Top 8 # Bài Thơ Gọi Gió Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Tác Giả Bài Thơ “Mộ Gió…” Bị Phản Đối Vì Gọi Là Nhà Thơ

* Hý HoáyDư âm về Liên hoan thơ châu Á – Thái Bình Dương lần thứ nhất tổ chức tại TP Di sản Hạ Long còn chưa dứt thì những người yêu thơ ở tỉnh chúng tôi lại tiếp vui mừng về nhà thơ Trịnh Công Lộc (công tác tại Ban Quản lý các di tích trọng điểm tỉnh Quảng Ninh) đạt giải nhì về thơ (bài thơ Mộ gió…), đồng giải nhì về ca khúc Khúc tráng ca biển (nhạc Vũ Thiết; phần lời: bài thơ Mộ gió…) cuộc thi thơ, nhạc Đây biển Việt Nam (do Báo điện tử Vietnamnet, Hội Nhà văn Việt Nam, Hội Nhạc sĩ Việt Nam đồng tổ chức).Bài thơ Mộ gió… của nhà thơ Trịnh Công Lộc như sau:

MỘ GIÓ…

Dâng hương những chiến binh gữi biển, đảo không về !Mộ gió đây, đất thành xương cốtcứ gọi lên là rõ hình hàimộ gió đây cát vun thành da thịtmịn màng đi dìu dặt bên trời…Mộ gió đây những phút giây biển lặnggió là tay ôm ấp bến bờ xachạm vào gió như chạm vào da thịtchạm vào nhói buốt Hoàng Sa…Mộ gió đấy giăng từng hàng, từng lớpvẫn hùng binh giữa biển- đảo xa khơilà mộ gió gió thổi hoài, thổi mãithổi bùng lên những ngọn sóng ngang trời

Tác giả sáng tác bài thơ này ngày 22/8/2011. Mộ gió: mộ tượng trưng theo nghi lễ chiêu hồn những chiến binh thời Nguyễn đi bảo vệ chủ quyền biển, đảo, không trở về. Báo tỉnh số ra ngày 26-2-1012 có bài phỏng vấn nhà thơ Trịnh Công Lộc, nhân nhà thơ nhận giải thưởng nói trên.Các bạn văn, cùng đồng nghiệp đều chúc mừng Trịnh Công Lộc có được bài thơ hay. Nhưng thật bất ngờ, một Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam ở tỉnh chúng tôi (Nhà văn mới được kết nạp vào HNV VN) đã gọi điện đến biên tập viên bản Báo phản đối việc gọi Trịnh Công Lộc là nhà thơ! Hội viên này cho rằng, “phải là Hội Nhà văn Việt Nam phong tước hiệu thì mới được gọi là nhà thơ hoặc nhà văn”!Không rõ Hội Nhà văn Việt Nam quán triệt Điều lệ của Hội cho hội viên mới của mình thế nào, ai lại như vị hội viên kia, có quan điểm đặc quyền, đặc lợi danh hiệu nhà thơ, một danh hiệu chỉ thuộc về sự thừa nhận của công chúng. Hay là HNV VN có quy định như thế để phân biệt đẳng cấp của hội viên với với những người cầm bút viết văn làm thơ trong thiên hạ!? http://hoaigianghl.vnweblogs.com/print/5861/352544

Quang Dũng Thơ Gọi Nắng

QUANG DŨNG THƠ GỌI NẮNG Hoàng Kim

Quang Dũng hùng ca Tây TiếnTây Bắc chơi vơi nhớ núi nhớ người,Chu Nhạc ‘chỉ lửa là rất thật‘Anh và tôi đều thầm lặng nhớ ai.

Quang Dũng thơ gọi nắngnhư khói như mây mờ ảo nhân tình,Tây Tiến tiếng vọng thời gian,Thăm thăm chim chiều tầng trời xa vắng.

‘Tây Tiến’, ‘Đôi mắt người Sơn Tây’,‘Bố Hạ’,‘Đôi Bờ’, lưu dấu chân anhnhư núi như sông bóng hình người línhhùng vĩ trên nền trời Tây Bắc.

Quang Dũng thơ gọi nắng:‘Tây Tiến’‘Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳmHeo hút cồn mây, súng ngửi trờiNgàn thước lên cao, ngàn thước xuốngNhà ai Pha Luông mưa xa khơi ‘‘Đôi mắt người Sơn Tây’‘u uẩn chiều lưu lạcbuồn viễn xứ khôn khuây‘‘Bố Hạ‘‘đường về quê hương về quê hươngKhông thấy quê hương chỉ thấy đường …‘Em đã xa rồi, chim gọi nắngEm còn nghe thấy nữa bao giờ’,‘Đôi Bờ’‘Giăng giăng mưa bụi qua phòng tuyếnThương nhớ ơ hờ thương nhớ ai ‘…

Đọc thơ Quang Dũngcàng thấy yêu hơnViệt Nam đất nước con người.Thương ‘Con chim xanh’ Chu Nhạc

‘Con chim xanh trong tán lá xanhChỉ một màu xanh lay độngTiếng hót nào trên trời xanh cao rộngCon chim xanh bay rồi tán lá vẫn xanh‘.

