Bà Già Lưng Còng – Tác Giả Đôi Mắt

--- Bài mới hơn ---

  • Hạnh Phúc Là Gì Hả Mẹ?
  • Hạnh Phúc Khắp Quanh Ta
  • Tưởng Nhớ Xuân Quý Thân Yêu: Bài Thơ Về Hạnh Phúc
  • De Kiem Tra Hoc Ki Ii – Ngu Van 11
  • Hiểu Về Chủ Đề Hạnh Phúc
  • Tiếc Gì 1 Like + Share Để Ủng Hộ Tác Giả Nhỉ:

    Câu truyện hồi nhỏ của tôi. Bà Điên bị tâm thần suốt ngày đi lung ta lung tung khắp xóm trêu người tối thì ngủ bờ ngủ bụi ai cho j ăn lấy, không ai biết bà ý từ đâu đến, nghe đồn bà già này bên thượng miên qua vì da bả đen lắm lưng thì gù  và mặc đồ có hoa văn rất kì lạ.

    Tối hôm đấy trời mưa to lắm, mưa như trút nước xuống cái xóm nghèo càng thêm quạnh quẽ. Mưa tạt vào trong nhà ướt không ngủ được cả nhà nhìn nhau dưới ánh đèn giàu hoa kỳ như muốn tắt bất kì lúc nào, không ai nói câu gì, ngoài trời thì cơn mưa vẫn gào thét như khóc.

    Sáng hôm sau tôi dậy khá muộn mặt trời đã lên ánh nắng vàng vẽ như mật buổi sáng sớm thật trong lành làm sao, không thèm đánh răng hay rửa mặt tôi chạy ù ra trước nhà cảm nhận không khí man mát dễ chịu trong khi lũ lợn đang kêu réo đòi ăn. Người ta nói nắng sớm thì chiều mưa quả ko sai, nắng ko bao lâu thì mây đen lại kéo đến âm u cả ngày hôm đó ngỡ tưởng một cơn mưa trút nước như hôm qua nhưng trời chỉ kéo mây dở giời chứ ko mưa.

    Tối hôm đấy ăn cơm xong đang ngồi học bài ở cái bàn úp vào vách gỗ, trong lúc tâm trí đang lơ lửng suy nghĩ về những gì vừa xảy ra bỗng có ánh chớp loé tôi nhìn thấy rõ có bóng đen gù gù ngoài trời qua khe gỗ, tự chấn an mình tôi nghĩ chỉ là cái cây thôi. Lại cố gắng học bài qua ánh đèn dầu le lói tôi có cảm giác như có cái gì đang đứng ngoài kia nhìn tôi. Ko rõ thật giả thần hồn nát thần tính sợ quá tôi đi ngủ luôn.

    Tối hôm đấy ếch nhái kêu inh ỏi nằm sát vách gỗ chùm chăn kín người xong còn nghe thấy tiếng như có cái gì đó cạ vào vách gỗ khoàn khoạt quá sợ hãi tôi lại ra chỗ bố mẹ đang ngồi uống nước, hôm đó đi ngủ tôi xin lằm ở giữa, ngủ đc nửa đêm tính tôi hồi nhỏ hay đái dầm đái ướt hết cả quần cảm giác ướt át khó chịu và vẫn còn hơi hơi mót đái nữa, tôi cố chìm vào giấc ngủ nhưng cơn sợ hãi làm tôi như càng tỉnh ra. Tôi mở mắt ra định gọi bố dẫn đi đái thì thấy rõ ràng bà già gù lưng mặt xám ngắt đang vén màn nhìn tôi cười, quá hoảng loạn tôi nhắm mắt lại ú ớ hò hét thì bố mẹ tôi cũng dậy xong hỏi chuyện thì bảo do ban ngày tôi đi chơi nên tối mê xảng thôi.

    Anh T đi chăn bò chỗ đám cỏ hoang gần mộ bà Đ thì kể lúc trước bò ăn cỏ ngoan ngoãn mà bữa nay cứ hở ra là chạy lung tung mỗi nơi một con. Chiều tối gom bò về bỗng nhiên lũ bò chạy rống về phía trước quay lại thì thấy có bà già tóc tai tễ tuội 2 tay dài lòng thòng ve vẩy sợ quá aT chạy thục mạng theo đàn bò mà ngã toạc chân ko biết đau là gì.

    Có đêm sấm rền tức trời có người còn nghe có tiếng khóc rên sướt mướt ai oán ở chỗ cái chòi vịt hoang, biết là gì nên chẳng ai dám lại xem cả.

    Tối hôm đó bác P đi soi ếch đi qua cái mương gần chòi vịt thấy con ếch to lắm bắt trượt con ếch nhảy mất bác P tiếc lắm đi tìm một đoạn tới bụi cỏ tranh tốt ngang bụng thì thấy có bà lão rách rưới đang nhai ngấu nghiến con ếch bác P bạo gan chửi thì bà ấy ngước bộ mặt bủng beo miệng rộng ngoác biến mất. Bác P về ói mật xanh mật vàng cả tuần không khỏi.

    Chị Trân đi bán cá chợ sớm kể đi qua khúc đường giữa xóm chỗ bụi tre gai cứ nghe tiếng ai nói lanh lảnh mà the the “con kia cho tao con cá” ngó qua không thấy ai chị sợ quá vứt đại con cá rồi chạy đi.

    Quay lại truyện bác P sau đó mời thầy về xem thầy nói có con ma đói mới chết hồi trẻ làm nhiều việc ác âm khí nặng ko siêu thoát được ko trị kịp khéo thành quỷ thì nguy to. Người ta kể chuyện bà Đ chết xong chôn ở cuối làng, ông thầy im lặng một hồi lâu rồi bảo bây giờ phải đào lên mang ra nghĩa địa trôn rồi ổng trấn yểm quên đường về xong thì tính tiếp, mọi người nhìn nhau ngán ngẩm thì ông thầy nói chỉ có duy nhất cách đó để lâu đến ta cũng chịu thua nên nếu tốt nhất sáng sớm mai ta tiến hành kẻo để 5 ngày nữa là rằm tháng 7 mọi việc chẳng lành.

    Đêm hôm ấy nhà nào cũng đóng cửa then gài ngủ sớm không ai dám đi ra đường. Tối đó anh K đi làm phụ hồ làng bên về muộn trời đã quá nhá nhem tối chạy xe đạp đến khúc đường hai bên rậm cỏ hôi thì thấy có bóng người lưng cong gù hai tay thì lòng thòng gần chạm đất đi ở đằng trước đường xấu anh cũng đạp xe nhanh mà không thể đuổi kịp xong đến khúc cua thì mất, anh K vẫn chạy tiếp được một đoạn ngoái đầu lạ xem thì xa xa còn thấy bả đu đưa trên ngọn tre nhìn theo cười ma quái.

    Sáng sớm hôm sau lúc mặt trời đang còn say giấc nồng sau bờ cỏ hoa đót, có một ông thầy xuất hiện cùng với một số người vác theo một cỗ quan tài, họ như những cái bóng đen đi lặng lẽ như ăn trộm đi rất nhanh tiến thẳng ra cuối làng, một số người hiếu kì biết chuyện cũng ra nhập bọn đi cùng, không khí se lạnh của sương đêm mà ai cũng khẽ rùng mình run bần bật đi lép sau ông thầy.

    Mình nghe kể sáng đó mọi người tới cái mộ ông thầy đốt bó nhang lớn khấn rồi đào phát xẻng đầu tiên rồi mn đào theo, đào chưa tới lớp chiếu mà cái mùi tởm lợm bốc lên khiến ai cũng phải chạy ra chỗ khác có người còn nôn ra tại chỗ. Chỉ có mình ông thầy tiếp tục đào khói nhang bay nghi ngút mà vẫn không át được mùi tử khí nặng nề nhìn mặt ai cũng xanh như đít nhái hiện rõ vẻ sợ hãi.

    Đào tới lớp chiếu thầy đốt một nắm giấy ko rõ là bùa hay tiền rồi vứt xuống huyệt rồi kêu mọi người lại kéo xác bả lên. Bốn người cầm bốn góc kéo lên do ai cũng sợ ko dám cầm chặt thế nào cái xác bà lão Đ lại rớt trở lại huyệt cái chiếu cói dinh dính thứ nước quẹo như đường mật nhỏ từng dọt bị vứt qua một bên, lúc này người ta nhìn rõ cái thứ đang phân huỷ trương lên bốc mùi như cóc chết bụng to phình da tím lịm, kinh hoàng nhất vẫn là cái mặt to bành bành bị vùi dưới đất biến dạng trông kinh dị vô cùng. Mọi người đang còn kinh hãi thì ông thầy lấy trong túi ra cái bọc li nông bảo mn bọc xác lại rồi mang lên. Cuối cùng cũng mang được cái xác lên đặt gọn trong quan tài. ông thầy đốt một lá bùa trấn yểm cùng lá chiếu xuống huyệt rồi lấp lại. Mọi người lại lặng lẽ khiêng quan tài đi, đi trước là ông thầy tay cầm bó nhang khói bay nghi ngút…

    Nghe Audio Truyên Mới

    Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn chúng tôi và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu

    --- Bài cũ hơn ---

  • Phân Tích Bài Ca Dao “Thương Thay Thân Phận Con Tằm…” (2)
  • Hoàng Ngọc Ẩn, Người Mang Thơ Đến Với Âm Nhạc
  • Cảm Nhận Về Ca Khúc ‘Rừng Lá Thay Chưa’ Của Thi Sĩ Hoàng Ngọc Ẩn Và Ns Huỳnh Anh
  • Những Bài Thơ Hay Và Ý Nghĩa Ngày 20
  • Đề Tài: Thơ “Ông Mặt Trời Óng Ánh”
  • Chùm Truyện Cười Về Ông Già Noel

    --- Bài mới hơn ---

  • Truyện Cười 18+ Cuộc Thi Kế Hoạch Hóa Gia Đình
  • Truyện Cười 18+: Khi Người Ta Làm Chuyện Ấy
  • Khi Người Ta Làm Chuyện Ấy 2022
  • Tuyển Tập 56 Truyện Cười Hay Nhất Hành Tinh
  • Truyện Cười Thế Giới Mẹ Và Bé
  •   

    Tại sao ông già Noel không sợ chó?

