Top 6 # Bài Thơ Hãy Nói Rằng Anh Đang Nhớ Em Đi Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Hãy Nói Về Quê Hương Em Đang Ở

Đề bài:Hãy nói về quê hương em đang ở

Bài làm

Mỗi người đều có một nơi để sinh ra, lớn lên, trưởng thành. Nơi đó chính là quê hương. Nơi đó in dấu biết bao nhiêu kỉ niệm tuổi thơ mà có lẽ đi hết cuộc đời cũng không thể nào quên được. Quê hương của các bạn như thế nào nhỉ? Còn quê hương của em rất tuyệt vời.

Quê hương em có những con đường làng sỏi đá, chưa được bê tông hóa. Mỗi khi có gió nồm về, bụi đất vẫn bay tứ tung. Cảm giác đạp xe đi trên con đường lúc này thật tuyệt vời. Mặc dù bẩn nhưng em được hít hà hương vị của mảnh đất em đang sống. Có nhiều con đường dẫn ra cánh đồng lúa mênh mông, bất tận.

Quê em chủ yếu làm nông nên trồng lúa và hoa màu là chủ yếu. Nhà nào cũng có gần 1 mẫu ruộng, vài sào trồng ngô khoai sắn. Bởi vậy rau cỏ chưa bao giờ phải mua, ai cũng tự túc cho gia đình mình được.

Những người nông dân ở quê em ai cũng chất phác, hiền lành và chăm chỉ. Họ í ới gọi nhau đi làm, gọi nhau trở về khi mặt trời tắt nắng. Khung cảnh quê em mỗi khi trời sáng và trời tối thật đông vui, nhộn nhịp.

Vào mùa có gió thổi, những đứa trẻ con lấm lem hì hục làm diều giữa buổi trưa hè nóng nực để thả. Cánh diều bay cao vút, cùng tiếng sáo vi vi khi có gió thổi. Những đứa trẻ ở quê em đứa nào cũng nhìn ngây ngô, chỉ thích nhìn những thứ bay trên cao như vậy. Có lẽ đó là ước mơ được bay cao sau này.

Mọi người ở quê em ai cũng thân thiện, giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn. Người ta gọi đây là tình làng nghĩa xóm.

Quê em nghèo, vẫn còn nghèo lắm nhưng em vẫn luôn yêu nó. Dù sau này có đi xa em nghĩ mình vẫn giữ được tình yêu này.

Hãy Nói Về Quê Hương Em Hoặc Nơi Em Đang Ở

Hãy nói về quê hương em hoặc nơi em đang ở – Bài làm 1

“Quê hương” là hai tiếng gọi thân thương nhất đối với mỗi một con người. Bởi đó là nơi chúng kiến ta sinh ra, lớn lên và trưởng thành. Đối với em cũng vậy, quê hương em thật đẹp và mỗi lần nhắc gọi quê hương em thấy trong lòng trào dâng bao cảm xúc khó tả.

Quê hương em là một làng quê rất trù phú. Những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay, những bãi ngô, nương dâu xanh tít tắp đến tận chân trời. Con đường làng ngoằn ngoèo, quanh co nhưng vô cùng sạch sẽ vì được làm bằng bê tông. Từ ngày có đường bê tông sạch sẽ, chúng em đi học không còn phải chịu cảnh lầy lội bùn đất như trước kia nữa.

Những ngôi nhà hai tầng mọc lên khang trang làm cho quê hương ngày càng mới mẻ. Bây giờ ở quê em không còn có nhà tranh nữa mà tất cả đều có nhà ngói cả rồi. Vì thế tháng 10 năm ngoái, quê em đã được đón nhận danh hiệu Nông thôn mới.

Tuy rằng cuộc sống đã khấm khá hơn nhưng ở quê em, mọi người vẫn sống với nhau rất chan hòa, tình cảm. Khi bắt đầu một ngày mới, các bác nông dân thường rủ nhau ra đồng. Các chị hàng xén đẩy xe đi chợ, nói chuyện về giá cả hôm nay. Còn chúng em thì í ới gọi nhau đi học, cười đùa và nói chuyện làm cho làng xóm nhỏ trở nên xôn xao và tràn đầy sức sống hơn. Những buổi tối liên hoan văn nghệ, các cụ ông cụ bà cũng hào hứng đi xem rồi tham giad đọc thơ, kể chuyện nữa.

Những cánh diều đủ màu sắc, đủ hình dáng bay lên cao, cao mãi trên triền đê lộng gió có lẽ là hình ảnh mà em thích thú nhất. Hy vọng những ước mơ của chúng em sau này cũng sẽ bay cao, bay xa như thế.

Diện mạo quê hương em đang thay đổi từng ngày và ngày một giàu đẹp hơn. Em rất yêu quê hương của mình. Chính vì thế sau này, dù có đi đâu xa đi nữa thì em vẫn luôn nhớ về quê hương.

Hãy nói về quê hương em hoặc nơi em đang ở – Bài làm 2

Quê hương là gì hả mẹ? Mà thầy cô dạy phải yêu nhiều Quê hương là gì hả mẹ? Mà ai đi xa cũng nhớ nhiều

Những câu thơ trên chứa đựng một tình cảm lớn lao đối với quê hương của mỗi người. Đó chính là nơi ta được sinh ra và lớn lên. Nó chở che ta những ngày ta còn thơ bé và luôn là chỗ dừng chân cho những người con xa quê đi làm ăn trở về sau những năm tháng bôn ba khắp mọi nơi.

Như một lẽ tất nhiên, các bạn ai cũng có quê hương và em cũng vậy. Trong trái tim em, quê em thật đẹp và em luôn tự hào về hai tiếng thiêng liêng ấy.

Quê em cũng như bao làng quê khác, có gốc đa, giếng nước, sân đình, có con sông quê hương chảy dài mang nước đến cho xóm làng, có cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay, có những đàn trâu tung tăng gặm cỏ và đặc biệt nơi đây có những con người chất phác, sống với nhau bằng tình cảm rất chân thành. Em yêu quê hương không phải vì nó giàu sang, trù phú mà chính vì nó gắn bó với cuộc sống của dân làng và với tuổi thơ của những đứa trẻ như em. Nhớ đến mùa thu hoạch lúa, trời nắng gay gắt, các bác nông dân trên người lấm tấm mồ hôi vì mệt nhọc nhưng trên mặt vẫn hiện lên nụ cười rạng rỡ mừng vì một vụ lúa bội thu, em lại nhớ đến câu ca dao:

Ai ơi bưng bát cơm đầy Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần”

Nhớ cả những quán nước chè dưới những gốc cây cổ thụ phục vụ những cô bác nông dân đi làm đồng về, nhớ hình ảnh quen thuộc của những đứa trẻ đi mò cua, bắt ốc. Quê hương còn gắn với tuổi thơ của chúng em bằng những buổi chiều chạy theo những anh chị lớn hơn đi thả diều trên cánh đồng lúa đã được thu hoạch xong chỉ còn trơ gốc rạ, rồi đến món khoai nướng, ngô nướng quen thuộc của bọn trẻ chăn trâu. Yêu quê hương là yêu luôn cả những điều bình dị, mộc mạc, đơn sơ đó bởi vì chính những hình ảnh này làm nên quê hương của mỗi người.

Quê hương mỗi người chỉ một Như là chỉ một mẹ thôi Quê hương nếu ai không nhớ Sẽ không lớn nổi thành người

Quê hương luôn là niềm tự hào trong tâm trí em, sau này dù có đi đến nơi đâu đi chăng nữa, thì hình ảnh quê hương luôn khắc sâu trong trái tim em vì ở nơi đó có những người thân và kỉ niệm gắn với một thời thơ ấu không thể nào quên.

Hãy nói về quê hương em hoặc nơi em đang ở – Bài làm 3

Lệ Thủy, đó chính là tên gọi của quê hương em, một vùng chiêm trũng nằm trên dải đất hẹp ven biển miền Trung, đẹp và trù phú lắm.

