Xem Nhiều 12/2022 #️ Thơ, Cao Dao Tục Ngữ Về Sắc Đẹp, Nhan Sắc / 2023 # Top 13 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 12/2022 # Thơ, Cao Dao Tục Ngữ Về Sắc Đẹp, Nhan Sắc / 2023 # Top 13 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Thơ, Cao Dao Tục Ngữ Về Sắc Đẹp, Nhan Sắc / 2023 mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Có những bài thơ, ca dao, tục ngữ nào hay về sắc đẹp nhỉ?

Thơ, ca dao tục ngữ về sắc đẹp, nhan sắc

Thơ về nhan sắc 1: Nhan sắc mỹ phẩm

Sự hào nhoáng của nhan sắc Được trưng bằng mỹ phẩm Tiền! Điểm con thì định đoạt bằng tiền Địa vị của chồng đổi bằng nhan sắc mỹ phẩm Sự vương giả kiếm được qua thứ trời ban Trong sạch của thánh thần Hảo tâm của ma quỷ Định đoạt bằng nhan sắc mỹ phẩm Thiên đường ở đâu Địa ngục ở đâu Thánh thần và ma quỷ Trong căn nhà lộng lẫy toàn bằng mỹ phẩm Cửa đóng… tiếng vỡ của đồ vật Đám trẻ con kháo nhau Nhiều chuyện… Hai đứa trẻ Đứa nào theo ai… Sự vương giả mỹ phẩm Như khói mỏng manh

“Nhan sắc mỹ phẩm” chỉ với tựa đề bài thơ ta cũng đã thấy được nhan sắc đi liền với mỹ phẩm như thế nào. Bài thơ tác giả không nói về nhan sắc nhiều mà nói về sự hào nhoáng của nó. Đọc bài thơ ta có thể cảm nhận được ý của tác giả muốn nói rằng nhan sắc không là tất cả mà chúng ta cần phải sống sao cho không dằn vặt với lòng mình.

Thơ về sắc đẹp 2: Sắc Đẹp

Sắc đẹp đâu là chất men say Sao ta say xỉn suốt đêm ngày Hè đang nóng nực, tâm hồn lạnh Bỗng lá thua buồn khẽ chao bay.

Thơ về sắc đẹp 3: Vị Thần Sắc Đẹp

Hỡi bóng đêm sâu lắng của ta ơi Có thấy không cô gái từ trời? Xem kìa, ngôi sao trong mắt nàng cháy sáng Sưởi ấm cả một vùng lạnh giá trong ta.

Nàng mang đôi cánh của niềm vui, hạnh phúc Khắp muôn loài đang hát tụng vinh quang Hỡi cô gái, vị thiên thần sắc đẹp Chúa tạo ra nàng từ những cánh sen non.

Nàng đến thế gian, thế gian đầy tội lỗi Bỗng trở nên bầy chiên nhỏ hiền lành Ngay cả ta vị Sa Tăng hung bạo Bỗng như trẻ thơ, ngoan ngoãn dưới chân nàng

Ta xin từ bỏ địa ngục đêm đen Để bước bên nàng về nơi ánh sáng Ta nguyện suốt đời làm tên nô lệ Cho vị thần sắc đẹp của ta.

“Vị thần sắc đẹp” mà tác giả đang nói ở đây chính là người yêu của mình. Tác giả ví người yêu của mình như là “vị thần sắc đẹp”, cho ta thấy được người con gái ấy rất đẹp và hấp dẫn. Ngoài ra tác giả còn dành tình yêu thương của mình cho người con gái này rất nhiều qua câu thơ “Ta nguyện suốt đời làm tên nô lệ/Cho vị thần sắc đẹp của ta”

Thơ về nhan sắc 4: Nhan Sắc

Em có khuôn mặt nhìn nghiêng tuyệt mỹ: Trán, mũi, cằm đường nét thiệt thanh tao Má nhung tơ phơn phớt sắc anh đào, Môi tươi thắm cười phô hàng răng ngọc…

Óng ả mềm tuôn đây làn suối tóc Chảy lan tràn trên đôi ngực, bờ vai. Bàn tay xinh nhỏ nhắn, ngón tay cài… Tay em nói còn nhiều hơn lời nói.

Em e lệ nhìn qua rèm tóc rối, Ta mơ màng ngỡ gặpThuỷ Băng Tâm. Tình xa xa mà say đắm hơn gần, Càng ngăn cách lại càng thêm quyến rũ.

Tình chẳng ngỏ, em ầm thầm ấp ủ… Chừ lên men nồng thắm biết bao nhiêu! Kề bên em, hồn ta bỗng xiêu xiêu, Em không đỡ, hẳn là ta gục ngã.

Ôi, Nhan Sắc! Ôi, phép mầu kỳ lạ! Đắm hồn người không cần bả phong lưu. Một miệng cười, một mắt liếc, một môi yêu… Em thu cả hồn ta vào khoé mắt.

Ta thua rồi… Ta đầu hàng Nhan Sắc! Cầm tay em… bằn bặt ngất ngây say.

Từ thuở hồng hoang lịch sử tới nay dù cho sự tiến hóa của con người đã từng bước tiến theo sự chinh phục không gian, sự tôn thờ nhan sắc người phụ nữ vẫn là câu chuyện hàng đầu được đề cập tới.