    Một tên trộm cố gắng tìm hiểu tại sao ông già Noel vào nhà người ta tặng quà mà không báo giờ bị chó cắn hoặc sủa. Hóa ra bí quyết là ông già Noel đã “láu cá” cho bầy Tuần Lộc ăn một loại thức ăn có mùi sườn nướng và hậu môn của chúng được phẫu thuật khéo léo để sao cho mỗi lần “ị”, sản phẩm đều có hình dạng một khúc xương. Mà cái giống Tuần Lộc hễ thoáng nhìn thấy chó là sợ “vãi” cả ra.

     

    Do ông già Noel thường tặng quà rất khuya, khi các cháu đã ngon giấc. Quà tặng cho các cháu nhiều khi là các món bánh kẹo, nếu cứ để vậy có thể chuột gián sẽ tấn công. Do đó một lần ông đã nảy ra sáng kiến: Cho quà vào chiếc bít tất của mình. Quả nhiên, với mùi khá “khủng” từ chiếc bít tất này mà không một loài gặm nhấm nào dám bén mảng tới. Chuyện này được kể rộng rãi, thêm bớt, thi vị hóa như ngày nay.

    *

    * *

     Đổi phương tiện

    Năm nay do giá cả xăng giầu trên thế giới giảm, ông già Noel muốn sắm cho mình một chiếc phi cơ đi cho tiện. Tuy nhiên ông lại phải cân nhắc lại tí chút, do ở Việt Nam các ngôi nhà toàn lợp nóc bằng tôn nên hơi khó đỗ. Hơn nữa nếu đi bằng máy bay thì bà già Noel lại đòi theo cũng khó từ chối, trong khi các cháu bé ngoan, nhất là các cháu nữ thì ngày một lớn.

    *

    * *

     Noel thời @

    Khi xuất hiện những ông già Noel (

    ) vừa đến gia đình người ta đã xin nước uống hoặc xông thẳng vào nhà… vệ sinh. Trên đường không may quần bị “rách”nên khi gặp các cháu thiếu nhi, ông già Noel cứ “khúm núm”, không được thoải mái và sợ các cháu phát hiện ra. Râu của ông già Noel do phóng “tuần lộc uống xăng” quá nhanh và nhiều nên bị tơi tả và rất bẩn. Có ông quên cả đi ủng, quên mặc quần đỏ, thậm chí có ông quên cả kéo phéc mơ tuya…

    *

    * *

    Ông già Noel về nhà là cởi ngay quần vợ

    – Sau khi phát quà cho mọi người xong, công việc đầu tiên ông làm khi về nhà là gì?

    – Tôi phải cởi phăng ngay quần của vợ…

    – Ái chà, không ngờ ông già Noel lại hăng thế!

    – À, tôi muốn nói là cái quần đỏ này là do vợ mua cho tôi hành nghề “ông già Noel”, nó quá chật. Thêm nữa ông già Noel mà đi vệ sinh nhờ nhà người ta thì mất mặt quá.

    *

    * *

     Tại sao ống khói phải làm trên nhỏ dưới to?

    Câu trả lời rất đơn giản. Người ta làm như vậy để phòng ông già Noel “chôm” đồ mà thôi. Ai cũng biết ông thường xuống bằng ống khói. Làm ống khói kiểu trên nhỏ dưới to để đảm bảo rằng ông không thể vác ngược ra ngoài những đồ vật lớn hơn lúc chui vào được.

    *

    * *

    Email của ông già Noel cũng bị nhập nhèm

    Do tình trạng “nhái” ông già Noel ở Việt Nam mấy năm gần đây trở nên khá phổ biến nên ông già Noel thật tỏ ra rất bức xúc. Đợt vừa qua ông đã tới Cục Sở Hữu Trí Tuệ để đăng ký bản quyền với các đặc điểm phân biệt “hàng thật, hàng giả”. Tuy nhiên trong bộ mặt đỏ gay như đã nói ở trên của ông khiến các cán bộ ở đây cho rằng ông đến đăng ký trong tình trạng thiếu tỉnh táo nên đã từ chối. Cực chẳng đã ông đành công bố địa chỉ email của mình trên mạng. Tuy nhiên sau khi ông công bố email chưa được một tuần, hàng loạt email “nhái” đã xuất hiện kiểu như: onggianoel thật, onggianoel cũ, onggianoel chính hiệu, onggianoel chuẩn… v.v và v.v…

    *

    * *

     Tin… vịt cồ

    Đêm 24 rạng ngày 25 tháng 12 năm ngoái, gần trụ sở nhà băng ANZ, tổ tuần tra nhân dân phường X tóm được một người đàn ông say bí tỉ, hai tay ngật ngưỡng ôm một cây thông Noel to đùng. Khi được hỏi tại sao giờ này còn không về nhà mà còn lảng vảng ở khu vực nhạy cảm. Anh ta đã lè nhè đáp: “Tôi cũng muốn về lắm, một ai đó hãy giúp tôi ra khỏi khu rừng này với!”.

    *

    * *

     Những dấu hỏi về ông già Noel

    Tổ chức Y tế thế giới nghi ngờ rằng: Ông già Noel có thể là một dược sỹ có hạng. Ông có loại thuốc kế hoạch hóa gia đình rất tốt mà hiện tại ngoài ông ra chưa ai biết bí quyết bào chế. Bằng chứng là chưa bao giờ người ta nói đến hoặc nhìn thấy con cái của ông. Tất nhiên cũng không loại trừ trường hợp do ông quá béo nên lười “sinh hoạt”.

    Ủy ban Olympic thế giới thì không đồng ý với quan điểm này bởi họ cho rằng, những hoạt động thể thao có cường độ lớn của ông như: Đua xe, cưỡi tuần lộc, vác vật nặng, leo trèo ống khói… còn không nhằm nhò gì thì huống hồ ba cái vụ lẻ tẻ chiều vợ dăm mười phút.

     

    (Theo 24h)

    --- Bài cũ hơn ---

  • Truyện Cười … Cấm Trẻ Em Dưới 18 Tuổi
  • Cấm Trẻ Em Dưới 18 Tuổi 2022
  • Hướng Dẫn Chi Tiết Cách Hủy Dịch Vụ Gtgt Viettel
  • Cách Kiểm Tra Và Hủy Các Dịch Vụ Trừ Tiền Viettel
  • Tận Hưởng Niềm Vui Cùng Dịch Vụ Truyện Cười Vietnamobile
  • Ông Già Làm Gì Cũng Đúng

    --- Bài mới hơn ---

  • Truyện Cổ Tích Cô Bé Lọ Lem
  • Nghe Kể Chuyện Cổ Tích
  • Nghe Nghe Kể Chuyện Cổ Tích
  • Chính Sách Bảo Mật Ứng Dụng Truyện Cổ Tích Việt Nam
  • Tải Về Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất
  • Ông già làm gì cũng đúng là một câu chuyện hóm hỉnh nhưng giàu ý nghĩa của Andersen, giống như một lời nhắn nhủ về mối quan hệ giữa vợ và chồng của cha ông ta: “Thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn”. Mời các bạn và các em cùng đọc truyện. ÔNG GIÀ LÀM GÌ CŨNG ĐÚNG

    Bác kể cho cháu nghe một câu chuyện mà bác được nghe từ hồi bác còn nhỏ. Về sau cứ mỗi lần nhớ đến bác lại thấy câu chuyện ấy càng hay hơn và quả thật có những câu chuyện cũng giống như người ta vậy: Càng có tuổi thì càng đẹp lão.

    Chắc hẳn cháu đã về nông thôn. Chắc cháu đã từng trông thấy đâu đó một túp nhà nông dân cũ kỹ, rất cũ kỹ, mái rạ mọc đầy rêu, cỏ. Trên đỉnh nóc nhất định phải có một cái tổ cò. Tường thì nghiêng ngả, chỉ có hai hay ba cái cửa sổ thấp lè tè. Có khi chỉ có mỗi một cái còn mở ra mở vào được thôi. Bếp lò đắp phình ra ngoài tường như một cái bụng phệ. Một cây hương mộc nhô lên cao quá hàng rào, xòe cành trên một cái ao, có mấy con vịt đang tắm mát. Con chó bị xích thấy ai đi qua cũng sủa.

    Dưới mái một túp nhà tương tự như thế có một đôi vợ chồng già: một ông cụ và một bà cụ nông dân. Họ hầu như chẳng có của cải gì trên đời, thế mà cũng có một vật thừa: đó là một con ngựa sống bằng cỏ mọc trong rãnh ven đường. Khi ra tỉnh, ông cụ thường cưỡi ngựa, thỉnh thoảng hàng xóm mượn của cụ và đền bù lại cho ông lão phúc hậu ấy bằng cách giúp cụ cái này cái khác. Nhiều phen cụ nghĩ rằng: tốt hơn hết là đẩy ngựa đi, bán hoặc đem đổi nó lấy vật gì có ích hơn. Nhưng thử tính xem đổi lấy cái gì mới được.

    – Việc ấy thì còn ai tính toán giỏi bằng ông được nữa kia chứ – Cụ bà bảo cụ ông thế – Hôm nay là ngày phiên chợ tỉnh đấy. Ông mang ngựa đi bán lấy món tiền hay đổi chác lấy cái gì thì đổi. Ông làm thế nào tôi cũng ưng. Thôi, lên đường đi!

    Cụ bà quàng cổ cụ ông một cái khăn quàng đẹp và tự tay tết thành hai múi rất đỏm dáng vì bà cụ khéo tay hơn ông cụ. Bà lấy tay vuốt mũi ông cụ, hôn một cái rõ kêu. Rồi ông cụ leo lên ngựa, đem nó đi bán hay đổi chác. Bà cụ nghĩ thầm: “Ừ, ông cụ rất thành thạo đấy, chắc chả còn ai lo toan việc này khéo hơn ông ấy nữa đâu.”

