Top 19 # Bài Thơ Hay Phật Dạy / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Anhngucongdong.com

9. Bài Kệ Dạy Người Niệm Phật, Phát Nguyện / 2023

Font chữ:

Vì sao vậy? Tuy nói là trì giới, niệm Phật mà chưa từng phát tâm nguyện sanh về Tịnh độ. Như vậy đều là tự che lấp bản tâm qua ngày, bỏ mất điều lợi ích.

Cho nên, nói chung thì người niệm Phật trước hết phải phát tâm muốn thoát sanh tử, vãng sanh về Tịnh độ, nên lấy đại nguyện làm chủ ý của mình. Thường nên niệm Phật, sớm chiều chuyên tâm lễ bái đức Di-đà, không một ngày nào bỏ sót. Mỗi ngày lại càng trở nên gần gũi hơn, trong tâm ngoài miệng đều tương ưng với Phật. Như vậy chẳng còn xa Phật, miệng niệm Phật, tâm tưởng đến Phật, mong được thấy Phật, phát nguyện sâu nặng, lòng tin chắc không nghi.

Qua nhiều năm công phu thuần thục, Tam-muội tự nhiên thành tựu. Khi mạng chung được đức Di-đà tiếp dẫn, cảnh Tịnh độ hiện ra trước mắt.

Lại nguyện trong đời hiện tại được gặp bậc thiện tri thức, không gặp những thầy tà kiến. Chẳng khởi lòng ngờ, chẳng sanh biếng nhác. Như niệm Phật, tin sâu, phát nguyện đều được như vậy, đó là được đầy đủ cả tín, hạnh và nguyện.

Khi lâm chung được thấy Phật, đó chẳng phải từ ngoài mà đến, đều chỉ là do tâm khởi hiện. Cũng như hạt giống nằm trong lòng đất, chờ gặp mùa xuân thì nảy mầm, đâu phải từ bên ngoài mà đến, vốn là sẵn có trong lòng đất mọc lên.

Nay người tu hành cũng lấy việc niệm Phật, đức tin và sự phát nguyện mà gieo vào đất tâm là thức thứ tám, đến khi lâm chung phát hiện ra thành Tịnh độ, Di-đà. Chẳng phải từ bên ngoài đến, đều là từ trong tâm hiện ra.

Nên có kệ rằng:

