Top 18 # Bài Thơ Hay Của Du Phong / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Top Những Bài Thơ Hay Nhất Của Du Phong / 2023

Du Phong có những bài thơ nào hay nhất?

Top những bài thơ hay nhất của Du Phong

Thơ của Du Phong 1: Dỗ Dành

Cô gái à, em không ổn đúng không? Nói tôi biết đừng để lòng băng giá Người ta đến rồi mang đi tất cả Em thấy mình đã đủ đáng thương chưa?

Cô gái à, đừng theo dấu vết mưa Lật tung hết bốn mùa năm tháng ấy Em có chờ đợi, thiết tha đến mấy Người ấy cũng không lưu luyến nhớ mong gì…

Cô gái à, đừng khóc nữa nín đi Vấn vương vì những điều không xứng đáng Tự nhốt mình vào nỗi buồn vô hạn Sẽ được gì ngoài tiếc nuối không nguôi?

Cô gái à, đến lúc phải buông xuôi Trả em về lại niềm vui như cũ Hãy để dại khờ phía sau giấc ngủ Bước tiếp thôi hạnh phúc đang chờ.

Đọc bài thơ ta có cảm nhận chung là hơi u ám, khuếch đại nỗi buồn và sự cô đơn. Bởi vậy, chàng trai muốn mang tới cảm giác ấm áp hơn mà vẫn gần gũi, dung dị, chạm đến trái tim, sự đồng cảm của người con gái, nhưng có thêm chút lạc quan, tươi sáng.

Thơ của Du Phong 2: HẠNH PHÚC ĐẾN THẾ NÀY THÌ BIẾT PHẢI LÀM SAO?

Hạnh phúc đến thế này thì biết phải là sao? Chúng mình cứ yêu nhau ngọt ngào như thanh kẹo Chúng mình cứ bên nhau êm đềm như câu truyện Công chúa ngủ trong rừng yêu… Hoàng tử Cóc “đẹp trai”

Chúng mình cứ hạnh phúc thế này hoài, Anh có chán không anh? Em thì chưa thấy chán… Thêm một chút hiểu lầm, giận dỗi để yêu hơn?

Hạnh phúc đến thế này, việc quái gì phải chơi với Cô đơn Chỉ cần được cạnh nhau, kệ vui buồn, anh nhỉ? Có những ngày bước bên anh, em nghĩ: “Cuộc sống cứ vậy hoài thì viên mãn biết bao!”

Hạnh phúc này là điều cả đời em mong muốn, ước ao Hứa với em, đừng bao giờ để tình yêu cũ kỹ Hứa với em, suốt đời này anh chỉ Yêu mãi mãi một người, là Công chúa nhỏ của anh thôi!

Và em cũng yêu Hoàng từ của em nhất trên đời!

Câu hỏi mà Du Phong thường xuyên nhận được là “Vì sao là đàn ông lại viết bằng giọng văn phụ nữ nhiều thế?”. Du Phong chia sẻ lý do đơn giản là đàn ông nói về bản thân nhiều chẳng để làm gì, mà nên thể hiện mọi thứ bằng hành động.

Thơ của Du Phong 3: ANH DẮT EM VỀ

Anh dắt em về thưa chuyện với ông bà, Về nhưng tháng năm mình cùng nhau gắn bó Về giấc mơ có một gia đình nhỏ Về nguyện ước suốt đời yêu mãi chẳng lìa xa… Anh dắt em về xin phép mẹ cha Dù bão tố phong ba, cũng nguyện là đôi uyên ương bước cùng đường, chung lối Cùng nắm tay đi qua hết tháng năm dài nông nổi Đến cuối bến cuộc đời vẫn hạnh phúc dù tóc bạc da ngăm… Anh dắt em về tính chuyện trăm năm…

Đây là một bài thơ tình của Du Phong. Viết về việc muốn dắt người yêu về nhà “thưa chuyện với ông bà” và tính đến “chuyện tram năm”. Du Phong cho ta thấy được hình ảnh một người đàn ông chung thủy và yêu thương người yêu cũng như gia đình hết mực.

Thơ của Du Phong 4: THẾ GIỚI NÀY MÌNH EM LO, LÀ ỔN!

Em chẳng phải người yếu đuối đâu anh! Khái niêm “Lụy tình” trong em không tôn tại, Vỉ em hiều chằng có gì là mãi mãi Chỉ có một điều là em phải thương em!

Em tự rách ròi giới hạn của yêu – tin: Đến khi nào thì không nên níu nữa Đến khi nào thì nên buông bỏ Và chẳng bao giờ đau khổ vì những chuyện không đâu…

Chỉ là chúng mình chẳng phải thuộc về nhau! Quá khứ đã qua rồi em sẽ không hôi hận, Đường song song tách dài thành vô tận Em sẽ mỉm cười chấp nhận vàbước một mình vui.

Em thấy mình vẫn tươi trẻ đấy thôi! Có bao điều đợi chờ em phía trước. Cũng chằng phải vì nhớ anh mà quay ngược, Những kí ức êm đềm thì để gió cuối đi…

Vậy bây giờ anh hãy tự lăn đi Thế giới này mình em lo là ổn Chúc anh về tới nơi tới chốn, Hạnh phúc em này chắc cũng chằng còn xa…

Bài thơ này là nỗi niềm của một người con gái. Du Phong đặt mình vào hoàn cảnh người con gái đang thất tình. Đọc bài thơ ta có thể thấy được sự đau khổ và tổn thương tột cùng của người con gái “những kí ức êm đềm thì để gió cuốn đi”.

Thơ của Du Phong 5: NGÀY MAI EM SẼ THÀNH CÔ DÂU

Ngày mai em sẽ thành cô dâu, Khoác trên mình chiếc váy cưới trắng tinh đính cườm màu ngọc bích. Em sẽ như thiên sứ lung linh với giày búp bê và tóc buộc lệch, Cô gái của anh sẽ hạnh phúc nhất trên đời!

Ngày mai thôi giữa những tiếng nói cười, Giữa muôn hoa tươi và lời chúc tụng, Em của anh sẽ ôm lấy vị hôn phu bằng vòng tay mở rộng… Trao cho chồng mình một nụ hôn chứa đựng những khao khát đê mê.