    Trời nắng gắt, không có lấy một gợn mây. Gió cuốn bụi trên đường cái, đủ các hạng người chen nhau ra tỉnh, kẻ đi xe, người đi ngựa hoặc đi chân. Ai cũng thấy rất nóng nực. Chẳng đâu có thấy một quán hàng.

    Giữa đám đông có một người đàn ông đang dắt một con bò cái ra chợ, một con bò cái thuộc vào loại đẹp nhất. Ông cụ nông dân nghĩ thầm: “Sữa nó chắc là tốt lắm đây! Ngựa mình mà đổi lấy con bò tuyệt đẹp này thì cũng đáng lắm.” Rồi cụ cất cao tiếng gọi: “Ối này, bác đánh bò ơi! Bác có biết tôi định bảo bác cái gì không? Tôi vẫn biết một con ngựa đáng giá hơn một con bò, nhưng cái đó bất thành vấn đề. Tôi nuôi bò cái lợi hơn nuôi ngựa. Bác có muốn đổi bò lấy ngựa tôi không?

    – Đổi thì đổi! – Người đàn ông nói rồi họ trao đổi hai con vật cho nhau.

    Đổi chác như thế xong, nhẽ ra ông cụ có thể quay về nhà, vì cụ đã đạt được mục đích của chuyến đi. Nhưng vì muốn đi xem chợ phiên nên cụ quyết định cứ đi đến tận nơi. Thế là cụ lại tiếp tục đánh bò ra tỉnh. Cụ đi rảo bước nên chẳng mấy lúc đã đuổi kịp một gã đang dắt một con cừu, một con cừu có bộ lông dày không mấy khi thấy. Ông cụ nông dân lại tự nhủ:

    – Mình vẫn mong muốn có một con vật đẹp như thế. Cừu thì cần gặm cỏ quanh quẩn bờ rào nhà ta là đủ, chẳng cần phải đi đâu xa kiếm thức ăn cho nó. Đến mùa đông thì cho nó vào buồng, bà lão nhà mình lại có cái vui chơi khuây khỏa. Vợ chồng mình có lẽ nuôi cừu hợp hơn là nuôi bò.

    Cụ bảo anh chàng dắt cừu:

    – Này anh bạn, có muốn đổi cừu lấy bò không?

    Gã kia chẳng đợi nói đến lần thứ hai, vội vã dắt bò đi và để cừu lại. Ông cụ lại tiếp tục dắt cừu đi. Bỗng cụ gặp anh chàng từ một con đường nhỏ ra, tay ôm một con ngỗng còn sống, một con ngỗng to béo, một con ngỗng chưa ai từng thấy bao giờ, làm cho ông cụ cứ ngắm nghía mãi. Cụ bèn bảo anh ta:

    – Anh ôm nặng lắm nhỉ? Ngỗng gì mà kỳ lạ thế? Đến là lắm mỡ, mà lông mới đẹp làm sao chứ!

    Rồi cụ lại ngẫm nghĩ một mình: “Ngỗng này mà về tay mình thì cam đoan là bà lão nhà mình có cách vỗ cho nó béo hơn nữa ấy chứ lị.Cơm thừa, canh cặn trút cho nó cả, rồi thì là to phải biết! Mình cứ nhớ mãi lời bà ấy luôn luôn nói với mình: Ôi chà! Nếu nhà ta có một con ngỗng đem thả lẫn với đàn vịt thì đẹp biết mấy! Đây có nhẽ là dịp kiếm được một con, mà con này thì phải bằng hai con khác chứ chẳng chơi đâu! Thử xem sao!”

    Rồi cụ cất giọng nói to: “Này anh bạn, muốn đổi không? Anh lấy cừu, lão lấy ngỗng. Không phải các anh cho lão đâu, mà lão phải trả ơn anh là đằng khác nữa.”

    Anh kia chẳng đợi nói đến lần thứ hai và ông cụ nông dân trở thành chủ nhân con ngỗng. Lúc ấy cụ đã ra gần đến tỉnh. Càng ngày lại càng đông. Người và vật chen chúc nhau trên đường cái, đi cả xuống rãnh, sát vào bờ rào. Ở cửa ô, người ta chen chúc nhau hỗn độn.

    Người thu thuế nhập thị có nuôi một con gà mái. Thấy đông người, hắn ta lấy dây buộc cho nó khỏi xổng đi mất vì hốt hoảng. Gà đậu trên cái rào chắn đường, ngó ngoáy cái đuôi xén cộc, chớp chớp một bên mắt ra bộ ranh mãnh và kêu: “Coóc, coóc!” Nó nghĩ gì thế chả biết được. Nhưng ông cụ nông dân trông thấy nó liền phá lên cười, bụng bảo dạ: “Đây mới thật là một con gà mái đẹp nhất, chưa bao giờ mình được trông thấy, nom nó còn đẹp hơn cả con gà ấp của ông mục sư cơ đấy. Trông nó mới buồn cười làm sao kia chứ! Trời, mình thích nó quá! Gà là một giống vật nuôi tiện nhất, chả phải trông nom gì cả, nó đi nhặt nhạnh hột rơi hột vãi mà ăn thôi. Giá mà đổi được ngỗng lấy gà mà lại tuyệt cơ đấy!” Cụ giơ ngỗng bảo người thu thuế:

    – Có đổi không?

    Hắn đáp: – Đổi à? Thế thì còn gì bằng nữa.

    Người thu thuế lấy ngỗng, ông cụ nông dân ôm gà đi. Cụ làm nhiều việc dọc đường như thế nên thấy nóng nực và mệt mỏi. Phải tợp một ngụm và chén một miếng gì mới được. Cụ vào hàng ăn. Vừa lúc đó, cậu bồi đi ra, tay xách một túi đầy ắp. Cụ hỏi cậu ta:

    – Anh xách cái gì thế?

    – Một túi táo còi đem cho lợn đây.

    – Sao? Táo còi đem cho lợn à? Thật là phí phạm quá lắm! Bà ấy mà được chỗ táo còi này thì sướng phải biết! Năm ngoái cây táo già gần chuồng ngựa nhà tôi mọc có mỗi một quả: Chúng tôi đặt nó lên chốc tủ và giữ mãi cho đến lúc thối. Bà ấy mà được môt túi như thế này thì phải biết. Tôi muốn cho bà ấy mừng một mẻ.

    Cậu bồi hỏi: – Thế cụ giả bao nhiêu?

    – Bao nhiêu ấy à? Con gà này chứ bao nhiêu. Đủ chứ?

    --- Bài cũ hơn ---

  • Truyện Cổ Tích Andersen: Đôi Giầy Đỏ
  • Truyện Cổ Tích Của Andersen
  • Điều Khác Biệt Trong Truyện Cổ Tích Của Andersen
  • Truyện Cổ Tích Bà Chúa Tuyết
  • Đọc Truyện Cổ Tích Bà Chúa Tuyết Của Andersen
  • Sự Tích Ông Già Noel

    --- Bài mới hơn ---

  • Đêm Giáng Sinh Cảm Động Mp3
  • Ý Nghĩa Của Truyện Cổ Tích Trong Việc Giáo Dục Trẻ Thơ
  • Chuyện Cổ Tích Có Thật Hay Không? Minh Chứng Từ Khoa Học
  • Hãy Kể Lại Truyện Thạch Sanh Bằng Lời Văn Của Em
  • Chuyện Kể Về Người Mẹ
  • Truyền thuyết Santa Claus được bắt đầu bởi một vị Thánh có tên là Nicholas. Thánh Nicholas sinh vào năm 280 tại một thành phố nhỏ ở miền Tiểu Á. Cha Mẹ ông rất giàu nhưng qua đời khi ông còn nhỏ.

    Suốt cuộc đời, Thánh Nicholas sống trong sự hy sinh, tận tụy và đầy lòng yêu thương. Ông đã được dân chúng bầu làm Giám Mục cho thành phố Myra. Thánh Nicholas bị giam trong thời gian bắt bớ đạo của Hoàng Đế Diocletian, nhưng sau đó ông được Hoàng Đế Constantine thả ra. Ông dành những ngày ngắn ngủi còn lại của cuộc đời để giúp đỡ người nghèo khó. Ông thường cải trang để đem các món quà đến cho các em nhỏ nghèo trong những làng mạc. Có lần Thánh Nicholas cũng tặng vàng cho một người cha nghèo để làm của hồi môn cho ba đứa con gái. Ông qua đời vào năm 314, lúc 34 tuổi. 

    Ngày nay, nhiều ngôi thánh đường được đặt tên St. Nicholas, nhất là tại Âu Châu. Câu chuyện Santa Claus thực sự bắt đầu tại nước Đức khi St. Nicholas được gọi là Kriss Kringle và trở thành biểu tượng của Mùa Giáng Sinh. Sau đó, truyền thuyết Kriss Kringle đã lan rộng tới nước Pháp và được người Pháp gọi là Père Noél. Về sau, di dân Hà Lan đem theo truyền thuyết này với họ qua Mỹ nơi mà họ đã lập ra vùng “New Amsterdam”, chính là thành phố “New York” ngày nay. Rồi… hết năm này qua năm khác, “ông già Nô-en” từ tên Hà Lan là “Sinter Klass” dần dần được gọi trại ra thành “Santa Claus” là vì vậy.

    “Santa Claus” sau đó từ Mỹ đã theo chân những người Anh hồi hương, vượt Đại Tây Dưng đến với Anh Quốc, và ở đây ông được gọi là “Father Christmas”. Khi nói tới Santa Claus thì người ta nghĩ ngay tới xe trượt tuyết và những con tuần lộc (hươu tuyết) Tất cả những con tuần lộc này được gọi chung là “Rudolph”. Riêng từng con một thì tên chúng là: Dasher, Dancer, Prancer, Vixen, Cupid, Dinder, Blitzen, và Comet. Trong số 8 con nai này, con nào có nhiệm vụ làm đầu đàn dẫn đường sẽ có chiếc mũi đỏ  như một ngọn đèn màu để soi sáng đường đi.

