Xem Nhiều 11/2022 #️ Sự Tích Con Cóc – Truyện Cổ Tích Hàn Quốc / 2023 # Top 15 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 11/2022 # Sự Tích Con Cóc – Truyện Cổ Tích Hàn Quốc / 2023 # Top 15 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Sự Tích Con Cóc – Truyện Cổ Tích Hàn Quốc / 2023 mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Một ngày mùa xuân, Hổ thức dậy và nhìn thấy một chú Cóc đang ngồi chồm hỗm trên đám cỏ phía dưới tảng đá mà nó đang nằm tắm nắng. Hổ gọi to: – Cóc, mày đang làm gì vậy? Cóc trả lời: – Chào anh Hổ, tôi đang hít thở không khí trong lành của mùa xuân. Thời tiết thật đáng yêu. Hãy nghe tiếng chim hót. Nó khiến cho tôi muốn làm một thứ gì đó thật đặc biệt. Hổ nhảy xuống khỏi tảng đá: – Ồ! Ta hiểu. Chúng ta hãy làm gì đó đi. Cóc hỏi: – Anh có ý kiến gì không? Hổ trả lời: Một lát sau nó đứng lên và nói: – Mày biết không, vào mùa xuân con người thường làm bánh và đi leo núi, họ ăn bánh và ngắm phong cảnh. Cóc đồng tình: – A, đúng rồi, ý kiến đó rất hay. Thế là Hổ và Cóc bắt đầu làm bánh gạo với đậu đỏ, hạt dẻ, vừng và táo. Chúng háo hức cho bánh vào nồi hấp và đặt lên bếp. Khi mùi bánh thơm ngào ngạt bắt đầu bốc lên Hổ nghĩ tới việc phải chia bánh với Cóc. Nó nói: – Chúng ta đánh cuộc đi. – Đánh cuộc hả? Con Hổ xảo trá đáp lại: – Ừ. Một sự đánh cuộc sẽ khiến mọi việc hay hơn. Người nào thắng sẽ được ăn cả chỗ bánh. Cóc cảm thấy rất khó chịu. Nó hiểu rằng Hổ muốn nhằm mục đích gì. Nhưng nó cũng hiểu rằng nếu nó không đồng ý cá cược thì Hổ sẽ nổi giận và có thể sẽ điên lên mà ăn thịt cả nó nên nó đành trả lời: – Được thôi. Chúng ta sẽ đánh cuộc sao đây? – Chúng ta sẽ lăn cái nồi hấp này từ đỉnh núi xuống và người nào bắt kịp nó thì sẽ được ăn cả nồi bánh được không? Cóc biết rằng chẳng có cách nào nó có thể thắng được Hổ nhưng nó chợt nghĩ được ý hay và nó nói với Hổ: – Đó thật là một ý kiến rất thú vị. Người thắng cuộc sẽ được ăn tất cả chỗ bánh. Hổ cười đắc thắng: – Tất nhiên rồi. Khi bánh trong nồi đã chín, Hổ và Cóc cùng mang nồi bánh lên đỉnh núi. Tới đỉnh núi Hổ hô to: – Sẵn sàng chạy! Và lăn mạnh cái nồi xuống rồi nó phi theo xuống núi nhanh như một mũi tên. Bánh tung ra khỏi nồi, khi cái nồi lăn xuống núi, Cóc vừa nhảy xuống vừa nhặt bánh ăn, từng cái, từng cái một. Tới khi xuống chân núi thì bụng nó đã căng tới mức tưởng sắp vỡ ra. Xuống tới chân núi Hổ thèm thuồng liếm mép và vồ lấy cái nồi. Nó nhìn vào trong nồi và giật mình. NÓ tức giận đập cái nồi xuống đất vỡ tan. Mãi sau Cóc mới xuống tới chân núi, nó ngọt ngào hỏi Hổ: – Bánh có ngon không? Anh ăn hết rồi à? Hổ gầm lên: – Trong nồi chẳng có cái bánh nào. Cóc ngây thơ hỏi: – Không còn cái nào ư? – Ừ chẳng còn cái nào hết. Tôi điên quá đập vỡ cái nồi rồi. Cóc đáp: Hổ cầm lấy cái bánh và hét lên: – Mày dám nghĩ là Chúa Sơn Lâm này lại ăn cái bánh rơi vãi sao? Nó ném mạnh cái bánh xuống đất. Cái bánh bật lên và đập vào lưng Cóc. Đó là lý do tại sao lưng Cóc lại có những chấm lấm tấm như hạt gạo còn bụng nó lúc nào cũng căng như cái trống.

