Top 12 # Bài Thơ Mẫu Giáo Về Mẹ / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Chùm Thơ Về Bác Hồ Cho Trẻ Mẫu Giáo / 2023

Bốn mươi năm trước Bác “đi xa”

Cả nước đau thương mắt lệ nhoàNgoài Bắc mưa tuôn – trời vĩnh biệtTrong Nam gió nổi – đất chia xa.Năm châu bè bạn cùng đưa tiễnBốn biển đồng bào kính viếng hoaThương nhớ Bác Hồ – Dân, Đảng quyếtLàm theo di chúc, nước vinh hoà.

Làm theo di chúc nước vinh hoàTự do, độc lập giải sơn hàGiao lưu thế giới – trời xanh lạiHội nhập toàn cầu – đất nở hoa.Xoá đói, giảm nghèo Dân hạnh phúcDiệt tham, trừ nhũng Đảng tăng đàBốn mươi năm chẵn theo lời dặnDi chúc Bác Hồ – nước tiến xa.

Bài thơ nói về lúc Bác “đi xa” mãi mãi, không chỉ con dân trong nước đau buồn, mà “năm châu bạn bè cùng đưa tiễn”. Khi ra đi Bác có để lại di chúc và muốn mọi người “làm theo di chúc” để đất nước chúng ta ngày càng phát triển và không có những hoàn cảnh nghèo cơ cực nữa.

Nhà em treo ảnh Bác Hồ

Bên trên là một lá cờ đỏ tươiNgày ngày Bác mỉm miệng cườiBác nhìn chúng cháu vui chơi trong nhàNgoài sân có mấy con gàNgoài vườn có mấy quả na chín rồiEm nghe như Bác dạy lờiCháu ơi đừng có chơi bời đâu xaTrồng rau, quét bếp, đuổi gàThấy tàu bay Mỹ nhớ ra hầm ngồiBác lo bao việc trên đờiNgày ngày Bác vẫn mỉm cười với em…

Bài thơ này của tác giả Trần Đăng Khoa. Đọc bài thơ trên, chúng ta thấy hình tượng BácHồ đi vào thơ của cậu bé Trần Đăng Khoa một cách gần gũi và hết sức dung dị. Bởi vì Bác rất vĩ đại nhưng đối với thiếu nh iBác như một ông tiên, hiền từ, gần gũi, ấm áp.

I

Những trang sử xưa cho con yêu chân thậtNhân nghĩa của cha ôngNhững trang sử xưa cho con tự hào hết mứcHùng khí non sôngTrong những ngày đầu tưởng đời mình sẽ thiếu BácCon tìm về những điều đã gặpTrong trang sách xưaCon lại được có Bác! Bác Hồ.Từ Hùng Vương tính điDài lắm, nhiều khi con chưa đủ hiểuNhững điều cha ông gửi lại cho đời sauHôm nay bỗng vào gần với nhauNhững yêu thương, những đau khổ,Những mốc thời gian ghi vinh quangThành giản đơnCho hôm nay con gặp cảỞ ngay trong lòng mìnhCùng lúc nhìn vào thấy vầng trán Bác!

IIThật sự lớn rồi con biết lo toan nhiều việcCông việc của con như là biết nói;Hạt gạo thành rồi nói về một nắng hai sươngQuả ngọt quả ngon nói về mồ hôi, thời vụNhà máy lớn lên trong mùa gian khổRạo rực những tiếng tương laiĐường mới mở ra không nói về chiều dàiNói về đích của mình là tuyền tuyến…Con trở về những điều con hằng nghe xao xuyếnThấy tất cả cùng nói một nỗi: miền Nam!

*Hạt gạo, quả ngon là tiếng yêu thương,Nhà máy là tiếng của niềm chia xẻ,Con đường là tiếng thân gần hơn cảTiếng thiết tha đưa mình tới chốn mình điCon nghe, con nghe… để được thấy Bác, Bác Hồ!(Bác hay nói miền Nam trong tim Bác)Ôi trong ấy, trong tất cả ấy lại là nhịp tim của BácCái công việc con làm, công việc con yêu!

IIIThật sự lớn rồi con biết gọi BácCho quân thù phải sợ con.Dù chúng thù ghét con, chúng còn phải hiểuBác trong lòng con là khô mấy cũng làmBác trong lòng con là gian nan nào cũng vượtBác trong lòng con là dù phải là đốt cháy cả Trường SơnCũng phải giết hết giặc!

*Bác ở trong lòng con rồi, rất thậtQuân thù nhìn con điên cuồng thù ghétCon thấy lòng mình hiền minh,Quân thù tấn công con độc ácCon vẫn lớn lên chân chất dịu dàngBác ở trong lòng con rồi! Tóc Bác như bôngTóc Bác như một vầng nhân nghĩa.

IVCòn phải thông nhất Bắc – NamMới dồn cả sức làm cho non sông to đẹpNhưng có Bác trong lòngÔi! Tim con, tim con cứ đập đập dồnNhư thể sắp đến nơi hẹn hò đến!Con sẽ gặp những điều đẹp hơn hôm nay mộng tưởngCon cũng không e thẹn rụt rè,Những cái con gặp con quý hơn hôm nay con nghĩ raCon cũng tự nhiên mà đón lấy.Bởi hôm nay con biết bảo mìnhNgày mai đấy!

Khi quanh con tất cả vẫn hôm nay vậyNhìn cây xanh kẻ vô tư có thể hiểu là bình yênNhìn bình minh kẻ xa lạ có khi nghĩ đến màu máuNhưng con hiểu hôm nay là chiến đấuHôm nay là hy sinh.Và tim con cứ đập dập dồnBiết chắc ngày mai đang gần lại!Xúc động lớn và sâu xa đến vậyLại từ ngày lòng conNơi có ánh mắt như sao của Bác!