Thơ về nhan sắc 5: Nhan sắc

Trời có những buổi bình minh êm lặng, Phấn hồng non phơn phớt dải chân mây; Nhưng cô em có đôi má hây hây Làm phai nhạt cả màu tươi buổi sáng.

Trời có những dải mây huyền thấp thoáng Như vấn vương lưu luyến quyện lòng ai; Nhưng khi cô buông áng tóc mây dài Cho tay gió lướt bên thềm mơn trớn. Lòng ta cũng chuyển theo làn sóng lượn.

Đã biết bao phen những buổi chiều thu, Ta bâng khuâng tìm cảnh mộng bên hồ, Nhưng ta chỉ tiếc khi ngồi lặng ngắm Đôi mắt cô em như say, như đắm, Như buồn in hình ảnh giấc mơ xa.

Vườn trần gian, dù thâu góp cả muôn hoa, Lấy một nét cười mừng chim với gió, Cũng không thắm tươi, say sưa, rực rỡ Bằng khi cô hé cặp môi xuân Mà lả lơi cười cợt với đông quân.

Nhưng em ơi, vẻ xanh tươi trong trời đất Tuy đến hạn u tàn, song chẳng mất: Đông qua, lại thấy xuân sang, Còn vẻ đẹp giai nhân, đắm đuối rỡ ràng, Gồm những áng tinh hoa bao cảnh sắc,

Phải đâu cũng lâu bền như non nước? Một ngày kia, em ngắm lại dung nhan, Em sẽ cùng ta buồn trách thời gian, Tiếc cảnh vui qua, tiếc mầu rực rỡ Của xuân đời ngàn năm không về nữa

Vậy thì yêu đi, vui mãi, bạn lòng ơi! Để khi ánh quang minh soi má hồng phai, Thấy áng tóc điểm thưa mầu sương bạc, Thấy nét thắm miệng hoa dần đã nhạt, Nước hồ thu đôi mắt đã mờ;

Em vẫn còn giữ được tấm lòng xưa. Vì, em ơi, khi nặng mang tình ái. Thì xuân sắc nắng sương tuy dầu giãi, Ngày xuân xanh khe khắt vô tình qua, Nhưng lòng xuân muôn tuổi vẫn không già.

Thế nào là một phụ nữ đẹp, điều này thiết nghĩ khó mà đưa ra một mẫu số chung của tiêu chuẩn, bởi thẩm mỹ quan mỗi người một khác nhau, vả chăng vẫn một mẫu người đó, xét ra có những điểm cần bổ khuyết, nhưng bởi lui tới nhau thường xuyên mà những dạng hình nó đã biến đổi khác.

Thơ về nhan sắc 6: Nếu Trời Phú Cho Nhan Sắc

Mặc nàng khóc lóc, Chẳng nghĩa gì đâu…

Nếu trời phú cho nhan sắc Sẽ được suốt đời hạnh phúc.

Em ơi, số dù cay đắng, Dù em khốn khổ, đoạn trường, Dù em muôn phần cố gắng, Cũng không cãi nổi phương ngôn.

Mọi thứ trái tim chinh phục, Họ vẫn bảo: Nhờ nhan sắc.

Dù em dịu dàng, nhẫn nại, Thuỷ chung – cũng ích gì đâu. Họ bảo: hạnh phúc không tim, Hồng nhan nhẫn tâm, – họ bảo.

Biết em được yêu, họ nói Công nhờ nhan sắc mà thôi.

Em lấy chồng thì họ bảo Hồng nhan tính toán, không yêu. Bao nhiêu tốt lành họ đổi Cho là đen tối bao nhiêu.

Nếu em kiêu hãnh vì chồng, Họ bảo: cần nên mới thế. Lỡ chồng chẳng may mất sớm, Thể nào em cũng lâm nguy.

Quên đi – họ bảo:không yêu. Không quên – họ kêu: giả tạo.

Họ bảo: mặc cho khóc lóc, Cô nàng chẳng nghĩa gì đâu.

Nếu không than thở công khai, Chẳng ai biết em khổ sở, Chẳng ai hay em ngoài phố Nỗi niềm u uất đè vai.

Với họ, hồng nhan phải chịu Sự chi cũng hợp lẽ trời.

Anh chẳng giận, khi ngờ vực Em nhìn chăm chắm vào anh. Đã hồng nhan mà hạnh phúc Chỉ tin ở những gian nan.

Giá mọi sự đều biết trước Chắc từ bé thôi nhan sắc.

Có thể em sẽ hạnh phúc, Có thể rồi lại tai ương, Có thể sau anh, em sống Cũng đành chịu lý phương ngôn:

Nếu trời phú cho nhan sắc Sẽ được suốt đời hạnh phúc.

Bài thơ là nỗi niềm của một người phụ nữ không có nhan sắc đẹp như bao người phụ nữ khác. Tác giả an ủi người phụ nữ bằng như vần thơ, với sự cảm thông và chia sẽ.

Thơ hay về nhan sắc 7: Nhan Sắc

Em như lá nhởn nhơ xanh Bước qua quạnh quẽ chiều hanh ráng hồng Ngày Xuân sắp sửa rêu phong Suối nguồn đâu cứ ngược dòng quanh đây

Hồng nhan thắp lửa riêng tây Mai sau nếu có đọa đầy cũng xin…

“Vẻ đẹp nằm trong mắt của người ngắm nhìn”. Mỗi người có những chuẩn mực riêng về cái đẹp, ai đó có thể bình thường trong mắt người này nhưng lại lộng lẫy trong mắt người khác. Sắc đẹp vô cùng quan trọng đối với người phụ nữ nhưng còn tuyệt vời hơn nếu nó sánh đôi cùng với nhân cách.