Nguồn: Tổng hợp

Sách đọc nhiều nhất

Review sách hay, sách hay nên đọc tại Sách Hay 24H

Sách Truyện Cổ Tích Hàn Quốc / 2023

동화 제목: 선녀와 나무꾼

밤이 되었어요. 나무꾼은 몰래 연못 근처로 가서 날개옷 하나를 숨겼어요. 묙욕을 마친 선녀들이 하늘로 올라가는데 한 선녀만 남았어요. Đêm xuống, anh tiều phu lén đến bên hồ nước và quả thật có các nàng tiên xinh đẹp tuyệt trần đang tắm dưới hồ. Anh tiều phu nhẹ nhàng lấy đi bộ xiêm y đẹp nhất. Sau khi tắm xong, các nàng tiên lần lượt lên bờ mặc lại xiêm y và bay về trời, duy chỉ có một nàng tiên không tìm được xiêm y nên không thể bay trở lại thiên đình.

나무꾼은 선녀와 결혼했어요. 두 명의 예쁜 아이도 낳았어요. 어느 날 밤, 나무꾼은 하늘을 보며 슬퍼하는 선녀를 보았어요. 나무꾼은 마음이 아팠어요. “아이 둘을 낳았는데 무슨 일이 생시겠어요?” Chàng tiêu phu và nàng tiên đó kết hôn với nhau, một vài năm sau, hai người đã có cùng nhau một đứa bé hết sức kháu khỉnh. Một đêm nọ, chàng tiều phu thấy người vợ tiên của mình nhìn lên bầu trời mà mặt buồn rười rượi. Điều đó khiến chàng rất đau lòng, chàng nghĩ thầm trong bụng: “Mình và cô ấy đã có chung với nhau hai đứa con rồi, chuyện gì có thể xảy ra được cơ chứ!” 나무꾼은 사슴의 말을 잊고 선녀에게 날개옷을 보여주 말았어요. 날개옷을 본선녀는 옷을 입어 봤어요. 그리고 아이 둘을 양팔에 안고 하늘로 올라가 버렸어요. Sau khi vợ hạ sinh đứa con thứ hai, do quá vui mừng, chàng tiều phu đã quên lời dặn của chú nai và đưa bộ xiêm y ngày xưa cho vợ xem. Ngay khi nhìn thấy bộ xiêm ý của mình, nàng tiên nói rằng muốn mặc thử một chút thôi. Nhưng sau khi khoắc bộ quần áo tiên vào người, nàng quay ra ôm hai đứa con vào lòng và bay thẳng lên trời.

얼마 후에 사슴이 나타나서 말했어요. Chẳng bao lâu sau, chú nai quay lại tìm chàng tiều phu và nói:

“이제 선녀들은 목욕을 하러 내려오지 않아요. 두레박으로 물을 퍼 가요. 오늘 밤그 연못으로 큰 두레박이 내려올 거예요. 그 두레박을 타고 가면 선녀와 아이들을 만날 수 있을 거예요.” “Hiện giờ các nàng tiên không hạ phàm để tắm ở hồ nước trên núi nữa, thay vào đó họ dùng một cái gàu nước to để múc nước từ dưới hồ lên trên trời. Tối nay, một chiếc gàu lớn sẽ được thả từ trên trời xuống hồ để múc nước. Nếu chàng bám vào chiếc gàu đó thì có thể lên trời để gặp lại vợ và hai đứa con của mình.”

