Xem Nhiều 11/2022 #️ Thơ Hay Về Hà Giang – Những Bài Thơ Về Cảnh Đẹp, Hữu Tình,Nên Thơ Của Hà Giang / 2023 # Top 18 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 11/2022 # Thơ Hay Về Hà Giang – Những Bài Thơ Về Cảnh Đẹp, Hữu Tình,Nên Thơ Của Hà Giang / 2023 # Top 18 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Thơ Hay Về Hà Giang – Những Bài Thơ Về Cảnh Đẹp, Hữu Tình,Nên Thơ Của Hà Giang / 2023 mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Nghe đồn, có những người dành cả năm chỉ đời đến thời điểm thích hợp là đến với Hà Giang, cũng chỉ đề săn mây và ngắm hoa, đắm mình trong tiết trời mùa đông se lạnh ấy. Những ngày Hà Giang bước vào mùa trở lạnh – cái cảm giác se se lạnh của vùng Đông Bắc khác Đà Lạt nhưng tôi vẫn thích cái cảm giác đó.  Những ngày giữa tháng 10, khi mùa lúa đã qua chỉ còn lại những gốc rơm rạ nhưng may chúng tôi vẫn len lỏi vào những sườn núi của Tây Côn Lĩnh để đi tìm những ruộng bậc thang cuối mùa.

Hà Giang Nghe Đá Hát – Tác Giả: Nguyễn Nhật

Trở về đây nghe đá hát Khung trời kỷ niệm chưa quên Tiếng cười em tôi thuở ấy Ngọt như một bát Thắng Dền

Bàn tay ân cần đưa đến Thơm nồng mấy chén rượu ngô Bên nàng Hơ-Mông bẽn lẽn Chưa cầm uống đã ngất ngư

Đồng Văn chiêu hồn lữ thứ Vông Vang hương sắc gọi mời Cao nguyên như nàng sơn nữ Đang nằm thả dáng Núi Đôi

Để lòng từng đêm thúc hối Bao giờ mới đến tháng ba Chợ Tình Khau Vai mở hội Cho Mình lại hát cùng Ta

Con Gái Hà Giang – Tác Giả: Nguyễn Ngọc Vạn

Là con gái tuổi chưa tròn đôi tám Nét thơ ngây chưa một chút ưu phiền Dáng dịu hiền em như một nàng tiên Tuổi mới lớn em đến trường mỗi sáng

Đôi mắt hiền và nụ cười tỏa nắng Thương mẹ nghèo phải vất vã bôn ba Vai áo sờn mồ hôi ướt lưng cha Em ráng học và đỡ đần giúp mẹ

Đâu như nghe có tiếng người khe khẻ Đừng bắt em làm người lớn nghe anh Như con chim nhỏ đậu ở trên cành Xin đừng hãy làm chi em hoảng sợ

Dẫu vẫn biết là bạc vàng cám giỗ Lời ngọt ngon là gác tía lầu son Cuộc sống bây giờ luôn tính thiệt hơn Thì xin hãy đừng làm em ngã gục

Về Hà Giang – Tác Giả: Thái Xuân

Hà giang cực bắc là đây Đương qua khe núi treo mây in hình Cổng trời cao ngút yên bình Nơi cao nguyên đá quê mình trời ban.

Rừng xanh đá dựng hùng quan Hoa tam giác mạch thảm đan nơi này Núi đôi sững sờ khách ngay Bồng bềnh cảnh giới đắm say ngỡ ngàng.

Người về với đất hà giang Vùng biên chấn ải lừng vang một thời Lời mời chào đón bạn ơi Về miền biên giới ghé chơi một lần.

Qua thăm phố cổ đồng văn Ngô đồ thắng cố rượu vần say lâu Khèn mông gọi bạn nơi đâu Sáo nài réo rắt bản sâu đang chờ.

Giao duyên hát đối ngẩn ngơ Khâu vai điểm đến chất thơ mặn nồng Chợ tình phiên đợi chờ mong Trao tình say nghĩa say trong mơ màng…

Hà Giang Ơi, Hà Giang – Tác Giả: Hoàng Thanh Tâm

Ruộng bậc thang sườn núi Đá đứng bên chân đồi Leo lên đèo Cổng Trời Thấy xuân thì Núi Đôi

Hà Giang cao nguyên đá Bờ xếp đá ruộng nương Rêu phủ mái nhà trình Thơm ngọt vị nếp nương

Núi giăng, giăng hàng hàng Thành lũy của biên cương Sương đêm màu thổ cẩm Sơn nữ ở bản Mông

Gái bản Mông xuống núi Ra chợ đi lấy chồng Nhớ ngô thơm mèm mén Rượu Sán Lùng đêm đông

Hà Giang ơi, Hà Giang Em địa đầu Lũng Cú Sơn nữ ở bản Mông Thổ cẩm đi lấy chồng.