Bài Thơ “Khi Mẹ Là Giáo Viên” / 2023

Trên một diễn đàn giáo dục mới đây, một thành viên đã đăng tải bài thơ có tên ” Khi mẹ là giáo viên” với từng câu chữ vô cùng xúc động. Những thiệt thòi của người con cũng là trăn trở của người mẹ khi theo sự nghiệp giáo dục nên bài thơ nhanh chóng được chia sẻ vì “như nói hộ lòng mình” của hầu hết giáo viên.

Trích dẫn bài thơ “Khi mẹ là giáo viên”:

Chia sẻ cảm xúc về bài thơ này, một cô giáo bày tỏ: “Vẫn luôn thấy có lỗi với con mình, vì mẹ mải công việc ở trường ở lớp để rồi lúc về đến nhà đã khàn hơi, khản tiếng, nên lúc dạy con không còn đủ kiên nhẫn như với học trò mình. Thấy thương con ghê”.

Một ý kiến khác: “Mẹ bắt buộc phải kiên nhẫn với học sinh,nhưng với con thì đòn roi liên tục. Nhiều khi còn trút giận lên cả con. Khổ thân con khi có mẹ là giáo viên”.

Hay một câu chuyện khá xúc động về ngày khai giảng của con: “Ngày tựu trường, lần đầu tiên con vào lớp 1, mẹ không đưa con đến trường, không được nhìn nét mặt ngây ngô, ngộ ngĩnh của con trong ngày tựu trường. Mình vẫn nhớ ngày khai giảng đầu tiên thời tiết nắng oi, con dự khai giảng xong nóng quá không chịu được thế là òa khóc. Bố đưa con đi khai giảng thấy vậy bế con vào lớp quạt lấy quạt để và dỗ dành con…. Bây giờ đọc bài thơ này thương con quá”.

“Mình thì tối nào cũng nghe câu hỏi quen thuộc của con “Mẹ xong việc chưa? Ôm con một tí”,”Tối nay mẹ phải làm việc không ạ?”. Thậm chí còn một cô giáo khác buồn bã khi con học đến lớp 4 mà mẹ chưa lần nào đi họp phụ huynh cho con.

Một cô giáo gửi lời tâm sự tới tác giả: “Đọc bài thơ, chị hoàn toàn đồng cảm với em bởi con chị, cũng là con của cô giáo em ạ! Trong từng câu, từng chữ em gói những sự việc trang trải qua trang thơ, chị thấy như đâu đó phảng phất bóng dáng của mình, rồi cả con chị nữa , nhất là những câu con có ý vòi vĩnh mẹ để được mẹ chăm sóc, giờ nghĩ lại sao mà thương , sao mà tội cho các con quá em nhỉ!

Lúc đó, chị cứ chạy theo công việc bằng trách nhiệm, bằng bổn phận đối với nhà trường, đối với học sinh. Còn với con, cứ nghĩ lo cho chúng có cái ăn, cái mặc, các con có đời sống vật chất tương đối là mình an tâm rồi. Giờ suy nghĩ, thấy như thế là chưa đủ bởi vượt lên trên tất cả, các con cần được mẹ vuốt ve chăm sóc về mặt tinh thần. Càng thương các con hơn, trong hoàn cảnh vậy, vẫn không nửa lời trách cứ mẹ, đôi lúc lại nhìn mẹ bằng ánh mất đồng cảm chia sẻ…”.

Theo tìm hiểu, đây là bài thơ của tác giả Le Cao, đang là cô giáo cấp 1 ở Bình Định. Bài thơ được tác giả chia sẻ lên mạng vào dịp 20/11/2014 như món quà tặng cho mình và các giáo viên nhân ngày Nhà giáo Việt Nam.

Top 5 Bài Văn Mẫu Nghị Luận Về Lòng Biết Ơn Cha Mẹ Thầy Cô Giáo Trong Cuộc Sống Lớp 9 Chọn Lọc / 2023

Nghị luận về lòng biết ơn cha mẹ thầy cô giáo trong cuộc sống – Bài làm 1

Con người sinh ra may mắn nhất có lẽ là được sống trong tình yêu thương, dạy bảo của cha mẹ và sau đó lớn lên được đến trường đi học. Khi ở nhà chúng ta có cha mẹ nuôi dưỡng. Khi đến trường chúng ta có thầy cô giáo chỉ dạy. Tất cả những điều đó trở thành hành trong cho mỗi chúng ta vững bước vào đời. Để rồi thành công sau này dù lớn hay nhỏ đều in dấu của cha mẹ, thầy cô. Biết ơn những người đã sinh thành, dưỡng dục mình nên người là biểu hiện của những con người văn mình, đạo đức.

Lòng biết ơn là một đức tính nhưng nó cũng là sự khởi nguồn cho những đức tính khác. Lòng biết ơn là cách mà con người thể hiện sự kính trọng của mình, thực hiện những hành động tốt đẹp để không làm phụ lòng những người luôn yêu thương mình. Lòng biết ơn từ lâu đã in sâu vào trong nhận thức của mỗi con người Việt Nam và trở thành một nét truyền thống văn hóa tốt đẹp. Chính vì vậy mà trong ca dao, tục ngữ của Việt Nam cũng có rất nhiều câu nói về lòng biết ơn chẳng hạn như “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, “uống nước nhớ nguồn”,…

