Xem Nhiều 2/2023 #️ Top Những Bài Thơ Về Giáo Viên (Nghề Dạy Học) Hay Ý Nghĩa Nhất # Top 8 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 2/2023 # Top Những Bài Thơ Về Giáo Viên (Nghề Dạy Học) Hay Ý Nghĩa Nhất # Top 8 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Top Những Bài Thơ Về Giáo Viên (Nghề Dạy Học) Hay Ý Nghĩa Nhất mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Có những bài thơ nào hay nói về giáo về, nghề dạy học nhỉ?

Top những bài thơ về giáo viên (nghề dạy học) hay ý nghĩa nhất

Bài thơ về nghề dạy học 1: NGHỀ GIÁO

Có nghề nào hạnh phúc đến thế chăng? Nghề mình đó với bảng đen phấn trắng, Gieo yêu thương vào tâm hồn trong trắng, Mang đến cho đời nhiều hoa trái ngát hương. Có nghề nào nhắc đến bỗng thấy thương? Cuộc sống dù nghèo, áo mặc cần phải đẹp, Suy nghĩ thật nhiều, khi chỉ mua đôi dép, Thon thót giật mình khi hàng xóm cưới xin. Có nghề nào nhẫn nhịn đến khó tin? Mọi chuyện thầy luôn sai còn phụ huynh thì đúng, Không dám đôi co vì mình là người công chúng, Tích uất ức vào lòng sinh bệnh tật quanh năm. Có nghề nào luôn bận bịu quanh năm? Đi dạy cả tuần ngày nghỉ làm giáo án, Dạy quanh năm chẳng tham quan du lịch, Lúc hè về, tiền ít khó đi tour (1). Có nghề nào bị ném đá te tua, Hơi một tí lên truyền hình, báo chí, Họ từng là học trò sao ném đá thầy mạnh thế, Thầy cô oằn mình chịu rìu búa cựu học sinh. Có nghề nào con cái sợ phát kinh? Chẳng dám theo nghề mẹ cha nuôi mình lớn, Bộ đội, công an, ngân hàng, doanh nghiệp lớn, Bố mẹ về, con kế nhẹ nhàng thay. Có nghề nào chịu trăm đắng ngàn cay? Dạy thêm ngoài giờ bị coi là vi phạm Thầy cô nào cũng “quyền rơm vạ đá” (2), Chẳng dám mắng học trò khi chúng hỗn, chúng hư. Có nghề nào sống khép nép như SƯ, Bởi bất cứ khi nào cũng thành người vi PHẠM, Tặc lưỡi, tại số trời, coi như mình bị hạn, Chẳng có lỗi gì vẫn xin lỗi để được yên. Cần hiểu rằng, thầy cô chẳng là tiên, Cũng uống, ăn, buồn, vui như người khác, Cần sự cảm thông cùng sẻ chia gánh vác, Cùng thầy cô vun trồng cho trái ngọt hương thơm. Có nghề nào nghe thấy đến là thương? Gắn bó cuộc đời bằng bảng đen phấn trắng, Dẫu cuộc đời nhiều thay đen đổi trắng, Nhưng tấm lòng thầy chẳng đổi trắng thay đen. Có nghề nào nhiều đổi mới thế không? Cả thầy trò vần xoay trong cơn lốc, Người bảo dở, kẻ bảo hay nhưng học trò vẫn học, Thầy như thỏi thép hồng nằm “dưới búa – trên đe”. Mỗi đông về sương giá, lạnh tái tê, Thầy vẫn ấm vì tình yêu của những người trò nhỏ, Là động lực giúp thầy vượt muôn ngàn gian khó, Vững lái con đò, đưa em đến bờ vui.

Bài thơ như là một lời tâm sự của người làm nghề giáo. Đọc hết bài thơ ta sẽ cảm nhận được nghề nhà giáo dạy học phải vất vả và nhiều nỗi niềm như thế nào. Mục đích của nghề giáo là dạy dỗ chỉ bảo những học sinh trở thành người tài giỏi và có ích cho xã hội sau này.

Bài thơ về nghề dạy học 2: Người Giáo Viên

Mẹ có thấy không, con là cô giáo Bước vào lớp học hồi hộp, lo âu Con được trao những bốn chục mái đầu Và muôn mắt sáng

Làm cô giáo Cần biết bao yêu thương và lửa nhiệt tình để được người nghe người tin người mãi nhớ mình

Dưới mái trường tuổi thơ bỡ ngỡ Những buổi đầu hiểu thế giới bao la Dù ở đâu – Xibêri hay Matxcơva Mỗi ngày học bằng bao năm tháng

Cũng có lúc sống đau thương, lo lắng Cũng có khi dang dở chuyện tình duyên Nhưng hãy để tất cả nỗi buồn riêng Ngoài ngưỡng cửa trước khi vào lớp học

Đời nhà giáo rồi khó khăn, nặng nhọc Con vẫn vui, chẳng tiếc đã chọn nghề Mẹ hiểu thế không, chính đàn em nhỏ Lớp người tiếp bước con đi

Làm cô giáo Cần biết bao yêu thương và lửa nhiệt tình để được người nghe người tin người mãi nhớ mình

Bài thơ là lời tâm sự của người con làm nghề giáo gửi đến mẹ mình, đây là một bài thơ ngoại quốc được dịch xa tiếng Việt, và cụ thể là nó được xuất xứ ở Nga. Bài thơ cho ta thấy được làm nghề giáo cũng vất vả như bao nghề khác và chỉ cần “người nghe, người tin, người mãi nhớ mình”.

Bài thơ về nghề dạy học 3: Khi mẹ là giáo viên

Mẹ chẳng bao giờ có được niềm vui Đưa con đến trường những ngày quan trọng nhất Khi con có niềm vui cũng là khi mẹ bận Con luôn thiệt thòi khi có mẹ giáo viên.

Buổi tựu trường khai giảng đầu tiên Mẹ thương con lắm nhưng cũng thôi đành chịu Áo mới vở thơm con vẫn buồn nũng nịu “Mẹ đưa con đến trường… nay buổi học đầu tiên”

Con lớn dần, con hiểu mẹ hơn Biết mẹ bận nên chẳng hề đòi hỏi Con biết tự lo toan, con dần cứng cỏi Vẫn thui thủi đi về khi không có mẹ ở bên.

Con luôn thiệt thòi khi có mẹ giáo viên Sớm, chiều, tối công việc bề bộn lắm Sẽ không có mẹ suốt một thời áo trắng Bởi mẹ không thể ở bên con cả những lúc con cần.

Nhưng con có mẹ như một người bạn thân Mẹ không tuổi trong cuộc đời đèn sách Mẹ sẽ bên con cùng con vượt thử thách Và mãi yêu con đến trọn cuộc đời mình…

Bài thơ được tác giả viết tặng cho con gái đầu của mình. Bài thơ nói về nỗi lòng của người mẹ làm nghề giáo viên và chỉ mong con của mình sau này hiểu được tâm tư, tình cảm của mẹ mà phải cố gắng phấn đấu, học tập để trở thành người con có hiếu, nguồi có ích cho xã hội, đất nước.

Bài thơ về nghề dạy học 4: Nhà thơ và nhà giáo

Đã mòn dăm viên phấn Đời ấy – đã mòn đâu Mai ngày xanh cây lá Xanh ngát trời – ơn nhau

Ta – theo trăng ngàn núi Người – rộng nước trăm sông mơ ngày xuân nắng ấm lòng se se gió đông

Cũng là tằm là kén thì cứ trả nợ dâu ai về khoe áo lụa vàng một chút trong nhau

Chiều phố người rộn rã chợt nhớ góc trời xưa Đời riêng, chung là thế Tìm hạt nắng trong mưa…

Tác giả vừa là nhà giáo vừa là nhà thơ, tựa đề cũng đủ cho người đọc hiểu được ý đồ của tác giả là gì. Ở đây tác giả muốn nói về hình ảnh người giáo viên đi theo năm tháng “đã mòn dăm viên phấn” nhưng vẫn luôn ở đó cống hiến và dạy học trò nên người.

Đã mòn dăm viên phấnĐời ấy – đã mòn đâuMai ngày xanh cây láXanh ngát trời – ơn nhauTa – theo trăng ngàn núiNgười – rộng nước trăm sôngmơ ngày xuân nắng ấmlòng se se gió đôngCũng là tằm là kénthì cứ trả nợ dâuai về khoe áo lụavàng một chút trong nhauChiềuphố người rộn rãchợt nhớ góc trời xưaĐời riêng, chung là thếTìm hạt nắng trong mưa…Tác giả vừa là nhà giáo vừa là nhà thơ, tựa đề cũng đủ cho người đọc hiểu được ý đồ của tác giả là gì. Ở đây tác giả muốn nói về hình ảnh người giáo viên đi theo năm tháng “đã mòn dăm viên phấn” nhưng vẫn luôn ở đó cống hiến và dạy học trò nên người.

Bài thơ về nhà giáo 5: NGHỀ GIÁO VINH QUANG

Nghề Nhà giáo muôn đời vẫn vậy Tiễn trò đi là thấy vinh quang Một nghề cao quý đàng hoàng Mỗi năm một chuyến “đò ngang” gửi lòng

Mặc dù vậy không mong báo đáp Chẳng ngại ngần bão táp mưa sa Thương trò tình nghĩa ruột rà Trồng cây chỉ muốn nở hoa đẹp đều

Mặc trời đất bao điều năng động Sự biến thiên cuộc sống luân hồi Đời người từ lúc nằm nôi Đến khi nhắm mắt mới thôi học thầy

Chẳng so tính nơi đây nới đó Yêu thầy cô để tỏ hiền tài Kiến thức không của riêng ai Chỉ cần chăm chỉ miệt mài tu nhân

Ngày hiến chương muôn lần ghi tạc Nghĩa thầy trò không khác cha con “Trăm năm bia đá thì mòn” Ơn thầy dạy dỗ lòng son vững bền.

“Nghề giáo”, hai từ thiêng liêng ấy lúc nào cũng ngân vang lên trong suy nghĩmỗi người. Nghề giáo là một nghề rất vinh quang, không những giúp giúp cho những em nhỏ có thể học tập tốt, trưởng thành, nên người trở thành người có ích cho xã hội. Mà còn góp phần giúp đất nước phát triển mạnh hơn.

Bài thơ về nhà giáo 6: NGƯỜI TRỒNG CHỮ

Có những nghề dập vùi trong tâm trí Giữa bon chen đời yêu mến tôn thờ Có con người hạnh phúc rất đơn sơ Chọn nuôi trẻ, đưa đò làm lẽ sống!

Hi sinh ấy đáng được đời trọng vọng Hiến dâng mình vì nòi giống Tiên Rồng Cho mỗi ngày xanh rừng chữ Cha Ông Để đời ngát hương, con Hồng cháu Lạc!

Cho hôm nay rộn rã vang bài hát Tận núi rừng đến biển đảo khơi xa Từ thị thành đến thôn bản bao la Ôi đẹp sao giai điệu nghề cao quý!

Lấy tinh thần dệt bài ca thâm thúy Đem nhân tâm thêu lý trí nhân văn Đời văn minh gương tiến bộ công bằng Sứ mệnh kia thuộc về người trồng chữ!

Cả dân tộc hướng về nghề nghĩa cử Ngày tôn vinh, đời cao quý vinh quang!

Chính vì tinh thần hiếu học, vì yêu cái chữ mà người dân Việt Nam chúng ta quý trọng vô cùng những người làm nghề dạy học. Nhân dân tôn vinh, yêu mến gọi người thầy là Người giáo viên nhân dân, Người Kĩ sư tâm hồn. Bởi với người thầy giáo, dạy học không chỉ là dạy chữ mà còn dạy cho học trò đạo lí làm người. Địa vị, vai trò của người thầy luôn được người đời tôn quý, đạo thầy trò luôn được giữ gìn, khắc ghi.