Vào vụ Đông Xuân, chim én bay về đây nhiều vô kể, có những thửa ruộng cùng một lúc có đến hàng trăm con én chao liệng trên tấm thảm nhung xanh. Dọc những bờ ruộng, cò trắng đứng thành hàng, im phăng phắc. Nhưng chỉ cần nghe tiếng động nào đó như tiếng khua đuổi cá của dân chài lưới thì những chấm trắng ấy vội bốc mình lên không trung, dang rộng hai cánh, trôi thành từng đàn về tận tít trời xa… Đứng ở giữa cánh đồng vào thời điểm lúa đang thì con gái, mới thưởng thức được vẻ đẹp rất nên thơ của cánh đồng. Đẹp nhất là ngắm nhìn những đợt sóng lúa đuổi nhau vội vàng, nhấp nhô lên xuống, giống hệt như một tấm thảm nhung xanh mà ai đó đang tung lên hạ xuống. Người làng em đi xa, mỗi lần về quê, không ai không dừng lại để ngắm đồng lúa quê mình, để tìm lại ở đây những kỉ niệm của một thời thơ ấu: đẹp, hồn nhiên và ấm áp hương đồng.

Từ khóa từ Google

Top 10 Bài Văn Mẫu Tả Em Bé Đang Tuổi Tập Đi Tập Nói Hay Nhất

Cách đây 2 năm, mẹ em sinh cho em một người em vô cùng xinh xắn và đáng yêu. Tên ở nhà của em là Totti. Ngày ấy Totti còn nhỏ xíu, vậy mà chẳng mấy chốc giờ đã là cậu bé 2 tuổi bụ bẫm, kháu khỉnh.

Totti có nước da ngăm ngăm đen giống bố của em. Đôi mắt của em thì đen láy. Phía trên là hai hàng lông mày khá đẹp. Mọi người thường khen Totti thừa hưởng hết mọi nét đẹp của bố và mẹ em. Nhìn ảnh em hồi nhỏ và Totti lúc mới sinh thì hai chị em em không khác nhau là mấy. Thế nhưng càng lớn, Totti lại càng có những nét khác biệt. Tóc của em mọc dài, đen và mượt. Bố cắt cho Totti đầu đinh khiến em trông vô cùng ngộ nghĩnh. Đôi chân của Totti to tròn. Totti mới biết đi cách đây không lâu, hễ em đi đâu là Totti chạy theo tới đó. Lúc nào cũng thích chạy chơi với em.

Totti rất ngoan và biết nghe lời. Totti đang học nói nên giọng còn chọ chẹ, ngọng líu ngọng lô. Mỗi lần nghe em gọi là Totti lại “dạ” một tiếng rất ngoan. Khi em bận học bài, Totti ngồi chơi ô tô, chơi xếp hình bên cạnh. Thỉnh thoảng Totti lại chạy ra kéo áo em và gọi “chị, chị”. Nghe giọng nói đáng yêu của Totti là em chỉ muốn học thật nhanh để được chơi với cậu bé.

Từ ngày có Totti em thấy vui hơn nhiều. Đặc biệt là từ khi Totti biết đi, biết nói. Totti không chỉ là người em mà em yêu quý mà còn trở thành một người bạn nhỏ đáng yêu của em.

Hàng xóm nhà em có một em bé đang trong tuổi tập đi, tập nói. Em trở thành niềm vui của rất nhiều người bởi dáng vẻ nhỏ bé, chập chững cùng giọng nói vô cùng ngây ngô.

Em bé có tên gọi ở nhà là Shin. Shin ở ngay cạnh nhà em nên hầu như ngày nào bà của Shin cũng dẫn Shin sang nhà em chơi. Đó là một cậu bé vô cùng tinh nghịch. Vì chỉ có một chút xíu tóc nên nhiều người gọi trêu Shin là sư cọ mốc. Mỗi lần có ai đó trêu đùa mình là Shin lại cười tủm tỉm trông rất đáng yêu. Mặc dù là con trai nhưng Shin lại có hai cái má núm đồng tiền rất duyên. Da của Shin trắng lắm. Khuôn mặt thì tròn xoe với 2 đôi mắt đen như biết nói. Hàm răng của Shin nhỏ xíu. Mẹ em nói đó là răng sữa. Shin đang tuổi tập đi, tập nói nên mỗi khi gặp Shin mọi người thường hay hỏi chuyện để cậu bé nói được nhiều. Shin chưa nói được câu dài nhưng cũng đã bập bẹ được nhiều từ. Bà của Shin kể chuyện, mỗi lần muốn sang nhà em chơi là Shin lại nói “sang chị, sang chị”. Có lẽ Shin cũng nhận ra rằng em rất yêu quý cậu bé. Khi em nắm tay Shin có thể bước đi khá vững chắc. Mặc dù bước đi chưa vững nhưng cậu bé vẫn rất thích chạy.

Nhìn Shin lớn lên mỗi ngày em như hình dung ra được mình của ngày nhỏ. Em mong rằng tình cảm của em và Shin cũng sẽ lớn dần lên theo thời gian.

Mới ngày nào Subin còn là em bé sơ sinh bé xíu, đặt đâu nằm đó vậy là giờ đây cô bé đã có thể chập chững bước từng bước đi và bi ba bi bô suốt cả ngày. Subin chính là cô em gái bé nhỏ mà em vô cùng yêu mến.

Subin có nước da ngăm đen, đôi mắt tròn to với 2 cái má phúng phính. Subin mới được 11 tháng nên vẫn còn bụ sữa. Hai chân của cô bé ngấn thịt nhìn vô cùng thích. Ai gặp Subin cũng nói trộm vía trông em thật đáng yêu. Subin rất hay cười, nụ cười của em rất duyên. Vì đang trong tuổi tập nói, tập đi nên Subin lại càng đáng yêu hơn. Subin biết đứng từ lúc 9 tháng tuổi. Đến bây giờ cô bé đã có thể chập chững những bước đi đầu tiên. Tuy nhiên, Subin vẫn còn nhát nên chưa thể tự đi một mình và vẫn cần có người dắt tay. Em thường hay dắt Subin đi loanh quanh trước sân nhà. Mỗi khi em có ý định thả tay ra, Subin lại nói “sợ, sợ”. Mỗi lần như vậy em đều động viên Subin để cô bé dũng cảm hơn. Vì đang học nói nên Subin chỉ bập bẹ từng từ một. Cô bé có thể gọi bà, bố, mẹ, ông, anh, chị. Em thích nhất mỗi lần cho Subin thứ gì đó là cô bé đều ạ một tiếng rất ngoan. Cứ như vậy, Subin trở thành niềm vui cho cả nhà em.

Subin đáng yêu tới mức sau khi tan học em chỉ muốn đi thật nhanh về nhà để chơi với cô bé. Em sẽ cùng với bố mẹ yêu thương và chăm sóc Subin để cô bé lớn thật nhanh và có thể cùng em chơi nhiều trò chơi, trò chuyện cùng nhau.

Nhân dịp sinh nhật con vừa tròn 3 tuổi, dì em đã mời mẹ và em đến nhà chơi, đây là lần đầu tiên em được thấy em bé nhà dì kể từ khi dì sinh em ra nên em vô cùng háo hức. Em bé của dì rất ngoan và đáng yêu!

