Xem Nhiều 2/2023 #️ Sự Tích Con Cua # Top 4 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 2/2023 # Sự Tích Con Cua # Top 4 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Sự Tích Con Cua mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Câu chuyện Sự tích con cua

Sự tích con cua là truyện cổ tích về loài vật, răn dạy các bé phải biết giúp đỡ người khác trong cuộc sống, cũng như lễ phép với những người lớn tuổi.

1. Cô bé mồ côi

Ngày xửa ngày xưa, không ai nhớ rõ khi nào, có một cô gái xinh đẹp, nết na nhưng kém may mắn hơn những người khác. Cô mồ côi mẹ lúc chưa đầy tháng tuổi. Cha lấy vợ kế được một thời gian thì chẳng sao ông sinh bệnh rồi qua đời, để lại cô con gái bé bỏng một mình.

Cô gái sống với mẹ kế cùng đứa con riêng của mẹ. Cô con gái riêng của bà mẹ kế suốt ngày chỉ ra ngắm vào vuốt, chẳng phải làm việc gì cả, mà có làm gì thì cũng chẳng thành. Nhưng mọi lời khen ngời bà mẹ đều dành cho cô ta và cô ta lấy thế làm hãnh diện lắm. Lúc nào công ta cũng vênh vênh, váo váo, kiêu kỳ, tự cao tự đại cứ như mình là lá ngọc cành vàng vậy.

Còn cô gái mồ côi thì phải làm hết mọi việc. Biết thân phận mình, vốn tính hiền lành, ngoan ngoãn, cô chịu đựng hết thảy, nín lặng làm hết mọi việc bà mẹ ghẻ đổ lên đầu. Cô dằn lòng gánh chịu mọi lời mắng chửi trút xuống đầu mình. Bao nhiêu người thương mến cô, thông cảm cho hoàn cảnh của cô, nhưng họ chẳng biết làm gì để giúp cô bớt khổ.

Một hôm, thấy cô mặc chiếc váy hoa rực rỡ, mụ dì ghẻ nổi cơn tam bành. Bởi xưa nay cô vốn đã xinh đẹp, giờ trong chiếc váy mới, trông cô lại càng xinh đẹp, kiều diễm hơn. Con con gái mụ dì ghẻ thì có đắp bao nhiêu lụa là gấm vóc vào mà vẫn không sao che lấp được vẻ ngoài xấu xí. Bao nhiêu chàng trai tuấn tú tài giỏi đều chỉ muốn lấy được cô gái mồ côi làm vợ. Đến nước này, mụ không sao chịu đựng nổi. Mụ dì ghẻ sôi máu, xấn xổ vào cô gái đáng thương mà tru tréo, đánh đập:

– Con ranh kia, sao mày cứ luẩn quẩn trước mắt tao. Đồ lười chảy thây. Biết kiếm việc gì cho mày làm bây giờ, không kẽ ra sông giặt đống giẻ rách vứt ngoài ngõ. Mà này, chiếc váy đẹp thế này, mày ăn cắp ở đâu vậy. Nói mau.

Mụ dì ghẻ thẳng tay đánh cô con chồng. Mụ không ngớt gào thét:

– Nói ngay, đồ thối thây, thằng khốn nạn nào cho mày chiếc váy đó hả.

– Mẹ ơi! Con xin mẹ. Chẳng có gã đàn ông nào cho con cả, mà chính của một bà già cho con đấy chứ!

Nghe thấy thế, mụ dì ghẻ nghiến răng ken két quát lên:

– Bà già? Làm gì có bà già nào mà lại tốt bụng quá vậy. Thôi, nói thật đi, tao tha cho.

– Thưa mẹ! Con nói thật đấy, con chẳng biết bà già ấy là ai nữa. Hôm ấy, con ra sông giặt quần áo cho mẹ và em, bỗng có một và cụ rách rưới, bẩn thỉu đứng bên cạnh con phều phào xin nước uống. Nước sông đục ngầu nên con lấy ống nước đem theo đưa cho bà cụ. Bà cụ uống nước xong liền cho con cái bọc nhỏ, bảo là thưởng cho lòng tốt của con. Mở ra thấy chiếc váy đẹp này, con định trả lại cho bà cụ, nhưng không thấy bà đâu nữa.