Thơ hay về nhan sắc 8: Nhan Sắc Em Thường Lắm

Nhan sắc em thường lắm, Căn nhà em nghèo nàn, Em – đàn bà xứ đảo Tới đây từ xa xăm.

Từng sống chẳng cần ai, Chàng đến, liền mất ngủ. Em đốt cả nhà cửa Nấu hầu chàng tối nay.

Đưa mắt – thành quen thuộc, Bước vào – hóa người thân. ở quê em phong tục Giản dị thế ngàn năm.

Hễ yêu là có thể Hái trăng thẳng tự trời. Nếu đi thì đi hẳn Như chưa hề lứa đôi.

Di tích thành lưỡi dao Cứa lòng em rỉ máu. Ngày người sau tìm đến Có kịp lành vết đau?

Bài thơ là nói về một người con gái ở xứ đảo, với tựa đề “nhan sắc em thường lắm” cũng đủ cho ta thấy được sự cảm thông của tác giả dành cho người con gái xứ đảo. Mặc dù nhan sắc thường thôi nhưng người phụ nữ xứ đảo lại mang một nét đẹp giản dị và tinh khôi,

Thơ về sắc đẹp 9: Sắc Đẹp

Đây sắc đẹp như nghìn trăng hợp cẩn Đôi mắt buồn giết chết bóng trời đêm Màu máu đỏ trang điểm cặp môi mềm Hồn cẩm thạch chìm trong hồ bán nguyệt Xác là châu, mà tình là diễm tuyệt Của hương hoa lưu luyến buổi hôm đầu Của chân lý ngời ra dưới biển sâu Tấu thần nhạc cho người tiên ngã ngớn. Ôi sắc đẹp ngày đêm còn ngự trị Cõi nguyệt trì như thánh nữ Hằng Nga Từng chỉ máu vọt ra khỏi làn da Trong hư thực làm sao ta nhận biết. Này sắc đẹp, mi là hoa tinh khiết Những lời thơ chết dưới ngón chân người Những lờI thơ man dại trước nụ cười Và trí não thèm hơn mùi hoa lệ.

Thơ về sắc đẹp 10: Sửa Sắc Đẹp

Được sửa dại gì chẳng chịu ưng Sửa cho hoàn thiện đẹp như xuân Đừng sửa làm sao thành người lạ Về nhà, ba má nhận hỏng ra

Sửa tí cho đời thắm thêm hoa Sửa luôn cả nết, đẹp mọi nhà Chứ mà sửa lắm thành bức tượng Lạnh lùng như đá chẳng ai thương

Sửa lắm coi chừng sửa mất duyên Rồi không như ý lại mất tiền Hay thành cô gái xài bằng điện Mắt hí, trợn trừng ngó láo liên

Sửa sao thanh đẹp cứ tự nhiên Lạm dụng làm chi sẽ lắm phiền Cái đẹp muôn đời thua cái nết Không nết, sửa nhiều chết cái duyên

Thôi thì mỗi thứ thêm bớt tí Mày ngài, mắt ngọc, dễ thương đi Đừng ham dao kéo mà xấc láo Tốn tiền, thêm tật lại càng đau…

Mỗi thời đại người ta nhận định khác nhau về định mức sắc đẹp, đó chưa nói tới bàn tay phẫu thuật của các nhà thẩm mỹ học tạo dựng nên. Nhưng dù xưa hay nay quan niệm người đàn bà đẹp, đương nhiên cả tinh thần lẫn thể xác, người ta dường như vẫn không sai khác quan niệm mấy

Thơ về sắc đẹp 11: Đẹp

Đẹp mày đẹp mặt đẹp tay chân Đẹp dáng đẹp lưng đẹp toàn thân Xiêm y lấp lánh trong tuyệt đẹp Trai tráng làng ta muốn lên gân

Sắc đẹp xưa nay tựa ngàn cân Bao lần đè nén mọi rõ phân Chuyện sai ra đúng dời công lý Oan tình thành tội tại mỹ nhân

Nghiêng thành đổ nước, luận hôn quân Anh hùng mạc vận, bởi tài nhân Nam nhi chi chí còn đâu nữa ? Điêu Thuyền Lữ Bố đã tỏ phân

Dương phi tuyệt lắm một giai nhân Đường Minh Hoàng đế tặng hồng ân… Lộc Sơn khí phách oai hùng tướng Không thoát tội danh phản nghịch quân

Sắc đẹp thời nay nếu đem cân Chẳng kém Tây Thi đại mỹ nhân Anh pho to shop mà giúp sức Rạng rỡ tinh khôi gấp ngàn lần

Anh hùng đa số lụy mỹ nhân Từ thời thiên cổ đến cách tân Trai thời không khéo là mạc vận Đi đứng làm ơn giữ tay chân !!!