Một người có lòng biết ơn sẽ luôn ghi nhớ những điều tốt đẹp mà người khác đã dành tặng cho mình. Họ trân trọng từng khoảnh khắc, từng điều nhỏ nhoi mà cuộc sống mang lại. Sau đó họ lại nhân rộng tình yêu thương của mình lên. Chẳng hạn một người trong lúc khó khăn được người khác giúp đỡ thì họ không chỉ biết ơn người đã giúp đỡ mình mà còn muốn đi giúp đỡ những người khó khăn hơn mình. Đó vẫn là cách mà con người thể hiện lòng biết ơn. Hãy nhìn cuộc sống hòa bình mà chúng ta có ngày hôm nay. Đó chẳng phải là nhờ vào sự hi sinh của các anh hùng liệt sĩ hay sao? Chính vì vậy mà hàng năm cứ đến ngày 27/7 là chúng ta lại dành thời gian để tri ân những người đã ngã xuống vì Tổ quốc. Trong cuộc sống hòa bình ngày hôm nay chúng ta được đến trường, được đi học, được tiếp nhận kiến thức đó là nhờ ơn của cha mẹ và thầy cô giáo. Là người con chúng ta bày tỏ lòng biết ơn cha mẹ bằng cách trở thành một đứa trẻ ngoan ngoãn, vâng lời, một người con hiếu thảo. Là một học sinh chúng ta bày tỏ lòng biết ơn với thầy cô bằng cách học tập chăm chỉ để sau này trở thành những con người có ích cho xã hội, có địa vị trong xã hội. Đó cũng là những điều mà cha mẹ và thầy cô muốn nhìn thấy ở chúng ta.

Hãy thử tưởng tượng nếu như con người không có lòng biết ơn thì cuộc sống sẽ như thế nào? Cha mẹ sinh ra, nuôi cho ăn học nhưng lại không báo hiếu. Thầy cô dạy dỗ lao tâm khổ tứ nhưng lại không nhớ đến. Như vậy thì có đáng buồn hay không? Liệu rằng xã hội có trở nên tốt đẹp hơn được hay không?

Trên thực tế không phải là không có những trường hợp như vậy. Có không ít những người con được bố mẹ chăm lo cho không thiếu một thứ gì nhưng vẫn không biết ơn mà ngược lại chỉ luôn đòi hỏi. Bố mẹ có cho bao nhiêu đối với họ vẫn là chưa đủ. Có nhiều người khiến cha mẹ phải bán nhà, bán xe. Có những kẻ đang tâm đánh đập cha mẹ thậm chí là hại chết chính những người đã sinh thành ra mình. Rồi có những học sinh ở nhà thì đóng vai con ngoan nhưng đến trường thì ngỗ nghịch, không chịu học tập, không vâng lời thầy cô.

Một người không có lòng biết ơn thì cũng không biết trân trọng những giá trị nhỏ nhoi trong cuộc sống. Ngược lại người có lòng biết ơn sẽ biết tận dụng mọi cơ hội dù nhỏ nhất để vươn lên, để thành công và báo đáp những người có ơn với mình. Những người như vậy sẽ luôn được người khác yêu mến và muốn giúp đỡ. Chúng ta đều còn trẻ vì vậy chúng ta hãy xây dựng cho mình đức tính biết ơn và nuôi dưỡng nó trong suốt cuộc đời của mình. Và người mà chúng ta cần biết ơn nhiều nhất lúc này chính là cha mẹ và thầy cô giáo.

Bài văn mẫu Nghị luận về lòng biết ơn cha mẹ thầy cô giáo trong cuộc sống

Nghị luận về lòng biết ơn cha mẹ thầy cô giáo trong cuộc sống – Bài làm 2

Con người sống trên cuộc đời không chỉ cần đầy đủ những điều kiện sinh sống thông thường mà còn cần có những đạo đức truyền thống về cách ứng xử giữa người với người mà một trong những đạo đức gốc rễ nhân văn của nhân loại đó là lòng biết ơn. Đó là một đức tính vô cùng quan trọng và con người thì không bao giờ được lãng quên.

“Lòng biết ơn không chỉ là đức tính vĩ đại nhất mà còn là khởi nguồn của mọi đức tính tốt đẹp khác”. – Marcus Tullius Cicero. Ý câu nói này chính là mọi đức tính tốt đẹp cơ bản nhất của con người đều được gợi từ lòng biết ơn, làm người không có làng biết ơn thì nhất định không thể nảy nở đức tính tốt. Vậy lòng biết ơn là điều gì mà lại có một sự ảnh hưởng to lớn như vậy đối với đạo đức của con người? Đó là sự hiểu biết và ghi nhớ công ơn của người đã từng giúp đỡ ta. Lòng biết ơn có thể được biểu hiện đơn giản nhất đó là những lời “cảm ơn” của người được nhận ơn với người đã giúp đỡ, đó phải là một lời cảm ơn chân thành từ tận đáy lòng khi người được nhận ơn cảm thấy biết ơn sâu sắc về những điều mà người khác đã cho mình. Cao hơn một lời cảm ơn là tinh thần sẵn sàng trả ơn cho người đã giúp đỡ mình bằng hành động hoặc là giá trị thiết thực bằng tất cả tấm lòng chân thành không tính toán. Nhưng dù là bằng cách nào, con người ta vẫn phải luôn ghi nhớ công ơn của người đã tạo dựng cho mình những điều tốt đẹp.

Lòng biết ơn là luôn cần thiết, vì sao? Cuộc sống là vô thường, không ai mãi sống trong nhung lụa và không ai mãi bị đau đớn. Cho dù bạn là một người có điều kiện và tài giỏi đến đâu đi nữa rồi sẽ có một lúc nào đó trong cuộc đời, sóng gió sẽ khiến bạn chao đảo và thậm chí có thể ngục ngã. Không ai biết trước được điều gì sẽ xảy ra nên không bao giờ có thể chắc chắn bạn sẽ mãi yên ổn, khó khăn nhất định không bỏ qua ai bao giờ và đến lúc gặp nó, nó đòi hỏi ta đủ khả năng để chống trả. Nhưng đừng nghĩ rằng ta sẽ đủ khả năng một mình để đối đầu với mọi thử thách mà chẳng cần đến một ai giúp sức. Vạn vật của vũ trụ đều có một sự liên kết nhất định, chúng không bao giờ có thể hoạt động riêng lẻ mà luôn nằm trong một chỉnh thể. Con người là một phần của vũ trụ nên cũng không thể riêng rẽ, không ai có đủ khả năng để tự mình làm nên tất cả. Chúng ta đã, đang và sẽ luôn cần tới sự giúp đỡ của rất nhiều người dù là lúc này hay lúc khác. Và khi đã nhận được sự giúp đỡ, mang lòng biết ơn là điều tất yếu. Thêm vào đó, người đã giúp đỡ chúng ta nhất định phải bỏ ra công sức của họ để chúng ta được hưởng những điều tốt đẹp nên ta cần phải nhớ tới lòng tốt của họ bằng tất cả sự chân trọng và hàm ơn.