Nhớ Bạn Hà Giang – Tác Giả: Lê Văn Đệ

Sợi nhớ sợi thương anh gửi về em Mỗi mùa Đông êm đềm vui khép nép Biên thùy nơi em, đẹp anh luôn nhắc Duyên dáng yêu kiều đằm thắm vấn vương

Bận ấy bên em anh ngắm má hường Làn da trắng mịn, vấn vương quyến luyến Anh biết quê em bốn mùa đẹp lắm Đẹp nhất mùa Tam Giác Mạch nở hoa

Khắp muôn miền trai gái đẹp gần xa Du lịch ngắm hoa hát ca trẩy hội Hà Giang quê em, đến anh không vội Ước ở chẳng về Hà Nội quê anh

Thăm dinh Vua Mèo cổ kính bao năm Thăm anh bộ đội tay cầm chắc súng Nơi cao nguyên đá, triệu năm sừng sững Thăm cột cờ Lũng Cú Tổ Quốc mình

Bên em em vui ánh mắt lung linh Khát vọng nơi em bình minh nắng ấm Làn môi đỏ nụ cười duyên chầm chậm Anh phải lòng vị ngọt đậm vùng cao

Mùa Xuân quê em thắm sắc hoa Đào Cành Đào rừng hoa phớt hồng duyên dáng Anh nhớ quá nhớ tình em lãng mạn Mùa Tam Giác Mạch nhớ bạn Hà Giang

Hà Giang Quê Em – Tác Giả: Lê Hữu Khánh

Quê em đồi núi chập chùng In vào tầm mắt muôn trùng gấm hoa Ngắm nhìn phong cảnh bao la Bức tranh sơn thủy quả là nên thơ

Đường quê khéo lượn như tơ Níu chân lữ khách ngẫn ngơ ngắm nhìn Quê em phong cảnh hữu tình Hỏi ai tác tạo mà xinh thế này

Mời anh một lần lên đây Thưởng ngoạn cảnh sắc mà say lòng người.

Mùa Hoa Tam Giác Mạch – Tác Giả: Cao Nguyên Xưa

Trời sang đông, tiết trời se se lạnh, Đến Hà Giang mong gặp một loài hoa. Đã nghe tên hoa sao đẹp lạ thường, Tam giác mạch nở năm màu khoe sắc.

Đường Hạnh phúc ngút ngàn trong mây bay, Ta thoả ngắm dãy núi rừng trùng điệp. Ta ngỡ ngàng, những “rừng đá” hiện ra Cây len lỏi nở hoa trong vách đá,

Tạo thành thảm hoa muôn màu rực rỡ. Cây mộc mạc sống giữa đời thựờng, Như con người, của núi rừng Hà Giang. Đã tạo nên một sắc đẹp lạ thường,

Đến Hà Giang sao mà lưu luyến vậy, Muốn về mà hoa cứ líu chân anh, Anh ước gì, đẹp như một loài hoa. Rạng rỡ thêm Cao nguyên đá Đồng Văn.

Hà Giang – Tác Giả: Đoàn Hồng Quân

Cảnh đẹp mê hồn khoác núi mang Sườn non dốc thoải ngỡ thiên đàng Trông hoài khóm dại mình êm ả Ngắm mãi cây rừng dạ xốn xang

Buổi Hạ xanh rờn ngăn bão gió Mùa Xuân nõn mượt phủ thôn làng Mừng vui hạnh phúc trời Biên ải Nhớ mãi trong đời ruộng bậc thang.

Hoa Tam Giác Mạch – Tác Giả: Huong Thu

Cao nguyên đá Hà Giang bừng sáng Thung lũng hoa trải thảm lung linh Nụ hồng, tím, đỏ vươn mình Hoa Tam Giác Mạch thắm tình tỏa hương

Vây quanh núi, yêu thương che chở Thấp thoáng mây bỡ ngỡ đỉnh đồi Gió mơn man nhẹ làn môi Lời yêu ai ngỏ núi đồi ngát hương

Hà Giang Quê Hương Em – Tác Giả: Nguyên Tất Quế

“Đây Hà Giang Quê em đang đổi mới… ” Kỳ thi tốt đẹp tuyệt vời Nhẹ nhàng chất lượng sáng ngời Nhân văn Giảm bớt thủ tục khó khăn

Thành công Đổi mới không cần khoe khoang Thế rồi hôm nay bàng hoàng Phấn mềm gian lận Hà Giang rõ ràng Điểm cao Cổng trời sánh ngang

Cái Ông nói ngọng bẽ bàng hay không? Chưa gì đã vội kể công Nói chung tốt đẹp nghẹn lòng tái tê Chủ trương cứ khen cấm chê

Cải cách tiếp tục dân Phê tưng bừng Điểm cao xin chớ vội mừng Cái thằng điểm cộng cay Gừng đè lên Sơn la ..kề cận sát bên

Chỉnh sửa nâng điểm nó hên hơn mình Quy trình đầy chuyện bất minh Giảng đường Đại học xứ mình đắng cay Phận hèn công xưởng thợ may

Con em các Bác ngồi ngay lên đầu Bắc thang lên trời xin tâu Hà giang thẳng tiến về đâu bây giờ?

Nắng Của Hà Giang – Tác Giả: Nguyễn Thị Thuần

Đây ở Hà Giang nắng gọi thu Lúa vào mùa đẹp sắc phiêu du Vào trong lượn gió bay phong nhụy Nồng ấm quê hương sắc đặc thù

Phong cảnh như là bút phục hưng Bức tranh chấm phá nét rưng rưng Thiên tài nghệ thuật âu là vậy Giữa cõi tự nhiên đẹp quá chừng

Có những con đường ôm nắng cong Qua truông lượn gió xác xao lòng Nắng màu gợi lại giao thoa phút Ruộng bậc thang xưa nặng đếm đong

Quần thể lá xanh nắng vấy vương Khẽ khàng phát tiết nhạc tiêu tương Xa xôi trầm lắng mà bung vỡ Thảo dã Hà Giang phủ kín đường

Đường kín hồn thơ giao cảm vần Hương thề chặng cuối gót thanh tân Mái đầu sương nhuộm bên nhau mãi Dấu cộng đan thêu rõ giọt ngần.