Nhớ ‘Trăng rằm’ Hoàng Kim‘Trăng sáng lung linh, trăng sáng quá!Đất trời lồng lộng một màu trăngDẫu đêm khuya vắng người quên ngắmTrăng vẫn là trăng, trăng vẫn rằm‘.

Quang Dũng tên thật là Bùi Đình Diệm (1921–1988) là tác giả của những bài thơ hay Tây Tiến, Đôi mắt người Sơn Tây, Đôi bờ… Ngoài ra ông còn là một họa sĩ, nhạc sĩ. Quang Dũng quê hương làng Phượng Trì, huyện Đan Phượng, Sơn Tây xưa Hà Nội nay. Trước cách mạng tháng Tám, ông học trung học trường Thăng Long, sau đó dạy học tư ở Sơn Tây và gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam ngày Cách mạng tháng Tám thành công, trở thành phóng viên tiền phương của báo Chiến đấu. Năm 1947, ông được đi học Trường bổ túc trung cấp quân sự Sơn Tây. Sau khoá học, ông làm đại đội trưởng ở tiểu đoàn 212, Trung đoàn Tây Tiến. Ông tham gia chiến dịch Tây Tiến đợt hai, mở đường qua đất Tây Bắc. Trong thời gian này, ông còn được cử làm Phó đoàn tuyên truyền Lào – Việt. Cuối năm 1948, sau chiến dịch Tây Tiến, ông làm Trưởng tiểu ban tuyên huấn của Trung đoàn 52 Tây Tiến, rồi làm Trưởng đoàn Văn nghệ Liên khu III. Ông đã viết rất nhiều truyện ngắn xuất bản và viết kịch, cũng như đã triển lãm tranh sơn dầu cùng với các hoạ sĩ nổi danh. Ông sáng tác nhạc, bài Ba Vì của ông đã nổi tiếng ở trong khu kháng chiến. Ông làm bài thơ Tây Tiến năm 1948 khi dự Đại hội toàn quân ở Liên khu III tại làng Phù Lưu Chanh (Hà Nam). Tháng 8 năm 1951, ông xuất ngũ. Sau 1954, ông làm Biên tập viên tại báo Văn nghệ, rồi chuyển về Nhà xuất bản Văn học.  Ông bị gửi đi chỉnh huấn sau vụ Nhân Văn – Giai Phẩm, và lui về ẩn thân trong nghèo nàn và bệnh tật. Thơ của ông bị phê bình trên báo chí miền Bắc lúc đó là mang hơi hướng “tiểu tư sản”, thiếu tính chiến đấu, còn ở miền Nam thì được xuất bản và phổ biến rộng rãi và được nhiều người yêu thích. Về sau này, như những nhà thơ lớn khác, Nguyễn Bính, Hồ Dzếnh,… ông mai một và mất đi trong âm thầm.

Ông mất ngày 13 tháng 10 năm 1988 sau một thời gian dài đau ốm tại bệnh viện Thanh Nhàn, Hà Nội. Năm 2001, ông được truy tặng Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật. Hiện nay tại trường PTTH xã Đan Phượng (quê ông) có đặt một bức tượng bán thân Quang Dũng trong trang phục người lính Tây Tiến.

Quang Dũng là nhà thơ tài hoa, vẽ giỏi, hát hay. Bài thơ Tây Tiến của ông mang đậm nét hào hùng, bi tráng pha chất lãng mạn được chọn vào giảng dạy trong giáo trình trung học phổ thông. Một số bài thơ của ông đã được phổ nhạc như Tây Tiến (Phạm Duy phổ nhạc), Đôi mắt người Sơn Tây (Phạm Đình Chương phổ từ hai bài thơ Đôi bờ và Đôi mắt người Sơn Tây), Kẻ ở (Cung Tiến phổ nhạc). Đặc biệt bài thơ Em mãi là 20 tuổi được 3 nhạc sĩ phổ nhạc khác nhau (Việt Dũng, Phạm Trọng Cầu, Khúc Dương). Những tác phẩm tiêu biểu gồm các tập thơ Bài Thơ Sông Hồng (1956), Rừng Biển Quê Hương (1957), Mây Đầu Ô (1986); truyện ngắn Mùa Hoa Gạo (1950); hồi ký Làng Đồi Đánh Giặc (1976)…