나무꾼은 사슴의 도움으로 하늘나라로 올라갔어요. 나무꾼은 하늘나라에서 선녀와 아이들을 만나 오래오래 행북하게 살았어요. Nhờ sự giúp đỡ của chú nai, chàng tiều phu đã lên được trên thiên đình và đoàn tụ với người vợ tiên của mình cùng với hai đứa con sinh đẹp. Cùng với nhau, họ sống cuộc sống hạnh phúc lâu dài mãi mãi trên thiên đình.

Hai thẻ thay đổi nội dung bên dưới.

Truyện Cổ Tích Cóc Kiện Trời / 2023

Cứ mỗi độ mùa mưa đến, chúng ta đều nghe thấy tiếp kêu “ộp…ộp…” của những con cóc dưới ruộng, hay ở góc tường, gốc cây không nhỉ?

[the_ad id=”1585″]

Vào một ngày rất lâu lâu rồi, năm nào cũng không rõ, năm ấy hạn hán nặng nề. Trên trời không đổ một giọt mưa, sông ngòi khô cạn kiệt, cây cối mùa màng vì không có nước tưới cũng vì thế mà khô cằn rồi chết khô. Không những vậy, các loài chim muông thú dữ cũng không có nước để uống, chũng đều nằm lè lưỡi, trực chờ cái chết tới. Các con vật to lớn hùng mạnh xưa nay tác oai tác quái trong rừng đều nằm lè lưỡi mà thở để đợi chết, không ai nghĩ được kế gì để cứu mình, cứu muôn loài. Sức mạnh của chúng chỉ để bắt nạt nhau thôi chứ đâu có thể làm gì nổi ông trời. Duy có anh chàng Cóc tía bé nhỏ, xấu xí kia là có gan to. Anh tính chuyện lên thiên đình kiện Trời làm mưa cứu muôn loài…

Dù chỉ có môt mình đi kiện ông trời những Cóc tía không hề nan lòng. Đi qua một vũng đầm khô, Cóc tía gặp Cua càng. Cua hỏi Cóc đi đâu. Cóc bèn kể rõ sự tình và rủ Cua cùng đi kiện Trời. Ban đầu Cua định bàn ngang, thà chết ở đây còn hơn chứ Trời xa thế đi sao tới mà kiện với tụng. Nhưng những con vật ở quanh Cua nghe Cóc nói lại tranh nhau mà bàn ngang bàn lùi, làm cho Cua nổi giận. Nói ngang bàn ngang là chuyện ngang của Cua thế mà họ lại dám tranh mất cái quyền ấy, cái quyền được phép ngang như cua cơ mà. Thế là Cua làm ngược lại, Cua tình nguyện cùng đi với Cóc.

Đi được một đoạn nữa, Cóc lại gặp Cọp đang nằm phơi bụng thở thoi thóp. Gấu đang chảy mỡ ròng ròng và khát cháy họng. Vì thiếu nước, Gấu và Cọp đều di chuyển chậm chạp.Cóc rủ Gấu và Cọp đi kiện trời. Cọp còn lưỡng lự thì Gấu đã gạt đi mà nói rằng:

– Anh Cóc nói có lý, chẳng có lẽ chúng mình cứ nằm ở đây đợi chết khát cả ư?… Ta theo anh Cóc thôi. Anh Cua ngang như vậy mà vẫn còn theo anh Cóc được thì tại sao chúng mình không theo?

Gấu, Cọp cùng Cua và Cóc đều nhập lại thành đoàn. Đi thêm một chặng nữa thì gặp đàn Ong đang khô mật và con Cáo bị lửa nướng cháy xém lông. Thấy cả đoàn cùng nhau đi kiện trời thì cả hai con thấy vậy cũng xin nhập đoàn để theo cùng. Và đoàn loài vật ngày một đông thêm cùng nhau đi kiện Trời do Cóc dẫn đầu.

