Top #10 ❤️ Bài Thơ Nhớ Trường Xưa Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 9/2022 ❣️ Top Trend | Anhngucongdong.com

Bài Thơ: Nhớ Mãi Mái Trường Xưa

Cảm Nhận Khi Đọc Mùa Xuân Của Tôi (Trích Thương Nhớ Mười Hai Của Vũ Bằng)

Bài Thơ Đi Qua Thương Nhớ Hấp Dẫn Của Nhà Thơ Nguyễn Phong Việt

Tập Thơ Đi Qua Thương Nhớ (Nguyễn Phong Việt) Phần 1

Tập Thơ Đi Qua Thương Nhớ (Nguyễn Phong Việt) Phần 2

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Tập Thơ Đi Qua Thương Nhớ (Nguyễn Phong Việt) Phần 1

Bài thơ là cảm xúc về mái trường của bạn Huyền Trang lớp 12C khóa 2010-2013. Những cảm xúc mộc mạc trong từng câu thơ như đưa chúng ta trở về với những ngày tháng tuổi học trò vô tư, hồn nhiên và trong sáng ấy. Mời các bạn cùng cảm nhận

NHỚ MÃI…..MÁI TRƯỜNG XƯA

Đã 3 năm xa mái trường xưa

Xa thầy cô bạn bè hằng mong nhớ

Xa chiếc bảng đen in lên từng nét chữ

Hàng phượng ngày nào còn thắm phút chia ly

Nhớ ngày đầu vào trường cho đến lúc ra đi

Em chẳng thể nào quên..

Đôi mắt ngây thơ trước cổng trường rộng lớn

Vẫn e dè trên từng đôi chân bước

Những con chim non…

Đôi cánh nhỏ còn yếu ớt trước cuộc đời

Ngày rời trường..chưa tới đôi mươi

Nhớ ơn thầy…

Chúng e cùng hành trang bước vào cuộc sống

Dạy e tri thức…

để thực hiện ước mơ hằng vươn tới

Chỉ cho e cái sai..

Răn dạy e để không còn khờ dại

Chỉ cho e lẽ phải..

Bảo ban e trước muôn mặt cuộc đời

Lúc này mỗi đứa đôi nơi

Ra bắc vào nam đứa đi làm lo toan cuộc sống

Đứa lấy vợ..đứa lấy chồng dựng xây tổ ấm

Đứa thực hiện ước mơ trên giảng đường đại học

Đã bao lần tự họp..

Ngồi thẫn thờ với những kỷ niệm xưa

Em nhớ trường nhớ lớp nhớ thầy cô

Nhớ hàng cây xanh nhớ mùa phượng đỏ

Nhớ dãy hành lang vẫn đùa giỡn nhau ngày đó

Nhớ hồ nước ngày nào vẫn cắt cỏ cá ăn

Chúng e lớn dần còn mái đầu thầy chẳng còn xanh

Đôi mắt xa xăm dáng hao gầy trên bục giảng

Nét chữ nghiêng mang nặng ân tình hằn sâu trên chiếc bảng

Nụ cười hiền năm tháng mãi không quên

Em gửi tấm lòng mình thay lớp lớp học sinh

Cảm ơn mái trường Nguyễn Trường Tộ thân yêu…

Như ngôi nhà chung dạy chúng e tri thức

Nơi có mẹ là cô,cha là thầy,bạn bè là anh em luôn quan tâm hết mực

Ơn nghĩa cô thầy…dù trong mơ hay còn thức

Thì suốt cả cuộc đời chúng e mãi mãi không quên

Huyền Trang 12C: 2010-2013

Dẫu Biết Rằng Cố Quên Là Sẽ Nhớ…

Viết Bài Văn Nghị Luận Trình Bày Suy Nghĩ Của Em Về Ý Nghĩa Câu Chuyện: Nhớ Và Quên

Phân Tích Bài Ca Dao “anh Đi Anh Nhớ Quê Nhà”