Mụ di ghẻ nghĩ: “Có lẽ đúng thế, con nhãi này chắc không dám nói dối. Thảo nào bấy lâu nay người làng cứ bàn tán xôn xao là có một bà tiên nào đó. Đúng là bà tiên ấy đã cho con ranh chiếc váy đó. Vậy ta phải cho con gái ta ra sông để xin bà tiên cho nó xinh đẹp được không”.

2. Sự tích con cua

Thế là từ ngày ấy, cô gái mồ côi không phải đi giặt nữa. Con gái riêng của mụ thay thế công việc không lấy gì dễ dàng đối với cô ta. Nhưng mong muốn được gặp bà tiên để xin cho mình đỡ xấu đã thôi thúc cô ta. Ngày nào cô cũng ra sông với vài cái khăn nhỏ, hy vọng gặp được bà tiên nọ.

Thế rồi hôm ấy, một buổi sáng đẹp trời. Mây trôi bồng bềnh, chim sơn ca hót véo von, hoa thi nhau khoe sắc. Cô gái đỏng đảnh õng ẹo đi ra sông để giặt. Cô thấy mộ bà cụ lạ mặt xuất hiện. Nhìn thấy bà cụ, cô gái kiêu kỳ định lấy bầu nước của mình ra đưa cho bà. Bà cụ tới gần bảo:

– Chào cô gái! Vạt váy của tôi lấm bùn, cô làm ơn lấy nước gột cho tôi với.

Cô gái đỏng đảnh cong cớn đáp:

– Cái mụ già bẩn thỉu này. Bà nghĩ tôi là gì mà bảo tôi làm cái việc ghê tởm ấy. Dạng bà xách dép cho tôi còn chưa xứng.

– Chà! Đúng là một đứa con gái hư hỏng, hỗn láo. Con bé này không giống con bé kia.

– Sao, bà biết chị gái tôi à?

Cô gái đỏng đảnh hốt hoảng kêu lên. Cô ta hiểu là mình đã phạm sai lầm không thể cứu vãn được. Thế là công toi mấy ngày mình phải chịu khổ sở. Cô gái mở miệng định xin bà cụ tha lỗi và cầu xin cụ cho mình được xinh đẹp thì bà cụ đã nghiêm sắc mặt.

– Một con người có tâm hồn xấu xí thì không thể trở thành người con gái xinh đẹp được. Lũ các ngươi phải bị trừng phạt.

Bà cụ nói xong thoắt biến mất như chưa từng xuất hiện ở đấy. Liền sau đó, cô gái đỏng đảnh cũng biến mất. Ở chỗ cô ta vừa đứng, xuất hiện một con vật nho nhỏ, xám xịt, chân cẳng tua tủa. Đến nay cứ thấy người lại gần con vật đó lại vội lủi xuống sông. Đó chính là con cua.

Truyện sự tích con cua – chúng tôi –

[alert style=”danger”]

[alert style=”danger”]

[/alert]

Sự Tích Con Sam

Truyện sự tích con Sam

Sự tích con Sam là câu chuyện cổ tích Việt Nam, kể về nguồn gốc con Sam và ca ngợi tình nghĩa vợ chồng thủy chung, son sắt gắn bó với nhau trong hoạn nạn.

1. Người vợ thủy chung đi tìm chồng

Ngày xưa có hai vợ chồng một người đánh cá nghèo. Một hôm người chồng ra khơi với bạn nghề. Không may có một trận bão rất lớn nổi lên giữa lúc họ đang thả lưới. Không một người nào thoát khỏi tai nạn.