Lòng biết ơn thật sự rất có ý nghĩa trong cuộc sống. Đối với người nhận ơn, lòng ơn chính là biểu hiện của sự trả ơn đối với người đã giúp mình, thể hiện sự trân trọng công lao, công sức và lòng tốt của người khác khi giúp đỡ mình. Đối với người làm ơn, nhận được lòng biết ơn của người từng được mình giúp đỡ khiến cho họ cảm nhận được công việc mà mình làm là có ý nghĩa và tin tưởng hơn vào đạo đức xã hội, sẽ thúc đẩy những ý muốn tốt đẹp nảy nở trong tấm lòng bao la của họ. Không chỉ đối với cá nhân, lòng biết ơn rất có ý nghĩa đối với xã hội, để đề cao đức tính này, xã hội cũng đặc biệt có những ngày dùng để tri ân những con người được coi là cao cả của nhân loại. Bởi chúng ta từ khi sinh ra đã hưởng những đặc ân của rất nhiều người khác. Chúng ta được sinh ra trên cõi đời và được chăm sóc nuối nấng, ta phải biết ơn cha mẹ, đáng sinh thành đã dành cả cuộc đời cho ta, đó là lí do của ngày lễ Vu Lan, ngày để báo hiếu mẹ cha. Chúng ta lớn khôn lên người, được cha mẹ nuôi djay nhưng cũng được thầy cô dạy bảo, phần lớn kiến thức con người là do người thầy truyền đạt, chúng ta nên người có công rất lớn ở thầy cô, nên hẳn chúng ta không thể quên ngày 20/ 11, ngày Nhà giáo Việt Nam để học trò có thể bày tỏ lòng biết ơn đối với thầy cô của mình. Hay là ngày 27/ 2- Ngày thầy thuốc Việt Nam là ngày để tôn vinh những người hành nghề y tận tụy với nghề, đã cứu sống biết bao nhiêu tính mạng,… Điều đó chứng tỏ lòng biết ơn luôn được hiện diện trong đời sống và luôn phải hiện diện muôn đời.

Là con người, khi nhận được sự giúp đỡ của ngưởi khác tức là ta đã nhận được công sức của họ để có được những điều tốt đẹp, vì vậy không thể thiếu đi lòng biết ơn trong bất cứ việc gì. Tuy nhiên, trong cuộc sống vẫn còn có một số cá nhân sống vô ơn, không biết ơn những người đã xây dựng cho mình cuộc sống tốt đẹp ngày hôm nay, những người ấy không xứng đáng được nhận ơn và không xứng đáng có được những điều tốt nhất. Người được ơn thì có trách nhiệm mang ơn nhưng người làm ơn khi giúp đỡ người khác bất kì việc gì thì không nên mong được trả ơn bởi sự giúp đỡ phải đến từ sự chân thành thì lòng biết ơn mới phát ra từ trái tim. Và chỉ khi con người ta muốn giúp đỡ nhau vì tình thương và biết ơn vì lòng kính mến thì xã hội mới phát triển tốt đẹp nhất có thể.

Những trái tim có lòng biết ơn là những trái tim nóng hổi đáng sống nhất. Hãy luôn mang trong mình lòng biết ơn đối với những người đã giúp đỡ mình, cho dù những người tốt ấy không yêu cầu bạn trả ơn nhưng không có nghĩa là ta có quyền quên đi sự tử tế của họ đối với ta.

Từ xa xưa ông cha ta có câu “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” hay “Uống nước nhớ nguồn”. Đó đều là những lời đúc rút kinh nghiệm, là bài học quý báu mà ông cha ta để lại cho con cháu. Thật vậy, lòng biết ơn luôn là thái độ sống cần phải nâng niu và trân trọng. Nó sẽ giúp ta trở thành người có ích hơn trong cuộc sống này.

Lòng biết ơn là ghi nhớ và trân trọng những gì có giá trị mà mình nhận được từ người khác. Lòng biết ơn sẽ đánh giá được nhân cách của mỗi con người, là thước đo giá trị của chúng ta. Biết ơn những người đã giúp đỡ mình, ghi nhận sự giúp đỡ ấy chính là ta đã trân trọng họ. Còn gì hạnh phúc hơn khi được người khác trân trọng mình. Hãy sống có lòng biết ơn để được mọi người yêu quý và kính trọng.

Là một người cháu, người con trong gia đình thì biết ơn tổ tiên, ông bà, cha mẹ cũng là đạo lí. Tục thờ cúng ông bà, tổ tiên cũng chính là thể hiện lòng biết ơn của con cháu với bậc sinh thành đã có công dưỡng đục chúng ta nên người. Chúng ta phải biết lễ phép với ông bà, cha mẹ. Đó là một nét đẹp văn hóa mà ít dân tộc nào có được.