Bài thơ về nhà giáo 7: NGHỀ “ƯƠM TRỒNG”

Không quản ngại đêm ngày mưa nắng Dẫu nhọc nhằn cũng chẳng kể công Mải mê lặng lẽ “ươm trồng” Chèo, đưa trò nhỏ qua sông giúp đời

Lòng nặng trĩu đầy vơi trăn trở Biết chẳng giàu nhưng lỡ yêu nghề Để rồi thoả nguyện đam mê Cho dù nghèo khó không hề tiếng than

Xin được tặng cả ngàn câu chúc Đến Thày Cô nơi bục giảng đường Những lời đẹp đẽ yêu thương Hãy vì trò nhỏ…mái trường thân yêu.

Nhiều thầy, cô giáo đã không quản ngại nắng mưa, tình nguyện “cõng chữ lên non”, mang ánh sáng của con chữ đến với học sinh và kiến thức xây dựng kinh tế đến đồng bào miền núi, vùng sâu, vùng xa, biên giới, hải đảo giúp họ vượt lên rào cản hủ tục, thoát khỏi cái nghèo, cái đói.

Bài thơ về nhà giáo 8: XIN LỖI CHỒNG VÌ VỢ LÀ GIÁO VIÊN

Xin lỗi chồng vì vợ là giáo viên Cứ tưởng rằng con thuyền xuôi mát mái Nhưng chồng ơi, tình đời sao ngang trái Vợ giáo viên chồng cực đến trăm bề

Sáng đến trường giờ lên lớp lê thê Vợ dạy hết lớp này sang lớp nọ Trưa ở lại căn tin ăn tạm bợ Con chẳng ai lo, lại đến tay chồng

Trưa nghỉ ngơi vất vưởng cũng chạnh lòng Đầu giờ chiều, lại lo đến tiết Vợ hòa mình cùng trò yêu mải miết Bài học chưa hoàn thành, trò đợi ngày mai

Hoàng hôn buông trên nẻo đường dài Vợ chạy nhanh lên đường về tổ ấm Ở nơi ấy chồng, con đang trông ngóng Nồi cơm chiều đã toả nóng mắt cay

Chén cơm vội vàng ăn chẳng kịp no ngay Vợ lại phải soạn bài, mai lên lớp Vợ cùng đồng môn phải mò mẫm khảo tra

Nửa đêm trường vợ mới trải mình ra Người uể oải vì tháng ngày vất vả Vợ giáo viên chồng “chẳng lo gì cả” Chỉ lo kiếm tiền và thay vợ chăm con

Tháng năm qua cuộc sống vợ mỏi mòn Thương chồng con nhưng biết làm sao được Bởi yêu nghề thuở nhỏ từng ao ước Vợ suốt đời bám đuổi một giấc mơ

Xin lỗi chồng vợ giáo viết vần thơ Cùng chia sẻ và mong người thông cảm Lỡ lấy vợ giáo viên người ơi, khổ lắm Chẳng biết làm sao cho hạnh phúc đong đầy.

Bài thơ là lời xin lỗi của người vợ làm nghề giáo viên gửi đến người chồng. Vì làm giáo viên tất bật cả ngày cho nên không có thời gian dành cho gia đình, chăm sóc chồng con chu đáo, bởi vì trên trường “dạy hết lớp này đến lớp khác” và qua bài thơ người vợ mong chồng hãy thông cảm cho mình.

Bài thơ về nhà giáo 9: EM ƠI! ĐỪNG NÓI THẾ

Sao lại thế ! Em ơi đừng nói thế Thương em nhiều mà chẳng thể sẻ chia Để thay em thức khuya và dậy sớm Đôi vai gầy tần tảo gánh trẻ thơ.

Tình của anh dành em vô bến bờ Chỉ mong em dốc sức với tương lai Lũ trẻ thơ yêu hình hài từng con chữ Và cuộc đời lưu giữ trọn giấc mơ.

Đời anh đã tuổi thơ từng mê mải Vần i tờ với bài học đầu tiên Trang vở kia còn in dấu cô hiền Ru anh vào cõi thần tiên mơ ước.

Chẳng thay được nhưng theo em từng bước Sát cùng em tâm ước nguyện trồng người Và ta cùng hưởng nụ cười hạnh phúc Của bao người khi đến lúc trưởng thành.

Việc nhà ư ? Anh sẽ cùng chia sẻ Chỉ mong em luôn vui khỏe tới trường Trọn tình thương cho từng trang giấy nhỏ Là anh vui vì đã có công mình.

Gắng ươm mầm cho nòi giống phồn hoa Để đất nước vang khúc khải hoàn ca Và muôn nhà luôn thuận hoà hạnh phúc !

Nếu ở trên là lời của người vợ thì bài thơ này là lời của người chồng nhắn gửi lại vợ mình rằng hãy yên tâm mà làm tròn bổn phận của một người giáo viên, “ươm mầm” thế hệ học trò giỏi để “đất nước vang khúc khải hoàn cả” và nhà nhà hòa thuận hạnh phúc.

Đã trót cưu mang trót phận tằm Bể dâu kết kén phải ươm tơ Mặc cho đời đã mờ đen trắng Vẫn giữ lòng son vẫn nồng nàn

Trót thân bảy nổi trót ba chìm Giữa đời ô trọc chẳng ô danh Vẫn giữ khuôn vàng ni thước ngọc Mặc giữa ê chề trọng với khinh

Đã trót cưu mang phải nồng nàn Đất nước đang cần lắm lời ru Ru cho non nước luôn bền vững Ru tuổi thơ ngây thấy cội nguồn

Đã trót cưu mang trót nồng nàn Cho dù đang buổi cuối chiều buông Mong manh sương gió mờ nhân ảnh Bụi phấn vẫn vương tựa nhiễu điều…

“Nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý”.Từ thời xa xưa, truyền thống Tôn sư trọng đạo đã là một truyền thống tốt đẹp được nhân dân Việt Nam đề cao, yêu quý và gìn giữ. Bác Hồ đã khẳng định: Không có thầy giáo thì không có giáo dục. Nhiệm vụ của thầy cô giáo là rất quan trọng và rất vẻ vang.

Bài thơ về nghề dạy học 11: NGHỀ SƯ PHẠM

Nghề sư phạm là nghề cao quý nhất Trái đất này..bao đất nước phồn vinh Cũng trải qua Lý Đại Hóa Số Hình Anh Văn Sử Địa rồi Sinh vật học

Ai sinh ra tự nhiên mà biết đọc Nét chữ đầu đời ai chăm sóc cho ta Rồi các môn..xã hội..tự nhiên là Điểm tựa vững..đưa phồn hoa đất nước

Nghề cao quý..Nghề thầy cô đứng lớp Dựng xây đời..ươm được những mầm xanh Ngày hai mươi tháng mười một vinh danh Nghề sư phạm..trưởng thành cho tất cả.

Tác giả xem “Nghề Sư Phạm” tức nghề giáo viên là nghề cao quý nhất. Rất đúng, Bác Hồ của chúng ta cũng đã từng có những câu nói tương tự như vậy. Không có giáo viên thì ai dạy ta nên người, làm sao đất nước có thể phát triển.

Bài thơ về nghề dạy học 12: Không đề

Cầm bút lên định viết một bài thơ Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ Đâu là cha, là mẹ, là thầy… Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt… Biết bao giờ con lớn được, Thầy ơi !

Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen” Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”… Những con chữ đều đều xếp thẳng Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh Cửa sổ xe ù ù gió mạnh Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a Thầy gần lại thành bóng hình rất thực Có những điều vô cùng giản dị Sao mãi giờ con mới nhận chúng tôi vẫn thường nhắc đến mùa thu Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ Bài tập đọc năm nao em còn nhớ Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ

Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó! Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài

Chỉ mỗi chữ O em đọc sai Dường như cô già đi mấy tuổi Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy Cô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!

Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia Là một lớp người lớn lên và biết sống Mặt đất như trời xanh mơ mộng Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.

Khởi đầu cho một chuyến đi xa Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất Cả cuộc đời cô dõi bóng theo em …

Thầy cô là người đã dạy con nét chữ đầu tiên. Là người mà phải thức cả đêm để viết lại và cảm nhận bài văn thầy phê “cảm nhận còn hời hợt” bằng tất cả tình cảm, vốn sống của mình. Tất cả những gì thầy cô làm là chỉ mong học sinh của mình sẽ tốt hơn, trưởng thành hơn.

Bài thơ về nghề dạy học 13: Người lái đò

Một đời người – một dòng sông… Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ, “Muốn qua sông phải lụy đò” Đời người muôn bước cậy nhờ người đưa…

Tháng năm dầu dãi nắng mưa Con đò trí thức thầy đua bao người. Qua sông gửi lại nụ cười Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái đầu sương Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày, Khúc sông ấy vẫn còn đây Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

Người chèo đò tận tuỵ với mỗi chuyến đò đầy, với bao nhiêu khách sang sông ai mà nhớ hết. Nhưng ai đã từng một đôi lần trong cuộc đời mình đi qua một chuyến đò mới ngộ ra rằng: khách lại nhớ rất rõ gương mặt người chèo đò trên bến sông ngày ấy.

Bài thơ về nghề dạy học 14: Nhớ ơn thầy cô

Chèo lái đưa đò cặp bến sông Thầy cô mang nặng trái tim nồng Trồng người dạy chữ niềm say đắm Mỗi chuyến đò qua thỏa nỗi lòng Nhớ lắm ngày xưa tuổi học trò Nhớ từng nét chữ các thầy cô Mặc trời mưa nắng hay se lạnh Lời giảng còn vang vọng tới giờ Thế hệ chúng tôi nay đã lớn Mỗi người mỗi việc gắng hoàn thành Vẫn luôn canh cánh bao hoài niệm Bài học năm nào thuở tuổi xanh.

Bác Hồ kính yêu của chúng ta đã từng khẳng định: “Nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý. Người thầy giáo tốt – thầy giáo xứng đáng là thầy giáo – là người vẻ vang nhất. Dù tên tuổi không đăng trên báo, không được thưởng huân chương, song những người thầy giáo tốt là những anh hùng vô danh.

Bài thơ về nhà giáo 15: Lời cảm tạ

Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả Để một lần nhớ lại mái trường xưa Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng Trưởng thành này có bóng dáng hôm qua Nhớ được điều gì được dạy những ngày xưa Áp dụng – chắc nhớ cội nguồn đã có Nước mắt thành công hoà nỗi đau đen đỏ Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi Bài học đời đã học được những gì Có nhắc bóng người đương thời năm cũ Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ Để cây đời có tán lá xum xuê Bóng mát dừng chân là một chốn quê Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô.

Bài thơ thể hiện lòng biết ơn của người học trò, xem thầy cô như là người cha, người mẹ thứ hai của mình vậy. Bài thơ như một lời cảm ơn sâu sắc đến công lao của thầy cô đã ân cần day dỗ các thế hệ học sinh ngày càng phát triển..

Bài thơ về nhà giáo 16: Thầy và chuyến đò xưa

Lặng xuôi năm tháng êm trôi Con đò kể chuyện một thời rất xưa Rằng người chèo chống đón đưa Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa những cánh diều Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên Rời xa bến nước quên tên Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông Mắt thầy mòn mỏi xa trông Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian…

Một mùa thu như bao mùa thu trước Nắng hồng lên trong mắt biếc học trò Phấn trắng, bảng đen, nét mực thầy vẫn đỏ Sao con tìm mà chẳng thấy ngày xưa… Thời gian qua, mùa thu nay có khác Bao chuyến đò qua chốn ấy sông sâu Nghĩa thầy cô một đời không trả hết Dẫu đời con qua biết mấy nhịp cầu. Trang giáo án bao năm thầy vẫn mở Mà tập bài thầy chấm đã khác xưa Chúng con đi, biết khi nào về lại Có bao giờ tìm được thuở ngây thơ… Mùa qua mùa, bụi thời gian rơi rắc Nên tóc thầy một sáng bỗng bạc thêm Trời xanh vẫn bình yên ngoài cửa lớp Chữ nghĩa tình muôn thuở chẳng nguôi quên

Bài thơ về nhà giáo 17: Ươm Mầm

Học sinh như những trồi non Nếu không chăm bẵm chỉ còn cây khô May mà có các thầy cô không quản khó nhọc chăm lo cho trồi Giờ trồi đã lớn khôn rồi Tình cô trồi sẽ trọn đời không quên.