Hà Giang Niềm Nhớ – Tác Giả: Nguyễn Quốc Sơn

Giữa trời thu nắng bừng lên khắp nẻo Bầy hoạ mi lảnh lót bản tình ca Một gam hồng trải khắp đến trời xa Rừng lộng lẫy khoe màu tam giác mạch

Cảnh thần tiên níu chân người lữ khách Đàn nai đùa bên suối lượn rừng lê Tiếng cu gù gọi bạn đến say mê Mây ấp núi, thác ngàn ào ạt đổ

Đàn trẻ thơ vui đùa bên tiểu lộ Cùng hái hoa, đuổi bướm, ngặt nghẽo cười Vạt cúc rừng đua nở sắc vàng tươi Trong bản nhỏ xanh mờ làn khói bếp

Núi tiếp núi cứ trùng trùng điệp điệp Đường quanh co uốn lượn dưới ngàn mây Mã Pí Lèng cảnh hùng vĩ là đây Mãi ngàn đời soi bóng sông Nho Quế

Hà Giang ơi, sao mà yêu đến thế! Em gái Mèo diện đẹp xuống chợ xa Vẳng đâu đây dõng dạc giọng gáy gà Tiếng khèn ai dặt dìu trong gió thoảng

Người Hà Giang thật thà mà phóng khoáng Dáng hiên ngang nơi thế đất địa đầu Sống chan hòa tình nghĩa thật đậm sâu Mộc mạc như cây rừng Tây Côn Lĩnh.

Em Đẹp Lắm Cô Gaí Hà Giang – Tác Giả: Lê Văn Đệ

Quê em Hà Giang anh tới đôi lần Dự hội Xuân ngắm hoa Tam Giác Mạch Em ngọt ngào chiêng chao em mời khách Phương xa về nếm đặc sản quê em

Rượu ngô thuần khiết đậm đặc hương men Chưa uống đã say tình miền sơn cước Em chẳng tính toan thắng thua mất được Nét đẹp muôn đời chân thật vùng cao

Xuân hội tương phùng gió nhẹ lao xao Đắm say quện men tình bên bao thứ Dìu dặt nhạc Khèn du khách luyến lưu

Đường về bản ngắm hoa mận thêm yêu Hoa ban trắng nhắn nhủ điều thanh bạch Hoa mơ lơi lả như chào mời khách Năng ghé về du lịch ngắm Hà Giang

Phiên Chợ Tình trai gái hẹn hò nhau Đỉnh núi Khau Vai sắc màu luyến láy Nét đẹp quê em lung linh anh thấy Biết mấy tự hào non nước Việt Nam

Cao Nguyên đá lãng mạn đẹp miên man Ghé Lũng Cú thăm cột cờ Tổ Quốc Uốn lượn dốc đèo quanh co tha thướt Em thì thầm! Anh năng ghé Hà Giang……

Hà Giang trong mắt một kẻ lần đầu đặt chân đến …mọi thứ ở đây đều tuyệt vời .. những cung đường .. ngon núi cảnh vật mọi thứ tạo nên một khung cảnh hiếm nơi nào có được !!! Mọi người nói đúng Hà Giang đi dễ khó về .. nếu bạn chưa đến đây ngại gì không đến … Nếu bạn không có cơ hội để đến thì trên là những bài thơ về Hà Giang nói vê cảnh đẹp, hữu tình, thơ mộng của vùng đất nơi đây.

Thơ Vui Về Người Hà Giang / 2023

Sau Hội nghị toàn quốc về Chế độ kế toán Quỹ Đầu tư Phát triển địa phương do Quỹ Đầu tư, Phát triển đất và Bảo lãnh tín dụng tỉnh Hà Giang đăng cai đã thành công, sau hội nghị một số đại biểu đã tùy hứng làm thơ về tình cảm của người Hà Giang.

Ban biên tập trân trọng giới thiệu 2 bài thơ vui của Quang Bộ và Xuân Thùy:  

 

Tình người Hà Giang

” Không đi không biết Hà Giang,  Đi rồi mới biết họ sang hơn mình, Ăn uống thì cũng linh đình, Nhưng mà họ biết giữ gìn nhã nho, Cỗ mâm sáu đĩa, bốn tô Rượu ngon uống cạn không hô vào vào, Tận nơi chân bước miệng chào, Tay đưa ly rượu người nào cũng vui, Hà Giang đất thắm tình người, Ra về nhớ mãi, ơi người Hà Giang”

Quang Bộ – Quỹ Đầu tư phát triển Bình Định

 

*******

 

Tự  hào Hà Giang

“Biên cương tổ quốc xa xôi Cao nguyên thử sức lòng người kiên trung; Ngô chen đá, đá chen hoa Đất trong hốc đá sinh ra mận đào Màu xám đá lẫn xanh ngô Đồng bào ta đó dẫu khô không cằn

Cả đời vất vả nhọc nhằn

Xây đời trên đá, anh hùng biết bao! Ta thêm yêu mến tự hào Tuy rằng vất vả vẫn trào niềm vui”

      Xuân Thùy – Quỹ đầu tư, PT đất và BLTD Hà Giang

 

*/ Nội dung các bài thơ thuộc về cảm xúc của riêng tác giả. Không thể hiện nội dung của biên tập viên.

