Xem Nhiều 2/2023 #️ Ở Hiền Nhất Định Sẽ Gặp Lành” Là Triết Lí Của Truyện Cổ Tích Thần Kì # Top 6 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 2/2023 # Ở Hiền Nhất Định Sẽ Gặp Lành” Là Triết Lí Của Truyện Cổ Tích Thần Kì # Top 6 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Ở Hiền Nhất Định Sẽ Gặp Lành” Là Triết Lí Của Truyện Cổ Tích Thần Kì mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Đề bài: “Ở hiền nhất định sẽ gặp lành” là triết lí của truyện cổ tích thần kì. Em nghĩ gì về cách kết thúc có hậu đó.

Trong mỗi chúng ta, ai lại không một lần được lắng nghe bà kể chuyện, những câu chuyện luôn luôn được mở đầu hết sức nhẹ nhàng và lắng sâu ngày xửa, ngày xưa… để từ ấy, biết bao điều kì ảo, thơ mộng dần dần như thể hiện trước mắt ta. Chúng ta đã tìm thấy trong lời kể của bà, những cô Tấm, những anh Khoai hiền lánh chất phác nhưng gặp nhiều bất hạnh. Tuy nhiên, các câu chuyện cổ ấy luôn thể hiện sự công bình. Vâng, đúng thế: Truyện cổ tích thần kì thể hiện người ờ hiện nhất định sẽ gặp lành.

Ở hiền nhất định sẽ gặp lành” là triết lí của truyện cổ tích thần kì

Cùng đi sâu để làm sáng tỏ nhận định ấy, chúng ta lại sẽ hiểu thêm về cách kết thúc có hậu của các truyện cổ tích.

Vậy ở hiền là gì? Có phải đó là nói về những người lao động hiền lành tốt bụng và chăm chỉ, không hề nghĩ tới việc hại người. Thế còn gặp lành đó là gặp những điều may, điều phúc, mà nhiều điều tốt đẹp ấy nhất định sẽ đến với người ở hiền. Chắc hẳn, chúng ta không quên được một cô Tấm siêng năng, chịu khó bên người người dì ghẻ cay nghiệt. Như thế, Tấm là người ở hiền, thế sao Tấm lại gặp nhiều đau khổ? Một điều tất yếu của xã hội: người ác thì lúc nào cũng ghét những người hiền. Và ở đây Tấm bị dì hành hạ hết sức tàn nhẫn, qua biết bao gian lao. Nhưng rồi cuối cùng, Tấm bị dì hành hạ hết sức tàn nhẫn, qua biết bao gian lao. Nhưng rồi cuối cùng, Tấm lại sống trong hạnh phúc, sung sướng. Đấy là một chân lí của người xưa, nó thể hiện ý thức của con người thời trước. Những người thật thà như Tấm dù qua nhiều khó khăn nhưng rồi họ sẽ gặp lành, sẽ gặp phúc lớn. Đó chính là phần thưởng mà truyện cổ tích đã tặng cho họ một cách xứng đáng!

Cũng như Tấm, anh Khoa một anh nông dân đi ở rể cho nhà giàu – người hiền lành là thế, vậy mà, anh cũng bị bất công đè nén. Nhưng rồi, chân lí vẫn là chân lí. Anh được sống trong vui sướng, hạnh phúc bên cô út – dù anh đã phải tìm kiếm qua bao khó khăn để có cây tre trăm đốt.

Có những kẻ ác? Dĩ nhiên, học cũng được thưởng đấy. Nhưng là phần thưởng trái với người ở hiền. Thật thế, trong trí tưởng tượng của người xưa, mọi hành động, suy nghĩ, việc làm đều có giá của nó, cái hâu sau cùng ấy tốt hay xấu tuỳ thuộc vào ý nghĩa, hành động của chính họ.