Em bé là một bé trai tên là Tú, dì nói rằng đắt tên em là Tú vì muốn sau này em sẽ tỏa sáng như ngôi sao trên bầu trời. Em bé đã biết đi nhưng vẫn còn lẫm chẫm và hay ngã, nhìn thân hình mũm mĩm và hai chân ngắn bước đi chập chững trông rất ngây ngô. Cái đầu tròn và khuôn mặt còn ngây thơ. Nước da trắng hồng hào và vô cùng mềm mại, em thích nhất là được vuốt hai má núng nính và lòng bàn chân bé xíu của em, mượt và mịn. Em bé có mái tóc màu hạt dẻ nhàn nhạt và còn mỏng, mỗi khi xoa đầu bé sẽ trở nên vui vẻ và cười khúc khích. Cái mũi nhỏ nhỏ hay sụt sịt đỏ ửng lên như con mèo con, trông thật dễ thương. Đôi môi hơi hồng chúm chím, khi cười sẽ để lộ hàm răng trắng mới mọc rất ngộ nghĩnh. Nổi bật nhất là đôi mắt to tròn đen láy như hạt nhãn và sáng long lanh tựa như chứa những vì tinh tú, đúng là hợp với tên của bé. Tuy là bé trai nhưng bé có hàng lông mi dài và hơi cong rất mộng mơ. Vì đan trong giai đoạn hình thành ngôn ngữ nên Tú nói suốt cả ngày, giọng nói trong trẻo lại bập bẹ, ngọng líu ngọng lô như con chim chích, từ bé nói nhiều nhất chính là “Mẹ ơi mẹ”, cứ mỗi lần như vậy là bé chạy ngay về phía dì và ôm chầm lấy dì. Hôm nay là ngày sinh nhật, em bé vui vẻ cười nói cả ngày mà cũng rất ngoan, khi em đến bé còn lễ phép cúi người chào đầy ngoan ngoãn. Tuy vậy nhưng bé cũng khá hiếu động, lúc nào cũng chạy nhạy, miệng thì chóp chép nhai kẹo, thỉnh thoảng còn rủ em chơi đồ chơi. Bánh sinh nhật được mang lên, Tú thích thú chạy vòng quanh ngắm nghía một lần rồi mới bi bô vừa hát vừa vỗ tay theo điệu bài chúc mừng sinh nhật chính mình nghe vui nhộn vô cùng! Đến lúc sắp ra về, em rất ngạc nhiên vì bé đột ngột chạy theo tặng em một con gấu bông làm kỉ niệm, một cậu bé tốt bụng biết bao!

Dù mới gặp nhưng em rất yêu quý em bé của dì, hi vọng sau này em có thể đến gặp và chơi với em bé nhiều hơn!

Mỗi sinh linh đến với thế giới này đều là một món quà vô giá của tạo háo, một viên ngọc trong trẻo và lấp lánh. Gia đình em cũng đã được may mắn được đón nhận món quà đó. Đó là bé Kim Chi, đứa con gái xinh xắn của cô em.

Bé vừa bước qua sinh nhật tròn hai tuổi cách đây không lâu. Biệt danh của bé ở nhà là Bánh vì bé rất thích ăn bánh kẹo. Bánh có làn da trắng trẻo, hồng hào, lại còn rất mịn màng, mát mẻ khiến ai cũng phải ghen tị. Em thích vuốt ve làn da ấy, cảm giác rất thoải mái dễ chịu. Đầu bé tròn như một trái bóng, cái mặt lộ ngay vẻ đầy đặn, phúc hậu. Cả nhà hay nói rằng Bánh thừa hưởng được tất cả nét đẹp của cả bố và mẹ. Đôi môi đỏ hồng như được đánh son, đặc biệt là bé có khuôn miệng hình trái tim. Khi cười, bé sẽ để lộ hàm răng mới có vài cái tinh nghịch đang cố gắng chồi lên. Nụ cười của Bánh rất rạng rỡ, nhìn thôi cũng đủ xua đi mọi mệt mỏi. Cái miệng của Bánh cũng rất ngộ nghĩnh mỗi khi òa khóc, lúc đó em vừa dỗ dành vừa phải nhịn cười. Đáng ngưỡng mộ nhất là chiếc mũi cao từ khi sinh ra. Hai mắt to tròn, đen nhánh và lấp lánh như những vì tinh tú trên bầu trời. Đôi mắt ấy luôn thuần khiết chẳng vấn vương chút muộn phiền nào cả. Nếu hỏi em điều gì trong trẻo nhất em từng được nhìn thấy, em sẽ không ngần ngại trả lời ngay đó là đôi mắt của Bánh. Hàng lông mi đã cong và dài, chắc hẳn là do di truyền từ mẹ càng làm ánh mắt trở nên cuốn hút hơn. Dù mới hai tuổi, nhưng tóc của bé đã dài qua tai. Nó khá dày, đen nhánh và mượt mà. Cô em luôn muốn giữ gìn và chăm chút cho mái tóc ấy thật dài, gọn gàng vì cô quan niệm “Cái răng, cái tóc là góc con người”. Hàng ngày, nó sẽ được đeo một chiếc bờm hồng hoặc thắt nơ đủ các màu sắc trông điệu đà hơn. Nhà em thường xuyên tấm tắc Bánh sau này sẽ trở thành một cô gái rất xinh đẹp, khéo khi có cơ hội để thành Hoa hậu. Các ngón tay của bé ngắn, mũm mĩm, cưng ơi là cưng. Giờ đây, bé đã đi lại cứng cáp nhưng đôi chân vẫn còn những chiếc ngấn trông thật dễ thương. Từ ngày Bánh đến với ngôi nhà này, không khí trở nên vui tươi hơn bởi thanh âm của bé: tiếng cười, tiếng khóc, tiếng nói… Bé được sống trong tình yêu thương của bố mẹ, ông bà, các bác và cả em nữa.

Trong mắt em, Kim Chi là một thiên thần. Em mong bé sẽ luôn khỏe mạnh và lớn lên thật tốt đẹp!

Năm ngoái gia đình em rất vui khi được đón chào thêm một thành viên mới vô cùng dễ thương đó là Trâm Anh- con của chị gái em và cũng là cháu ruột của em. Em hãnh diện lắm vì bây giờ mình đã được lên chức dì nên càng yêu Trâm Anh hơn ai hết.

Trâm Anh có tên gọi ở nhà là Tiểu Mẫn- môt cái tên thật đáng yêu phải không mọi người? Em còn nhớ lúc Mẫn mới sinh, nó còn bé lắm, bé tí tẹo luôn và tất cả đều như người tí hon vậy. Điều đầu tiên em ấn tượng với Tiểu Mẫn đó chính là ngay từ lúc sinh nó đã sở hữu cho mình rất nhiều tóc, hơn hẳn những đứa trẻ sơ sinh khác nên khiến ai cũng phải trầm trồ ngợi ca. Tóc Mẫn không chỉ nhiều mà còn rất đen. Đi kèm với mái tóc đó là khuôn mặt trái xoan với hai cái má bầu bĩnh trông rất đáng yêu. Có lẽ do giống mẹ nên Mẫn có một đôi mắt to tròn và đen láy khiến ai cũng phải say mê mà ngắm nhìn. Đôi mắt ấy còn được phủ một làn mi dài đen trông thật đẹp đến nỗi nhiều khi em còn phải ghen tị tại sao Mẫn lại có đôi mắt và làn mi đẹp đến thế. Đi kèm với đó là chiếc mũi nhỏ xinh và cái miệng lúc nào cũng chúm chím như bông hoa mới nở. Thấm thoắt đã một năm trôi qua bây giờ tóc của Mẫn đã có thể buộc bím hai bên và Mẫn cũng biết đi và bắt đầu tập nói. Em còn nhớ như in khi Mẫn tập đi những bước đi đầu tiên còn vô cùng chệnh choạng và sợ hãi mỗi lần bị ngã. Nhưng nhờ sự động viên cổ vũ từ mọi người trong gia đình mà bây giờ Mẫn đã có thể đi một cách thành thạo thậm chí còn có thể chạy rất nhanh. Rồi cả khi Mẫn bập bẹ được những tiếng nói đầu tiên như ” Ba, bà” thì cả gia đình em đã reo lên vì sung sướng. Em yêu Mẫn lắm nên hầu hết em đều dành thời gian để chơi với cháu của minh. Có gì ngon hay được thưởng cái gì đó em đều để dành cho Mẫn. Có lẽ vì vậy nên em cũng cảm nhận được rằng Mẫn cũng rất yêu quý mình vì mỗi lần em đi học về thì nó đều chạy ra ôm chầm lấy em.