Chùm Thơ Hay Về Ngày Tết Trung Thu, 15/8 Âm Lịch

Những Lời Thơ Chúc Mừng Thọ Hay Và Ý Nghĩa Dành Tặng Ông Bà

Thơ Về Mái Trường Gợi Nhớ Lại Bao Kỉ Niệm Xưa Thời Áo Trắng

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Mùa Đông Nhớ Thương Về Mẹ Hay Nhất

Lời Bài Hát Cô Hàng Xóm

Tổng Hợp 1000 Bài Thơ Ngắn Nhớ Người Yêu Hài Hước, Dí Dỏm

Thơ Thương Nhớ Người Yêu Trên Facebook, Thơ Mạng Ảo Tình Thật

Giáo Án Thơ ” Nàng Tiên Ốc”

Thời gian còn ngồi trên ghế nhà trường là quãng thời gian đẹp nhất của mỗi người. Chúng ta được gọi là học sinh, sinh viên cùng thầy cô tìm bao lời hay ý đẹp trong những bài học. Mỗi mùa chia xa, phượng nở đỏ rực góc sân trường, bạn bè, thầy cô bịn rịn trong giây phút chia tay. Đã có rất nhiều bài thơ về mái trường mến yêu vừa để kỷ niệm vừa là thể hiện tình cảm của mỗi người.

Mỗi năm hay mỗi dịp kỷ niệm trường là những bài thơ về mái trường lại tấp nập từ các nơi ùa về. Ai cũng có kỷ niệm về trường lớp thầy cô của mình. Làm sao có thể quên được thời gian ngồi trên ghế nhà trường, từng học sinh góp phần làm cho mái trường thêm bề dày lịch sử.

Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi …

Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại

Mái chèo đó là những viên phấn trắng

Và thầy là người đưa đò cần mẫn

Cho chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi

Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa

Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu …

Cổng trường tôi trông rất xinh

Tường cao cổng sắt , dưới hình văn hoa

Bước vào thoang thoảng hương hoa

Trời cao xanh ngắt , mây là là bay

Râm râm bóng mát hàng cây

Trưa trưa gió thổi lay cây rì rào .

Xa xa hàng dương vẫy chào

Gần gần phượng hồng thì thào gọi thương

Cùng nơi khắp chốn trong trường

Sinh viên đùa giỡn , thân thương chuyện trò

Người nói nhỏ , kẻ nói to

Xôn xao tiếng hát tiếng hò du dương

Vọng xa nghe tiếng giảng đường

Bao la trang trải tình thương cô thầy

Dạo quanh xa đó gần đây

Nơi đâu đẹp nhất là đây trường mình .

Bài thơ THẦY VÀ CHUYẾN ĐÒ XƯA

Trang giáo án bao năm thầy vẫn mở

Mà tập bài thầy chấm đã khác xưa

Chúng con đi, biết khi nào về lại

Có bao giờ tìm được thuở ngây thơ…

Mùa qua mùa, bụi thời gian rơi rắc

Nên tóc thầy một sáng bỗng bạc thêm

Trời xanh vẫn bình yên ngoài cửa lớp

Chữ nghĩa tình muôn thuở chẳng nguôi quên.

Phân Tích Tâm Trạng Của Tác Giả Khi Nhớ Về Tây Bắc Và Những Người Đồng Đội Trong Đoạn Thơ Sau: “sông Mã Xa Rồi Tây Tiến Ơi!… Mai Châu Mùa Em Thơm Nếp Xôi” (Bài Viết Số 3, Sgk Ngữ Văn 12 Chuẩn, Tập 1).