Tin dữ về đến làng, tất cả mọi gia đình đánh cá đều đau khổ. Tiếng khóc lan đi các nhà. Riêng người đàn bà lòng đau như cắt. Như điên như cuồng, bà bỏ nhà ra đi, hy vọng tìm thấy chồng. Bà cứ theo bờ biển đi, đi mãi. Trải qua hai ngày đến một hòn núi lớn. Bà trèo lên rồi vì mệt quá ngủ thiếp dưới một gốc cây.

Đang ngủ bỗng có một tiếng nổ dữ dội. Bà choàng dậy thấy một ông lão đầu tóc bạc phơ đứng trước mặt mình, hỏi:

– Người là ai mà dám đến nằm trước nhà ta?

Người đàn bà mếu máo đáp:

-Tôi đi tìm chồng. Cụ làm ơn chỉ giúp kẻo tôi nóng lòng nóng ruột quá!

Cụ già nói:

– Ta là thần Cây. Thấy nhà ngươi chung tình ta rất thương. Vậy ta báo cho biết là chồng ngươi còn sống, hiện ở ngoài hải đảo.

Nói rồi, ông cụ trao cho người đàn bà một viên ngọc và bảo:

– Ngươi hãy ngậm viên ngọc này vào miệng thì sẽ bay qua được biển để gặp chồng. Nhưng phải nhớ là nhắm mắt ngậm miệng kẻo rơi ngọc mà nguy đó.

2. Câu chuyện Sự tích con Sam biển

Ông cụ nói xong biến mất. Bà ta lấy ngọc ngậm vào miệng và nhắm mắt lại. Tự nhiên trời bỗng nổi gió ù ù. Bà thấy người như nhẹ bỗng, hai bên tai nghe tiếng vo vo. Được một lúc sau thấy chân chấm đất, bà mở mắt ra thì thấy mình đang đứng trên một bãi cát lạ mà gió bấy giờ đã lặng. Trông thấy chồng ngồi co ro trên bãi, bà mừng quá. Hai vợ chồng hàn huyên một hồi lâu rồi mới tính chuyện trở về làng cũ.

Người chồng ôm ngang lưng vợ để vợ đưa qua biển cả. Lòng người vợ sung sướng không thể nói hết. Vì thế, bà ta đã quên mất lời của thần Cây dặn. Miệng mắc ngậm ngọc nhưng bà vẫn cố hỏi chuyện chồng. Đột nhiên viên ngọc văng ra giữa không trung. Bà chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi cả hai vợ chồng đều sa xuống biển. Rồi đó họ hóa thành những con sam.

Ngày nay, những con sam thường đi cặp đôi ở dưới nước, lúc nào con sam đực cũng ôm lấy con sam cái như khi chồng ôm vợ để bay qua biển.

Tục ngữ có câu “Thương như sam”, là do truyện này mà ra.

Đôi nét về con Sam biển

Sam biển là một loài hải sản có 6 đôi chân và 4 mắt, trong đó có hai mắt lồi ra ở bên thân thể và hai mắt còn lại ở trên đầu nằm sát vào nhau. Chúng được phân bố ở các vùng ven biển, chủ yếu là các dải cát tại khu vực có thủy triều cao. Sam biển sống thành từng cặp cho đến hết đời.

Mỗi cặp sam đẻ nhiều trứng từ tháng 4 đến tháng 7, tháng 8 và sau khi đẻ trứng, con sam cái sẽ bò đi nơi khác.

Ở Việt Nam, Sam biển được phân bố nhiều ở các vùng biển Quảng Ninh, Hải Phòng, Khánh Hóa, Bình Thuận,… Hai loài sam phổ biến nhất ở nước ta là Tachypleus tridentatus và Carcinos corpius rotundicauda.