Muôn pháp từ tâm sanh. Lại cũng tùy tâm diệt. Đức Phật Đại sa-môn, Thường thuyết dạy như vậy. Trì giới không tín, nguyện, Không thể sanh Tịnh độ. Hưởng phước cõi trời người, Hết phước lại tái sanh, Luân hồi khó thoát ra.   Xem kinh thiếu trí huệ, Chẳng hiểu nghĩa thâm sâu. Đời sau dù thông minh, Khó thoát khỏi tâm loạn.   Chẳng bằng chuyên niệm Phật, Dứt sạch hết lợi danh. Đứng ngồi không lìa niệm, Mới thật A-di-đà. Dùng sức nguyện và giới, Hồi hướng sanh Cực Lạc. Hành trì đúng như vậy. Muôn người đều thành tựu.   Thích-ca dạy niệm Phật, Di-đà tự tiếp dẫn. Chư Phật đều giúp sức, Chư thiên cùng hộ trì.   Thấy người tu niệm Phật, Biết rằng Phật chẳng xa. Rồi sẽ ngồi đạo tràng, Thuyết giảng pháp Vô thượng, Độ khắp vô số chúng.   Như có cô gái nghèo, Mang thai vua Chuyển luân. Chư thiên thường yêu giúp, Nhưng tự cô chẳng biết, Đang mang thai quý tử.   Người niệm Phật cũng vậy, Tự họ không biết được. Thường tưởng Phật, niệm Phật Không lâu sẽ thành Phật.   Được chư Phật hộ trì, Mà tự mình chẳng biết, Sẽ được sanh Tịnh độ. Lại mong cầu đời sau, Được sanh trong cõi người! Lại như người nghèo khó, Đất nhà sẵn của báu. Có thần kho gìn giữ, Không để mất vật gì. Mà tự mình chẳng biết. Trong nhà có kho báu. Hằng ngày mãi làm khách, Tảo tần lo ăn mặc!   Người niệm Phật cũng vậy, Tự mình không biết được, Rằng người chuyên niệm Phật, Tự đủ kho Như Lai. Vì ngỡ mình không phần, Nên muốn sanh cõi người!   Lại như người có bệnh, Tự có phương thuốc hay, Chẳng biết dùng thuốc ấy, Nên không trị được bệnh. Hằng ngày chịu đau đớn, Lăn lộn, khổ vô cùng! Người niệm Phật cũng vậy, Tự mình không biết được, Rằng chuyên tâm niệm Phật. Trị dứt được tham sân. Là vua trị các bệnh, Là kho báu lớn lao, Làm lợi khắp mọi người; Là đấng Đại pháp vương, Che chở khắp chúng sanh. Vì ngỡ mình phàm phu, Chẳng được sanh Tịnh độ. Nguyện ăn chay, giữ giới, Mong sao lại làm người. Tiếp tục tu hành nữa, Mới được về cõi ấy. Biết bao người tu hành, Vẫn thường nghĩ như thế. Chẳng xứng nguyện Di-đà, Chẳng hợp kinh Tịnh độ!   Tà kiến che phủ tâm, Rốt cuộc khó giải thoát. Trở ngại chẳng bên ngoài, Đều tự trong tâm mình. Đời này không vãng sanh, Trăm đời cũng chẳng được! Khuyên những người tu hành, Phải tin lời Phật dạy. Lời Phật luôn chân thật, Nào dối gạt ai đâu?   Chỉ tự mình tinh cần, Một lòng cầu Tịnh độ. Như thổi lửa, nhờ gió, Chẳng phải dùng sức nhiều. May được tâm niệm Phật, Phải nguyện thoát luân hồi.   Gặp của báu, không nhận! Trước bàn ăn, chịu đói! Lạ thay bậc trượng phu! Chẳng hiểu ý chân thật.   Nay có đôi lời khuyên, Nghe qua hãy rộng truyền, Để người người đều biết, Đều làm sứ Như Lai. Vậy mới là con Phật, Vậy là báo Phật ân. Nguyện mọi người làm đúng, Cùng sanh về cõi Phật!  