Vẻ Đẹp Vượt Thời Gian Bên Núi Đá Hà Giang ⋆ Flc Travel &Amp; Event / 2023

Sông Nho Quế yên bình

Cùng với Mã Pì Lèng hiểm trở, sông Nho Quế đã trở thành huyền thoại, đi vào thơ ca và là một trong những biểu tượng của Hà Giang. Nho Quế là một trong những con sông đẹp nhất miền hoa đá Hà Giang. Từ trên cao nhìn xuống, dòng sông Nho Quế như sợi chỉ xanh lung linh bắc xuống từ trời, ẩn hiện giữa núi rừng đại ngàn đông bắc. Nằm dưới chân những ngọn núi tai mèo hiểm trở của Hà Giang, dòng sông Nho Quế quanh năm êm đềm chảy giữa những vách đá, tạo thành một đường biên giới màu xanh biếc giữa đèo Mã Pí Lèng và đường Săm Pun.

Tham khảo chùm tour Du thuyền sông Nho Quế

Năm 2009, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã xếp khu vực này là Di tích Danh lam thắng cảnh Việt Nam, sông Nho Quế được vinh danh là một trong những Thung lũng Kiến tạo độc nhất vô nhị của Việt Nam. Nếu yêu thiên nhiên và sự phiêu lưu thì đây là một trong những địa điểm bạn nên chinh phục một lần trong đời. Đến đây, bạn mới biết rằng Việt Nam vẫn còn rất nhiều cảnh đẹp làm nao lòng người.

Trong suốt 192km chiều dài, sông Nho Quế đã “gửi mình” 46km tại Việt Nam. Đến Việt Nam, sông Nho Quế chạy qua những nhiều lớp đá tai mèo lởm chởm như bãi chông tua tủa có thể chọc thủng bầu trời. Nhờ dòng chảy mạnh, Nho Quế đã tạo nên vô số thác ghềnh trắng xóa giữa những thung lũng, hẻm vực ẩn hiện trong những đám mây bảng lảng, khiến Hà Giang vừa hùng vĩ vừa mơ màng.

Tham khảo chùm tour Du thuyền sông Nho Quế

Ẩn trong làn nước xanh ngọc quyến rũ là một câu chuyện lỳ kì về sự ra đời của sông Nho Quế. Chuyện rằng, khi quả núi vẫn còn nguyên vẹn, nước từ trên núi chảy xuống bị ứ lại nhiều. Bên này núi, nước ngày càng dâng cao, còn sườn bên kia quả núi vì chưa có sông, đất lúc nào cũng nứt toác, khô cằn, cỏ cây trơ trụi.

Một ngày nọ, thần Sông có lời đề nghị thần Núi nằm dịch qua một bên để dòng nước thoát ra, không bị ứ đọng và tưới mát cho những vùng khô hạn. Nhưng thần Núi cứ nằm im, giả vờ không nghe thấy. Thần Sông bèn thưa với Ngọc Hoàng. Ngọc Hoàng ra lệnh cho thần Núi tránh sang một bên nhưng không hiểu vì lý do gì, thần Núi vẫn tiếp tục giả vờ ngủ. Núi cứ ngủ mãi, ngủ từ đông sang hè, rồi từ hè sang đông.

Thế rồi vào một đêm mưa gió, thần Sét rút gươm rạch cắt màn đêm. Sau tiếng nổ vang vọng rung chuyển cả đất trời, thần Núi vỡ đôi. Nước bên này núi tuôn xối xả. Dòng nước đi tới đâu, cỏ cây được hồi sinh xanh tốt tới đó. Qua một đêm, bên sườn núi khô cằn đã phủ kín một màu xanh mượt mà. Từ đó, nước cứ xuyên qua đá núi sừng sững, chảy mãi, tụ hội thành dòng Nho Quế, chia đôi đèo Mã Pì Lèng với dãy núi Săm Pun.

Theo con đường Hạnh Phúc chạy song song với dòng sông Nho Quế, bạn sẽ khám phá được vẻ đẹp vừa hoang dại, vừa mãnh liệt nhưng cũng đầy dịu dàng của dòng sông màu ngọc này. Qua những khúc cua tay áo cùng loạt ghềnh đá tai mèo lởm chởm, dòng sông cũng trở nên hiền hòa hơn. Không còn tiếng nước gào thét, tiếng gió rít khi lùa qua các vách đá, chỉ còn một dòng chảy êm đềm đẩy những con thuyền độc mộc xuôi trên dòng Nho Quế xanh biếc, mượt mà.

Qua bao thế kỷ, sông Nho Quế vẫn mang màu xanh của mình tô điểm cho mảnh đất cao nguyên nơi địa đầu Tổ quốc. Dòng chảy lặng lẽ tạo nên dáng vẻ đất nước, trở thành nguồn sống của con người và vạn vật đôi bờ.

Tham khảo chùm tour Du thuyền sông Nho Quế

“Cặp đôi” huyền thoại của miền hoa đá

“Hùng quan” Mã Pì Lèng và dòng Nho Quế xanh như ngọc gặp nhau tại con đường Hạnh Phúc trên cao nguyên đá Đồng Văn. Sông Nho Quế khi thì dữ dội, lúc lại dịu êm như bày tỏ tình yêu chan chứa, sâu lắng với thiên nhiên sơn cước mạn đông bắc.

