Top 11 # Bài Thơ Nói Về Uống Rượu Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Bài Thơ Hay: Uống Rượu Với Chồng

Quanh năm khó nhọc bộn bề

Tên thật tác giả là Nguyễn Thanh Huyền, tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, Đại học Sư phạm Hà nội, hiện đang giảng dạy tại trường THPT Nguyễn Trãi, thành phố Hải Dương.

Đọc bài thơ, hẳn là giới mày râu phải ngạc nhiên, bởi từ cổ chí kim, hiếm có người đàn bà ngồi buồn rủ chồng uống rượu. Nhân vật trung tâm của bài thơ hiển nhiên là người vợ, anh chồng chỉ đóng vai trò thứ yếu, xuất hiện như một cái cớ, thông qua hình tượng chén rượu để người vợ bộc lộ tâm trạng. Ngay từ những câu đầu tiên, người đọc đã thoáng nhận ra, có một cái gì đó bất ổn, mất cân bằng, bị dồn nén quá lâu, luôn có nhu cầu giải phóng. Đây là tâm trạng dằn vặt, u uất của cặp vợ chồng gặp rủi ro sau những tháng năm dài bươn chải kiếm sống. Có điều họ là những người đủ bản lĩnh, hiểu được thế thái nhân tình, âm thầm nhìn đời mà chiêm nghiệm. Thực ra, rượu chỉ là cái cớ, người phụ nữ ấy chắc chả uống được đến nửa chén nhưng bản lĩnh thật đáo để, cương cường, quyết đoán đến mức dám thách thức cả thế gian. Cứ theo văn bản mà xét, hầu hết những câu thơ đều toát lên nỗi ngậm ngùi, ẩn chứa những giọt nước mắt, lúc thì lẳng lặng”nuốt vào lòng” mặc cho dòng đời đưa đẩy, lúc thì như muốn vỡ òa, hiển hiện thành lời cay đắng thậm chí chao chát. Cách vận dụng lớp từ láy, từ ghép ở đây đạt đến hiệu quả bất ngờ làm người đọc không khỏi sửng sốt trước khả năng diễn đạt ý tưởng bằng ngôn ngữ dân gian thông qua những cấu trúc gần với thành ngữ của tác giả: ” Oái oăm là cái sự đời”, ” Ừ thì đắng nuốt vào lòng”, “Này là bể khổ nguồn đau / Này là đò chật sông sâu chập chờn”… Đến đây thì chẳng ai còn nghi ngờ tính chất tượng trưng của rượu. Rượu chỉ là một cách nói còn nỗi cay đắng, nghèo hèn mới là có thật.

Tâm trạng người vợ lần lượt được biểu hiện qua những dòng thơ hình dung cuộc nhân sinh đầy bất trắc. Họ phải chống chọi với đủ thứ nguy nan hữu hình và vô hình, không chỉ của Trời, Đất mà mà của cả đồng loại trong cuộc canh tranh khốc liệt. Đó là “bể khổ”, “nguồn đau”, “đò chật”, “sông sâu”, “gió ào ạt”, “mây lờn vờn”… Những lớp từ ấy giàu biểu cảm, đa nghĩa, đa thanh, đọc nghe như xoáy vào lòng tạo thành nỗi ám ảnh sợ hãi như một thứ định mệnh truyền kiếp. Trong trạng thái “chung chiêng”, nghĩa là nửa tỉnh nửa say, người phụ nữ nhìn thế gian bằng con mắt có chút hơi men nên cảm thấy thứ gì cũng chao đảo, bồng bềnh nhưng cũng là lúc người ta dễ nói thật lòng mình nhất. Tư thế của cặp vợ chồng này là an nhiên tự tại, phong cách thật ngạo nghễ, nhìn thiên hạ nhốn nháo trong guồng quay tạo hóa bằng tâm trạng của một người thua thiệt nhưng có vẻ như không mấy bi quan: “Mặc cho thiên hạ rập rình / Ta ngồi đây rót cho mình, cho nhau”. Rót cái gì? Rót rượu hay rót những nổi chìm của kiếp người? Đến đây ta dễ liên tưởng đến một câu Kiều : “Nỗi lòng nghĩ đến sau này mà kinh” khi mà trước mắt bày ra toàn những “bể khổ”, “nguồn đau”, “đò chật”, “sông sâu” nghe thấp thoáng đâu đây nỗi “đoạn trường” của một nàng Kiều hiện đại.