    Mặc dầu câu chuyện Santa Claus đã thay hình đổi dạng qua nhiều thế kỷ, nhưng vẫn giữ được ý nghĩa đẹp đẽ ban đầu của nó. Thánh Nicholas hay Santa Claus đã thể hiện ý nghĩa chính của Lễ Giáng Sinh, đó là đem tình thương vô vị kỷ đến cho những con người đau khổ.

    Truyền thuyết ông già Noel (Santa Clause) và phong tục tập quán trong ngày lễ Giáng sinh

     

    Qua thời thiếu niên thì người ta không còn tin chuyện ông già Noel đến phát quà trong đêm 24 tháng 12 nữa. Tuy nhiên, các bậc cha mẹ vẫn thường dùng câu chuyện ông già Noel để răn dạy con trẻ. Theo truyền thuyết thì ông già Noel chỉ thưởng cho các em nào ngoan và biết vâng lời. Đêm Giáng sinh, ông già Noel sẽ trèo qua ống khói hoặc cửa sổ nhà để đặt quà trong các đôi tất màu đỏ mà các em đã treo gần lò sưởi. Nhiều ngày trước Noel tại Mỹ, cha mẹ thường bảo các con của họ viết thư cho ông già Noel kể lại những điều tốt mà các em đã làm trong năm và muốn được quà gì. Nhiều người vẫn cho rằng chuyện ông già Noel là huyền thoại, nhưng trên thực thế đây là truyền thuyết có thật và được chép như sau. 

    “Santa Claus lại xuất phát từ truyền thuyết về một nhân vật có thật sống ở thế kỷ thứ 4 tên là Ni-kô-la. Ông là con một trong một gia đình theo đạo Cơ Ðốc giàu có. Ni-kô-la sinh ra vào khoảng những năm 280 tại Patara, một cảng nhỏ của thị trấn Lycia ở Thổ Nhĩ Kỳ. Khi còn nhỏ cậu bé đã được mẹ dạy rất nhiều về kinh thánh nhưng không may, cha mẹ qua đời do bệnh dịch, bỏ lại cậu cùng toàn bộ gia tài. 

    Ni-kô-la được nhiều người biết đến vì biết thương người nghèo và dành cả đời mình để phục vụ Chúa. Một lần, gặp ba cô gái trẻ không có người cầu hôn vì cha họ quá nghèo, ông liền lấy ba túi vàng và bỏ vào phòng ba cô gái nọ. Nhờ đó mà họ lấy được chồng và sống rất hạnh phúc. Mặc dù vậy, những người La Mã lại luôn khinh miệt ông, Họ bắt giam và tra tấn ông trong ngục tối. Khi Công-xtăng-tin trở thành hoàng đế La Mã thì ông đã trả tự do cho thánh Ni-kô-la . Cũng từ đó Công-xtăng-tin trở thành con chiên của đạo Cơ Ðốc. Ông triệu tập hội nghị Ni-a-xê-a và thánh Ni-kô-la được mời làm đại biểu của hội nghị. Thánh Ni-kô-la được đặc biệt ca tụng vì tình yêu của ông dành cho trẻ em. Người ta đồn rằng các món quà bất ngờ đều do thánh Ni-kô-la mang đến và cũng chính ngài là người luôn mang quà đến cho trẻ em vào các dịp Nô-en. 

    Bên cạnh đó, thánh Ni-kô-la còn là người bảo vệ cho các thuỷ thủ đảo Xi-xin-li của nước Hy Lạp và nước Nga. ở đất nước Hà Lan, truyền thuyết về thánh Ni-kô-la luôn sống mãi trong lòng mỗi người dân. Vào thế kỉ thứ 16, ở Hà Lan trẻ em thường đặt những chiếc giầy gỗ của mình bên cạnh lò sưởi với hy vọng là chúng sẽ được thánh Ni-kô-la thết đãi no nê. Người Hà Lan phát âm từ St. Nicholas (thánh Ni-kô-la) thành Sint Nicholaas, sau đó nói chệch thành Sinterklaas và cuối cùng được những người theo giáo phái Anh đọc thành Santa.”

    --- Bài cũ hơn ---

  • Top 10 Truyện Cổ Grimm Hay Và Ý Nghĩa Cho Bé
  • Sự Thật Về Truyện Cổ Grim Nguyên Bản
  • Cuốn Sách Cổ Tích Hay Nhất Mọi Thời Đại!
  • Kênh Tin Tức Tổng Hợp Hàng Đầu Việt Nam
  • Kim Cương Và Tiếng Ếch Ộp
  • Cảm Nhận Về Hình Ảnh Nhân Vật Ông Đồ Già Trong Bài Thơ Ông Đồ

    --- Bài mới hơn ---

  • Trình Bày Cảm Nhận Về Bài Thơ Ông Đồ Của Vũ Đình Liên
  • Lời Bài Thơ Áo Lụa Hà Đông (Nguyên Sa)
  • Thể Lệ Cuộc Thi Quốc Gia Thiết Kế Bài Giảng E
  • Tour Du Thuyền 3 Sao Bài Thơ Junk Cruises Tại Long An
  • “hồn Quê” Đậm Chất Tình Quê
  • Theo dòng thời gian bất tận, mọi thứ sẽ lui vào dĩ vãng mịt mờ, để lại cho con người bao nỗi niềm tiếc nuối. Nhất là khi những vẻ đẹp tài hoa một thời chỉ còn vang bóng. Cũng bắt nguồn từ cảm hứng ấy, bài thơ Ông Đồ thể hiện một hoài niệm day dứt, thương cảm cho một giá trị tinh thần sắp tàn lụi. Bài thơ là tấm gương phản chiếu cho hồn thơ giàu lòng thương người và hoài cổ của Vũ Đình Liên.

    Được ra đời trong phong trào Thơ mới, nhưng bài thơ thoát khỏi hai trục cảm xúc chính thời bấy giờ là tình yêu và thiên nhiên. Trong lúc những nhà thơ lãng mạn đang chìm đắm trong cái tôi cá nhân, muốn vẽ nên hiện thực mà họ muốn có, say sưa trong mộng ảo thì Vũ Đình Liên – một trí thức tây học trong lúc sững người, ngoảnh đầu quay lại phía sau đã bất chợt nhận ra “cái di tích tiều tuỵ, đáng thương của một thời”. Ông đồ – hình ảnh cuối cùng của nền Nho học đã từng tồn tại trong suốt một ngàn năm phong kiến Việt Nam.

    Sự trượt dốc của nền Nho học đã kéo theo cả một lớp người trở thành nạn nhân đau khổ. Ông đồ của Vũ Đình Liên là một chứng tích cho một vẻ đẹp không bao giờ trở lại. Là hình ảnh đã ăn sâu vào tiềm thức mọi người và vì thế chưa mất đi hoàn toàn, nhất là đối với những con người có tâm trạng hoài niệm cho vẻ đẹp quá khứ như Vũ Đình Liên. Khi mà chữ nghĩa thánh hiền cao quý không còn vị trí, phải ra tận vỉa hè, đường phố, đã trở thành một món hàng… con người ta mới thảng thốt, giật mình, xót xa cho ánh hào quang rực rỡ một thời. Tâm sự ấy đã được thể hiện trong bài thơ tạo nên sự giao thoa đồng cảm giữa nhân vật trữ tình và chủ thể trữ tình:

    Mỗi năm hoa đào nở

    Lại thấy ông đồ già

    Bày mực tàu giấy đỏ

    Bên phố đông người qua.

    Ở đó là những hình ảnh, ấn tượng đã hằn sâu trong kí ức của chàng thanh niên còn rất trẻ. Là sự tuần hoàn của hoa đào, của ông đồ, của mực tàu, giấy đỏ tạo nên một nét riêng thiêng liêng của không gian văn hoá dân tộc khi Tết đến, xuân về. Nhưng ta không khỏi chạnh lòng trước cảnh ông đồ phải sống lay lắt trên con đường mưu sinh của mình. Vẻ già nua đáng thương hay là đạo học sắp suy tàn? Trớ trêu thay, nơi ông có thể níu giữ vẻ đẹp văn hoá, nơi ông có thể kiếm sống lại là “bên phố đông người qua”. Hình bóng lẻ loi, cô độc của con người như bất lực trước hiện thực phũ phàng. Trong dòng đời hối hả trôi, hiện lên hình ảnh ông đồ đang gò trên từng con chữ tài năng và tâm huyết của một đời người ngay giữa chợ đời:

    Bao nhiêu người thuê viết

    Tấm tắc ngợi khen tài

    Hoa tay thảo những nét

    Như phượng múa rồng bay.

    Đó là dư vang của một thời, nhưng cũng là hình ảnh đáng buồn trong sự chống chọi vô vọng, như một ánh nắng cuối ngày rực rỡ, bùng lên khi ngày đã sắp tàn. Cái cảnh xúm xít, chen lấn để mua một câu đối, một đôi chữ Nho mới đau đớn làm sao. Trong từng người ấy, có ai thật sự cảm thấy xót xa cho sự xuống cấp thảm hại của chữ Thánh Hiền – một giá trị tinh thần được đặt xuống ngang hàng với giá trị vật chất?

    Dẫu rằng sự hiện hữu của ông đồ góp thêm nét đẹp truyền thống ấm cúng, trang trọng cho ngày Tết và nét chữ “như phượng múa rồng bay” kia cố níu kéo lấy chút thể diện cuối cùng, được mọi người thán phục, ngưỡng mộ nhưng tránh sao khỏi cảm giác bẽ bàng, sượng sùng? Nhưng cái danh dự còn sót lại nhỏ nhoi ấy cũng đâu tồn tại mãi, nó vẫn bị thời gian khắc nghiệt vùi lấp không thương tiếc:

    Nhưng mỗi năm mỗi vắng

    Người thuê viết nay đâu

    Giấy đỏ buồn không thắm

    Mực đọng trong nghiên sầu.