Bắt nguồn từ vùng núi Nghiễm Sơn (Vân Nam, Trung Quốc) cao 1.800m, sông Nho Quế chảy theo hướng tây bắc – đông nam, qua núi rừng hoang vu hiểm trở, đổ vào xã Lũng Cú (Đồng Văn, Hà Giang) để vào nước ta. Sông tiếp tục xuôi dòng qua hẻm núi Tu Sản, dọc theo Mã Pí Lèng, khi đến Mèo Vạc thì tách làm 2 nhánh và chảy sang địa phận Cao Bằng, cuối cùng nhập vào sông Gâm tại ngã ba Nà Mát.

Hầu hết thời gian trong năm, nước sông Nho Quế có màu xanh ngọc lục bảo tuyệt đẹp, ánh lên giữa những chân núi đá xám lạnh, bên cạnh những mảng xanh thẫm trong không gian hùng vĩ của rừng già, đá núi và mây trời.

Đoạn đèo Mã Pì Lèng bên hẻm núi Tu Sản, dòng sông Nho Quế hiện lên với vẻ đẹp ngoạn mục nhất. Không còn những ghềnh thác tung bọt trắng xóa, gầm gừ mà dịu dàng và êm đềm đến lạ. Đèo Mã Pí Lèng nhìn xuống dòng sông Nho Quế là cung đường được các tay phượt chuyên nghiệp mệnh danh “huyền thoại” vì nơi đây có độ dốc và các khúc cua đặc biệt. Đến đây, bạn sẽ được phóng tầm mắt thật xa để nhìn ngắm toàn cảnh núi đồi, bởi đèo Mã Pí Lèng có độ cao đến 1.200 m.

Để có thể ngắm sông Nho Quế ở vị trí thuận lợi nhất, các du khách thường chọn dừng chân ở đèo Mã Pí Lèng. Dù phải chạy qua con đường dài 20 km hiểm trở, nhiều người vẫn rất thích đến đây để tận hưởng cảnh đẹp của dòng sông và chụp những tấm hình thật “chất” ở những mỏm đá lớn. Cảnh đẹp nơi đây thu hút không chỉ những bạn gái, mà cả những phượt thủ nam cũng say mê tạo dáng.

Từ đỉnh đèo Mã Pì Lèng – nơi được mệnh danh là “mây đạp dưới chân, trời đụng trán” nhìn xuống, dòng Nho Quế vừa bình yên lại vừa hoang dại, bí ẩn. Giữa không gian mát lạnh của gió núi, bạn sẽ thu vào tận cùng vẻ hùng vĩ của núi non, sông nước. Và thấy dòng sông Nho Quế khi thì giống sợi chỉ thanh thiên mảnh mai của trời len lỏi qua những vách đá tai mèo dựng đứng, lúc lại giống con rồng đang uốn mình trườn qua đá núi, mây ngàn.

Tham khảo chùm tour Du thuyền sông Nho Quế

Sự hòa trộn giữa kỳ vĩ của đèo Mã Pì Lèng với Nho Quế duyên dáng đã tạo nên vẻ đẹp vừa thơ mộng vừa hùng tráng của Hà Giang. Ngày nay, đoạn đèo này cùng với dòng sông Nho Quế đã trở thành một địa điểm xinh đẹp thu hút các du khách yêu thích sự phiêu lưu mạo hiểm. Phong cảnh nơi đây vẫn giữ nguyên sự trong lành, hoang sơ. Đâu đó trên các lưng núi vẫn có bản làng của người dân tộc sinh sống, dòng sông lúc mờ sáng lại đầy ắp những làn sương mù huyền ảo.

Nguồn: Internet

Các Bài Thơ Hay Về Hà Nội / 2023

Hàng Buồm chẳng còn cánh buồm Thuyền đậu nơi nào em đến Sông Hồng cách xa biền biệt Bãi ngô cát trắng mùa xuân.

Hàng Chuối Đâu còn có chuối Vài cây cơm nguội trăm tuổi Lác đác những chú chim sâu.

Hàng Nâu Rồi sang hàng Lược Lược chải tóc em ngày xưa. Áo trắng tóc dài trên phố. Hương chanh hương cốm mùa thu.

Hàng Đào hoa đào mấy độ? Hàng Bạc tìm thợ làm vàng. Hàng Cót rẽ về hàng Than. Hàng Da em tìm giầy dép.

Hàng Nón nón trắng dập dờn Hàng Bông nào còn bông vải Hàng Gai đàn ai đêm tối Văng vẳng mấy giọng hát đào

Hàng Mã chợ hoa ngày Tết Hoa hồng đào thế Nhật Tân. Run run rét về trong mắt Mê hồn những sắc những hoa

Ta yêu mái nhà phố Phái Nguệch ngoạc đơn sơ tài

Em Hà Nội hàng Đường trong giọng nói Để hàng Bông êm ái lót cơn mơ Thương những buổi chiều Bác Cổ ngày xưa Anh nắn nót một trường thi lãng mạn Thơ thuở bé khắc ghi tình ngõ Trạm Hàng Cỏ ơi, nét thảo có mờ phai Theo gót chân em từng bước hàng Hài Yêu hàng Lược chải mềm hương mái tóc Thương dĩ vãng chiều Cổ Ngư trốn học Hồn ngây ngô theo điệp khúc hàng Đàn Hàng Guốc trưa hè gõ nhịp bình an Khi hàng Nón quay nghiêng che mắt thỏ Anh lúng túng cả Đồng Xuân xấu hổ Gió mơn man hàng Quạt, áo đong đưa Đây hàng Khay anh đưa tặng bài thơ Em hốt hoảng chợ Hôm vừa tắt nắng Thơ bay lạc, hồn anh là hàng Trống Nghe hàng Gai cùng mũi nhọn buồn đau Ôi hàng Ngang tội nghiệp mối tình đầu Anh hờn giận mơ hàng Buồm lãng tử Em Hà Nội dáng Sinh Từ thục nữ Tìm đến anh hàng Giấy mỏng tương tư Nghe khơi buồn sông Tô Lịch ngẩn ngơ Thơ giàu có như thương về hàng Bạc Hàng Vôi đó nồng nàn trong ngây ngất Ý hàng Đào chín mọng trái môi chia Xin hàng Than rực cháy lửa đam mê Khi quấn quít trong ái ân Hà Nội.