Tây TiếnQuang Dũng

Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi !Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơiSài Khao sương lấp đoàn quân mỏiMường Lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳmHeo hút cồn mây, súng ngửi trờiNgàn thước lên cao, ngàn thước xuốngNhà ai Pha Luông mưa xa khơi

Anh bạn dãi dầu không bước nữaGục lên súng mũ bỏ quên đời !Chiều chiều oai linh thác gầm thétĐêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Nhớ ôi Tây tiến cơm lên khóiMai Châu mùa em thơm nếp xôi

Doanh trại bừng lên hội đuốc hoaKìa em xiêm áo tự bao giờKhèn lên man điệu nàng e ấpNhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

Người đi Châu Mộc chiều sương ấyCó thấy hồn lau nẻo bến bờCó nhớ dáng người trên độc mộcTrôi dòng nước lũ hoa đong đưa

Tây tiến đoàn binh không mọc tócQuân xanh màu lá dữ oai hùmMắt trừng gửi mộng qua biên giớiĐêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Rải rác biên cương mồ viễn xứChiến trường đi chẳng tiếc đời xanhÁo bào thay chiếu, anh về đấtSông Mã gầm lên khúc độc hành

Tây tiến người đi không hẹn ướcĐường lên thăm thẳm một chia phôiAi lên Tây tiến mùa xuân ấyHồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.

Đôi mắt người Sơn TâyQuang Dũng

Em ở thành Sơn chạy giặc vềTôi từ chinh chiến cũng ra điCách biệt bao lần quê Bất BạtChiều xanh không thấy bóng Ba Vì

Vừng trán em vương trời quê hươngMắt em dìu dịu buồn Tây PhươngTôi thấy xứ Đoài mây trắng lắmEm có bao giờ em nhớ thương

Từ độ thu về hoang bóng giặcĐiêu tàn thôi lại nối điêu tànĐất đá ong khô nhiều ngấn lệEm có bao giờ lệ chứa chan.

Mẹ tôi em có gặp đâu khôngNhững xác già nua ngập cánh đồngTôi cũng có thằng em còn bé dạiBao nhiêu rồi xác trẻ trôi sông

Đôi mắt người Sơn TâyU uẩn chiều lưu lạcBuồn viễn xứ khôn khuây

Bao giờ trở lại đồng Bương CấnVề núi Sài Sơn ngắm lúa vàngSông Đáy chậm nguồn quanh phủ quốcSáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng

Bao giờ tôi gặp em lần nữaNgày ấy thanh bình chắc nở hoaĐã hết sắc mầu chinh chiến cũCòn có bao giờ em nhớ ta.

Bài thơ “Bố Hạ” qua Bút tích Quang Dũng đã neo tên quê hương ông và hình bóng em bảng lãng như thực như mơ:

Bố HạQuang Dũng

Đường về quê hương về quê hươngKhông thấy quê hương chỉ thấy đườngEm đã đi trên đường nhựa ấyHai mươi năm trước lúa thu vàng.

Đường về quê hương về quê hươngEm mặc áo vàng hay áo tímMắt em lơ đãng nhìn chấm mâyAnh vịn thành xe tay trong tay

Đường về quê hương về quê hươngCó một ngày sao mà bất tận…Hai mươi cây số tưởng vô vànDài đến bây giờ vẫn chứa chan.

Có con chim đậu nhành giây điệnLại giống ngày xưa chuyện nắng thuEm đã xa rồi – chim gọi nắngEm còn nghe thấy nữa bao giờ.

Di sản thơ Quang Dũng ấn tượng nhất với tôi đối với là bài thơ “Tây Tiến”, tác phẩm học trong nhà trường, kế đến là bài thơ “Đôi mắt người Sơn Tây”,”Bố Hạ” và “Đôi Bờ”. Thời lính và tuổi trẻ đi qua, tôi tâm đắc với anh Hoàng Đại Nhân, giáo sư Lê Văn Tố, anh Lê Khánh Thắng và các bạn tôi về ‘Quang Dũng những bài thơ gọi nắng’.

Hoàng Kim(Lược khảo và biên soạn)

Ghi chú:

Nguyễn Chu Nhạc (ảnh) và Hoàng Kim đều đọc lại và suy ngẫm những bài thơ hay của nhà thơ Quang Dũng tưởng nhớ ngày mất của ông ngày 13 tháng 10 năm 1988,.

Share this:

Twitter

Facebook

Thích bài này:

Thích

Đang tải…

Những Bài Thơ Hay Về Gió, Câu Nói Về Gió Ý Nghĩa Nhất

Những bài thơ hay về gió, câu nói về gió ý nghĩa nhất? Câu nói hay về gió? Thơ về gió? Thơ về gió mùa? Thơ gió lạnh? Thơ gió heo mây? Thơ gió lạnh đầu mùa?

