truyền cảm hứng tình yêu Tổ quốc, yêu nhân dân, cổ vũ thanh niên biết rèn luyện, sống có trách nhiệm và cống hiến cho quê hương, đất nước”. Bài thơ Tổ quốc được phổ nhạc thành ca khúc riêng dành cho chương trình Tiết mục mở màn là ca khúc Tổ quốc – thơ Nguyễn Thế Kỷ (PGS-TS, Phó trưởng ban Tuyên giáo T.Ư) được nhạc sĩ Lê Quang sáng tác riêng cho cuộc thi. Không chỉ có tác phẩm thơ Tổ quốc được phổ nhạc lần này, nhà báo – nhà thơ Nguyễn Thế Kỷ còn có nhiều bài thơ hay viết về biển đảo, trong đó bài Thao thức Trường Sa đã được nhạc sĩ Lê Đức Hùng phổ nhạc thành ca khúc Bâng khuâng Trường Sa (2012), được giới trẻ yêu thích, góp phần vun đắp lòng tự hào dân tộc cũng như ý chí cùng chung tay bảo vệ vững chắc chủ quyền quốc gia nơi đầu sóng.

 

Bài Thơ “Tổ Quốc Gọi Tên” Đúng Nhưng Không Hay! / 2023

Nhà thơ Nguyễn Phan Quế Mai đang ở bên “mắt bão” khi có một người xa lạ, từng là quân nhân nhận bản quyền bài thơ “Tổ quốc gọi tên”, anh Ngô Xuân Phúc. Bài thơ này đã được Đinh Trung Cẩn phổ nhạc và ca khúc “Tổ quốc gọi tên mình” đã chiếm được cảm tình của nhiều người.

Bài viết sau đây của tôi chỉ phân tích văn bản thơ mang tên “Tổ quốc gọi tên” của Nguyễn Phan Quế Mai để bạn đọc tham khảo về giá trị nghệ thuật của nó.

BÀI THƠ “TỔ QUỐC GỌI TÊN” ĐÚNG NHƯNG KHÔNG HAY!

Tôi thực sự biết ơn Nguyễn Phan Quế Mai đã dịch khá thành công bài thơ “Bông huệ trắng” của tôi (tặng thưởng thơ hay nhất năm 1995 tạp chí Văn nghệ quân đội) sang tiếng Anh. Trong một lần gặp gỡ và giao lưu với các bạn nhà thơ cựu chiến binh đến từ Mỹ tại trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam, tôi đã đọc “Bông huệ trắng” bằng tiếng Việt và được Nguyễn Phan Quế Mai diễn đạt bằng tiếng Anh. Nhiều nhà thơ Mỹ đã rơm rớm nước mắt khi nghe bài thơ đó. Kỷ niệm đẹp này tôi không bao giờ quên.

Tôi cũng biết Nguyễn Phan Quế Mai đã “Việt hóa” thành công những bài thơ giàu hình ảnh, nhạc điệu, nhiều chất nghĩ, chất cảm của nhà thơ Bruce Weigl vốn là một lính Mỹ từng tham chiến tại chiến trường Quảng Trị trong tập “Bài ca bom na pan”. Tôi từng nghĩ Quế Mai như một nhịp cầu cùng nhiều người khác nối lại những cách biệt vốn đầy thù hận sau cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ đối với Việt Nam.

Tôi cũng đã đọc thơ Nguyễn Phan Quế Mai, nhận thấy tác giả trẻ này nghiêng về chất tự sự, khá mộc mạc, thấm thía tình yêu quê hương, đất nước và không mấy ồn ào cao giọng. Giọng thơ rì rầm thủ thỉ, kiểu như “Gom rơm mục đồng về lót gối/ hành trình dài, thao thức cơn mơ” (Là Việt); “Trắng trời những ngôi mộ vô danh/ Trắng đất những người con đi tìm mộ bố/ Mưa tả tơi xuống họ…”(Hai nẻo trời và đất) hay: “Tôi ngồi sau xe/ Lắng nghe ông kể chuyện/ Nghe gió Trường Sơn thổi về từ mái tóc bồng điểm bạc/ Nghe nắng miền Trung hát trên đôi vai gầy guộc/ Nghe tiếng súng xuyên về từ ngày tôi chưa sinh…”(Thời gian trắng).

Chính vì nhơ nhớ cái giọng thơ ấy của Nguyễn Phan Quế Mai mà tôi hình như đã “vấp” phải sự khang khác khi tiếp xúc với văn bản “Tổ quốc gọi tên” của chị.