Diều sông Hồng chiều dâng

Triền sông Hồng chiều êm buông tha thướt

Sóng dòng sông xới đỏ nắng chan hòa

Đàn mây trắng ngàn thiên nga lả lướt

Hàng tre ngà vi vút bản hòa ca

Ta thả diều bay vào chiều biêng biếc

Vút cao lên vỗ lóa bóng hoàng hôn

Diều em sánh với diều anh cao mãi

Uốn vòng cong ngàn sóng nắng dập dờn

Tuổi thơ ấu qua lúc nào ai biết

Bởi ngày kia đến kỳ lạ đôi diều

Quấn vào nhau cùng bay vào cổ tích

Để chúng mình bay bổng một tình yêu

Em đừng tưởng diều bay cùng chiều gió

Phải ngược chiều mới cất bổng lên cao

Tình yêu ta phải ngược chiều bão tố

Mới tung mình lộng lẫy sánh trời sao.

Phạm Bá Chiểu

Anh thương em-mùa đông Hà Nội Rét tê lòng sưởi chiếc lá bàng khô Anh thầm giục cây mai vàng nở sớm Gửi cho em sắc nắng mong chờ

Ôi mặt trời phương nam rực rỡ Cứ lặng thầm chói tỏa tựa cánh mai Nhớ thương anh ánh mắt em ẩm ướt Một bông mai âu yếm bảo em cười

Em tựa bóng cây mai như thế Giữa đô thành xuân sắc nhớ người xa Và em muốn đi đến cùng lặng lẽ Đến bao giờ… Em hóa một nhành hoa

Thời gian chập lại cả đôi kim Một phóng mười hai mũi trúng tim. Giờ điểm Giao thừa… Ai gọi đó ? Mang mang tiềm thức bóng Quê chìm.

Góc màn sương khói nằm im Cố đô mờ nét cuốn phim Tháng ngày Đã từ lâu… Thoắt giờ đây Lòng căng thẳng, chiếu lên đầy bóng Quê.

Hàng Cót trường tan, sóng tóc thề Dâng vào Yên Phụ ngược con đê Xuôi ca Cống Chéo sang Hàng Lược Từng dấu bèo theo giạt bến mê.

Vàng thêu tượng đá Vua Lê Cây quỳnh giao, lối đi về Chợ Phiên. Thoát thai từ truyện thần tiên Phất phơ bướm nhỏ chim hiền tung tăng.

Đêm vườn Bách Thảo hội hoa đăng Cặp má đào ai giợn tuyết băng ? Chiếc vượn Non Nùng ngân tiếng hót Rung theo hồn đá với hồn trăng.

Mùa thu Hà Nội trẻ măng Gió may cũng gió Gác Đằng nhiều phen Sánh vai nhau chọn hàng “len” Đẹp đôi cho đất trời ghen hai người.

Xe điện Hà Đông xuống nửa vời Mưa phùn men bốc cỏ xanh tươi. Vùng Thanh Xuân, buổi thanh minh ấy Không biết chàng si hẹn gặp ai…

Rồng lên một bóng u hoài Ôi thôi từng khúc ngã dài tâm tư! Chín giao thừa, tám năm dư Cành mai trắng mộng đêm trừ tịch xuông.

Tin xuân lữ thứ nghẹn hồi chuông Lệ vỡ mười hai nốt nhạc cuồng Sân khấu lùi xa vào ký ức Phai dần hư ảnh, cánh màn buông.

Khói đâu mờ tím căn buồng, Thời gian ai đốt trên luồng thần giao ? Cố đô lửa ấy gan nào ? Sài đô son sắt như bào như nung!

Đêm Hà Nội nhớ Tháng Tám mùa thu lá khởi vàng chưa nhỉ. Từ độ nguời đi thương nhớ âm thầm. Có phải em là mùa thu Hà Nội. Tuổi phong sương ta cũng gắng đi tìm. Có phải em mùa thu xưa.

Có bóng mùa thu thức ta lòng sang mùa. Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn. Có phải em là mùa thu Hà Nội. Ngày sang thu anh lót lá em nằm, Bên trời xa sương gió bay.

Thôi thì có em đời ta hy vọng. Thôi thì có em sương khói môi mềm. Có phải em là mùa thu Hà Nội. Nghe đâu đây lá ướt và mi xanh. Nghe đâu đây hồn Trưng Vương sông Hát.