Và chính chúng ta đã thấy, có mặt qua hai truyện tiêu biểu trên, là hình ảnh ông Bụt chuyên làm các việc phúc lành. Ồng mang đến cho những người đau khổ niềm vui sướng, ông như cơn mưa mát lành rào rào đổ xuống trên cây xanh. Thực vậy, hình ảnh Bụt chính là hình ảnh của người cầm cán cân công lí, ông hiện lên trong lúc bị áp bức, lừa gạt như đang mất hạnh phúc và niềm tin vào cuộc đời. Ông hiện đến như khẳng định thêm lí tưởng trong niềm tin của nhân dân ở hiền thì nhất định sẽ gặp lành.

Cái kết thúc có hậu này như một dòng suối đối với người đang đi trên sa mạc. Họ, những người bất hạnh – luôn có một sự tin tưởng vững chắc vào tương lai, vào công bằng. Tuy rằng cũng có lúc họ khóc lóc một cách tuyệt vọng, nhưng những lúc ấy, nhân dân – hiện đến giải thoát họ khỏi hoạn nạn khổ sở. Điều này chính là một niềm khát khao của người xưa, họ mơ ước trong cuộc sống sẽ không có bất công, con người sẽ luôn được sống xứng đáng với những gì mà họ mang đến cho xã hội, cho mọi người. Đúng như thế, cô Tấm có bao giờ muốn làm điều gì xấu cho ai, ngay cả đứa em xấu bụng, anh Khoai sống trong lao động cực nhọc có bao giờ kêu ca phàn nàn, người em trong truyện Cây khế thật chăm chỉ, hiền lành, tốt tính. Vì họ biết việc họ làm, cố làm để mang đến cho mình sự yên lành, hạnh phúc. Niềm khao khát của người xưa cũng là sự ước mong của chúng ta ngày nay. Mong sao không có ngưởi quá khổ trong xã hội, mong sao những kẻ ác sẽ không có đất để phát huy bản tính của họ và mong sao mọi người làm việc và sống bằng chính công sức của mình. Cũng như ngôi vị hoàng hậu của Tấm, ngôi vua của Thạch Sanh, hoặc việc lấy được vợ của anh Khoai là chính công sức, phẩm chất, trí tuệ của họ. Ngày nay, nghe lại các câu chuyện ấy, chúng ta còn thương cảm sâu sắc với những nhọc nhằn mà người ở hiền đã phải gánh chịu, thì ngày xưa ông cha ta đã có một niềm thương xót mà đòi hỏi sự bình đẳng trong xã hội đến đâu? …

Chúng ta ngày nay, được lớn lên, phát triển từ niềm tin ngây thơ lành mạnh, tươi đẹp của ông cha ta từ xưa. Lẽ tất nhiên, chúng ta phải biết trân trọng những suy nghĩ không hề vụ lợi của thuở ấu thơ nhân loại và phải biết thực hiện những ước mơ ấy của người xưa, phải làm sao trên đời không còn những cô Tấm với nét đẹp của tính tình, mà phải gánh chịu đau khổ, bất công của xã hội. Làm sao chúng ta có thể chịu được một ông phú hộ giàu có sống trên sự lao động nhọc nhằn sớm tối của anh Khoai? Cho nên, đúng là truyện cổ tích thần kì thể hiện người ở hiền nhất định sẽ gặp lành và không chỉ ở người xưa mà chúng ta ngày nay cũng mong muốn và phấn đấu để có được chân lí ấy! …

Từ khóa tìm kiếm

Truyện Cổ Tích Ở Hiền Gặp Lành

Truyện cổ tích ở hiền gặp lành 

[alert style=”danger”]

Truyện cổ tích ở hiền gặp lành cho các bé thấy phải biết sống tốt với mọi người xung quanh. Kẻ tham lam, ích kỉ sẽ không bao giờ có được kết cục tốt đẹp.

“Ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác.”