Xin nói ngay rằng “Tổ quốc gọi tên” không phải là ý mới. Khi lâm nguy, non sông cất tiếng gọi, lớp lớp con dân đất Việt đáp lời cầm vũ khí đánh giặc. Từ năm 1967, Tố Hữu đã viết: “Thiêng liêng thay, tiếng gọi của Bác Hồ: / Vì độc lập tự do, toàn dân ta quyết thắng!” (Chào xuân 67). Nam Hà cũng đã dựng nên khí phách ấy: “Ôi tuổi thanh xuân/ Mang bốn nghìn năm lịch sử trong tim/ Ta sung sướng được làm người con Đất nước…” (Chúng con chiến đấu cho Người sống mãi Việt Nam ơi)…

Trong bài “Tổ quốc gọi tên”, cái dở nhất là Nguyễn Phan Quế Mai “dựa dẫm” hay lấy ý của những câu thơ người khác đã viết nhiều lần.

Ở khổ thơ mở đầu chị viết: “Đêm qua tôi nghe Tổ quốc gọi tên mình/ Bằng tiếng sóng Trường Sa, Hoàng Sa dội vào ghềnh đá/ Tiếng Tổ quốc vọng về từ biển cả/ Nơi bão tố dập dồn, chăng lưới, bủa vây”. Câu đầu tiên ý đã cũ như tôi phân tích ở trên. Câu thứ 3 gợi cho người đọc liên tưởng tới tên bài thơ “Tổ quốc nhìn từ biển” của Nguyễn Việt Chiến.

Đến khổ thứ hai thì sự sáo mòn, lặp lại ý người khác rõ hơn. Nguyễn Phan Quế Mai viết: “Tổ quốc của tôi, Tổ quốc của tôi/ Bốn nghìn năm chưa bao giờ ngơi nghỉ…”. Trong bài thơ “Chúng con chiến đấu cho Người sống mãi Việt Nam ơi”, xuất hiện từ năm 1966, Nam Hà đã viết rất hào sảng thế này: “Đất nước/ Bốn ngàn năm không nghỉ/ những đạo quân song song cùng lịch sử/ Đi suốt thời gian, đi suốt không gian/ Sừng sững dưới trời anh dũng hiên ngang…”

Trong hai câu thơ sau tôi thấy có những điều không hề ổn chút nào: “Chín mươi triệu người lấy thân mình chở che Tổ quốc linh thiêng/ Để giấc ngủ trẻ thơ bình yên trong bão tố”. Giá như chị viết …”Tổ quốc thiêng liêng” thì không ai bắt bẻ được. Từ “linh thiêng” vốn dành cho cõi khác, thế giới khác mang hàm ý cao quý, ví như tổ tiên, ông bà linh thiêng, chốn tâm linh, chuyện tâm linh. Tổ quốc không bao giờ chết cả, bởi thế mà từ những ngày đầu toàn dân ta kháng chiến chống thực dân Pháp, câu khẩu hiệu “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” đã trở thành tâm niệm của bao chiến sỹ, nhân dân ta. Và, câu thơ tiếp theo “Để giấc ngủ trẻ thơ bình yên trong bão tố” thì cái ý ấy sao mà giống thế mấy câu của Tố Hữu viết từ mùa xuân 1973: “Một trời êm ả, xanh không tưởng/ Mặt đất bình yên giấc trẻ thơ….” (Việt Nam máu và hoa).

Lại có những câu thơ chị viết như lời nói thường vậy: “Ngày hôm nay kẻ lạ mặt rập rình/ Chúng ngang nhiên chia cắt tôi và Tổ quốc”. Tôi mạo muội nghĩ, đã “rập rình” thì không thể “ngang nhiên” được. Những câu như thế và những câu sau đây hàm lượng sáng tạo nghệ thuật rất ít, nó là hiện thân của sự biếng nhác, dễ dãi trong làm thơ: “Sóng chẳng bình yên dẫn lối những con tàu/ Sóng quặn đỏ máu những người đã khuất/ Sóng cuồn cuộn từ Nam chí Bắc/ Chín mươi triệu môi người thao thức tiếng Việt Nam”. “Đầu môi chót lưỡi”, người ta hay nói vậy; tiếng trên môi dẫu có thao thức đấy nhưng sao sâu lắng bằng, nhức buốt bằng tiếng trong tim.