Những bài thơ hay về gió, câu nói về gió ý nghĩa nhất

Thơ hay về gió 1: Bài thơ trong gióThơ hay về gió 2: Cảm ngọn gió thuThơ hay về gió 3: Cánh gióThơ hay về gió 4: Chiều gió lộngThơ hay về gió 5: Cơn gióThơ hay về mây và gió 6: Gió MâyThơ hay về mây và gió 7: Chuyện Tình Mây Và GióThơ hay về mây và gió 8: Nỗi Lòng Của GióThơ hay về mây và gió 9: Tình Mây Và GióBài thơ về gió 10: Gió đã thổi – Trời ơi gió thổiBài thơ về gió 11: Trong Gió Hoa RơiBài thơ về gió 12: Anh Là GióBài thơ về gió 13: Bài ca ngọn gióBài thơ về gió 14: Bao giờ lại gió đầu mùa?Bài thơ về gió 15: Bay lên với gióBài thơ về gió 16: Bắt con gió lênBài thơ về gió 17: Bé mong gióBài thơ về gió 18: Bờ sông vẫn gióBài thơ về gió 19: Cánh tay gióBài thơ về gió 20: Chia tay trong gióBài thơ về cây, lá và gió 21: Chuyện Tình Cây, Lá và GióBài thơ về gió 22: CÂU CHUYỆN VỀ CÂY LÁ GIÓ VÀ MƯABài thơ về gió 23: Gió XuânBài thơ về gió 24: Gió ChiềuBài thơ về gió 25: Gió Và CâyBài thơ về gió 26: Lời Của GióBài thơ về gió 27: Sóng và GióThơ về gió 28: Lời Của GióCâu nói về gió 29: Em như cơn gió phiêu du chẳng ai tìm kiếm nhưng lắm những kẻ đợi chờ, bao giờ em về; bao giờ em quay trở lại? Không ai biết, chỉ biết em còn lang thang mơ về nơi nào xa lắm. Sau những nụ cười, đằng sau ánh mắt tinh khôi kia chừng như còn kiếm tìm nỗi đau sau những phương xa, tim hoài viễn du mơ mộng nơi đâunhưng mãi ấp ủ tình đầu nghĩa cũ. Bao giờ em mới quên đi?

Câu nói hay về gió 30: Em nói anh nghe về những sườn đồi bình minh rộn tiếng chim ca, về những hạt sương đọng trên ngọn cỏ. Những áng mây bãng lãng nhẹ nhàng, nhữnghoàng hôncô đơndiệu vợi, những cánh diều, những tiếng tiêu… nhưng khi nào em mới kể anh nghe về điều gì ẩn chứa sau mỗi bước chân? Em cứ như loài giótháng baấm áp mà vô tình đến lạ, những cơn gió lang thang chờ hoa và nắng gieo tình lên mắt…

Câu nói hay về gió 31: Cho tới khi có ai đó bước đến và trao cho emmùa xuân, anh có thể sẽ chẳng còn nhận ra em nữa. Một ngày nào đó trên những con đường thiếu dấu chân em, những vầng mây không còn màu xanh của mắt, gió không còn cất tiếng ru êm của buổi tình đầu. Một ngày nào đó, em sẽ ước rằng mình được quay về thời xưa, thời vẫn còn vấn vương chút nhớ ban sơ, thời sẽ không bao giờ có thể còn tìm lại được, không một ai cho em cơ hội nữa, ngay cả chính em.

Câu nói hay về gió 32: Chiều nay nắng vẫn trong xanh, trên caogióvẫn ngọt lành, hạ nơi đây chỉ thoáng qua với mớ ký ức bùng nhùng thôi còn đậm vị. Mặt khác, đôi lúc lòng còn thấy lạnh, lạnh khi nhớ tớimột thờitháng sáuchưa hẳn đã vào thu, một thời mà tháng sáu vẫn còn rực cháy lên những khoảng trời nô nức gió…

Câu nói tình yêu về gió 33: Vẫn còn đâymưarào bất chợt; vẫn dịu dàng sắc thắm mênh mang; vẫn những loài gió lang thang cợt đùa trên mấy tàng cây xao xác lá. Ấy vậy mà nơi chốnthân quen bây giờ xa lạ, thiếu điều gì hay vắng mất người nào? Ai biết, bao năm qua tháng sáu đón ta về lại nơi này, chờ đợi điều gì, tháng sáu chưa bao giờ kể.