Nếu dòm và ngó quá trân trân Rất dễ làm ta bị hư thân Đường về thăm thẳm xa dịu vợi Hạnh phúc bên ta treo ngàn cân…

Bài thơ dùng những bài học của các tướng sĩ Trung Quốc khi xưa để nói rằng “anh hùng khó qua ải mỹ nhân” cho dù là trước đây hay bây giờ gì cũng vậy “từ thời thiên cổ đến cách tân”. Bài thơ với ý nghĩa khuyên răng mỗi người con trai cần phải tỉnh táo đừng để nhan sắc mê muội làm lu mờ.

Ca Dao Tục Ngữ về nhan sắc, sắc đẹp

1.

Tốt gỗ hơn tốt nước sơn Xấu người đẹp nết còn hơn đẹp người.

2.

Thiên địa phong trần Hồng nhan đa truân

3.

Thuở trời đất nổi cơn gió bụi Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên

4.

Lạ gì bỉ sắc tư phong Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen

5.

Anh hoa phát tiết ra ngoài Nghìn thu bạc mệnh một đời tài hoa

6.

Một hai nghiêng nươc nghiêng thành Sắc đành hòa một, tài đành hòa hai

7.

Mây tưởng xiêm y hoa tưởng người Gió xuân phân phất hạt sương rơi Nếu không gặp gỡ nơi Quần Ngọc Chắc cũng Giao Đài bóng nguyệt soi

8.

Cô kia má đỏ hông hồng Cô chửa lây chồng còn đợi chờ ai

9.

Một thương tóc bỏ đuôi gà Hai thương ăn nói mặn mà có duyên Ba thương má lúm đồng tiền Bốn thương răng lánh hạt huyền kém thua Năm thương cổ yếm đeo bùa Sáu thương nón thượng quai tua dịu dàng Bảy thương nết ở khôn ngoan Tám thương miệng nói lại càng thêm xinh Chín thương cô ở một nơi Mười thương con mắt hữu tình với ai

10.

Chị kia tóc bỏ đuôi gà Nắm đuôi chị lại hỏi nhà chị đâu.

11.

Lấy chồng cho đáng tấm chồng Bõ công trang điểm má hồng răng đen

12.

Mình về mình nhớ ta chăng? Ta về ta nhớ hàm răng mình cười Trăm quan mua lấy miệng cười Mươi quan chẳng tiếc, tiếc người răng đen.

13.

Vô duyên chưa nói đã cười Có duyên hỏi chín hỏi mười chưa thưa

14.

Những người béo trục béo tròn Ăn vụng như chớp đánh con cả ngày

15.

Đàn ông không râu bất nghì Đàn bà không vú lấy gì nuôi con

16.

Trúc xinh trúc mọc đầu đình, Em xinh em đứng một mình cũng xinh.

17.

Trúc xinh trúc mọc bờ ao Em xinh em đứng chỗ nào cũng xinh.

18.

Tóc em dài em cài hoa lý Miệng em cười có ý anh thương. Chân mày vòng nguyệt có duyên Tóc mây dợn sóng tợ tiên non Bồng.

19.

Hoa thơm hoa ở trên cây Đôi mắt em lúng liếng, dạ anh say lừ đừ.

20.

Những người con mắt lá răm Đôi mày lá liễu đáng trăm quan tiền.

21.

Cổ tay em trắng như ngà Con mắt em liếc như là dao cau Miệng cười như thể hoa ngâu Cái khăn đội đầu như thể hoa sen.

22.

Hai má có hai đồng tiền Càng nom càng đẹp càng nhìn càng ưa

23.

Ba thương má lún đồng tiền, Bốn thương răng lánh hạt huyền kém thua.

24.

Những người thắt đáy lưng ong Vừa khéo chiều chồng, lại khéo nuôi con.

25.

Đàn ông đóng khố đuôi lương Đàn bà mặc yếm hở lườn mới xinh.

26.

Vì cam cho quít đèo bồng Vì em nhan sắc cho lòng nhớ thương.

27.

Vào vườn trẩy quả cau non, Thấy em đẹp dòm muốn kết nhân duyên.

28.

Giao Tự lắm bãi nhiều doi Lắmcon gái đẹpnhiều nơi phải lòng Nhà bà có bức mành mành Có cô gái đẹp để dành cho ai … Thấy em sắc sảo đẹp xinh Muốn sao cho đặng gần mình mới ưng

29.

Thấy anh da trắng muốn kề Hương nhan cũng đẹp sợ bề có đôi Thiếp nay thi lễ con nhà Thấy chàng mĩ mạo nết na dịu dàng Cho nên lòng muốn đa mang Biết rằng quân tử có màng hay không

30.

Răng đen ai nhuộm cho chàng Cho răng chàng đẹp cho tình em say

31.

Nhác trông anh khoá có duyên Má lúm đồng tiền, da trắng phau phau Hỡi chàng da trắng tóc dài Em đã chờ đợi một hai năm rồi Chẳng tham ruộng cả ao sâu Tham vì anh tú rậm râu mà lành

32.

Cổ tay vừa trắng vừa tròn Cầm vào mát rượi như hòn tuyết đông Mẹ em khéo đẻ khéo nuôi Như trứng gà bóc, như người trong tranh

33.

Chân mày vòng nguyệt có duyên Tóc mây dợn sóng đẹp duyên tơ hồng Gặp em thấy khéo miệng cười Thấy xinh con mắt, thấy tươi má hồng Một thương nàng lưng éo má phấn Hai thương nàng chút phận thơ ngây

34.