Bài thơ về nhà giáo 18: SAU TẤT CẢ EM VẪN LÀ CÔ GIÁO

Kệ tất cả, em vẫn là cô giáo Mặc những bon chen toan tính thiệt hơn Mặc những gièm pha chê trách tủi hờn Rằng: “Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm”. Kệ tất cả, em vẫn là cô giáo Dù mai sau còn biên chế hay không Dù ngoài kia đời còn lắm bão giông Lương thấp lắm, phải lo toan từng bữa. Kệ anh đấy, nếu chọn thêm lần nữa Em vẫn làm một cô giáo thôi anh Nghề của em gieo những ước mơ xanh Vui lặng lẽ bên từng trang giáo án. Em mong lắm một ngày mai sáng lạn Chẳng còn phải lo cơm áo gạo tiền Chẳng chạy theo những thay đổi triền miên Vui vẻ sống bên anh – làm cô giáo.

Nghề nào cũng có đặc thù riêng, nhưng nghề sư phạm vẫn mang một ‘chất’ gì đó rất riêng mà không nghề nào có được. Dẫu còn đó những vất vả, lo toan và cả tủi hờn, nhưng những giáo viên vẫn luôn sắt son và gắn bó với nghề để là những người lái đò đưa học sinh cập bến tri thức thành công”.

Bài thơ về nhà giáo 19: CỚ SAO EM KHÔNG CHỌN NGÀNH SƯ PHẠM?”

Cớ sao em không chọn ngành sư phạm? Gia đình ta cũng gia giáo cơ mà Anh hỏi nhiều… lòng em thấy xót xa! Ngày tốt nghiệp làm hồ sơ xin việc Mười sáu năm với bao nhiêu luyến tiếc! Mơ mộng nhiều rồi thất vọng bấy nhiêu Trăm hồ sơ chỉ lấy một chỉ tiêu Đôn đáo mãi… em chùn chân gối mỏi! Vào tập sự với đồng lương còm cõi Bạn bè em… chín điểm cũng vào trường Hai ngàn mười…Thầy Cô sống bằng lương! Bảy năm qua… hứa nhiều rồi thất hứa! Anh đừng hỏi! Cho em quyền chọn lựa Có việc làm… Bố Mẹ đỡ lo toan Em lớn rồi phải hiểu đạo làm con Tương lai em… với số không tròn trĩnh Chắc kiếp này… em không chọn đâu anh.

Tháng mười một hanh hao đông tới Bầu trời xanh vời vợi nắng hồng Là ngày cả nước nhớ công Người mang sứ mệnh đi trồng tương lai

Dù gian khó chặng dài vất vả Mồ hôi lăn trên má bao ngày Thầy cô vẫn cứ hăng say Ươm mầm con trẻ dựng xây nước nhà

Ngày kỷ niệm cờ hoa lộng lẫy Lễ nghiêm trang tất thảy vui mừng Mong thầy cô mãi trẻ trung Mang bầu nhiệt huyết hòa cùng chúng em

Những đêm trắng chong đèn thao thức Học sinh mình biết chúng ngủ chưa Biết bao trăn trở cho vừa Cây non sợ nắng sợ mưa dập vùi

Bao bận rộn tới lui không quản Những nhọc nhằn chẳng thoáng lưu tâm Lo toan vun vén âm thầm Chỉ mong cây sẽ nảy mầm tốt tươi

Quà quí nhất điểm mười em tặng Hãy chăm ngoan hãy gắng học hành Sau này rạng rỡ thanh danh Nhớ thầy cô với chân thành biết ơn.

Bài thơ về nghề dạy học 21: HÃY VỮNG CON ĐÒ CHÈO VỀ PHÍA TRƯỚC

Cuộc đời cảm ơn các chị, các anh Là những Thầy Cô tinh anh, tài giỏi Trong cuộc sống có muôn điều học hỏi Thầy Cô là người chỉ lối cho ta

Kiến thức trên đời vô hạn bao la Hiểu biết mỗi người chỉ là hữu hạn Trên lối ta đi gặp nhiều người bạn Đó cũng là Thầy với vạn điều hay

Ai cũng đã từng nhìn bụi phấn bay Mới thấy được rằng Cô Thầy vất vả Bác sỹ, kỷ sư, muôn nghề khác lạ Đều là học trò tất cả Thầy Cô!

Cơm áo gạo tiền giữa nhịp sống xô Cuộc sống gia đình bao giờ thay đổi!? Vật giá leo thang, đồng lương cằn cổi Nhiều Cô Thầy tìm thêm lối mưu sinh

Vì lòng yêu nghề và những học sinh Trách nhiệm trên vai tinh thần phấn đấu Quý Thầy, quý Cô một lòng nung nấu Xây dựng cho đời những dấu ấn riêng

Hiến chương về… chúc tất cả giáo viên! Kỷ sư tâm hồn khắp miền đất nước Hãy vững con đò chèo về phía trước Sẽ thấy tuyệt vời, ân phước biết bao.

Bài thơ về nghề dạy học 22: ƯỚC MƠ NGƯỜI GIEO CHỮ

Hôm nay cả nước rạng ánh dương. Hào khí Đông a bao mái trường. Ước mơ luôn được bên trò nhỏ. Gieo chữ, trồng người, bao vấn vương.

Thiên chức vẻ vang suốt chặng đường. Mong trò cố gắng…, vượt trùng dương. Góp công tô thắm đời non nước. Sống có đức, nhân, giữ kỷ cương.

Tâm, đức người thầy thật vấn vương. Tương lai kỳ vọng bao mái trường. Gieo bao con chữ… hồn dân tộc. Thiên chức ngàn đời, mãi ngát hương.

Đất nước đang hội nhập bốn phương. Lời Bác năm nào vẫn ngát hương. Lợi ích trồng người…, luôn gieo chữ. Tỏa bóng cây xanh suốt chặng đường.

Bài thơ về nghề dạy học 23: MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20-11

Gửi tặng thầy cô những đóa hồng Dâng người kính cẩn một nhành bông Ghi lòng mến mộ tình cao cả Khắc dạ thâm ân nghĩa thấm nồng Bục giảng lờii hay tìm chỉ số Phân bài ý đẹp chẳng nề công Ngôi trường dẫn bước hồn thơ trẻ Tuyệt vững đời như bảy sắc vồng.

Bài thơ về nghề dạy học 24: Người Lái Đò

Người chuyên chở đưa con đò tri thức Suốt tháng ngày chịu khổ cực gian nan Dẫu nắng mưa hay bão tố ngập tràn Người chịu đựng chẳng thở than kể lể.

Truyền con chữ cho biết bao thế hệ Dạy làm người cho lớp trẻ thành danh Như trồng cây mong hoa trái sai cành Người hạnh phúc khi học sinh đỗ đạt.

Việc ơn nghĩa Người chẳng cần đền đáp Bụi thời gian khiến tóc bạc mái đầu Vì học trò Người thức trắng canh thâu Bên giáo án tìm từng câu gom ý.

Người bận rộn chẳng lúc nào ngơi nghỉ Vì trẻ thơ Người chẳng nghĩ cho mình Vì yêu nghề Người cống hiến hy sinh Vì lớp trẻ.. chuyện gia đình gác lại.

Người yêu nghiệp đưa con đò chèo lái Chở khách trò Người chẳng phải nghĩ suy Dẫu gian nan Người cũng chẳng xá gì Trò đỗ đạt là khắc ghi ơn nghĩa.

Nay nhà giáo dịp hiến chương ngày lễ Thế nhưng trò chưa thể báo ơn sâu Công thầy cô luôn khắc dạ lên đầu Mượn thơ phú chép vài câu gửi tặng.

Bài thơ về nghề giáo 25: CẢM ƠN THẦY CÔ

Xin kết ngàn hoa để tặng Người Nửa đời bụi phấn chửa ngừng rơi Đức cao soi sáng lòng con trẻ Trí cả chắt chiu hiến dâng đời Nghĩa thầy ghi tạc trong minh dạ Ơn cô lưu giữ chốn cao vời Nét chữ tình người muôn năm rạng Danh sư lưu giữ đến bao đời.

Xin kết ngàn hoa để tặng NgườiNửa đời bụi phấn chửa ngừng rơiĐức cao soi sáng lòng con trẻTrí cả chắt chiu hiến dâng đờiNghĩa thầy ghi tạc trong minh dạƠn cô lưu giữ chốn cao vờiNét chữ tình người muôn năm rạngDanh sư lưu giữ đến bao đời.

Bài thơ về nghề giáo 26: NGƯỜI ƯƠM HẠT CHO ĐỜI

Trống trường điểm giờ ra chơi đã hết, Đám học trò nhốn nháo chạy tung tăng. Thầy ung dung thư thái bước lẹ làng, Lên bục giảng nghiêm trang mà nhân ái.

Em “lớp một” năm xưa còn nhớ mãi, Đến hôm nay thầy cũng đã già rồi. Đáy lòng em xao xuyến thật khôn nguôi, Chưa làm hết những điều thầy đã dạy.

Yêu trường lắm, yêu thày cô biết mấy, Sân trường xưa hoa tím vẫn nở đầy Lời thầy cô còn văng vẳng đâu đây, In đáy mắt dáng người trên bục giảng…

Nhớ hết thảy thời gian theo năm tháng, Người “kỹ sư” gieo hạt giống cho đời. Vì em thơ đã đi khắp muôn nơi, Đường hạnh phúc…Ơn thầy cô mãi mãi!

Thơ ý nghĩa về nghề giáo 27: ÂN THẦY – NGHĨA CÔ

Con có được đường đời rộng rãi Để hôm nay vững sải bước chân Nhờ Cô Thầy đã ân cần Miệt mài ươm nảy mầm Nhân – Ái – Hòa.

Thầy, Cô khác nào Cha nào Mẹ Dạy dỗ bầy con trẻ ngây thơ Cầm tay dạy nét i, tờ Khởi nguồn cho những giấc mơ học trò.

Cô, Thầy vẫn chăm lo, chỉ bảo Để học trò có Đạo lý mang Tương lai tươi sáng rỡ ràng Cũng nhờ kiến thức – hành trang ắp đầy

Nghĩa – Ân của Cô – Thầy mãi nhớ Tình Thầy Cô giữ ở tâm son Dẫu cho nước chảy đá mòn Thầy – Cô ơn đấy mãi còn khắc ghi

Ơn dục dưỡng khác gì sanh tạo Nên nghĩa Thầy – Cô giáo đừng quên Ngàn đời con cháu Rồng Tiên Khắc ghi Đạo Nghĩa Thánh hiền Tổ tông

Ôi, cao quý nghiệp trồng người ấy Cả cuộc đời chèo đẩy đò Nhân. Trái tim luôn tỏa sắc ngần Cô – Thầy mang Nghĩa, mang Ân…tặng đời!