So với cua, tôm thì loài sam biển là loài hải sản không đắt đỏ bằng, tuy nhiên, giá trị mà nó mang lại đối với y học thì ít có loài nào sánh bằng. Chúng được dùng trong một số bài thuốc chữa bệnh suyễn, mụn nhọt, chữa bỏng, chữa ho, chữa rong huyết khi có thai. Đặc biệt, máu sam còn có tác dụng vô hiệu hóa vi khuẩn độc hại. Ngành y tế đã sử dụng máu sam để kiểm tra các loại thuốc chích, vaccine hay dụng cụ y tế xem chúng có bị nhiễm vi khuẩn gram âm nguy hiểm hay không.

Theo văn hóa dân gian Việt Nam, nguồn gốc của loài này được kể lại qua câu chuyện Sự tích con Sam bên trên.

Sự Tích Con Trâu

Câu chuyện Sự tích con Trâu

Sự tích con Trâu là truyện cổ tích Việt Nam, giải thích cho các bạn nhỏ biết vì sao cỏ lại mọc ở khắp mọi nơi và nguồn gốc xuất hiện của con Trâu ngày nay.

Con Trâu là đầu cơ nghiệp – Tục ngữ Việt Nam –

1. Vị thần gieo hạt giống

Ngày xửa ngày xưa, Ngọc Hoàng, vị vua trên thiên đình đã tạo ra trái đất và để cho loài người cùng muông thú chung sống cùng nhau.

Ngọc Hoàng rất hài lòng khi hai loài sống hòa hợp với nhau nên đã sai một vị thần xuống trần gian gieo trồng lúa, đậu và một vài loại ngũ cốc khác để giúp cho muôn loài có thức ăn. Ngọc Hoàng để các loại hạt giống vào trong một cái túi bằng vàng và căn dặn vị thần gieo chúng dọc theo trái đất.

Sau đó, ngài đưa cho vị thần thêm một chiếc túi khác có chứa các hạt cỏ dại dành cho các loài thú và bảo ông ta gieo chúng vào những nơi mà hạt giống của loài người không nảy mầm. Ngọc Hoàng tin rằng tất cả con người và muông thú mà mình đã tạo nên sẽ không bao giờ bị đói nhờ vào các hạt giống này.

Vâng lệnh Ngọc Hoàng, vị thần mang theo hai chiếc túi vàng xuống trần gian. Khi vừa xuống trần gian, vị thần lập tức rải hạt giống xuống một vùng đất rộng lớn. Ông ta nghĩ nếu hoàn thành nhiệm vụ sớm chừng nào thì càng được trở về thiên đình sớm chừng đó. Nhưng ngạc nhiên thay, cỏ dại bắt đầu mọc lên nhanh chóng từ những nơi vị thần vừa rải hạt giống. Vị thần lập tức nhận ra mình đã lấy hạt giống nhầm túi và nhanh chóng sửa sai bằng cách rải lại các hạt giống ngũ cốc từ chiếc túi kia.

Trong lúc vội vã, vị thần đã làm vỡ các hạt giống mà Ngọc Hoàng đã cố tình tạo ra với kích thước thật lớn để cây trồng có thể mọc lên dễ dàng thành những mảnh nhỏ. Ông ta lập tức gieo các hạt giống nhỏ xíu này xuống các vùng đất mà cỏ dại đã mọc lên.

Tuy nhiên, đã quá muộn để vị thần có thể sửa chữa được lỗi lầm của mình. Cỏ dại mọc nhanh hơn các loại ngũ cốc và hấp thu hết lượng nước, không khí và ánh mặt trời dùng để nuôi dưỡng ngũ cốc. Nhận thấy không còn cách nào để khắc phục được tình trạng này nữa, vị thần quyết định trở về trời. Do e ngại Ngọc Hoàng, ông ta đã không hé một lời nào về việc mình đã làm.

2. Sai lầm của vị thần và câu chuyện sự tích con trâu

Không lâu sau, loài người bắt đầu kêu ca về nạn đói. Họ thắc mắc với Ngọc Hoàng tại sao các loài vật lại có một vùng đồng cỏ rộng lớn trong khi con người chỉ có một chút ít ngũ cốc. Họ cũng phàn nàn quá trình gieo trồng hết sức mệt nhọc và mất nhiều thời gian bởi các loại hạt giống quá bé. Ngọc Hoàng liền truy hỏi nguyên nhân gây nên những lời than phiền của loài người. Sau khi biết được những tai hại gây nên bởi vị thần, Ngọc Hoàng đã quở trách ông ta về những sai lầm của mình.