Sách Di-đà tiết yếu dạy rằng: “Điều đáng lo nhất của người niệm Phật là chẳng khéo tương ứng.”Vì sao vậy? Tuy nói là trì giới, niệm Phật mà chưa từng phát tâm nguyện sanh về Tịnh độ. Như vậy đều là tự che lấp bản tâm qua ngày, bỏ mất điều lợi ích.Cho nên, nói chung thì người niệm Phật trước hết phải phát tâm muốn thoát sanh tử, vãng sanh về Tịnh độ, nên lấy đại nguyện làm chủ ý của mình. Thường nên niệm Phật, sớm chiều chuyên tâm lễ bái đức Di-đà, không một ngày nào bỏ sót. Mỗi ngày lại càng trở nên gần gũi hơn, trong tâm ngoài miệng đều tương ưng với Phật. Như vậy chẳng còn xa Phật, miệng niệm Phật, tâm tưởng đến Phật, mong được thấy Phật, phát nguyện sâu nặng, lòng tin chắc không chúng tôi nhiều năm công phu thuần thục, Tam-muội tự nhiên thành tựu. Khi mạng chung được đức Di-đà tiếp dẫn, cảnh Tịnh độ hiện ra trước mắt.Lại nguyện trong đời hiện tại được gặp bậc thiện tri thức, không gặp những thầy tà kiến. Chẳng khởi lòng ngờ, chẳng sanh biếng nhác. Như niệm Phật, tin sâu, phát nguyện đều được như vậy, đó là được đầy đủ cả tín, hạnh và nguyện.Khi lâm chung được thấy Phật, đó chẳng phải từ ngoài mà đến, đều chỉ là do tâm khởi hiện. Cũng như hạt giống nằm trong lòng đất, chờ gặp mùa xuân thì nảy mầm, đâu phải từ bên ngoài mà đến, vốn là sẵn có trong lòng đất mọc lên.Nay người tu hành cũng lấy việc niệm Phật, đức tin và sự phát nguyện mà gieo vào đất tâm là thức thứ tám, đến khi lâm chung phát hiện ra thành Tịnh độ, Di-đà. Chẳng phải từ bên ngoài đến, đều là từ trong tâm hiện ra.Nên có kệ rằng:Muôn pháp từ tâm sanh.Lại cũng tùy tâm diệt.Đức Phật Đại sa-môn,Thường thuyết dạy như vậy.Trì giới không tín, nguyện,Không thể sanh Tịnh độ.Hưởng phước cõi trời người,Hết phước lại tái sanh,Luân hồi khó thoát chúng tôi kinh thiếu trí huệ,Chẳng hiểu nghĩa thâm sâu.Đời sau dù thông minh,Khó thoát khỏi tâm loạn.Chẳng bằng chuyên niệm Phật,Dứt sạch hết lợi danh.Đứng ngồi không lìa niệm,Mới thật A-di-đà.Dùng sức nguyện và giới,Hồi hướng sanh Cực Lạc.Hành trì đúng như vậy.Muôn người đều thành tựu.Thích-ca dạy niệm Phật,Di-đà tự tiếp dẫn.Chư Phật đều giúp sức,Chư thiên cùng hộ trì.Thấy người tu niệm Phật,Biết rằng Phật chẳng xa.Rồi sẽ ngồi đạo tràng,Thuyết giảng pháp Vô thượng,Độ khắp vô số chúng.Như có cô gái nghèo,Mang thai vua Chuyển luân.Chư thiên thường yêu giúp,Nhưng tự cô chẳng biết,Đang mang thai quý tử.Người niệm Phật cũng vậy,Tự họ không biết được.Thường tưởng Phật, niệm PhậtKhông lâu sẽ thành Phật.Được chư Phật hộ trì,Mà tự mình chẳng biết,Sẽ được sanh Tịnh độ.Lại mong cầu đời sau,Được sanh trong cõi người!Lại như người nghèo khó,Đất nhà sẵn của báu.Có thần kho gìn giữ,Không để mất vật gì.Mà tự mình chẳng biết.Trong nhà có kho báu.Hằng ngày mãi làm khách,Tảo tần lo ăn mặc!Người niệm Phật cũng vậy,Tự mình không biết được,Rằng người chuyên niệm Phật,Tự đủ kho Như Lai.Vì ngỡ mình không phần,Nên muốn sanh cõi người!Lại như người có bệnh,Tự có phương thuốc hay,Chẳng biết dùng thuốc ấy,Nên không trị được bệnh.Hằng ngày chịu đau đớn,Lăn lộn, khổ vô cùng!Người niệm Phật cũng vậy,Tự mình không biết được,Rằng chuyên tâm niệm Phật.Trị dứt được tham sân.Là vua trị các bệnh,Là kho báu lớn lao,Làm lợi khắp mọi người;Là đấng Đại pháp vương,Che chở khắp chúng sanh.Vì ngỡ mình phàm phu,Chẳng được sanh Tịnh độ.Nguyện ăn chay, giữ giới,Mong sao lại làm người.Tiếp tục tu hành nữa,Mới được về cõi ấy.Biết bao người tu hành,Vẫn thường nghĩ như thế.Chẳng xứng nguyện Di-đà,Chẳng hợp kinh Tịnh độ!Tà kiến che phủ tâm,Rốt cuộc khó giải thoát.Trở ngại chẳng bên ngoài,Đều tự trong tâm mình.Đời này không vãng sanh,Trăm đời cũng chẳng được!Khuyên những người tu hành,Phải tin lời Phật dạy.Lời Phật luôn chân thật,Nào dối gạt ai đâu?Chỉ tự mình tinh cần,Một lòng cầu Tịnh độ.Như thổi lửa, nhờ gió,Chẳng phải dùng sức nhiều.May được tâm niệm Phật,Phải nguyện thoát luân hồi.Gặp của báu, không nhận!Trước bàn ăn, chịu đói!Lạ thay bậc trượng phu!Chẳng hiểu ý chân thật.Nay có đôi lời khuyên,Nghe qua hãy rộng truyền,Để người người đều biết,Đều làm sứ Như Lai.Vậy mới là con Phật,Vậy là báo Phật ân.Nguyện mọi người làm đúng,Cùng sanh về cõi Phật!

