Xem Nhiều 9/2022 ❤️️ Tìm Hiểu Và Nêu Cảm Nhận Của Bản Thân Về Bài Quê Hương Của Tế Hanh ❣️ Top Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 9/2022 ❤️ Tìm Hiểu Và Nêu Cảm Nhận Của Bản Thân Về Bài Quê Hương Của Tế Hanh ❣️ Top Trend

Xem 7,524

Cập nhật thông tin chi tiết về Tìm Hiểu Và Nêu Cảm Nhận Của Bản Thân Về Bài Quê Hương Của Tế Hanh mới nhất ngày 28/09/2022 trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Cho đến thời điểm hiện tại, bài viết này đã đạt được 7,524 lượt xem.

Bài Văn Cảm Nhận Về Bài Thơ Quê Hương Của Tác Giả Tế Hanh Hay

Bài Hát “bạc Liêu Quê Tôi”: Nhớ Ngày Giải Phóng…

Bài Thơ: Bắc Giang Quê Tôi

Chùm Thơ Hay Viết Về Quê Hương Xứ Kinh Bắc

Hình Ảnh Quê Hương Quảng Bình Trong Thơ Xuân Hoàng

Tìm hiểu về tác giả và tác phẩm Quê nhà của Tế Hanh

Nhà thơ Tế Hanh (tên khai sinh là Trần Tế Hanh), sinh vào năm 1921 tại xã Bình Dương, huyện Bình Sơn, tỉnh Tỉnh Quảng Ngãi; hiện ở quận Hai Bà Trưng, thủ đô.

Ông tham gia cách mệnh từ thời điểm tháng 8-1945, Tế Hanh đã trải qua các công tác văn hoá, giáo dục ở Huế, TP. Đà Nẵng. Năm 1948, ông ở trong Ban phụ trách Liên đoàn kháng chiến Nam Trung Bộ; Uỷ viên Thường vụ cho Hội Văn nghệ TW.

Tế Hanh đã cho xuất bản các tập thơ: Hoa niên (1945); Hoa mùa thi (1948); Nhân dân một lòng (1953); Bài thơ tháng bảy (1961); Hai nửa yêu thương (1963); Khúc ca mới (1966); Đi suốt bài ca (1970); Câu truyện què hương (1973); Theo nhịp tháng ngày (1974); Trong số ngày xuân (1977); Tuyến phố và dòng sông (1980); Bài ca sự sống (1985); Tế Hanh tuyển tập (1987); Thơ Tế Hanh (1989); Vườn xưa (1992); Giữa anh và em (1992); Em chờ anh (1994)…

Ông đã được trao nhiều phần thưởng văn học: Giải Tự lực văn đoàn năm 1939; Phần thưởng Phạm Văn Đồng do Hội Văn nghệ Liên khu V tặng. Ông được trao Phần thưởng Hồ Chí Minh về văn học, thẩm mỹ và nghệ thuật (năm 1996).

Nhận xét về Tế Hanh, trong Thi nhân Việt Nam, Hoài Thanh – Hoài Chân đã ca tụng “Tế Hanh là một người tinh lắm, Tế Hanh đã ghi được đôi nét rất thần tình về cảnh sinh hoạt chốn quê nhà. Thơ Tế Hanh đưa ta vào một trong những thế giới rất gần gũi…”

“Quê nhà là gì hở mẹ Mà cô giáo dạy phải yêu Quê nhà là gì hở mẹ Ai ra đi cũng nhớ nhiều”

Bài thơ Quê Hương của Tế Hanh đã làm nổi bật vẻ đẹp trong sáng, sinh động của bức tranh làng quê miền Bắc, hình ảnh khỏe khoắn đầy sức sống của người dân chài lưới và tình yêu quê nhà trong sáng tha thiết của nhà thơ.

Ta có thể phát hiện trong thơ ông hơi thở nồng nàn của những người dân con đất biển, hay một dòng sông đầy nắng trong những giữa trưa gắn với tình yêu quê nhà thâm thúy của nhà thơ.