THƠ Ý NGHĨA VỀ NGHỀ GIÁO 28: NGHIỆP CHÈO ĐÒ

Cô chèo đò lặng lẽ vượt qua sông Thuyền cập bến trong lòng cô vui lạ Dõi ánh mắt cô nhìn về các ngả Lớp học trò lã chã lệ tuôn rơi

Các em đi, đi khắp bốn phương trời Xây Tổ quốc rạng ngời thêm trang sử Nào phân biệt bạn nam hay là nữ Nguyện hiến mình cho xứ sở quê hương

Cô lại chèo chuyến tri thức tình thương Nhiều khúc khuỷu cung đường bao sóng gió Hết bão táp trời xanh trăng lại tỏ Bao lớp người vượt khó đã thành công

Cô trở về bến cũ với dòng sông Dang tay đón những vòng tay kế tiếp Vẫn chèo lái con thuyền trôi mài miệt Tóc pha sương vẫn tiếc nghiệp chèo đò

Cả cuộc đời cô cứ mãi chăm lo Bao thế hệ học trò luôn kính trọng Ngày gặp lại trong lòng em xúc động Nụ cười hiền như sống kỷ niệm xưa.

Cô chèo đò lặng lẽ vượt qua sôngThuyền cập bến trong lòng cô vui lạDõi ánh mắt cô nhìn về các ngảLớp học trò lã chã lệ tuôn rơiCác em đi, đi khắp bốn phương trờiXây Tổ quốc rạng ngời thêm trang sửNào phân biệt bạn nam hay là nữNguyện hiến mình cho xứ sở quê hươngCô lại chèo chuyến tri thức tình thươngNhiều khúc khuỷu cung đường bao sóng gióHết bão táp trời xanh trăng lại tỏBao lớp người vượt khó đã thành côngCô trở về bến cũ với dòng sôngDang tay đón những vòng tay kế tiếpVẫn chèo lái con thuyền trôi mài miệtTóc pha sương vẫn tiếc nghiệp chèo đòCả cuộc đời cô cứ mãi chăm loBao thế hệ học trò luôn kính trọngNgày gặp lại trong lòng em xúc độngNụ cười hiền như sống kỷ niệm xưa.

Chùm Thơ Hay Viết Về Nghề Giáo (Nghề Dạy Học)

Tuyển chọn những bài thơ hay viết về nghề giáo (nghề dạy học). Đó là những vần thơ ca ngợi công việc dạy học của các thầy cô giáo nói chung.

CHÙM THƠ LIÊN QUAN: ♥ Chùm thơ chúng tôi là giáo viên, tâm sự của thầy cô

BÀI THƠ: NGHỀ GIÁO VINH QUANG

Tác giả: Ho Nhu

Nghề Nhà giáo muôn đời vẫn vậy

Tiễn trò đi là thấy vinh quang

Một nghề cao quý đàng hoàng

Mỗi năm một chuyến “đò ngang” gửi lòng

Mặc dù vậy không mong báo đáp

Chẳng ngại ngần bão táp mưa sa

Thương trò tình nghĩa ruột rà

Trồng cây chỉ muốn nở hoa đẹp đều

Mặc trời đất bao điều năng động

Sự biến thiên cuộc sống luân hồi

Đến khi nhắm mắt mới thôi học thầy

Chẳng so tính nơi đây nới đó

Yêu thầy cô để tỏ hiền tài

Kiến thức không của riêng ai

Chỉ cần chăm chỉ miệt mài tu nhân

Ngày hiến chương muôn lần ghi tạc

Nghĩa thầy trò không khác cha con

“Trăm năm bia đá thì mòn”

Ơn thầy dạy dỗ lòng son vững bền.

BÀI THƠ: NGƯỜI TRỒNG CHỮ

Tác giả: Huỳnh Trọng Ưu

Có những nghề dập vùi trong tâm trí

Giữa bon chen đời yêu mến tôn thờ

Có con người hạnh phúc rất đơn sơ

Chọn nuôi trẻ, đưa đò làm lẽ sống!

Hi sinh ấy đáng được đời trọng vọng

Hiến dâng mình vì nòi giống Tiên Rồng

Cho mỗi ngày xanh rừng chữ Cha Ông

Để đời ngát hương, con Hồng cháu Lạc!

Cho hôm nay rộn rã vang bài hát

Tận núi rừng đến biển đảo khơi xa

Từ thị thành đến thôn bản bao la

Ôi đẹp sao giai điệu nghề cao quý!

Lấy tinh thần dệt bài ca thâm thúy

Đem nhân tâm thêu lý trí nhân văn

Đời văn minh gương tiến bộ công bằng

Sứ mệnh kia thuộc về người trồng chữ!

Cả dân tộc hướng về nghề nghĩa cử

Ngày tôn vinh, đời cao quý vinh quang!

BÀI THƠ: NGHỀ “ƯƠM TRỒNG”

Tác giả: Phong Đại

Không quản ngại đêm ngày mưa nắng

Dẫu nhọc nhằn cũng chẳng kể công

Mải mê lặng lẽ “ươm trồng”

Chèo, đưa trò nhỏ qua sông giúp đời

Lòng nặng trĩu đầy vơi trăn trở

Biết chẳng giàu nhưng lỡ yêu nghề

Để rồi thoả nguyện đam mê

Cho dù nghèo khó không hề tiếng than

Xin được tặng cả ngàn câu chúc

Đến Thày Cô nơi bục giảng đường

Những lời đẹp đẽ yêu thương

Hãy vì trò nhỏ…mái trường thân yêu.

THƠ TÂM SỰ: XIN LỖI CHỒNG VÌ VỢ LÀ GIÁO VIÊN Tác giả: Hồ Tịnh Văn

Xin lỗi chồng vì vợ là giáo viên

Cứ tưởng rằng con thuyền xuôi mát mái

Nhưng chồng ơi, tình đời sao ngang trái

Vợ giáo viên chồng cực đến trăm bề

Sáng đến trường giờ lên lớp lê thê

Vợ dạy hết lớp này sang lớp nọ

Trưa ở lại căn tin ăn tạm bợ

Con chẳng ai lo, lại đến tay chồng

Trưa nghỉ ngơi vất vưởng cũng chạnh lòng

Đầu giờ chiều, lại lo đến tiết

Vợ hòa mình cùng trò yêu mải miết

Bài học chưa hoàn thành, trò đợi ngày mai

Hoàng hôn buông trên nẻo đường dài

Vợ chạy nhanh lên đường về tổ ấm

Ở nơi ấy chồng, con đang trông ngóng

Nồi cơm chiều đã toả nóng mắt cay

Chén cơm vội vàng ăn chẳng kịp no ngay

Vợ lại phải soạn bài, mai lên lớp

Vợ cùng đồng môn phải mò mẫm khảo tra

Nửa đêm trường vợ mới trải mình ra

Người uể oải vì tháng ngày vất vả

Vợ giáo viên chồng “chẳng lo gì cả”

Chỉ lo kiếm tiền và thay vợ chăm con

Tháng năm qua cuộc sống vợ mỏi mòn

Thương chồng con nhưng biết làm sao được

Bởi yêu nghề thuở nhỏ từng ao ước

Vợ suốt đời bám đuổi một giấc mơ

Xin lỗi chồng vợ giáo viết vần thơ

Cùng chia sẻ và mong người thông cảm

Lỡ lấy vợ giáo viên người ơi, khổ lắm

Chẳng biết làm sao cho hạnh phúc đong đầy.

Sao lại thế ! Em ơi đừng nói thế

Thương em nhiều mà chẳng thể sẻ chia

Để thay em thức khuya và dậy sớm

Đôi vai gầy tần tảo gánh trẻ thơ.

Tình của anh dành em vô bến bờ

Chỉ mong em dốc sức với tương lai

Lũ trẻ thơ yêu hình hài từng con chữ

Và cuộc đời lưu giữ trọn giấc mơ.

Đời anh đã tuổi thơ từng mê mải

Vần i tờ với bài học đầu tiên

Trang vở kia còn in dấu cô hiền

Ru anh vào cõi thần tiên mơ ước.

Chẳng thay được nhưng theo em từng bước

Sát cùng em tâm ước nguyện trồng người

Và ta cùng hưởng nụ cười hạnh phúc

Của bao người khi đến lúc trưởng thành.

Việc nhà ư ? Anh sẽ cùng chia sẻ

Chỉ mong em luôn vui khỏe tới trường

Trọn tình thương cho từng trang giấy nhỏ

Là anh vui vì đã có công mình.

Gắng ươm mầm cho nòi giống phồn hoa

Để đất nước vang khúc khải hoàn ca

Và muôn nhà luôn thuận hoà hạnh phúc !

BÀI THƠ: NGHỀ THẦY Tác giả: Phúc Vinh

Đã trót cưu mang trót phận tằm

Bể dâu kết kén phải ươm tơ

Mặc cho đời đã mờ đen trắng

Vẫn giữ lòng son vẫn nồng nàn

Trót thân bảy nổi trót ba chìm

Giữa đời ô trọc chẳng ô danh

Vẫn giữ khuôn vàng ni thước ngọc

Mặc giữa ê chề trọng với khinh

Đã trót cưu mang phải nồng nàn

Đất nước đang cần lắm lời ru

Ru cho non nước luôn bền vững

Ru tuổi thơ ngây thấy cội nguồn

Đã trót cưu mang trót nồng nàn

Cho dù đang buổi cuối chiều buông

Mong manh sương gió mờ nhân ảnh

Bụi phấn vẫn vương tựa nhiễu điều…

NGHỀ SƯ PHẠM Thơ: Quốc Phương

Nghề sư phạm là nghề cao quý nhất

Trái đất này..bao đất nước phồn vinh

Cũng trải qua Lý Đại Hóa Số Hình

Anh Văn Sử Địa rồi Sinh vật học

Ai sinh ra tự nhiên mà biết đọc

Nét chữ đầu đời ai chăm sóc cho ta

Rồi các môn..xã hội..tự nhiên là

Điểm tựa vững..đưa phồn hoa đất nước

Nghề cao quý..Nghề thầy cô đứng lớp

Dựng xây đời..ươm được những mầm xanh

Ngày hai mươi tháng mười một vinh danh

Nghề sư phạm..trưởng thành cho tất cả.

Top Những Bài Thơ Về Gia Đình Hay Nhất Ý Nghĩa

Có những bài thơ nào hay về gia đình nhỉ?

Top những bài thơ về gia đình hay nhất ý nghĩa

1.Không Gia Đình

Không gia đình buồn lắm ai ơi Cả đời vất vưởng cứ chơi vơi Lúc đau lúc ốm nào ai ngó Đau đáu lo âu chẳng thảnh thơi Không gia đình nghĩ tủi lắm à Người ta có chốn để về nhà Vui buồn người thân còn chia sẻ Rôm rả chuyện gần tới chuyện xa Không gia đình bất hạnh lắm thay Cô đơn thui thủi chẳng ai hay Nếp nhà sao cứ im như thóc Chẳng có tiếng cười , tiếng vỗ tay Thế mà ngày nay nghĩ cũng kỳ Nhà nhà khi đã có ti vi Nghĩa tình làng xóm coi như mất Xóm trên làng dưới chẳng ai đi Điện thoại Thông minh lại ra đời Mỗi người một góc để ngồi chơi Chẳng ai nói chuyện , chẳng đi lại Mủm mỉm một mình chẳng chịu ngơi Người lớn không chơi với trẻ con Để cho em bé sống mỏi mòn Tự kỷ sinh ra là cái chắc Cuộc đời là cả sự héo hon Thôi thôi ta hãy tỉnh lại thôi Gia đình quan trọng nhất trên đời Cái nôi nuôi dưỡng tạo nhân cách Lấy lại tình thân đã xa dời

Bài thơ miêu tả về những việc khi không có gia đình, tác giả đã liệt kê rất đầy đủ những chi tiết khiến người đọc mủi lòng về hình ảnh khi không có gia đình sẽ chẳng ai quan tâm, cạnh bên khi đau ốm, khi cô đơn, …

2. Kiếp Nhà Nghèo

Tôi sinh ra trong gia đình nghèo khó Rồi lớn lên với cuộc sống cơ hàn Nên tôi quý những thứ tôi đang có Biết làm gì lúc sóng gió gian nan? Cha mẹ tôi là nông dân lam lũ Tấm lưng gầy chẳng kịp ráo mồ hôi Nhưng tô ko cúi đầu hay tủi hổ Bởi riêng tôi họ đẹp nhất trên đời Bạn chưa từng ăn khoai lang trừ bữa Cũng chưa từng uống nước lã cầm hơi Thì sao bạn biết quý từng hạt lúa Mẹ cùng cha gom nhặt cả một thời Nếu còn sống bằng đồng tiền của mẹ Vẫn ngửa tay xin cha lúc đi chơi Thì bạn ạ ! đừng vô tình cười nhạo Khi gặp ai nghèo khó ở trong đời…

Tác giả bài thơ “kiếp nhà nghèo” bày tỏ nỗi niềm của mình về hoàn cảnh gia đình nghèo khó, cha mẹ vất vả, cơ cực. Và 2 câu cuối khuyên chúng ta rằng: “nếu như còn xin tiền cha mẹ thì đừng cười nhạo khi gặp ai nghèo khó”.