Những Bài Thơ Tự Học Làm Người, Lời Phật Dạy (Lục Bát) / 2023

VÔ TƯ

Tác giả: Ngạo Thiên

Đời người sống được nhiêu năm

Thật tâm mà sống, chẳng phiền đến ai.

Đời người như chuỗi phim dài

Đâu cần phải diễn, đâu cần nhập vai.

Đời người lắm chuyện bi hài

Người vui kẻ khóc, chuyện hài thế gian.

Vui buồn rồi cũng chóng tàn

Buồn nhiều vui ít, vô vàng khổ đau.

Thật lòng ta sống cùng nhau

Kẻ cho người nhận, trao nhau tấm lòng.

Dù đời dòng chảy ngược dòng

Khổ đau vẫn sống, mĩm cười vô tư.

MIỆNG ĐỜI

Tác giả: Ngạo Thiên

Miệng đời nào nuôi ta lớn

Thói đời bạc bẽo, răn dạy ta khôn.

Người đời thích nói sướng mồm

Miệng tạo thêm nghiệp, chẳng phiền để tâm.

Không nghe không thấy, lỗi lầm thứ tha.

Nhìn hình đoán chữ, mới là hanh thông.

An nhiên tự tại, cảm thông cho đời.

Đừng vội phán xét, cuộc đời người ta.

Nghiệp từ cửa miệng, do ta tạo thành.

Hoa thơm hương ngát vây quanh

Lựa lời mà nói, cho xanh cõi lòng.

PHƯỚC THIỆN

Tác giả: Ngạo Thiên

Đời người ngắn ngũi không dài

Sống sao có ích, đêm ngày không lo.

Một vòng lẩn quẫn, khổ cho kiếp người.

Tham lam keo kiệt sinh thời

Làm sao đến được, cõi trời mai sau.

Đam mê danh lợi sang giàu

Tạo thêm duyên nghiệp, dấy vào tấm thân.

Mai này nhắm mắt lìa trần

Hồn đến địa ngục, mắt dần sáng ra.

Nhận ra đã muộn, án tra ngục hình.

Làm thiện được phước theo mình

Kiếp sau sẽ được, tái sinh sang giàu.

Pháp quang soi chiếu, thân ta an lành.

Nhân lành quả ngọt đầu cành

Làm thiện được phước, trời xanh thương tình.

AN LẠC

Tác giả: Ngạo Thiên

Yêu thương giúp đỡ mọi người

Lương tâm thánh thiện, miệng cười dễ thương.

Hoạn tai hoạn kiếp tránh đường

Tự thân an lạc, tai ương xa rời.

Sinh thời làm thiện hết đời

Tạo nhiều công đức, phật trời thương cho.

Mai này thân xác thành tro

Hồn về cực lạc, chẳng lo muộn phiền.

Thả hồn dạo bước cõi tiên

Đâu còn chi nữa, ưu phiền thế gian.

ĐỪNG NÊN

Tác giả: Ngạo Thiên

Đừng nên thấy xấu chê bai

Cũng đừng ganh tỵ, người tài hơn ta.

Cũng đừng tranh luận, kẻ say men nồng.

Đừng nên nói những lời ngông

Cũng đừng chữi mắng, cho lòng nhẹ vơi.

Đừng nên oán trách đất trời

Cũng đừng oán hận, cho đời mất vui.

Cũng đừng nhục chí, chôn vùi tấm thân.