Bài thơ “Quê nhà” là kỉ niệm sâu đậm thời niên thiếu, là tác phẩm mở đầu cho nguồn cảm hứng về quê nhà trong thơ Tế Hanh, bài thơ đã được viết bằng tất cả tấm lòng yêu mến thiên nhiên thơ mộng và hùng tráng, yêu mến những con người lao động cần cù.

“Quê nhà” được viết theo thể thơ tám chữ phối hợp cả hai kiểu gieo vần liên tiếp và vần ôm đã phần nào thể hiện được nhịp sống hối hả của một làng chài ven bờ biển.

Tìm hiểu về tác phẩm Quê nhà của Tế Hanh

Phân tích bài thơ Quê nhà của Tế Hanh

“Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới Nước bủa vây cách biển nửa ngày sông” “Khi trời trong gió nhẹ sớm mai hồng Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã Phăng mái chèo, mạnh mẽ vượt trường giang Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng Rướn thân trắng mông mênh thâu góp gió…”

Miền ký ức mang tên quê nhà vẫn luôn là những cảm xúc ngọt ngào da diết trong tâm hồn mỗi người. Chính cái miền quê miền biển, đầy nắng và gió, đã nhức nhối trong trái tim Tế Hanh bao nỗi nhớ cồn cào. Nỗi nhớ và tình yêu quê nhà đó, được khắc họa rõ nét trong bài thơ Quê Hương của ông.

Những lời thơ đầu là nét giới thiệu chung về làng quê của nhà thơ. Quê nhà trong tâm trí của những người dân con Việt Nam là mái đình, là giếng nước gốc đa, là canh rau muống chấm cà dầm tương. Còn quê nhà trong tâm tưởng của Tế Hanh là một làng chài nằm trên cù lao giữa sông và biển, một làng chài sóng nước bủa vây. một khung cảnh làng quê như đang mở ra trước mắt tất cả chúng ta vô cùng sinh động.

Nghề chài lưới, một công việc lao động bình thường, nhưng qua con mắt của một thi sĩ yêu quê và đang phải xa quê, cái công việc ấy hiện lên thật đẹp đẽ biết bao trong thi phẩm Quê nhà của Tế Hanh. Trong khung cảnh rạng đông của một buổi sớm mai tuyệt đẹp: sớm mai hồng, với trời trong, gió nhẹ. Dân làng chài là những chàng trai khỏe mạnh, trai tráng đưa con thuyền của mình ra khơi.

“Ngày hôm sau ồn ào trên bến đỗ Khắp dân làng tấp nập đón ghe về Nhờ ơn trời, biển lặng, cá đầy ghe Những con cá tươi ngon thân bạc trắng”

Bằng biện pháp tu từ so sánh: như con tuấn mã và sử dụng các động từ mạnh: hăng, phăng, vượt Tế Hanh đã miêu tả cảnh con thuyền ra khơi với một khí thế thật dũng mãnh, oai hùng. Con thuyền như một con ngựa đẹp, khỏe và phi nhanh, sẵn sàng xông ra chiến trường để tiêu diệt kẻ thù. Và trong cái nỗi nhớ da diết về cảnh người dân chài đi đánh cá, hình ảnh cánh buồn là tâm điểm mà Tế Hanh miêu tả một cách đẹp tuyệt vời nhất.

“Dân chài lưới làn da ngăm rám nắng Cả thân hình nồng thở vị xa xăm Chiếc thuyền im bến mỏi trở về năm Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ.”

Cánh buồm trắng được nhà thơ so sánh như mảnh hồn làng. Đó đó là biểu tượng, là linh hồn của làng chài. Mỗi lần ra khơi, cánh buồm là vật quan trọng, dắt đường, chỉ lối cho con thuyền. Thế tuy vậy với Tế Hanh, cánh buồm có vị trí đặc biệt quan trọng hơn thế nữa. Nó như thâu góp vào trong mình biết bao giông bão của sóng gió để con thuyền luôn trở về bình an. Nó còn mang trong mình biết bao yêu thương, mong ngóng, đợi chợ của những người dân mẹ, người chị, người con ở đất liền giành cho những người dân ra khơi. Tế Hanh đã rất thành công khi so sánh một vật hữu hình, cụ thể với một hình ảnh lãng mạn, trừu tượng. Hình ảnh con thuyền với cánh buồm trắng vì vậy mà trở nên đẹp đẽ hơn, lãng mạn hơn.