Mặc dù Ngọc Hoàng có một trái tim bao dung nhưng những thiệt hại mà vị thần gây ra lần này quả thật quá lớn. Ngài đã quyết định trừng phạt vị thần để ông ta biết được lỗi lầm của mình. Sau khi biến vị thần thành một , Ngọc Hoàng đã nói:

– Sai lầm của ngươi đã làm cho cỏ dại mọc lên nhiều hơn các loại cây trồng và ngũ cốc. Ngươi buộc phải ăn hết chúng vì chúng chẳng có ích gì cho loài người cả. Bên cạnh đó, bởi vì ngươi khiến cho loài người phải lao động vất vả hơn, ngươi sẽ phải ở lại trần gian vĩnh viễn để giúp những người nông dân cày cấy trên cánh đồng.

Thậm chí cho đến nay, trâu vẫn bị đưa ra xa nếu người ta thấy nó đi vào các ruộng lúa. Tuy nhiên, trâu vẫn được coi trọng vì nó đã từng phục vụ Ngọc Hoàng vào thời xa xưa. Mặc dù hình dáng không được đáng yêu lắm nhưng trâu chính là một vị thần khốn khổ bị trừng phạt mãi mãi do một lỗi lầm nhất thời.

Truyện cổ tích Sự tích con Trâu – chúng tôi –

Câu chuyện Sự tích con Trâu trên trần gian [Truyện cổ miền núi]

Sự tích con Trâu trên trần gian là truyện cổ tích các dân tộc thiểu số Việt Nam cho chúng ta thấy vì sao con Trâu của Trời lại xuất hiện dưới trần gian.

1. Bác nông dân và Trời

Ngày xưa, Trời có một con Trâu cái. Trời thấy nuôi Trâu thì không có lợi mà để Trâu dùng vào việc cày bừa thì Trời lại không biết làm ruộng. Trời bèn nghĩ ra một cách là cho loài người mượn Trâu. Trong khi ấy, bác nông dân biết làm ruộng nhưng lại không có Trâu. Bác đánh bạo leo dốc lên hỏi thuê Trâu của Trời. Trời bảo:

– Ta cho anh thuê Trâu, nhưng anh phải trả hoa màu cho ta.

Không còn cách gì khác, bác nông dân đành nhận lời và dắt Trâu về. Từ đó, hàng ngày, bác ra sức cùng Trâu cày bừa. Mồ hôi của người và vật đổ xuống, thấm cả luống cày, mà đến mùa, Trời lại dâng nước lên cướp hoa màu đem đi hết. Không chịu được cảnh lấy tô trâu của Trời, bác nông dân đã nhiều lần xinh Trời nới tay cho, nhưng lần nào Trời cũng nói:

– Còn thuê Trâu của ta, ta còn lấy hoa màu. Bao giờ trả Trâu cho ta thì mới hết nợ.

Càng làm vất vả, bác nông dân càng đói rét. Một hôm, sau khi bàn bạc cẩn thận với mọi người, bác quyết đem Trâu đi trả Trời. Đường lên Trời vừa dốc vừa nhiều bùn, bác và Trâu đi khó nhọc lắm mới đến nơi.

Vừa đến cửa nhà Trời, bác lên tiếng:

– Từ nay tôi chẳng công nợ vay mượn gì của Trời. Trời đừng đến lấy thóc lúa của tôi nữa.

Trời cười đáp:

– Để Trâu đấy cho ta. Anh chẳng thuê đã có người khác. Thôi về đi!