1001 Bài Thơ Tình Tây Bắc, Về Với Núi Rừng Và Cô Gái Đang Đợi Chờ

Những Bài Thơ Hay Viết Về Vùng Đất Tây Bắc

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Những Bài Thơ Nhớ Thương Người Yêu Đang Ở Nơi Xa

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Top 10 Bài Thơ Hay Viết Về Sự Nhớ Nhung Xa Cách Trong Tình Yêu

Bài Văn: Phân Tích Bài Thơ “Ngồi Buồn Nhớ Mẹ Ta Xưa”

“Tình Nghĩa Mẹ Cha”: Bao Nhiêu Bài Thơ Thương Mẹ, Nhớ Cha?

Ngồi Buồn Nhớ Mẹ Ta Xưa – Bài Thơ Hay, Sâu Sắc Về Mẹ

Phân Tích Bài Thơ “Ngồi Buồn Nhớ Mẹ Ta Xưa” Của Nguyễn Duy

Giáo Án Mầm Non Bài Thơ Ông Mặt Trời Óng Ánh

Đề Tài: Thơ “Ông Mặt Trời Óng Ánh”

Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa

Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương.

Bài thơ được bắt đầu bằng sự sâu lắng hết sức thiêng liêng, mênh mông, gợi lên cho ta một khoảng không gian rộng lớn, làm lộ rõ nét cô đơn của đứa con mồ côi vừa mất mẹ:

Bần thần hương huệ thơm đêm

Khói nhang vẽ nẻo đường lên Niết Bàn

Chân nhang lấm láp tro tàn

Xăm xăm bóng mẹ trần gian thưở nào.

Tại sao lại là “khói nhang” mà không là ánh nến hay một phương tiện huyền ảo nào khác, mới có thể “vẻ nẻo đường lên Niết bàn”? Giữa khói nhang và Niết Bàn trong bài thơ đủ nói lên tập quán ngàn đời của dân tộc với chân lý Niết Bàn của Phật giáo, dù Niết Bàn trong Duy Thức Học, hiểu được nó không hề đơn giản. Theo tinh thần kinh Hoa Nghiêm, thì Niết Bàn không xảy ra trong thế giới cửa nhận thức. Nhưng bằng con mắt tục đế, chúng ta dễ dàng hiểu được Niết Bàn trong thơ Nguyễn Duy. Có nghĩa là nơi đó là một vị trí – địa danh xứng đáng đới với những tấm lòng hiếu thảo của người con đặt để dành cho người mẹ mình. Chúng ta chấp nhận được. Và có lẽ, như biết được ý nghĩa trên nên Nguyễn Duy phải nói “vẻ nẻo đường lên Niết bàn”? Nhìn thấy “Chân nhang lấm láp tro tàn”là một hình tượng tất yếu về một kiếp đời thọ nghiệp; nó còn nói lên cái hình bóng, công ơn lao nhọc cà cuộc đời của người mẹ một cách cô đọng, thay vì tác giả phải kể lể bằng nhiều hình ảnh khác nhau như “Cánh còn lặn lôi…”.

Mẹ ta không có yếm đào

Nón mê thay nón quai thao đội đầu

Rối ren tay bí tay bầu

Váy nhuộm bùn, áo nhuộm nâu bốn mùa.

Từ trước đến nay, tuy tự nhận mình la một người ít khi tiếp xúc với thơ văn, nhưng trên cảm quan chung, tôi ít khi thấy một áng văn thơ nào ca ngợi- tả tỉ mỉ về một người mẹ giàu sang, chân tay cắt móng gọn gàng, mắt mủi đầy ắp chất silicon đặc sệt; chỉ là những bà mẹ nghèo tấn tảo, chai sạm làm da với đội quang gánh cơ hòn, đè nặng bờ vai lao nhọc.

Ai đã từng thấy được dây bí dây bầu, dây mướp leo với vô số tay quăng bám chặt và rẻ ngọn trăm hướng để giữ cho thân mình đủ sức mang nặng những đứa con – những trái đậu lủng lẳng, lúc nào cũng ghì nặng thân dây… mới cảm nhận được câu thơ của Nguyễn Duy đến nao lòng, bà thầm thán phục sự ví von tài tình, tuyệt vời của nhà thơ.