Ngày mai thôi cô gái của anh sẽ là vị hôn thê. Anh sẽ đến lễ cưới của em nhưng không làm chú rể, Em sẽ sánh bước cùng chồng em giữa trung tâm buổi lễ, Anh mỉm cười, ngồi lặng thầm chúc phúc ở hàng ghế thứ mươi hai…

Ngày mai… …. chúng ta phải quên đi những tháng năm dài… Bao nhung nhớ yêu thương tưởng chừng không có đáy, Vậy mà một ngày vẫn phải xa nhau đấy, Lười ước hẹn “Yêu đến suốt cuộc đời” có dịp thực hiên đâu…

Đâu phải cứ yêu nhau thì sẽ mãi mãi thuộc về nhau… Số phận và duyên trời nhiều khi tàn nhẫn lắm! Cuộc đời dài mà vòng tay quá ngắn, Cái ôm ngọt ngào chưa ấm đã phải xa…

Ngày mai em sẽ thành con dâu nhà người ta! Ngày chúng mình yêu nhau bố mẹ anh vẫn bảo: “Cô bé này sẽ thành dâu hiền, dâu thảo!” Chỉ tiếc bây giờ em gọi bố mẹ người khác là bố mẹ chồng thôi…

Ngày mai em sẽ bước sang trang mới của cuộc đời Làm vợ đảm đang, làm mẹ hiền của một đàn con nhỏ. Em sẽ chăm lo cho một gia đình nho nhỏ, Em sẽ tự tay xây đắp một mái ấm hạnh phúc màu hồng…

Mỗi sáng thức dậy em sẽ thắt cà vạt cho chồng, Nấu những bữa cơm ngon rồi cả nhà nhồi ăn trong tiếng cười rộn rã… Em sẽ cuốn xoay vào dòng đời hối hả, Để đôi khi quên mất chính cả bản thân mình…

Và em ơi, những khi ức về một cuộc tình, Em đừng lấy ra xem rồi ngậm ngùi luyến tiếc… Những kỉ niệm đã xa, hãy mỉm cười và nói lời từ biệt Đừng để quá khứ qua rồi ám ảnh hạnh phúc gia đình mình nghe em…

Anh sẽ không ép mình phải quên… Anh trân trọng tất cả những yêu thương từng dành trọn cho một người con gái. Người con gái anh đã yêu trong suốt những tháng năm mê mải, Yêu đến chết giấc, yêu đến quặn thắt cả trái tim và một nủa cuộc đời…

Anh cũng sẽ không mộng tưởng xa vời… Em không thuộc về thế giới của anh, và đó là sự thật! Anh sẽ tự lay cho mình tỉnh giấc, Anh sẽ đi tìm một nửa lạc mất, của riêng anh…

Rồi nỗi buồn chắc cũng qua nhanh, Chúng mình cùng nhau lần cuối cùng thực hiện một lời hứa: “Anh và em sẽ hạnh phúc bên một nửa!” Một nửa của hai ta là hai mảnh khác tách rời…

Rồi ai cũng có hạnh phúc cả thôi! Lời cuối anh chúc cô-gái-của-người-ta một cuộc đời yên ấm…. “Xin lỗi…Anh Yêu Em Nhiều lắm! Vợ-của-anh, vợ…của..riêng…anh…”

Khác với những bài thơ về tình yêu tan vỡ, thì bài thơ này Du Phong cho ta thấy được một kết thúc có hậu, một chuyện tình đẹp, lãng mạng, như một giấc mơ. Tựa đề bài thơ “ngày mai em sẽ thành cô dâu” cũng đủ làm cho chúng ta hiểu được ngụ ý của Du Phong.

Bài thơ của Duy Phong 6: CÓ NHỮNG NGƯỜI…

Có những người chẳng là gì của nhau, Nhưng vẫn thấy đau khi thấy người kia đi bên ai khác! Có những người vẫn quan tâm dù biết chắc Người ẫy vẫn chẳng bận lòng…

Có những người vẫn tự nhủ có thực sự đáng không? Khi cứ mãi ngóng trông vào những điều chẳng bao giờ thành sự thật. Có những người mải chạy theo người kia, rồi vô tình quên mất Tìm một nửa hạnh phúc cho riêng bản thân mình…

Có những người cứ ngốc nghếch lặng thinh Khi được hỏi, đến bao giờ thì tình yêu mới tới. Chỉ đơn giản có những điều muốn nhưng không thể nói, Có những người muốn, nhưng không thể níu với, hay cất bước lại gần…

Có những người khao khát được một lần Được thuộc về nhau, trọn vẹn… Có những người chưa bao giời ước hẹn, Có lẽ, chẳng bao giờ…

Đọc nhiều bài thơ của Du Phonh như thấy được hình bóng của chính mình. Ở đây Du Phong nói về một chuyện tình cảm không tốt đẹp. Đây là bài học cho những ai đang sống trong mộng ảo.

Bài Thơ của Du Phong 7: HỨA VỚI ANH!

Hứa với anh! Đừng bao giờ quên mất Em luôn là cô gái hạnh phúc nhất Trren khắp thế gian này…

Hứa với anh! Người em chọn để nắm lấy bàn tay, Phải là người biết chở che em quatháng ngày mưa nắng, Là người mang đến cho em sự bình yên phẳng lặng, Trong sâu thẳm tâm hồn…

Hứa với anh! Khi em thấy cô đơn, Không bao giờ vùi mình vào bóng đêm rồi nấc lên trong tuyệt vọng, Khi em thấy mình run lên vì lạnh cóng, Không bao giờ tự đóng cửa trái tim, cấm kẻ khác lại gần.

Hứa với anh! Dù có tiếc thương quá khứ đến trăm lần, Thì cũng phải cất đi, vì tương lai mới là điều đáng giá, Không ai thương em bằng chính em thương mình cả, Đừng dằn vặt xót xa, để trôi qua những khoảnh khắc quý giá của đời mình…

Hứa với anh! Sẽ luôn cười thật xinh, Dẫu cuộc sống trái ngang có đem đến cho em muôn vàn cay đắng, Có thẻ một ngày em thấy cuộc đời chẳng còn bình lặng, Hãy mạnh mẽ lạc quan, cứng rắn để đương đầu…

Hứa với anh! Hết kiếp này và cho cả kiếp sau Mãi mãi là chính em- cô gái anh đã yêu từ ánh mắt đầu đến giấy phút cuối… Và sẽ không bao giờ tiếc nuối vì đã sống hết mình trọn vẹn tháng năm qua…

Qua bài thơ này Du Phong muốn nhắn nhủ với chúng ta rằng: “Ngay cả khi không ai yêu cần bạn phải hứa, thì vẫn hãy cứ thực hiện nó đi. Thực hiện lời hứa với chính bản thân mình.”

Bài Thơ của Du Phong 8: Chuyện của cát

Mây lơ lửng êm đềm Trò chuyện với ánh trăng Trăng sáng tỏ vô ngần Kể chuyện tình của cát

Ngày xưa sóng dịu mát Vui vầy cùng biển khơi Tới tận nơi chân trời Nơi bình yên, hạnh phúc

Sóng dịu dàng chân thật Ôm lấy cát lẻ loi “Mình cứ mãi muôn đời

Cát mỉm cười khe khẽ Nhìn ánh mắt dịu êm “Mình cứ mãi êm đềm Bên nhau thôi, sóng nhỉ!”

Những ngọt ngào âm ỉ Trôi mãi cùng thời gian Niềm hạnh phúc bạc vàng Tưởng muôn đời có thật!