    Khổ thơ là một sự hụt hẫng trong ánh mắt kiếm tìm: “Người thuê viết nay đâu?”, là nhịp thời gian khắc khoải đến đau lòng: “mỗi năm mỗi vắng”. Sự tàn lụi của nền văn hoá Nho học là một điều tất yếu, cái mới sẽ thay thế cái cũ, ánh hào quang nào trước sau cũng dần một tắt, bị lãng quên, thờ ơ trong dòng đời vất vả với những kế mưu sinh, nhưng hiện thực phũ phàng cũng khiến cho lớp hậu sinh như Vũ Đình Liên không khỏi ái ngại, tiếc thương khi trước mặt mình là một cảnh vật hoang vắng, đượm buồn. Trong sắc phai bẽ bàng của giấy, sự kết đọng lạnh lòng của mực tự thân nó đã dâng lên một nỗi buồn tủi. Là ngoại cảnh nhưng cũng là tâm cảnh, một nỗi buồn thắm thía, khiến cho những vật vô tri vô giác cũng nhuốm sầu như chủ nhân của chúng “một mình mình biết, một mình mình buồn”, “trĩu nặng những ưu tư, xót xa trước thời thế đổi thay”. Và càng đáng buồn hơn, đến khổ thơ thứ tư thì còn lại cái hình ảnh của ông đồ lặng lẽ, cô đơn giữa quang cảnh lạnh lẽo:

    Ông đồ vẫn ngồi đấy

    Qua đường không ai hay

    Lá vàng rơi trên giấy

    Ngoài trời mưa bụi bay.

    Bằng hi vọng mong manh còn lại, chút gắng gỏi vì miếng cơm manh áo,ông đồ vẫn kiên nhẫn ngồi đợi. Nhưng đáp lại sự đợi chờ vô vọng đó là những dáng tấp nập qua lại của mọi người, hờ hững, quên đi sự hiện diện của ông. Giữa cái ồn ào, náo động xung quanh là bóng dáng cô độc của ông đồ. Sự đối lập giữa ông đồ và cuộc sống tất bật khiến nhà thơ ngậm ngùi thương cảm. Giữa không gian đông người ấy, ông đồ vẫn ngồi, bóng dáng trầm tư có khác chăng Nguyễn Khuyến trước kia “tựa gối ôm cần lâu chẳng được”. Từng đợt lá vàng rơi xuống đường, rơi trên giấy cùng ánh mắt thẫn thờ như ngơ ngác trông ra màn mưa bụi mịt mờ thật ám ảnh, khiến cho con người dâng lên bao nỗi xót xa, đánh động vào lương tri của mỗi người. Không gian hoang vắng đến thê lương. Bất chợt tôi lại nghĩ đến câu thơ của Yến Lan trong Bến My Lăng: “Trăng thì đầy rơi vàng trên mặt sách”. “Lá vàng rơi trên giấy” cũng gợi ra cái không gian thấm đẫm nỗi buồn. “lá vàng rơi”, cũng như số phận hẩm hiu của ông đồ đã đến hồi kết thúc:

    Năm nay đào lại nở

    Không thấy ông đồ xưa

    Những người muôn năm cũ

    Hồn ở đâu bây giờ?

    Thực sự đến giờ bài thơ “chứa đựng cả một hệ vấn đề: bi kịch của sự gặp gỡ Đông và Tây, sự suy vong và cáo chung của một thời đại, sự biến mất vĩnh viễn của một lớp người”. Vòng tuần hoàn của đất trời vẫn tiếp tục, nhưng bóng dáng của ônd đồ không còn nữa. Cảnh đấy, còn người ở đâu? Hoa đào kia như một biểu tượng của dòng thời gian, của tạo hoá. Cái còn, cái mất ám ảnh trong tâm trí mọi người. Ở đó là một niềm nhớ thương vời vợi:

    Những người muôn năm cũ

    Hồn ở đâu bây giờ?

    Khi bóng dáng ông đồ không còn, liệu nét chữ – “hồn” của ông – còn chăng? Những tinh hoa của giá trị tinh thần đã hoàn toàn mất hẳn? “Những người muôn năm cũ” là ông đồ, là người thuê viết hay chính là thế hệ của lớp người mới trong đó có chính nhà thơ? Dẫu là ai, câu thơ vẫn gợi lên một niềm ray rứt, ngậm ngùi. Mạch đồng cảm của người xưa và người nay được nối liền: Sự chán ngán cùng cực của ông đồ và nỗi lòng ân hận, tiếc nuối của lớp hậu sinh đã vô tình lãng quên thế hệ cha ông.

    Hỏi để đánh thức dậy trong tiềm thức sâu xa của mỗi người dân Việt những nỗi niềm vọng tưởng, đánh thức dậy nỗi ân hận, day dứt nhưng cũng đồng thời nhắc nhở mọi người đừng quên lãng đi quá khứ, lãng quên đi lòng yêu nước và văn hoá dân tộc. Bởi lẽ, đó cũng là hồn nước, hồn thiêng sông núi, là quốc hồn quốc tuý. Đánh mất đi hồn dân tộc có khác chi là mất nước?

    Và có lẽ, Vũ Đình Liên không đến nỗi bảo thủ khư khư mực tàu giấy đỏ mà quan trọng hơn đó là tình cảm gắn bó và trân trọng một lớp người tài hoa, đáng kính của nhà thơ. Để rồi, trong tâm hồn ta bất chợt một lúc nào đó lại vọng về tiếng bà ru cùng tiếng đua nôi kẽo kẹt:

    Chẳng ham ruộng cả ao liền

    Chỉ ham cái bút, cái nghiên anh đồ.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bai Tho Mountain: Discover Ha Long City, Vietnam On The Top
  • Bai Tho Mountain: Discover Ha Long From The Top!
  • Hãy Viết Bài Văn Biểu Cảm Về Bài Thơ Rằm Tháng Giêng Của Hồ Chí Minh
  • Cảm Nhận Về Bài Thơ Rằm Tháng Giêng
  • Cảm Nghĩ Bài Thơ Rằm Tháng Giêng Lớp 7 Hay Nhất
  • Truyền Thuyết Về Ông Già Noel Và Lễ Giáng Sinh

    --- Bài mới hơn ---

  • Hãy Cho Trẻ Nghe Truyện Cổ Tích Để Giúp Trẻ Thông Minh
  • Einstein: Chuyện Cổ Tích Giúp Trẻ Thông Minh Và Sáng Tạo Hơn
  • Nhà Bác Học Einstein: Chuyện Cổ Tích Giúp Trẻ Thông Minh Và Sáng Tạo Hơn
  • Đại Thiên Tài Einstein: Chuyện Cổ Tích Giúp Trẻ Thông Minh Và Sáng Tạo Hơn
  • Top 7 Câu Chuyện Cổ Tích Mang Tính Giáo Dục Dành Cho Các Bé
  • Ông già Noel được truyền thuyết cho rằng chỉ thưởng cho các em nào ngoan và biết vâng lời. Đêm Giáng sinh, ông già Noel sẽ trèo qua ống khói hoặc cửa sổ nhà để đặt quà trong các đôi tất màu đỏ mà các em đã treo gần lò sưởi. Nhiều ngày trước Noel tại Mỹ, cha mẹ thường bảo các con của họ viết thư cho ông già Noel kể lại những điều tốt mà các em đã làm trong năm và muốn được quà gì. Nhiều người vẫn cho rằng chuyện ông già Noel là huyền thoại, nhưng trên thực thế đây là truyền thuyết có thật và được chép như sau.

    Santa Claus lại xuất phát từ truyền thuyết về một nhân vật có thật sống ở thế kỷ thứ 4 tên là Ni-kô-la. Ông là con một trong một gia đình theo đạo Cơ Ðốc giàu có. Ni-kô-la sinh ra vào khoảng những năm 280 tại Patara, một cảng nhỏ của thị trấn Lycia ở Thổ Nhĩ Kỳ. Khi còn nhỏ cậu bé đã được mẹ dạy rất nhiều về kinh thánh nhưng không may, cha mẹ qua đời do bệnh dịch, bỏ lại cậu cùng toàn bộ gia tài.

    Ni-kô-la được nhiều người biết đến vì biết thương người nghèo và dành cả đời mình để phục vụ Chúa. Một lần, gặp ba cô gái trẻ không có người cầu hôn vì cha họ quá nghèo, ông liền lấy ba túi vàng và bỏ vào phòng ba cô gái nọ. Nhờ đó mà họ lấy được chồng và sống rất hạnh phúc. Mặc dù vậy, những người La Mã lại luôn khinh miệt ông, Họ bắt giam và tra tấn ông trong ngục tối. Khi Công-xtăng-tin trở thành hoàng đế La Mã thì ông đã trả tự do cho thánh Ni-kô-la . Cũng từ đó Công-xtăng-tin trở thành con chiên của đạo Cơ Ðốc. Ông triệu tập hội nghị Ni-a-xê-a và thánh Ni-kô-la được mời làm đại biểu của hội nghị. Thánh Ni-kô-la được đặc biệt ca tụng vì tình yêu của ông dành cho trẻ em. Người ta đồn rằng các món quà bất ngờ đều do thánh Ni-kô-la mang đến và cũng chính ngài là người luôn mang quà đến cho trẻ em vào các dịp Nô-en.