Hay ngày 27/7 hằng năm những người lính họ đã đã trở thành ngày tưởng nhớ, tri ân các anh hùng, thương binh, liệt sĩ vì họ đã hi sinh cả tuổi thanh xuân, tuổi trẻ, hay cả tính mạng mình để bảo vệ nền độc lập tự do của dân tộc. Là thế hệ trẻ chúng ta không chỉ học tập mà cũng phải bảo vệ, giữ gìn nền độc lập mà khó khăn mới có được như ngày hôm nay. Chính vì thế mà để thể hiện lòng biết ơn thì mỗi chúng ta có thể đến quét dọn nghĩa trang liệt sĩ, cắt cỏ để nơi đây mãi sạch sẽ. Và truyền thống ấy đã được duy trì và phát huy trong mấy chục năm qua và ngày càng trở nên lớn mạnh.

Và còn cả những người mẹ Việt Nam anh hùng khi họ đã phải hi sinh người chồng, người con của mình để bảo vệ độc lập tự do cho dân tộc. Những người phụ nữ ấy đã phải chịu đưng rất nhiều khó khăn của cuộc sống, phải trải qua cảm giác sống cô đơn lẻ bóng một mình. Vì thế mà chúng ta phải biết ơn họ bằng cách đến quét dọn nhà cửa, nói chuyện với mẹ để mẹ vơi đi nỗi cô đơn.

Lòng biết ơn của thế hệ học trò với công ơn dưỡng dục của thày cô:

“Muốn sang thì bắt cầu kiều

Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.”

Đó là những lời dạy dỗ mà ông cha ta dành cho chúng ta. Thầy cô là những người đã hi sinh rất nhiều cho học trò của mình, dạy học bằng tất cả tình yêu và nhiệt huyết. Chính vì thế là học sinh ta phải lễ phép, chăm chỉ học hành để không phụ công của các thầy cô dành cho mình.

Lòng biết ơn sẽ giúp con người ta trưởng thành hơn, biết trân trọng những người xung quanh ta và những gì ta đang có. Mỗi người cần có cho mình lòng biết ơn người khác, biết sống vì người.

Cuộc sống ngày nay thì ngày càng trở nên bận rộn, mỗi chúng ta đều dần dần quên đi việc phải biết ơn người khác. Lòng biết ơn có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong cuộc sống này. “Hãy biết ơn những gì đang có và bạn sẽ nhận được nhiều hơn. Nếu luôn luôn chỉ nhìn thấy những gì mình không có thì bạn sẽ không bao giờ có đủ được”.-Oprah Winfrey. Hay “Hãy để sự biết ơn làm gối để bạn quỳ lên nói lời cầu nguyện hàng đêm. Và hãy để đức tin làm cầu để đưa giúp bạn đi khỏi cái xấu đến với cái tốt”.-Maya Anglou.

Và thế hệ trẻ cần có những hành động không cần phô trương bởi lòng biết ơn xuất phát từ tấm lòng của mỗi con người. Thường xuyên thể hiện lòng biết ơn với những người đã tạo ra thành quả lao động. Trân trọng các giá trị văn hóa vật thể và phi vật thể mà cha ông ta để lại. Không ngừng bảo tồn và phát huy các giá trị truyền thống ấy trong thời đại mới, phải phấn đấu rèn luyện nhân cách tốt để trở thành người có ích trong xã hội. Chúng ta cần lên án những người không có lòng biết ơn, vô ơn, ăn cháo đá bát… trong xã hội hiện hay. Là một người trẻ hãy sống sao cho có ý nghĩa.

Là một người trẻ trong xã hội đang ngày càng phát triển chúng ta càng cần có trong mình lòng biết ơn. Hãy biết trân trọng những gì chúng ta đang có và biết ơn về điều đấy bởi lòng biết ơn sẽ dạy cho ta có một nhân cách tốt, có cách ứng xử cao đẹp.

Nghị luận về lòng biết ơn cha mẹ thầy cô giáo trong cuộc sống – Bài làm 4

Một ngày nọ, ta thấy cuộc sống của mình tươi đẹp biết bao, thấy mọi người xung quanh thật đáng mến và tốt bụng. Khi ta thấy ta đang được nhận quá nhiều, lúc đó là lúc, ta thấy mình cần phải biết ơn,

Mọi người định nghĩa thế nào là biết ơn? Đó đơn giản chỉ là một lời cảm ơn của một cậu bé khi được người lớn cho một chiếc bánh, là giọt nước mắt và sự cảm kích của những người khó khăn khi được giúp đỡ hay một nén hương để tưởng nhớ người đã khuất… Biết ơn, giản đơn chỉ là thái độ, hành động của con người với sự tích cực dành cho người đã giúp đỡ hay cho họ một điều gì đó.

Chúng ta, ngay từ khi sinh ra, đã được nhận, nhận nhiều thứ từ mọi người và cuộc đời. Là một đứa con nhận lấy bao nhiêu tình yêu thương, sự chăm sóc, lo lắng và hi sinh từ bố mẹ, gia đình. Là một công dân đất nước nhận lấy hòa bình, độc lập đánh đổi bởi bao mất mát, xương máu của những thế hệ chưa một lời từ biệt đã ngã xuống. Là một công dân toàn cầu, nhận lấy bao thành tựu khoa học, phát minh để làm tiện lợi, phát triển hơn cuộc sống của con người. Và vô vàn những món quà khác nữa ta nhận được từ cuộc đời. Và, biết ơn là thái độ tất yếu, của một con người.

Biết ơn cha mẹ, gia đình.