Có ngờ đâu, vụt mất… ….Một ngày gió lả lơi Cuốn xa tận chân trời Ngày bình yên của cát

Ở một miền sa mạc Xương rồng nằm lẻ loi Gió vô tình, lả lơi Đặt cát ngay xuống đó

Sóng gầm như thác đổ Cát đau khổ khóc òa Mà vẫn mãi chia xa Mối tình đầu tha thiết

Gió đùa vui ác thiệt Sao nỡ tách xa rời Sao mỗi đứa một nơi… Nước mắt hòa…… đắng chát

Cát thẫn thờ ngơ ngác Xương rồng buồn sẻ chia Giọt nước mắt đầm đìa Cát ngồi ôn chuyện cũ

Xương rồng buồn ủ rũ An ủi bạn mới quen: “cát hãy sống êm đềm

Xương rồng cười vui vẻ Đời đã bớt lẻ loi… Còn nơi tận chân trời Gió vô tâm bay mãi….

Chỉ còn sóng ở lại Gào thét mãi muôn đời Một nỗi nhớ chơi vơi… Yêu…muôn đời là thế!!!

Bài thơ của Du Phong 9: Tháng giao mùa

Tháng giao mùa…em có thấy cô đơn? Mưa đã tuôn trên từng con phố nhỏ, Chiếc lá vàng thả hờ theo ngọn gió, Đêm chập chờn thao thức tỉnh mê…

Tháng giao mùa…em có bước quay về Góc công viên, ô gạch rêu xanh đỏ, Nét chữ mờ bên trái tim còn đó? Mãi chẳng đành theo gió tan đi…

Tháng giao mùa…em còn giữ lại chi, Ngoài bức thư ngày chia tay viết vội? Cứ âm thầm lìa xa nhau chẳng nói Ngày qua ngày day dứt mãi không nguôi…

Tháng giao mùa…em có thấy chơi vơi? Kỷ niệm xưa có về cùng nỗi nhớ thương dai dẳng? Cuộc đời dài, mà yêu thương quá ngắn! Đôi tay mềm chưa nắm, đã vội buông…

Tháng giao mùa…em có thấy chợt buồn? Nếu như đừng trẻ con, hay vì kiêu hãnh quá! Để bây giờ hai kẻ dưng xa lạ Chỉ biết gượng cười khi nhớ đến người kia…

Tháng giao mùa…em có thấy không kìa! Đôi tình nhân nép bên nhau dưới mái hiên màu tím, Bờ môi tìm bờ môi ngọt lịm, Mặc kệ bên ngoài sấm chớp mưa giông…

Tháng giao mùa…em có nhớ tôi không ???…

Bài thơ này của Du Phong đã chạm tới trái tim người đọc.. thời gian, không gian và hoài niệm.. rất hợp với khoảnh khắc này. Tháng giao mùa là bài thơ hay va mang nhiều kỷ niêm, một nỗi buồn man mác giông thời gian.

Bài thơ của Du Phong 10: Tặng cho những tình yêu xa…

Chúng mình yêu nhau mà vẫn thấy cô đơn! Sao thế anh? Cả hai đều chẳng ai có lỗi… Có phải Yêu Xa là mang tội? Đừng lặng im để em lạc lõng hoang hoải giữa ngã ba đường…

Anh đừng để em thơ thẩn một mình với nỗi nhớ đơn phương… Em cũng muốn nắm tay anh ra đường như người ta lắm chứ! Em cũng muốn rúc vào lòng anh để nghe nhịp thở, Cũng muốn cảm nhận nụ hôn ấp áp khi gió hanh hao về…

Nhưng em chẳng biết làm gì để chống lại nỗi nhớ lê thê… Khi chúng mình chỉ biết gửi yêu thương qua sợi dây bắc ngang hai bờ tường ngăn cách. Em giận hờn và ghen tuông, trẻ con và ngờ nghệch, Chỉ biết giấu nỗi buồn trong tim bởi có nói cũng không đành…

Vì tình yêu chúng mình đôi lúc quá mong manh,Em thì chỉ biết tin, còn anh thì hững hờ như chẳng giữ… Vì anh quá vô tâm hay tình yêu anh chẳng đủ, Cùng em sống với những yêu thương trong xa cách dày vò…

Em đã rất nhiều lần tự hỏi và đắn đo… Có nên tiếp tục một tình yêu trong khi khoảng cách xa xôi cứ đầy theo năm tháng? Xa cách bởi không gian là nỗi buồn ngắn hạn, Nhưng xa cách bởi lòng người mới khiến trái tim chai sạm đến quên đau…

Em chẳng muốn tình yêu mình kết thúc thế này đâu… Mong anh hiểu rằng dẫu chẳng có người mình yêu bên cạnh, Nhưng những quan tâm dù là nhỏ nhặt cũng khiến trái tim em ấm áp đập từng hồi…

Chỉ là em vẫn tin vào một Hạnh Phúc xa xôi….

Bài thơ này Du Phong viết dành tặng riêng cho những người yêu xa. Bài thơ cho thấy được tình cảnh yêu xa rất khó khăn của các cặp đôi, không thể chia sẽ những khi cần, không thể gặp mặt mỗi lúc nhớ, không thể yêu những khi cô đơn.

Thơ hay Du Phong 11: Hay chúng mình là-gì-đó của nhau !!!!

Không ngọt ngào như tình bạn… Chẳng lãng mạn giống tình yêu… Chỉ lơ đãng bước bên nhau những chiều, Hoàng hôn nhạt dần, bóng mờ che phủ. Hay chúng mình tạm quên đi chuyện cũ, Quên hôm qua, quên cả mãi sau này. Chỉ dịu dàng tay nắm lấy bàn tay, Siết nhẹ thôi, cho lòng thêm ấm lại… Hay chúng mình ở bên nhau mãi mãi Chỉ sánh đôi, không chút thề nguyền Chỉ âm thầm, lặng lẽ ở bên Không ghen tuông hay muộn phiền, giận dỗi… Hay chúng mình đừng âu lo tội lỗi Ai khi yêu chẳng gian dối vài phần Ai cũng có những giờ phút phân tâm Chới với lòng khi trái tim đi lạc Hay chúng mình đừng đợi chờ gì khác Chỉ êm đềm đứng cạnh nhau thôi Ánh nhìn kia đã hiểu thấu nhau rồi Mong chi nữa những điều không có thật… Hay chúng mình đừng lay nhau thức giấc…

Bài thơ là như một lời yêu cầu đối phương tiến đến mối quan hệ trên mức tính bạn, tức là tình yêu. Nhưng ở đây Du Phong không nói ra, mà dùng lời thơ để trải lòng mình.