    Bên cạnh đó, thánh Ni-kô-la còn là người bảo vệ cho các thuỷ thủ đảo Xi-xin-li của nước Hy Lạp và nước Nga. ở đất nước Hà Lan, truyền thuyết về thánh Ni-kô-la luôn sống mãi trong lòng mỗi người dân. Vào thế kỉ thứ 16, ở Hà Lan trẻ em thường đặt những chiếc giầy gỗ của mình bên cạnh lò sưởi với hy vọng là chúng sẽ được thánh Ni-kô-la thết đãi no nê. Người Hà Lan phát âm từ St. Nicholas (thánh Ni-kô-la) thành Sint Nicholaas, sau đó nói chệch thành Sinterklaas và cuối cùng được những người theo giáo phái Anh đọc thành Santa.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Cong Ty Cong Nghe Tin Hoc Nha Truong
  • Những Sự Thật Bất Ngờ Về Truyện Cổ Tích Kinh Điển Grimms
  • Đọc Truyện Rapunzel Cô Gái Tóc Dài
  • Con Quỷ Trong Chai Thủy Tinh
  • Xin Chào, Ngày Xưa Ấy Quyển 2
  • Truyện Cười Ngày Giáng Sinh Noel, Ông Già Noel

    --- Bài mới hơn ---

  • Truyện Cười Vỡ Bụng: Kế Hoạch Hóa Gia Đình
  • Những Câu Truyện Cười Ngành Y Hài Hước Và Ý Nghĩa 2022
  • Truyện Cười Giáo Dục Sâu Sắc Rằm Tháng 7: Đối Thoại Âm
  • Top 5 Câu Truyện Cười Mang Bài Học Ý Nghĩa Và Bổ Ích
  • Những Truyện Cười Ngắn Hay Nhất Mọi Thời Đại:
  • Chuông cửa reo giữa đêm Giáng Sinh tại 1 ngôi nhà trong khu Harlem (NewYork). Ông già Noel xuất hiện và bảo với chủ nhân:

    – Hãy nói 3 điều ước, ta sẽ đáp ứng ngay.

    – 1 cỗ Roll-Royce đời 2008, 1 căn biệt thự có vườn giữa Hollywood và 1 triệu USD trong tài khoản ngân hàng.

    – O.K! Nhưng xin hỏi lại một câu: Ngươi được bao nhiêu tuổi rồi?

    – Mới…42, thưa ông! – Chủ nhân hồ hởi đáp.

    – Ngần ấy tuổi mà còn tin ông già Noel là có thật ư?…

    ********

    Thư gửi ông già Noel

    Thưa ông kính mến,

    Cháu tên là Ngô Thị Bé Tý, nhà ở thành phố. Sau bao nhiêu suy nghĩ, đắn đo và hồi hộp, hôm nay cháu cố hết sức lực, quyết tâm viết thư cho ông để trình bày một việc như sau:

    Đã rất nhiều đêm Giáng sinh rồi cháu muốn có một món quà. Cháu thích nhiều thứ lắm, từ chó bông, thỏ bông đến búp bê hay gà vịt bằng nhựa, xe cộ bằng gỗ cháu đều thích cả. Những thứ ấy ông có rất nhiều, vì cháu xem các tranh hay ảnh chụp về ông, thấy ông đeo túi quà, các thứ đó đều ló ra.

    Vậy mà chưa bao giờ ông tặng cho cháu. Mặc dù đêm Noel nào cháu cũng thức để chờ và đã để sẵn một chiếc giày cho ông bỏ quà vào. Cháu cũng nhiều lần viết thư cho ông, đề địa chỉ rõ ràng “gửi ông già Noel, số 1 đại lộ Bầu Trời”, vậy mà cũng không thấy ông đến.

    Cháu buồn lắm. Cháu khổ lắm. Cháu cứ nghĩ ông quên cháu rồi. Nhưng cháu lại tự nhủ: làm sao có chuyện vô lý thế, vì già Noel chả khi nào quên ai. Cháu bèn đi tìm hiểu, và hôm nay đã biết ra sự thực.

    Ông già Noel kính mến.

    Có phải ông không đưa đồ chơi cho cháu vì ông không tìm được nhà phải không? Đúng là rắc rối thực vì nhà cháu số 30 mà riêng một đoạn đường đã có hơn chục số 30 như thế, chưa kể 30 Bis, 30H, 30B và 30 Bis Bis đến mức có gia đình bực quá đã treo biển “ở đây 30 lần 30”. Thú thực cháu cũng chả hiểu tại sao người ta bây giờ toàn nói tới tỉ nọ tỉ kia mà mấy cái số nhà thì cứ dùng đi dùng lại. Đừng kể ông già Noel, ngay cả họ hàng nhà cháu mỗi khi từ quê lên có khi đi ô tô hai tiếng còn tìm số nhà mất ba tiếng. Chắc ông không tìm được nhà cháu, ông cáu bỏ đi nên cháu không có quà chứ gì?

    Khổ quá, sao ông không hỏi bác thu tiền điện, thu tiền nước hay thu phí điện thoại. Các bác ấy lúc nào cũng tìm ra nhà cháu, chả nhầm một lần nào!

    Sau nữa, cháu đoán rằng có thể ông tìm được nhà mà ông nhầm phố. Nhà cháu ở phố Cá Voi, mà riêng thành phố này có tới sáu cái phố Cá Voi như thế, ở sáu quận khác nhau. Tất cả thư từ cho cháu, muốn tới nơi, đều phải ghi rõ ràng “Ngô Thị Bé Tý – phố Cá Voi – quận Bờ Sông” thế nhưng thỉnh thoảng vẫn bị nhầm vì thành phố có quận Bờ Kè, quận Bờ Đê… Người ta thắc mắc sông chỉ có hai bờ mà sao nơi này lại có nhiều quận Bờ như thế, cháu cũng chịu không trả lời nổi. Nhưng để phân biệt, ông cứ tìm Bờ nào có nhiều nhà nhỏ là đúng chỗ cháu thôi ông à. Hay là ông không tới được chỗ cháu vì kẹt xe? Đúng là nhiều tối, nhất là tối Giáng sinh, đường qua nhà cháu thường kẹt cứng, xe đạp còn không nhúc nhích nói chi xe hươu kéo của ông già Noel. Nhưng sao cháu tưởng xe của ông có khả năng bay trên trời cơ mà. Hay xe ông vướng vào dây điện? Đúng là dây điện ở đây nhằng nhịt như mớ tóc rối, và cháu biết rằng đâm vào đấy khéo máy bay cũng không thoát được nói gì tới hươu. Vậy ông có thể đi tắc-xi đến đầu phố, gọi điện thoại cháu và mẹ cháu sẽ ra đón.

    Hay ông không tới nhà cháu vì ông nghĩ rằng nhiều ông già khác đã tới? Ông Noel ơi, cháu đã nói rồi, ngoài ông thu tiền điện, thu tiền nước và điện thoại, thỉnh thoảng chỉ có các ông thu tiền rác ghé nhà cháu thôi, mà các ông ấy không khi nào có quà.

    Cháu mong lắm.

    Ngô Thị Bé Tý

    30 đường Cá Voi, quận Bờ Sông

    --- Bài cũ hơn ---

  • Truyện Cười Hay Nhất Ngày Giáng Sinh
  • Những Truyện Cười Ngày Tết Hay Nhất 2022
  • Truyện Cười Cho Hướng Dẫn Viên
  • Truyện Cười Cho Hdv Du Lịch
  • Nghiệp Vụ Hdv Truyện Cười Hướng Dẫn Viên Dùng Khi Hoạt Náo Trên Xe Tour Người Lớn
  • “mỗi Năm Hoa Đào Nở Lại Thấy Ông Đồ Già”…

    --- Bài mới hơn ---

  • Chuyện Quả Bơ Ở Bmt
  • 1001 Định Nghĩa Về Vợ !
  • Truyền Thuyết Mất Nước: Từ Thơ Tố Hữu Tới Lưu Quang Vũ
  • Công Chúa Mỵ Châu
  • Tuyển Tập Bài Thơ Hay Về Cuộc Sống Lạc Quan, Yêu Đời Ý Nghĩa Nhất
  • (QBĐT) – Trời vào xuân. Ông đồ già ngồi giữa cơ man “mực tàu, giấy đỏ”. Dưới nét bút uyển chuyển của ông, thời gian tưởng chừng như lắng lại, chỉ còn nét xưa đậm chất hồn dân tộc phảng phất đâu đó giữa nhịp sống gấp gáp, vội vã. Cho đến cuối cuộc đời “múa bút nên tranh” của mình, ông đồ Hoàng Gia Hy vẫn ấm áp bởi “còn nhiều lắm những người yêu vốn cổ”.

    Ngày còn đi học, tôi cứ ám ảnh mãi hình tượng ông đồ trong bài thơ cùng tên của Vũ Đình Liên với một nỗi niềm hoài cổ và nhớ tiếc về “những người muôn năm cũ”.  Để rồi đến khi gặp ông đồ già Hoàng Gia Hy trong căn nhà đượm màu xưa cũ, mới hiểu rằng có những giá trị cổ, dẫu qua bao dâu bể vẫn đủ sức bền chặt cùng thời gian. Một đời đeo đẳng nghiệp bút nghiên, ở tuổi bát tuần, ông mang một nỗi niềm sâu thẳm gửi gắm trong từng nét bút. Ông cụ không giống như trong trí tưởng tượng của nhiều người về hình ảnh của một thầy Nho già với râu tóc bạc trắng, nhưng nhìn vào ông vẫn thấy toát lên vẻ hiền triết và hồn hậu đến lạ. Ông mang trong mình chất uyên bác của con cháu dòng dõi Nho gia; nét tài tử, phá cách của con người tài hoa, cá tính. Làn da lấm tấm vết đồi mồi, đôi mắt trầm đục bao giờ cũng ngân ngấn nước. Trò chuyện cùng ông, đôi lần thấy ông như đang trôi về một cõi xa lắm, như đang hoài nhớ về những ngày tháng đã xa.

    Ở tuổi bát tuần, ông mang một nỗi niềm sâu thẳm gửi gắm trong từng nét bút

    Ông cụ kể, thân sinh của mình là thầy đồ dạy chữ Nho. Từ nhỏ, ông đã quen với mực tàu, giấy đỏ. Ngày ngày ngồi mài mực cho cha viết rồi cái chữ thâm trầm ấy cũng thấm vào đam mê, vào máu thịt mình từ lúc nào chẳng rõ. Thế rồi nắn nót tập viết cùng cha. Ngày tháng trôi, nét chữ ngày một mềm mại và rồi suốt cuộc đời, cụ đeo đẳng với chữ nghĩa như một cái nghiệp. Nhiều người thường bảo ông cụ như sống trong một thế giới riêng, tự tạo niềm vui nỗi buồn và nhất là khi cầm bút, ông như tách mình ra khỏi những xô đẩy của thực tại, của những gấp gáp, bon chen. Gần chục năm nay, ông bắt đầu viết chữ và câu đối Tết. Cứ mỗi dịp Tết đến, người ta lại thấy ông ngồi giữa một góc phố khiêm nhường, lom khom giữa cơ man giấy đỏ, mực tàu. Có năm lại thấy ông ngồi bình lặng trong Chùa Phổ Minh (Đức Ninh Đông, Đồng Hới), tỉ mỉ với từng nét bút. Nhưng năm nào cũng thế, cái dáng người thương thương, cùng những nét chữ của ông vẫn luôn được nhiều người trân quý. Hai năm nay, sức khỏe giảm sút nhiều, những ngày Tết, ông cụ chỉ ở nhà, ai đến xin chữ lại bày giấy bút ra rồi say mê viết.