Cũng đừng hám lợi, xa dần tình thương.

Đừng nên gần kẻ bất lương

Cũng đừng tư lợi, lầm đường quỷ ma.

Cũng đừng nóng giận, mà xa tiếng cười.

Đừng nên trốn việc biếng lười

Cũng đừng ham ngủ, cho người u mê.

Đừng nên thốt tiếng cười chê

Cũng đừng lừa dối, mà thề hứa nhau.

Đừng nên nói những lời đau

Cũng đừng ganh ghét, người giàu hơn ta.

Đừng nên chữi mẹ mắng cha

Cũng đừng chứng tỏ, là ta hơn người.

Đừng nên học tính trêu ngươi

Cũng đừng giàu có, mà cười người ta.

Đừng nên cố chấp ngang tàn

Cũng đừng sĩ diện, ăn sang hơn người.

BÀI THƠ: THƯƠNG – GHÉT Tác giả: Ngạo Thiên

Thương ai thương cả con đường

Ghét ai ghét cả, đời thường quanh ta

Cuộc đời thương ghét đâu xa

Luôn luôn ẩn hiện, bên ta mỗi ngày

Bận lòng chi những đám mây

Hết mưa lại nắng, như ngày thay đêm

Mặc người nhân thế, bên thềm ghét thương.

Bận lòng chi những chuyện ghét thương

Ai thương ai ghét ngẫm cũng thường

Ta sống vô tư cười hạnh phúc

Hờn ghét làm gì để vấn vương.

Cuộc đời bạc bẽo lắm ai ơi

Oán trách nhau chi thế sự đời

Nhân tâm lẽ sống ta cần có

Cho đời phai nhạt giọt sầu rơi.

Đời nghèo nhân thế miệng rẻ khinh

Đời giàu nhân thế lại ghét mình

Cuộc sống ở đời xưa nay vậy

Phiền não làm gì để kém xinh.

Tuyển Chọn Những Câu Thơ Hay Về Phật Giáo / 2023

Danh tiếng, tiền tài, tình yêu, vụ lợi

Dệt nên thiên thu hoài vọng cuộc đời

Nhưng cũng làm ta đau đớn tả tơi

Chua sót ,đắng cay , đoạ đày ,khổ luỵ

Nhất tâm niệm Phật tâm thanh tịnh

Nhất tâm niệm Phật nhất tâm thinh

Một câu niệm Phật nghiệp sạch trong

Thần thức nhẹ nhàn về cõi tịnh

Một câu niệm Phật không phiền não

Xoá tan tăm tối của ba đường

Hết lòng niệm Phật, hằng niệm Phật

Lòng an phước đến chẳng mong cầu

Trường hàng, trùng tụng, kinh cô khởi

Thí dụ, nhân duyên, giữ tự thuyết

Bổn sanh, bổn sự, vị tằng hữu

Phương quản, luận nghị, cập ký sự

Có khi nhẫn để yêu thương

Có khi nhẫn để tìm đường lo toan

Co khi nhẫn để vẹn toàn

Có khi nhẫn để tránh tàn sát nhau.

Ma ma, phật phật bởi do ta

Phật Phật, ma ma bởi chánh tà

Giác là phật, mê là ma đó vậy

Chơn tâm là phật, vọng là ma

Tha thứ cho nhau mọi lỗi lầm

Để tâm tình đạo nẩy mầm sinh

Mở vòng tay lớn và đạo pháp

Dìu dắt nhau tu suốt hành trình

Biết rằng nhân loại sống vì tiền

Có tiền nhân loại mới bình yên

Đồng tiền là phương tiện để sống

Nhưng chớ vì tiền hoá đảo điên .

Bạc ác chi mi rứa lắm tiền

Mi làm nhân loại hoá ra điên

Mi xô nhân nghĩa vào vực thẩm

Mi biến lòng người trắng hoá đen.

Đã bước chân vào cổng chùa rồi

Bao nhiêu toan tính hãy buông lơi

Để tâm thanh tịnh thân thơ thới

Nét mặt tươi vui nở nụ cười .