Câu nói tình yêu về gió 34: Vì sao con đường nhỏ bé này mỗi lúc đợi chờ bỗng hóa quá mênh mông? Vì đâu giờ đây ta không thể đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc xanh nồng nàn như gió biếc, vì sao ta lại không thể gọi tên, không thể chạm khẽ lên nụ cười giòn tan của một thời thơ dại nữa? Thời gian!

Câu nói tình yêu về gió 35: Người thôi nép vào ta khi bóng mùa về, cho chênh vênh những vầng mây trắng. Người thôi ngả đầu vào ta những trong những đêm giông tố trở mình, cho chơ vơ giọt cà phê đắng. Ngày tháng nơi này vẫn nhuốm đầy ánh tím của những vần thơ dẫu ngôn từ chẳng còn cảm xúc, vànhững cơn gió hoang vuvẫn đưa tình về viễn phố với nỗi lạc loài thênh thang bất tận.

Câu nói về gió 36: Trong cái lạnh của những đợtgió cuối mùa, lơ lửng đầu trăng lànhững tiếng thở than nặng nề của sương khuya rơi trên phiến lá, chiều rồihoàng hôn gió trở, liệu chốc nữa nàng mưa đa mang có ghé ngang đây?

Câu nói về gió 37: Như gió với mây cứ mãi vờn đùa; như đêm với ngày cứ mãi đuổi nhau nhưng tất cả chỉ là thoáng chốc.Có những thứ sinh ra đã là của nhau nhưng chẳng thể bên nhau cho đầy tíc tắc, âu là duyên phận. Đôi khi chưa kịp nhận ra ta đã thương nhau thì áo yêu đương đã bạc mất màu.

Câu nói về gió 38: Có ai nói rằng em ấm áp chưa? Với chiếc áo phong sương và làn tócgió? Với đáy mắt vợi buồn, với lời ca ảm đạm? Và, với cả những nỗi niềm chưa kể cho ai, với nhữngđêmdài dằng dặc nuối nấng bao nhiêu bàn chân đi lạc, chắc hẳn là chưa, em nhỉ? Ta hiểu mà…

Câu nói về gió 39: Em đến, ta bỗng yêumùa đôngrất lạ. Ta thích cảm giác từng cơn gió lạnh rợn người ùa vào vạt áo, tay run run mồi thuốc dạo phố vào mỗi buổi chiều. Em đến, ta yên bình, vui vẻ, phố cũng lặng lẽ và yên ả hơn, không ồn ào như trước.

Câu nói về gió 40: Lối vắng chòng chành giấc mộng yêu đương, gió đông sang rải khắp phố phường,tháng 12ngập ngừng theo những bước chân lạc nhịp…Khói thuốcđêm nay bận cõng những tâm tư nên phải chối từ lời mời của gió, nhờ vậy mà những nỗi niềm đã hóa thành thơ.

Câu nói về gió 41: Chắc đã là không của riêng ai,tháng mười mộtghé qua với những con gió héo hon rụng giữa lòng em vàHuế. Tôi đã hẹn bao mùa quỳ rợp lối về, nay đâu đó trên những con ngõ nơi tôi không biết dã quỳ đã nở hay chưa? Không biết có vàng tươi và nhớ chăng một lời hứa cũ?

Câu nói về gió 42: Thực tình chẳng muốn vậy đâu, có trách thì phải tráchtháng 11sang làm con người ta lạnh lòng nhiều quá, trách những cơn giótháng 11 kia sao cứ về đây cuốn hết kỷ niệm phai màu…

Câu nói hay về gió 43: Phố vẫn mơ màng giấc ngủ đầu đông. Em ơi, gió ngọt lịm và trời xanh trong, rất lạ! Gió hát trên những nhành cây không lá, để tôi kể em nghe về một thành phố ven sông khắc khoải giao mùa, nhưng yên ả, giọt nắng hồng ngập ngừng tìm về đôi mắt xanh xanh…

Câu nói hay về gió 44: Tôi không yêumùa đôngvới những cơn gió lạnh đến tái tê, tôi cũng nào yêu mùa đông với cái rét buốt hằngđêmlàm người khó ngủ. Tôi yêu mùa đông vì khi ấy, một chút bâng khuâng cũng thấy ấm lòng quá đỗi!

Câu nói hay về gió 45: Tôi ngồi đây, những cơn gió tháng 11 về ru hồn tôi say mèm với những ký ức chẳng còn rõ nét hay tôi đang say vì một người nào khác? Tôi không biết, chỉ biết rằng hôm nay lòng lại thấy nhớ một người, một người xa lạ.