Cha mẹ là người cho ta sự sống này, Ngay từ giây phút chúng ta mở mắt ra nhìn cuộc đời, cất tiếng khóc đầu tiên, ta đã mang nợ cha mẹ rồi. Từng ngày lớn lên trong câu hát ru của mẹ, trong lời dạy dỗ của cha, những ân huệ mà mỗi đứa con mang trong mình lại cứ lớn dần, lớn dần. Nhưng có vẻ những phận làm con lại coi đó là điều hiển nhiên: Sự sống thiêng liêng này, hình hài không bị khuyết tật và mái ấm gia đình là điều hiển nhiên họ phải nhận được. Ta thờ ơ với cha mẹ, cáu gắt với những lời quan tâm, quay mặt với những sự nhắc nhở, … Và rồi, khi ra ngoài cuộc đời, với những con người xa lạ ngoài kia, ta mới nhận ra: chỉ có cha mẹ là người yêu thương ta vô điều kiện. Không ai nhịn đói cho bạn no, không ai chịu bất hạnh cho bạn hạnh phúc, ngoài hai người họ. Không nơi nào sẵn sàng chào đón bạn, ngay cả khi bạn thất bại, ngoài căn nhà. Và thứ ta mắc nợ nhiều nhất, biết ơn nhiều nhất lại chính là cha mẹ. Bởi vậy, vẫn có những ngày “Mùng một tết cha, mùng hai tết mẹ”, những ngày của mẹ, của cha, ngày gia đình.

Biết ơn nguồn cội, những người đã giúp đỡ ta.

Cuộc sống này gây dựng nên từ nỗi đau của những gia đình tan nát, của nỗi mong mỏi mẹ chờ con, sự mòn mỏi vợ chờ chồng và lòng yêu nước của những con người “quyết tử cho tổ quốc quyết sinh”. Cuộc sống của ta được ghép lên từ những mảnh ghép của tình bạn, của tình thầy trò đã gắn bó, yêu thương và giúp đỡ ta để có một tuổi thơ trọn vẹn. Ở ngoài kia, cũng có những con người dẫu không máu mủ, ruột thịt nhưng vẫn hằng ngày tham gia vào ngày hội đỏ hiến máu, dạy học cho người khuyết tật, suất cơm miễn phí cho người nghèo, … Những con người không phải ruột thịt, thậm chí còn không quen biết vẫn yêu thương ta, giúp đỡ ta, góp phần làm nên một cuộc sống văn minh và nồng ấm tình người. Những con người ấy, hãy biết ơn. Những gì họ đã làm cho cuộc sống này, cho thế hệ này, hãy nhân nó đến thế hẹ sau. Những ngày thương binh liệt sĩ, ngày nhà giáo Việt Nam, … những cuộc thiện nguyện nghĩa tình, khi biết ơn, tự nó sẽ sống mãi.

Biết ơn những khó khăn, thất bại và cả quá khứ.

Chúng ta có thể chắc chắn mình không làm sai va mọi chuyện đều diễn ra theo ý muốn của mình. Muốn thành công phải nếm mùi thất bại, muốn hạnh phúc phải trải qua khó khăn. Những nỗi đau, vấp ngã ấy, những gì không thể đánh gục bạn, sẽ làm cho bạn trở nên mạnh mẽ hơn. Và sau khi nhìn lại, ta phải biết ơn những khó khăn, thử thách và thất bại đó. Quá khứ là một phần của con người, là nền tảng của ngày mai. Không ai sống mà phủ định quá khứ. Nó đẹp đẽ, hãy biết ơn nhưng nếu nó đầy khổ đau, hãy cứ biết ơn. Vì bạn bây giờ dám nhìn vào quá khứ để trưởng thành, để khôn lớn và để chiến thắng.

Biết ơn là hạt mầm của mọi phẩm chất tốt đẹp trong con người. Biết ơn cha mẹ, người đi trước để làm “nhân”, biết ơn những vết thương đã dạy ta trưởng thành để biết mình đang “sống”, để biết quý trọng cuộc sống và thành công. Nhưng đáng buồn thay những con người vì vật chất và ích kỉ riêng mình mà “khỏi vòng cong đuôi” mà quên mất hai chữ “biết ơn”. Biết ơn để trả lại và cũng để nhận thêm cho mình. Một nụ hôm dành cho mẹ, một cái ôm cho mọi người, một nụ cười trước khó khăn, để thấy bạn đang biết ơn, để trao hạnh phúc đến mọi người.

Ta chỉ có một cuộc đời, vô nghĩa hay không, hạnh phúc hay không, hoàn toàn là thái độ của bạn đồi với cuộc đời. Hãy biết ơn.

Bài văn hay nghị luận về lòng biết ơn cha mẹ thầy cô giáo trong cuộc sống

Tôi nhớ có người đã từng nói: “Khi ta trân trọng và thể hiện lòng biết ơn cuộc sống, cuộc sống sẽ tươi sáng hơn và mang cho ta nhiều phúc lành”. Lòng biết ơn vốn là một truyền thống văn hóa đẹp của dân tộc ta từ bao đời nay. Sống biết ơn là một phẩm chất cần có ở mỗi con người.

Chúng ta nhắc nhiều rằng con người cần có lòng biết ơn. Vậy lòng biết ơn là gì? Biết ơn là sự ghi nhớ và trân trọng những gì mình nhận được từ người khác. Lòng biết ơn là sự thể hiện sự biết ơn, lòng thành kính của mình đối với những thành quả do cha ông để lại, đối với những điều tốt đẹp người khác mang lại cho mình. Lòng biết ơn được coi như thước đo giá trị của con người.

Lòng biết ơn trở thành truyền thống văn hóa ăn sâu trong nhận thức của mỗi người dân Việt Nam. Trong kho tàng ca dao, tục ngữ dân tộc, ông cha ta đã nhắc nhở mỗi người về lòng biết ơn: “Uống nước nhớ nguồn”, “Tôn sư trọng đạo”, “Muốn sang thì bắc cầu kiều / Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”,… Lòng biết ơn được răn dạy từ thuở con người mới lọt lòng, ăn sâu vào tiềm thức và trở thành một lẽ sống cao đẹp của con người Việt Nam, mang bản sắc của Việt Nam. Lòng biết ơn trở thành chuẩn mực đạo đức của con người Việt Nam.