Hồn tu sĩ say sưa trong cõi tịnh

Màu thời gian trong màu áo cà sa

Quên bao ước mơ ảo tưởng của Ta Bà

Để tìm lại pháp sâu xa vi diệu

Em hãy quên đi một mối tình

Để anh tìm đạo cứu nhân sinh

Tình ta tuy đẹp mai đau khổ

Lưu luyến làm chi một chút tình

Người ta cưỡi ngựa mình cưỡi la

Tủi thân sao lại kém người ta

Quay đầu chợt thấy ông xe đẩy

Mới biết mình còn hơn người ta

Vô khảo đảo bất thành đại đạo

Không gặp nhiều phiền não phong ba

Cội bồ đề khó được trổ hoa

Bờ giác ngộ cách xa khó đến

Cuộc phù thế như bèo mây tan hợp

Kiếp nhân sinh là một kiếp tình trường

Sống gần nhau đâu nỡ cách xa phương

Nay ly biệt lòng sầu thương vạn kỷ

Ai lạc lõng như thuyền nan không bến

Ai lạc loài không chút tình thương

Ai cảm thấy sao mình lạc lõng thê lương

Mơ kiếp sống đợi mùi hương giải thoát

Thì đây

Mắt Thế Tôn đang nhìn xa muôn dặm

Lòng Thế Tôn như biển thẵm xanh màu

Tay hiền từ đốt đuốc giữa đêm thâu

Đưa chúng sanh đến bến bờ giải thoát

Những Vần Thơ Hay Về Ngày Đức Phật Đản Sinh / 2023

Chiều nay gió thổi qua hiên

Lá rơi rất nhẹ

Như nghiêng nỗi sầu

Con về úp mặt nỗi đau

Nghe hơi thở nặng

Nhuộm nâu sân chùa.

Mẹ ngồi đan sợi gió mưa

Đan thời gian ướt

Về chưa một người?

Đã bao năm tháng dần trôi

Mà con đường vẫn lặng hoài dấu chân.

Chiều nay nắng rớt quanh sân

Chuông chùa rơi giọt

Bần thần ngổn ngang

Con về úp mặt thời gian

Tháng Tư đã điểm bàng hoàng lệ rơi

Phố phường níu kéo con rồi

Quên đi người mẹ bồi hồi nhớ thương

Quét từng nỗi nhớ đêm sương

Bên chùa hiu quạnh mà thương cuộc đời

Có ai thấu hiểu cho người?

Có ai bỏ nửa đoạn đời tha phương?

Con về úp mặt gió sương

Úp vào tựa cửa lệ vương nhạt nhòa

Ngoài kia gió trách thờ ơ

Sao về quá muộn

Mẹ giờ biệt ly?

Ngày rằm tháng bốn vô vi

Con về trước mẹ mà quỳ lệ rơi

Trên cao Phật đản hoa trời

Dưới chân có kẻ lặng rơi nỗi niềm…

Nhà tôi nép dưới chân đê

Ao cá trước mặt, bờ tre sau nhà

Đêm trăng cau thả ngàn hoa

Trắng ngần vại nước tưởng là sao rơi

Mảnh sân ngửa mặt nhìn trời

Ngày mùa thóc lúa nằm phơi nắng hè

Hương ổi ngọt lịm gió se

Chào mào, sáo sậu bay về vườn xưa

Mái nhà bạc phếch nắng mưa

Ngó lên lỗ dột mây đưa xanh trời

Đông tràn trâu thở ra hơi

Gió lùa kẽ liếp vào chơi trong nhà

Tựa song trông nắng tháng Ba

Thắp lửa cây gạo đỏ hoa cổng làng

Tìm đâu mái rạ chín vàng?

Che tôi lớn giữa mơ màng lời ru…

Chạm đá thành chậu bông.

Chưng đăng trước thiền viện.

Cùng hoa đỏ vàng tím

Hướng về miền thinh không.

Hoa tựa đất phô sắc.