Tôi sinh ra trong gia đình nghèo khóRồi lớn lên với cuộc sống cơ hànNên tôi quý những thứ tôi đang cóBiết làm gì lúc sóng gió gian nan?Cha mẹ tôi là nông dân lam lũTấm lưng gầy chẳng kịp ráo mồ hôiNhưng tô ko cúi đầu hay tủi hổBởi riêng tôi họ đẹp nhất trên đờiBạn chưa từng ăn khoai lang trừ bữaCũng chưa từng uống nước lã cầm hơiThì sao bạn biết quý từng hạt lúaMẹ cùng cha gom nhặt cả một thờiNếu còn sống bằng đồng tiền của mẹVẫn ngửa tay xin cha lúc đi chơiThì bạn ạ ! đừng vô tình cười nhạoKhi gặp ai nghèo khó ở trong đời…Tác giả bài thơ “kiếp nhà nghèo” bày tỏ nỗi niềm của mình về hoàn cảnh gia đình nghèo khó, cha mẹ vất vả, cơ cực. Và 2 câu cuối khuyên chúng ta rằng: “nếu như còn xin tiền cha mẹ thì đừng cười nhạo khi gặp ai nghèo khó”.

Gia đình có cũng như không Mẹ con xa cách vợ chồng bỏ nhau Mới nghe câu chuyện mà rầu Bốn năm ròng rã tìm đâu mẹ hiền Cha thì đi vắng triền miên Chỉ ông bà nội kề bên bốn mùa Tội cho con trẻ ngây thơ Ước ao có đủ sớm trưa cả nhà Ngó sang bè bạn gần xa Ai ai cũng vậy mẹ cha cận kề Bỗng dưng nước mắt tràn trề Sinh thành dưỡng dục có nghe thấy gì

Bài thơ là tâm sự, là ước mơ của tác giả muốn có một gia đình giống bao người khác trên đời. Nhưng “mẹ con xa cách vợ chồng bỏ nhau” và tác giả chỉ sống với ông bà nộ, do vậy mà thiếu đi rất nhiều tình thương từ cha mẹ. Thể hiện nỗi lòng của người con mong muốn có 1 cuộc sống hạnh phúc gia đình như bao đứa trẻ khác.

4. Thơ Về Gia Đình

Chỉ cần một nơi về mãi nhớ, Bước chân vào…cửa mở đón chào…! GIA ĐÌNH luôn chứa ngọt ngào, Mâm cơm nghi ngút …chứa bao ân tình! Ta chỉ có GIA ĐÌNH mỗi một, Nơi sẳn sàng chứa cốt nhục mình. Luôn là bệ phóng quang vinh, Giúp ta xây dựng bước trình tương lai…! Khi ta gặp bước dài gian khó…! Về GIA ĐÌNH sẽ có niềm vui! Yêu thương sẽ giúp đẩy lùi… Bao nhiêu đỗ vở dập vùi giảm đau ! Khi tim nhỏ rối nhàu tình khổ, Hãy nhớ về bến đổ GIA ĐÌNH. Hãy ghi nhớ mẹ cha sinh… Hãy trân quý công trình dưỡng nhi ! Ta thấy đó…xuân thì thay đổi, Bốn mùa qua tiếp nối phút giây. Đông Tây Nam Bắc đổi thay, GIA ĐÌNH vẫn cứ đêm ngày đợi con .

Một bài thơ rất hay nói về gia đình. Gia đìnhchính là một tế bào của xã hội, và gia đình là nơi luôn luôn che chở cho mỗi chúng ta khi gặp những phút yếu lòng. Nơi cho ta những động lực để có thể bước tới thành công. Và là nơi ta đi xa cũng luôn luôn nhớ về. Nhưng thực tế có thể thấy được rằng gia đình là nơi ta tìm về những cũng có những gia đình khônghạnh phúcvà mỗi thành viên trong gia đình như lại phải chối bỏ gia đình đó.

5. Dòng Sông Mùa Thu

Tôi đã lớn cũng từ căn bếp Để giờ đây ngồi xếp vần thơ Đi xa vẫn mãi ngóng chờ Nơi tôi hằng ủ giấc mơ đời mình Tôi biết rõ gia đình nghèo khó Bởi quê nghèo chỉ có ruộng thôi Quanh năm lưng bán cho trời Mặt kia cúi đất cả đời chẳng hơn Từ cuộc sống tôi hờn cái khổ Cố đi lên bằng nổ lực thân Tuổi thơ vốn đã chuyên cần Dù cho vất vả chẳng than một lời Nhìn rạng rỡ nụ cười ai biết Tôi trải qua mải miết gió sương Những hôm thức trắng đêm trường Mắt nâu trũng lại má hường kém xinh Nhưng ngẫm lại đời mình là sướng Bởi so bì số hưởng hơn ai Ngoài kia nhiều lắm cảnh dài Cơm ăn chưa đủ ngày mai thế nào

Với tựa là “dòng sông mùa thua” nhưng tác giả muốn mượn hình ảnh đó để nói về gia đình nghèo khó của mình. Mặc dù hoàn cảnh thiếu thốn, nhưng vẫn lạc quan yêu đời vì “Ngoài kia nhiều lắm cảnh dài, Cơm ăn chưa đủ ngày mai thế nào”

6. Vượt Lên Số Phận

Con người sống trên chốn hồng trần Số kiếp ông trời đã định phân Vui, buồn, bất hạnh hay may mắn Người quá giàu sang,kẻ thiếu phần Người khổ biết vượt qua số phận Ăn ở hiền lành,khỏe tấm thân Nếu muốn bản thân không lận đận Cố gắng đừng gieo chuyện nợ nần Khi quá túng cùng,đừng nghĩ quẫn Rồi vướng vào những chuyện bất nhân Lao động cần cù ta kiên nhẫn Một ngày sẽ thoát được khó khăn Còn khi giàu phải có lòng nhân Giúp kẻ sa cơ,kẻ cơ bần Răng mình,luôn có lòng trắc ẩn Giúp người là tự giúp bản thân Cao xanh đã định rất công bằng Làm người phải phân biệt giả chân Con người đạo đức luôn chiến thắng Thoát khỏi u mê,hết nhọc nhằn

Tựa đề bài thơ đã nói lên ý nghĩa của cả bài thơ, đó chính là “vượt lên số phận”. Tác giả nói về một người có gia đình hoàn cảnh nghèo nhưng luôn lạc quan vì “số kiếp ông trời đã định phân” và khuyên răng chúng ta sống phải có đạo đức.

7. Hãy Thương

Ai mà không có mẹ cha Ai mà không biết ở nhà có con Vậy mà đôi lúc vẫn quên Tiền tiêu xả láng …là quyền của ta Khi đó lại thấy ở nhà Mẹ phải lọ mọ …lân la ngoài đường Con thì cũng rất đáng thương Học hành bập bõm…tìm đường mưu sinh Bớt tiêu đi mất chục nghìn Mẹ và con cái…gió sương làm gì Ai ơi hãy nghĩ lại đi Giúp mẹ những gì thì hãy giúp ngay Kẻo mai nhắm mắt xuôi tay Có làm ma lớn chẳng hay tý nào

Bài thơ khuyên ta rằng hãy nên yêu thương gia đình, mẹ cha nhiều hơn nữa khi còn có thể. “Giúp mẹ được gì thì hãy giúp ngay” để khi “nhắm mắt xuôi tay” thì có làm đám ma lớn cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa …

8. Cuộc Đời Bể Dâu

Cuộc đời khốn khó bể dâu Cái nghèo đeo bám đã lâu chẳng rời Nhiều khi ngẩng mặt kêu trời Bao giờ mới hết cuộc đời khó khăn

Nếu như có một mái ấm gia đình hạnh phúc, ấm êm, có bàn tay mẹ nấu từng bữa cơm mỗi ngày. Ở nơi đó có nụ cười thật hiền lành, ấm áp của ba sau một ngày làm việc mệt nhọc. Và tác giả dường như cảm thấy có những giây phút quây quần bên nhau kể cho nhau nghe những điều hay, ý đẹp.

Cuộc đời khốn khó bể dâuCái nghèo đeo bám đã lâu chẳng rờiNhiều khi ngẩng mặt kêu trờiBao giờ mới hết cuộc đời khó khănNếu như có một mái ấm gia đình hạnh phúc, ấm êm, có bàn tay mẹ nấu từng bữa cơm mỗi ngày. Ở nơi đó có nụ cười thật hiền lành, ấm áp của ba sau một ngày làm việc mệt nhọc. Và tác giả dường như cảm thấy có những giây phút quây quần bên nhau kể cho nhau nghe những điều hay, ý đẹp.

Như chiếc lá xế chiều vội vã Trước biển đời sóng cả gió to Xung quanh cạm bẫy tấu trò Mong manh yếu ớt thật lo thân gầy . Chẳng mộng ước đó đây ngang dọc Khi bạc đầu mái tóc pha sương Mai danh ẩn tích khiêm nhường Nhẹ nhàng mà sống yêu thương thanh bình . Lá vàng sợ rung rinh cơn gió Ta sợ mình vò võ năm canh Rèm the rủ kín buông mành Hết thời cười nói yến oanh ru tình . Ồ ! Sao lại tự rinh sống khép Khi cuộc đời vẫn đẹp như mơ Mãi như con sóng xô bờ Còn ta mãi vẫn ngẩn ngơ yêu đời !

Mái ấm gia đình ta có thể khẳng định được nó dường như cũng chính là nơi nhiều mong ngóng và đợi chờ, nơi trở về sau những năm tháng bôn ba nơi phương trời xa. Đó cũng chính lànhà, là nơi thật yên bình mà cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thì cũng bao dung và rộng lượng đón nhận và sẵn sàng tha thứ và cả một tấm lòng yêu thương trờibiển.

10. Suy Ngẫm

Nếu cuộc đời để vào nơi cõi tạm Thấy nắng trời thiêu sạm cháy làn da Nếu quăng đời trong cơn bão phong ba Ta thấy đời già đi thêm chút nữa Nếu nhốt mình từng đêm sau ô cửa Hẳn chắc rằng thiếu mất nửa tự do Nếu gieo mình bước xuống những con đò Sẽ thấy đời bồng bềnh theo con nước Nếu quyết tâm cuộc đời sẽ có được Những ước mơ và hạnh phúc ngọt ngào Nếu khó khăn hãy giữ chớ chênh chao Để vững bước tự hào ta đi tới Nếu có danh cũng đừng nên ham lợi Giữ cho đời phẩm giá khỏi uổng công Nếu tài ba khiêm tốn nhớ đừng ngông Cho xứng đáng với con rồng cháu giống …

Bài thơ không nêu lên cụ thể về vấn đề gia đình nhưng lại phác họa cho ta một hình ảnh người làm lụng vất vả, bươn chải vì gia đình khó khăn không có được đầy đủ no ấm như những người khác. Ngụ ý của tác giả diễn tả như vậy nhưng không cụ thể và khuyên ta “nghèo cho sạch, rách cho thơm”.