[/alert]

[/alert]

Ngày xửa ngày xưa, có hai người láng giềng, một người tính tình bao dung, rộng rãi, rất sẵn lòng giúp đỡ người khác; còn kẻ kia thì bủn xỉn, nhỏ mọn, anh ta luôn thích chiếm đoạt tài sản của người khác. Có một ngày họ cùng nhau đi xa, đến bữa ăn tối, kẻ keo kiệt nói với người rộng rãi rằng: “Thật là đen đủi, tôi không mở được túi, xem ra tối nay tôi phải nhịn đói thôi”.

Sáng hôm sau, kẻ keo kiệt tỉnh dậy trước, anh ta nghĩ thầm: “Tối hôm qua mình đã ăn hết bánh của tên độ lượng rồi, hôm nay chắc sẽ đến lượt hắn ăn bánh của mình mất. Lẽ nào lại để hắn ta ăn bánh của mình chứ? Chẳng bằng ta tự mình thu dọn và lén đi một mình, bánh vẫn là của riêng ta”.

Vì thế, kẻ keo kiệt lén lút bỏ đi.

Khi người độ lượng tỉnh giấc thì kẻ keo kiệt đã bỏ đi rồi. Anh ta vội vàng ra đi với cái bụng đói meo.

Người độ lượng đi qua một khu rừng lớn, khi gần tối thì anh ta đến một ngôi nhà tranh. Anh mở cửa bước vào và phát hiện có một ổ bánh mì trên bàn. Sau khi anh ta ăn một miếng bánh nhỏ anh ta liền đến nằm nghỉ ở phía sau ghế.

Một lúc sau, có một chú gấu, một chú cáo và một chú chuột tiến vào. Chúng ngồi trên chiếc ghế và cùng nhau trò truyện vui vẻ.

Chú chuột nói: “Các anh có biết ở phía sau bếp lò có treo một túi bạc không? Tôi nằm trên bếp lò là có thể nghe tiếng bạc leng keng”.

Chú cáo nói: “Tôi đây không có gì là không biết. Các anh có biết rằng gốc cây đại thụ phía sau ngôi nhà tranh có chôn một đống bạc lớn bằng đầu dê không? Có người đến đó đào tìm nhưng không được”.

Chú gấu nói: “Tôi đây không có gì là không biết. Các anh có biết rằng ở bên đường phía sau ngôi nhà tranh này có chôn một đống vàng lớn như đầu ngựa không? Có người đến đấy đào bới tìm kiếm nhưng không thấy”.

Sau đó, chú gấu đứng dậy và chia ổ bánh mỳ còn lại thành ba phần. Các chú sau khi ăn no thì lăn ra ngủ một giấc ngon lành. Người độ lượng nằm phía sau ghế và nghe hết câu chuyện mà các con vật nói với nhau.

Sáng hôm sau, khi ba con vật đã đi rồi người độ lượng liền leo lên phía sau bếp lò và lấy túi bạc xuống, rồi đến gốc cây đại thụ ở sau căn nhà đào đống bạc to như đầu dê lên. Cuối cùng anh chạy đến bên đường để đào đống vàng to như đầu ngựa. Anh đem tất cả số vàng bạc đó về nhà.

Người keo kiệt nghe xong thì lập tức tìm đến ngôi nhà tranh trong rừng. Anh ta vào nhà và cũng nhìn thấy ổ bánh mỳ đặt trên bàn, anh ta liền ăn hết ổ bánh, sau đó núp dưới ghế.

Một lúc sau, gấu, cáo và chuột bước vào. Chúng ngồi trên ghế, chú gấu nói: “Các anh có biết không, đống vàng to như đầu ngựa đã bị người ta đào mất”.

Chú cáo nói: “Điều đó có là gì chứ, các anh có biết rằng đống bạc to như đầu dê cũng bị đào mất rồi?”.

Chú chuột vội nhảy lên và chạy đến bếp lò rồi kêu lên: “Thế này là thế nào, có người cũng lấy túi bạc đi mất rồi các anh ơi!”.