Nếu như không được phổ nhạc và xuất hiện trong thời điểm biển Đông dậy sóng, cả nước sôi lên vì những hành động ngang ngược của Trung Quốc trên vùng thềm lục địa, lãnh hải nước ta thì chắc bài thơ “Tổ quốc gọi tên” cũng chìm khuất đâu đó. Nó sẽ không được “tụng ca” như một tác phẩm có giá trị lịch sử và giá trị nghệ thuật lớn lao như một số người ngộ nhận. Tôi nghĩ, quần chúng tạo ra cộng hưởng lớn từ ca khúc “Tổ quốc gọi tên mình” hơn là từ bài thơ “Tổ quốc gọi tên”. Trong trường hợp này, giá trị cổ vũ và lay động do âm nhạc tạo ra nhiều hơn, lớn hơn bài thơ bội phần. Theo tôi, đã đến lúc chúng ta viết về biển đảo thân yêu bằng sự sâu lắng, minh triết như những trầm tích văn hóa của ông cha để lại trong từng tấc biển, tấc đất máu thịt vậy. Sự ồn ào, lềnh phềnh, xốp xáp sẽ sớm bị thải loại theo thời gian. Sờ sờ ra đấy, những bài hát, bài thơ kháng chiến mang tâm hồn dân tộc, đẫm chất văn hóa cội nguồn thì còn sống khỏe, sống bền với chúng ta còn những gì minh họa sơ lược, mang tính tuyên truyền nhất thời thì không mấy ai nhớ, ai hát, ai đọc nữa.

Tóm lại, trong cảm nhận của tôi, thì bài thơ “Tổ quốc gọi tên” chỉ đúng nhưng không hay. Chắc chắn không phải là tác phẩm có giá trị lịch sử và giá trị nghệ thuật cao.

Ảnh: Nguyễn Phan Quế Mai và Ngô Xuân Phúc (sưu tầm trên mạng)

Chúng Ta Đang Lắng Nghe Tổ Quốc Gọi Tên Mình / 2023

“Tôi đang nghe Tổ quốc gọi tên mình

Bằng tiếng sóng Trường Sa, Hoàng Sa dội vào ghềnh đá

Tiếng Tổ quốc vọng về từ biển cả

Nơi bão tố dập dồn, chăng lưới, bủa vây…”

Trong những ngày tháng 3 lịch sử này, phải chăng tiếng gọi từ biển Đông ngàn đời thân thiết, gắn bó với bao thế hệ người Việt chính là tiếng lòng ta thôi thúc, giục giã tự bên trong, mạnh mẽ, cuồn cuộn và linh thiêng hồn nước? Đối với mỗi người dân ta, biển đảo là không gian sinh tồn của dân tộc, là một phần máu thịt của Tổ quốc “Một tấc biển cắt rời, vạn tấc đất đớn đau” . Lịch sử đấu tranh gìn giữ mảnh đất cha ông sáng ngời những trang hào hùng hy sinh máu xương cho từng gợn sóng, từng ghềnh đá Việt Nam, trong đó, chúng ta không bao giờ quên trận chiến Gạc Ma năm 1988. Sáng sớm ngày 14 tháng 3 năm ấy, trận hải chiến bi thương và oanh liệt chống quân Trung Quốc nơi đảo đá Trường Sa đã lấy mất đi của ta 64 chiến sĩ đôi mươi, mười chín tràn trề nhựa sống, ăm ắp ước mơ. Trận chiến ấy khắc vào hàng triệu trái tim Việt Nam nỗi xót xa, căm uất, nhưng cũng đồng thời khơi dậy trong ta niềm tự hào về sự quả cảm của người lính khi đất nước lâm nguy, đốt cháy thêm ngọn lửa tình yêu trong mỗi người dân đối với từng tấc đất, ngọn sóng của mình. Để ghi nhớ công ơn của các liệt sĩ trong công cuộc bảo vệ chủ quyền biển đảo, nâng cao trách nhiệm công dân trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, khu tưởng niệm chiến sĩ Gạc Ma đã được xây dựng tại xã Cam Hải, huyện Cam Lâm, tỉnh Khánh Hòa với nguồn kinh phí đóng góp của nhân dân cả nước. Ngay sau khi khánh thành giai đoạn một ngày 15 tháng 7 năm 2017, nơi này trở thành một “địa chỉ đỏ” cho thân nhân liệt sĩ và hàng chục ngàn du khách trong và ngoài nước viếng thăm, bày tỏ niềm cảm phục, sự thành kính trước hương hồn tử sĩ.