Câu nói hay về gió 46: Những cơn gió chớm đông nồng đậmhương quỳ năm xưa cố gắng len vào trong tôi một sớm tinh mơ, lạnh lẽo. Tôi bất chợt bật cười khi hình dung ra một nụ cười dễ mến, tôi điên chăng? Có lẽ! Phố độ này chậm thật, chậm như chính những tư tình còn bám víu trôi theo ngàn gió, chẳng chịu ngủ yên trong giấc nồng say một thuở xa xôi.

Câu nói hay về gió 47:Những cơn gió chớm đôngcứ mải miết đuổi nhau mà vô tình đem mùa rải đầy lối phố. Huế đợt nàymưanhiều, tiết lạnh, cà phê một sớm đầu mùa, vài hơi thuốc lá, tôi giật mình nhận ra mình sao khờ quá. Cứ chờ gì, đợi gì và hi vọng gì trong những cơngióvừa qua!?

Câu nói hay về gió 48: Gió độ này chẳng lạnh đến xót xa, cái lạnhtháng mườimộthình như chẳng đủ ảm đạm để con người ta phảivấn vương một người nào khác.

Câu nói hay về gió 49: Những cơn gió lạnh tìm thấy nhau để rồi hóa thành cơn gió lạnh lùng hơn nữa. Bằng cách nào đó mà không ai biết, họ tìm thấy nhau giữa bộn bềcuộc sốngnày và bắt đầu bằng những mảnh vỡ của đời mình, những cảm thông đặc biệt. Nhưng chuyến tàu ấy sớm phải dừng thôi, nó bị lạc, lạc giữa mớ rối ren của những kẻ cô đơn đang lạnh lòng khi mùa gió tới.

Câu nói hay về gió 50: Đôi khi tôi cứ tưởng mình là cơn gió, hoang hoải; mơ hồ, lang thang và buồn bã. Đôi khi tôi cứ ngỡ mình là xứ Huế, cứ vô tư đón những đợt lạnh về mà khiến người ta thấy mìnhbình yênđến lạ. Chà, không biết tại Huế buồn nên tôi mới buồn theo, hay rằng tại hồn người quá ưu tư mà những mảnh tường kia cũng hóa thành cảm xúc…

Quên Mời Gọi Hồn Thơ

QUÊN MỜI GỌI HỒN THƠ – Nhi Phạm

(Bài 2 trong loạt bài về HỒN THƠ))

Nhắc Lại Chuyện Xưa

Cách đây mấy tháng tôi đã có hân hạnh viết lời bình cho bài thơ Con Về Ngõ Nhỏ của Ngọc Mai, một thi sĩ tỉnh Bắc Giang.Bài thơ Lục Bát của chị trong sáng mượt mà, có những câu đẹp như một bức tranh:

Con về ngõ nhỏ thoảng hương Lối vào vẫn lát vàng ươm nắng chiều Theo tôi, Con Về Ngõ Nhỏ tròn trịa, không sai sót, có thể nói là bài thơ hay nhưng khi đọc lên vẫn không thấy cái gì đó thật đặc biệt. Nó như một viên đá quý, không tì vết nhưng lại không có nét riêng để hấp dẫn những tay chơi ngọc sành sõi. Nói rõ ra, Con Về Ngõ Nhỏ là bài thơ thiếu cá tính nên không gây ấn tượng mạnh mẽ cho người đọc. (1)

“Hoa đẹp nằm khuất trên giàn

Em xinh đứng lẫn trong hàng, ai hay?” (PĐN)

Vạch Lằn Ranh Và Cắm Cột Mốc

Sau khi viết lời bình cho bài thơ của Ngọc Mai, tôi và chị thỉnh thoảng có trao đổi thêm về thơ qua hộp nhắn tin Facebook. Tôi nhớ hình như có đề nghị chị mở rộng hơn nữa về đề tài để thơ chị đa dạng, mới lạ hơn. Và chị đã trả lời:

“Em không to lớn vĩ đại để làm việc lớn; em chỉ muốn giữ những gì là truyền thống, gia đình bé nhỏ của mình”.

Tôi biết chị là người phụ nữ có tâm hồn “Chân Quê” của Nguyễn Bính – yêu gia đình, làng xóm, quê hương, gìn giữ nếp sống đạo đức theo truyền thống lễ giáo của cha ông. Tôi hoàn toàn tôn trọng ý muốn của chị.

Nhưng tôi tiếc cho vườn thơ của chị, vì tôi nghĩ:

Truyền thống, gia đình, làng xóm, quê hương có những cái hay, những nét đẹp riêng của nó. Nếu thích, chị cứ quay về để gợi lại, sống lại những kỷ niệm khó quên, làm phong phú hơn nữa tâm hồn mình, làm đẹp hơn nữa vườn thơ của mình. Nhưng chị không nhận ra rằng suy nghĩ như thế là chị đã tự vạch lằn ranh giới hạn óc tưởng tượng, tự cắm cột mốc giới hạn tầm nhìn.