“Chắc là có người đã nghe trộm câu chuyện của chúng ta”. Sau đó chú gấu đứng lên định chia phần bánh mỳ. Nhưng bánh mỳ không còn nữa, nó kêu lên: “Trời ơi, ai đã ăn hết bánh mỳ của ta rồi?”. Mau lên, anh chuột hãy nhìn xem có phải có người đang trốn trong nhà của chúng ta không?”.

Chú chuột tìm một lúc, cuối cùng tìm thấy anh chàng keo kiệt dưới ghế. Chúng liền chạy đến và hô nhau xông vào đánh người keo kiệt.

Truyện cổ tích ở hiền gặp lành – chúng tôi –

[alert style=”danger”]

[alert style=”danger”]

[/alert]

Đủ Nắng Hoa Sẽ Nở, Đủ Yêu Thương Hạnh Phúc Sẽ Đong Đầy

Bạn đã một lần tham gia thiện nguyện chưa? Thiện nguyện là hoạt động tự nguyện chia sẻ, giúp đỡ những cá nhân yếu thế xuất phát từ tấm lòng, tình yêu thương của con người. Bạn tặng một chiếc áo cho cậu bé đang phải chịu rét đánh giày ngoài đường, bạn đóng góp 1 cuốn sách cho một tổ chức để làm tủ sách cho các em học sinh, bạn tham gia tổ chức những trò chơi tại một trung tâm bảo trợ…Tất cả những điều đó là bạn đang làm từ thiện. 

Những lần đầu tiên tôi biết đến thiện nguyện là đi trao quà cho trẻ em nghèo ở các tỉnh vùng cao như Hà Giang… Khi đó gặp các em nhỏ miền núi, trong những manh áo đơn sơ, ngồi học dưới mái trường đổ nát nghèo nàn, quả thực thấy có cái gì đó quặn lại nơi lồng ngực. Lúc đó tôi mới đi làm với đồng lương ít ỏi nhưng chỉ muốn có thể mua gì thêm là mua hết cho các em.

Về rồi tôi vẫn còn bị ám ảnh rất nhiều bởi những đôi mắt bé thơ đen tròn, những đôi chân trần rét buốt, những gương mặt lấm lem bùn đất, những cơ thể run rẩy theo từng làn gió lạnh thổi vào. Phải đến khi đó, tôi mới nhận ra, mình thật là may mắn vì mình đang được sống một cuộc sống hạnh phúc hơn rất nhiều người. Hạnh phúc không phải vì mình giàu có hơn người, mà vì mình đủ đầy tình yêu thương đủ niềm vui của cuộc sống thường ngày. Khi mình đang trong chăn ấm nệm êm, thì có những mảnh đời vô gia cư còn đang khốn khổ tìm kiếm những chỗ trú mưa, dưới tán cây rậm rạp, hay dưới mái hiên của các cửa hàng đã tối đèn, hoặc trong từng con hẻm nhỏ. Khi mình đang ăn những bữa cơm có thịt thì nhiều em bé bên ngoài kia đang vật vã với cuộc sống mưu sinh chỉ mong một ngày được no.

Khác với những lần đầu tiên đó, vào một ngày tôi được chị Hằng – giám đốc HCNS Tập đoàn thông báo tham gia một hành trình thiện nguyện hoàn toàn mới, với sứ mệnh khảo sát thực tế các gia đình có học sinh nghèo vượt khó ngay trên địa bàn Thủ đô Hà Nội. Với sự hỗ trợ và giới thiệu của Hội chữ Thập đỏ địa phương cùng các cô chú thương bệnh binh đã về hưu làm công tác thiện nguyện, chúng tôi được đưa đến thăm từng nhà và gặp mặt từng em nhỏ để hiểu kỹ hơn về mỗi hoàn cảnh đang cần trợ giúp.