2. Sự tích con Trâu trên trần gian

Bác nông dân nghĩ đến bao nhiêu thóc lúa của mình làm ra trong mấy năm bị Trời cướp không cả. Bác thấy cần phải lấy con Trâu của Trời để bù cho chỗ Trời đã cướp không của mình.

Bác nắm lấy đuôi Trâu giật lùi xuống dốc. Cứ như thế, bác dắt Trâu về tới nhà mà Trời không biết.

Chiều hôm đó, không thấy Trâu đâu. Trời vội vàng chạy đi tìm. Đến nhà bác nông dân, trời thấy con Trâu đang ăn cỏ ở trước cửa. Trời hỏi:

– Anh đã dắt con Trâu này của ta đi phải không?

Bác nông dân đáp:

– Tôi đem trả Trâu cho Trời. Trời đã nhận rồi. Con Trâu này tôi chịu khó cày cấy dành dụm mãi mới mua được đấy.

Trời không tin cứ nằng nặc đòi. Sốt ruột, bác nông dân liền dắt Trời lên dốc. Vừa đi, bác vừa chỉ xuống bùn:

– Đấy Trời xem, chỉ có vết chân Trâu đi ngược lên nhà Trời, làm gì có dấu chân Trâu đi xuống mà Trời bảo tôi dắt con Trâu của Trời.

Không biết nói thế nào, Trời đành hậm hực quay về.

Từ đó, không ai phải mướn Trâu của Trời nữa và cái cảnh Trời dâng nước cướp hoa màu thay cho tô trâu ở các nơi miền núi cũng không còn nữa.

Sự tích con Trâu trên trần gian Nguồn: Tập đọc lớp 4 Phổ thông, tập 1, trang 78, NXB Giáo dục – 1977 – chúng tôi –

Bài thơ Con trâu [Võ Quảng]

Bài thơ Con Trâu được trích tập thơ “Thấy cái hoa nở” của Võ Quảng miêu tả đặc điểm của con Trâu và tình cảm của em nhỏ coi Trâu như một người bạn gần gũi.

Ở chơi nông trường Nhớ con Trâu mộng. Da đen láng bóng, Ức rộng thênh thênh, Đôi sừng vênh vênh, Chóp sừng nhọn hoắt. Hai tai quạt quạt, Trố mắt trâu nhìn, Nhìn em đăm đăm Mũi luôn khịt khịt…

Cỏ non em cắt, Em bó mang về, Giơ cỏ: “Mê! Mê!” Là Trâu bước đến. Cùng Trâu lui tới Như chỗ bạn bè. Hễ em vuốt ve Là Trâu… nhắm mắt. Dưới bóng râm mát Trâu đứng nghỉ ngơi, Em nhảy lên ngồi Lưng Trâu em hát.

Bài thơ Con Trâu – Tác giả: Võ Quảng Nguồn: Tập đọc lớp 2, tập 2, trang 99, NXB Giáo dục – 1978

Đôi nét về con Trâu

Trâu nhà (hay còn gọi là trâu nước) là những loài trâu đã được con người thuần hóa thuộc họ Trâu bò (Bovidae). Chúng đã được lai tạo, chọn giống chủ yếu là ở châu Á từ hàng ngàn năm để con người sử dụng trong hoạt động sản xuất, hoạt động nông nghiệp.

Trâu có sừng dài, ngắn cong khác nhau để sống phù hợp với thiên nhiên, da trâu mướt láng bóng dày, tuyến mồ hôi không phát triển và không thoát ra ngoài được nhiều để hạ nhiệt cơ thể, để giải nhiệt chúng có thói quen thích đằm mình nơi nào có nước hay sình lầy.

Trong xã hội cũ, người ta xem “Con Trâu là đầu cơ nghiệp”. Hình tượng con Trâu rất phổ biến trong văn hóa của nhiều nước trên thế giới, nhất là các nước phương Đông, trong đó có Việt Nam. Theo văn học dân gian, nguồn gốc của con Trâu được kể lại qua câu chuyện Sự tích con Trâu bên trên.