Tuy giờ Mẫn đã chuyển đi một nơi khác với bố mẹ nó nhưng em vẫn yêu quý Mẫn lắm. Thỉnh thoảng chúng em được gặp nhau để chơi đùa nên em càng yêu quý Mẫn hơn. Em tự nhủ sẽ chăm sóc và bảo vệ Mẫn thật tốt để làm tròn trách nhiệm của một người dì.

Vốn là em út trong nhà, dù được anh chị, bố mẹ chiều chuộng nhưng lúc chơi đều chỉ có một mình, nhiều lúc nhìn thấy bạn bè có em trai, em gái nô đùa vui vẻ cùng nhau, em rất ghen tị và tủi thân. Nhưng năm ngoái cô út nhà em vừa sinh một em bé gái rất đáng yêu, đặt biệt danh là Chíp. Cả nhà ai cũng thích Chíp. Bây giờ, lúc rảnh rỗi là em lại sang nhà cô út để chơi cùng em bé.

Chíp đã được một tuổi rưỡi, gần hai tuổi, Chíp khá bụ bẫm, mập mạp. Qủa đầu dưa tròn lốc nhưng lại rất nhiều tóc, tóc của em bé mềm mượt, có thể bện, buộc thoải mái, lúc mới ngủ dậy, có khi tóc của Chíp còn dựng ngược lên dễ thương hết biết. Chíp có khuôn mặt tròn, nước da trắng hồng, hai mắt giống hệt mẹ đều to tròn, lấp lánh. Những lúc bé con bị dụ, em hay cầm đồ chơi quơ qua quơ lại trước mặt em, đôi mắt cô bé tròn xoe hết nhìn em rồi lại nhìn đồ chơi, mặt nghệt ra như ông cụ, trông chỉ muốn thơm một cái. Đặc biệt là lông mi của bé cực dài, lúc thơm còn cố ý cọ cọ qua hai má. Chiếc mũi tẹt, hai má phúng phính trông như hai chiếc bánh bao nhỏ, đôi môi chúm chím.

Còn bé mà Chíp rất điệu, được cô út diện hẳn cho váy bươm bướm đủ màu sắc, hôm là chiếc yếm bò, nếu như không thích cái gì là Chíp đẩy ran gay không ngó ngàng tới. Nhưng mà bé rất thích được người lớn bế, cưng nựng, nghe có ai true là đều rộ lên cười rất đểu. Có một đợt cô bé rất thích theo em, mỗi lần nghe thấy tiếng em là cô bé lạch bạch đứng dậy, tay chống vào cửa, cười toe toét, giơ hai tay lên, miệng bi bô đòi bế, thế nhưng mẹ em cũng thử bế nhưng nhất quyết không chịu theo mà cứ nằm im trong tay em. Cả nhà cùng cười phá lên vì sự láu lỉnh của cô bé.

Chíp trong nhà làm không khí thêm vui tươi, thích thú, cả nhà bị Chíp làm cho buồn cười, nhưng lại cực kì cưng nựng Chíp, mong rằng cô bé sau khi lớn lên vẫn ngây thơ, hồn nhiên, đáng yêu như bây giờ.

“Bé bé bồng bông, hai má hồng hồng..”. Đó là tiếng hát của bé Moon nhà em. Bé rất đáng yêu và vô cùng dễ thương.

Bé Moon tên thật là Bảo Hân. Bé rất thích thú với cái tên gọi ở nhà của mình. Moon năm nay vừa tròn ba tuổi. Hân là một cô bé dễ thương và khá tinh nghịch. Con bé có mái tóc tơ đen óng ả, mềm mượt, lúc nào cũng để xõa như công chúa, thỉnh thoảng bé còn điệu đà và bắt mẹ tết tóc cho bé hai bím tóc rất xinh xắn. Bé có nước da trắng hồng, gương mặt bụ bẫm. Nhìn bé, ai cũng muốn ôm bé vào lòng mà hôn lên đôi má phúng phình của em. Đôi mắt to đen, tròn như hai hột nhãn. Mũi bé hơi cao và cái miệng chúm chím rất dễ thương. Mỗi khi bé cười lại để lộ ra hai má lúm đồng tiền trông rất duyên. Chân mày dài, mờ mờ, đôi lông mi cong vút, cùng với đôi môi lúc nào cũng hồng như được tô son. Miu rất hay cười, lúc nào cũng tươi cười nên bé cũng như tiếp thêm sức mạnh cho cả gia đình. Em có đôi bàn tay mũm mĩm hình búp măng cứ nắm chặt vào nhau, ngọ nguậy như những con sâu đo. Trên đôi bàn tay trắng trẻo ấy được mẹ đeo cho chiếc lắc vòng bạc óng ánh rất đẹp. Ở nhà, miệng em lúc nào cũng luôn thắc mắc những câu hỏi suốt ngày không lúc nào nghỉ và bắt mọi người giải thích cho bằng được mới thôi. Bé rất thích mặc váy, lúc nào tắm xong là phải đòi mẹ mặc váy cho bằng được mới chịu.

Niềm vui sự trưởng thành, niềm hạnh phúc của trẻ thơ luôn là niềm tự hào của cả gia đình. Bảo Hân rất hiền lành và thông minh lanh lợi. Càng lớn bé càng dễ tính hơn rất nhiều. Đi học về là bé chào ông bà, cha mẹ rồi xà vào lòng mẹ tỏ vẻ rất biết ơn cha mẹ. Vui nhất là những lúc đi học về bé ca hát cho cả nhà nghe. Chỉ mới ba tuổi nhưng bé học tiếng anh cũng rất giỏi, bé biết rất nhiều thứ. Khi ăn cơm thì bé tự xúc mà không cần sự trợ giúp của ai cả. Em rất thích chơi với Moon, em thường trò chuyện cùng bé, chọc cười bé, hát cho bé nghe, rồi bé lại hát cho em nghe. Những lúc như vậy, bé đều nhìn tôi em cười khanh khách, dường như cô nàng thích thú lắm. Bé lại còn hay bắt em kể chuyện vào mỗi đêm. Mỗi khi em buồn thì bé lại đến vuốt má và an ủi em. Từ khi có Moon, gia đình tôi nhộn nhịp và vui vẻ hẳn lên, ai cũng muốn bế bé, cưng nựng bé vì bé quá dễ thương.

Em rất yêu quý Bảo Hân bởi bé rất xinh xắn và dễ thương. Em mong bé sẽ lớn nhanh để cùng bé đến trường. Thế đấy sự xuất hiện của mỗi đứa trẻ đã đem đến bao điều kì diệu đối với mỗi chúng ta.

Cuộc sống xung quanh ta sẽ trở nên vui vẻ và đỡ buồn chán hơn khi có những tiếng cười, tiếng nói của những em bé dễ thương. Tôi cũng có một đứa em gái đang tuổi tập đi, tập nói, đó là người mà tôi yêu quý nhất trong gia đình.

Em gái tôi tên là Mỹ Tâm, vừa tròn một tuổi kể từ khi sinh ra. Mỹ Tâm là một cô bé dễ thương và khá tinh nghịch. Con bé có mái tóc tơ đen óng ả, mềm mượt, lúc nào cũng để xõa như công chúa. Tuy còn nhỏ nhưng Mỹ Tâm cũng khá bụ bẫm, khuôn mặt cô bé tròn, hai bên má có ngấn phình ra cùng với làn da trắng hồng khiến ai nhìn bé cũng muốn cắn yêu một cái. Đôi mắt bé tròn, to đen láy, long lanh như hột nhãn, chiếc mũi nhỏ, xinh, cái miệng đỏ hồng, mỗi khi cười lại để lộ hàm răng chưa mọc hết, trông dễ thương vô cùng. Ngày ngày, Mỹ Tâm được bố mẹ cho tập nói, tập đi, mỗi lần như vậy, tôi lại được chứng kiến những khoảnh khắc đáng yêu của cô bé.