Xe đưa chúng tôi đi từ sáng sớm. Điểm đến đầu tiên, chúng tôi có mặt tại một căn nhà nhỏ chừng hơn chục m2, nằm xiêu vẹo trong một con hẻm sâu, giữa một khu vực danh tiếng và phát triển bậc nhất tại Hà Nội là khu Mỹ Đình. Căn nhà bé thế mà có tới 6 người ở, trong nhà không có tài sản gì giá trị ngoài góc học tập của 4 đứa nhỏ với thùng sách vở dày cộp của các em. Bốn em nhỏ sống cùng hai ông bà đã già cả ngoài tuổi 80 và chẳng còn khỏe mạnh. Người ông của các bé đang mang bệnh hiểm nghèo – ung thư, người bà thì bị mù cả 2 mắt, đôi chân bại liệt không còn khả năng đi lại. Tôi tự nhủ thầm không hiểu 4 đứa trẻ sống thế nào? Chúng học hành thế nào? Bố mẹ chúng đâu mà ra nỗi này. Ông cụ hơn 80 tuổi chậm rãi chia sẻ với chúng tôi: “Mẹ chúng đã đi biệt xứ rất nhiều năm rồi, bỏ lại 4 đứa cháu với ông bà. Bố nó thì ra tù vào tội tới nay cũng không thấy tung tích nữa. Điểm tựa lớn nhất của các cháu chính là ông bà, và ngược lại ở cái tuổi gần đất xa trời này thì ông bà cũng chỉ có niềm vui lớn nhất còn lại là những đứa cháu chăm ngoan, học giỏi này”. Sau một hồi nói chuyện cùng ông, chúng tôi đã phần nào nắm được gia cảnh và những khó khăn của gia đình.

Tiếp tục lên xe di chuyển tới địa điểm thứ 2. Lần này, không còn hình ảnh căn nhà đơn sơ thể hiện sự nghèo khó, mà trước mặt chúng tôi hiện nên một ngôi nhà khá khang trang, trông có vẻ như nhà có điều kiện. Chúng tôi băn khoăn không hiểu sao Hội chữ thập đỏ lại tư vấn cho hoàn cảnh này. Rồi cả đoàn bấm bụng bảo nhau “Thôi! Cứ vào đã xem sao!”.

Chào đón chúng tôi là 2 ông bà tóc đã bạc phơ, tuổi gần 80. Người ông trông còn minh mẫn nhưng lại bị khiếm thính nên không nghe được những lời chúng tôi nói. Ông vốn là người chiến sỹ trong chiến trường cách mạng năm xưa, vì sức ép của bom mìn nên đôi tai bị hỏng. Người bà già yếu thì đôi chân cũng đã mỏi mệt vì suy tĩnh mạch chân. Mọi việc trong nhà dồn vào cô bé Phương Anh, học lớp 7, ngoại hình khá tốt, khuôn mặt xinh xắn nhưng có đôi mắt đượm buồn – tôi cứ ám ảnh mãi với đôi mắt ấy. Mẹ em mất sớm từ khi mới bắt đầu vào lớp 1, bố thì sa ngã con đường tù tội, gia đình bên nội không nhận, nên em phải ở cùng ông bà ngoại đến tận bây giờ. Hiểu được hoàn cảnh và như để đáp lại công ơn ông bà ngoại, Phương Anh luôn cố gắng học hành, từ lớp 1 đến lớp 7, năm nào cũng đạt học sinh giỏi và xuất sắc. Em còn được bầu làm chi đội phó ở trường. Toàn bộ đồng lương ít ỏi của người ông là thương binh cùng với đồng tiền kiếm được từ những gánh rau nhỏ của bà đi bán hàng ngày tập trung phục vụ cho việc học hành và sinh hoạt của em và ông bà. Ngoài ra, không còn nguồn thu nào khác.