Cóc dẫn các bạn đi mãi, đi mãi đến tận cửa thiên đình. Khi đi trên đường cả bọn đều hăng hái nhưng đến trước cửa Trời oai nghiêm, bọn Cọp, Gấu, Cáo, Ong, Cua đều sợ, duy chỉ có Cóc là gan liền dõng dạc ra lệnh:

– Bây giờ các anh phải nghe lời tôi. Kia là chum nước của Trời, anh Cua vào nấp trong ấy. Anh Cáo nấp ở phía bên trái tôi, anh Gấu nằm ở phía bên phải tôi, còn anh Cọp chịu khó nằm đằng sau tôi. Các anh có nghe lệnh của tôi thì mới thắng được Trời.

Tất cả đều nghe lệnh của Cóc. Sắp đặt xong đâu đấy Cóc mới nhảy lên mặt trống đánh ba hồi ầm vang như sấm động.

Đang nằm ngủ trưa thư giãn, Ngọc Hoàng bị tiếng trống lôi đình đánh thức dậy nên bực bội lắm, liền sai Thiên Lôi ra xem có chuyện gì. Thiên Lôi lười biếng vội phủi bụi và mạng nhện giăng đầy trên lưỡi búa tầm sét cắm cổ chạy ra. Thiên Lôi ngạc nhiên vì ở ngoài cửa thiên đình chẳng thấy có một người nào cả chỉ thấy mỗi một con Cóc xù xì xấu xí đang ngồi chễm trệ trên mặt trống của nhà Trời. Thiên Lôi hết nhìn con Cóc lại nhìn lưỡi búa tầm sét khổng lồ của mình và thở dài vì cái búa to quá mà Cóc bé quá, đánh chưa chắc đã trúng được. Thiên Lôi bèn chạy vào tâu Ngọc Hoàng. Ngọc Hoàng nghe xong bực lắm bèn sai con gà trời bay ra mổ chết chú Cóc hỗn xược kia.

Khi con Gà trời vừa hung hăng bay ra, thì Cóc liền ra ám hiệu cho Cáo từ phía bên trái, lập tức anh Cáo liền nhảy ra cắn cổ Gà và tha đi mất. Cóc lại đánh trống lôi đình. Ngọc Hoàng càng giận giữ sai Chó nhà trời xổ ra cắn Cáo. Chó vừa xồng xộc chạy ra thì Cóc lại nghiến răng ra hiệu. Từ phía bên trái, anh Gấu bất ngờ xuất hiện khiến Chó không kịp trở tay, nhận ngay một đòn đánh trời giáng từ Gấu. Chó ngã lăn ra đất, không động đậy.

Sau đó, Cóc kiên trì lại thúc trống lôi đình thêm lần nữa để đánh thức Ngọc Hoàng. Ngọc Hoàng bèn sai Thiên Lôi ra trị tội Gấu. Thiên Lôi là vị thần trời có lưỡi tầm sét mỗi lần vung lên thì thành sét đánh ngang trời, thành sấm động bốn cõi. Sức mạnh của Thiên Lôi không có ai bì được. Ngọc Hoàng yên trí lần này cử đến ông Thiên Lôi ra quân thì cái đám Cóc, Cáo ắt hẳn là tan xác. Vì thế khi ông Thiên Lôi vác lưỡi tầm sét đi là Ngọc Hoàng lại lười biếng co chân nằm trên ngai vàng mà ngủ tiếp.

Sự Tích Con Dã Tràng – Truyện Cổ Tích Hay Về Loài Vật / 2023

Sự tích con dã tràng – Truyện cổ tích hay về loài vật. Truyện đã giải thích nguồn gốc của hành động “xe cát biển đông” của dã tràng.

Sự tích con dã tràng là một trong những truyện cổ tích Việt Nam đặc sắc về loài vật. Truyện tuy hơi dài nhưng có nhiều tình tiết ly kì và hấp dẫn nên được rất nhiều em yêu thích

Sự tích con dã tràng Truyện cổ tích hay về loài vật

Ngày xửa ngày xưa có một đôi vợ chồng, người chồng tên là Dã Tràng. Trong một lần làm vườn, ông phát hiện trong vườn nhà mình có một cái hang rắn hổ mang. Bên trong là một cặp vợ chồng rắn, chúng thường ra vào trong hang để đi kiếm mồi.