Khi tập đi, vì đôi chân chưa đứng vững, nên mỗi bước chân của Tâm đều được bố mẹ đỡ, dìu dắt theo, rồi dần dần con bé đã có thể tập tễnh bước đi được một vài bước ngắn khiến cả nhà tôi vui mừng không thôi. Theo từng bước chân, cái thân hình bụ bẫm, tròn tròn của con bé lại bập bênh theo nhịp bước, trông giống như con lật đật nhỏ đáng yêu, miệng thì cười toe toét như hãnh diện, tự hào. Cũng có đôi khi bé ngã sõng xoài trên mặt đất, tuy nhiên nhờ sự cổ vũ, khích lệ của những người xung quanh, nó lại đứng lên và bước đi tiếp. Con bé luôn chăm chỉ tập đi, vậy nên đến bây giở nó đã có thể đi được một đoạn dài mà không cần người đỡ. Bé An của tôi thật giỏi!

Tập đi là một chuyện nhưng khi Mỹ Tâm tập nói, cô bé lại khiến cho cả gia đình tôi có những khoảnh khắc cười vui vẻ. Mấy ngày đầu, cô nàng được mẹ dạy nói những tiếng đơn giản như “ba”, “mẹ”, “chị”,..Chao ôi, cái giọng non choẹt cất lên nghe mới đáng yêu làm sao! Dần dần cô bé được dạy những câu nói dài hơn, rồi học lại lời nói của những người xung quanh, nói theo khiến mọi người có những trận cười sảng khoái. Gia đình tôi đều rất vui mừng vì bây giờ bé đã có thể nói gần như sắp sõi được những câu giao tiếp cơ bản hàng ngày.

Được chứng kiến những khoảnh khắc đáng yêu của em gái tôi khi tập nói, tập đi, tôi lại nhớ đến bản thân mình ngày trước, cũng đã từng có những khoảng thời gian non nớt và dễ thương đến vậy. Tôi hy vọng bé Mỹ Tâm sẽ ngày càng đi vững và nói sõi để có thể cùng tôi trò chuyện và đi chơi sau này.

Minh Thư – CTV văn học của chúng tôi

Từ khóa tìm kiếm:

bài văn tả em bé tập đi tập nói

Ta em be tâp đi

tả em bé đang tập đi tập nói

Phân Tích Bài Thơ Anh Đi Anh Nhớ Quê Nhà

Phân tích bài thơ anh đi anh nhớ quê nhà – Bài làm 1

Anh đi anh nhớ quê nhà,

Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương.

Nhớ ai dãi nắng dầm sương,

Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao

Về bài ca dao này, có người cho rằng nó là lời tỏ tình với cô thôn nữ của chàng trai làng sắp đi xa. Cách hiểu thứ hai: Chàng trai đã đi xa lâu ngày, anh nhớ quê, nhớ người con gái làng anh mà anh từng thầm yêu trộm nhớ. Quê nhà và cô gái đã trở thành kỉ niệm sâu sắc, kết đọng thành nỗi nhớ không thể nào quên.

Hai câu đầu nói lên nỗi nhớ quê:

Anh đi anh nhớ quê nhà,

Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương.

Anh đi trong văn cảnh, nghĩa là đã đi xa, đã lâu ngày. Anh đi làm thợ, đi lính thú, đi tha hương cầu thực… Nay ở nơi đất khách quê người, năm tháng đã trôi qua, anh mới có nỗi nhớ ấy: nhớ quê nhà, nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương. Ba chữ nhớ diễn tả nỗi nhớ triền miên, day dứt, khôn nguôi. Nhớ quê nhà là nhớ ông bà, mẹ cha, anh chị em; là nhớ mái rạ, hàng cau, mảnh vườn, chiếc áo, luỹ tre; là nhớ đồng lúa xanh, cánh cò trắng, con diều biếc… nhớ bạn bè tuổi thơ. Bốn tiếng anh nhớ quê nhà thật hàm súc, gợi lên bao nỗi nhớ đầy vơi. Đúng là

Khi ta đi đất đã hoá tâm hồn

(Chế Lan Viên)

Câu thứ hai nói lên hai nỗi nhớ rất cụ thể. Anh đi xa, anh nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương. Đó là hương vị đậm đà của quê nhà thân yêu. Quê nghèo, chỉ có món ăn bình dị ấy. Anh mộc mạc, chất phác, anh rất yêu quê nhà, anh nhớ hương vị của canh rau muống, nhớ quả cà dầm tương. Đâu cứ phải cảnh giàu sang phú quý, có cơm gà cá gỡ… mới nhớ? Anh nhớ cái bình dị của quê hương, một bát canh, một quả cà với tất cả tâm hồn. Anh thuần hậu, chất phác và đáng yêu. Vả lại, bát canh rau muống, quả cà dầm tương là hương vị của cây nhà lá vườn, trong đó còn có tình thương của người mẹ hiền tần tảo sớm khuya. Sau này, nhiều nhà thơ đã có những vần thơ đẹp viết về hương quê như hương nhãn, hương cốm mới, canh cá tràu, canh mồng tơi… Hương quê, tình quê sâu đậm biết dường nào:

Canh cá trầu mẹ thường hay nấu khế

Khế trong vườn, thèm một tí rau thơm

Ừ, thể đó mà một đời xa cách mẹ

Ba mươi năm trở lại nhà, nước mắt xuống mâm cơm

(Canh cá trầu – Chế Lan Viên)

Hai câu 3, 4, nỗi nhớ của anh đã hướng sang một đối tượng mới. Từ nhớ cảnh, nhớ quê, nhớ hương vị quê nhà, anh nhớ đến người:

Nhớ ai dãi nắng dầm sương,

Nhớ ai tát nước bèn đường hôm nao.

Nhớ ai rồi lại nhớ ai dào dạt trào dâng trong lòng. Ai là đại từ nhân xưng phiếm chỉ. Nỗi nhớ ấy hướng về những người thầm thương ở quê nhà dãi nắng dầm sương, chân lấm tay bùn vất vả. Nhớ ai ở đây còn có thể nhớ cả những người không quen biết như nhà thơ Tế Hanh đã thổ lộ trong bài Nhớ con sông quê hương.

Điệp ngữ nhớ ai diễn tả nỗi nhớ nhiều man mác, bâng khuâng. Nỗi nhớ mà anh hướng tới cuối cùng là “Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao”. Ai trong câu thơ này là cô thôn nữ hay lam hay làm, duyên dáng mà anh đã thầm yêu trộm nhớ. Hôm nao là hôm nào, là đêm trăng. Cảnh lao động của em mà anh nhớ là tát nước. Nơi tát nước cũng là nơi hò hẹn, đó là bên đàng. Có thế đó là một kỉ niệm mà nghìn năm chưa dễ mấy ai quên. Kỉ niệm ấy đã hơn một lần được nói đến:

Hỡi cô tát nước bên đàng

Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi?

Bốn câu lục bát có âm điệu nhẹ nhàng, diễn tả một tình cảm đẹp: tình thương nhớ quê nhà. Giọng thơ cũng thật bồi hồi, bâng khuâng. Điệp từ nhớ và điệp ngữ nhớ ai chính là thủ pháp tạo nên giọng thơ ấy. Cái hay, cái đậm đà của bài ca dao là nhớ hương quê, nhớ cô thôn nữ từng hẹn ước đã làm cho nỗi nhớ quê nhà thêm thiết tha, sâu nặng.

Phân tích bài thơ anh đi anh nhớ quê nhà – Bài làm 2

Ca dao tục ngữ là một kho tàng vô cùng phong phú thể hiện đời sống nội tâm của người dân lao động của nước ta từ thời xa xưa. Nó chính là nỗi niềm, là nơi gửi gắm tâm tư tình cảm của người dân ta thời xưa.