Và việc “vạch lằn ranh, cắm cột mốc” đó đã dẫn đến mấy hậu quả sau đây:

Vừa Viết Vừa Run

Trên đầu bài thơ Trái Tim Điên trên Faceboob NM có viết câu – để trong ngoặc đơn – sau đây:

(Cũng biết rằng Ngoc Mai viết không tới, không dám đốt cháy mình. Bài này NM tập viết liều mạng một chút).

Tôi đưa cả bài thơ vào phần Phụ Lục để bạn đọc nếu muốn, có thể tìm hiểu xem chị liều mạng đến mức nào. Ở đây chỉ xin trích mấy câu tôi nghĩ là “ghê gớm” nhất:

Giờ tình mình xác tan tác có bình yên Em đâu biết Hỡi đời kia có biết ..? … Bia liệt sỹ khắc tên anh xứ biệt Bỏ ôm em Anh ôm đất trọn đời … Em ..! Trái tim điên Rên xiết chẳng thành lời!

Mấy câu (ý) bình thường như thế mà đã phải “liều mạng” mới dám viết ra thì không biết chị đã “vạch lằn ranh, cắm cột mốc” để bó hẹp “vùng hoạt động” của thơ mình đến mức nào? Làm thơ mà “vừa viết vừa run” thì làm sao cảm xúc có thể dâng trào, lấn át lý trí để tạo hồn thơ?

Hai Bài Thơ Trùng Ý Tứ

Đọc lại thơ của chị trên FB tôi gặp một bài có tựa khác nhưng ý tứ thì rất giống Con Về Ngõ Nhỏ.

VỀ THĂM NHÀ CŨ

Vắng mẹ nắng ngủ trong mây Ngập bao lá rụng ấp đầy sân rêu Cây bòng nhớ mẹ bóng xiêu Cành xoan lặng đứng hoa chiều tím rơi Bông bưởi trắng đến chơi vơi Trong hương con thấy nghẹn rời khúc ru Mỏng xuân, dày lá vàng thu Trời say mộng, đâu chim gù bình minh Chỉ còn cây chổi lặng thinh Nằm queo mặc lá rữa mình mục đau Mẹ xưa lam lũ đồng sâu Cái tôm cái tép rầu rầu niêu dưa Sóng ngầm dưới mái chèo khua Trên đầu nắng ít, gió mưa lại nhiều …. Đời mẹ như một cánh diều Càng thẳng đứng, càng gió xiêu giữa trời

Đã có Con Về Ngõ Nhỏ (Phụ Lục) rồi mà còn viết được Về Thăm Nhà Cũ đẹp như thế, dễ thương như thế tài thơ của Ngọc Mai quả thật đáng nể. Cũng căn nhà ấy, khung cảnh ấy, cũng cây chổi, cây bòng, sân nhà vắng lặng và cũng tâm trạng nhớ thương bóng mẹ liêu xiêu, bằng ngôn ngữ thơ tượng hình, bằng kỹ thuật thơ điêu luyện, NM đã quyền biến chuyển đổi ngôn ngữ, làm mới câu thơ, tạo được bài thơ sau không giống hệt mà vẫn có cái gì đó “khang khác” bài thơ trước. Tôi phục chị ở chỗ đó.

Nhưng “ép” cảm xúc của mình như thế thì rất tội nghiệp cho những câu thơ và ít nhiều đã làm giảm giá trị của cả 2 bài thơ. Theo tôi, có lẽ khu đất “ương thơ” của chị hơi hẹp (giống thành phố Pleiku) nên ” đi dăm phút đã về chốn cũ” (2) – chị phải ương rồi trồng 2 cây thơ vào chung một “hố”.

Cân Nhắc Ưu Khuyết Điểm

Cái gọi là khuyết điểm của thơ Ngọc Mai – tôi đã phải dàn trải trên 2 trang giấy để chị và người đọc nhận thấy dễ dàng hơn – thật ra, chỉ cần một phút bốc đồng, một lần nổi cơn điên hoặc một quãng thời gian tĩnh lặng thả hồn đi hoang là nó tự biến mất. Còn tài thơ, khả năng đưa cái đẹp vào thơ như chị có thể chỉ cần viết vài hàng nhưng để thủ đắc dân chơi thơ có khi phải vật vã cả đời người.

Mời bạn đọc nghe tâm tình của Ngọc Mai qua 4 câu trong bài Sông Đời:

Trông gì về phía dại khônBan mai rờn mỏng, hoàng hôn xơ dày Mưa dài đâu vắt kiệt mây Trời còn bận ngủ, vòm đầy bóng đen

Bằng 3 câu cuối của đoạn thơ Ngọc Mai đã kéo cả những chuyển động của đất trời (ban mai, hoàng hôn, mây mưa, bóng đêm) xuống hòa nhập với dòng Sông Đời mình để tạo thành một bức tranh thê lương của một cảnh đời bất hạnh, theo tôi, thật tuyệt vời.