Một lần ông để ý có mình rắn chồng bò ra khỏi hang, lúc sau mang về một con nhái đút cho vợ ăn, thì ra rắn vợ mới lột xác nên yếu ớt không cựa quậy được. Cũng chẳng lâu sau, ông lại thấy rắn vợ bò ra khỏi hang một mình, ông chắc rằng rắn chồng cũng đang lột xác không đi kiếm mồi được. Nhưng kì lạ là, ông chờ đến khi rắn vợ về lại không thấy nó mang thức ăn về cho chồng mà có một con rắn hổ mang đực lớn khác đi theo sau. Hai con bò đến cửa hang, chúng quấn lấy nhau bện như dây thừng.

Bực mình vì rắn vợ dám phản bội chồng, lại thấy con rắn đực kia đang bò vào hang Dã Tràng mới nhanh nhẹn giương cung bắn, chẳng may bắn trúng rắn vợ, rắn vợ chết lăn quay. Con rắn đực kia thấy thế thì hoảng hốt vội bỏ chạy. Dã tràng nghĩ cũng tội cho con rắn cái nhưng ông cũng rất giận nó, khi nó đau yếu thì rắn chồng chăm sóc vậy mà khi rắn chồng không đi tìm mồi được nó lại có thể phản bội như thế. Thế rồi ông cũng bỏ về nhà, từ đó không để ý đến cái hang rắn nữa.

Vài ngày sau, một hôm nằm võng trò chuyện với vợ, ông mới kể hết đầu đuôi câu chuyện về cái hang rắn cho vợ nghe, ông vừa dứt lời thì nghe trên máng có tiếng phì phì. Hai vợ chồng hốt hoảng nhìn lên thì thấy có một con rắn hổ mang rất lớn, đuôi quấn lấy xà nhà, đầu vườn tới gần chỗ ông nằm, miệng nhả một viên ngọc. Ông vừa cầm lấy thì bỗng nghe được tiếng rắn nói:

Dã Tràng hết sức kinh ngạc, sau đó là sung sướng vô cùng, ông nhận viên ngọc và từ đó luôn mang ngọc theo bên mình.

Một hôm, Dã Tràng đang hái rau, bỗng có một bầy quạ đến đậu ở mấy ngọn cau nói chuyện lao xao. Chúng vươn người bảo Dã Tràng:

Dã Tràng đi lên núi Nam, thấy xác một con dê ý như lời quạ mách, ông bèn xẻo lấy một ít thịt xâu lại xách về. Đến nhà, ông vội mách cho xóm giềng biết mà đi lấy, không quên dặn họ để bộ ruột dê lại cho bầy quạ. Nhưng ông không ngờ người trong xóm nghe tin ấy đua nhau đi đông quá, thành ra họ lấy hết cả, chẳng chừa một tý gì.

Lũ quạ không thấy ruột dê, cho là Dã Tràng đã lấy hết, chúng kéo nhau đến vườn nhà ông réo riếc om sòm. Thấy vậy, biết là người trong xóm đã làm hại mình không giữ chữ tín với bầy quạ. Ông cố gắng giải thích nhưng bầy quạ vẫn không nghe, cứ đứng đó mà gào lên chửi.

Bực mình quá, ông mới lấy cung tên ra bắn vào dưới chân chúng, định đuổi chúng đi chứ không có ý giết, ai dè bầy quạ tưởng ông muốn giết chúng, lấy oán trả ơn. Chúng bèn lấy cắp mũi tên khắc tên Dã Tràng ở đuôi, tìm dịp báo thù ông. Lũ quạ cứ ngửi đâu có xác chết là bay đến, một lần nọ chúng bay qua sông, thấy có một cái xác chết trôi, chúng bèn lấy mũi tên của ông, cắm vào yết hầu xác chết, khi quan phát hiện ra, thấy tên Dã Tràng, nghĩ ngay ông là thủ phạm, bèn cho lính đi bắt ông về chịu tội.