Bài ca dao “Anh đi anh nhớ quê nhà” thể hiện tình cảm của người con trai khi đi xa nhớ về người yêu ở quê hương, nhớ về người vợ hiền tần tảo, nhớ về những món ăn giản dị nhưng thấm đẫm tình nghĩa vợ chồng.

Anh đi anh nhớ quê nhà,

Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương.

Nhớ ai dãi nắng dầm sương,

Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao

Bài ca dao này có nhiều ý kiến trái chiều, người thì cho rằng đây là lời tỏ tình của một chàng trai sắp đi xa quê hương của mình. Nên trước khi đi anh chàng mới đánh liều tỏ tình với cô gái mà mình thầm thương trộm nhớ đã lâu. Mỗi câu ca dao thể hiện cho tâm tư tình cảm của người con trai.

Nhưng cũng có nhiều ý kiến cho rằng, đây là lời tâm sự của một người chồng, một người yêu khi đã rời xa quê hương và nhớ về nơi mình sinh ra, lớn lên, nơi có người phụ nữ thân thương của cuộc đời mình.

Hai câu đầu của bài ca dao thể hiện tình cảm của người đàn ông với quê hương của mình. Một quê hương nơi chôn rau cắt rốn, nơi gắn bó biết bao kỷ niệm buồn vui của một thời tuổi trẻ.

Anh đi anh nhớ quê nhà,

Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương.

Người con trai đi xa nhớ về quê hương thân yêu của mình. Anh ta liền nhớ tới những món ăn giản dị, thể hiện bản sắc của quê hương anh. Ai đã từng ở nông thôn miền Bắc Việt Nam thì sẽ thấy món canh rau muống chua, ăn với cà pháo, chấm tương thì ngon như thế nào.

Một món ăn giản dị thể hiện sự mộc mạc chân thành, nghèo khó của vùng quê không có cao lương mỹ vị, không thịt cá hải sản, nhưng lại khiến cho người con trai không thể nào quên. Bởi món ăn đó chính là kỷ niệm ngọt ngào, về tuổi thơ lam lũ nghèo khổ.

Nó đã ăn sâu vào tiềm thức của người con trai. Dù người con trai này có đi đâu, ở đâu thì những món ăn quê hương dân tộc vẫn luôn là ngon nhất không sơn hào hải vị nào sánh bằng.

Người con trai chỉ nhớ những cái bình dị, gần gũi của tuổi thơ, thể hiện một tâm hồn mộc mạc, giản dị, chung thủy sắc son trước sau như một của người đàn ông khi đi xa quê hương xa người phụ nữ của mình.

Trong hai câu ca dao tiếp theo người con trai chuyển nỗi nhớ của mình sang người phụ nữ của cuộc đời mình. Hình ảnh người con gái đó hiện ra mộc mạc giản dị khiến người đọc vô cùng xúc động.

Nhớ ai dãi nắng dầm sương,

Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao.

Điệp từ “Nhớ ai” được người xưa sử dụng như nhấn mạnh nỗi nhớ trong lòng của người đàn ông khi xa xứ. Nó là tấm chân tình của người con trai dành cho người con gái mà mình đang yêu thương,

Hình ảnh người con gái tần tảo, sớm khuya mưa nắng, lam lũ vất vả lại khiến người con trai cảm thấy nhớ thương, đau lòng hơn là hình ảnh một cô gái xinh đẹp thanh khiết như băng thanh ngọc nữ. Người con trai không nhớ cô gái yêu kiều, thục nữ lá ngọc cành vàng không ai với tới được. Mà anh nhớ người con gái lam lũ tần tảo nắng mưa của mình.

Điều này cho người đọc cảm nhận anh là người vô cùng chung thủy trước sau như một chỉ yêu sự giản dị, mộc mạc mà không hề hướng tới sự hòa nhoáng bên ngoài. Anh chỉ yêu tâm hồn thánh thiện bên trong người con gái mà thôi.

Hình ảnh cô gái tát nước, cảnh lao động miệt mài là hình ảnh người con trai vô cùng xúc động. Nó làm cho chàng trai say đắm không thể nào quên.

Bài ca dao thể hiện nỗi nhớ của người con trai khi xa quê hương, xa người thương của mình. Với một giọng thơ bồi hồi, xao xuyến, thể hiện sự bâng khuâng của người con trai khi nhung da diết. Bài ca dao mộc mạc giản dị khiến người đọc cảm thấy vô cùng xúc động.

Phân tích bài thơ anh đi anh nhớ quê nhà – Bài làm 3

Về cách hiểu thứ nhất:

Người đi xa bày tò tình cảm của mình: dẫu sống nơi đất khách quê người nhưng lòng luôn hướng về quê nhà. Nhớ quê nhà là nhớ những gì đã trở thành quen thuộc trong kỉ niệm. Cuộc sống ở quê nhà dù nghèo khó nhưng ấm áp nghĩa tình. Quê hương càng trở nên đáng yêu, đáng nhớ gấp bội trong tâm tưởng người phải sống xa quê.

Trước hết, bài ca dao là tiếng hát tâm tình tha thiết đối với quê hương của người lao động:

Anh đi anh nhớ quê nhà,

Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương,

Nhớ ai dãi nắng dầm sương,

Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao.

Bài ca dao mở đẩu bằng đại từ Anh, lấy Anh làm chủ thể. Tất cả ý tình tập trung vào đó: anh xa nhà và anh nhớ quê nhà.

Quê nhà không chỉ đơn giản là quê và nhà mà nó còn mang ý nghĩa rộng lớn hơn nhiều. Trong mỗi chúng ta đều mang nặng tình quê, bởi vậy khi đi xa, nỗi nhớ càng thiết tha, sâu nặng:

Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương.

Đây là nét cụ thể đầu tiên của nỗi nhớ quê nhà. Cà dầm tương ăn với canh rau muống nấu với ít tôm hay với cua đồng là món ăn thanh đạm của nhà nghèo, rất quen thuộc đối với người nông dân đồng bằng Bắc Bộ. Xa quê, khi nhớ tới mùi vị của những món ăn quê hương, lòng người xao xuyến biết bao và ước mong được trở về sum họp với gia đình lại càng da diết. Quê nhà với muôn ngàn cái tưởng như tầm thường: cây đa, bến nước, con đò, giậu mùng tơi xanh rờn, hoa cải vàng rung rinh trong gió xuân hây hẩy, tiếng sáo diều vi vu ngân nga lúc chiều hè, hương lúa chín nồng nàn khi mùa tới… khiến người ta thương nhớ khôn nguôi.

Hai câu thơ trên gợi ra một nỗi nhớ quê nhà mộc mạc, dân dã mà đằm thắm, khó phai. Hai câu thơ tiếp theo là nỗi nhớ con người gắn bó với quê hương ấy:

Nhớ ai dải nắng dầm sương,

Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao.

Cuộc sống của nông dân ta hàng ngàn đời nay gắn liền với công việc dãi nắng dầm sương, vất vả cực nhọc trăm bể. Nắng sương thật sự thấm đượm những cuộc đời nghèo khổ nơi thôn dã. Ông bà, cha mẹ ta tắm sương gội nắng để kiếm cho ta miếng cơm manh áo, để tạo cho ta thể xác, tâm hồn. Quê hương ấy, con người ấy hỏi làm sao khi xa cách ta không thương, không nhớ?!

Đại từ phiếm chỉ ai trong câu thứ 3 có thể là kẻ này người nọ nhưng tất nhiên phải có quan hệ thân thiết với người đi xa. Còn ai trong câu thứ 4 thì rõ ràng là cô gái anh yêu. Chàng trai xa quê nhớ hình ảnh của người yêu trong cảnh lao động quen thuộc: tát nước bên đường vào một sớm, một chiều hay một đêm trăng thanh nào đó… Tất cả kỉ niệm về quê nhà sống dậy, kết thành một nỗi nhớ mênh mông, sâu nặng.