Đáng mừng cho người yêu thơ là vườn thơ của chị còn khá nhiều những đoạn thơ hay như thế.

Tóm lại, Ngọc Mai có tâm hồn nhạy cảm, kỹ thuật thơ điêu luyện, rất nhanh nhẹn quyền biến trong sử dụng ngôn ngữ, hình tượng thơ ca. Thơ Lục Bát của chị, nếu tuyển chọn nhũng bài thành công, có thể liệt chị vào hạng cao thủ. Chị còn thử nghiệm thêm Thơ Mới, Thơ Mới Biến Thể và kết quả đáng khích lệ. Theo tôi, chị đã có tất cả điều kiện cần thiết để viết bài thơ để đời của mình. Thơ của chị hiện tại đã có sắc hương để chị không phải thẹn thùng khi đứng cạnh những thi sĩ khác, nhưng vẫn còn thiếu loại cảm xúc cao cấp nhất là hồn thơ. Lý do: Chị còn cho phép lý trí điều tiết cảm xúc của mình khi các con chữ từ ngòi bút tung mình nhảy xuống trang giấy.

Kết Luận

Trong “Con Về Ngõ Nhỏ – Bài Thơ Mới Quen” tôi đã viết:

” Tôi chọn bình Con Về Ngõ Nhỏ vì quý một tài thơ chưa phát huy hết sức mạnh của mình”

Hôm nay, cũng vì quý tài thơ của chị, tôi quay lại vườn thơ dạo khắp một vòng và có một mong ước nhỏ bé là một ngày nào đó Ngọc Mai sẽ thay đổi nếp suy nghĩ về thơ. Bởi, là thi sĩ:

Cái khoảng trời ở đàng sau cái lằn ranh hay cột mốc đó, có thể bây giờ chị chưa nghĩ đến, chưa dùng đến, nhưng một ngày nào đó, một lúc nào đó, khi ngòi bút cựa quậy mạnh hơn, chị sẽ cần đến nó. Nếu muốn đi đến Bến Bờ Thi Ca chị nên để tâm hồn thoát cũi sổ lồng, bay đến vùng trời tự do rộng mở, mênh mông … bất tận.

Cái vùng trời tự do đàng sau lằn ranh và cột mốc đó không những giúp tứ thơ sáng hơn, tươi hơn mà còn là lời mời rất khéo để hồn thơ bước vào.

Phạm Đức Nhì

1/ Con Về Ngõ Nhỏ – Bài Thơ Mới Quen, Phạm Đức Nhì, chúng tôi

2/ Còn Chút Gì Để Nhớ, thơ Vũ Hữu Định, nhạc Phạm Duy

Pleiku: còn chút gì để nhớ!

CON VỀ NGÕ NHỎ đâu rồi bóng mẹ liêu xiêu đâu rồi dải yếm rất nhiều gió hong còn đâu chổi quét lá bòng chẳng còn hoa khế tím cây thèm nghe tiếng mẹ ho bào canh thâu Trăng non (*) khóc đẫm lá trầu (Ngọc Mai) (*) Tác giả ví mình như vầng trăng non, lúc còn bé thơ thường đứng bên giàn trầu của mẹ mà khóc dỗi hờn để được mẹ dỗ dành và chải đầu cho. TRÁI TIM ĐIÊN (Cũng biết rằng Ngoc Mai viết không tới, không dám đốt cháy mình. Bài này NM tập viết liều mạng một chút. …. Hj hj)

Trái tim điên ấp mối tình xứ biệt Khúc nhạc đầu mươn mướt nụ xuân sang Ủ tia nắng ươm hồn mây ngũ sắc Mà sóng gầm bão tố thét tàn hoang

Tim điên viết ngàn lời yêu thầm nhắc Loạn nhịp hồng bóp tím nghẹt máu tươi Vọt thành tia loang lổ mặt người Ai từng điên, ai từng đau rền rĩ..? … Mối tình em vượt biên ngoài chiến lũy Nụ hôn yêu môi gắn đến không cùng Biển nhỏ bé trước vòng ôm ghì xiết Lời yêu đầu sóng sánh cõi thần tiên

Giờ tình mình xác tan tác có bình yên Em đâu biết Hỡi đời kia có biết ..? … Bia liệt sỹ khắc tên anh xứ biệt Bỏ ôm em Anh ôm đất trọn đời … Em ..! Trái tim điên Rên xiết chẳng thành lời!