Dã Tràng bỗng dưng bị bắt hết sức kêu oan nhưng nhìn thấy mũi tên của mình, ông không sao thanh minh được, tuy nhiên ông vẫn một mực xin quan xét nỗi oan uổng. Quan không biết xử trí ra sao, bèn sai lính đưa ông về kinh nhờ vua phán xét.

Dọc đường về kinh, ông có nghe thấy đàn chim sẻ nói chuyện với nhau:

– Mau nhanh lên thôi, chuyến này chúng ta được ăn no rồi

Một con chim sẻ khác cất lời:

– Thế cơ á? Của ai mang đến mà bỏ vương vãi nhiều thế?

Con chim kia trả lời:

– Của vua nước nọ kéo quân sang đánh nước này, hôm qua quan quân giáo mác kéo đi liên miên không ngớt. Nhưng xe thóc vừa sắp đến biên cương thì bị sụp hầm đổ hết. Họ đang trở về lấy thứ khác, cho nên chúng mình tha hồ chén, không ai đuổi đi đâu. Lần này thì được bữa tha hồ rồi.

Thế rồi bọn sẻ kéo nhau bay đi mất, ông vội vàng báo với bọn lính:

– Các anh lính ơi, việc của tôi sống chết nhưng cũng chưa đáng lưu tâm, giờ có một việc vô cùng trọng đại nữa, tôi cần bẩm báo ngay với quan trên.

Cho dù bọn lính tra hỏi như thế nào thì ông cũng một mực không nói, chỉ khi có mặt quan trên thì ông mới tỏ bày rõ ràng. Lính tra đành mang ông đến gặp quan tỉnh, Dã Tràng kể rõ sự tình, rằng vua Hiền Đế ở phương Bắc đã sai tướng cầm quân sang đánh úp nước mình và đóng quân đầy ở biên giới, chỉ vì bị sụp hầm, xe lương đổ hết, chưa tấn công được. Bây giờ họ đang vận thêm lương, chờ đầy đủ sẽ vượt cửa ải sang Nam.

Quan tỉnh nghe xong nghi ngờ lẽ nào âm mưu to lớn như vậy mà một tên dân quèn như ông lại biết được. Dã Tràng thấy quan còn nghi ngại bèn chỉ vào đầu mình và cam đoan nếu nói sai, ông sẽ xin chịu chết nhưng nếu đó là thực thì mong được thả về nhà. Ngay lúc đó, những tên quân do thám được tung đi tới tấp mọi ngả để lấy tin. Quả đúng như lời Dã Tràng nói, nước ta đang có nguy cơ bị xâm phạm, ông được thả về ngay.

Dã Tràng đi bộ tìm về quê nhà. Đi qua huyện của người bạn thân Trần Anh, trời cũng đã xẩm tối, không đi được nữa. Dã Tràng đành ghé vào nhà bạn một tối rồi mai trở về. Đôi bạn gặp nhau thì mừng khôn xiết, nghe ông kể đầu đuôi sự tình, Trần Anh vô cùng thương cảm. Ăn xong bữa tối, Trần Anh xuống bếp bảo vợ:

– Vợ này, Dã Tràng là bạn thân ta, tối nay lại nhà lại không có gì ăn, nhà mình có cặp ngỗng, ngỗng con cũng đã lớn khôn, ta làm thịt một con, ngày mai đãi bạn lên đường.

Thế rồi hai vợ chồng thống nhất với nhau canh tư sáng mai dậy cùng nhau cắt tiết vặt lông ngỗng. Cặp ngỗng trong chuồng nghe thấy câu chuyện của vợ chồng chủ thì buồn rầu. Ngỗng trống quay sang bảo ngỗng cái:

– Mình này, nhà chủ có ơn nuôi chúng ta đã lâu, nay con cũng lớn rồi, mình ở lại dạy bảo các con, mai tôi sẽ đứng sẵn cho chủ bắt.

Ngỗng cái thương chồng, quyết không để chồng phải chết, nhưng ngỗng trống gạt phăng đi, quay vào dặn đàn con:

– Các con hãy ngoan ngoãn ở lại với mẹ, cha sẽ đi mãi không về nữa.