Hòa trong dòng người tri ân các chiến sĩ Gạc Ma, sáng 17 tháng 3 năm 2018, đoàn cán bộ lãnh đạo và giảng viên Trường Cao đẳng Sư phạm Trung ương Nha Trang do cô Nguyễn Thị Hằng – Bí thư Đảng ủy, Hiệu trưởng Nhà trường – làm trưởng đoàn đã dâng hương tưởng nhớ 64 anh hùng trước cụm tượng đài “Những người nằm lại phía chân trời” cùng biểu tượng “Vòng tròn bất tử”. Lời Quốc ca chan hòa ánh nắng sớm rực rỡ bao quanh thân tượng uy nghiêm, khói hương trầm quấn quanh những khuôn mặt, dáng hình các anh trong tư thế dựa vào nhau thành khối tròn đối mặt với quân thù, sẵn sàng hy sinh thân mình giữ vững lá cờ đất nước đã tạo thành những hình ảnh bi tráng, tác động mạnh mẽ tới cảm xúc của tất cả mọi người. Tới bảo tàng ngầm trong khu tưởng niệm, đoàn người viếng thăm vừa ngưỡng mộ lòng quả cảm, vừa đau xót trước mất mát hy sinhcủa các chiến sĩ khi nghe tường thuật sự kiện ngày 14 tháng 3 năm 1988, lặng người trước di ảnh 64 người lính trai trẻ đến từ nhiều miền quê đất nước nhưng đều nằm lại nơi lòng biển sâu, thành kính chiêm ngưỡng công trình 64 bông hoa muống biển lớn quây tròn trong hồ nước như một biểu tượng tâm linh đẹp đẽ để rồi vỡ òa cảm xúc nơi bia mộ gió của các anh. Những giọt nước mắt thay khói nhang cài lên bia mộ chỉ có những dòng tên tuổi, quê quán đơn sơ của người đang ở nơi đại dương sâu thẳm gợi lên câu hát bi hùng “Tổ quốc của tôi, Tổ quốc của tôi/ Mấy ngàn năm chưa bao giờ ngơi nghỉ/ Ngọn đuốc Hòa bình, bao người đã ngã/ Máu của người nhuộm mặn sóng biển Đông” .

Rời khu tưởng niệm, đoàn tham quan của Nhà trường đến thăm Vùng 4 Hải quân. Đoàn được Đại tá Ngô Mậu Bình – Phó Chủ nhiệm chính trị và các đồng chí trong Ban Tuyên huấn Vùng 4 Hải quân đón tiếp chu đáo, được cung cấp thông tin cập nhật về tình hình biển đảo và tham quan Phòng truyền thống của Bộ Tư lệnh vùng. Nhìn thấy cơ sở vật chất, trang thiết bị hiện đại trong khu quân sự, nhất là được ra cầu cảng tận mắt chiêm ngưỡng các tàu hộ vệ tên lửa của Hải quân Nhân dân Việt Nam, mỗi thành viên của đoàn tham quan đều hết sức tự hào, tin tưởng vào sức mạnh và truyền thống chiến đấu anh dũng, vẻ vang của những người lính biển. Hình ảnh các anh chiến sĩ Trường Sa bình dị ngồi gói bánh chưng đón Tết bằng lá bàng vuông trên đảo trong tấm ảnh ở Phòng truyền thống gợi lên bao cảm xúc đẹp đẽ, lạc quan nhưng mỗi người xem đều ý thức rằng, đằng sau đó là ý chí, là nghị lực phi thường của những người lính đảo nói riêng, chiến sĩ Hải quân và quân đội ta nói chung để thực hiện lời dạy của Bác: “…Ngày trước ta chỉ có đêm và rừng. Ngày nay, ta có ngày, có trời, có biển. Bờ biển ta dài, tươi đẹp, ta phải biết giữ gìn lấy nó…”.

Chuyến tham quan khu tưởng niệm Gạc Ma và Vùng 4 Hải quân kết thúc bằng hành trình trở lại trường để chuẩn bị cho tuần công tác mới, nhưng lại mở ra một hành trình khác trong tâm tưởng mọi người: đồng hành cùng toàn dân tộc trong công cuộc đấu tranh giữ gìn biển đảo quê hương như một cách tri ân anh linh các liệt sĩ đã nằm xuống. Tổ quốc gọi tên mình, xin hãy lắng nghe!

“Tổ quốc linh thiêng, Tổ quốc linh thiêng

Ngọn đuốc hòa bình trên tay rực lửa

Tôi lắng nghe, tôi lắng nghe

Tôi lắng nghe Tổ quốc gọi tên mình..” .

Một số hình ảnh của chuyến thăm Khu tưởng niệm Gạc Ma và Vùng 4 Hải quân

Hát Quốc ca trước tượng đài chiến sĩ tại Khu tưởng niệm Gạc Ma

Trong bảo tàng ngầm, nơi trưng bày hình ảnh, tư liệu về sự kiện 14.3.1988 và di ảnh các liệt sĩ Gạc Ma

Trước tượng đài “Những người nằm lại phía chân trời”

Nghe thời sự về tình hình biển đảo trong Hội trường Bộ Tư lệnh Vùng 4 Hải quân

Trước Sở chỉ huy Bộ Tư lệnh Vùng 4 Hải quân

Trước mô hình cột mốc chủ quyền trên đảo Trường Sa

(Bài viết có sử dụng nội dung bài thơ “Tổ Quốc gọi tên” – tác giả Nguyễn Phan Quế Mai)

Lê Thị Kim Phượng

Bạn đang xem bài viết Nơi “Địa Đầu” Tổ Quốc / 2023 trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!