Về bố cục, bài thơ được chia là hai phần nhưng có sự gián cách. Phần một gồm bốn câu đầu và bốn câu cuối, phần còn lại là mười hai câu giữa, từ “Oái oăm là cái sự đời” đến “Gió ào ạt gió, mây lờn vờn mây”. Phần thứ nhất, bao hàm cả bốn câu cuối như một vĩ thanh, là lục bát hiện đại phát triển từ ca dao, tục ngữ, được hoàn thiện với khả năng phu diễn khá chính xác hoàn cảnh bế tắc gần như không lối thoát của cặp vợ chồng nghèo trên cái nền không gian buồn tẻ, tù túng. Thế nhưng bốn câu cuối lại mở ra cả một chân trời mới đầy chất lãng mạn, bay bổng, hình thành một cảm quan có biên độ giãn nở rộng, không bó chặt như nỗi đoạn trường của nàng Kiều mà ý tứ phóng túng, ngôn ngữ khoáng đạt. Cuộc song ẩm giờ đây đã biến nỗi đau khổ thành vấn đề triết lý nhân sinh. Bằng sự thăng hoa trong tâm tưởng, họ đem số phận, tư cách và cả tình yêu của mình đánh đổi lấy “cả mấy mươi phần thế gian”. Chén rượu tình ở đây hẳn là cay đắng nhưng là “chén đồng” có sức mạnh làm nghiêng vũ trụ. Hơi ấm ở đây chính là nội lực tình yêu, tình nghĩa vợ chồng. Trong men say lãng đãng, mọi thứ dường như đều “chung chiêng”. Chồng say, vợ say, tâm hồn chống chếnh, họ như bay lên tầng trời hạnh phúc. Đó là thứ thiên đường”cả mấy mươi phần thế gian” ở ngay trong cõi nhân gian.

Mười hai câu giữa khác hẳn về mặt thi pháp. Đây là đoạn lục bát mang phong cách tập Kiều mà hồn cốt của nó không gì khác hơn là “nỗi đoạn trường”. Ở đây ta bắt gặp đủ kiểu lập ý, lập tứ, cấu trúc câu, trong đó có cả những câu đanh quánh, riết róng hoặc thâm trầm nghiệt ngã. Một dàn những tổ hợp từ biến hóa như có phép màu rút ra từ thi pháp Truyện Kiều tạo thành các cặp tiểu đối, so sánh, tỷ dụ đẩy cảnh nghèo đến mức lý tưởng làm người đọc sững sờ trước tài “phù phép” của tác giả. Những câu : “Chén này nhắm với nỗi này phải không?”, hoặc : “Này là bể khổ nguồn đau / Này là đò chật sông sâu chập chờn / Nhấp môi chạm phải cơn nguồn / Gió ào ạt gió, mây lờn vờn mây” là sự đóng góp rất đáng kể trong hành trình lục bát. Sự sắc sảo của Nguyễn Lam Điền còn ở chỗ, chị dùng thể loại lục bát tryền thống để tập Kiều mà không bị sa vào thứ văn vần dung tục.

Có thể nói, Uống rượu với chồng là một thành công bất ngờ. Nó tạo được sự hấp dẫn đặc biệt bởi trong đó hàm chứa một triết lý nhân sinh, một quan niệm sống, một thái độ ứng xử bằng những lớp từ giàu sắc thái với nội hàm phong phú. Cặp vợ chồng uống rượu trên một cái nền “chung chiêng”, từ điểm xuất phát ấy, cái tôi nghệ sỹ bình thản hòa vào kiếp người bằng nguồn cảm hứng tình yêu, dù nhìn thiên hạ bằng con mắt la đà của chén rượu đắng nhưng tâm thức họ lại rất tỉnh. Cũng bởi trạng thái tỉnh trong lúc say ấy mới có được những hình ảnh “đoạn trường thơ” như “sấp ngửa”, “đăm chiêu”, “thiên hạ rập rình”, “đò chật sông sâu”, “đất xa trời tạt xuống gần / Chung chiêng cả mấy mươi phần thế gian”. Đó là những câu chữ có sức nặng được đặt vào đúng ngữ cảnh, thoát khỏi những ràng buộc về cú pháp tạo nên sự đồng điệu tâm hồn.