Thơ hay Du Phong 12: Nếu một ngày

Nếu một ngày em muốn khóc thật to, Những chất chứa trong tim chẳng muốn chờ thời gian để vỡ tan thành muôn ngàn giọt nước, Nếu một ngày em gồng mình nhưng chẳng được, Chỉ muốn thét muốn gào cho thỏa hết những ưu tư… Nếu một ngày em muốn đứng một mình dưới mưa, Cho giọt nước mắt hòa rơi trong tiếng khóc của trời mà trôi đi hết… Nếu một ngày em muốn hét lên đến sức tàn lực kiệt, Rồi ngủ giấc thật dài không vướng bận hôm qua… Nếu một ngày em chẳng thể đong thêm nữa những xót xa, Em chỉ muốn khóc òa để quên đi cái mím môi bao lâu rồi, rất chặt… Nếu một ngày em chẳng còn muốn giấu buồn nơi thẳm sâu đáy mắt, Mà chỉ muốn bật khóc, Mặc kệ ánh nhìn ngơ ngác xung quanh… Đó là ngày hạnh phúc, phải không anh? Khi em cất tiếng khóc ngon lành để trở về là em của ngày nào anh biết… Khi cô gái trong gương mỉm cười và nói lời từ biệt Chiếc mặt nạ đáng thương để lại làm cô gái dễ khóc, yếu mềm… Mong là khi đó có một người vẫn còn chờ đợi em…

Bài thơ nói về sự đau khổ của một người con gái, và lời an ủi từ người con trai dành cho người con gái yêu thương của mình. Cụm từ “nếu một ngày” được lặp lại rất nhiều lần trong bài thơ, cho thấy được cái hay của Du Phong và khuyên chúng ta luôn phải lạc quan trong cuộc sống.

Thơ hay Du Phong 13: Bài thơ cuối cho em

Bài thơ cuối anh gửi tặng cho em Có chút đắm say trong ánh nhìn vội vã… Có chút bâng quơ trong nụ cười hối hả, Và chút nao lòng của khoảng lặng mông lung…. Buồn quá không em, thế giới rộng vô cùng, Thế nhưng anh và em không còn là hai nửa Mà tình yêu vẫn muôn đời, muôn thuở Khiến trái tim mình ngây dại, cuồng si… Em hãy mỉm cười, và em hãy quên đi Chút ký ức ngọt ngào của những tháng ngày đắm đuối…. Hãy thổn thức một lần, “ngày yêu cuối”! Yêu tha thiết một lần, nhớ để mà quên….. Để những nụ hôn, những nỗi nhớ êm đềm Trôi lặng lẽ…ngủ yên vào đêm tối. Để những nỗi đau, chút nghẹn ngào, bối rối Hòa với màu đêm, tan trong gió, trôi xa….. Để một ngày khi tất cả phôi pha Ta chợt nhớ: “mình không quên được!” Một ánh mắt bờ môi, một nụ cười thân thuộc Bờ vai dịu dàng vẫn thổn thức từng đêm… Thì khi ấy….thôi đừng ép mình quên!!! Bởi tình yêu có khi là bất tử Khi cố ru mà không thể ngủ, Hãy mở cửa trái tim, cho hạnh phúc ùa về……. Anh sẽ không hứa hẹn ước thề, Bởi tương lai là điều không báo trước! Khi hai kẻ không sao quên nhau được Thì phép màu có lẽ sẽ hiện ra… Có một ngày nào đó, rất xa…….

Đây là một “bài thơ cuối tặng cho em”. Du Phong viết ra bài thơ này rất phù hợp với con người hiện tại. Con người hiện tại cần phải nhanh chóng quên đi những đau buồn mà hướng đến một tương lai tươi sáng hơn.

Thơ hay Du Phong 14: Chúng tôi đã từng yêu rất đậm sâu!

Chúng tôi đã từng yêu rất đậm sâu, Từng hứa bước cạnh nhau tới cùng trời cuối đất… Tuy đường đời nhỏ chật, Mà vẫn lạc mất nhau… Chúng tôi đã từng thề nguyện dù năm tháng đổi thay màu Vẫn nắm chặt tay nhau chẳng khi nào buông bỏ Nhưng cuộc đời nhiều ngả Bàn tay cũng thả rời… Chúng tôi đã từng nghĩ sẽ thức dậy bên nhau mỗi ngày mới trong đời Chỉ thế thôi, là đủ Vậy mà…khi tỉnh ngủ Chẳng tìm thấy nhau đâu…

Bài thơ là nỗi niềm của một người “đã từng yêu rất sâu đậm” một người. Nhưng nay đã trôi vào dĩ vãng, chỉ còn những ký ức, kỷ niệm khi xưa. Nhưng 2 câu cuối của bài thơ Du Phong cho ta thấy được tinh thần lạc quan, chỉ cần “khi tỉnh ngủ” thì mọi việc sẽ qua đi.

Thơ hay Du Phong 15: Thư gửi người yêu cũ đi lấy vợ

Chúc mừng anh ngày lễ tân hôn! Em ước gì ngày hôm nay không đến Bởi giữa chúng mình có bao lời thề nguyện Chỉ tiếc bây giờ em chẳng phải cô dâu.. Chúng mình đã yêu nhau mê dại mối tình đầu, Yêu đến tưởng chừng thiếu nhau không sống nổi Thế mà chẳng hiểu vì thế gian thay đổi Hay bởi đắm say nhiều nên lạc lối xa nhau. Chúng mình cũng đã im lặng rất lâu Trước khi bắt đầu quan tâm nhau như là người quen cũ. Tưởng năm tháng êm đềm khiến trái tim quên ngủ, Ai có biết đâu rằng em vẫn cứ đợi yêu. Em vẫn nhớ về anh rất nhiều, rất nhiều Vẫn không quên từng tiếng yêu, lời ước hẹn. Nhưng anh bây giờ không phải anh trong hoài niệm, Anh bây giờ là chồng sắp cưới của người ta! Em mỉm cười nheo đôi mắt lạ xa “Em ổn mà, người yêu em tốt lắm! Chúng ta đều là người may mắn Đều tìm được bàn tay ấm để nâng niu!” Anh ngốc khờ, chẳng hiểu được bao nhiêu… Sự thật là chỉ riêng anh có người yêu mới, Sự thật là người em yêu sắp làm đám cưới, Anh ấy hạnh phúc rồi, hạnh phúc cả phần em! Chúc anh chị một đời mãi ấm êm. Em sẽ tiếp tục quên mối tình đầu dai dẳng Bằng những tháng năm sau này đằng đẵng, Bằng cả những ngọt ngào của dĩ vãng hằn sâu… Tại em chẳng thể yêu ai như vậy được nữa đâu!