Ai xui em có má hồng Để người quân tử chưa trông đã thèm Cổ tay em trắng lại tròn Để cho ai gối đã mòn một bên

35.

Hoa thơm hoa ở trên cây Đôi con mắt em lúng liếng, dạ anh say lừ đừ

36.

Con mắt em liếc cũng ngoan Cái chân em bước tựa đàn năm cung

37.

Hỡi người ngồi hát bên này Răng đen nhay nháy tựa màu hạt na

38.

Mình về mình nhớ ta chăng Ta về ta nhớ hàm răng mình cười.

39.

Chả tham nhà ngói rung rinh Tham về một nỗi anh xinh miệng cười

40.

Lúng liếng là lúng liếng ơi Miệng cười lúng liếng có đôi đồng tiền

41.

Hoa tàn vì bởi mất sương Xanh xao vì bởi quá thương miệng cười

42.

Thấy em đẹp nói đẹp cười Đẹp quần đẹp áo lại tươi răng vàng… Ta thương mình lắm mình ơi… Tay cầm tấm mía con dao Thấy em ăn nói ngọt ngào anh thương Bảy thương nết ở khôn ngoan Tám thương ăn nói lại càng thêm xinh

43.

Anh đã có vợ con chưa Mà anh ăn nói gió đưa ngọt ngào

Ca Dao Tục Ngữ Về Mẹ / 2023

Một số bài thơ và ca dao tục ngữ hay về mẹ.

Lên non mới biết non cao Nuôi con mới biết công lao mẹ hiền.

Ta đi trọn kiếp con người Cũng không đi hết những lời mẹ ru

Công cha nghĩa mẹ cao vời, Nhọc nhằn chẳng quản suốt đời vì ta. Nên người con phải xót xa, Đáp đền nghĩa nặng như là trời cao. Đội ơn chín chữ cù lao, Sanh thành kể mấy non cao cho vừa

Tu đâu cho bằng tu nhà, Thờ cha kính mẹ mới chân tu

Công cha đức mẹ cao dày, Cưu mang trứng nước những ngày ngây thơ. Nuôi con khó nhọc đến giờ, Trưởng thành con phải biết thờ song thân

Mẹ già ở tấm lều tranh, Sớm thăm tối viếng mới đành dạ con

Đêm khuya trăng rụng xuống cầu, Cảm thương cha mẹ dãi dầu ruột đau

Biển Đông còn lúc đầy vơi, Chớ lòng cha mẹ suốt đời tràn dâng

Đêm đêm khấn nguyện Phật Trời, Cầu cho cha mẹ sống đời với con

Ngó lên trời thấy cặp cu đang đá, Ngó ra ngoài biển, thấy cặp cá đang đua. Đi về lập miếu thờ vua, Lập trang thờ mẹ, lập chùa thờ cha

Muốn cho gần mẹ gần cha, Khi vào thúng thóc, khi ra quan tiền

Ai về tôi gởi buồng cau, Buồng trước kính mẹ, buồng sau kính thầy. Ai về tôi gởi đôi giày, Phòng khi mưa gió để thầy mẹ đi

Ơn hoài thai, to như bể! Công dưỡng dục, lớn tựa sông! Em nguyện ở vậy không chồng, Lo nuôi cha mẹ, hết lòng làm con

Chim đa đa đậu nhánh đa đa, Chồng gần không lấy, để lấy chồng xa. Mai sau cha yếu mẹ già, Bát cơm đôi đũa, chén trà ai dâng?

Nếu mình hiếu với mẹ cha, Chắc con cũng hiếu với ta khác gì? Nếu mình ăn ở vô nghì, Đừng mong con hiếu làm gì uổng công?

Hiếu thuận sinh ra con hiếu thuận, Ngỗ nghịch nào con có khác chi! Xem thử trước thềm mưa xối nước, Giọt sau, giọt trước chẳng sai gì

Ở đời ai cũng có lần, Làm cha mẹ mới biết ơn sinh thành. Người xưa khó nhọc nuôi mình, Khác gì mình đã hết tình nuôi con

Mẹ dạy thì con khéo, Bố dạy thì con khôn

Mồ côi cha, ăn cơm với cá Mồ côi mẹ lót lá mà nằm

Ai rằng công mẹ như non, Thật ra công mẹ lại còn lớn hơn

Lòng mẹ như bát nước đầy, Mai này khôn lớn, ơn này tính sao

Nhớ ơn chín chữ cù lao, Ba năm bú mớm biết bao thân tình

Con ho lòng mẹ tan tành, Con sốt lòng mẹ như bình nước sôi

Nuôi con chẳng quản chi thân, Chỗ ướt mẹ nằm, chỗ ráo con lăn.