Chậu nương mây tỏ lòng.

Cả hai cùng tĩnh lặng.

Cả hai cùng dung thông.

Chậu không chờ người trồng

Cội phúc cho ngàn năm

Cõi đi về lồng lộng.

Ai người gieo chút tâm.

Chậu không người hằng chăm.

Nở hoa không quanh năm

Hoa dâng Tam thế Phật.

Hương lừng người thiện tâm.

Cảm niệm ngày Phật Đản sanh

Con kính lạy đấng cha lành Từ Phụ

Gieo nhân từ rưới khắp cả trời xanh

Chốn u minh Ưu Đàm kia chớm nở

Bảy bước chân rực rỡ khắp đất trời

Bậc Đại Giác từ đây đã thị hiện

Đem phép mầu cứu khổ độ quần sanh

Phá si mê ngục tối đã hành hình

Thuyền Bát Nhã vươn cao buồm trí tuệ

Rồi từ đó trải qua bao thế hệ

kiếp phù sinh trôi nổi biết bao lần

Nương thuyền từ giữa gió mát trăng thanh

Bờ giác ngộ nay cúi đầu gặp gỡ

Trước Phật đài cúi nguyền xin Phật Tổ

duỗi cánh tay xoa dịu tấm lòng con

Phật đản về trong lòng con mừng rỡ

Đem an bình phúc lợi đến trần gian

Chùa làng soi bóng hồ sen

Tháng Ba đom đóm rước đèn hoa đăng

Rủ nhau đi cấy sáng trăng

Thoảng mơ tiếng mõ đêm rằm nhặt khoan…

Giọt chuông thánh thót tam quan

Nhành mai gọi chú bướm vàng vờn hoa

Sân chùa tiểu quét lá đa

Khói nhang trầm mặc, la đà câu kinh…

Sương vương hồng đóa môi xinh

Gót tiên đội nắng bình minh lên chùa

Thềm nào rụng quả táo chua?

Thị Màu rình rập bỏ bùa áo nâu…

Về làng hồn tựa vào đâu?

Mái chùa cong vút xanh màu rêu phong

Lại đi cấy giữa sáng trăng

Lại nghe tiếng mõ đêm rằm… nhặt… khoan…

Để dành trong góc thời gian

Một nơi chốn của bao tàn lá trưa

Con nằm trong võng đong đưa

ầu ơ mẹ kể chuyện xưa ruộng vườn

để dành trong những ví von

lời ca dao giấu nỗi buồn mẹ quê

ầu ơ…hết giặc cha về

bóng ai trên vách lá kia thay chồng!

để dành tóc trắng như bông

những chiều sương gió bềnh bồng dáng xưa

mẹ già lẩn quẩn, bâng quơ

ngóng con mắt đã mịt mờ khói sương

để dành tôi một chén cơm

lúa ba trăng vẫn ngọt thơm thuở nào

vẫn cho tôi đói cồn cào

mỗi khi nhớ mẹ hát câu ru buồn

để dành em một giang sơn

trẻ măng như lúc mẹ còn tóc xanh

mẹ nào cũng mẹ của mình

lời ca dao vẫn để dành ru em…

Sớm nay trời ửng nắng hồng

Lời chim hót – tiếng ca trong ngọt ngào

Hải triều âm dậy dạt dào

Hỏi ra mới biết Phật vào cõi hương

Sớm nay nhân thế triều dương

Tin vui truyền khắp mười phương đất trời

Vinh quang hạnh phúc cõi người

Ca tì la vệ rạng ngời pháp thân

Rằng nghe Linh thoại ngàn năm

Ưu đàm hoa nở trăng rằm tỏa hương

Viên thành diệu sử một chương

Đản sinh Văn Phật ơi hương ơi trầm

Trời xanh hiện cát tường vân

Trần gian xuân sắc thanh tân diệu kỳ

Mười phương một niệm Tam quy

Chân như hiện bóng từ bi cát tường.

Khi trải lòng ( Kính tặng Thầy La Tòng nhân mùa Phật Đản!)