Về cách hiểu thứ hai:

Nếu ta coi đại từ phiếm chỉ ai trong hai câu cuối của bài ca dao là người bạn tình của chàng trai thì nỗi nhở quê nhà gắn liền với nỗi nhớ người yêu. Cả hai nỗi nhớ đều chân thực, thiết tha. Đó là nội dung mà bài ca dao muốn bày tỏ.

Và nếu coi bài thơ là lời tâm sự trước lúc đi xa của chàng trai với cô gái thì có một điểm đặc biệt đáng chú ý nữa là chàng trai chưa đi xa mà đã nhớ. Dường như cô gái cũng thiết tha muốn biết khi xa quê, chàng trai sẽ nhớ những gì và nhớ những ai? Bốn câu ca dao với năm từ nhớ liên tiếp khiến cho chàng trai vừa giãi bày được lòng mình, vừa đáp ứng nhu cầu của lòng bạn.

Anh đi anh nhớ quê nhà

Ở câu thứ nhất, nỗi nhớ còn chung chung chưa cụ thể, nhưng cô gái cũng đã yên tâm và chứa chan hi vọng vì chàng trai xưng Anh rất ngọt ngào, thân thiết. Vả lại khi đi xa, chắc chắn chàng trai sẽ rất nhớ quê nhà, vì ở đó có cô gái mà anh thầm yêu trộm nhớ.

Đến câu thứ hai: Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương thì chàng trai đã cụ thể hóa nỗi nhớ quê nhà một cách rất tự nhiên. Canh rau muống, cà dầm tương là những món ăn quen thuộc, mấy ai xa quê mà không thèm, không nhớ? Nhưng nhớ quê nhà không lẽ chỉ nhớ có thế thôi ư? Cô gái dõi theo chàng trai rồi hồi hộp lắng nghe và chờ đợi.

Sang câu thứ ba: Nhớ ai dãi nắng dầm sương, thì cô gái không thể không liên tưởng đến mình, nhưng chưa thể khẳng định chắc chắn, vì ở quê nhà có bao người dãi nắng dầm sương, chứ đâu phải riêng cô?

Cách nói của chàng trai như vậy là vừa kín, vừa hở. Chàng trai dường như vừa thăm dò phản ứng của đối tượng, vừa kìm nén những cảm xúc chất chứa trong lòng mình. Chi đến khi cảm thấy cô gái đã thuận tình, thuận ý, chàng trai mới dám thổ lộ một cách ý nhị và tình tứ:

Nhở ai tát nước bên đường hôm nao.

Chàng trai bày tỏ tình yêu với người bạn gái. Đôi trai gái đã để ý đến nhau từ lâu nhưng chưa một lần thổ lộ. Tình yêu của họ đang ở thuở ban đầu ngượng ngùng khó nói. Giờ đây khi sắp xa quê, chàng trai mới mạnh dạn gặp cô gái để giãi bày tâm sự. Cách diễn đạt nỗi nhớ từ xa tới gần, từ chung đến riêng: Anh đi anh nhớ quê nhà, Nhở canh rau muống nhớ cà dầm tương; từ phiếm chi đến xác định: Nhở ai dãi nắng dầm sương, Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao. Đến đây thì cả ý lẫn tình đều rõ. Ai kia chính là người thôn nữ siêng năng, thuần hậu, góp phần cùng bao người làm nên cuộc sống thanh bình của chốn quê nhà. Nếu anh xa quê, thì người mà anh nhớ nhất sẽ là em – bởi em là hóa thân của quê hương yêu dấu.

Tuy cuộc trò chuyện nhằm bày tỏ tình yêu nhưng chàng trai đã tránh không đụng chạm đến một từ yêu, thương nào mà tất cả những cảm xúc yêu thương đều dồn nén vào một từ Nhớ. Từ Nhớ được nhắc đi nhắc lại đến năm lần, mỗi lần một cung bậc, một nội dung khác nhau và càng về sau càng cụ thể hơn da diết hơn.

Trong ca dao, nhất là ca dao tỏ tình, việc mượn cái này để nói cái kia mượn nhớ nói yêu, mượn giận nói thương đã trở thành quen thuộc. Mỗi cách hiểu như đã trình bày và phân tích ở trên đều có chỗ hợp lí và cái hay riêng của nỏ.

Bài Anh đi anh nhớ quê nhả là bài ca về tình yêu quê hương, xứ sở. Yêu quê hương là tình cảm thiêng liêng của mỗi con người: Quê hương nếu ai không nhớ, Sẽ không lởn nổi thành người (Đỗ Trung Quân). Mỗi người chúng ta đều có một quê hương, nhưng trong thời đại mới, ý nghĩa của hai tiếng quê hương đã được mở rộng hơn nhiều: trên khắp mọi miền đất nước, ở đâu có cuộc sống nghĩa tình, ở đó là quê hương. Cho nên bài ca dao trên muôn đời vẫn là cung đàn dịu ngọt của mọi tấm lòng thiết tha gắn bó với quê hương, xứ sở.

Phân tích bài thơ anh đi anh nhớ quê nhà – Bài làm 4

Trong kho tàng ca dao tục ngữ của ông cha ta lại có rất nhiều những bài thơ hay diễn tả nhiều cung bậc về tình cảm cho con người. Và một trong những bài thơ đó không thể không kể đến bài thơ:

Anh đi anh nhớ quê nhà,

Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương.

Nhớ ai dãi nắng dầm sương,

Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao

Xét về bài ca dao này, đã lại cũng rất nhiều người cho rằng nó là lời tỏ tình với cô thôn nữ của chàng trai làng sắp đi xa. Thêm một cách hiểu thứ hai không thể bỏ qua đó chính là việc chàng trai đã đi xa lâu ngày, anh nhớ quê, nhớ người con gái làng anh mà anh từng thầm yêu trộm nhớ người con trai kia.

Anh đi anh nhớ quê nhà,

Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương.

Nhớ ai dãi nắng dầm sương,

Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao

Hai câu đầu nói lên nỗi nhớ quê hương không nguôi của người đi xa quê như đã bộ lộ:

Anh đi anh nhớ quê nhà,

Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương.

Thế rồi ta như có thể nhận thấy được anh như cũng đã đi trong văn cảnh, nghĩa là đã đi xa, đã lâu ngày. Ngay lúc này đây thì anh đi làm thợ, đi lính thú, đi tha hương cầu thực… Và khi mà ở chính nơi đất khách quê người, năm tháng đã trôi qua, anh mới có nỗi nhớ ấy như cứ cuộn trào đó chính là những nỗi nhớ quê nhà, nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương. Ta như cũng đã thấy được ba chữ nhớ diễn tả nỗi nhớ triền miên, day dứt, khôn nguôi. Nhớ quê nhà là nhớ ông bà, mẹ cha, anh chị em biết bao nhiêu. Và ta như cũng đã biết được rằng, đây chính là nhớ mái rạ, hàng cau, mảnh vườn, chiếc áo, luỹ tre; là nhớ đồng lúa xanh, cánh cò như có màu trắng, con diều biếc… có cả những nỗi nhớ bạn bè tuổi thơ. Qủa thực với bốn tiếng “anh nhớ quê nhà” dường như cũng thật hàm súc, gợi lên bao nỗi nhớ đầy vơi. Đúng là câu nhà thơ Chế Lan Viên đã từng nói:

Khi ta đi đất đã hoá tâm hồn

Thế rồi ta như thấy được câu thứ hai nói lên hai nỗi nhớ rất cụ thể. Và đó là anh đi xa, anh nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương. Đó là hương vị đậm đà của quê nhà thân yêu. Khi đi xa những món ăn quen thuộc tuy giản đơn như cũng đã thành nỗi cắt cứa đói với người đi xa. Cho đến hai câu 3, 4, nỗi nhớ của anh đã hướng sang một đối tượng mới. Ta dường như cũng đã thất được chúng ta như cũng đã thật nhớ cảnh, nhớ quê, nhớ hương vị quê nhà, anh nhớ đến người:

Nhớ ai dãi nắng dầm sương,

Nhớ ai tát nước bèn đường hôm nao.