Mẹ ngoảnh đi, con dại, Mẹ ngoảnh lại, con khôn

Mẹ giàu con có, mẹ khó con không

Mẹ già như chuối ba hương, Như xôi nếp một, như đường mía lau

Bồng cho con bú một hồi, Mẹ đã hết sữa, con vòi con la

Nuôi con buôn tảo bán tần, Chỉ mong con lớn nên thân với đời. Những khi trái nắng trở trời, Con đau là mẹ đứng ngồi không yên. Trọn đời vất vả triền miên, Chăm lo bát gạo đồng tiền nuôi con

Thêm một người quả đất chật thêm,  Thiếu mẹ thế giới đầy nước mắt

Khánh Hòa Qua Ca Dao, Tục Ngữ / 2023

Khánh Hòa có nhiều cảnh đẹp. Đây là bãi biển Nha Trang:

“Bãi biển Nha Trang mịn màng, trắng trẻo      Nước trong leo lẻo, gió mát trăng thanh      Đêm đêm thơ thẩn một mình      Đố sao cho khỏi vướng tình nước mây?” (1)

Đặc biệt, ở Khánh Hòa có khu di tích Tháp Bà, thuộc phường Vĩnh Phước, TP. Nha Trang. Đây là một trong những kiến trúc đền tháp Chăm còn lại đẹp nhất hiện nay, đã được Nhà nước công nhận là di tích văn hóa quốc gia. Hàng năm cứ đến ngày 23 tháng ba (lịch trăng), lễ hội Tháp Bà được tổ chức rất lớn. Trong lễ hội, ngoài lễ tắm tượng, còn có múa quạt, múa đèn, dâng bông, hát bóng. Hiện nay dưới chân Tháp Bà còn có một làng gọi là Xóm Bóng (xóm của những người hát bóng chuyên nghiệp (2). Trước khi Nhà nước ta xếp hạng, công nhận di tích này, ca dao địa phương đã lưu giữ nó trong tâm trí nhiều người:

“Ai về xóm Bóng quê nhà

Hỏi thăm điệu múa Dâng Bà còn không?”

Nhiều địa danh thuộc tỉnh Khánh Hòa được nhắc đến trong mảng ca dao, tục ngữ nói về thời tiết:

+     Bao giờ Hòn Đỏ mang tơi

       Hòn Hèo đội mũ thì trời sắp mưa.

+ “Mưa Đồng Cọ, gió Tu Hoa, cọp Ô Gà, ma Đồng Lớn” (Đồng Cọ thuộc tỉnh Phú Yên).

Trầm hương, đặc biệt là kỳ nam ở Khánh Hòa thì không đâu sánh bằng. Dân địa phương đã đúc kết kinh nghiệm phân biệt giá trị các loại kỳ nam: “Nhất bạch, nhì thanh, tam huỳnh, từ hắc”. Trong số ba tỉnh có yến sào (Quảng Nam, Bình Định, Khánh Hòa), thì sản lượng và chất lượng của Khánh Hòa là cao nhất. Hơn một lần ca dao đã ca ngợi hai đặc sản trầm hương và yến sào của tỉnh này:

+ “Khánh Hòa là xứ Trầm Hương

 Non cao biển rộng, người thương đi về

 Yến sào mang đậm tình quê

 Sông sâu đá tạc lời thề nước non”.

 + “Khánh Hòa biển rộng non cao

 Trầm hương Vạn Giã, yến sào Nha Trang”.

 + “Tỉnh Khánh Hòa đậm đà mưa nắng

 Non chồng nghĩa nặng, nước chứa tình thâm

 Ngọn gió bay phảng phất hơi trầm

 Mây xây tháp bút, trăng dầm bến ngân”.

Tỉnh Bình Định có loại nhà “mái lá”, tường bằng gạch hay bằng đất sét nện rất dày, mái nhà cũng có một lớp đất sét nện cách nhiệt, do đó mùa nắng thì mát mẻ, mùa đông lại ấm áp, còn tránh được hỏa hoạn. Tỉnh Phú Yên có đồng ruộng màu mỡ, Khánh Hòa có trâu tốt. Chỉ với hai dòng lục bát, ca dao Nam Trung bộ đã ghi nhận:

“Tiếng đồn Bình Định tốt nhà

Phú Yên tốt ruộng, Khánh Hòa tốt trâu”.

Có khi ca dao tập trung phản ánh cảnh và vật của một địa phương. Nhưng cũng có khi một bài ca dao đã phản ánh hiện thực của nhiều địa phương; trong trường hợp này thật khó mà tách bạch đâu là ca dao Bình Định, đâu là ca dao Phú Yên, đâu là ca dao Khánh Hòa:

“Anh về Bình Định thăm cha

Phú Yên thăm mẹ, Khánh Hòa thăm em”.

    Để giữ gìn non sông tươi đẹp, để bảo vệ thành quả lao động của cha ông, nhiều khi người dân đã phải cầm vũ khí chống giặc ngoại xâm. Dưới hình thức hỏi đáp, ca dao Khánh Hòa đã tạc bia ghi công những người con ưu tú của tỉnh nhà.

Đầu tiên cô gái hỏi:

“Tiếng đồn anh hay chữ

Lại đây em hỏi thử

Đôi câu lịch sử Khánh Hòa

Từ ngày Tây cướp nước ta

Những ông nào đã dựng cờ khởi nghĩa,

Anh hãy nói ra cho em tường?”

Chàng trai trả lời:

Nghe lời em hỏi mà thương!

Thương người nghĩa kiệt, tơ vương vấn lòng

Vì thù non sông

Thề không đội trời chung với giặc

Từ Nam chí Bắc

Thiếu chi trang dạ sắt, gan đồng

Ở Khánh Hòa thì có ba ông

Ông Trần Đường giữ đèo Dốc Thị

Ông Trịnh Phong trấn nơi biển Cù

Ông Nguyễn Khanh lo việc quân nhu

Ba ông một bụng nghìn thu danh truyền”

Cô gái đâu đã “chịu thua”:

“Ba ông là bậc anh hiền

Gọi “Khánh Hòa tam kiệt”

Người người đều biết

Đều thương đều tiếc

Chưa thỏa nguyền núi sông

Tấm thân xem nhẹ như lông hồng

Hỏi anh còn nhớ “Quảng Phước tam hùng” là ai?”