Từ khi được thuần hóa, Trâu là một trong những con vật rất gần gũi, thân thiết với con người. Hình ảnh con trâu siêng năng, cần cù gắn liền với lũy tre làng thể hiện một nét văn hóa Việt và là một biểu tượng không chính thức của Việt Nam.

Sự Tích Con Bọ Hung

Truyện sự tích con Bọ Bung

Sự tích con Bọ Hung là truyện cổ tích Việt Nam, giải thích nguồn gốc công việc hàng ngày của con Bọ Hung ngày nay – hình phạt cho tật hay quên của mình.

1. Nhà trời ban lệnh

Ngày xưa trời ở thấp lắm, thấp đến mức người trần gian giơ chày lên giã gạo cũng chạm vào bụng.

Người trần gian lại ngày một ngày đông, sáng tinh mơ đã thi nhau giã gạo, có khi đâm vào bụng trời ngay cả lúc trời còn đang say sưa trong giấc ngủ. Vào những ngày Tết nhất, đến khuya người ta vẫn còn giã gạo, trời buồn ngủ lắm mà bụng vẫn cứ bị những nhát chày thúc vào đau điếng.

Nhà trời tức lắm, nhưng không biết nên làm thế nào, bèn ra lệnh cho trần gian bớt ăn đi, may ra mới có thể yên thân được. Thế là nhà trời gọi Bọ Hung đến để truyền đi xuống trần gian.

– Ngươi hãy xuống truyền lệnh cho người trần gian rằng: Từ nay trở đi, ba ngày mới được ăn một bữa, mỗi bữa chỉ được ăn ba lưng.

Bọ Hung vốn đãng trí, nói trước quên sau. Đi bao nhiêu lần mà vẫn truyền sai lệnh, bị nhà trời quở phạt. Nhưng được cái tính ngoan ngoãn, hễ nhà trời sai thì làm ngay. Lần này Bọ Hung nhất quyết không truyền sai lệnh nữa. Nên vừa ra khỏi cửa, luôn mồm lẩm bẩm:

– Ba ngày ăn một bữa, mỗi bữa ba lưng…

2. Tĩnh đáng trí và truyện sự tích con Bọ Hung

Bọ Hung cứ thế mà đi từ trên trời xuống trần gian. Một chàng nông dân đi cấy, thấy Bọ Hung lẩm bẩm cái gì đấy liền lắng tai nghe. Rồi anh ta nấp vào sau một bụi cây, khi Bọ Hung đi qua liền hét lên một tiếng để trêu. Bọ Hung giật bắn người lên và quên khuấy những lời mình đang nói. Tức mình, Bọ Hung quay lại, định cãi nhau với anh kia, nhưng…trước hết, phải nhớ xem mình đang nói gì đã. Nghĩ mãi không ra, anh kia bèn nhắc:

– Có gì đâu, mày đang nói : “Một ngày ăn ba bữa, còn ăn vặt không kể”.

Bọ Hung mừng rối rít, quên cả việc định đôi co với anh chàng kia và cứ tiếp tục đi. Vừa đi miệng lại vừa lẩm bẩm:

– Ngày ăn ba bữa, còn ăn vặt không kể …

Nghe nói có Bọ Hung mang lệnh nhà trời xuống, vua tôi trần gian và cả một đám đông cận thần ra nghênh đón để nhận chiếu chỉ. Khi nghe Bọ Hung nói:

– Ngày ăn ba bữa …

Vua tôi trần gian nghe hoảng quá, ăn nhiều như vậy thì làm bao nhiêu cho đủ. Trước ăn mỗi ngày có hai bữa đã phải giã gạo làm trời mất ngủ, kỳ này chắc nhà trời càng quở trách ta đây.

Bọ Hung truyền lệnh xong liền trở lại về trời. Nhà trời thấy từ ngày truyền lệnh cho người trần gian ăn ít đi, mà sao lại giã gạo nhiều hơn trước. Lấy làm lạ, trời bèn triệu vua trần gian lên hỏi nguyên do.

Vua trần gian kể lại khi nhận lệnh các quần thần đều đến đông đủ để nghe chiếu chỉ của nhà trời do Bọ Hung truyền xuống là phải ăn nhiều hơn trước. Bấy giờ nhà trời mới vỡ lẽ việc Bọ Hung truyền sai lệnh.

Trời tức quá, gọi Bọ Hung đến và đánh cho một trận. Sau đó, cắm cái xẻng vào đầu, đẩy đi làm nghề xúc phân. Từ đó, Bọ Hung phải đi hót phân không kể đêm ngày. Và câu chuyện sự tích con Bọ Hung được bắt nguồn từ đấy.

Lệnh đã truyền đi, không thu lại được nữa, dân chúng hạ giới ngày đêm giã gạo không ngơi tay. Nhà trời mất ăn mất ngủ liên miên, đành phải chuyển lên thật cao, để con người không còn có thể chạm tới được nữa.

Giới thiệu về loài vật trong truyện sự tích con Bọ Hung

Bọ Hung có tên tiếng Anh là dor-beetle hoặc dung-beetle là một nhóm các loài bọ cánh cứng thuộc họ Scarabaeoidea, bộ Bọ cánh cứng.

1. Hình dáng, cấu tạo

Cũng giống như cái loài côn trùng khác, cơ thể Bọ Hung chia làm 3 phần: đầu, ngực, bụng. Đầu có cặp râu và cái sừng cứng chắc, dùng để tự vệ và phô trương trước bạn khác giới. Ngực gắn sáu cái chân và đôi cánh cứng tựa như chiếc áo chống đạn, che kín cả phần trên của ngực và bụng.

Thân hình con Bọ Hung thô thiển, đầu dạng cái mai, chân trước dạng cái xẻng và đầu nhọn hơi cong. Hình dạng thân hình đó hết sức thích hợp cho công việc của chúng và không phải dùng hết sức lực.

Loài Bọ Hung có một sức mạnh phi thường, chúng có khả năng nâng được nặng gấp 8 lần trọng lượng cơ thể. Nếu chúng có kích thước như con người thì việc nâng một chiếc xe tăng chỉ là việc rất dễ dàng.

2. Sinh sản của Bọ Hung

Vào mùa sinh sảnh, Bọ Hung thường bay đi bay lại là là trên mặt đất để tìm đống phân tươi. Khi phát hiện ra một đống phân, chúng liền hạ xuống, lấy đầu tựa như cái xẻng và chân trước xúc phân ướt và đất ướt gộp lại với nhau rồi ve thành viên bi đẩy về phía trước. Viên phân càng lăn càng lớn. Khi đẩy, thường thì con đực ở phía trước và lấy chân sau đẩy viên phân về phía sau theo kiểu bò lùi lại; còn con cái bám ở phía bên cục phân, để mặc cho con đực hoàn thành công việc.

Sau khi đã chọn được địa điểm thích hợp, chúng dừng lại, đào đất chỗ dưới viên phân, tạo thành một cái lỗ và lấp viên phân lại. Sau đó, con cái sẽ đào một cái lỗ trên viên phân, đẻ trứng vào đó, rồi cẩn thận lấp lớp đất dày sao cho cuối cùng bằng với mặt đất mới thôi. Tiếp đó chúng lại vội vàng làm viên phân thứ hai ở chỗ khác để đẻ trứng. Những viên phân chính là chất dinh dưỡng chuẩn bị cho con non sắp ra đời.

Người đã tính được, một đôi Bọ Hung chỉ cần 30 giờ đã có thể vần đi được 1000 milimet khối phân tươi vùi xuống. Vì thế, chúng là động vật rất có ích trong việc bảo vệ mội trường.

Bọ Hung đẻ ra ấu trùng, một thời gian sau chúng chuyển hóa thành nhộng rồi biến thành Bọ Hung.

Bạn đang xem bài viết Sự Tích Con Cua trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!