Đàn con còn ngơ ngác chưa hiểu gì thì ngỗng mái quyết lạch bạch chạy theo ngỗng trống. Dã Tràng nằm trong buồng ngó qua cửa sổ trông thấy sự như thế thì thương đàn ngỗng lắm, chỉ vì mình mà cha lìa con. Nghĩ thế ông định nói với Trần Anh nhưng rồi thấy hơi bất tiện, ông đành chờ lúc bạn ra chuồng bắt ngỗng thì sẽ cản lại.

Suốt đêm hôm đó tuy mệt mà ông không dám ngủ. Canh tư vừa điểm, Dã Tràng nghe có tiếng lạch cạch bên chuồng ngỗng. Ngỗng trống xua ngỗng mái chạy rồi vươn cổ để cho bắt. Khi Trần Anh sắp cắt cổ ngỗng thì Dã Tràng đã lật đật chạy xuống bếp giữ lấy tay Trần Anh. Ông nói:

– Tôi biết bạn có lòng tốt thương cảm với tôi, chúng ta đã thân nhau bao lâu, tính tôi lại không hay sát sinh, bạn đừng giết nó mà tội nghiệp. Nếu bạn giết nó tôi sẽ đi ngay lúc này.

Thấy bạn có vẻ quả quyết, Trần Anh ngậm ngùi thả ngỗng ra, ông giục vợ chạy đi mua tép về đãi bạn. Cơm nước cũng đã xong, Dã Tràng từ giã bạn lên đường về nhà. Vừa ra đến ao, ông đã thấy vợ chồng ngỗng cùng với bầy con đứng chực ở đấy. Ngỗng đực ngậm một viên ngọc đến đặt dưới chân Dã Tràng và nói:

– Cảm ơn ân nhân cứu mạng, không biết nên cảm ơn ông thế nào. Tôi có viên ngọc này, mang nó vào người có thể đi được dưới nước dễ dàng không khác gì trên bộ. Nếu đem ngọc này xuống nước mà khoắng thì sẽ rung động đến tận đáy biển.

Ngỗng lại nói tiếp:

– Hôm nay ông chủ không giết chúng tôi mà tép đã thế mạng nên từ nay loài ngỗng chúng tôi sẽ không ăn tép để tỏ lòng biết ơn.

Dã Tràng cảm động trước tấm lòng báo đáp của ngỗng, ông sung sướng nhận lấy ngọc rồi về. Khi đến bờ sông, Dã Tràng muốn thử xem công hiệu của viên ngọc mới, ông mới lội xuống nước thì lạ thay nước rẽ thành một lối cho ông đi thẳng xuống đáy sông. Ông đi xem xét dạo quanh một hồi. Lại muốn thử xem liệu viên ngọc có sức mạnh dao động đến đáy biển không, ông cứ thế cầm viên ngọc khoắng khoắng vài vòng. Ngọc trong tay ông vừa khoắng thì lòng nước chao đảo, nước cuộn xoáy, thủy phủ rung động như muốn đổ sập, đương lúc họp triều thần của Long Vương. Ai nấy đều giật mình nháo nhác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Long Vương bèn sai người đi dò la sự tình.

Tên lính hầu đi theo con đường sóng ngầm lọt vào cửa sông thì thấy Dã Tràng đang cầm ngọc khoắng vào nước. Mỗi một lần khoắng, họ cảm thấy đầu đau như búa bổ, cá mú liêu xiêu. Biết Dã Tràng chắc chắn là người gây ra việc này nhưng tên lính hầu không dám kinh động, hắn tiến đến ngỏ ý mời ông xuống thủy cung thăm thú một lần. Dã Tràng nghe thế thì vui mừng lắm, ông theo tên lính đi luôn, nhìn thấy cung điện nguy nga, toàn là vàng bạc châu báu, ánh sáng xanh đỏ lấp lánh. Long Vương ngỏ ý hỏi cơ sự tại sao. Dã Tràng mới kể câu chuyện được tăng ngọc quý cho Long Vương nghe, ông mới chỉ thử xem viên ngọc có hiệu nghiệm không. Nghe Dã Tràng nói tất cả mọi người đều rùng mình xanh mắt. Họ nhìn nhau ái ngại: “Mới khua khoắng tí thôi mà đã nhức óc đau đầu, nếu hắn làm thật thì còn gì là thủy cung nữa”. Long Vương nhún nhường tiếp đãi Dã Tràng rất hậu, lúc đưa dã Tràng về, Long Vương còn cho người đưa ông về tận nhà và tặng rất nhiều vàng bạc châu báu.