Cũng may là chàng trai không phải tay vừa:

“Dám đâu quên kẻ anh tài

Rèn gan sắt đá khôn nài bể dâu

Gương phấn dũng làu làu Phạm Chánh

Cùng Phạm Long chung gánh nước non

Cha con trung nghĩa vẹn tròn

Cùng Nguyễn Sung nguyện mất còn có nhau

Bao phen cay đắng hận thù

Tam hùng, tam kiệt nghìn thu trăng rằm”

Người Khánh Hòa rất giàu tình cảm:

“Gió đâu bằng gió Tu Bông

Thương ai bằng: thương cha, thương mẹ, thương chồng, thương con?”

Ca dao thường được sáng tác theo thể lục bát. Nói đến thể thơ này, người ta thường nghĩ đến đơn vị tế bào của nó là hai dòng: trên sáu tiếng (lục) và dưới tám tiếng (bát). Tuy nhiên, để thể hiện nội dung tình cảm phong phú, trong lời ca dao vừa dẫn, người xưa đã sử dụng hình thức lục bát biến thể. Ở hình thức này, số tiếng của dòng dưới đã được thay đổi (kéo dài thành 11 tiếng), chỉ có số tiếng của dòng trên và khuôn hình vần vẫn được giữ (Bông vần với chồng).

“Yến sào Hòn Nội

Vịt lội Ninh Hòa

Tôm hùm Bình Ba

Nai khô Diên Khánh

Cá tràu Võ Cạnh

Sò huyết Thủy Triều…

Đời anh cay đắng đã nhiều

Về đây sớm ngọt, ngon chiều với em”

    Ở bài khác, người dân không chỉ dùng thể hỗn hợp, hình thức lục bát biến thể, mà còn sử dụng các địa danh để thể hiện tình cảm tha thiết và quyết tâm chung thủy:

“Anh đứng ở Nha Trang

Trông sang xóm Bóng

Ánh trăng lờ mờ, lượn sóng lăn tăn

Gần nhau chưa kịp nói năng

Bây giờ sông cách, biển ngăn ngại ngùng!

Biển sâu con cá vẫy vùng

Sông sâu không dễ mượn dòng đưa thư

Anh nguyền cùng em:

Bao giờ Hòn Chữ bẻ tư

Biển Nha Trang cạn nước, anh mới từ duyên em”.

Hòn Chữ là một hòn đá rất to như một ngôi nhà nằm nơi bãi sông Cù, trên có khắc chữ Chăm cổ. Các nhà khảo cổ học ngờ rằng hòn đá xưa kia nằm trên núi Tháp Bà do đất lở, lăn xuống dòng sông. Bài ca dao đang phân tích có ba cặp lục bát thì cặp thứ ba là lục bát biến thể (dòng trên sáu tiếng, dòng dưới: mười).

Thể song thất lục bát cũng có mặt trong ca dao tình yêu của Khánh Hòa:

“Đứng ở Hòn Chồng, trông sang Hòn Yến

Lên Tháp Bà, về viếng Sinh Trung

Giang Sơn cẩm tú chập chùng

Đôi ta gắn bó thủy chung một lòng”

Nói đến thể song thất lục bát là nhắc đến một thể thơ mà đơn vị tế bào của nó gồm bốn dòng: hai dòng thất (mỗi dòng bảy tiếng) và một cặp lục bát. Ở bài ca dao vừa dẫn, tác giả đã sử dụng hình thức song thất lục bát biến thể (ở hai dòng thất là tám tiếng và bảy tiếng).

Qua một số bài ca dao đã phân tích, chúng ta hay bắt gặp hình thức biến thể. Hiện tượng này cho thấy hai điều. Thứ nhất, sáng tác dân gian chưa được kỳ công, tinh xảo như văn chương bác học. Văn chương bác học không có hình thức biến thể, thêm bớt số tiếng. Thứ hai, sáng tác dân gian thể hiện sự phóng khoáng hồn nhiên, không gò bó theo hình thức của người bình dân (2).

Qua ca dao, tục ngữ lưu truyền ở Khánh Hòa, chúng ta có thể cảm nhận được rằng: Nơi đây không chỉ có cảnh đẹp, thức ăn ngon, lâm sản quý, mà còn có những con người thủy chung, nồng hậu, biết trân trọng giữ gìn những gì tốt đẹp của truyền thống.

NGUYỄN XUÂN KÍNH

(1) Nam Trung bộ do Thạch Phương, Ngô Quang Hiển biên soạn, NXB KHXH, Hà Nội, 1994.

Ca Dao Tục Ngữ Về Bạn Bè, Tình Bạn Hay Nhất / 2023

Ca dao tục ngữ về tình bạn hay nhất​

Tình bạn là gì? Tình bạn là tình cảm của một người biết quan tâm, giúp đỡ, đồng cảm với người mà bạn tin tưởng để chia sẽ những niềm vui, nỗi buồn.

