Top #10 ❤️ Bài Thơ Tôi Là Hạt Mưa Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 9/2022 ❣️ Top Trend | Anhngucongdong.com

Chương 2: Nắng Mưa Là Bệnh Của Trời, Tương Tư Là Bệnh Của Tôi Yêu Chàng

Nguyễn Bính Với Huế Qua Thơ

Về Nời Nhạc Phẩm “Cơn Mưa Phùn” Do Đức Huy Phổ Nhạc Bài Thơ Của Người Nàm Thơ Quá Cố La Thị Sinh

“Mưa Rừng”, Bài Thơ Ấn Tượng Của Nhà Thơ Hoàng Yến.

Junbaby: Các Bài Hát Về Mưa Cho Trẻ Mầm Non

Bài Văn: Cảm Nhận Bài Thơ “Mưa Xuân”

“Hôm nay chúng ta nghỉ sớm! Các em ngồi im lặng trật tự nha” – Lời thông báo của cô khiến cả lớp hò reo trong sung sướng.

Còn với Hải, niềm vui ấy chưa kéo dài bao lâu thì đại họa gần như đang đến với anh chàng.

“Tao biết mày đang giấu tao điều gì mà” – Một câu nói của cô bạn kế bên lập tức dập tắt hoàn toàn nụ cười hân hoan của Hải.

Hải tươi cười quay sang con Vy bằng một gương mặt của một “chú nai vàng ngơ ngác”, quả không hổ danh là thành viên câu lạc bộ Kịch của trường :

“Làm gì có !”.

“Mày thích bạn mới hả?” – Vở kịch hạ màn trong thất bại, đáp lại gương mặt hồ hởi của Vy là vẻ mặt cứng như đá, mà tảng đá này còn đang bị nung đỏ một cách quá mức.

“Không có đâu nè” – Tảng đá bị nung sắp nổ tung đột nhiên được một xô nước lạnh tạt vào, lấy lại vẻ bình tĩnh trên mặt một cách nhanh chóng nhưng trái tim mong manh của Hải gần như văng ra khỏi lồng ngực.

“Không có thì thôi! Tao chỉ hỏi xem thái độ của mày thôi!” – Mùa xuân tưng bừng trên gương mặt cô nàng hotgirl kia nhanh chóng thay bằng một mùa thu úa tàn cùng bầu trời bao la thất vọng.

Cuộc thẩm vấn có phần khó coi đó cuối cùng cũng chấm dứt bằng một tiếng trống ra về.

Hải nhanh chóng thu dọn cặp sách để kịp phóng ra khỏi lớp trước cơn bão dồn dập những nghi vấn của con Vy đang sắp đổ bộ vào mà cậu cảm nhận được. Con bạn chí cốt của Hải đâu phải là đứa dễ bỏ cuộc như vậy, chỉ là nó đang nghỉ giữa giờ để chuẩn bị cho hiệp hai của cuộc thẩm vấn dự là kinh hoàng hơn khi nãy thôi.

Không điều gì có thể qua mắt một con hủ, đặc biệt khi nó đã chứng kiến cảnh kinh điển của một bộ phim đam mỹ sắp được châm ngòi: Một thằng con trai nhìn như say một thằng con trai khác, và đặc biệt hơn nữa nó lại là “chị em chung động” mà bấy lâu nay vẫn được yêu chiều gọi là “tiểu mỹ thụ”.

Người tính không bằng trời tính, ánh mắt của Hải vô tình (và có lẽ là cố tình) rơi vào dãy bàn trên, nơi “tình yêu sét đánh” của cậu cũng đang thu dọn sách vở. Cái vẻ anh tú lẫn một chút gì đó lạnh lùng của cậu bạn mới như một ma lực giữ lại ánh nhìn của Hải. Cậu ngây người trước con người hoàn mỹ kia, trên đôi mắt to và trên dáng người rắn rỏi, những điều đó rất bình thường với một đứa con trai, nhưng khi những điều bình thường đó hiện hữu trên cậu bạn mới, Hải cảm nhận được một mị lực lạ hấp dẫn lạ thường nơi Phong.

Kế hoạch đào tẩu của Hải kết thúc trong thất bại là thế đấy! Và chắc các bạn cũng đã tưởng tượng được điều gì sẽ xảy ra khi toàn bộ khung cảnh ngọt ngào khi nãy đã lọt vào tầm mắt của cô tiểu thư kia rồi chứ? Nhưng Hải không quan tâm, vì người ta có câu: Chết vì trai là cái chết êm ái! Cậu sẵn sàng lấy cái chết để đánh đổi bằng việc được ngắm say sưa cậu bạn mới kia mà.

Trong lớp học vắng được tô lên bằng màu nắng nhạt yếu ớt của buổi chiều tà, cuộc tra khảo lại tiếp tục diễn ra, mặc cho những hàng mây vẫn trôi xa xăm về nơi tít tắp của chân trời đang ửng hồng…

“Ngày đầu ở trường tốt không con?” – Tiếng dì Phan nhẹ nhàng vang ra từ góc bếp khi nghe tiếng cặp của Phong uể oải vất trên bàn.

Đáp lại câu hỏi của dì là sự im lặng vốn có của căn phòng 5 phút trước.

“Vậy thôi con lên phòng chào ba đi” – Dì vẫn cố mỉm cười.

Mẹ của Phong mất trong một vụ tai nạn giao thông khi cậu vừa lên lớp 3. Ba của cậu là chủ tịch tập đoàn Trần Gia danh tiếng sau đó đã lấy về một người phụ nữ vì không muốn con mình còn nhỏ đã sớm cảnh không mẹ. Dì Phan là một người đàn bà tốt, từ ngày về nhà, dì hết lòng yêu thương, chăm sóc Phong như con ruột. Dù được nuôi nấng và cảm nhận được sự yêu thương từ bé, nhưng khác với những đứa trẻ khác, Phong chưa một ngày xem bà là mẹ mình .

“Cho dù cả đời này thế nào đi nữa, bà cũng không bao giờ thay thế được mẹ tôi đâu” – Cậu từng thốt lên câu nói tàn nhẫn đó khi bà liều mình cứu cậu khỏi một chiếc xe hơi đang lao tới năm cậu học lớp 6.

Có lẽ đó là câu nói tàn nhẫn cuối cùng mà dì Phan phải nghe từ Phong, suốt gần 5 năm sau đó, cậu vẫn chưa nói với bà một lời nào.

Con người ta khi đã chịu đựng quá nhiều, thì từ phản kháng sẽ trở nên cam chịu rồi sẽ quen dần với điều đó, còn với dì Phan chỉ có chịu đựng và cam chịu, bà chưa lần nào quát mắng hay la rầy Phong. Đáp lại sự xem thường của cậu con trai là nụ cười cam chịu, bà luôn xem cậu là đứa con chưa hiểu chuyện, khi lớn lên nó sẽ hiểu và thương bà.

“Trường mới có tốt không con?” – Ông Lâm lật giở từng trang báo, bất ngờ hỏi khi cậu con trai vừa cúi đầu ” Chào ba”.

“Dạ ổn!” – Phong bình thản đáp.

“Vậy thì tốt! Đó là một ngôi trường tốt có tiếng! Ba đã chiều ý con mà chuyển trường, vì vậy con phải cố gắng học để sau này Trần Gia có người tiếp quản” – Ánh mắt ông vẫn giữ yên nơi những trang báo, nhỏ giọng nói.

Ngoài trời, trên hàng cây sứ bên vệ đường, có đàn chim vàng anh đang cất lên bản đồng ca cuối ngày.

“Không!!!”- Hải ngồi bật dậy hét lớn.

“Nay anh Hai lạ lắm! Giống như đang thích ai á! Có gì kể em nghe đi nè!” – Cô em gái kéo ghế sát giường Hải, tò mò hỏi.

Có lẽ sau màn thẩm vấn căng thẳng trên lớp khi nãy, đây là màn thẩm vấn tiếp theo ngay khi Hải về nhà.

“Hai để ý anh nào hả?”- Cô bé tung chiếc chăn ra, kề sát mặt ông anh tội nghiệp hỏi tới tấp.

Hải có lẽ là anh chàng may mắn (có thể là rất rất may mắn), như số trời đã an bài, sau khi biết mình bị “bẻ cong” cũng chính là lúc anh chàng phát hiện xung quanh mình là cả một thế giới hủ: từ con bạn thân cho đến cô em mới lên lớp 8.

“Mày điên hả My!!!” – Hải hét lớn, xô cô em gái té xuống giường.

Viễn cảnh hồi chiều ở lớp lặp lại, Hải đỏ mặt vùi đầu vào gối.

“Cái gì mà ồn ào quá vậy? Xuống ăn cơm nhanh đi!” – Tiếng mẹ tức tối vọng lên, ngửi được mùi của sự nguy hiểm chết chóc sắp ập vào phòng, hai anh em một mạch chạy xuống bếp.

“Hôm nay lớp có gì vui không con?” – Ba vừa gắp thức ăn vừa hỏi.

“Lớp Hai nay có bạn mới á ba!” – Con My nhanh chóng cướp lời – “Á!!!” – Hải lườm mắt với con em tọc mạch, thẳng chân đá vào đầu gối nó.

“Trai hay gái vậy Hải?” – Đến lượt mẹ hỏi.

“Trai á mẹ! Nghe nói đẹp trai lắm” – Tội nghiệp cho ông anh xấu số kia – “Á!!!” – tiếp tục bị đá.

“Dạ con no rồi, con lên phòng trước nha” – Khổ thân chàng trai khi chỉ vừa ăn vài thìa cơm phải nhanh chóng chuồn lên phòng để trốn con em nhiều chuyện kia.

Chạy lên cầu thang, Hải vẫn con nghe loáng thoáng tiếng con em đang ngân nga dưới bàn ăn:

“Nắng mưa là bệnh của trời, tương tư là bệnh của tôi yêu chàng”.

Phố đã lên đèn, con đường trước nhà Hải đã thưa người, bầu trời đêm như tấm vải nhung đen được điểm xuyết hàng ngàn vì tinh tú.

Đêm đó, Hải không ngủ được. Cậu đắp chăn, lăn qua lăn lại khiến chiếc chăn rơi xuống giường lúc nào không hay. Hải không buồn nhặt lên, dường như có những ý nghĩ miên man níu giữ cậu lại, gác tay lên trán, nhìn trân trân trần nhà, Hải không thể giải thích được cảm giác lúc chiều của mình là gì. Chưa bao giờ cậu ngắm trai mà lâm vào hoàn cảnh khó coi như thế. Những hình ảnh về cậu bạn mới, về bước chân đầu tiên bước vào lớp trong cái không khí tĩnh lặng lạ thường cứ ùa về trong tâm trí Hải lúc này.

Căn phòng tĩnh lặng ngập trong ánh trăng, có anh chàng ôm gối say sưa như ôm trọn những cảm giác lạ kì về cậu bạn mới hôm nay vào trong giấc ngủ, văng vẳng bên tai là hai câu thơ của con em khi nãy:

“Nắng mưa là bệnh của trời, tương tư là bệnh của tôi yêu chàng”.

Nắng Mưa Là Bệnh Của Trời

Tập Thơ Mưa Nguồn 1962

Những Câu Thơ Chất Từ Mồ Hôi Và Nước Mắt

Những Bài Thơ Mưa Sài Gòn Hay Nhất

Chùm Thơ Gửi Về Miền Trung Thân Yêu

Chùm Thơ Buồn Về Mưa: Mỗi Hạt Mưa Mang Nỗi Lòng Trĩu Nặng

Chùm Thơ Hay Viết Về Những Cơn Mưa Buồn Nhất

Mưa Buồn Và Những Bài Thơ Trữ Tình

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ 1001 Bài Thơ Mưa Buồn, Tâm Trạng Buồn, Cô Đơn Trong Mưa

Chùm Thơ Mưa Về Đêm Lạnh Lẽo, Cô Đơn Nhất

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Những Bài Thơ Viết Về Bão Lũ Miền Trung, Ngập Lụt Vì Mưa Lớn

Nhìn những giọt mưa rả rích phải chăng bạn mới cảm thấy mình thật yếu đuối so với một vỏ bọc mạnh mẽ bề ngoài. Những bài thơ buồn về mưa sẽ là nơi mà bạn có thể chia sẻ trút bỏ biết bao nhiêu tổn thương trong lòng mình.

99+ Bài thơ buồn về mưa hay, chất chứa tâm trạng

Đưa tay em hứng giọt mưa

Hứng bao nhiêu giọt vẫn chưa thấy đầy

Bao nhiêu mưa nắng dạng dày

Cuối thu mưa đổ tràn đầy ý thơ!

Cuộc đời là thực hay mơ

Người thương kẻ nhớ ai chờ đợi ai

Đêm nay mưa đổ thật dài

Hứng bao nhiêu giọt tê tay tím lòng.

Thân bèo nên mãi long đong

Nắng mưa vạn nẽo ruổi rong tháng ngày

Cuộc đời thường có rủi may

Còn đôi tay đó .. thẳng ngay tấm lòng !

Nắng vừa mới trốn đi đâu

Để mây kéo lại hợp màu thành mưa

Ngẩn ngơ thấy bước ai vừa

Đi ngang qua cửa lúc mưa đổ dòng

Hỏi người có ướt lạnh không

Mà sao hoang vắng nẻo lòng nhớ ơi

Hồn thương tôi gửi mấy lời

Hương xuân từ độ đến trời hạ sang

Dấu yêu mong mỏi luôn càng

Nồng như nắng hạ thắm vàng sắc thu

Chiều nay thấy bóng chim cù

Ngả nghiêng nẻo đợi mà vu vơ lòng.

CHÙM thơ về mưa nhớ người yêu buồn thê lương

Từng hạt mưa là từng nỗi nhớ, từng hạt mưa là từng nỗi niềm. Gửi nhớ thương vào mưa nhắn nhủ tới người ấy liệu họ có cảm nhận được… Chùm thơ về mưa nhớ người yêu buồn thê lương sau đây phần nào nói họ lòng bạn.

Cơn mưa chiều vội vã qua

Cỏ cây đứng lặng hiên nhà im thinh

Móng tay cong cớn cựa mình

Thủy tiên thẽ thọt lời tình thoảng ru

Êm êm tiếng gọi mùa thu

Trăng non liềm khuyết đồng xu em cười…

… Trời mưa

Buổi bình minh mưa ươm đầy cây lá..

Hạt mưa buồn miên man mãi mưa ơi !

Ngồi một mình thanh thản ngắm mưa rơi..

Ôi! buổi sáng chúng tôi mà buồn thế ???

Trời không vui nên cũng buồn đổ lệ..

Vương mịt mờ cho nhân thế ..sầu thêm

Cho hàng cây giá lạnh, đổ bên thềm..

Cho hạt nắng ..thêm một ngày ..”nghỉ phép”

Ta hờ hững nhìn mưa …hàng mi khép..

Có lẽ cuộc đời đôi lúc cũng chúng tôi manh…

Cũng lặng im (như) những chiếc lá trên cành

Và cũng rớt rụng …mỗi lần cơn mưa đến…

Nữa đêm chợt thức giấc nồng

Cơn mưa rào rạt động lòng xôn xao

Ngước lên tìm mấy vì sao

Sao ơi sao lặn nơi nào xa xăm

Gió lồng gió rét căm căm

Vòm trời mộng tưởng đằm đằm nhớ thương

Thôi thì thương để mà thương

Chim bay thẳng tắp không đường nói năn

Co ro trong mỏng lần chăn

Nụ cười thoang thoảng in hằn tâm tư

Hay là ghi mấy trang thư

Mưa chi mưa mãi buồn nư tháng ngày

Mưa chi mưa mãi thương hoài ngàn năm!

Ngồi buồn tôi ngắm trời mưa

Mà sao thấy dáng người xưa dạt dào

Bây giờ..người ấy..ra sao

Có còn nhớ đến hôm nào..ngày xưa..

Cái thời..đi đón..về đưa

Nắm tay đi dưới trời mưa cùng cười

Bên nhau đôi mắt rạng ngời

Nắm tay thề thốt..trọn đời bên nhau

Bây giờ..người ở nơi đâu

Tôi..đơn côi..ngắm thật lâu..mưa buồn…

Mưa rơi buồn như lòng tôi tê cóng

Mưa lóng ngóng như tôi trước cuộc đời

Mưa nhút nhát như tôi thủa xưa ấy

Mãi âm thầm lặng lẽ chẳng một lời

Ơi cuộc đời có bao giờ khác được

Cơn mưa buồn mãi mãi chẳng ngừng rơi…

Chiều mưa buồn!!!Mưa ơi!Mưa lại rơi rồi

TẬP thơ buồn về đêm mưa một mình cô đơn

Thơ: Thao Thức

Tác Giả: Nguyễn Ngọc Sáng

Đêm khuya không ngủ nhớ thương ai ?

Khắc khoải trong tim tiếng thở dài

Làm bạn cùng trăng đêm khuya lạnh

Hờ hững bờ vai dáng trang đài

Tím cả vùng trời bao kỷ niệm

Biết người còn nhớ mãnh trăng xưa

Đêm nay trăng lạnh màu sương khói

Lãng đãng buồn sao một kiếp người…!

Tác Giả: ‎Nguyễn Công Trình

Tác Giả: Lê Hương‎

+221 Bài Thơ Hay Về Mưa Lay Động Triệu Trái Tim Hay Nhất

Giáo Án Phát Triển Ngôn Ngữ Qua Bài Thơ ” Mưa”

Tuyển Tập Bài Thơ Về Nắng Và Mưa Hay, Giàu Cảm Xúc Nhất

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Tuyển Tập Bài Thơ Về Nắng Và Mưa Hay, Giàu Cảm Xúc Nhất

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Về Mưa Tình Yêu Nhẹ Nhàng, Lãng Mạn Và Cô Đơn Nhất

“Tôi Làm Thơ Là Để Yêu Lính Biên Phòng”

Top 10 Bài Thơ Tình Hay Của Xuân Diệu

Thơ Xuân Diệu Và Tình Yêu Cuộc Sống, Yêu Nhân Dân

Hoạt Động Đi Lại Trong Nước Giữa Đại Dịch Covid

Mai Toc Va Thi Ca

Stt Chân Dài Hay Nhất ❤️ Top 1001 Status Hay Về Đôi Chân

Biên phòng – Hơn 1.000 bài thơ viết về lính Biên phòng là món quà của “cô gái biên cương” dành cho những chiến sĩ quân hàm xanh trên mọi miền biên giới. Thơ của tác giả Phong Lan luôn đau đáu hướng về miền biên cương Tổ quốc, nơi cô luôn dành trọn vẹn cả tình yêu và nỗi nhớ khôn nguôi. Những nẻo chân mây, mặt đất trên khắp vùng biên giới ngút ngàn hay biển đảo xa xôi đều trở nên gần gũi trong thơ Phong Lan.

Nhà thơ Phong Lan (đứng giữa) tặng thơ cho cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Tén Tằn, BĐBP Thanh Hóa. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Dòng chảy thơ ca Việt Nam luôn được bồi đắp bởi những vần thơ viết về biên giới, biển, đảo thiêng liêng. Thơ của tác giả Phong Lan nằm trong số đó, mộc mạc, gần gũi và chan chứa tình yêu thương. Tên thật là Lê Thị Thanh Thủy, sinh năm 1983, cô gái xứ Thanh đã để lại trong lòng người lính Biên phòng những ấn tượng sâu sắc từ lần đầu gặp mặt. 10 năm bén duyên với thơ, Phong Lan đã có hơn 1.000 bài viết về người lính Biên phòng trên mọi nẻo đường biên cương, biển đảo của Tổ quốc.

Từ tập thơ đầu “Nơi ấy biên cương” đến tập tiếp theo mang tựa đề “Hoa biên giới”, tác giả luôn cố gắng đưa hình ảnh người lính quân hàm xanh gần hơn với bạn đọc. Trong số hơn 1.000 bài thơ đó, tác giả dành phần nhiều viết về công việc lặng thầm của người lính Biên phòng nơi rẻo cao biên giới. Có khi đó là công tác vận động quần chúng trên bản dưới làng, lại có khi là những đêm mật phục, tuần tra đánh bắt tội phạm. Nhưng hơn hết, mọi tâm tư, tình cảm của những người lính đã được nhà thơ thể hiện đầy đủ, sâu sắc và không kém phần tinh tế.

Đọc thơ Phong Lan, nhiều độc giả cứ nghĩ rằng, những vần thơ ấy do người lính Biên phòng đang trực tiếp công tác trên những nẻo biên cương sáng tác. Đọc đoạn đầu trong bài “Người lính”, chẳng ai nghĩ nhà thơ đã nhập vai thành công đến thế: “Ta dâng trọn đời mình cho Tổ quốc/ Cả trái tim và dòng máu đỏ tươi/ Trong biết bao vinh quang giữa cuộc đời/ Ta đã chọn niềm vinh quang là lính”. Tác giả đã hóa thân một cách tuyệt diệu để nói lên tình yêu tha thiết của người lính Biên phòng với biên giới, nói lên vinh quang dù khó khăn, vất vả biết nhường nào.

Với tình yêu đặc biệt dành cho biên giới, Phong Lan được những người lính Biên phòng đặt cho biệt danh “cô gái của biên cương”. Ngoài những phút tập trung cho công việc của cuộc sống đời thường, cô luôn đau đáu nhớ về những vùng biên giới điệp trùng của Tổ quốc, nơi có những người lính Biên phòng đang ngày đêm hy sinh quên mình vì nước, vì dân. Hơn 61 đồn Biên phòng mà cô từng đến, nơi nào cũng để lại tình cảm sâu sắc trong lòng cán bộ, chiến sĩ. Để rồi, khi đi xa thì nhớ, khi về gần thì quấn quýt khôn nguôi.

Chia sẻ câu chuyện để cô bén duyên và làm thơ về lính Biên phòng, Phong Lan ngại ngùng tâm sự: “Kết thúc chuyến công tác tại vùng cao năm 2009, những vất vả, khó khăn của người chiến sĩ Biên phòng trên biên giới luôn đau đáu trong tôi. Nghĩ rằng, những hình ảnh đó bạn bè, đồng nghiệp của mình không thể biết, tôi quyết định làm thơ về lính Biên phòng. Khi bắt đầu đặt bút làm thơ, tôi chỉ mong ước sẽ góp phần nhỏ bé của mình đưa hình ảnh người lính Biên phòng đến được với những người chưa có cơ hội lên biên giới”.

Đây cũng là chữ duyên để tập thơ “Nơi ấy biên cương” ra đời năm 2014. Ngòi bút của cô với tình yêu cháy bỏng dành cho biên cương đã lay động biết bao trái tim bạn đọc. Thơ của Phong Lan phản ánh tất cả các mặt công tác của BĐBP, có khi ta bắt gặp hình ảnh người lính thức đêm mật phục, tuần tra: “Bắt gọn trong đêm nay/ Những kẻ gieo mầm ác/ Khi mắt còn ngơ ngác/ Chân vừa tới vùng biên” – Kể chuyện lính Biên phòng đánh án. Bài thơ đã được nhạc sĩ Trịnh Thùy Mỹ chắp cánh giai điệu, phổ nhạc và được đông đảo bạn trẻ yêu thích.

Viết về biên giới, biển, đảo cũng nhiều, nhưng ít ai lại dành trọn cả hồn thơ và tình yêu cho lính Biên phòng như Phong Lan. Không chỉ làm thơ về biên giới, tác giả còn là tình nguyện viên tích cực cho những vùng biên giới xa xôi. Hiện tại, Phong Lan là Chủ nhiệm Quỹ vì biên giới, nhóm thiện nguyện của cô luôn có mặt sớm nhất cùng BĐBP chia sẻ những khó khăn, vất vả của nhân dân vùng biên. Điều đặc biệt ít ai biết, toàn bộ kinh phí có được từ những tập thơ do cô xuất bản đều dành trọn cho Quỹ vì biên giới.

Gần 10 chương trình thiện nguyện với tổng kinh phí hơn 500 triệu đồng trích từ Quỹ vì biên giới đã được nhà thơ Phong Lan và bạn bè dành riêng cho biên giới trong năm 2022. Đặc biệt, đợt lũ hồi tháng 8 tại bản Sa Ná (xã Na Mèo, huyện Quan Sơn, tỉnh Thanh Hóa), chị và nhóm thiện nguyện của mình đã có mặt sớm nhất cùng với BĐBP hỗ trợ nhân dân lúc gặp khó khăn. 

Mến phục tình cảm của Phong Lan dành cho cán bộ, chiến sĩ đơn vị và nhân dân trong địa bàn, Thượng tá Hồ Ngọc Thu, Chính trị viên Đồn Biên phòng cửa khẩu quốc tế Na Mèo cho biết: “Nhà thơ Phong Lan luôn dành những tình cảm tốt đẹp nhất cho người lính Biên phòng nói chung và cán bộ, chiến sĩ đơn vị nói riêng. Không chỉ làm thơ hay, chị còn tích cực trong công tác thiện nguyện, Phong Lan cùng với đơn vị tích cực hỗ trợ nhân dân, giúp đỡ bà con vươn lên thoát nghèo. Cán bộ, chiến sĩ Đồn?Biên phòng cửa khẩu quốc tế Na Mèo luôn trân trọng và đón nhận những tình cảm tốt đẹp đó”.

Viết Nhân

Những Bài Thơ Ngắn Hay Về Nghề Biên Phòng Cảm Động Nhất

Top Bài Thơ Chế Vui Về Người Lính Nhập Ngũ Xa Người Yêu Hay

【 Chọn Lọc】 55+ Bài Thơ Chế Bộ Đội Hài Hước⭕, Bá Đạo⭐ Nhất Hiện Nay

Thơ Về Công Việc – Tuyển Tập Những Bài Thơ Hay Chọn Lọc Từ Cuộc Sống

Những Bài Thơ Chế Về Tình Yêu Hay Nhất

Bài Thơ Hạt Gạo Làng Ta

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Hai Sắc Hoa Tigôn

Bảng Hóa Trị Cơ Bản Lớp 8 Và Bài Ca Hóa Trị Để Học Thuộc

Bảng Hóa Trị Hóa Học Cơ Bản Và Bài Ca Hóa Trị

Lqvh: Thơ “hoa Đào Hoa Mai”

Bài Tập Về Giới Từ In At On, Chỉ Thời Gian Nơi Chốn Trong Tiếng Anh

Bài thơ Hạt gạo làng ta – Trần Đăng Khoa

Bài thơ Hạt gạo làng ta của Trần Đăng Khoa miêu tả những khó khăn, vất vả của người nông dân và tấm lòng của hậu phương hướng ra tiền tuyến thời chống Mỹ.

Hạt gạo làng ta

Có bão tháng bảy

Có mưa tháng ba

Giọt mồ hôi sa

Những trưa tháng sáu

Nước như ai nấu

Chết cả cá cờ

Cua ngoi lên bờ

Mẹ em xuống cấy…

Hạt gạo làng ta

Những năm bom Mỹ

Trút trên mái nhà

Những năm cây súng

Theo người đi xa

Những năm băng đạn

Vàng như lúa đồng

Bát cơm mùa gặt

Thơm hào giao thông…

Hạt gạo làng ta

Có công các bạn

Sớm nào chống hạn

Vục mẻ miệng gàu

Trưa nào bắt sâu

Lúa cao rát mặt

Chiều nào gánh phân

Quang trành quết đất…

Hạt gạo làng ta

Gửi ra tiền tuyến

Gửi về phương xa

Em vui em hát

Hạt vàng làng ta…

Tác giả: Trần Đăng Khoa

Năm sáng tác: 1969

Đây là bài thơ rất hay được viết khi tác giả mới chỉ là cậu bé 11 tuổi, in trong Tập thơ Góc sân và khoảng trời. Ngay sau đó, bài thơ đã được đưa vào giảng dạy trong sách giáo khoa nhiều năm liền ở nhiều cấp học khác nhau cho tới tận bây giờ. Chính vì thế, những vần thơ này trở nên gắn với tuổi thơ của rất nhiều thế hệ bạn nhỏ.

Bài hát hạt gạo làng ta

Bài thơ Hạt gạo làng của Trần Đăng Khoa ta đã khơi nguồn cảm hứng cho nhạc sĩ Trần Viết Bính phổ nhạc thành ca khúc cùng tên năm 1971. Với giai điệu hết sức trữ tình, thiết tha, sâu lắng, bài hát mau chóng được nhiều người yêu thích, đón nhận. Điều này khiến cho cả bài thơ lẫn tên tuổi của tác giả càng trở lên phổ biến và nổi tiếng.

Trong những năm cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ, giai điệu của bài hát liên tục được phát trên đài phát thanh, động viên, khích lệ tinh thần của nhân dân lao động. Để làm ra được hạt gạo lúc ấy vô cùng khó khăn, vất vả. Bom đạn giặc Mỹ có thể cày nát từng mảnh ruộng bất cứ lúc nào. Nhưng những bà mẹ, những người cô, và các chị thanh niên khi ấy vẫn kiên gan bám trụ trên đồng ruộng để sản xuất, để làm hậu phương lớn chi viện cho tiền tuyến lớn.

Việc làm ra những hạt gạo khó khăn bao nhiêu, thì công việc vận chuyển ra tiền tuyến còn khó khăn hơn gấp bội. Nguy hiểm ngày ngày rình rập ở khắp mọi nơi. Những chiếc xe thồ huyền thoại vận chuyển lúa gạo của dân tộc Việt Nam đã làm nên điều kì diệu, góp phần rất lớn vào chiến thắng vĩ đại của dân tộc, làm chấn động cả thế giới.

Đã có rất nhiều các ca sĩ, nghệ sĩ thể hiện thành công ca khúc này, nhưng ghi dấu ấn nhiều hơn cả, có lẽ là giọng ca của Minh Trang hát cùng đội Vàng Anh (Nam Định), được thu thanh tại phòng thu Đài Tiếng nói Việt Nam năm 1971. Việc thu thanh giai đoạn này gặp rất nhiều khó khăn, thiếu thốn đủ thứ, các kỹ thuật sử dụng đơn giản, lạc hậu. Nhưng chính sự đơn giản ấy lại làm nên cái chất rất riêng và lạ của những bản thu cũ.

Tháng 7/2010, bài hát Hạt gạo làng ta đã được Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tôn vinh là một trong những tác phẩm hay nhất viết về nông thôn, nông dân kể từ năm 1946 đến nay.

Bài Thơ Hoa Kết Trái

Giáo Án Lớp Nhỡ Thơ Gà Mẹ Đếm Con

Em Hãy Đọc Bài Thơ Gọi Bạn (Định Hải) Rồi Kể Lại Thành Bài Văn Xuôi

Quách Beem “vừa Ăn Cắp Vừa La Làng” Khi Tố Ngược Tác Giả Bài Thơ “gánh Mẹ”

Nhạc Sĩ “quách Beem” Bị Hủy Bỏ Quyền Tác Giả Của Ca Khúc “gánh Mẹ”, Triệu Tập Lên Tòa Án Để Giải Quy…

🌟 Home
🌟 Top