Không phải đất nước ta vốn có truyền thống của nền văn minh nông nghiệp, mà khi nói về “nhuộm bùn”-tức là làm ruộng-làm nông; đó chỉ là một cách nói tiêu biểu, hàm súc về tình mẹ Phương Đông, muốn tự mình nuôi dạy con cái, chịu đựng tất cả lao nhọc để cho con khôn lớn, không dựa dẫm vào bảo hiểm, nhà trẻ, cấp dưỡng hoặc phó mặc cho xã hội, nhà trường.

Cái màu nâu còn còn là màu của đất. Mà đất thì được tắm mát bởi nhân duyên của bốn mùa miền nhiệt đới vốn hằng gian khổ. Người học Phật còn “đi sâu” vào lòng đất hơn bằng tư tưởng tuyệt vời của Tâm Địa Quán: nó sinh ra tất cả và nó ôm ấp tất cả (Chúng sanh chi tâm như đại địa, ngũ cốc – ngũ quả tùng đại địa sanh). Kể cả cái Tâm của Tam Giới cũng chính là ba cái tên của đất (Dĩ thử nhân duyên tam giới, duy tâm tam danh chi địa…) Phải chăng do các yếu tố chân lý đó nên chư Tổ Sư truyền thừa xứ ta xưa kia đã khéo chọn màu nâu cho y phục tăng lữ, như ẩn ý nhắc nhở về một duyên sanh, một ứng dụng tuỳ duyên cho đạo Phật Việt Nam chúng ta.

Cái cò – sung chát – đào chua

Câu ca mẹ hát gió đưa về trời

Ta đi trọn kiếp con người

Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru

Những lời tiêu biểu trong các bài hát ru, nó còn là những kỷ niệm tuổi thơ dại, đưa vào miệng bất kể thứ gì nắm được trong tay, và còn mại tiếc nuối, nên thay vì “Cây cải về trời”, như thể lời ru rất thiêng liêng phải được bay về trời. cao vút, cao mãi. Vì thế mà bàn chân ta dong ruổi với gói hành trang mang theo là những lời mẹ ru; lỡ mai ta nằm xuống thì vẫn còn đó, có hoài với đạo lý thế nhân. Đó chính là những lời ru.

Bao giờ cho đến mùa thu

Trái hồng, trái bưởi đánh đu giữa rằm.

Nhà thơ Nguyễn Duy chắc lúc tuổi thơ được thừa hưởng những kỷ niệm vui buồn dưới tàn cây ăn quả trong vườn nhà, mùa nào trái ấy, cho nên luôn nhìn được những trái quả trên cành mà mẹ dành chờ qua rằm cúng Phật, cúng ông bà Tổ tiên, hoặc hái đem đi bán đổi gạo. Riêng tôi, những “Trái hồng-trái bưởi đánh đu giữa rằm” ấy là kỷ niệm về một cách lễ nghĩa mẹ dãy “Để mẹ hái cúng Phật, cúng Ông bà, xong rồi mẹ cho ăn”, vì thế “đánh đu” của tôi có nghĩa là thèm thuồng bởi những trái cây cúng Phật, Ông bà thường được mẹ chọn lựa trái to nhất, ngon nhất.

Bao giờ cho đến tháng năm

Mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao

Ngân hà chày ngược lên cao

Quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm

Bớ ao đom đóm chập chờn

Trong leo lẻo những vui buồn xa xôi.