Đây là bài thơ Du Phong viết dành tặng cho những người yêu cũ sắp lên xe hoa. Mặc dù chúng ta có khi sẽ không cùng tâm trạng nhưng thật sự mà nói thì thơ của Du Phong luôn cuốn ta vào trong cảm xúc của anh. Bài nào cũng nhẹ nhàng sâu lắng và thực tế

Thơ hay Du Phong 16: Thì ra em vẫn ở đây

Thì ra em vẫn ở đây! Để anh tìm hoài mọi nơi mọi chỗ, Để anh gọi vang trên từng con ngõ nhỏ, Cứ tưởng em trốn đi đâu… Thì ra là tại cơn mưa ngâu! Mưa rả rích thật lâu giấu em vào tận cùng nỗi nhớ… Em quên ô…Để anh đợi chờ trong ngôi nhà luôn luôn mở cửa… Cứ sợ em quên cả đường về… Thì ra em trú ẩn trong quá khứ ngủ mê! Em mải nằm mơ rồi quên trở mình thức giấc, Để anh chẳng biết tìm đâu giữa hư hư thực thực, Ảo ảnh vào mông lung… Thì ra em chẳng đi đâu xa dẫu thế giới rộng vô cùng! Chỉ là phút giây anh trót vô tình, hững hờ không để ý… Khi biết được thì…nỗi buồn giấu em quá kỹ! Làm anh tìm hoài chẳng ra… May quá! Em vẫn chưa thuộc về người ta! Dẫu anh biết sự lơ là của anh đã khiến em thất vọng, Dẫu anh biết có một người quan tâm đã khiến em rung động, Nhưng anh đã kịp tìm về…kịp nắm chặt bàn tay! Thì ra em vẫn ở đây… …ngay bên ngực trái anh này…

Thơ hay Du Phong 17: Đám cưới

Em luôn nghĩ về đám cưới của chúng ta, Một đám cưới toàn loài hoa em thích! Hôm nay không mơ, chẳng phải là cổ tích. Có phải vậy không anh? đám cưới của chúng mình…! Em bước bên anh cười rạng rỡ thật xinh, Anh khẽ bảo “Hôm nay em đẹp nhất!” Váy trắng tinh khôi, một ngày trời rót mật. “Em là cô dâu hạnh phúc nhất trên đời…!” Anh dắt tay em đi giữa biết bao người, Bạn bè gửi lời thành tâm chúc phúc. Cha mẹ, họ hàng mừng vui hết mực, Trao những món quà làm của hồi môn. Thử hỏi trên đời còn gì mãn nguyện hơn Giây phút chúng mình đều đáp rằng: “…Đồng ý” Kỉ vật kết đôi, trái tim và lý trí… Tất thảy giây phút này, mình đã thuộc về nhau. Chẳng cần hứa rằng đầu bạc…với nhau đâu! Chỉ cần nguyện lòng bên nhau mãi mãi. Đến cuối cùng vẫn nắm tay ở lại, Chỉ vậy mà thôi….em hạnh phúc lắm rồi! Đám cưới chúng mình, đám cưới của niềm vui, Của những mong chờ, những tháng ngày háo hức, Của những khát khao- của những gì rất thực, Duy nhất mà thôi, Duy nhất cả cuộc đời….!

Thơ hay Du Phong 18: Sao anh không về bên cạnh em đi

Sao anh không về bên cạnh em đi… Em chẳng nhớ gì ngày hôm qua đã cũ Em quên hết rồi…phía sau cơn mê ngủ Anh hiện lên, nắng phủ như ngày đầu… Sao mình không trở về bên cạnh nhau… Quá khứ đã khắc sâu những vết hằn tội lỗi! Cứ ngỡ chẳng bao giờ tha thứ nổi, Vậy mà cô đơn bảo: “Nếu có khao khát hãy cứ tìm về”… Sao mình không tiếp tục thực hiện lời thề? Chẳng biết có hay không sai lầm và phản bội… Em tha thứ rồi, cả hai ta đều là người có lỗi, Sao mình không thử trân trọng lại nhau? Anh rất buồn và em cũng rất đau! Có đáng không anh, những ngày sau hả hai đều âm thầm day dứt? Sao chúng mình không trở về hiện thực… Sửa lại quá khứ buồn, cho một tương lai vui? Em chỉ cần anh về bên cạnh em thôi! Em quên hết rồi, anh cũng đừng bận tâm quá khứ… Đừng hàn gắn nữa anh một tình yêu đã vỡ, Em sẽ cùng anh xây đắp lại từ đầu. Rồi chúng mình sẽ lại hạnh phúc bên nhau…

Thơ hay Du Phong 19: Có một thời

Có một thời đôi trai gái đã từng yêu, Hẹn hò nhiều, ước mong nhiều, rồi chia cắt. Không phải bởi lửa tình yêu lụi tắt, Mà bởi đời người nhiều bước ngoặt trái ngang. Bỗng một ngày tim chợt thấy hoang mang Không cảm nhận sự an toàn bên cạnh, Cái nắm tay chỉ còn toàn nguội lạnh, Ngoái xung quanh đầy rẫy những nghi ngờ. Tình chẳng còn hạnh phúc giống trong mơ, Họ làm khổ nhau bằng mập mờ, ngộ nhận. Một người vô tâm còn một người im lặng, Khoảng cách yêu thương cứ thế tách xa dần. Họ lặng lẽ về bên cái kiếp độc thân, Dẫu trong tim ngàn lần mong quay lại. Nỗi nhớ nhung cứ đêm ngày khắc khoải, Nhưng can đảm không nhiều nên cứ mãi khổ tâm… Thời gian phủ đời người qua bao lớp rêu phong, Mỗi lần nhớ đến nhau, họ nghe lòng hơi chạnh. Có một thời họ coi nhau như định mệnh, Có một thời, đôi trai gái “đã từng” yêu…

Thơ hay Du Phong 20: Phía sau một cô gái

Phía sau một cô gái Là gì anh biết không? Là những tổn thương và cay đắng chất chồng …thành câm lặng… Phía sau một cô gái Là vệt nước dài chạm môi vị mặn, Là những nụ cười tít mắt như không, Là tiếng hát vang nghe nhói tận trong lòng, Nhìn như vậy mà thật không phải vậy… Phía sau một cô gái Là khát khao dựa vào một bờ vai tin cậy, Muốn yên bình than thản mà yêu, Chẳng ước cao xa hay hy vọng quá nhiều, Nhưng hạnh phúc ở đời thích chơi trò cút bắt… Phía sau một cô gái Là cái siết tay thật chặt, Là những hờn ghen, ích kỷ, hẹp hòi, Chỉ vì yêu quá mà thôi, Sợ lạc mất rồi không tìm lại được chính mình lần nữa… Phía sau một cô gái Là cái mím môi cho những lần thất hứa, Cố tự mình bào chữa thanh minh: “Anh ấy vẫn rất yêu mình!” Dẫu biết tự lâu rồi chỉ riêng mình ngộ nhận. Phía sau một cô gái Là những nỗi buồn lắng sâu thành tủi phận, Là những nỗi niềm chẳng biết tỏ cùng ai, Là những mông lung cứ chạy mãi chạy hoài …thành vô tận… Nếu có thể cảm nhận Nhữngkhoảng trống rất dày cô gái giấu phía sau, Anh sẽ hiểu vì sao Suốt cuộc đời Cô ấy tìm một nụ cười đúng nghĩa.