11. Một Bóng Đi Về

Có những đêm gói chặt cô đơn vào lòng Nhìn chiếu chăn lạnh lẽo mà hờn tủi Ước mái gia đình hạnh phúc bớt lủi thủi Nhưng nay quá tuổi lập thất thành gia Nỗi buồn cô quạnh bơ vơ lúc về già Mới thấy thời gian vu vút biết mấy Lỡ mai ốm đau ai người săn sóc Trời trở gió mệt mỏi cam chịu qua dần Sông nào cũng chảy về biển hòa tan Kiếp người tựa án phù phân nhân thế Như loài hoa sớm nở rồi tàn phai hết Khi bóng chiều tà dần xuống tia nắng nhạt nhòa Ngẫm nghĩ thay phận mình lắm xót xa Đời không gia đình yên ấm che chở Viết hoài mấy vần thơ đầy than thở Thuyền heo hút mất giữa dòng khơi

12. Gia đình.

Khi rời xa mới biết ý nghĩa của gia đình Mới biết niềm vui trong từng cử chỉ Mới biết hạnh phúc phải đâu nào xa xỉ Vì chỉ một nụ cười cũng đủ ấm con tim… Giữ mãi gia đình trong một góc riêng Để nhớ để mong để âm thầm cầu nguyện: – Xin nỗi buồn đừng hằn trên mặt mẹ Và nụ cười đừng chia cách môi cha… Gia đình thân thương trong hình bóng quê nhà Nơi có mẹ cha có ông bà anh chị Có cả xóm giềng và những người tri kỉ Luôn cạnh bên chia sẻ nỗi vui buồn…

Khi rời xa mới biết ý nghĩa của gia đìnhMới biết niềm vui trong từng cử chỉMới biết hạnh phúc phải đâu nào xa xỉVì chỉ một nụ cười cũng đủ ấm con tim…Giữ mãi gia đình trong một góc riêngĐể nhớ để mong để âm thầm cầu nguyện:– Xin nỗi buồn đừng hằn trên mặt mẹVà nụ cười đừng chia cách môi cha…Gia đình thân thương trong hình bóng quê nhàNơi có mẹ cha có ông bà anh chịCó cả xóm giềng và những người tri kỉLuôn cạnh bên chia sẻ nỗi vui buồn…

13. Vòng tay mùa đông.

Khi giá rét mưa phùn cùng tràn xuống Bàn tay ai tê cóng nước chạm vào Nhớ thân gầy cha quê nhà chẳng khỏe Giữa gió mùa giữa cái lạnh buốt xương… Ngôi nhà nhỏ núp dưới bóng quê hương Có bụi chuối gió đưa thêm xào xạc Có cánh cửa khép hờ cùng gió bão Đựng niềm vui, tiếng cười nói rộn vang… Khi xa nhà, khi đông lạnh đã sang Con nhớ nhà nhớ ổ rơm ngày ấy Nhớ vòng tay.. mẹ ơi… sao quen thuộc… Giữa mùa đông bỗng thấy ấm lạ lùng…

14. Con vẫn còn bé.

Với bố mẹ con luôn là đứa trẻ Vẫn thơ ngây, bé bỏng chẳng biết gì Vẫn cần bảo ban cần yêu thương bảo bọc Dù tuổi con chẳng bé bỏng nữa rồi… Và khi con nghĩ rằng con khôn lớn Con ương ương mình đúng chẳng nghe lời Làm bố mẹ buồn con nào đâu hay biết Chỉ mình con – con vui sướng… riêng con… Rồi con lớn thêm con biết nhiều hơn trước Con nghĩ nhiều hiểu suy nghĩ mẹ cha: Tất cả vì con, cho con, con tất cả Hạnh phúc cuộc đời là hạnh phúc con yêu… Và thời gian cứ chầm chậm bước đi Cha mẹ già hơn để cho con chững chạc Nhưng khi khó khăn con trở về bên cha mẹ Ước một điều: Con vẫn mãi bé con…

15. Những điều giản dị

Khi đi xa con mới thấy nhớ quê hương Nhớ Má nhớ Ba nhớ những điều giản dị Lúc ở gần con thấy chẳng có gì là quý Khi xa rồi mới quay quắt mỏi mòn trông Khi ra đường mới biết vòng tay Ba thật ấm Lời nói của Má hiền từ biết đến nhường nào Vậy mà cứ mỗi lần đi chơi về khuya Ba Má lo lắng nhắc nhở Thì con hay xì xòa trách móc. Con lớn rồi Đâu phải đứa lên ba Giờ con ở một mình nơi đất lạ, quê xa Con mới hiểu thấm thía hai từ “hạnh phúc” Hạnh phúc là những điều đơn giản nhất Là sự sẻ chia Là yêu thương vô điều kiện giữa các thành viên Trong gia đình Thời gian ơi! Xin hãy quay trở lại Quê hương ơi! Con xin tạ lỗi cùng người…

Khi đi xa con mới thấy nhớ quê hươngNhớ Má nhớ Ba nhớ những điều giản dịLúc ở gần con thấy chẳng có gì là quýKhi xa rồi mới quay quắt mỏi mòn trôngKhi ra đường mới biết vòng tay Ba thật ấmLời nói của Má hiền từ biết đến nhường nàoVậy mà cứ mỗi lần đi chơi về khuya Ba Má lo lắng nhắc nhởThì con hay xì xòa trách móc.Con lớn rồiĐâu phải đứa lên baGiờ con ở một mình nơi đất lạ, quê xaCon mới hiểu thấm thía hai từ “hạnh phúc”Hạnh phúc là những điều đơn giản nhấtLà sự sẻ chiaLà yêu thương vô điều kiện giữa các thành viênTrong gia đìnhThời gian ơi!Xin hãy quay trở lạiQuê hương ơi!Con xin tạ lỗi cùng người…

Này, con yêu của Mẹ Con hãy ngủ cho thật ngoan Để Mẹ gánh mặt trời lên rẫy Đốt mùa đông Này, con yêu của Mẹ Con hãy ngủ cho thật ngoan Để Mẹ đi góp ngày – năm – tháng Cất vào bầu ngực Cho con dòng sữa mát lành Này, con yêu của Mẹ Mỗi khi con cười Là Mẹ quên đi tất cả nhọc nhằn Bộn bề cuộc sống Mỗi khi con bập bẹ cất tiếng gọi Mẹ Là Mẹ thấy thêm yêu cuộc sống này Này, con yêu của Mẹ Từ khi có con Mẹ làm tất cả những điều mà trước kia Mẹ không thể Vì Mẹ muốn con được hạnh phúc Không muốn con giống Mẹ … Vò võ đêm … Mẹ luôn muốn con được vui Vì cuộc người tạm bợ này mới sinh ra đã khóc.

17. Tìm về tuổi thơ.

Tìm về kí ức tuổi thơ Cánh diều chao gió mân mê cách đồng Giữa trưa chân đất đầu không Áo xanh – áo đỏ – áo hồng – áo cam Tìm về kí ức xa xăm Bắt con dế Bỏ chỗ nằm Mỗi đêm Trăng soi sáng khắp sân thềm Mẹ ru câu hát ngọt mềm à ơi Tìm về kí ức nào nguôi Bát cơm rơm rạ cuộc đời bão giông Ngược xuôi con nước giữa dòng Mẹ Cha ngụp lặn mênh mông phận người Tìm về kí ức đầy vơi Nhọc nhằn năm tháng trùng khơi sinh thành Tìm về kí ức ngọt lành Bên Cha bên Mẹ dỗ dành mỗi đêm.

18. Nhớ Mẹ

Con người khi được sinh ra, Cũng đều có mẹ có cha trên đời. Ai ai cũng vậy mà thôi, Như cây có cội, nước trôi từ nguồn.

Mai sau dù đã lớn khôn. Con luôn ghi nhớ công ơn ngày nào. Công cha tựa ngọn núi cao, Mẹ tình như nước dạt dào biển đông.

Mười ngày chín tháng trong lòng, Mẹ trông mẹ ngóng chờ con chào đời. Lần đầu con khóc mẹ cười, Bờ mi giọt lệ khẽ rơi vui mừng.

Ôm thiên thần nhỏ vào lòng, Khẽ hôn lên trán và cùng đôi môi. Lời ru thuở ấy bên nôi, Đưa con vào giấc trọn đời không phai.

Quanh năm vất vả tháng ngày, Chai sần những nếp bàn tay trong lòng. Thân cò lặn lội ven sông, Nuôi con mẹ có kể công bao giờ.

Mẹ thường kể những chuyện xưa, Ngụ ngôn cổ tích vần thơ ngọt ngào. Cho con tục ngữ ca dao, Dạy con biết hát đồng dao quê nhà.

Mẹ ơi những buổi chiều tà, Đàn chim về tổ mẹ ra ruộng đồng. Nắng hè, gió rét ngày đông, Mùa nào cũng vậy mẹ cùng bão dông.

Ngày đầu cắp sách đến trường, Cầm tay mẹ dắt đưa đường cho con. Chăm lo coi sóc sớm hôm, Để con học tập lớn khôn sau này.

Chịu bao vất vả đắng cay, Đêm thời ngắn lại còn ngày dài đi, Dường như mẹ chẳng nhớ gì, Quên tên sinh nhật bởi vì thời gian.

Kể gì vất vả gian nan, Chăm lo con cái chẳng màng tấm thân. Miếng ngon mẹ lại để phần, Áo lành chẳng mặc mà dành cho con.

Một đời chẳng biết vàng son, Một đời chỉ biết vì con, gia đình. Một đời vất vả hi sinh, Một đời đã sống hết mình hiến dâng.

Mẹ ơi mẹ có biết chăng, Con đây luôn cố gắng lòng vươn lên. Đền ơn đáp nghĩa mẹ hiền, Mong vui lòng mẹ niềm tin ngày nào.

Thời gian như trận mưa rào, Bây giờ mẹ đã nửa đầu màu sương. Biết bao nỗi nhớ tình thương, Canh khuya thao thức đêm trường nhớ con.

“Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn,” Bầu trời của mẹ con luôn hướng về. Nơi xa con nhớ tới quê, Mong sao mẹ khỏe dù khi trở trời.

Con nay ở chốn xa xôi, Muốn thấy tiếng cười giọng nói mẹ yêu. Quê người lạc lõng cô liêu, Khẽ rơi nước mắt mỗi chiều xa trông.

Nơi đây da diết nỗi lòng, Tìm cơn mưa lạnh nắng hồng quê hương. Xa xôi cách trở đoạn trường, Bao giờ có dịp tìm đường thăm quê.

Thời gian thấm thoắt trôi đi, Tìm đâu một vé trở về tuổi thơ? Một thời lém lính ngây ngô, Sống trong đùm bọc bến bờ yêu thương.