Khi có lòng biết ơn, con người biết ghi nhớ và trân trọng những gì người khác mang lại cho mình. Họ luôn biết gìn giữ và phát huy những giá trị ấy trong cuộc sống. Trong xã hội, lòng biết ơn được biểu hiện bằng những nghĩa cử cao đẹp. Tục thờ cúng ông bà tổ tiên ở Việt Nam thể hiện lòng biết ơn sâu sắc của con cháu đối với các bậc sinh thành đã có công dưỡng dục chúng ta nên người. Để có được cuộc sống tự do, hòa bình như ngày hôm nay, biết bao những người anh hùng đã ngã xuống quyết tử cho tổ quốc quyết sinh. Chính vì vậy, hằng năm 27/7 trở thành ngày lễ trọng đại tri ân các anh hùng, thương binh, liệt sĩ đã anh dũng hi sinh thân mình bảo về và giữ gìn độc lập chủ quyền dân tộc. Trong cuộc đời mỗi chúng ta được thầy cô dạy dỗ những điều hay lẽ phải, chúng ta có đủ đầy hành trang bước vào đời. Và ngày 20/11 hằng năm trở thành dịp để các em học sinh và phụ huynh thể hiện sâu sắc lòng biết ơn những người thầy đã hết lòng giáo dục các em nên người.

Chúng ta thử tưởng tượng một ngày nếu xã hội này, con người không còn tồn tại lòng biết ơn, họ chỉ mải chạy theo những xa hoa, hào nhoáng mà đánh mất giá trị con người. Không có lòng biết ơn, con người ta trở nên sống ích kỉ, sống thờ ơ, sống nhạt, sống lạnh lùng với cuộc đời, với con người. Nó như con rắn độc cứ luồn lách, luồn lách, bào mòn nhân cách con người, biến con người trở thành kẻ vong ân bội nghĩa.

Lòng biết ơn là một đức tính cần có ở mỗi con người. Chúng ta cần sống có lòng biết ơn, biết kế ế thừa thành quả lao động của các thế hệ đi trước, lĩnh hội các giá trị do người khác mang lại cho mình. Sống có lòng biết là lối sống tình nghĩa, là nét đẹp mà Việt Nam luôn tự hào với bạn bè quốc tế. Lòng biết ơn trở thành chuẩn mực nền tảng của đạo đức con người. Sống có lòng biết ơn là lối sống lành mạnh, tích cực trong đời sống của chúng ta. Người sống có lòng biết ơn luôn được người khác yêu mến, trân trọng và giúp đỡ trong cuộc sống.

Thật đáng buồn khi trong xã hội hôm nay vẫn còn tồn tại những kiểu người sống vô ơn, bội bạc, “ăn cháo đá bát”. Họ sống cá nhân, ích kỉ, chỉ biết nhận lấy mà không biết ơn. Họ thậm chí chà đạp lên các thành quả lao động do người khác để lại. Hiểu được thực trạng đáng buồn ấy, chúng ta càng cần phải tạo lập cho mình có lòng biết ơn. Hãy biết ơn và tôn vinh những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Trước hết là biết ơn ông bà, cha mẹ, thầy cô giáo đã không quản khó nhọc nuôi dạy chúng ta nên người. Biết nói lời cảm ơn khi nhận một điều tốt đẹp từ người khác. Mỗi người hãy tích cực tham gia các hoạt động đền ơn đáp nghĩa trong xã hội, hường xuyên thể hiện sâu sắc lòng biết ơn của bản thân đối với những người đã tạo dựng ra các thành quả lao động trong xã hội, mang lại cuộc sống ấm no hạnh phúc. Mỗi học sinh ngồi trên ghế nhà trường cần phấn đấu học tập tốt, rèn luyện nhân cách, nhân phẩm để trở thành người hữu ích mai này đem sức mình xây dựng quê hương đất nước.

Lòng biết ơn không chỉ là đức tính đẹp của con người mà còn là ngọn nguồn của mọi đức tính tốt đẹp khác. Hãy sống biết ơn với những con người cho ta có cuộc sống hôm nay, vì nếu không có họ, liệu bây giờ ta sẽ ra sao?

Thu Thủy

Khi Mẹ Là Giáo Viên / 2023

– Cảm xúc của cô thế nào khi bài thơ “Khi mẹ là giáo viên” được chia sẻ rộng rãi trên mạng và được nhiều giáo viên yêu thích?

Thực ra từ ngay sau khi bài thơ ra đời bạn bè là giáo viên của tôi đã chép bài thơ như món quà cho các con. Và nhiều cháu nhỏ thích bài thơ đó. Bài thơ âm thầm đi vào đời sống của các cô giáo và chính tôi cũng không ngờ. Tôi cũng là người tập viết văn, làm thơ.

Bài thơ được cô giáo Thanh Hồng sáng tác ngày 5/11/2007.

Mãi tới 5.9.2014, vì biết bạn bè giáo viên đều rất tâm trạng vào ngày này nên tôi đã đăng trên Facebook và tag bạn bè là giáo viên của mình với suy nghĩ chia sẻ tâm trạng nhân ngaỳ khai trường thôi. Không ngờ bài thơ nhanh chóng được chia sẻ.

Khi biết bài thơ của mình được chia sẻ rộng rãi trên mạng, trong cả nước và nhận được tình cảm yêu mến của mọi người nhất là của giới giáo chức tôi rất xúc động, hạnh phúc lắm, vui mừng khó tả. Cảm ơn tất cả các cô, chú, anh, chị, em, bè bạn gần xa đã đồng cảm sẻ chia và dành tình cảm yêu mến cho bài thơ Khi mẹ là giáo viên của tôi.

Cô giáo Lê Thanh Hồng bên học sinh trường THCS Thị trấn Kỳ Sơn, Hòa Bình.

Đúng vậy, có một chút hiểu lầm ban đầu về tác giả của bài thơ khiến bạn bè tôi, những người đã đọc và thuộc bài thơ từ khi nó mới ra đời bức xúc. Và họ tìm hiểu, chia sẻ …làm tôi vừa vui vừa buồn. Nhưng hơn cả là những kí ức xa lại ùa về.