Thơ hay Du Phong 21: Hay em làm một nửa của anh đi

Hay em làm Em Gái của anh đi! Cho em dỗi hờn trẻ con đỏng đảnh, Cho em nghịch ngợm đùa trêu ranh mãnh, Cho em thút thít để anh dỗ dành… Nhưng mà như thế quá tội cho anh, Khi một ngày em tìm được Hoàng Tử của đời em mãi mãi. Em sẽ quên và vô tình bỏ lại. Ông anh trai với một tay gấu, một tay búp bê, Thơ thẩn hát một mình…. Hay em làm Bạn Thân của anh đi! Để anh làm cái thùng phuy cho em trút vui buồn trong cuộc sống, Để em tìm đến anh những ngày mùa đông lạnh cóng, Mình sẽ chơi…”đấm nhau”, sưởi ấm cái giá rét vây lấy hai kẻ cô đơn… Nhưng mà như thế cũng chẳng khá hơn, Rồi em sẽ yêu, sẽ lấy chồng rồi sinh con đẻ cái, Anh sẽ bị bỏ lại. Một mình đấm nhau với cái gối chẳng biết chơi đùa… Chẳng biết để em làm gì cho bớt nghĩ hơn thua, Để em làm gì để bên anh dài lâu ngày này qua tháng khác… Để em làm gì để tình cảm giữa chúng ta chẳng bao giờ phai nhạt… Để em làm gì để em không đi lạc… …anh chẳng biết phải để em làm gì….

Thơ hay Du Phong 22: Một mình

Sống một mình, vẫn ổn quá đấy thôi! Chẳng lạnh lẽo, đơn côi như người ta ca thán. Khi trái tim và tâm hồn chai sạn, Chui vỏ ốc suốt đời có lẽ lại hóa hay. Sống một mình chẳng bao giờ cần vịn lấy tay ai, Chẳng sợ bất ngờ bị buông, rồi mất đà, rồi ngã, Sống một mình, chẳng trông chờ vào bờ vai xa lạ, Chẳng sợ giật mình, lạc lõng chẳng biết tựa vào đâu… Sống một mình, có lẽ không bao giờ bị đau, Không bao giờ phải khóc suốt đêm thâu vì người đến sau, người đến trước… Bởi không ai lại gần, nên quen dần việc sống không phụ thuộc, Thứ hạnh phúc “tự mình” là hạnh phúc bền lâu. Sống một mình, không cần phải “vì anh”, “vì em” hay “vì nhau”. Tự mình có thương nổi mình đâu mà trao trái tim cho người khác giữ! Bao nhiêu nước mắt, nụ cười trôi qua nhưng chẳng đủ Giữ hạnh phúc bên mình… Thì cứ âm thầm sống suốt đời như kẻ vô hình, Cứ lầm lũi mà vui, lặng lẽ thế thôi nhưng yên bình, thanh thản, Chẳng bao giờ cần “mạnh mẽ” hay “can đảm” Để sống trọn vẹn một kiếp người… Có lẽ suốt đời này chỉ cần một mình thôi!

Kể Từ Giờ (Du Phong) / 2023

Đây có lẽ là thông điệp xuyên suốt mà Du Phong muốn gửi gắm qua bài thơ Kể từ giờ. Bởi muốn được yêu người hãy yêu mình trước đã và muốn người hạnh phúc thì đầu tiên mình phải là người hạnh phúc. Và quan điểm này luôn đúng với mỗi chúng ta. Bởi có mạnh mẽ thì người ta mới có thể vượt qua dông bão nhưng nếu bạn yếu mềm cũng được. Miễn sao hãy vô tư sống.

Bởi đó mới chính là bản chất của người phụ nữ, phải chăng họ đã tự gồng mình để tự sưởi ấm, để mạnh mẽ, và có vẻ như để trả thù người đã mang đến cho ta đau khổ. Nhưng dẫu hạnh phúc hay đau khổ thì đó cũng chính là bước chân mà ta đi, vì vậy hãy cứ yên tâm mà lựa chọn.

Hãy làm bản thân mình thật xinh

Người ta thường hay nhắc nhở với nhau rằng, phụ nữ làm đẹp vì ai? Và cũng có nhiều vần thơ bài hát khẳng định rằng hãy làm đẹp, tô son và lạnh lùng và cố yêu người mà sống. Ty nhiên cái cố này cũng không hẳn phải vì ai đó, bởi từ bao giờ hạnh phúc của mình lại phụ thuộc vào người khác.

Với Du Phong trong Kể từ giờ anh chuyển tải một thông điệp. Kể từ giờ phải thật xinh, thật yêu đời không phải để người nào ngắm mà đó là khi ta đang biết tận hưởng từng ngày, từng phút giây bởi tuổi xuân đang dần qua. Và bình yêu cũng không hẳn là khi cuộc đời của chúng ta không có sóng gió. Mà bình yên chính là đi qua nỗi buồn và biết thứ tha.

Bài thơ này chính là khuyên nhủ và cũng chính là tâm sự của một cô gái đã từng bị tổn thương trong tình yêu. đầu tiên hãy cố gắng sống mạnh mẽ, hãy yêu thương bản thân mình thật nhiều. Và hãy dũng cảm đối mặt với những sóng gió của cuộc đời này. Đó cũng chính là cách bài thơ Kể từ giờ giúp nhiều cô gái đối diện với những sóng gió tình cảm.

Cảm Nhận Về Bài Thơ Khúc Thụy Du Của Nhà Thơ Du Tử Lê / 2023

(iini.net) Vì yêu thích KHÚC THUỴ DU mà tôi đã đi tìm tác giả. Biết bao công sức, lúc đầu tưởng như vô vọng. Nhạc sĩ nào đã phổ nhạc ca khúc này, không thấy ai nhắc tới. Chỉ biết lời là của nhà thơ Du Tử Lê. Tên thật của ông là Lê Cự Phách sinh năm 1942 tại Kim Bảng, Hà Nam. Sau năm 1954 ông cùng gia đình di cư vào Nam sống ở Hội An, sau về Đà Nẵng.

: Cảm nhận về bài thơ Người Con Gái Việt Nam của nhà thơ Tố Hữu

Lớn lên tốt nghiệp đại học văn khoa Sài Gòn. Ông sáng tác thơ khá sớm từ khi 14 tuổi. Do thế thời – thời thế ông đã từng dạy học ở Sài Gòn. Rồi đăng lính là sĩ quan trong quân lực VNCH. Sau ngày 30/4/1975 theo chế độ VNCH di tản sang Mỹ. Khi còn trẻ Du Tử Lê yêu một cô sinh viên trường Dược tên Thụy Châu, sau này họ đã thành vợ chồng. Thụy Du là tên ghép của hai người. Mối tình của họ không lâu thì tan vỡ. Tháng 3 năm 1968 bài thơ ra đời rất dài có tới hàng trăm câu, viết trong sự ám ảnh của con người về chết chóc và chiến tranh. Những người không đầu, đôi chân lạnh giá, bàn tay quờ quạng… bài thơ đã bị cấm phát hành. Như một định mệnh không do con người quyết định được.