Những ý thơ này chắc rằng ai ai cũng đều có diễm phúc tận hưởng. Dưới ánh mắt và trí tưởng tượng của tuổi thơ, nhì vạn vật đều có thật một cách rất dễ dàng và gần gũi. Sao trên trời làm sao mà đếm được? Nhưng tuổi thơ đếm được (một ông sao sáng hai ông sáng sao…) dù đó chỉ là vòng tròn không có kết thúc, dễ đưa ta vảo… giấc ngủ! Để rồi các thế hệ nối thay nhau mà tiếp tục đếm; đếm hoài cho đến khi qua tuổi trưởng thành rồi nhường lại cho đàn con mà ta ngồi vào vị trí của người mẹ, cho nên:

Mẹ ru cái lẽ ở đời

Sữa nuôi phần xác, hát nuôi phần hồn

Dù trong nhận thức đã từng hiểu được giá trị đích thực của những chuẩn mực đạo đức cần thiết nơi mỗi con người, thế mà sao tôi vẫn phải giật mình khi đọc đến hai câu này! Quả thật, trong kho tàng hát ru của dân tộc, có câu nào mà không mang nặng một ý nghĩa nhân văn nào đó, kể cả những điều nhỏ nhất.

Ở người mẹ Việt nam, sữa và hát có đủ đầy nuôi bao thế hệ khôn lớn, vỗ an bao nghĩa đậm tình sâu nặng và đúc kết nên bản thiên trường ca tình mẹ bất tử. Ngày nay có không ít em bé được lớn lên, được nuôi dưỡng từ sự ỷ lại và phó mặc; ru con bằng máy cassette mà trong đó vọng ra toàn là những giai điệu Pop – Rock – Disco – Hip hop…để rồi các em bé này lớn lên khi bập bẹ đã thốt ra những thanh âm ban đẩu thay vì Ba -

Mẹ thì là “Bai” – “Ok”… Lớn lên chút nữa thì “Ta là Triển hộ vệ đây”. “Ta là Ninza đây”. Cho nên chính nhà thơ đã phải lo lắng:

Bà ru mẹ, Mẹ ru con

Liệu mai sau các con còn nhớ chăng?

Chỉ có những đứa con được lớn lên mang trong mình cà xác lẫn hồn mẹ cho, dù có phiêu bạt góc bể chân trời vẫn không quên được nơi nào quê mẹ và vị trí đặt nôi võng khi xưa ta nằm. Ấy vậy mà niềm thương yêu trọn vẹn đó vẫn luôn da diết, ai hoài:

Nhìn về quê mẹ xa xăm

Lòng ta chỗ ướt mẹ nằm đêm mưa

Để rồi nhà thơ chọn câu ca dao để kết thúc bài thơ như trả về cho đạo lý dân tộc một gia tài nguyên vẹn; lại nữa như muốn gợi ý với thế nhân rằng: dù thơ ca có hay đến thế nào đi nữa cũng không bằng chính lời ru mộc mạc khi nao, xem như sư kết thúc cũng là sự bắt đầu. Với tôi, đó còn là lời nhắn nhủ với những ai đã chóng quên cội nguồn, mà thiếu vắng nó không còn là một giá trị văn hoá – nhân bản của một dân tộc:

Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa

Miệng nhai cơm búng, lưỡi lừa cá xương.