Nỗi nhớ như càn cuồn cuộn và trào dâng hơn biết bao nhiêu. Ta như thấy được chính điệp ngữ nhớ ai diễn tả nỗi nhớ nhiều man mác, bâng khuâng. Và quả thực chính nỗi nhớ mà anh hướng tới cuối cùng đó chính là nỗi nhớ “Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao”. “Ai” được hiểu trong câu thơ này là cô thôn nữ hay lam hay làm, mà cũng lại thật là duyên dáng mà anh đã thầm yêu trộm nhớ. Câu ca dao nói “hôm nao” là hôm nào, là đêm trăng? Chắc đó có lẽ chính là những cảnh lao động của em mà anh nhớ là tát nước. Nơi tát nước cũng là nơi hò hẹn, đó là bên đàng. Đây cũng được coi như là một kỉ niệm mà nghìn năm chưa dễ mấy ai quên. Kỉ niệm ấy đã hơn một lần được nói đến:

Hỡi cô tát nước bên đàng

Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi?

Chỉ với bốn câu thơ ngắn gọn mà như cũng đã diễn tả một tình cảm như thật bâng khuâng và bồi hồi biết bao nhiêu. Và chính điệp từ ‘nhớ ai” như cũng đã là một thủ pháp độc đáo khiến cho cả bài ca dao như một nỗi nhớ quê hương tràn trề như cứ lan ra mãi không nguôi.

Phân tích bài thơ anh đi anh nhớ quê nhà – Bài làm 5

Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, ca dao dân ca là một phần không thể thiếu của người dân lao động. Nó thể hiện những tình cảm thiêng liêng, tâm tư tình cảm của người dân lao động trong thời phong kiến.

Bài ca dao “Anh đi anh nhớ quê nhà” thể hiện tình cảm của người con trai khi đi xa nhưng trong lòng luôn nhớ về người thương về quê hương yêu dấu của mình bằng cả tấm lòng. Người con trai cảm thấy nhớ về người phụ nữ của mình bằng cả trái tim yêu thương, nhớ tới món ăn giản dị, mộc mạc với tấm lòng yêu thương tha thiết.

Nó thể hiện cho tình cảm yêu thương, tình nghĩa vợ chồng mặn nồng, giản dị nhưng ấm áp:

Anh đi anh nhớ quê nhà,

Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương.

Nhớ ai dãi nắng dầm sương,

Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao

Bài ca dao có nhiều ý kiến khác nhau bởi có người cho rằng đây là một lời tỏ tình của một chàng trai đi xa quê hương và nó lên tình cảm của mình với người con gái mình đã thầm thương trộm nhớ. Nhưng cũng có nhiều ý kiến cho rằng đây là một bài thơ của người chồng khi đi xa nhớ về người vợ thân thương của mình.

Trong hai câu đầu của bài ca dao thể hiện tình cảm của người đàn ông xa quê dành tình cảm thắm thiết, mặn nồng của mình dành cho quê hương. Một quê hương sinh ra và lớn lên của người con trai, nơi chôn rau cắt rốn, nơi gắn bó những kỷ niệm tuổi thơ, nơi có những điều vui buồn của người đàn ông.

Anh đi anh nhớ quê nhà,

Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương.

Người con trai đi xa trong tâm trạng nhớ quê hương của mình. Anh ta liền nhớ tới những món ăn vô cùng giản dị mộc mạc thể hiện bản sắc quê hương của mình. Những người dân ở vùng nông thôn miền Bắc ai cũng biết tới món rau muống, tương cà, đây là món ăn vô cùng quen thuộc thể hiện sự giản dị của những người lao động.

Một món ăn giản dị bình dân nhưng có sự chân thành, dù nghèo khó nhưng thể hiện tình cảm ấm áp còn ngon hơn cả cao lương mỹ vị, nó khiến cho người con trai khi đi xa không thể nào quên được sự giản dị thân thương đó.

Chính món ăn mộc mạc chính là kỷ niệm ngọt ngào thân thương nhất nó đã trở thành hồi ức vô cùng ngọt ngào ăn sâu vào tiềm thức của người con trai. Dù ở đâu, đi đâu thì những món ăn giản dị của quê hương cũng không bao giờ phai mờ trong lòng người con trai.

Người con trai chỉ nhớ những điều vô cùng giản dị, mộc mạc, gần gũi với tuổi thơ của người đàn ông, thể hiện một tâm hồn giản dị, mộc mạc của người đàn ông, không tham vinh hoa phú quý mà chỉ nhớ những kỷ niệm thể hiện sự gắn bó ấm áp giữa tình cảm gia đình mộc mạc.

Thể hiện tình cảm của người đàn ông thủy chung son sắc, không một dạ hai lòng không phải người tham phú phụ bần, mà luôn nhớ những gì giản dị, mộc mạc, thể hiện sự sâu sắc trong tình cảm của người con trai dành cho cô gái của mình.

Trong hai câu ca dao tiếp theo người con trai đã chuyển hướng nỗi nhớ nhung của mình từ việc nhớ quê hương sang nhớ người con gái của mình thương yêu. Hình ảnh cô con gái hiện ra vô cùng giản dị mộc mạc, vô cùng gợi cảm, thể hiện tình cảm sâu sắc của người đàn ông.

Nhớ ai dãi nắng dầm sương,

Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao.

Trong hai câu ca dao này điệp từ “Nhớ ai” được người xưa sử dụng nhằm nhấn mạnh nỗi nhớ trong lòng của người con trai xa xứ, luôn nhớ về quê hương và người con gái của mình. Nó chính là tấm lòng, sự chân thành của người con trai dành cho người phụ nữ của đời mình, người mà anh đã trao trọn cái trái tim.

Hình ảnh người con gái nơi quê nhà sớm khuya tần tảo, mưa nắng, quanh năm lam lũ bán mặt cho trời bán lưng cho đất thể hiện tình cảm người con trai nhớ tới người con gái của mình không phải một tiểu thư lá ngọc cành vàng hay một cô gái có vẻ đẹp trong trắng tinh khiết như ngọc nữ, mà là một cô gái tần tảo mưa nắng.

Sự vất vả lam lũ của người con gái lại là điều khiến người con trai vô cùng day dứt, nhớ da diết không thể nào quên dù có ở nơi đâu đi chăng nữa thì hình ảnh cô gái vẫn chiếm trọn trái tim người con trai.

Điều này cho thấy người con trai là người vô cùng thủy chung trước sau như một, tình yêu người con trai dành cho người phụ nữ của mình là sự chân thành, mộc mạc không hề nhìn theo những điều hào nhoáng ngoại, mang vẻ bên ngoài.

Anh chỉ yêu tâm hồn của cô gái, nhớ những cảnh cô gái làm việc, lao động miệt mài hình ảnh làm cho chàng trai da diết nhớ, vô cùng xúc động không thể nào quên được dù có đi đâu ở đâu.

Bài ca dao thể hiện nỗi nhớ của người con trai khi phải rời xa quê hương của mình xa những người yêu thương nhất của cuộc đời mình, xa người con gái gắn bó thủy chung với anh.

Bài ca dao thể hiện một giọng thơ bồi hồi xao xuyến thể hiện nhớ nhung, của người con trai khi xa quê hương và ngồi nhớ lại quê hương, nhớ lại người con gái đang chờ đợi minh nơi quê nha bằng tình cảm thân thương, mộc mạc nhất. Bài ca dao khiến cho người đọc cảm thấy bồi hồi, bởi tình cảm chân thành của người đàn ông dành cho cô gái của mình.

Cảm ơn các bạn các bạn vừa đọc xong top những bài làm văn Phân tích bài thơ anh đi anh nhớ quê nhà hay nhất. Chúc các viết cho mình một bài văn Phân tích bài thơ anh đi anh nhớ quê nhà thật hay và đạt được kết quả cao.

Từ khóa tìm kiếm:

phân tích anh đi anh nhớ quê nhad