Xe chúng tôi lại tiếp tục đi đến một vài địa điểm khác, mỗi nơi khảo sát để lại cho chúng tôi những cảm xúc đan xen nhiều suy ngẫm khác nhau. Gặp những cô bé cậu bé trong những ngôi nhà không giống nhau, nhưng đều có một điểm chung: nghèo mà vượt khó học giỏi, khiến tôi thấy cảm phục. Tôi tự nhủ với bản thân, mỗi sớm mai thức dậy, hãy nở một nụ cười thật tươi để cảm ơn cuộc đời đã cho ta sự may mắn vì được đủ đầy để ngắm nhìn và tận hưởng thế giới đầy tươi đẹp. Và không quên dặn mình phải luôn sống tử tế, thiện tâm, biết giúp đời giúp người, biết thực hành nhân ái, bởi trao yêu thương sẽ nhận lại rất nhiều yêu thương.

Tôi cũng thầm cảm ơn Quỹ Trăng Xanh, bởi những giá trị nhân văn cao đẹp, đã nâng bước cho rất nhiều học sinh nghèo vượt khó trên nhiều vùng miền của đất nước. Mỗi hành trình của nhà trăng không chỉ ý nghĩa với những người đang hoạn nạn, cần được trợ giúp mà còn gieo mầm yêu thương, lan tỏa đến khắp cộng đồng người Bách Việt. “Đủ nắng hoa sẽ nở, đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy”. Khi có tấm lòng vàng, chúng ta sẽ luôn là người hạnh phúc.

Hà Nội, 00:30 ngày 21/05/2020

Đất Nước Ở Trong Tim – Trung Tâm Y Tế Huyện Mỹ Lộc Nam Định

Đất nước mình bé nhỏ vậy thôi em

Nhưng làm được những điều phi thường lắm

Bởi hai tiếng nhân văn được cất vào sâu thẳm

Bởi vẫn giữ vẹn nguyên hai tiếng đồng bào. Em thấy không? Trong nỗi nhọc nhằn, vất vả, gian lao

Khi dịch bệnh hiểm nguy đang ngày càng lan rộng

Cả đất nước mình cùng đồng hành ra trận

Trên dưới một lòng chống dịch thoát nguy.

Với người láng giềng đang lúc lâm nguy

Đất nước mình không ngại ngần tiếp tế

Dù mình còn nghèo nhưng mình không thể

Nhắm mắt làm ngơ khi ai đó cơ hàn.

Với đồng bào mình ở vùng dịch nguy nan

Chính phủ đón về cách ly trong doanh trại

Bộ đội vào rừng chịu nắng dầm sương dãi

Để họ nghỉ ngơi nơi đầy đủ chiếu giường.

Với chuyến du thuyền đang khóc giữa đại dương

Mình mở cửa đón họ vào bến cảng

Chẳng phải bởi vì mình không lo dịch nạn

Mà chỉ là vì mình không thể thờ ơ.

Thủ tướng phát lệnh rồi, em đã nghe rõ chưa

‘Trong cuộc chiến này sẽ không có một ai bị để lại’

Chẳng có điều gì làm cho mình sợ hãi

Khi trong mỗi người nhân ái được gọi tên.

Từ mái trường này em sẽ lớn lên

Sẽ khắc trong tim bóng hình đất nước

Cô sẽ nối những nhịp cầu mơ ước

Để em vẽ hình Tổ quốc ở trong tim.

Nhớ nghe em, ta chẳng phải đi tìm

Một đất nước ở đâu xa để yêu hết cả

Đảng đã cho ta trái tim hồng rạng tỏa

Vang vọng trong lòng hai tiếng gọi Việt Nam!

(Sưu tầm)

Xin được mượn lời thơ của cô giáo Chu Ngọc Thanh – Giáo viên Trường THCS Ia Grai, tỉnh Gia Lai (Bài thơ được Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc khen khi ca ngợi đất nước trong cuộc chiến phòng, chống dịch Covid-19) để gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến những “chiến sĩ áo trắng” đang ngày đêm bảo vệ sức khoẻ cho nhân dân.

Bạn đang xem bài viết Ở Hiền Nhất Định Sẽ Gặp Lành” Là Triết Lí Của Truyện Cổ Tích Thần Kì trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!