Nhà thơ Nguyễn Duy có lẽ đã đi từ ca dao được mẹ ru bên cánh võng ấu thơ, nên trong tâm khảm đã bật ra bao nỗi lòng bằng chính các lời ru, và đã lấy đó làm tựa đề cho bài thơ:Bài thơ được bắt đầu bằng sự sâu lắng hết sức thiêng liêng, mênh mông, gợi lên cho ta một khoảng không gian rộng lớn, làm lộ rõ nét cô đơn của đứa con mồ côi vừa mất mẹ:Tại sao lại là “khói nhang” mà không là ánh nến hay một phương tiện huyền ảo nào khác, mới có thể “vẻ nẻo đường lên Niết bàn”? Giữa khói nhang và Niết Bàn trong bài thơ đủ nói lên tập quán ngàn đời của dân tộc với chân lý Niết Bàn của Phật giáo, dù Niết Bàn trong Duy Thức Học, hiểu được nó không hề đơn giản. Theo tinh thần kinh Hoa Nghiêm, thì Niết Bàn không xảy ra trong thế giới cửa nhận thức. Nhưng bằng con mắt tục đế, chúng ta dễ dàng hiểu được Niết Bàn trong thơ Nguyễn Duy. Có nghĩa là nơi đó là một vị trí – địa danh xứng đáng đới với những tấm lòng hiếu thảo của người con đặt để dành cho người mẹ mình. Chúng ta chấp nhận được. Và có lẽ, như biết được ý nghĩa trên nên Nguyễn Duy phải nói “vẻ nẻo đường lên Niết bàn”? Nhìn thấy “Chân nhang lấm láp tro tàn”là một hình tượng tất yếu về một kiếp đời thọ nghiệp; nó còn nói lên cái hình bóng, công ơn lao nhọc cà cuộc đời của người mẹ một cách cô đọng, thay vì tác giả phải kể lể bằng nhiều hình ảnh khác nhau như “Cánh còn lặn lôi…”.Từ trước đến nay, tuy tự nhận mình la một người ít khi tiếp xúc với thơ văn, nhưng trên cảm quan chung, tôi ít khi thấy một áng văn thơ nào ca ngợi- tả tỉ mỉ về một người mẹ giàu sang, chân tay cắt móng gọn gàng, mắt mủi đầy ắp chất silicon đặc sệt; chỉ là những bà mẹ nghèo tấn tảo, chai sạm làm da với đội quang gánh cơ hòn, đè nặng bờ vai lao nhọc.Ai đã từng thấy được dây bí dây bầu, dây mướp leo với vô số tay quăng bám chặt và rẻ ngọn trăm hướng để giữ cho thân mình đủ sức mang nặng những đứa con – những trái đậu lủng lẳng, lúc nào cũng ghì nặng thân dây… mới cảm nhận được câu thơ của Nguyễn Duy đến nao lòng, bà thầm thán phục sự ví von tài tình, tuyệt vời của nhà thơ.Không phải đất nước ta vốn có truyền thống của nền văn minh nông nghiệp, mà khi nói về “nhuộm bùn”-tức là làm ruộng-làm nông; đó chỉ là một cách nói tiêu biểu, hàm súc về tình mẹ Phương Đông, muốn tự mình nuôi dạy con cái, chịu đựng tất cả lao nhọc để cho con khôn lớn, không dựa dẫm vào bảo hiểm, nhà trẻ, cấp dưỡng hoặc phó mặc cho xã hội, nhà trường.Cái màu nâu còn còn là màu của đất. Mà đất thì được tắm mát bởi nhân duyên của bốn mùa miền nhiệt đới vốn hằng gian khổ. Người học Phật còn “đi sâu” vào lòng đất hơn bằng tư tưởng tuyệt vời của Tâm Địa Quán: nó sinh ra tất cả và nó ôm ấp tất cả (Chúng sanh chi tâm như đại địa, ngũ cốc – ngũ quả tùng đại địa sanh). Kể cả cái Tâm của Tam Giới cũng chính là ba cái tên của đất (Dĩ thử nhân duyên tam giới, duy tâm tam danh chi địa…) Phải chăng do các yếu tố chân lý đó nên chư Tổ Sư truyền thừa xứ ta xưa kia đã khéo chọn màu nâu cho y phục tăng lữ, như ẩn ý nhắc nhở về một duyên sanh, một ứng dụng tuỳ duyên cho đạo Phật