Năm 1985 nhạc sĩ Anh Bằng tìm gặp Du Tử Lê, sau khi trao đổi, bài thơ được gọt tỉa nỗi ám ảnh về sự sống, cái chết tiếng kêu đau thương nghẹn ngào được Anh Bằng (1926 – 2015) lược bỏ đi rất nhiều. Với kinh nghiệm rút ra từ 650 ca khúc Anh Bằng đã biến nỗi ám ảnh đó thành thế giới của tình yêu. Thế giới của những giấc mơ hư mà thực… thực mà như mơ.

” Anh là chim bói cá Em là ánh trăng ngà”

Từng nét nhạc óng lên như vệt nắng lấp lánh thả xuống mặt hồ trong vắt làm bật lên những âm thanh dịu ngọt, diệu kỳ rót thẳng vào trái tim chúng ta. Lời thơ chứa chất đầy tâm sự của một con người đang chuẩn bị sang bên kia thế giới. Một thế giới rỗng không, trống vắng. Đó chính là KHÚC THUỴ DU (khúc ru cho Thụy) mà tôi đã nghe cả ngàn lần mà chưa bao giờ nhàm chán.

Nghe ca khúc tôi hình dung ra ngày ấy họ yêu nhau, Thụy vào trường đại học, còn anh lên đường ra mặt trận. Họ vẫn liên lạc tình cảm qua những lá thư khi đầy vơi hờn dỗi, lúc mãnh liệt cồn cào. Cô yêu anh và anh cũng yêu cô tha thiết. Cô rất yêu màu áo xanh của người lính. Những gian lao trên nắng gió thao trường. Có lần đơn vị anh hành quân qua gần nơi cô học. Anh bỏ ba lô xuống là chạy bộ một mạch hơn hai ki lô mét đến tìm cô, trong lúc trời mưa to gió lớn, chỉ để nhìn người yêu một lát thôi. Sau đó lại vội vã trở về đơn vị nhịn đói tiếp tục hành quân. Trong mắt cô hình ảnh người lính dầm mưa đến với cô, khiến nước mắt cô cứ trào ra không sao kìm nén được. Còn anh nắm tay truyền cho cô tất cả những khát khao cháy bỏng nơi con tim mình đang có. Ở cái tuổi mà họ chưa dám hôn, chưa một lần được hôn. Trong tim cô hình ảnh anh lính trẻ hồn nhiên mờ dần trong màn mưa với đôi giày bết bùn nặng trĩu. Anh ra mặt trận những lá thư thưa dần, thưa dần… bởi chiến tranh ngày càng khốc liệt.

Nơi chiến tuyến xa xôi, giữa điểm cao nơi hai bên giành nhau từng tất đất. Anh ngã xuống máu đẫm ướt một bên ngực. Trong hôn mê anh thấy cô ôm anh, lay gọi tên anh. Cô hôn anh, nụ hôn cháy bỏng nồng nàn. Anh bừng tỉnh, biết mình đang dần sang bên kia thế giới… Anh thầm tự bảo:

Cô nữ sinh vẫn ôm anh trong vòng tay trìu mến, vẫn lay gọi anh từng hồi… bởi khi anh ra đi cô đã thề sẽ yêu anh mãi mãi. Mặc dù trong thực tế họ chưa nói với nhau về yêu thương, gắn bó. Đó là mối tình đầu của anh. Với cô có lẽ cũng là lần đầu tiên cảm nhận một tình cảm. Trên mặt trận thỉnh thoảng thư cô vẫn đến. Cô nói cô yêu anh và chỉ một mình anh thôi. Còn giờ cô đang ở bên, anh muốn nói:

Sâu lắng, chìm rơi anh đã ra đi không bao giờ trở lại. Một bên là sự vô thường, còn bên kia là sự sống và tình yêu. Thời gian cứ trôi đi như những chiếc lá rơi xuống cuộc đời, để cho những nhành xuân được đâm chồi nảy lộc như một lẽ tự nhiên của đất trời. Nhưng lòng ta sao cứ nghẹn lại… nghẹn lại!

Chỉ có nỗi buồn cay đắng mới hiểu nổi sự khổ đau của những trái tim yêu. Như khi bạn đứng trước gương, một người rất mực thương yêu của bạn đứng sau mặt gương đó, mong manh, rất gần…rất gần. Nhưng bạn sẽ không sao đến được. Như một ánh trăng ngà ngước nhìn tình yêu mà đau đớn.

Cảm ơn nhạc sĩ Anh Bằng và nhà thơ Du Tử Lê đã để lại cho chúng ta một nhạc phẩm thật nhân văn và tràn đầy cảm xúc.

KHÚC THUỴ DU (Viết lại theo lời của ca khúc)

Xót Xa Trước Số Phận Bi Thảm Của Người Phụ Nữ Trong Xã Hội Phong Kiến, Nhà Thơ Nguyễn Du Đã Viết: / 2023

I. DÀN Ý

1. Mở bài:

– Trong xã hội phong kiến đầy áp bức, bất công, người phụ nữ là nạn nhân chịu nhiều đau khổ nhất.

– Truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du đã phản ánh sâu sắc nỗi khổ ghê gớm ấy qua hình tượng người con gái tài sắc Thuý Kiều.

– Lời than của Kiều đã khái quát được nỗi thống khổ chung của người phụ nữ:

Đau đớn thay phận đàn bà!

Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung.

2. Thân bài:

a. Giải thích ý nghĩa câu thơ:

+ Là nhận định về số phận chung của phụ nữ dưới chế độ phong kiến. Bạc mệnh như một định mệnh bất di bất dịch đối với họ.

+ Bạc mệnh là gì?

– Bạc: mỏng; mệnh: số mệnh.

– Bạc mệnh: nghĩa hẹp là số phận mỏng manh, bạc bẽo. Nghĩa rộng là cuộc đời gặp nhiều bất hạnh, tai ương. Số phận long đong, vất vả hoặc là chết yểu một cách thảm thương.

b. Khẳng định nhận xét của Nguyễn Du là hoàn toàn đúng:

– Trong chế độ phong kiến, chiến tranh cùng với những quan niệm cổ hủ, lạc hậu như trọng nam khinh nữ,… đã gây ra bao bất công, khổ nhục cho người phụ nữ. (Dẫn chứng: Người con gái Nam Xương, Thơ Hồ Xuân Hương, Truyện Kiều…).

– Thân phận phụ nữ bị xã hội coi rẻ, vùi dập. Mọi khát vọng sống cao đẹp của họ đều không được chấp nhận. Dù cố vươn lên để chiến thắng số phận, rốt cuộc, họ vẫn bị những thế lực hắc ám nhấn chìm xuống bùn đen. (Dẫn chứng: Cuộc đời Kiều là một chuỗi dài bi kịch).

– Nguyễn Du thực sự thông cảm và xót thương người phụ nữ – nạn nhân của lễ giáo bất công, của thế lực đồng tiền trong xã hội phong kiến.

c. Nâng cao, mở rộng vấn đề:

– Từ thân phận bạc mệnh của người phụ nữ, Nguyễn Du phản ánh nỗi khổ của họ dưới chế độ phong kiến suy tàn, thối nát. Từ đó, tác giả tố cáo xã hội đương thời đã chà đạp thô bạo lên nhân phẩm, nhân quyền của người phụ nữ.