Có chắc mùa thu lá rơi vàng tiếng gọi. Lệ mừng gặp nhau xôn xao phím dương cầm. Có phải em là mùa thu Hà Nội. Nghìn năm sau ta níu bóng quay về. Ôi mùa thu của uớc mơ.Tô Như Châu

Xa một tuần có lâu quá không anh Sao em thấy ngày cứ dài đến thế Đêm Hà Nội thơm nghẹn lòng hoa sữa Ngôi sao em ngân ngấn khóc chân trời

Ngày xa anh em bỗng hoá đơn côi Gió cũng chẳng vô tình ngang cửa nữa Một chiếc lá rơi cũng làm em nhớ Áp mặt lên trăng mới biết trăng gầy

Hà Nội bồng bềnh trôi theo heo may Ánh trăng nhắc về một thời mê đắm Thơ em xuống dòng Buồn nghiêng dấu lặng Nỗi nhớ về anh lấp mãi không đầy…

Dấu ấn Hà Nội Hà Nội một thời tên gọi Thăng Long Dải đất rồng bay, kinh đô đặt ở chốn này Hà Nội một thời gươm thiêng trả lại! Để hồ Gươm xanh ngắt trời thu Văn Miếu còn đây, đội nắng, gội mưa Bia đá danh nhân, bao bậc hiền tài Rạng ngời sử xanh, sống cùng năm tháng Cổ Loa, nỏ thần, Mị Châu chuyện tình ai oán Cổ nhân ơi! người vừa giận lại vừa thương Hà Nội ! Dấu ấn ngàn năm thực, ảo mãi vấn vương… Hà Nội bao phen, lửa khói chiến trường Đống Đa hào hùng, Khâm Thiên thương đau trào rơi nước mắt Đây Ba Đình lời tuyên ngôn của Bác Là niềm tin không bao giờ tắt Điện Biên trên không nhớ một Điện Biên chấn động địa cầu Hà Nội vốn xưa nay, thanh lịch dịu dàng Đọng trong mắt ai, áo dài tha thướt Gió sông Hồng, Gợn sóng biếc Hồ Tây Trầm bỗng. gần xa, tha thướt điệu ca trù Hà Nội ơi! Người xanh mãi với trời thu Hà Nội ơi! Thành phố hoà bình. Đón gió mới , bầu bạn năm châu tình toả sáng Dấu ấn ngàn năm, đẹp mãi dáng rồng bay… Nguyên Nguyệt Thanh

Thăm thẳm trời xanh lộng đáy hồ, Mùi hoa thiên lý thoảng chiều thu. Con cò bay lả trong câu hát, Biấc trẻ say dài nhịp võng ru.

Lá thấp cành cao gió đuổi nhau, Góc vườn rụng vội chiếc mo cau. Trái na mở mắt, nhìn ngơ ngác, Đàn kiến trường chinh tự thủa nào.

Lúa trổ đòng tơ, ngậm cốm non, Lá dài vươn sắc lưỡi gươm con. Tiếng chim mách lẻo cây hồng chín, Điểm nhạt da trời những chấm son.

Hai cánh chia quân chiếm mặt gò, Bê con đùa mẹ bú chưa no. Cờ lau súng sậy giam chân địch, Trận Điện Biên này lại thắng to.

Sông đỏ phù sa, nước lớn rồi, Nhà bè khói bếp lững lờ trôi. Đường mòn rộn bước chân về chợ, Vú sữa đẫy căng mặt yếm sồi.

Thong thả trăng non dựng cuối làng, Giữa nhà cây lá bóng xiên ngang. Chiều con, cặm cụi đôi ngày phép, Ngồi bẻ đèn sao, phất giấy vàng.

Em có về Hà Nội

Tôi hối hả giữa chiều thu Hà Nội Qua Chương Dương mát rượi gió sông Hồng Những phố cổ rêu phong viền mái ngói Ðón tôi về với Hàng Bạc, Hàng Bông…

Hà Nội dẫu từng ngày bao biến đổi Hồ Gươm xanh – xanh mãi liễu buông xanh Người náo nức cùng thu đi rất vội Tôi tìm em – bông cúc trắng riêng mình!

Em có đón thu về – thu Hà Nội ? Sao chiều nay em chẳng tới Hồ Tây! Trời xanh biếc, mặt hồ xanh vời vợi Những tòa cao soi bóng giữa mây bay!

Con thuyền nhỏ tay ai chèo bối rối Ðể lòng tôi với Hà Nội xốn xang! Thu chậm lại cho tôi chờ em tới Em có về Hà Nội với thu không ?

Hoàng Gia Cương

Em cứ hỏi chị hoài về Hà Nội Thân yêu ơi chị mới đến lần đầu Ừ thì đẹp là do mình cảm nhận Nhưng đôi chân phải bước nhịp nhanh đầu

Thuở mười lăm Hà Nội lại rất gần Có anh bạn làm thơ Hà Nội tặng Hoa sữa nói chỉ một điều thầm lặng Chị thường mơ một Hà Nội kiêu sa

Hà Nội bây giờ thân thuộc hơn em ạ Ta nương đâu, mảnh đất đó là nhà Hà Nội buồn vui tất thảy đều có cả Chị cảm thức mỗi ngày nhịp sống ngân xa

Chị gặp trên đường người đàn bà goá chồng bán hoa Những bông cúc hiền lành mà em thích Chị gặp trên đường bước chân mải miết

Cậu bé đánh giầy không có giầy đi

Cũng mồ hôi đổ xuống những mùa thi Chất chồng âu lo trong mắt bạn bè chị Cũng đôi lần tập làm thi sĩ Bởi mắc nợ mình một Hà Nội trong thơ

Em xa xôi, chị đã yêu đến giờ Một Hà Nội những phố dài xưa cũ Chị cầm tay em trong đêm không ngủ Nói được không, Hà Nội của chúng mình.