Việt Nam chúng ta.Những lời tiêu biểu trong các bài hát ru, nó còn là những kỷ niệm tuổi thơ dại, đưa vào miệng bất kể thứ gì nắm được trong tay, và còn mại tiếc nuối, nên thay vì “Cây cải về trời”, như thể lời ru rất thiêng liêng phải được bay về trời. cao vút, cao mãi. Vì thế mà bàn chân ta dong ruổi với gói hành trang mang theo là những lời mẹ ru; lỡ mai ta nằm xuống thì vẫn còn đó, có hoài với đạo lý thế nhân. Đó chính là những lời ru.Nhà thơ Nguyễn Duy chắc lúc tuổi thơ được thừa hưởng những kỷ niệm vui buồn dưới tàn cây ăn quả trong vườn nhà, mùa nào trái ấy, cho nên luôn nhìn được những trái quả trên cành mà mẹ dành chờ qua rằm cúng Phật, cúng ông bà Tổ tiên, hoặc hái đem đi bán đổi gạo. Riêng tôi, những “Trái hồng-trái bưởi đánh đu giữa rằm” ấy là kỷ niệm về một cách lễ nghĩa mẹ dãy “Để mẹ hái cúng Phật, cúng Ông bà, xong rồi mẹ cho ăn”, vì thế “đánh đu” của tôi có nghĩa là thèm thuồng bởi những trái cây cúng Phật, Ông bà thường được mẹ chọn lựa trái to nhất, ngon nhất.Những ý thơ này chắc rằng ai ai cũng đều có diễm phúc tận hưởng. Dưới ánh mắt và trí tưởng tượng của tuổi thơ, nhì vạn vật đều có thật một cách rất dễ dàng và gần gũi. Sao trên trời làm sao mà đếm được? Nhưng tuổi thơ đếm được (một ông sao sáng hai ông sáng sao…) dù đó chỉ là vòng tròn không có kết thúc, dễ đưa ta vảo… giấc ngủ! Để rồi các thế hệ nối thay nhau mà tiếp tục đếm; đếm hoài cho đến khi qua tuổi trưởng thành rồi nhường lại cho đàn con mà ta ngồi vào vị trí của người mẹ, cho nên:Dù trong nhận thức đã từng hiểu được giá trị đích thực của những chuẩn mực đạo đức cần thiết nơi mỗi con người, thế mà sao tôi vẫn phải giật mình khi đọc đến hai câu này! Quả thật, trong kho tàng hát ru của dân tộc, có câu nào mà không mang nặng một ý nghĩa nhân văn nào đó, kể cả những điều nhỏ nhất.Ở người mẹ Việt nam, sữa và hát có đủ đầy nuôi bao thế hệ khôn lớn, vỗ an bao nghĩa đậm tình sâu nặng và đúc kết nên bản thiên trường ca tình mẹ bất tử. Ngày nay có không ít em bé được lớn lên, được nuôi dưỡng từ sự ỷ lại và phó mặc; ru con bằng máy cassette mà trong đó vọng ra toàn là những giai điệu Pop – Rock – Disco – Hip hop…để rồi các em bé này lớn lên khi bập bẹ đã thốt ra những thanh âm ban đẩu thay vì Ba -Mẹ thì là “Bai” – “Ok”… Lớn lên chút nữa thì “Ta là Triển hộ vệ đây”. “Ta là Ninza đây”. Cho nên chính nhà thơ đã phải lo lắng:Chỉ có những đứa con được lớn lên mang trong mình cà xác lẫn hồn mẹ cho, dù có phiêu bạt góc bể chân trời vẫn không quên được nơi nào quê mẹ và vị trí đặt nôi võng khi xưa ta nằm. Ấy vậy mà niềm thương yêu trọn vẹn đó vẫn luôn da diết, ai hoài:Để rồi nhà thơ chọn câu ca dao để kết thúc bài thơ như trả về cho đạo lý dân tộc một gia tài nguyên vẹn; lại nữa như muốn gợi ý với thế nhân rằng: dù thơ ca có hay đến thế nào đi nữa cũng không bằng chính lời ru mộc mạc khi nao, xem như sư kết thúc cũng là sự bắt đầu. Với tôi, đó còn là lời nhắn nhủ với những ai đã chóng quên cội nguồn, mà thiếu vắng nó không còn là một giá trị văn hoá – nhân bản của một dân tộc:

Bai Tập Nuyện Tạp Kết Thúc Bài Thơ …

Bài Tập Luyện Tập Kết Thúc Bài Thơ …

Giáo Án Lớp 3 Môn Tiếng Việt

Soạn Bài: Bài Ca Ngắn Đi Trên Bãi Cát – Ngữ Văn 11 Tập 1

Những Bài Thơ, Nhạc Cho Hoàng Sa Trường Sa

Nguyên Lạc Đọc Thơ Cổ Nhớ Người Xưa : Nguyễn Du

Thơ Ngắn Nhớ Người Yêu Cũ Hay, Thơ Status Viết Cho Cuộc Tình Xưa

Xúc Động Trước Chùm Thơ Về Ông Bà Hay, Ý Nghĩa, Đong Đầy Tình Cảm

Chọn Lọc Bài Thơ Phật Giáo Hay Về Cuộc Sống Ý Nghĩa Nhất

10 Bài Thơ Xúc Động Nỗi Nhớ Mất Ba Khi Mùa Vu Lan Đến

11. Phụ Lục 2: Những Vần Thơ Thương Nhớ

Nguyên Lạc ĐỌC THƠ CỔ NHỚ NGƯỜI XƯA : NGUYỄN DU

Nguyên Lạc ĐỌC THƠ CỔ NHỚ NGƯỜI XƯA : NGUYỄN DU THƠ TƯỞNG NIỆM NGUYỄN DU

Nhân kỷ niệm 200 năm ngày mất của Đại thi hào Tiên Điền Nguyễn Du (1820- 2022) tôi làm bài thơ tưởng niệm này:

TƯỞNG NIỆM NGUYỄN DU “Bất tri tam bách dư niên hậu Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như” *

Nến trầm đêm đọc người xưa

“Thập loài văn tế” xót xa hồn này

Tiên Điền thơ cổ kinh thay

Rợn hồn từng chữ từng lời oan khiên

“Còn chi ai quí ai hèn

Còn chi mà nói ai hiền ai ngu

Một phen thay đổi sơn hà

Mảnh thân chiếc lá biết là về đâu”

Trăm năm thoáng chốc thở dài

Bồi hồi chuyện cũ thương ai mà buồn

Động lòng khói sóng Tiền Đường Câu thơ trong “Văn tế thập loại chúng sinh” – Nguyễn Du Thúy Kiều trầm mình trên sông Tiền Đường- Đoạn Trường Tân Thanh BÀI THƠ TƯỞNG NIỆM CỦA LÂM THANH SƠN

Sẵn đây, tôi xin giới thiệu đến các bạn thêm bài thơ tưởng niệm Nguyễn Du của bạn Lâm Thanh Sơn, ở Hà Nội – một trong những người thuộc nhóm Tình Tự Dân Tộc chúng tôi, nhóm quyết chí giải oan cho đại thi hào Nguyễn Du – cụ bị “ai đó” kết án “đạo văn” Kim Vân Kiều Truyện của Tàu, “bê nguyên xi” truyện này dịch ra văn vần: Đoạn Trường Tân Thanh- Truyện Kiều. Đổng Văn Thành – China cho rằng: “Nguyễn Du chẳng những chỉ mượn đề tài của tiểu thuyết Trung Quốc mà dường như bê nguyên xi

“So sánh Truyện Kim Vân Kiều Trung Quốc và Việt Nam”

http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=5966&rb=0102 – @ Mờii đọc : – “Long Thành Cầm Giả Ca” của Nguyễn Du http://www.art2all.net/tho/laiquangnam/lqn_nguyendu_longthanhcamgiaca_gioithieu.htm

Lời Bài Hát Bậu Nhớ Người Thương

Cảm Nhận Bài Nhớ Quê Ngoại Và Bài Thơ Nhớ Ngoại

Chùm Thơ Hay Viết Về Bà Nội, Bà Ngoại Kính Yêu

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Của Người Tha Phương

Phân Tích Bài Thơ ‘chiều Hôm Nhớ Nhà’ Của Bà Huyện Thanh Quan

🌟 Home
🌟 Top