Khi trải lòng với gió

Gió mang hơi mát về

Khi trải lòng với cỏ

Cỏ biếc tràn chân đê…

Khi trải lòng với sông

Sông vỡ òa khao khát

Trải lòng với cánh đồng

Lúa vàng ươm dào dạt…

Khi trải lòng với đất

Đất dâng mùa ngọt thơm

Trải lòng cùng câu hát

Hồn chan đầy yêu thương…

Khi trải lòng với nắng

Hóa sắc màu muôn hoa

Khi trải lòng với biển

Biển dâng tình bao la…

Khi trải lòng chân thực

Người gần thêm con người

Khoảng trời xanh tha thiết

Mắt niềm tin mỉm cười…

Sầu treo trên đỉnh vô ngôn

Chạm triền hư ảo ngược dòng Tào Khê

Dấu hài còn lạc bến mê

Vọng lời kinh nguyện lối về ngút xa

Suối nguồn vô tận kinh hoa

Vượt tam thiên giới lời ca chân thường

Mộng treo đầu sóng triều vương

Xanh rêu dạ lạc mơ trường thiên thư

Sắc không đậu cõi phù hư

Phả tâm kinh chạm ngôn từ nhân gian

Như nhiên một hạt bụi ngàn

Trăm năm thoắt bóng thiều quang chạnh lòng.

Hai nghìn năm kinh sử truyền ghi

Một sáng tháng Tư đẹp diệu kỳ

Khắp cõi nhơn thiên bừng tỏ rạng

Đón mừng Phật đản, đấng Từ bi.

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni

Ra đời mở cửa huyền vi nhiệm mầu

Cứu muôn loài thoát khổ đau

Đến bờ an lạc dạt dào yêu thương.

Hôm ấy Tỳ Ni bỗng lạ thường

Vô ưu nở rộ ngạt ngào hương

Líu lo chim hót, hoa khoe sắc

Thiên nhạc ngân vang mọi nẻo đường.

Hân hoan nô nức muôn phương

Mừng bậc xuất thế phi thường giáng sinh

Ba ngàn thế giới chuyển mình

Ca Tỳ mở hội cung nghinh thân vàng.

Thắp nén hương lòng con kính dâng

Mừng ngày Phật đản, niệm hồng ân

Nguyện cùng muôn loại đồng khai ngộ

Thông điệp Từ bi chiếu rỡ ràng.

Lưu truyền khắp cõi nhơn gian

Đạo mầu tỏa ánh từ quang rạng ngời

Chúng sanh thoát cảnh lầm mê

Nương nhờ pháp lạc, lối về thong dong.

TP.HCM, mùa Phật đản PL.2553 – DL.2009

Đôi vai mẹ gánh đời con

Vượt qua suốt những chặng buồn tháng năm

Thân cò lặn lội gian nan

Cho con hạnh phúc an nhàn sống vui

Cuộc đời đâu phải cuộc chơi

Thế nên con vẫn chơi vơi u buồn

Biết rằng mẹ chẳng trách con

Lòng con lại thấy càng thương mẹ nhiều

Con lo sợ một ngày nào… Mẹ ơi!

Điều con sợ đã thật rồi

Nhạt nhòa nước mắt khóc người mẹ yêu.

Bỗng rộn ràng đầu ngõ

Tiếng ve xuyên nắng hè

Nao nao miền thương nhớ

Kéo xanh trời nghiêng che…

Ơi vườn quê, vườn quê

Biếc xanh dừa bóng mát

Tiếng ve có bao giờ

Gợn lòng người man mác?

Tuổi thơ về đâu đây

Trong tiếng ve hàng phượng

Trong con nước vơi đầy

Trong cánh cò thấp thoáng…

Tuổi thơ về đâu đây

Giữa mùa đồng trắng khói

Mát rượi mưa đầu mùa

Giữa trời cao vời vợi…

Tuổi thơ nào đi mãi

Chiều ngóng chim bay về

Tiếng ve ngân thủ thỉ

Tiếng lòng người xa quê…