– Trong chế độ mới, người phụ nữ được coi trọng, được đánh giá đúng. Điều đó đã phát huy năng lực to lớn của người phụ nữ, động viên họ đóng góp sức mình vào sự nghiệp chung của đất nước, dân tộc.

– Mọi suy nghĩ, hành động sai trái, xúc phạm đến nhân phẩm người phụ nữ cần phải bị lên án.

3. Kết bài:

– Câu thơ trên của Nguyễn Du phản ánh chân thực và xúc động về thân phận đau khổ của người phụ nữ dưới chế độ phong kiến.

– Nó như lời than thống thiết trước một định mệnh hết sức tàn bạo, phũ phàng đối với người phụ nữ. Hãy tôn trọng phụ nữ, trả họ về với vị trí xứng đáng mà Tạo hoá đã ban cho: người duy trì, tiếp nối sự sống trên trái đất.

II. BÀI LÀM

Nguyễn Du (1765 – 1820) là nhà thơ lớn của dân tộc Việt Nam cuối thế kỉ XVIII, đầu thế kỉ XIX. Ông đã được công nhận là Danh nhân văn hoá thế giới. Tuy xuất thân từ tầng lớp quan lại phong kiến nhưng cuộc đời Nguyễn Du lại phải trải qua nhiều lưu lạc, đau khổ. Vì vậy, ông thông cảm với nhân dân đặc biệt là với số phận bất hạnh của người phụ nữ trong xã hội phong kiến suy tàn, thối nát. Trong Truyện Kiều, Nguyễn Du đã mượn lời Thuý Kiều, một cô gái tài hoa bạc mệnh để khái quát chung về số phận bi thảm của người phụ nữ:

Đau đớn thay phận đàn bà!

Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung.

Câu thơ xót xa, ai oán như một lời than phẫn uất trước định mệnh cực kì vô lí, bất công đối với phụ nữ. Tiếc thay, trong xã hội phong kiến, bạc mệnh đã trở thành số phận chung của bao kẻ hồng nhan.

Bạc mệnh là số phận mỏng manh, bạc bẽo, nói rộng ra là cuộc đời gặp nhiều tai ương, buồn khổ. Người bạc mệnh có kiếp sống long đong, lận đận. hoặc chết yểu một cách thảm thương. Nguyễn Du tan nát cả cõi lòng khi hạ bút viết những câu thơ như có nước mắt rơi, máu chảy. Đằng sau lời than thống thiết ấy là một hiện thực cay đắng, phũ phàng : xã hội phong kiến bất công chà đạp tàn bạo lên nhân phẩm người phụ nữ.

Trong xã hội trọng nam khinh nữ ấy, người phụ nữ bị tước đoạt mọi quyền lợi chính đáng. Họ bị biến thành nô lệ của những ràng buộc nghiệt ngã từ phía lễ giáo phong kiến và những quan niệm lạc hậu như tam tòng, thủ tiết, nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô, nữ nhân ngoại tộc… Số phận họ hoàn toàn phụ thuộc vào tay kẻ khác. Thậm chí, họ còn bị coi như hàng hoá, dùng để bán mua, đổi chác. Bài thơ Bánh trôi nước của Hồ Xuân Hương, Truyện Kiều của Nguyễn Du đã thể hiện thật sinh động những thân phận đau thương ấy.

Hồ Xuân Hương ví thân phận người phụ nữ như chiếc bánh trôi: Thân em vừa trắng lại vừa tròn, Bảy nổi ba chìm với nước non, Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn… Nguyễn Du miêu tả quãng đời đầy truân chuyên, bão tố của nàng Kiều: Thoắt mua về thoắt bán đi, Mây trôi bèo nổi thiếu gì là nơi ; Khi Vô Tích, khi Lâm Tri, Nơi thì lừa đảo nơi thì xót thương… Người con gái tài sắc vẹn toàn ấy lẽ ra phải được sống ấm êm bên cha mẹ, hạnh phúc bên người yêu, nhưng thế lực đen tối, bạo tàn trong xã hội mà đồng tiền là chúa tể đã cướp đi của nàng tất cả những gì tốt đẹp nhất và nhẫn tâm xô đẩy nàng xuống tận lớp bùn nhơ dưới đáy xã hội. Mỗi lần Kiều cố gắng vươn lên để chiến thắng hoàn cảnh, chiến thắng số phận là một lần nàng lại bị dìm sâu hơn nữa.

Từ kiếp bạc mệnh của Thuý Kiều, nhà thơ khái quát lên thành lời chung, kiếp đau khổ chung của người phụ nữ. Văn học thời ấy đã từng nói đến cái chết thảm thương, oan khốc của Người con gái Nam Xương (Nguyễn Dữ); một nạn nhân của chiến tranh và lễ giáo phong kiến bất công. Hay một nàng Đạm Tiên nổi danh tài sắc một thì mà phải rơi vào cảnh: Sống làm vợ khắp người ta, Hại thay thác xuống làm ma không chồng. Trong xã hội cũ, hỏi có bao nhiều nàng Đạm Tiên như thế?

Câu thơ: Đau đớn thay phận đàn bà… không chỉ là một tiếng kêu thương mà còn là lời tố cáo, lên án đanh thép cái chế độ phong kiến vô nhân đạo, chà đạp không thương tiếc lên nhân phẩm con người nói chung và phụ nữ nói riêng. Bởi vậy nó chứa đựng ý nghĩa nhân văn cao cả.

Trong chế độ mới ưu việt, người phụ nữ được gia đình và xã hội tôn trọng. Vai trò to lớn của họ được đánh giá đúng đắn. Chính những điều đó đã giải phóng người phụ nữ ra khỏi những ràng buộc phi lí xưa nay, khơi dậy tiềm năng vô tận của họ trong công cuộc xây dựng và phát triển đất nước. Không phải trong cuộc sống hiện nay đã thật sự chấm dứt những quan niệm bất công đối với người phụ nữ, nhưng thái độ coi thường và những hành vi xúc phạm đến nhân phẩm phụ nữ đã và đang bị xã hội nghiêm khắc lên án.

Tuy ra đời cách đây đã gần hai thế kỉ nhưng những câu thơ tâm huyết của Nguyễn Du vẫn gây xúc động sâu xa trong lòng người đọc. Nó vừa là lời thân thống thiết về nỗi đau khổ to lớn của kiếp người, vừa là lời kết án tội ác của chế độ phong kiến bất công chà đạp lên nhân phẩm người phụ nữ. Người đọc bao thế hệ đã nhận được từ hai câu thơ này thông điệp của Nguyễn Du: Hãy cứu lấy phụ nữ, hãy bảo vệ phụ nữ và trả lại cho họ vị trí xứng đáng, thiêng liêng mà Tạo hoá đã ban cho họ là duy trì sự sống của loài người trên trái đất.