Con người khi được sinh ra,Cũng đều có mẹ có cha trên đời.Ai ai cũng vậy mà thôi,Như cây có cội, nước trôi từ nguồn.Mai sau dù đã lớn khôn.Con luôn ghi nhớ công ơn ngày nào.Công cha tựa ngọn núi cao,Mẹ tình như nước dạt dào biển đông.Mười ngày chín tháng trong lòng,Mẹ trông mẹ ngóng chờ con chào đời.Lần đầu con khóc mẹ cười,Bờ mi giọt lệ khẽ rơi vui mừng.Ôm thiên thần nhỏ vào lòng,Khẽ hôn lên trán và cùng đôi môi.Lời ru thuở ấy bên nôi,Đưa con vào giấc trọn đời không phai.Quanh năm vất vả tháng ngày,Chai sần những nếp bàn tay trong lòng.Thân cò lặn lội ven sông,Nuôi con mẹ có kể công bao giờ.Mẹ thường kể những chuyện xưa,Ngụ ngôn cổ tích vần thơ ngọt ngào.Cho con tục ngữ ca dao,Dạy con biết hát đồng dao quê nhà.Mẹ ơi những buổi chiều tà,Đàn chim về tổ mẹ ra ruộng đồng.Nắng hè, gió rét ngày đông,Mùa nào cũng vậy mẹ cùng bão dông.Ngày đầu cắp sách đến trường,Cầm tay mẹ dắt đưa đường cho con.Chăm lo coi sóc sớm hôm,Để con học tập lớn khôn sau này.Chịu bao vất vả đắng cay,Đêm thời ngắn lại còn ngày dài đi,Dường như mẹ chẳng nhớ gì,Quên tên sinh nhật bởi vì thời gian.Kể gì vất vả gian nan,Chăm lo con cái chẳng màng tấm thân.Miếng ngon mẹ lại để phần,Áo lành chẳng mặc mà dành cho con.Một đời chẳng biết vàng son,Một đời chỉ biết vì con, gia đình.Một đời vất vả hi sinh,Một đời đã sống hết mình hiến dâng.Mẹ ơi mẹ có biết chăng,Con đây luôn cố gắng lòng vươn lên.Đền ơn đáp nghĩa mẹ hiền,Mong vui lòng mẹ niềm tin ngày nào.Thời gian như trận mưa rào,Bây giờ mẹ đã nửa đầu màu sương.Biết bao nỗi nhớ tình thương,Canh khuya thao thức đêm trường nhớ con.”Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn,”Bầu trời của mẹ con luôn hướng về.Nơi xa con nhớ tới quê,Mong sao mẹ khỏe dù khi trở trời.Con nay ở chốn xa xôi,Muốn thấy tiếng cười giọng nói mẹ yêu.Quê người lạc lõng cô liêu,Khẽ rơi nước mắt mỗi chiều xa trông.Nơi đây da diết nỗi lòng,Tìm cơn mưa lạnh nắng hồng quê hương.Xa xôi cách trở đoạn trường,Bao giờ có dịp tìm đường thăm quê.Thời gian thấm thoắt trôi đi,Tìm đâu một vé trở về tuổi thơ?Một thời lém lính ngây ngô,Sống trong đùm bọc bến bờ yêu thương.

Công Cha cao tựa núi non Dài sông, rộng biển – cho con nên người. Cha cho con nụ cười tươi Dành cho con cả cuộc đời, tương lai.

Dạy con: “Nhận rõ đúng sai Ân tình, nhân nghĩa, dũng tài, hiếu trung. Rộng lòng, độ lương, khoan dung Gái, trai chí lớn – chớ dùng mưu ma.

Hiểu nhiều, biết rộng, nhìn xa Đừng quá thiển cận – khó qua khổ nghèo. Sóng to phải vững tay chèo Chớ ham danh lợi mà gieo oán thù.

Bốn mùa đông, hạ, xuân, thu Trong êm, ngoài ấm cho dù khó khăn. Lỡ lầm phải biết ăn năn Đừng huênh hoang cũng không nhăn nhó hoài.

Sống hôm nay – để ngày mai Công to, việc nhỏ miệt mài cho xong. Khổ đau nên để trong lòng Nước mắt chớ chảy thành dòng – ướt my.

Gia phong, nền nếp duy trì Sẻ san cơm, áo những khi người cần. Thương người như thể thương thân Kính trên, nhường dưới – góp phần, chung lo.

Gia đình – xã hội – sao cho Vẹn tròn, hạnh phúc, ấm no, trong ngần” … Đời Cha sâu nặng nghĩa ân Phận làm con nguyện muôn lần khắc ghi.

20. Nghĩa vụ đối với gia đình

Nhóm muôn ức nhà, Mới nên một nước. Gia đình hòa lạc, Là nước tiểu khang. Ta phải lo lường, Gia đình cho tốt. Dưới thời em út, Trên thời ông bà. Giữa thời mẹ cha, Với anh với chị. Giữa theo đạo lý, Ta hết lòng ta. Hiếu với người già, Ơn cùng người trẻ. Hiếu cho phải lẽ, Cốt ở tinh thần. Ơn cho có nhân, Cốt đường dạy dỗ. Trong nhà khuôn khổ, Nên kiệm nên cần. Rộng lối làm ăn, Gây nên tự lập. Trong nhà mọi việc, Thằng ở, con hầu. Ta phải thương yêu, Dắt dìu dạy bảo. Chia cơm sẻ áo, Ân ý chu toàn. Chớ lạm quyền trên, Chớ kiêu quyền dưới. Đàn bà con gái, Là gốc tề gia. Nhà có phép nhà, Nên càng chỉnh đốn. Gia đình mỹ mãn, Tiếng đồn gần xa. Chòm xóm lân la, Gần đèn thời sáng. Một nhà nhân nhượng, Một nước cũng vầy. Nghĩa vụ ta đây, Mới là trọn vẹn.

21. Gặp một gia đình sơ tán

Nửa đêm, chợt tỉnh, nghe tin đến: Quảng Trị, bà con vừa mới ra (Cô bé giao liên nào đấy nhỉ Như chim vui hẳn một gian nhà)

Sáng mai, dậy sớm, vào thăm hỏi (Bát nước chè xanh vị đượm đà) Bà cụ Triệu Vinh ngồi kể lại Những ngày sơ tán dọc đường xa

– Gia đình tôi chỉ toàn con gái Mấy đứa sau thì nỏ biết chi! Bảy trạm đi đường non một tháng Bây chừ mới tới trạm ngoài ni

Một đứa trai đầu đi lính nguỵ Tin đồn hay dữ biết nên tin! Mong sao hắn biết tìm ra lối Về với bà con Mặt trận mình

Nép sau lưng mẹ, hai cô gái Áo mỏng ni-lông bó sát người Bà cụ chỉ con rồi chậm rãi Mắt buồn lơ đãng dõi xa xôi:

Con em: du kích vùng ven biển Đánh Mỹ từng qua mấy trận liền Con chị lấy chồng trong Quảng Trị Lên về thị xã những ngày phiên

Quảng Trị, một vùng tan nát hết Cả nhà tui tạm lánh ra ngoài Nghĩ thương các chú o du kích Lo việc bầy tui, đủ nhọc người…

Bọn trẻ bên giường, chừng đẫy giấc Vươn vai đứng dậy, bước ra sân Vườn chè buổi sáng sương còn ướt Nắng nháy từ xa, nháy lại gần

22. Gia Đình

Giống cơn bão ập đến Thằng em tôi nổi cơn điên Mỗi khi tu hết lít đế Miệng lảm nhảm liên hồi: — Tớ là… thứ bỏ đi!

Rằm vành vạnh lên chùa cầu siêu Má tôi ăn chay, tụng kinh Phật độ Còn tôi tỉnh khô ngó mông ra đồng Cười khan khan vô lối: — Ngộ, ngộ ghê… trăng đẹp não nùng!

Ba tôi đùa với bóng mình Quẩn quanh nằm nhà chờ thời Đếch còn cơ hội nào Thời oanh liệt nay còn đâu

Gia đình tôi Mỗi người mang một vết thương sưng tấy Lâu lâu thời tiết chuyển mùa Cơn đau nổi lửa đốt cháy linh hồn May mà họ còn nụ cười tươi độ lượng Thắp sáng cõi mịt mùng

23. Hạnh phúc gia đình của hai họ Mai, Trần

Rồi ra yến ẩm mấy ngày, Khi vui Mai phủ, khi vầy Trần gia. Mời nhau lần lượt tiệc hoa, Thôi bên Trần thị, lại toà Khâu công. Phong lưu phú quí cùng chung, 2740. Bõ ngày truân hiểm, bõ công sách đèn. Hai tài tử, bốn thuyền quyên, Tiếng người mới, vẫn người quen bao giờ. Dàn trước gió, rượu bên hoa, Câu thơ trong tuyết, cuộc cờ dưới trăng. Xướng tuỳ đều giữ đạo hằng, Một nhà hảo hợp dễ chăng mấy người. Có phen ôn chuyện trùng đài, Có phen nhắc chuyện thoa rơi nực cười, Có phen nhắc chuyện lôi thôi, 2750. Đền Chiêu Quân điện thủa đời Hán gia. Bèn đem tâm sự tâu qua, Lại xin ở đấy đợi chờ chiêm bao. Canh khuya thấy sứ đòi vào, Bảo qua mấy tiếng tiêu hao sự nhà. Hôm sau đến Hắc thủy hà, Gieo châu, bỗng thấy thần đưa đem về. Đằng vân giá vũ, cũng ghê, Một giây bỗng thấy đưa về Trung hoa. Xin làm ngọc xuyến, kim hoa, 2760. Mượn người thương khách đem đưa sang Hồ. Hỏi thăm đến tối linh từ, Chiêu Quân là hiệu, bấy giờ tiến lên. Khấn rằng là của Hạnh Nguyên, Cho sai đưa đến án tiền tạ ân. Lại ra các bộ sứ thần, Tạ từ cơ thiếp, vân vân mấy lời. Có phen kể tích Giang Khôi, Có phen nhớ nỗi vớt chài cầu vui. Hai nhà phúc hậu vẹn mười, 2770. Thung thăng cõi thọ đứng ngồi đền xuân. Đông hàng lông phượng gót lân, Kìa nhà ngũ quế, nọ sân bát đồng. Đời đời khoa mục đỉnh chung, Rõ nền thi lễ, nối dòng thư hương. Hiếu, trung, tiết, nghĩa đủ đường, Dựng bia muôn kiếp, để gương nghìn đời.

24. Mái Ấm Gia Đình

Ngôi nhà mới với ân tình mở ngỏ Đón em về với tình khúc liên thơ Nhà tuy nhỏ xây bằng tình ta đó Mái tranh nghèo hai dứa dệt mộng mơ

Nhà mới xây nên gió lùa khe hở Lấy thơ tình ta che nắng che mưa Mặc người đời đi sớm với về trưa Ta đóng cửa làm thơ tình trong dó

Rồi mai đây một bầy con tám đứa Noi gương mình chúng nó sẽ làm thơ Tiếp liên thơ của ba mẹ bây giờ Hạnh phúc đó muôn đời em ghi nhớ.

25. Nay Một Gia Đình

Khi tôi còn nhỏ Nghe lời mẹ cha Kể về miền xuôi Rất xa, rất xa…

Nay tôi khôn lớn Đã nhìn nhận ra Miền xuôi, miền ngược Không xa, không xa

Hà Tây quê lụa Cửa ngõ Thủ đô Ở đâu ta cũng Con, cháu Bác Hồ

Rất xa thuở trước Không xa thời nay Núi rừng kêu gọi Chị đến đất này

Vùng kinh tế mới Đất ngọc Sơn La Chị lên xây dựng Không quản ngại xa

Làm giàu, làm đẹp Cho Tổ quốc mình Có tôi, có chị Thắm nghĩa, thắm tình

Tôi là người Thái Chị là người Kinh Ngược xuôi cách trở Nay một gia đình

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Những Bài Thơ Ngắn Hay Về Nghề Giáo Viên Cảm Động Mới Nhất

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay

Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng

Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn

Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

Bao năm rồi? Đã bao năm rồi hở? Thầy ơi

Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại

Mái chèo đó là những viên phấn trắng

Và thầy là người đưa đò cần mẫn

Cho chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi

Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa

Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu…

Người thầy như người lá đò chở những người học trò qua sông. Thầy giúp học trò định hướng tương lai. Học trò từng lứa ra trường, chỉ còn thầy ở lại gắn bó với bục giảng và phấn trắng. Trên mái đầu tóc ngày một bạc thêm.

Bài thơ ngắn hay về nghề giáo viên: Người lái đò

Một đời người – một dòng sông…

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,

“Muốn qua sông phải lụy đò”

Đời người muôn bước cậy nhờ người đưa…

Tháng năm dầu dãi nắng mưa

Con đò trí thức thầy đua bao người.