Tình bạn có thể chia ra nhiều giai đoạn: tình bạn trong giai đoạn ngắn, tình bạn lâu dài (hoặc cả đời), tình bạn xã giao (hay gọi là bạn bè xã giao).

Những câu ca dao tục ngữ về tình bạn hay nhất 1.

Đã là bạn thì mãi mãi là bạn Đừng như sông lúc cạn lúc đầy​

Ý muốn nói hãy luôn là bạn của nhau, mặc dù sau này có những người bạn mới cũng đừng quên bạn năm xưa.

2

Bạn bè là nghĩa tương tri Sao cho sau trước một bờ mới nên​

Đã là bạn bè thì trước sau như một, luôn bên cạnh nhau lúc cần.

3.

Ai ơi nhớ lấy câu này Tình bạn là mối duyên thừa trời cho​

Ý muốn nhắc nhở tình bạn là duyên trời cho, cho nên đừng đánh mất tình bạn.

4.

Bắt con cá lóc nướng trui Làm mâm rượu tắng đãi người phương xa​

Tức là 2 người bạn sau khi gặp lại thì người kia đón tiếp bạn 1 cách nồng hậu, thể hiện tình bạn cao đẹp.

5.

Cho tôi tôi chọn hoa hồng Cho tôi chọn bạn tấm lòng thủy chung​

Luôn đề cao tình bạn, không quên tình nghĩa khi xưa.

6.

Mực xanh giấy trắng viết ngắn còn dài Mong rằng tình bạn nhớ hoài ngàn năm​

Một so sánh rất hay giữa “mực xanh giấy trắng” và tình bạn. ý muốn nói hãy luôn tôn trọng và giữ gìn tình bạn.

7.

Sống trong bể ngọc kim cương Không bằng sống giữa tình thương bạn bè​

Câu này khá thâm thúy, cho dù có giàu sang mấy đi nữa, thì không có tình bạn cuộc đời thật nhàm chán/

8.

Tình bạn tươi thắm như hoa Tình bạn là bản tình ca tuyệt vời​

Tình bạn luôn tươi đẹp như hoa thể hiện 1 tình bạn luôn vui vẻ, tình bạn như bản tình ca thể hiện sau này vẫn mãi mãi bên nhau.

9.

Bạn bè là nghĩa tương thân Khó khăn thuận lợi ân cần bên nhau.​

Ý muốn nói bạn bè thì bất kỳ hoàn cảnh khó khăn nào hãy luôn giúp đỡ nhau.

10.

Bạn bè là nghĩa trước sau Tuổi thơ cho đến bạc đầu không phai.​

Ý muốn nhắc nhở hãy luôn giữ tình bạn trường tồn theo thời gian cho dù sau này có già nua đi chăng nữa.

11.

Khi nào trái đất còn quay Trái tim còn đập vẫn là bạn nhau.​

Câu này dễ: trọn đời bên nhau ^^

12.

Mùa hoa phượng là mùa thi cử

13.

Thói thường gần mực thì đen Anh em bạn hữu phải nên chọn người Những người lêu lổng chơi bời Cùng là lười biếng ta thời tránh xa.​

Khuyên chúng ta nên chọn bạn mà chơi, hãy chọn những bạn tốt đẹp, chứ đừng chọn những bạn không tốt, sau này ta cũng sẽ học hỏi theo thói xấu của bạn.

14.

Anh em bốn bể là nhà Người dưng khác họ vẫn là anh em.​

Có ý nghĩa muốn nhắn nhủ với chúng ta luôn đoàn kết, cho dù không phải là dòng họ nhưng sống cùng chung 1 nước thì nên đùm bọc nhau.

1.

Ăn chọn nơi, chơi chọn bạn.​

Khuyên chúng ta nên chọn bạn để chơi, đừng nên chơi với những bạn có thói xấu.

2.

Ăn cùng mâm, nằm cùng chiếu.​

Muốn nhắn nhủ những người đang là bạn của nhau thì hãy luôn sát cánh bên nhau dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

3.

Thêm bạn bớt thù.​

Hãy luôn tìm kiếm những người bạn mới để tránh những thù hận đáng tiếc trong cuộc sống.

4.

Chọn bạn mà chơi, chọn nơi mà ở​

Nên chọn bạn tốt mà chơi, đừng theo những bạn xấu, sau đó bạn sẽ học theo những thói xấu ảnh hưởng tới bạn và nặng hơn là gia đình bạn.

5.

Trong hoạn nạn mới biết ai là người bạn tốt.​

Tức là trong hoàn cảnh khó khăn nhất thì mới biết được ai là bạn ai là thù, ai là người giúp ta và ai là người bỏ rơi.

6.

Học thầy không tày học bạn.​

Hãy luôn học hỏi những điều tốt đẹp từ bạn.

7.

Giàu đổi bạn sang đổi vợ.​

Đã là bạn bè tốt thì phải quan tâm giúp đỡ lẫn nhau, giúp nhau cùng phát triển, như thế sẽ mang lại cuộc sống giàu có, sung túc cho cả bản thân và bạn bè.

8.

Tứ hải giai huynh đệ​

Có ý nghĩa là nghĩ lạc quan rộng rãi, bốn bể là nhà và tất cả đều là anh em bạn bè.

Bạn đang xem bài viết Thơ, Cao Dao Tục Ngữ Về Sắc Đẹp, Nhan Sắc / 2023 trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!