Tổng Hợp Những Bài Thơ Uống Rượu Tâm Trạng Nhất

Người ta thường nói thưởng trà không nên quá 3 người vì sẽ không cảm nhận được cái ngon của trà, cái hay của câu chuyện người nói. Còn thưởng rượu thì cần phải từ 4 người trở lên thì cuộc vui mới dài mới lâu. Thế nhưng, có những cuộc rượu “độc ẩm” một mình của nhà thơ. Ấy thế mà say, mà đau mà buồn mà tràn đầy cảm xúc xuyến sao khó có thể “tỉnh”ngay được.

BÀI THƠ: ĐỘC ẨM

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm

Lang thang một bước một mình

Đèn vàng phố vắng bóng hình cô liêu

Nhà tranh trống vắng đìu hiu

Không em không trẻ buồn thiu tiếng cười.

Một mình một chén rượu vơi

Không ai đối ẩm chia lời ủi an

Sương đêm mờ mịt giăng màn

Nuốt vào giọt đắng trái ngang phận người.

Trắng đen nhân thế ở đời

Nghèo khinh giàu trọng thói đời éo le

Hơn thua trân tráo ngựa xe

Đồng tiền tờ bạc tréo ngoe đắng lòng.

Long đong cho kiếp má hồng

Tấm chồng nghèo mạt đèo bồng với ai

Bỏ tình chối nghĩa đắng cay

Ra đi vứt áo mặc ai oán hờn.

BÀI THƠ: RƯỢU MỘT MÌNH

Tác giả: Hoàng Trọng Lợi

Mình ta uống cạn ly này

Nâng lên hạ xuống vơi đầy tình ta

Nhìn sâu trong đáy nhạt nhòa

Đắng cay cay đắng mình ta với đời

Chơi vơi sóng sánh men cay

Quyện vào khói thuốc nhẹ bay vào hồn

Môi hôn miệng chén nồng say

Vàng tay khói thuốc ngất ngây nhớ người

Nụ cười ánh mắt bờ môi

Hình bóng em mãi rạng ngời đáy ly

Làm gì uống hết được đây

Đầy vơi ly rượu vẫn đây bóng hình

Ngước nhìn khói thuốc lung linh

Nụ cười em mãi đẹp xinh rạng ngời

Chơi vơi nỗi nhớ cuồng quay

Say em say mãi anh say một đời.

BÀI THƠ: RƯỢU SẦU

Tác giả: Thủy Tiên

Chén rượu vơi dần sao vẫn tỉnh

Men đời đắng ngắt chẳng làm say

Người ơi hãy rót đầy hơn nữa

Uống cạn rồi quên nỗi khổ này.

Chủ quán! Thêm nào, cho chén nữa…

Say rồi…chẳng nhớ được người đâu

Tình yêu vỗ cánh bay đi khỏi

Ngất ngưởng tàn canh đổ bóng sầu.

Rót nữa! Ly này không đủ rượu

Ai người cụng chén sẻ buồn vui

Nàng đi chẳng nói câu nào cả

Nốc cạn ngàn chung lại khóc vùi.

Bài thơ: SAY

Đêm say ta lạc chốn hư không Tửu sắc say mê giấc mộng hồng Lả lơi cung đàn trong tiếng hát Ấm lòng lạnh giá tiết trời đông Nâng yếm dùm em, kìa quân tử Phấn son mê muội cõi tiên bồng Chân em mỏi rồi cho em tựa Thân chàng em gối có được không?

Đêm nay lạnh giá chỉ nàng – ta Mùi hương thoang thoảng ở làn da Bàn tay nho nhỏ trông xinh quá Trao hết nàng đây, hỡi ngọc ngà Bỗng gà đâu gáy chưa tròn giấc Giật mình mới ngộ giấc mơ tan Phòng hoang gió lạnh tựa núi ngàn Ta tiếc vô vàn, ơi nàng ơi

Em biết uống từ khi nào em nhỉ ? Chẳng lẽ đời anh lại quá vô tư ? Cuộc tình em có bao nỗi suy tư Nên chìm đắm trong nem say làm bạn

Uống đi em , uống một ly cho cạn Và kêu khà, một tiếng hết nỗi đau Cuộc đời ai mà chẳng có cần nhau Lúc hoạn nan và mỗi khi đau yếu

Chùm Thơ Ngồi Uống Rượu Một Mình Với Tâm Trạng Buồn

Tuyển chọn những bài thơ hay uống rượu một mình trong tâm trạng buồn, cô đơn nhất. Chùm thơ độc ẩm hay nhất!

CHÙM THƠ LIÊN QUAN: ♥ Chùm thơ tâm trạng bên ly cà phê buồn 1 mình ♥ Chùm thơ chế vui nhậu nhẹt, lợi hại của rượu bia

BÀI THƠ: ĐỘC ẨM

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm

Lang thang một bước một mình

Đèn vàng phố vắng bóng hình cô liêu

Nhà tranh trống vắng đìu hiu

Không em không trẻ buồn thiu tiếng cười.

Một mình một chén rượu vơi

Không ai đối ẩm chia lời ủi an

Sương đêm mờ mịt giăng màn

Nuốt vào giọt đắng trái ngang phận người.

Nghèo khinh giàu trọng thói đời éo le

Hơn thua trân tráo ngựa xe

Đồng tiền tờ bạc tréo ngoe đắng lòng.

Long đong cho kiếp má hồng

Tấm chồng nghèo mạt đèo bồng với ai

Bỏ tình chối nghĩa đắng cay

Ra đi vứt áo mặc ai oán hờn.

BÀI THƠ: RƯỢU MỘT MÌNH

Tác giả: Hoàng Trọng Lợi

Nâng lên hạ xuống vơi đầy tình ta

Nhìn sâu trong đáy nhạt nhòa

Đắng cay cay đắng mình ta với đời

Chơi vơi sóng sánh men cay

Quyện vào khói thuốc nhẹ bay vào hồn

Môi hôn miệng chén nồng say

Vàng tay khói thuốc ngất ngây nhớ người

Hình bóng em mãi rạng ngời đáy ly

Đầy vơi ly rượu vẫn đây bóng hình

Ngước nhìn khói thuốc lung linh

Nụ cười em mãi đẹp xinh rạng ngời

Chơi vơi nỗi nhớ cuồng quay

Say em say mãi anh say một đời.

BÀI THƠ: TỬU SẦU

Tác giả: Lãng Du Khách

Giọt chua giọt đắng giọt cay giọt nồng

Ta say trong cõi hư không

Giọt sầu cay đắng lãng bồng bi ai

Này đây giọt ngọt trang đài

Mỹ nhân tửu đế ép nài chua cay

Lắc lư chén rượu trong tay

Sầu bi rũ bỏ men say chát nồng

Nâng ly đáy mắt phiêu bồng

Hồn ta rơi khoảng trời không mịt mù

Phiêu diêu bay bổng lãng du

Để ta quên hết lời ru tình sầu

Xác thì chẳng biết đi đâu

Lờ mờ đôi mắt một màu nhạt phai

Rượu vào một hóa thành hai

Lại thêm tình khúc bi ai tửu sầu !

BÀI THƠ: RƯỢU SẦU Tác giả: Thủy Tiên

Chén rượu vơi dần sao vẫn tỉnh

Men đời đắng ngắt chẳng làm say

Người ơi hãy rót đầy hơn nữa

Uống cạn rồi quên nỗi khổ này.

Chủ quán! Thêm nào, cho chén nữa…

Say rồi…chẳng nhớ được người đâu

Tình yêu vỗ cánh bay đi khỏi

Ngất ngưởng tàn canh đổ bóng sầu.

Rót nữa! Ly này không đủ rượu

Ai người cụng chén sẻ buồn vui

Nàng đi chẳng nói câu nào cả

Nốc cạn ngàn chung lại khóc vùi.

BÀI THƠ: ĐÊM ĐẦY VƠI

Tác giả: Hoàng Trọng Lợi

Màn đêm phủ xuống vai gầy

Từng giọt sương lạnh phủ đầy hồn ai

Trăng soi sáng tỏ đêm dài

Sao ta chợt thấy bóng ai cuối trời

Môi cười duyên dáng gọi mời

Bay bay suối tóc rối bời lòng ai

Vầng trăng sao sẻ chia hai

Trăng chờ sao đợi đêm dài tái tê

Men cay thắm đượm hồn say lạc loài

Uống đi cho cạn dáng ai gọi mời

Trăng thời cứ rót ta nâng

Hạ xuống sao lại bâng khuâng rót đầy.

BÀI THƠ: ANH SAY ĐÊM NAY

Tác giả: Phạm Đình Dũng

Uống cạn cho say chén rượu cay

Để thấy tình yêu đậm sắc màu

Để nghe lời trái tim ta hát

Để biết môi mềm đêm qua mau

Mờ nhạt màu mây hay mắt em

Thả hồn sâu lắng thấy êm đềm

Bóng em hiện về trong đáy cốc

Một cõi mơ hồ trong bóng đêm

Nhìn thấy sao trời rơi đêm nay

Bóng trăng hờ hững đến bên cầu

Mắt em sầu thẳm buồn nhân thế

Uống hết hồn anh kiếp đọa đày

Ngơ ngát trời mây hồn thẩn thờ

Rượu tàn tình cạn bước thơ ơ

Đường nào đưa anh về viễn xứ

Một đời một rượu một vần thơ.

THƠ 4 CÂU NÓI VỀ RƯỢU VÀ TÌNH

(Nhiều tác giả, chưa rõ tên)

Rượu có say…nhưng say lại tỉnh!

Tình say rồi chẳng tỉnh người ơi..!

Biết rằng yêu…trăm chiều đau khổ!

Sao tin lòng cứ mãi vấn vương..!

Rượu nồng ai uống cùng ta

Bao nhiêu giọt thắm nét hoa phai màu

Yêu người , người để lòng đau

Ghét người em trút … rượu đào … môi say.

Cùng tui nâng chén rượu cay tỏ bày,

Ước gì trái đất không quay,

Thời gian chạy ngược về ngày yêu em.

BÀI THƠ: RƯỢU.. CẠN

Tác giả: Việt Cường

Đêm trở gió… đêm dài não ruột

Lỡ buông vần hận nuốt vào tim

Xót thương tủi nhục đi tìm

Hồn đau… dạ đắng… nằm im mỏi mòn

Sầu lệ đẫm từng cơn gửi đến

Nhắn lòng ai chẳng vẹn câu thề

Nhớ người chợt tỉnh rồi mê

Duyên tình rũ bỏ ta về chốn nao

Thầm nhắn gửi câu chào giã biệt

Mộng tình xưa mải miết… hao gầy

U buồn tĩnh mịch… đong đầy nhớ thương

Bao vất vả chia đường lỗi hẹn

Thả tâm sầu cạn chén tình si

Nhớ thương… ảo mộng… so bì

Tình xưa trỗi dậy, sầu bi khóc thầm.

BÀI THƠ: RƯỢU Thơ: Dương Tuấn

Thế gian dùng rượu để tìm vui

Còn ta dùng rượu giết ngậm ngùi

Đường đi ta bước lô nhô sóng

Trời đất cuồng quay.. thế mới vui.

Trời đất cùng say rượu với ta

Ai uống cùng ta cạn chén ngà

Gió ơi.. gió hỡi.. về đâu nhỉ?

Vài giây nán lại uống cùng ta.

Rượu sầu nghìn chén uống chẳng say

Uống cố mà quên kiếp đoạ đày

Để trên trần thế ta là nhất

Nắm cuộc đời này giữa bàn tay.

Rượu giúp đời ta quên bạc đen

Quên họ hàng ta những kẻ hèn

Khinh ta nghèo khó vênh mặt thỏ

Nịnh ta khi có nắm bạc quèn.

Rượu giúp đời ta quên người yêu

Quên mối tình si khổ trăm điều

Quên người bội bạc làm ta khổ

Quên mối tình câm vẫn chắt chiu.

Rượu giúp đời ta.. quên bản thân

Quên nổi niềm riêng ..quên túng bần

Mai kia ta chẳng sầu đau nữa

Rượu tiễn hồn ta… khỏi dương trần.

BÀI THƠ: SAY Tác giả: Võ Sơn Lâm

Khi cô đơn men nồng ta say giấc

Mặc kệ đời trong tiếng nấc hư vô

Thả hồn theo đêm vắng những hải hồ

Ta mơ thấy tiên cô trong giấc ngủ

Đời là vậy chẳng mấy khi thấy đủ

Giọt rượu đào đã phủ kín nhớ mong

Khi men say ta trải hết nỗi lòng

Chẳng vương vấn ưu phiền trong nhung nhớ

Bạn thấy không tình đời là rất dở

Chút men nồng làm lỡ chuyến đò ngang

Bởi vì men khổ lắm những anh chàng

Chẳng giữ được đành lỡ làng hạnh phúc.

Một mình mượn rượu giải sầu

Sầu không tan hết nghẹn ngào xót xa

Thương mình sương gió bôn ba

Độc hành đếm bước phôi pha tháng ngày.

Chân tình theo dấu chim bay

Nghĩa nhân đáy bể ai hoài ngó mong

Kim tiền xem trọng chữ đồng bẻ đôi.

Thôi đành số kiếp đơn côi

Giả say giả tỉnh nhìn đời bạc đen

Thấp cao đẹp xấu sang hèn

Mai rời cõi tạm cũng liền phủi tay.

Phù sinh một kiếp đọa đày mà chi.

RƯỢU SẦU – ĐÊM MƯA

Thơ: Trần Quang Hải

Chớp dông gió giật khoảng trời lấm lem

Tình mình đã lẫn trong men

Máu sôi sùng sục tim nghèn nghẹn đau

Trời giam lỏng mối tình ngâu

Dầm dề đêm hạ canh thâu héo gầy

Vắng em ngày mỏng đêm dầy

Chỉ còn hoài niệm những ngày xa xưa

Hình như sắp chuyển sang mùa

Anh về gom chút hương thừa em quên

Nhâm nhi uống giọt tình em

Nát đêm tháng bẩy gió lèn thân côi

Ruổi dong cho hết một đời nổi trôi.

RƯỢU NGÂU CẠN CHÉN TÌNH SẦU Thơ: Phạm Công Lý

Ngả xiêu chén Rượu tự mời

Cho mờ chẳng ngắm khuôn trời bụi lem

Để quên tất cả lòng ngèn nén đau

Ngoài trời mưa bắc cầu Ngâu

Nhà trong cạn chén kệ thâu béo gầy

Ngất ngây hồn khỏa tháng ngày tuổi xưa

Phút giây trời đất giao mùa

Tửu,Ngâu trộn hết kẻo thừa bỏ quên

Cào trong tim thấu đến chèn tình côi

Tung vào mưa gió mặc đời buông trôi.

“Sông Hương Hóa Rượu Ta Đến Uống”…

Thuở nhỏ, chắc hẳn mỗi chúng ta đều biết sông Hương qua bài thơ” Cô gái sông Hương” của nhà thơ Tố Hữu với những câu thơ rất gợi từ xa xưa với trong veo trời và nước sông Hương:

Hay những câu thơ của ông như những lời thủ thỉ và tâm tình đậm đặc giọng Huế của một nhà thơ cách mạng vẫn còn vang vọng bên tai năm nào:

Đó là âm hưởng cuộc sống vất vả của không ít những con người cần lao khi xưa trên mảnh đất cố cung Huế với cả nối nhọc nhằn và cay đắng:

(ca dao Huế)

Còn bây giờ khi đêm xuống, dưới ánh trăng lung linh sóng nước, bạn bước xuống thuyền Rồng và thả hồn nghe ca Huế và nhạc cung đình thì còn gì hạnh phúc và lãng mạn hơn. Những điệu hò Huế năm xưa lúc này cũng được tái hiện lại qua tiếng ca ngọt ngào của những chàng trai, cô gái Huế trên những chiếc thuyền Rồng chở khách du sông và những làn điệu “Mười Thương” đậm chất Huế vẫn làm say đắm lòng biết bao du khách từ khắp nơi đến thăm Huế qua tiếng hò mái nhì, mái đẩy khoan nhặt.

Bạn còn thưởng thức làn điệu sông nước khoan nhặt qua tiếng đàn tranh và giọng Huế ngâm thơ đầy nỗi niềm cứ man mác trên sông:

“Chiều chiều trước bến Vân Lâu Ai ngồi, ai câu, ai sầu, ai thảm Ai thương, ai cảm, ai nhớ, ai trông Thuyền ai thấp thoáng bên sông Đưa câu mái đẩy trạnh lòng nước non”

Sông Hương còn là nơi ta gửi gắm hồn mình và lòng sông soi gương bóng nước, biết vỗ về, che chở ta trong những kỷ niệm khó quên nhất:

“Sông vẫn tần ngần thao thiết lặng câm Chở gió về cánh đồng mơ ước Chở mơ ước về chân trời Chở chân trời tới mắt em buồn như dấu hỏi Nghe cọng cỏ già ướt dưới chân đê” ( Bài Trong mưa của Văn Công Hùng)