Ở những câu thơ này trong Quê nhà của Tế Hanh đó là cảnh thuyền cá trở về.

Nói theo cách khác rằng đây đó là những câu thơ hay nhất, tinh tế nhất của bài thơ. Với lối tả thực, hình ảnh “làn da ngăm rám nắng” hiện lên để lại dấu ấn vô cùng thâm thúy thì ngay câu thơ sau lại tả bằng một cảm nhận rất lãng mạn “Cả thân hình nồng thở vị xa xăm” – Thân hình vạm vỡ của người dân chài thấm đẫm hơi thở của biển cả nồng mặn vị muối của đại dương mông mênh. Cái độc đáo của câu thơ là gợi cả linh hồn và tầm vóc của con người biển cả. Hai câu thơ miêu tả về con thuyền nằm im trên bến đỗ cũng là một sáng tạo thẩm mỹ và nghệ thuật độc đáo.

“Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ Màu nước xanh, cá bạc, chiếc thuyền vôi Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá”

Nhà thơ không chỉ thấy con thuyền nằm im trên bến mà còn thấy cả sự mệt mỏi của nó. Cũng như dân chài, con thuyền có vị mặn của nước biển, con thuyền như đang lắng nghe chất muối của đại dương đang thấm trong từng thớ vỏ của nó. Thuyền trở nên có hồn hơn, nó không còn là một một vật vô tri vô giác nữa mà đã trở thành người bạn của ngư dân. Không phải người con làng chài thì không thể viết hoặc như là thế, tinh như vậy, và cũng chỉ viết được những câu thơ như vậy khi tâm hồn Tế Hanh hòa vào cảnh vật cả hồn mình để lắng nghe. Ở đó là âm thanh của gió rít nhẹ trong thời gian ngày mới, là tiếng sóng vỗ triều lên, là tiếng ồn ào của chợ cá và là những âm thanh và ngọt ngào trong từng thớ gỗ con thuyền.

Phân tích bài thơ Quê nhà của Tế Hanh

Có lẽ, chất mặn mòi kia đã và đang thấm sâu vào da thịt nhà thơ, vào tâm hồn nhà thơ để trở thành nỗi niềm ám ảnh gợi bâng khuâng kì diệu. Nét tinh tế, tài hoa của Tế Hanh là ông “nghe thấy cả những điều không hình sắc, không âm thanh như “mảnh hồn làng” trên “cánh buồm giương”…Nói lên tiếng nói từ tận đáy lòng mình là lúc nhà thơ thổ lộ tình cảm của một người con xa quê hướng về quê nhà, về đất nước.

Nếu không có mấy câu thơ này, có lẽ ta không biết nhà thơ đang xa quê. ta thấy được một khung cảnh vô cùng sống động trước mắt tất cả chúng ta, vậy mà nó lại được viết ra từ tâm tưởng một cậu học trò. từ đó ta có thể nhận ra rằng quê nhà luôn nằm trong tiềm thức nhà thơ, quê nhà luôn hiện hình trong từng suy nghĩ, từng dòng cảm xúc. Nỗi nhớ quê nhà thiết tha bật ra thành những lời nói vô cùng giản dị: “Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá”. Quê nhà là mùi biển mặn nồng, quê nhà là con nước xanh, là màu cá bạc, là cánh buồm vôi.

Màu của quê nhà là những màu tươi sáng nhất, gần gũi nhất. Tế Hanh yêu nhất những mùi vị đặc trưng quê nhà đầy sức quyến rũ và ngọt ngào. Chất thơ của Tế Hanh bình dị như con người ông, bình dị như những người dân dân quê ông, khỏe khoắn và sâu lắng. Từ đó toát lên bức tranh thiên nhiên tươi sáng, thơ mộng và hùng tráng từ đời sống lao động hàng ngày của người dân.

Bài thơ đem lại ấn tượng khó phai về một làng chài cách biển nửa ngày sông, lung linh sóng nước , óng ả nắng vàng. Dòng sông, hồn biển ấy đã là nguồn cảm hứng theo mãi Tế Hanh từ thuở “hoa niên” đến những ngày tập trung trên đất Bắc. Vẫn còn đó tấm lòng yêu quê nhà thâm thúy, nồng ấm của một người con xa quê.