    Thế nhưng, không phải ai xin chữ, ông cụ cũng cho. Cụ bảo, giữa người viết và người đến xin phải có cái duyên. Người cho chữ phải hiểu chữ và hiểu cả người xin chữ nữa. “Xin chữ là việc của tâm linh. Lòng có thành thì đức mới sáng. Chữ nghĩa cho là để gánh vác, để bươn chải mà vươn lên cho thành đạt chứ không phải trò xổ số cầu may. Có rứa thì việc xin chữ và cho chữ mới thật sự ý nghĩa, có rứa thì người cho và người xin chữ mới xứng với hồn cốt của chữ”, ông cụ gật gù. Gương mặt hằn in vết thời gian, đồ Hy lại say sưa giảng giải cho người khách trẻ sự thâm thúy của chữ nghĩa. “Con có biết, với mỗi người, một trong những chữ quan trọng nhất là gì không? Là “Nhân Hòa”, nghĩa là phải giữ được hòa khí trong mọi mối quan hệ. Giữa người với người mà hòa thuận, vui vẻ thì cuộc sống mới an yên”. Nói đoạn, ông đồ khom lưng viết, đôi bàn tay run run nhẫn nại kéo từng nét bút. Ánh mắt ông trầm đục, đượm buồn tựa như một dấu lặng giữa nhịp sống gấp gáp, hối hả.

    Vừa đưa đẩy từng nét chữ, thỉnh thoảng ông lại ngẩng đầu lên, trầm tư: “Xin chữ treo trong nhà đầu năm là một việc làm quan trọng với mỗi gia đình từ xưa, treo chữ gì trong nhà thể hiện bản sắc của mỗi gia đình, cũng là thể hiện những mong ước trong năm mới”. Vậy nên, nhiều năm nay, Tết nào căn nhà nhỏ nép mình bên rì rào ruộng lúa của ông cũng đông kín người. Người già xin chữ “Thọ”. Người trẻ xin chữ “Tài”, “Lộc”, “Trí”… Mỗi người đều ấp ủ một ước vọng riêng nhưng ai cũng quý trọng cái đức của ông đồ già. Ông kể, vui nhất là những hôm cận Tết, trời mùa đông rét tái tê, vẫn có những bạn sinh viên đạp xe cả chục cây số đến nhà ông xin chữ. Người trọng ông bởi cái đức, ông quý người bởi sự nâng niu với chữ. Ông tự nhận mình là “người xưa cũ”. Và những “người xưa cũ” như ông đã nhiều lúc đau đáu buồn bởi những giá trị cổ đang dần bị lãng quên. Nhưng rồi ông ấm lòng, bởi giữa dòng chảy của cuộc sống hôm nay, vẫn còn nhiều lắm những người trân quý cái nét chữ thâm nho này.

    Xin chữ ngày Tết là nét văn hóa truyền thống của người Việt

    Ông bảo, luyện nét chữ cũng như rèn nết người và phải luôn rèn luyện đến suốt đời. Chữ càng uốn nắn, thì càng mềm mại. Rèn chữ cũng là rèn đức nhẫn nại  nên dù hôm nay sức đã yếu, đôi bàn tay đã run run nhưng ông vẫn rèn chữ từng ngày. Năm 2008 và 2009, ông đồ già Hoàng Gia Hy được giải khuyến khích về thể hiện tại Lễ hội “Câu đối, hoa và đồ uống tết” do Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch tổ chức. Từ đó đến nay, ông vẫn miệt mài rèn chữ và “nếu còn sức khỏe thì còn tham gia thi”, ông đồ già cười hiền hậu. Nhiều năm nay, ông nghiên cứu nhiều về Phật pháp và hiện là thư ký của Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Quảng Bình. Và cũng như khi đắm mình trong từng nét chữ, học giáo lý nhà Phật, ông thấy lòng mình tĩnh lại, trầm mặc giữa cái vồn vã, xô bồ của cuộc sống.

    Nhìn ông cụ, tôi nhớ đến lời dạy của thầy tôi rằng một khi mọi giá trị đều mất đi thì văn hóa của một dân tộc là điều duy nhất còn sót lại. Vẫn tin rằng, cuộc sống dẫu biến thiên, bộn bề lo toan thì mãi mãi, những phong tục đẹp của cha ông xưa cũng không dễ gì bị quên lãng. Điều gì thuộc về giá trị truyền thống sẽ mãi mãi trường tồn. Và “những người muôn năm cũ” sẽ lại về cùng con cháu mỗi mùa hoa mai, hoa đào nở, mang “lộc chữ” đến cho muôn nhà.

    Ghi chép của Diệu Hương

    --- Bài cũ hơn ---

  • Các Dạng Bài Tập Đọc Hiểu Văn Bản Ôn Luyện Thi Thpt Quốc Gia Năm 2022
  • Gọi Thơ Trần Hưu Việt (162)
  • Tâm Sự Của Nguyễn Khuyến Qua Bài Thơ “thu Điếu”
  • Cảm Nhận Về Bài Thơ “Giữa Hai Chiều Quên Nhớ”
  • Phân Tích Đoạn Trích “đất Nước” Của Nguyễn Khoa Điềm
  • Giáng Sinh Câu Chuyện Cổ Tích Về Ông Già Noel: Các Mô Tả Về Cốt Truyện, Các Tác Giả

    --- Bài mới hơn ---

  • Bức Thư Về Ông Già Noel Vẫn Lay Động Con Tim Sau Hơn Một Thế Kỷ
  • Sự Tích Ông Công Ông Táo
  • Sự Tích Ông Táo Về Trời Hay Truyện Sự Tích Táo Quân
  • Sự Tích Ông Táo Về Trời
  • Sự Tích Ngày Và Đêm
  • Ai đã không nghe nói về một nhân vật mùa đông như ông già Noel? Có lẽ mọi trẻ em trong một đứa trẻ chờ đợi cho anh ta với sự thiếu kiên nhẫn để kể câu, múa hoặc hát một bài hát, và để đổi lại nhận được một món quà chào đón. Rõ ràng, đây là lý do tại sao nên phổ biến câu chuyện cổ tích về ông già Noel, từ đó và thở kỳ diệu và phép lạ, công lý và sự tử tế khắc nghiệt. Mỗi câu chuyện – một câu chuyện cảnh nhỏ (ngay cả trong phiên bản hiện đại). Vì vậy, trong bài viết này chúng ta nhìn vào nguồn gốc của người cai trị của mùa đông, cũng như các câu chuyện cổ tích phổ biến nhất với sự tham gia của mình.

    Nguồn gốc của ông già Noel

    Từ đâu đến năm mới của chúng tôi ông già Noel, nơi nguồn gốc của mình? Ông được coi là một vị thần ngoại giáo cổ đại, thường trong những ngày đó nó được gọi là Jack Frost, Santa Treskunov, Moroka và các tên khác. Người ta tin rằng bằng cách này thể hiện vị thần cổ đại – Karatchoun. Họ rất giống nhau về ngoại hình (ông già với một bộ râu), cũng như hành động của họ (đóng băng tất cả xung quanh).

    Theo truyền thuyết cổ xưa, ông già Noel đến với thế giới của chúng tôi sau khi đông chí. Ngày hôm đó kết thúc với Night of the Gods, và bắt đầu ngày của các vị thần. Điều này cho thấy sự khởi đầu của một chu kỳ mới. Một ông già Noel mang lại kết quả. Nó nhìn vào các vấn đề của con người và trừng phạt hay ban cho tất cả xứng đáng.

    Tales of Santa Claus trong một cách nào đó đại diện cho toàn bộ thần thoại và niềm tin, cũng như sự xuất hiện của bậc thầy của mùa đông. Trong mỗi, ông xuất hiện người cao tuổi trong năm, người đang mặc một chiếc áo khoác thêu đến chân, một chiếc mũ ấm, găng tay và cây gậy. Ông luôn luôn đóng vai trò như một người bảo vệ hoặc người giám hộ, cũng như một lực lượng, trừng phạt người xấu (và điều này thể hiện rõ không chỉ ở sự vắng mặt của những món quà).

    Hình ảnh của Tuyết Maiden

    Câu chuyện Giáng sinh rất phổ biến về ông già Noel và Snow Maiden. Chỉ trong Slav truyền thống mùa đông chúa đi kèm với một cô gái ngọt ngào là người cháu gái của ông. Maiden luôn mặc quần áo trắng, trên nắp đầu hoặc một vương miện. Cô cũng có một bím tóc dài chắc chắn. Cần lưu ý rằng, theo một số nguồn tin thần thoại, Tuyết Maiden hình ảnh – một hình ảnh của Kostroma, mà đốt một hình nộm vào mùa xuân.

    Có một câu chuyện dân gian của Nga về một cô gái ra khỏi tuyết (nó được gọi là “The Snow Maiden”), mà tan khi mùa xuân đến. Người ta tin rằng nó là trong một số cách một nguyên mẫu của cô gái, người sau đó bắt đầu đi vào đêm trước của năm mới cùng với ông già Noel.