Tôi viết bài thơ năm 2007, là vì con gái lớn của tôi. Khi đó con mới học lớp 5- chỉ là một cô bé và bây giờ con đã học lớp 12-một thiếu nữ xinh đẹp. Tôi đã khóc rất nhiều khi viết bài thơ. Tôi chưa bao giờ đọc được nó trọn vẹn. Lần nào đọc lại tôi cũng khóc. Và ba ngày qua tôi lại khóc, vì hồi nhớ lại và thương con vô cùng.

Trẻ nhỏ bây giờ cơ bản khá đầy đủ về vật chất, đời sống tinh thần cũng hơn nhiều so với chúng ta ngày xưa. Nhưng người lớn bây giờ cũng bận bịu hơn thì phải nên đôi khi trẻ vẫn thiệt thòi. Tôi không nghĩ rằng chỉ có con giáo viên mới thiệt thòi. Nhiều gia đình cha mẹ bận rộn phải thuê xe, thuê người đưa đón con hàng ngày.

Tôi ra trường năm 1993, đến nay đã có 22 năm công tác trong ngành giáo dục. Thú thực đã có lần tôi muốn chuyển ngành. Bạn bè tôi chuyển ngành rất nhiều và hầu hết đều thành đạt ở vị trí công tác mới. Nhưng chính họ cũng tiếc nuối. Nhiều người tâm sự rằng rất nhớ trường, nhớ lớp, nhất là những ngày lễ như Khai giảng năm học, ngày Nhà giaó Việt Nam 20.11, ngày Tổng kết….Thấy con trẻ háo hức chuẩn bị đến trường, nghe tiếng trống trường rộn rã, nhìn sắc phượng đỏ… là xốn xang, nôn nao.

Tôi cũng yêu những giây phút đó và có thể đó là lí do mà tôi còn ở lại với ngành cho đến bây giờ. Thêm nữa tôi vẫn tự hỏi: Liệu mình có làm tốt được ở vị trí công tác mới không? Mình được đào tạo để làm một nhà giáo chứ không phải làm nghề khác. Không làm chuyên môn của mình tôi thấy tiếc và chắc chắn sẽ nhớ lắm.

Giáo viên trường THCS Thị trấn Kỳ Sơn, Hòa Bình.

Hiện tôi vẫn tham gia giảng dạy. Tôi phụ trách chuyên môn và tôi hiểu, chia sẻ với đồng nghiệp của mình. Nghề giáo có đặc thù đối tượng lao động là con người, sản phẩm lao động cũng là con người nên rất nhiều áp lực. Tôi cũng có những lần toát mồ hôi, giật mình tỉnh giấc vì một giấc mơ về trường lớp, về học sinh. Tôi cũng có nhiều lần bỏ ăn, mất ngủ vì học trò, vì công việc. Tôi cũng nhiều lúc bận rộn đến mức bê trễ cả việc chăm lo gia đình, con cái. Tôi cũng từng phải tham gia rất nhiều các cuộc thi….

Nói chung những gì mà thầy cô hiện nay đang phải làm tôi cũng đã trải qua và vẫn đang tiếp tục. Nhưng bên cạnh áp lực, vất vả, công việc cũng đem lại nhiều niềm vui. Niềm vui khi học trò phấn khởi khoe đạt giải các kì thi, đỗ vào trường chuyên lớp chọn, đỗ đại học; Niềm vui bên đồng nghiệp. Trường học đông vui hơn so với các cơ quan vì giáo viên đông lại có học sinh nữa nên đến trường vui lắm. Tôi cũng thường nói với đồng nghiệp: đối tượng lao động của nhà giáo là con người và là những con người khỏe mạnh, chúng ta còn hạnh phúc hơn bác sĩ, công an.

Giá như công việc của nhà giáo chỉ tập trung vào việc trau dồi chuyên môn, soạn bài, chấm bài, lên lớp thì có lẽ nhà giáo sẽ bớt vất vả hơn. Quá nhiều loại sổ sách, quá nhiều cuộc thi, kì thi.. và quá nhiều sự thay đổi đã chất thêm lên đôi vai vốn đã phải gánh nặng của người thầy. Tôi, với tư cách của một phụ huynh, một cô giáo, một người quản lí giáo dục thành thật chia sẻ những điều này.

Con gái Nguyễn Lê Huyền Trinh của tôi có một tuổi thơ kém may mắn. Bố cháu nhập học được 20 ngày thì tôi sinh cháu. Khi đó lương giáo viên rất thấp, bố lại đi học nên cháu không được đủ đầy như chúng bạn. Nhưng cháu rất ngoan, hầu như không quấy khóc và rất bụ bẫm xinh xắn. Ba năm sau, bố cháu ra trường, cháu mới được đi học mẫu giáo.

Từ nhỏ cháu rất dễ thương, hay hát và thích tham gia các hoạt động ở trường. Cháu vào lớp Một, tôi cho lên ở cùng ông bà ngoại cách nhà 12km. Một năm sau tôi chuyển nhà để gần con nhưng lại bận con nhỏ. Chuyện nhà cửa, công việc lại phải đi làm xa nên việc chăm sóc các con phần nhiều nhờ ông bà ngoại. Huyền Trinh vì vậy cũng tự lập từ bé. Cháu khá cá tính.

“Hai cô con gái chính là niềm vui là động lực của cuộc đời tôi”.

Tôi coi việc viết như một cách để dãi bày, chia sẻ. Khi bên các con và bên học trò tôi chiêm nghiệm thêm nhiều điều về cuộc sống dù đó chỉ là những đứa trẻ. Rất hân hạnh được chia sẻ với độc giả và mong nhận được tình cảm yêu mến của mọi người.

Xin gửi tặng mọi người bài thơ: