Top 6 # Bài Thơ Về Miền Quê Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Thơ Hay Viết Về Miền Trung Quê Hương &Amp; Nỗi Nhớ (Tổng Hợp)

Miền Trung yêu dấu ta ơiTừ trong gian khó càng ngời sáng hơn

Nắng mưa dẫu có thất thườngNâng niu đòn gánh hai đầu thương nhau

Trọn tình trọn nghĩa trước sauBỉm Sơn Thanh Hoá đường tàu đẹp xinh

Quê hương phong cảnh hữu tìnhPhong Nha đệ nhất Quảng Bình xứng danh

Hiền Lương Quảng Trị trong lànhBiết bao chiến sĩ tử sanh chốn này

Nghệ An Hà Tĩnh chung tayNgã Ba Đồng Lộc đường cày đảm đang

Chùa Liễu Hạnh đến Đèo NgangSông Hương Núi Ngự mênh mang Tràng Tiền

Đà Nẵng thành phố bình yênBà Nà Non Nước cảnh tiên tuyệt vời

Hội An phố cổ dạo chơiĐèn lồng giăng mắc rợp trời vui sao

Lý Sơn Quảng Ngãi sóng tràoHải âu tung cánh lượn chao sớm chiều

Vào Bình Định lại thêm yêuKỳ quan Eo Gió mĩ miều anh ơi

Phú Yên núi Nhạn lưng trờiHoa vàng trên cỏ xanh tươi trải dài

Ra Mũi Điện buổi sớm maiNgắm mặt trời mọc đan cài tình chung

Biển Nha Trang đẹp lạ lùngTàu thuyền tấp nập giữa trùng khơi xa

Tháp Chàm, Ninh Thuận, Chăm PaKhơ Me, Kinh tộc đều là anh em

Mời nhau ly rượu làm quenQuê hương em đó phèn chua gót hài

Anh ơi đừng vội bai baiVẫn còn Phan Thiết trải dài cát hoang

Có cô em gái mơ màngLàm thơ ca hát đợi chàng về thăm.

MIỀN TRUNG – Thơ: An Nhiên

DA DIẾT MIỀN TRUNG – Thơ: Thụy Giang

Xây lên hạnh phúc thênh thangDân giầu nước mạnh sánh hàng năm châu.

*Chú Thích: Mẹ Thứ có 9 người con hy sinh

THƯƠNG VỀ MIỀN TRUNG MÙA NẮNG NÓNG

*Mùa nóng nực kéo dài sang tháng BảyNắng Miền Trung ai cũng thấy dư thừaTrẻ trong làng mơ được tắm cơn mưaSông cạn kiệt hàng dừa không soi bóng*Đồng đất bạc phơi lưng trần rát bỏngGió nồng oi ngưng đọng giữa trời chiềuThân lúa gầy nghiêng ngả dáng liêu xiêuCây cỏ dại cũng tiêu điều xơ xác*Đường cát trắng như giữa miền hoang mạcLối đi về ngơ ngác bước chân emMồ hôi rơi mặn chát cánh môi mềmGió Lào nóng khí trời thêm oi ả*Thảm thực vật dày lên như đống rạLửa vô tình tất cả dễ tiêu tanVạn chúng sinh khắc khoải giữa tro tànNắng cũng cháy không gian càng ngộp thở*Mưa sẽ đến cho ngàn hoa rực rỡMá em hồng không còn sợ nắng thiêuGió đông lên mát rượi cả trời chiềuAi buông thả một tiếng tiêu đồng vọng.*Hà Nội 17/7/2020Nguyễn Văn Pứ

THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG – Thơ: Lăng Thủy

MIỀN TRUNG BÃO LŨ – Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Sài Gòn ơi..hãy chung lời nhắn nhủChuẩn bị chuyến hàng tích lũy cứu miền trung.

Thơ Hay Ảnh Đẹp Về Con Gái Miền Quê Dịu Dàng, Dễ Thương

Tổng hợp thơ hay họa ảnh đẹp về những cô gái miền quê trông thật dịu dàng với trang phục giản dị nhưng rất đẹp và dễ thương.

NÉT DỊU DÀNG, CHÂN CHẤT CỦA NHỮNG THÔN NỮ TRONG THƠ

EM GÁI MIỀN QUÊ – Thơ: An Giang Bùi

Một bài thơ, tuy ngắn nhưng thật hay và đầy ý nghĩa, làm nổi bật lên những đức tính chịu thương, chịu khó, tảo tần của người con gái miền quê lam lũ khi là người thay thế cho trụ cột của gia đình. Cũng chính là nét đẹp xưa nay khi nhắc về người phụ nữ Việt Nam Trung hậu , Đảm đang.

#02.

EM SẼ HÁT BÀI TÌNH CA TRÊN LÚA – Thơ: Phú Sĩ

Bài thơ chính là bản tình ca tự hào của người thôn nữ, mang nỗi nhớ về miền quê yêu dấu với những cánh cò, biển lúa, với những làn khói toả trên đê ngày gặt, với tình yêu tha thiết mà cô muốn kể cho chàng trai nghe với nhịp điệu đầy yêu thương da diết…

#03.

GÁI QUÊ – Thơ: Dạ Yên

Tui đây miệt gái lúa thơm nà… Thiệt bụng mần sao hỏng dối ngoa Có quởn ghé dìa quê một chuyến Rắp gì cứ ở lợi đường xa Mình ên chớ biết ưng người lạ Nợ rặt trình thưa đón lộ ra Phận gái trầu cau theo sính lễ Theo chồng … bỏ lúa miết rồi đa…

Cô con gái miền Tây đẹp như lúa thơm mà tính tình ngay thắn chẳng dối ngoa. Bài thơ là sự thổ lộ tình yêu làm chúng ta hình dung lên một điều gì đó rất thẳng thắn trong tình yêu của cô gái – Có yêu thì nói rằng yêu. Đó cũng là nét đẹp của những cô gái miền Tây thật thà, dễ thương.

#04.

NGƯỜI QUÊ – Thơ: Thụy

Người ở quê tôi nết thật thà Nghĩ sao làm vậy hỏng điêu ngoa Hồn trong ý nguyện thương thì giữ Chớ chẳng lời đơm bụng tính xa Cái ngả tư lòng đâu thể biết Đường tim vạn lối ngẫm gì ra Nhiều khi cũng sợ tuồng ong bướm Nhỏ nhẹ bên tai… bẫy đó à…!

Và đây cũng là một bài thơ hay khi nói đến tình yêu của người con gái miền quê. Nhưng khác với cô gái trong bài thơ số 3, ta có thể thấy được sự ngại ngùng, e dè của cô khi bước vào đường tình yêu. Thân gái mười hai bến nước, cô cũng có sự đắn đo, rụt rè trong tình yêu, tình yêu của một cô gái mới lớn thật nhiều cung bậc.

#05.

GÁI QUÊ 2 – Thơ: Minh Đồng

Con gái quê tôi rất thật thà Cái người cái nết chẳng gian ngoa Quanh năm quanh quẩn cùng đồng ruộng Cả tháng quây quần ngại tỉnh xa Lòng dạ thẳng ngay không úp mở Tính tình chất phác toạc bung ra Nhưng đừng thấy dễ mà khinh thị Gia giáo nho phong …giữ lễ à!!!

VỀ QUÊ – Thơ: Thanh Tùng

Bài thơ với thể thơ lục bát dường như là một lời nhắn nhủ, một mong muốn của cô gái muốn được xây dựng hạnh phúc với người yêu nơi chốn miền quê thanh bình, muốn rời xa nơi đô thị phồn hoa, tìm về miền quê yêu dấu, cùng với một túp lều tranh, hai quả tim vàng.

#07.

GÁI QUÊ – Thơ: Hồng Ngoãn

Chốn quê vất vả em từng trải Phố thị đèn hoa chẳng dám cầu Phận gái quê nghèo em thấu hiểu Đầu hôm sớm tối chẳng buồn đâu ! Bài thơ thất ngôn phát hoạ lên những nét đẹp của người con gái quê, thật thà, chân chất, chẳng dám mộng cao sang chốn phồn hoa đô thị. Miền quê ấy, dẫu có thấm đẫm mồ hôi, nhưng là nơi cô lớn lên, thấu hiểu được những khó khăn nhưng chẳng ngại ngần.

Những Bài Thơ Hay Viết Về Miền Trung

Tuyển chọn những bài thơ hay viết về vẻ đẹp, cuộc sống, con người ở khu vực miền Trung nước ta..

NẮNG GIÓ MIỀN TRUNG

Tác giả: Văn Hải

Sát biển bão gió triền miên

Miền Trung yêu dấu vẫn kiên với đời

Ấy là quê Bác đầy vơi nghĩa tình

Vùng đất lịch sử ngàn chinh

Vang danh sử sách còn bình thơ ca

Nguyễn Du cụ ấy sinh ra nơi này

Đèo Ngang thắng cảnh đắm say

Để ai qua cũng nhớ ngày nghĩ đêm

Quảng Bình mưa bão như chêm

Đây miên cát trắng lại thêm biển vàng

Xông pha trận mạc sử vàng lưu danh

Quảng Trị Bạch Mã núi xanh

Nơi miền bom đạn vang danh một thời

Huế có sông Hương xanh ngời

Câu hò điệu ví bên trời thiết tha

Đà Nẵng sạch đẹp chan hòa

Là nơi đáng sống, lắm quà thiên nhiên

Quảng Nam nơi lắm điền viên

Bao nhiêu đồi núi triền miên Hồng Đào

Quảng Ngãi Dung Quất mời chào

Là khu công nghiệp tạo nhiều nhập thu

Bình Định miền đất thiên thu

Cổ truyển dân tộc võ vu với đời

Phú Yên miền đất thiên thời

Vang danh sử sách muôn đời vẫn ghi

Khởi nghĩa Yên Thế vẫn thì

Ngàn năm vang vọng còn đi với đời

Khánh Hòa có biển tuyệt vời

Nha Trang du lịch như đời lên tiên

Ninh Thuận nho trải khắp miền

Muối trắng ven biển cấp tiền cho dân

Bình Thuận Thanh Long rất cần

Dùng cho xuất khẩu một phần để ăn

Sơ qua thêm hiểu nhọc nhằn miền Trung

Mời bạn xem tiếp..

NGAO DU KHÚC RUỘT MIỀN TRUNG

Tác giả: Kẻ Bán Linh Hồn

Yêu lắm khúc ruột miền trung

Bao phen lũ lụt ung dung nổi chìm

Sầm sơn ,sông mã im lìm yên vui

Ghé rồi cũng phải rút lui

Nghệ An đứng đợi tiệc vui đón chào

Làng sen quê Bác ai nào lòng quên

Viếng mộ Nguyễn Du vòng lên Trần Phú

Nghe rừng xôn xao chuyện cũ

Ngã ba đồng lộc giặc lũ năm xưa

Quảng Bình cũng trải nắng mưa

Bây giờ đổi mới khác xưa hơn nhiều

Thiên nhiên cũng rất mĩ miều

Phong Nha, Đồng Hới đáng yêu không nào

Quảng Trị cát trắng gió lào đợi ta

Hiên ngang thành phố Đông Hà

Hiền Lương, Bến Hải tà tà ngắm chơi

Đền chùa lăng tẩm một thời vua quan

Sông Hương, Núi Ngự hân hoan

Tràng Tiền ngửa mặt than van răng buồn

Ghé vào Đà Nẵng thăm luôn

Thành phố rực rỡ với muôn sắc màu

Sáu quận, hai huyện đua nhau

Làm ăn kinh tế chóng giàu khen thay

Quảng Nam cũng đã vẫy tay

Hội An thật đẹp lung lay lòng người

Sông Thu Bồn mãi tươi cười

Tam Kỳ thành phố bao người ngợi ca

Cạnh bên Quảng Ngãi hiền hòa

Ngư dân đánh bắt bao la biển trời

Cũng vì vui vẻ người đời ghẹo nhau

Bình Định rồi bước thật mau

Làm vài ly rượu men bàu đá coi

Quy Nhơn lãng mạn đứng coi quên về

Mỏi chân thôi bước lê thê

Phú Yên yêu mến mải mê núi đồi

Tuy Hòa cũng đẹp lắm thôi

Lòng nghe xao xuyến, hỡi ôi ! Xin chào

Nha Trang phố biển ôi chao dịu dàng

Việc chi phải vội phải vàng

Mực tươi hải sản nhẹ nhàng nhậu chơi

Ninh Thuận nắng ghắt đỏ trời

Cây nho vẫn sống đời đời tốt tươi

Phan Rang chào đón mọi người

Tháp Chàm cổ kính bao người đắm say

Bình Thuận cũng phải đến ngay

Bao nhiêu cảnh đẹp thế này bỏ sao

Phan Thiết xin gửi lời chào

Sóng biển vẫn cứ ồn ào trong tim.

Những Bài Thơ Ca Ngợi Miền Quê Việt Nam Rất Đỗi Giản Dị Và Thanh Bình

I. Những bài thơ ca ngợi miền quê Việt Nam rất đỗi giản dị và thanh bình

1. Bài thơ : Chiều quê – Nguyễn Minh Tiến

CHIỀU QUÊ

Bờ tre ,Con Cuốc..gọi hè.Đầm sen..nở đỏ..Nắng xòe..đường quê.Hoa gạo..xoay tít..rơi về?Gót em. vương lúa…Trên đê đầu làng.Chợt mùi..cơm mới..bay ngang.Mình ta....lọt giữa....ngỡ ngàng..chiều quê.

2. Bài thơ: Chợ quê – Phạm Hùng

CHỢ QUÊ

Đàn gà nhỏ ngẩn ngơ tìm bóng MẹCụm dong giềng xơ xác lá chiều qua!

Bãi đất trống nơi đầu làng rộn rãKhi giọt sương vẫn còn đọng trên cànhQuê tôi đấy mỗi ngày phiên tháng chạpRất ồn ào đẩy nhịp sống thêm nhanh.

Tiếng cười nói rộn ràng gây náo nhiệtNgười hỏi mua, kẻ mời bán không ngừngQuả bưởi lớn còn nguyên cành vàng ruộmBuồng chuối kìa cao phải đến ngang lưng.

Mớ cải bẹ nom mỡ màng xanh mướtCủ su hào nguyên phấn trắng tròn xoeCà chua đỏ nhìn mịn màng căng mọngNhững mớ hành đâu kém nõn nà khoe.

Cành ly trắng đang vươn mình kiêu hãnhGốc đào phai trổ lộc biếc mượt màNhững bông cúc luôn nhẹ nhàng êm dịuNhững đóa hồng lại đài các kiêu sa.

Mấy đứa trẻ mon men ngồi xem chữ

Cụ đồ già mài mực hạ tứ thơCô bán vải luôn mồm rằng lụa tốtMấy chàng trai thấy gái đẹp… lượn lờ.

Non thúng nếp Mẹ đong về gói bánhBán đôi gà, mua thịt lợn làm nhânVài ký đỗ, cân miến cùng hoa quảỒ thì ra… Tết Nguyên Đán đã gần.

Những ký ức của một thời con trẻChờ bánh chưng, mong áo mới… ùa vềVẫn xuôi ngược giữa dòng đời hối hảNay đắm chìm trong một góc chợ quê.

3. Bài thơ: Dòng sông quê tôi – Nghi Lâm

DÒNG SÔNG QUÊ TÔI

Quê tôi có dòng sông thương nhớNhánh lục bình theo sóng trôi xuôiHàng dừa nước trái đang mời gọiĐám trẻ con bơi hái mỗi ngày

Cây cầu khỉ nằm ngang vững chãiMỗi chiều buông tan chợ em quaNhà tranh thô vách đất hiền hòaTiếng mẹ hát ru hời con ngủ

Nơi bến nước vẫn nằm xưa cũChiếc xuồng con ba lá thân thươngTheo cha đi buông lưới đêm trườngCá tôm quẩy đầy khoang lấp lánh

Dòng sông đó trăng về óng ánh

Sáng soi xem lúa trổ trên đồngNgơ ngẩn nhìn hướng mắt xa trôngBóng em đứng trên triền đê nhỏ

Quê hương ơi mãi là muôn thủơDấu yêu từng mảnh đất vườn rauTuy đi xa vẫn nhớ dạt dàoChiếc xuồng cũ,dòng sông thương nhớ! 

4. Bài thơ: Quê Hương đổi mới – Đình Khải

QUÊ HƯƠNG ĐỔI MỚI

Anh cùng em về với quê hươngNơi gắn bó với chúng mình suốt thời thơ trẻChợt nuối tiếc bao nhiêu kỷ niệm ngày còn béAnh ngóng tìm mà đâu còn nữa, em ơi

Còn đâu những hàng cau xóm trong, làng ngoàiNhững đêm thơ ta vẫn đi nhặt từng trái rụngNhững hàng tre trưa hè mắc võngNay cũng chẳng còn thấy bóng lá xanh

Làng xóm bây giờ chẳng còn một nếp nhà tranhNhà cao tầng đã xây lên như phốĐường bê tông đã trải dài từng con ngõÔ tô về tận cổng mỗi ngôi nhà

Đồng bãi bây giờ cũng chẳng còn rộng bao la

Chẳng còn những cánh cò bay qua, bay lạiNhà cửa lấn dần những ruộng đồng, bờ bãiĐâu rồi bờ mương những đêm xưa mình từng dạo chơi…

Dẫu vẫn biết dân quê mình đã đổi đờiSao vẫn tiếc những kỷ niệm xưa nay không còn nữaThôi thì dẹp đi những hoải niệm đã thành xưa cũMừng cho quê mình đang đổi thịt, thay da…

5. Bên bến sông quê – Đình Khải

BÊN BẾN SÔNG QUÊ

Con lại về bên bến sông quêNgồi lặng ngắm nước sông Hồng cuộn chảyĐâu rồi những trưa hè nắng cháyNhững con đò mải miết sang ngang.

Vẫn thấy đâu đây hình bóng mẹ vội vàngLội xuống bến sông giặt quần, giặt áoMẹ vất vả cả đời tần tảoNuôi đàn con khôn lớn, trưởng thành.

Sao thời gian trôi đi quá nhanhChỉ có sông Hồng vẫn từng ngày sóng vỗSao chẳng thấy dáng hình bé nhỏMẹ khom lưng dưới bến sông quê.

Ôi, giá như trở lại những ngày hèĐể con xuống bến sông bê chậu áo quần giúp mẹGiá cứ như những ngày thơ béCho con đằm mình trong tình mẹ bao la.

6. Bài thơ: Làng quê Việt Nam – Phan Huy Hùng

LÀNG QUÊ VIỆT NAM

Làng quê Việt Nam đổi bằng xương máu

Máu chảy thành sôngXương chất cao thành núiHơn bốn nghìn năm không hề đòi hỏi

Tấm huân chương …

Chỉ có những tâm hồnVì dân vì nướcTừ làng quê mà raYêu thương nhau như một nhàXây dựng xóm thôn đổi mới …

Ai bảo họ là nhà quê không biết ăn nóiBảy mươi lăm phần trăm đồng ruộng quê mùaCòn lại hai nhăm phần trăm a duaNếu dàn trận đánhAi sẽ thắng ?Và ai sẽ thua ?

7. Bài thơ: Nhớ miền kí ức – Nghiêm Mẫn

NHỚ VỀ MIỀN KÍ ỨC

Làng tôi nằm tựa ven sông

Đôi bờ lấp loáng ánh hồng phù saBãi ngô vờn gió la đàBờ dâu xanh ngắt như là biển xanh.

Dân cư xóm bãi hiền lànhVạn chài muôn ngả kết thành bến xaĐầu hôm xao xác tiếng gàGiọng hò khoan nhặt mượt mà sớm mai.

Buồm nâu thấp thoáng thuyền aiBuồm trắng no gió vạn chài ngược xuôiBến sông của tuổi thơ tôiBao năm xa xứ không nguôi nhớ về.

Nhớ tiếng diều sáo ven đêNhớ làn khói biếc xóm quê yên bình

Chiều nay giữa chốn thị thànhBỗng trào nỗi nhớ ngọt lành… nhớ quê.

8. Bài thơ: Về với quê anh – Phan Trung

VỀ VỚI QUÊ ANH…!

Em có về thành phố nhỏ quê anh

Nơi phố núi có dòng sông xanh mátHang Pắc Pó đẹp như tranh thủy mạcNúi hình người tạc tượng những vĩ nhân

Đất Cao Bằng luôn thắm đượm tình thânYêu tất cả những người dân Tổ QuốcTrong tranh đấu thì không hề bạc nhượcGan cùng mình khi Đất Nước lâm nguy

Anh Kim Đồng chẳng cần phải nghĩ suyVẫn tham chiến đâu có vì tuổi nhỏĐi dưới đạn mặc nhiên như không cóNgười anh hùng quá rõ phải không em

Đến đây rồi em sẽ thấy yêu thêmThác Bản Giốc những đêm trăng lãng mạnCon nước đổ mà nghe như tiếng hátRuộng bậc thang bát ngát những nương chè

Đến đây rồi…em sẽ lại được ngheĐất Việt Bắc…an toàn khu Bác ởBao kế hoạch Người vạch ra từ đóĐưa Nước mình vượt sóng gió từ đây…!

9. Bài thơ: Quê Ngoại – Thu Hiền

QUÊ NGOẠI

Con trở về thăm quê ngoại chiều nayNơi sông xưa vẫn đò neo bến cũNgọn heo may vờn rặng tre cong rủSóng chòng chành nghe vọng tiếng ầu ơ.

Con trở về tìm lại một giấc mơDòng sông Hồng bên bồi và bên lởKỷ niệm ngọt ngào cuộn trong từng nhịp thởNgoại của con giờ tóc bạc nhiều rồi.

Con trở về níu lại tuổi thơ trôiBãi bồi đỏ phù sa, cánh đồng vàng hoa cảiHương lúa mới đang trổ thì con gáiTiếng sáo diều no gió gọi trăng nên.

Ngoại bảo rằng quê hương chốn bình yênHãy trở về khi thấy mình mỏi mệtSông vẫn chảy với nguồn yêu tha thiếtTôi thầm thì ..vâng chúng tôi biết….ngoại ơi

1. Bài thơ: Tiếng gọi quê hương – Nguyễn Nguyệt Anh

TIẾNG GỌI QUÊ HƯƠNG

Ngày em đi..!Mưa lăn dài trên máChuyến đò buồn lạnh giá cả dòng sôngKhúc nghê thường ai hát giữa ngày dôngTiễn người đi má hồng cay phận đắng.

Em đi rồi. !Tôi mang sầu phơi nắngĐan nghĩa tình sưởi ấm lại bờ môiGiữ tin yêu trao gửi mỗi một ngườiXây hạnh phúc mong đời vui an lạc.

Em có nghe..!Ân tình qua bản nhạcBến sông quê dào dạt nhớ người điCho dù em đã hết tuổi xuân thìSông ngàn năm rầm rì trông ngóng đợi.

Về đi em..!Quê mình thay đổi mớiĐang chuyển mình đi tới đỉnh tương laiKinh đô xưa mọc cung điện đền đàiNét cổ kính chạy dài theo lịch sử.

Về đi em.. !Thôi đừng nên do dựĐất Mẹ hiền đợi lữ thứ xa quêĐường thênh thang mở rộng đón em vềẤm tình người , tình quê hương yêu dấu.!

2. Bài thơ: Mời anh về xứ Nẫu Quê em – Hạ Như Trần

MỜI ANH VỀ XỨ NẪU QUÊ EM

Anh có về Xứ Nẫu với em không ?Mình cùng ngắm…đêm ôm vòng mặt biểnNgoài Khơi ấy những ánh đèn ẩn hiệnCác đoàn thuyền đánh cá quyện trong đêm

Về đi anh…Xứ Nẫu rất êm đềmBIỂN LONG THUỶ…nằm lặng im sóng hátThả chân trần mình cùng đi trên cátThật tuyệt vời…ta như lạc cõi mơ

Em đưa anh…đến thăm một nhà thờBẰNG LĂNG tím nơi giữ lưu sách cổGần đó thôi GHỀNH ĐÁ trông ngồ ngộĐĨA chất chồng qua bao độ thời gian

Mình sẽ ghé với SÔNG ĐÀ, NÚI NHẠN

Núi cùng sông ôm đến vạn nỗi lòngNhìn xuống phố…phố căng tràn nhựa sốngĐón gió ngàn như ảo mộng bồng lai

Mình ngược về vùng phố núi LA HAI

Nơi con gái với nhiều tài, nhiều sắcTrong kháng chiến vùng đất này tan tácPHÚ MỠ về…Chi Bộ Đảng đầu tiên

Mình xuôi nam…mũi ĐẠI LÃNH ngang nhiên

Tàu không số với hành trình vượt biểnGóp sức mình thành công trong cuộc chiếnTrang sử nhà vinh hiển khắp non sông

Mình cùng thăm bát ngát một cánh đồng

Gạo Tuy Hoà góp chiến công hiển háchGÒ THÌ THÙNG nơi lưu danh sử sáchĐẦM Ô LOAN con sò huyết ngọt lành

Còn nhiều lắm những danh lam thắng cảnh

3. Bài thơ: Gái Quê – Khánh An

GÁI QUÊ

Đem thương nhớ đến Long Châu*Tìm em – người đã cùng nhau hẹn hò.

Quen em ở bến Đò Lo*Níu tôi… Em dặn đầy đò chớ sang,Đi đâu mà phải vội vàngHôm nay em đón sang làng em chơi.

Theo em từng bước bồi hồiQuê em cũng giống quê tôi hiền hòa.Lời ăn, tiếng nói mặn màMới quen đã thấy… Khó xa em rồi.

Khó rứt nổi tiếng em cườiTôi như lạc giữa những lời vu vơ…

Tiễn chân tôi ở chợ Chờ*Dùng dằng trời đã mờ mờ sương giăng.Thẹn thùng… Em khẽ nói rằng:… Gái quê em vụng, đâu bằng quê anh.

4. Bài thơ: Thương lắm Cà Mau – Lê Hương

THƯƠNG LẮM CÀ MAU

Em theo anh về đất mũi Cà mauMột chiều hè nắng trong gió mátDòng sông Tam giang thuyền ghe xuôi ngượcNgọt lịm câu hò Cái nước Đầm dơi

Em thương anh thương cả giọt mồ hôiCái mặn mòi của chàng trai xứ biểnTiếng anh ca nghe sao mà ngọt lịmMát dịu lòng người giữa trưa nắng Năm căn

Giữa rừng U minh mòi mặn nghĩa tìnhHương tràm thoảng đưa tìm mắt ai trong láAnh nắm tay em ,tình yêu trên đất lạBỗng thấy tim mình thương quá đất Cà mau

Em muốn hôn lên vầng trăng saoCủa Cà mau nơi có anh ở đóEm muốn hôn ,hôn lên từng chiếc láNơi có dấu anh qua ở những cánh rừng tràm

Anh đưa em về đất mũi quê anhCho yêu thêm từng ngọn sông tấc đấtCho em yêu thêm trai miền tây chân thậtÔi thương lắm quê mình thương lắm Cà mau

Nơi hương tràm đưa ta về bên nhau …

Những quán cà phê thể hiện đậm chất cổ kính xưa ở Hà Nội

10 làng quê Việt Nam đẹp thanh bình, cổ kính như đi vào miền cổ tích

10 trò chơi dân gian trẻ con miền quê thường vui chơi những lúc rảnh rỗi