Về đến nhà, hàng xóm thấy ông không những khỏe mạnh bình yên mà còn trở nên giàu có thì ai nấy cũng vui mừng. Dã Tràng may một cái túi, đựng hai viên ngọc, đi đâu cũng mang theo không rời nửa bước.

Một ngày nọ, Dã Tràng được mời đến nhà bà con ăn giỗ. Đi nửa ngày đường mới đên nơi. Vừa ngồi xuống mâm thì ông chợt nhớ ra không mang theo túi ngọc, ông vội đứng dậy trở về tìm. Nhưng khi về đến nhà, ông tìm mãi vẫn không thấy túi ngọc đâu cả. Ông rụng rời cả người. Ông đi tìm vợ, cũng không thấy vợ đâu, ông lục lọi khắp mọi nơi, thì phát hiện ra mảnh giấy vợ ông để lại, nói rằng ông không cần mất công tìm ngọc nữa, có người của Long Vương lên bảo hễ có ai bắt được túi ngọc đưa xuống dâng Long Vương sẽ được làm hoàng hậu, bà đã trộm túi ngọc của ông mang đi mất rồi.

Đọc xong thư vợ, Dã Tràng ngất đi. Ông không ngờ vợ ông lại phản bội ông như con rắn cái ông bắn trước kia. Ông cũng không ngờ âm mưu của Long vương thâm độc đến nước ấy, trách mình không cẩn thận để mất hai viên ngọc quý. Tiếc của, ông nghĩ cách tìm bằng được hai viên ngọc. Ông tính đổ cát lấp biển thành một con đường đi xuống thủy cung quyết tìm lại báu vật. Mọi người thấy thế thì cho rằng ông hồ đồ mất rồi, can ngăn ông bao nhiêu cũng không được, ông dọn nhà ra bờ biển để tiện xe cát làm đường.

Ngày này qua ngày khác, ông cứ miệt mài không bỏ cuộc. Thế rồi, chẳng bao lâu sau, ông đuối sức, cho đến tận khi chết, Dã Tràng vẫn không bỏ cuộc. Ông chết đi hóa thành con còng còng. Dân ta gọi là con Dã Tràng theo tên ông, ngày ngày xe cát lấp biển.

Ý nghĩa sự tích con dã tràng

Sự tích con dã tràng đã giải thích nguồn gốc của hành động “xe cát biển đông” của dã tràng. Một hành động vô ích và lãng phí thời gian. Vì lượng cát biển đông là nhiều vô kể. Và mỗi lần xe được một ít thì lại bị sóng biển cuốn trôi hết.

Qua đó, truyện cổ tích “Sự tích con dã tràng” muốn khuyên nhủ chúng ta phải biết suy nghĩ và phân tích trước khi tránh hành động. Để chế giễu những người làm những việc vô ích, thiếu suy nghĩ chín chắn, trong dân gian ta lưu truyền câu ca dao:

“Dã tràng xe cát biển đông, Nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì.”

– Sự tích con muỗi – Truyện cổ tích ý nghĩa về đạo đức

– Sự tích quả dưa hấu – Truyện cổ tích ca ngợi những con người lao động chân chính

– Rùa và thỏ – Truyện ngụ ngôn ý nghĩa cho người bền chí

– Sự tích hoa Tulip (Hoa uất kim hương)  – Truyện cổ tích về các loài hoa

Bạn đang xem bài viết Sự Tích Con Cóc – Truyện Cổ Tích Hàn Quốc / 2023 trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!