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn còn đây

Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

Bài thơ cũng ví người thầy như người lái đò chở học sinh qua sông. Khi con đò trí thức cập bến, người học trò gửi lại nụ cười và tình yêu cho người thầy kính mến. Hình ảnh của thầy sẽ luôn trong tâm trí người học trò.

Bài thơ ngắn hay về nghề giáo viên: Khi thầy về hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao

Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:

“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”

Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào

Con nao nức bước vào trường trung học

Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc

Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?

Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?

Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi

Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao

Vai áo bạc như màu trang vở cũ

Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ

Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

Bài thơ là cảm xúc của tác giả khi người thầy sắp nghỉ hưu. Mới ngày nào bước chân vào trường, được thầy dìu dắt, chỉ bảo. Vậy mà giờ đây năm cuối cấp đến với biết bao nhiêu nghẹn ngào.

Bài thơ ngắn hay về nghề giáo viên: Thầy giáo toán lớp tôi

Tóc thầy đã bạc lắm rồi

Bạc như bông tuyết trên đồi bay bay

Trong giờ thầy giảng thật hay

Bao nhiêu kiến thức chui ngay vào đầu

Toán học có gì khó đâu

Đạo hàm, sin, cos, hình cầu, hình thang

Vào tay thầy tớ cưu mang

Cũng thành bài toán hình thang đại trà

Mỗi lần đến tiết kiểm tra

Tất cả ríu rít như là hội đêm

Không tin đến lớp tớ xem

Tớ giở sổ điểm cho xem điểm mười

Điểm mười sáng chói đỏ tươi

Đem khoe bố mẹ bạn lười chẩy thây

Khoe rằng đừng có lười chây

Để rồi có hối chẳng còn kịp đâu

Bao nhiêu kiến thức trong đầu

Mai sau khôn lớn giúp đời mà thôi

“Hai mươi – mười một” đến rồi

Mau mau đi với bọn tôi chúc thầy.

Có bao nhiêu tình cảm với thầy, người học trò gửi gắm cả vào trong bài thơ này. Nhờ có thầy mà bài toán khó cũng trở thành dễ. Học trò say mê học hơn, có được nhiều điểm 10 không chỉ để bố mẹ vui lòng mà còn mong muốn sau này giúp đời.

Bài thơ ngắn hay về nghề giáo viên: Tóc thầy

Con về thăm lại thầy xưa

Nói sao cho hết cho vừa thầy ơi!

Lòng con quá đỗi bồi hồi

Tóc thầy nay đã bạc rồi còn đâu?

Thời gian chẳng có bao lâu

Mà sao mọi vật ngả màu rêu phong?

Sân trường áo trắng trắng trong

Bây giờ buồn tẻ vắng không bóng người.

Thầy nhìn con, nở nụ cười

Nụ cười héo quá, khác mười năm qua:

“Trường xưa, giờ của người ta

Người ta lấy lại đó mà, con ơi!

“Nỗi buồn trong mắt chưa vơi

Cộng thêm nỗi khổ chốn đời dọc ngang

Nên tóc thầy nối thời gian

Và rồi bạc trắng với ngàn thương đau.

…Hỡi ơi những chuyện u sầu

Xin đừng nhuộm tiếp mái đầu thầy tôi!

Trở lại thăm trường xưa thấy tóc thầy đã bạc khiến người học trò không khỏi xúc động. Thời gian trôi qua chưa lâu mà có quá nhiều thứ đã thay đổi. Người học trò chỉ mong những chuyện u sầu đừng đến để tóc thầy thôi bạc.

Bài thơ ngắn hay về nghề giáo viên: Nhớ ơn thầy cô

Chèo lái đưa đò cặp bến sông

Thầy cô mang nặng trái tim nồng

Trồng người dạy chữ niềm say đắm

Mỗi chuyến đò qua thỏa nỗi lòng

Nhớ lắm ngày xưa tuổi học trò

Nhớ từng nét chữ các thầy cô

Mặc trời mưa nắng hay se lạnh

Lời giảng còn vang vọng tới giờ

Thế hệ chúng tôi nay đã lớn

Mỗi người mỗi việc gắng hoàn thành

Vẫn luôn canh cánh bao hoài niệm

Bài học năm nào thuở tuổi xanh.

Nhớ thầy cô, tác giả nhớ tới những năm tháng học trò, nhớ cả nét chữ của thầy cô năm nào. Những lời giảng ngày hôm qua như vang vọng về. Thầy cô đã dành tất cả cho sự nghiệp trồng người.

Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả

Để một lần nhớ lại mái trường xưa

Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa

Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm

Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng

Trưởng thành này có bóng dáng hôm qua

Nhớ được điều gì được dạy những ngày xưa

Áp dụng – chắc nhớ cội nguồn đã có

Nước mắt thành công hoà nỗi đau đen đỏ

Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi

Bài học đời đã học được những gì

Có nhắc bóng người đương thời năm cũ

Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ

Để cây đời có tán lá xum xuê

Bóng mát dừng chân là một chốn quê

Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn

Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt

Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô.

Dù đã trưởng thành, người học trò vẫn không sao quên được năm tháng dưới mái trường xưa. Nhớ những điều thầy cô đã dạy, nhớ những năm tháng khổ luyện dưới mái trường. Nhờ những năm tháng ấy người học trò mới có được ngày hôm nay.

Bài thơ ngắn hay về nghề giáo viên: Thầy cô

Thầy chính là những vì sao thắp sáng

Là đèn đường soi rạng lối em đi

Còn Cô là người mẹ hiền phú quí

Mà trời dành để dậy dỗ chúng em

Mỗi năm chỉ có một lần

Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy – Cô

Học trò bao nét điểm tô

Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng

Trời thu nắng đẹp tưng bừng

Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh

Tung tăng biểu lộ ân tình

Bao ngày mệt nhọc Thầy – Cô dỗ dành

Bây giờ vài phút mỏng manh

Chúng em họp lại, kính Cô, kính Thầy

Ngày vui nhà giáo sum vầy

Mong thầy – cô khỏe, trồng người tiếp sau.

Nhân ngày 20/11 ngày nhà giáo Việt Nam, người học trò viết bài thơ thay cho lời cảm ơn gửi đến thầy cô của mình. Đối với học trò thầy chính là vì sao lấp lánh, là đèn đường soi rạng lối đi còn cô giáo như người mẹ hiền.

Bài thơ ngắn hay về nghề giáo viên: Gặp lại thầy

Con dừng lại phía hàng cây

Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao

Trường xưa vẫn nét ngày nào

Và đây vẫn thấy dáng cao cao gầy

Vẫn bao la một vòng tay

Đón con như thể chưa ngày cách xa

Kiềm lòng để lệ khỏi nhoà

Giọng thầy trầm ấm “thật thà phải con?”

Cái tên thấy gọi riêng con

Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên

Ước mong con mãi không quên

“Thật lòng vững trí đừng phiền nghe con”

Lợi danh – danh lợi sẽ mòn

Những điều thấy dạy còn hoài khắc tâm

Nhớ tóc thấy điểm hoa râm

Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang

Ai quên đi chuyến đò ngang

Quên sao người lái thuyền sang bến đời.

Gặp lại thầy khiến tác giả bồi hồi, xúc động. Thầy vẫn vậy, đón học trò bằng tình cảm yêu mến, bằng vòng tay rộng lớn. Bài học năm xưa cùng những lời thầy dậy cứ thế ùa về khiến người học trò trực trào nước mắt.

Bài thơ ngắn hay về nghề giáo viên: Sau tất cả em vẫn là cô giáo

Kệ tất cả, em vẫn là cô giáo

Mặc những bon chen toan tính thiệt hơn

Mặc những gièm pha chê trách tủi hờn

Rằng: “Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm”.

Kệ tất cả, em vẫn là cô giáo

Dù mai sau còn biên chế hay không

Dù ngoài kia đời còn lắm bão giông

Lương thấp lắm, phải lo toan từng bữa.

Kệ anh đấy, nếu chọn thêm lần nữa

Em vẫn làm một cô giáo thôi anh

Nghề của em gieo những ước mơ xanh

Vui lặng lẽ bên từng trang giáo án.

Em mong lắm một ngày mai sáng lạn

Chẳng còn phải lo cơm áo gạo tiền

Chẳng chạy theo những thay đổi triền miên

Vui vẻ sống bên anh – làm cô giáo.

Bài thơ của một cô giáo tâm sự về lựa chọn của mình. Mặc cho người ta nói chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm, cô giáo mang trong mình tình yêu với nghề, mong mỏi được gieo những ước mơ xanh.

Bài thơ ngắn hay về nghề giáo viên: Cớ sao em không chọn ngành sư phạm

Cớ sao em không chọn ngành sư phạm?

Gia đình ta cũng gia giáo cơ mà

Anh hỏi nhiều… lòng em thấy xót xa!

Ngày tốt nghiệp làm hồ sơ xin việc

Mười sáu năm với bao nhiêu luyến tiếc!

Mơ mộng nhiều rồi thất vọng bấy nhiêu

Trăm hồ sơ chỉ lấy một chỉ tiêu

Đôn đáo mãi… em chùn chân gối mỏi!

Vào tập sự với đồng lương còm cõi

Bạn bè em… chín điểm cũng vào trường

Hai ngàn mười…Thầy Cô sống bằng lương!

Bảy năm qua… hứa nhiều rồi thất hứa!

Anh đừng hỏi! Cho em quyền chọn lựa

Có việc làm… Bố Mẹ đỡ lo toan

Em lớn rồi phải hiểu đạo làm con

Tương lai em… với số không tròn trĩnh

Chắc kiếp này… em không chọn đâu anh.

Bài thơ là lời tâm sự của một người giáo viên. Nhiều người cho rằng làm giáo viên là sướng nhưng thực tế ngày càng ít giáo viên được vào biên chế. Vào làm rồi đồng lương cũng ít ỏi, không đủ sống. Vậy nên nhiều người ước mơ mà vẫn phải bỏ nghề.

Tháng mười một đã lại sang lần nữa

Em ở xa trăn trở nhớ quê hương

Nhớ bạn bè thân thương ngày thơ bé

Nhớ thầy cô nhớ ngày lễ hiến chương

Chắc ngày này lớp mình đang tụ tập

Í ới gọi nhau gặp mặt thăm thầy

Em cũng muốn mai ngày về thăm lại

Bởi ở xa nên lỗi hẹn lần này

Bao kỷ niệm về thầy em lưu giữ

Cất trong tim sẽ chẳng thể phai mờ

Dù cuộc đời đi về đâu chăng nữa

Khắc ghi lòng em nhớ mãi ngày xưa…

Ngày Hiến chương năm nay em cầu chúc

Kính mong thầy hạnh phúc bên gia đình

Tình thầy trò mãi trong xanh tươi thắm

Suốt đời này nồng ấm đẹp lung linh!

Hẹn ngày không xa em xin về gặp,

Được bên thầy ôn lại kí ức xưa

Được thả mình mộng mơ như thủa nhỏ

Được trở về năm tháng cũ ngày thơ!

Vào ngày hiến chương nhà giáo, người học trò ở nơi phương xa nhớ về trường, nhớ về thầy. Giá ở gần thì giờ này cũng cùng bè bạn đến thăm và chúc mừng thầy. Dù nơi xa người học trò vẫn mong thầy hạnh phúc.

Các bạn có thể xem những bài thơ hay trên website Thư viện thơ ở rất nhiều lĩnh vực trong cuộc sống như: thơ tình hay, thơ về tình bạn, thơ về công việc, thơ về thời gian, thơ về tiền bạc…

Thu Thủy

Bạn đang xem bài viết Top Những Bài Thơ Về Giáo Viên (Nghề Dạy Học) Hay Ý Nghĩa Nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!