Hà Nội ba mươi sáu phố phường, Lòng chàng có để một tơ vương. Chàng qua chiều ấy qua chiều khác, Góp lại đường đi, vạn dặm đường.

Nhà ấy hình như có mặt trời, Có rừng có suối có hoa tươi; Bao nhiêu chim lạ, bao nhiêu bướm ? Không! Có gì đâu, có một người.

Chân bước khoan khoan, lòng hỏi lòng: –Có nên qua đấy nữa hay không ? Không nên qua đấy, nên qua đấy, Không: Nhớ làm sao! Qua mất công.

Có một chiều kia anh chàng si Đến đầu phố ấy bỗng ngừng đi: –Hai bên hàng phố hình như họ… Đi mãi đi hoài có ích chi ?

Đem bao hy vọng lúc ra đi, Chuốc lấy buồn thương lúc trở về. Lòng mỗi lần đi lần bão táp, Mỗi lần là một cuộc phân ly.

Chàng đau đớn lắm, môi cắn môi; Răng cắn vào răng, lời nghẹn lời: –Hờ hững làm sao! Mê đắm quá! Trời ơi! Cứu vớt lấy tôi! Trời!

Chao ơi! Yêu có ông Trời cứu! Yêu có ông Trời khóa được chân! Chàng lại đi về qua phố ấy, Mấy mươi lần nữa và vân vân…

Chàng đi mãi, đi đi mãi, Đến một chiều kia, đến một chiều Phố ấy đỏ bừng lên: Xác Pháo, Yêu là như thế ? Thế là yêu ?

Hà Nội ba mươi sáu phố phường, Lòng chàng đã dứt một tơ vương. Chàng qua chiều ấy qua chiều khác …. Ô! Một người đi giữa đám tang.

Mùa hè quê anh có hoa phượng đỏ Có tiếng ve sầu nức nở kêu thương Là mùa chia tay sách vở sân trường Lưu bút vội vàng vấn vương nỗi nhớ

Mùa xuân đi qua có mai đào nở Từng giọt nắng hồng rạng rỡ reo vui Chim én bay bay khắp cả khung trời Ôi quá tuyệt vời Hà Nội mùa xuân

Anh ở nơi đó mây trắng trời xanh Mùa thu long lanh trên cành hoa sữa Có bức tranh nào đẹp hơn thế nữa Hà Nội đông về nắng úa đầy sân

Bay cao nữa hỡi chùm hoa có cánh Bay vút lên kiêu hãnh với ngàn sao Bay cao nữa hỡi chùm hoa lửa ánh Cháy cạn mình tỏa sáng giữa trời cao Yêu đến thế Hà Nội đêm hoa lửa Hoa lưng trời lồng bóng mặt Hồ Gươm Lồng bóng cả trong muôn vàn đáy mắt Bóng nàng Xuân lộng lẫy chuỗi hạt cườm

Những đường phố như dòng sông sao chảy Bởi mắt người lóng lánh ánh sao đơm Có hoa lửa lóe cười trong mắt ấy Cuồn cuộn dòng đổ biển lớn Hồ Gươm

Giấu sắc đẹp trong tấm choàng đông giá Để hôm nay bừng tỏa nữ hoàng Xuân Khi tỏa sáng với muôn vàn hoa lửa Rực rỡ, hào hoa, đài các, trong ngần…

Những lẳng hoa trong muôn hình vạn trạng Sáng lung liêng tung muôn sắc yêu kiều Có trái tim kết muôn vàn hoa sáng Giục mùa xuân nẩy lộc gọi mùa yêu

Tiếng pháo nổ giữa tầng không vọng mãi- Hay cung đàn nhả khúc nhạc xuân tươi Hòa chung rộn tiếng cười người Hà Nội Bản hòa ca gom cả triệu niềm vui?

Mưa phùn nữa những đóa hoa kỳ diệu Nhẹ nhàng bay trên đôi cánh nõn nà Cũng sáng ánh khi chùm hoa lửa cháy Nàng Xuân về tất cả hóa thành hoa

Nụ cười nữa những đóa hoa Hà Nội Cũng cháy lòa những nguyện ước ngày mai Chúc Hà Nội ngọc ngà, thơ mộng mãi Tổ Quốc trường tồn vững bước tương lai

Năm bắt đầu bởi mùa xuân tươi đẹp Cuộc đời bắt đầu bởi tuổi xuân tươi Mình bắt đầu bởi điều chi em nhỉ? Em mím cười dâng tặng cả làn môi

Những nụ hôn dưới trời hoa lửa cháy Cũng thành hoa tô điểm cả đất trời Em yêu hỡi, ấy loài hoa đẹp nhất Giữa mùa xuân muôn hoa lá tuyệt vời

Sao tả được vầng trăng thu Hà Nội Vầng trăng ngân tưới mật óng sông Hồng Trăng cài lược sóng tóc dài liễu rủ Thêu Hồ Gươm đóa hoa sóng vàng ong

Mơ hay tỉnh, vầng trăng thu huyền thoại Trăng lạc vào mơ hay mơ lạc vào trăng? Hai hay một, vầng trăng thu chín mẩy Sương lẫn vào trăng hay trăng lẫn sương giăng?

Chu Thị Lan @ 10:59 03/10/2010 Số lượt xem: 11559

Bạn đang xem bài viết Thơ Hay Về Hà Giang – Những Bài Thơ Về Cảnh Đẹp, Hữu Tình,Nên Thơ Của Hà Giang / 2023 trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!