Nhà thơ Phạm Bá Nhơn lại có những câu thơ khác trong bài “Về Huế” với từng cơn mưa dầm và rét đậm như:

Dòng chảy cuồn cuộn ấy lan tỏa đến các thế hệ không chỉ ở Huế và sông Hương. Ngay cả với chúng tôi, dòng chảy Sông Hương cũng luôn vẫy gọi và tưới mát tâm hồn mỗi người. Đối với các thi sỹ thì Hương Giang sẽ là cái duyên mặn mà, cái tình khó quên và là nguồn cảm hứng vô tận về con ngươi, về cuộc sống và những vỉa tầng văn hóa Huế ấy đã được kết tinh và lưu giữ lâu dài:

“Nếu như chẳng có dòng Hương Câu thơ Xứ Huế giữa đường đánh rơi” (Nhà thơ Huy Tập)

Chúng tôi chợt nhớ đến các nhà thơ, nhà văn nổi tiếng gắn bó với dòng Hương giang như nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm, Tô Nhuận Vỹ,Nguyễn Khắc phê, Nguyễn Khắc Thạch, Hồ Đăng Thanh Ngọc…những người con tài hoa của Xứ Huế, những người giữ vai trò Tổng biên tập của Tạp chí Sông Hương từ những ngày đầu thành lập cho đến tận bây giờ. Tạp chí Sông Hương đã bước sang tuổi ba mươi với một vóc dáng và tâm thế đáng nể. Với một chặng đường dài đã qua, Tạp chí Sông Hương đã trở thành người bạn thân thiết của những người yêu thích văn chương và độc giả trong và ngoài nước. Dòng chảy Sông Hương mang đậm bản sắc Huế ấy đang giao hòa và lan tỏa đi khắp mọi miền và thu hút được đông đảo giới văn chương.

Chúng tôi gặp nhà văn, nhà thơ Hồ Đăng Thanh Ngọc trong dịp lễ kỷ niệm ba mươi năm Tạp chí Sông Hương. Hiện nay anh đang giữ vai trò Tổng biên tập Tạp chí Sông Hương, một con người trẻ trung, năng động và đầy nhiệt huyết. Không phải ngẫu nhiên mà Tạp chí văn học của Huế lại mang tên dòng “Sông Hương” thơ mộng, nơi mà lịch sử và dòng chảy thời gian làm dày thêm những vỉa tầng văn hóa và trầm tích thêm những lớp phù sa của dòng chảy thi ca Huế qua bao thế hệ.

Hương Giang làm say lòng biết bao đấng tài hoa là những họa sỹ, nhạc sỹ, thi sỹ tài danh và tên tuổi, giúp họ nuôi dưỡng đam mê và khát khao sáng tạo từng ngày. Hương Giang cũng gắn bó và làm say lòng bao con người yêu thương và nặng lòng với Huế ở khắp nơi:

“Vốc tay say với dòng Hương Nhón chân, ngược bước nẻo đường tìm thơ”. (Đêm Hương Giang- Nguyễn Trọng Liên)

Các thi sỹ đều trở nên đa tình trước Sông Hương:

(Huế đã sang thu- Đào Trọng)

Sông Hương cũng đang dâng đời và tặng bạn từng giọt say như ruợu nồng. Sông Hương mang đến dòng chảy đam mê và ngọt ngào. Cả những nỗi buồn về nhân tình thế thái và những nỗi trầm luân kiếp người với từng giọt sông và giọt đời cũng đang trôi chảy không ngừng:

“Sông Hương hóa rượu ta đến uống Ta tỉnh đền đài ngả nghiê ng say…” (Nhà thơ, nhạc sỹ, họa sỹ Nguyễn Trọng Tạo)

Ngay lúc này những câu thơ về Xứ Huế của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo năm nào, con người bao năm đã nặng lòng với Huế lại được những người bạn văn thơ của chúng tôi ngân nga đọc lên cùng với anh và bè bạn bởi những tâm hồn yêu thơ, yêu đời và tình yêu tha thiết với Sông Hương và Xứ Huế mộng mơ.

Phương Thảo rất vinh dự được là khách mời của Tạp chí Sông Hương và được tặng một áo thơ có in những câu thơ của mình:

(Trăng khuyết)

Phạm Thị Phương Thảo