Cảnh đón thuyền cá về bến sau một ngày lao động

Soạn bài Quê nhà của Tế Hanh

2 câu đầu: Giới thiệu chung về làng quê.

6 câu tiếp: Cảnh dân chài bơi thuyền ra khơi đánh cá.

8 câu tiếp: Cảnh thuyền cá về bến

4 câu cuối: Nôn nao nỗi nhớ làng, nhớ biển quê nhà.

Câu 3 – 4: Thời điểm ra khơi là một buổi sáng đẹp trời, thời tiết rất thuận lợi cho việc đi biển: khung trời cao rộng, trong trẻo, gió mát nhẹ, rạng đông nhuốm màu hồng rực rỡ. Dân chài là những chàng trai căng tràn sức lực, háo hức ra khơi.

Câu 5 – 6: Hình ảnh con thuyền băng mình ra khơi một cách dũng mảnh được ví như con tuấn mã đẹp và khỏe mạnh; một loạt từ ngữ diễn tả thế băng tới của con thuyền: hăng, phăng, mạnh mẽ, vượt càng tạo nên khí thế lao động hăng say, sức mạnh khoẻ khoắn của người dân chài.

Câu 7 – 8: Hình ảnh cánh buồm trắng căng phồng, no gió ra khơi được so sánh với mảnh hồn làng sáng lên vẻ đẹp lãng mạn. Từ đó, hình ảnh cánh buồm căng gió biển quen thuộc bỗng trở nên lớn lao, thiêng liêng vừa thơ mộng vừa hùng tráng.

Cảnh ồn ào, tấp nập trên bến khi đón thuyền về và nụ cười trước những thành quả lao động, gợi ra một sức sống, nhịp sống náo nhiệt.

Hình ảnh người dân chài mang vẻ đẹp khỏe khoắn. Cuộc sống vất vả nhưng đầy thi vị.

Soạn bài Quê nhà của Tế Hanh

Nhận xét về tình cảm của nhà thơ Tế Hanh với quê nhà

Tình cảm của tác giả so với quê nhà thật đằm thắm, thâm thúy. Xa quê, tác giả luôn nhớ về quê minh với vị mặn mòi, màu xanh của biển, với cánh buồm trắng, những con thuyền ra khơi và những thân hình vạm vỡ của những người dân dân chài…

Nếu không có tấm lòng gắn bó sâu nặng với con người và cuộc sống lao động của làng chài quê nhà thì có lẽ Tế Hanh sẽ không còn đã sở hữu những câu thơ xuất thần đầy độc đáo như vậy.

Đặc sắc thẩm mỹ và nghệ thuật trong bài thơ Quê nhà của Tế Hanh

Giọng thơ mộc mạc, giản dị, ngôn ngữ giàu giá trị biểu cảm.

Hình ảnh so sánh giàu hình ảnh, có mức giá trị biểu cảm cao, phép nhân hóa.

Phép ẩn dụ, quần đảo trật tự từ trong câu.

Hàng loạt động từ mạnh, tính từ, phép liệt kê.

Sử dụng phương pháp biểu đạt tự sự xen kẽ miêu tả và biểu cảm.

Top 5 Đoạn Văn Mẫu Viết Về Quê Hương Bằng Tiếng Anh Hay Nhất

Trình Bày Cảm Nhận Đoạn Thơ: Quê Hương Anh Nước Mặn, Đồng Chua… Giếng Nước Gốc Đa Nhớ Người Ra Lính

Cảm Nhận Về Bài Thơ “quê Hương” Của Nhà Thơ Đỗ Trung Quân

Cảm Nhận Về Quê Hương Trong Thơ Của Đỗ Trung Quân

Nhận Xét Bài Thơ Đồng Chí Của Chính Hữu

Bạn đang xem bài viết Tìm Hiểu Và Nêu Cảm Nhận Của Bản Thân Về Bài Quê Hương Của Tế Hanh trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!

Yêu thích 2527 / Xu hướng 2617 / Tổng 2707 thumb
🌟 Home
🌟 Top