    Tale “Mười hai tháng”

    Thông thường, những câu chuyện về mùa đông Giám Mục Santa Claus nói về những tháng tháng một, bởi vì trong thời cổ đại đó là với anh ta và người phụ tá. Và họ gọi nó là ông già Noel Treskunov. Tình trạng này được hiển thị trong câu chuyện cổ tích “Mười hai tháng”, trong đó nhân vật chính, một con gái riêng, đáp ứng Eve năm mới tất cả quanh năm trong ngọn lửa mùa đông. Chủ yếu là chỉ có tháng Giêng.

    Như người già và khôn ngoan, ông đã cho đi-trước để điều kỳ diệu nhỏ – một mảnh của mùa xuân ở giữa mùa hè. Ngoài ra, với sự cho phép của mình, đến và trừng phạt những kẻ ác, tham lam và kiêu ngạo. Nhưng những người có một trái tim tốt, anh ấy thực sự ban cho. Vì vậy, có được những món quà hào phóng của bạn con gái riêng và người mẹ kế và con gái – sự trừng phạt.

    Cần lưu ý rằng có rất nhiều biến thể của câu chuyện này. Hầu hết các quốc gia có phiên bản riêng của mình, và một số nhà văn của thời đại chúng ta phải viết lại nó theo một cách mới. Ví dụ, trong Liên Xô cũ là phiên bản rất phổ biến của S. Ya. Marshaka, trên cơ sở đó bộ phim đã bị bắn.

    Câu chuyện cổ tích “Jack Frost”

    Một câu chuyện tưởng tượng về ông già Noel và Snow Maiden – một “Jack Frost”. Nó bắt nguồn từ hình ảnh của chúa cô cháu gái của mùa đông – một cô gái, mà ông tìm thấy trong rừng đóng băng. Và sau đó ông coi bản thân và chăm sóc mọi cách có thể và ban tặng cho trái tim nhân hậu của cô. Tất nhiên, cũng có những nhân vật tiêu cực – Dedov vợ và con gái của mình. Pozar quà tặng phong phú con gái riêng, cô đòi hỏi rằng con gái bà mất vào rừng, dưới sự linh sam rất.

    Tất nhiên, ông già Noel đã đưa ra một cô gái tốt, không phải vì cô đã đóng băng. Chỉ trái tim tốt, kén cá chọn canh và rất khiêm tốn của mình để làm như vậy mà Chúa đã thương xót trên lạnh của mình và ấm. Và sau đó tôi tặng quà. Machekhin con gái chờ đợi một buổi tiếp tân rất khác nhau. Cô đã bị trừng phạt vì vanity cô, kiêu ngạo và sự giận dữ. Tuy nhiên, kết thúc bằng một số phiên bản của câu chuyện này là khác nhau. Thứ nhất, ông nội của cô gái mang về nhà đông lạnh, và mặt khác – cuộc sống, nhưng với những món quà không cần thiết.

    câu chuyện phổ biến khác về Frost

    Tất nhiên, vẫn chưa có một câu chuyện nổi tiếng của trẻ em về ông già Noel. Họ là khá một số lượng lớn, và tất cả họ đều dạy ân cần, lòng vị tha, tình yêu dành cho tha nhân. Xem xét danh sách các câu chuyện phổ biến và nổi tiếng nhất.

    1. “Moroz Ivanovich.” Nó là khá câu chuyện nổi tiếng kể về câu chuyện của hai cô gái – may vá và lười biếng. Như có thể thấy từ tên của họ, các cô gái chăm chỉ làm việc đầu tiên, và bezdelnitsa lười biếng và thứ hai. Và bằng cách nào đó được vào nhà để người thợ may đàn bà Frost Ivanovich và bắt đầu phục vụ Ngài – roi nệm lông, ngôi nhà gọn gàng, lanh darn. Kết quả là, cô đã được trao bởi một xô tiền bạc và một pin với một viên kim cương. Tất nhiên, cùng mong muốn và con lười. Nhưng cô không thể làm việc tại nhà của ông già Noel, bởi vì không có gì có thể, và không muốn. Cô sẽ chỉ lợi nhuận mà không cần nỗ lực, khi cô đã sống đến bây giờ. Đương nhiên, phần thưởng giống như em gái, cô không nhận được. Cô có một giả.
    2. “Hai trong số các Frost.” Đây truyện tranh và hài hước câu chuyện. Nó nói về hai Morozov, những người muốn đóng băng các lãnh chúa và nông dân. Những người theo chủ nhân của mình, nó bị đóng băng rất nhanh chóng, nhưng một trong những người đi sau khi anh chàng, oh và namayalis với anh ta. Cuối cùng, thề không bao giờ để giao tiếp với những người đàn ông.

    câu chuyện cổ tích về loài vật với ông già Noel

    Không những câu chuyện ít thú vị về ông già Noel với động vật. Các hành động thường diễn ra trong rừng hoặc trong đồng cỏ, nơi mà sự xuất hiện của mùa đông Bishop và sắp xếp một bữa tiệc cho tất cả các cư dân rừng. Hãy xem xét một số các câu chuyện.

    1. “New Year lễ kỷ niệm”.
    2. “Wolf-Frost”.
    3. “Các thỏ, gà gô, gấu và Santa Claus.”
    4. “Câu chuyện Giáng sinh về ông già Noel để giúp đỡ.”

    Tất nhiên, câu chuyện như vậy nhiều hơn nữa, một số hài hước, một số tốt bụng, và có những bài học.

    Phim hoạt hình về ông già Noel

    Rất phổ biến không chỉ là những câu chuyện về ông già Noel, mà còn phim hoạt hình. Trước khi năm mới bởi họ nhìn chằm chằm tất cả trẻ em chờ đợi một phép lạ. Xem xét danh sách các nổi tiếng nhất:

    1. “Fiddler on the Roof”.
    2. “Ông già Noel và mùa hè”.
    3. “Ông già Noel và Grey Wolf”.
    4. “Khi thắp sáng cây thông Noel.”
    5. “Moroz Ivanovich.”
    6. “Mới Santa Claus.”
    7. “Snowman và tuyết chó”.
    8. “Snowman-bưu phẩm.”
    9. “Snowmen trường.”
    10. “Cũng tuyệt vời.”

    câu chuyện cổ tích hiện đại về Frost

    Ngoài ra còn có câu chuyện cổ tích hiện đại về ông già Noel cho trẻ em. Họ có thể được đọc những câu chuyện gây dựng giống nhau, nhưng chỉ có động cơ hiện đại. Nó cũng nói về lòng tốt của con người và việc tốt. Thông thường, câu chuyện cổ tích hiện đại và những câu chuyện hài hước và khiêu khích. Ví dụ, một câu chuyện Giáng sinh rất thú vị, “Bố ơi, khi nói đến ông già Noel?”. Nó được viết bởi Marcus Mayaluoma.

    Chuyện nói về một gia đình, trong đó trẻ em được rất nhiều mong Giáng sinh sắp tới và sự xuất hiện của trình hướng dẫn tuyệt vời của ông già Noel với những món quà. Chờ cho nó, họ bắt đầu vào mùa thu, và cứ vài ngày yêu cầu Đức Giáo Hoàng, khi ông sẽ đến. Và cuối cùng là ngày chờ đợi từ lâu – Giáng sinh (ngày nay chờ đợi những đứa trẻ nhà ảo thuật Frost).

    Cha tôi thực sự muốn làm cho kỳ nghỉ trẻ em, nhưng ông già Noel gọi và nói rằng ông không thể bay vì thời tiết. Do đó, ông quyết định thay đổi bản thân thành một nhà ảo thuật. Và cùng với nó, những người hàng xóm đã quyết định để mang lại niềm vui cho trẻ em. Cuối cùng, nó bật ra rằng ngôi nhà đến sau khi một trong hai giả khác, nhưng folks rất yêu thương của ông già Noel. Nhưng sau đó tôi đã có thể đến và một nhà ảo thuật thực sự của lễ hội này. Do đó, các em đã có một Giáng sinh tuyệt vời!

    phần kết luận

    Vì vậy, như chúng ta thấy, chúng tôi rất nhiều trong ánh sáng của những câu chuyện Giáng sinh, chẳng hạn như câu chuyện cổ tích về ông già Noel và domovenka Tishka hoặc về may vá khéo léo, và lười chị gái. Mỗi câu chuyện là một bài học và thời gian. nhân vật tích cực và tiêu cực nói về lòng tốt và phần thưởng cho nó (không nhất thiết là nguyên liệu), cũng như điều ác, đó là luôn luôn bị trừng phạt. Chúa Winter ông già Noel luôn quan do mình – vì vậy nó được trong thời cổ đại, vì vậy tiếp tục cho đến ngày nay. Chỉ trong thời đại chúng ta nó được thông qua theo hình thức các đồ chơi thông thường mà cha mẹ mua cho con cái của họ vì sự vâng phục của họ.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Tả Nàng Tiên Cá Trong Câu Chuyện Cổ Tích Mà Em Đã Đọc.
  • 2Dguru: Ultimate Top 25 Anime Comedy
  • Truyện Cổ Tích Cho Bé: Nàng Tiên Cá
  • Truyện Cổ Tích: Nàng Tiên Cá
  • Bồi Dưỡng Nhân Cách Cho Học Sinh Tiểu Học Qua Truyện Cổ Tích Trong Phân Môn Kể Chuyện
  • Bức Thư Về Ông Già Noel Vẫn Lay Động Con Tim Sau Hơn Một Thế Kỷ

    --- Bài mới hơn ---

  • Sự Tích Ông Công Ông Táo
  • Sự Tích Ông Táo Về Trời Hay Truyện Sự Tích Táo Quân
  • Sự Tích Ông Táo Về Trời
  • Sự Tích Ngày Và Đêm
  • Ý Nghĩa Giáo Dục Truyện Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
  • Cô bé viết: “Xin chào quý báo. Cháu 8 tuổi. Một số bạn của cháu nói rằng Ông già Noel không có thực. Bố cháu thì bảo nên hỏi The Sun. Xin hãy cho cháu biết sự thật: Có Ông già Noel không?”.

    Cô bé Virginia O’Hanlon.

    Đúng thế, Virginia, ông già Noel có thực. Ông có thực cũng như tình yêu và lòng quảng đại luôn hiện diện quanh ta, nhờ đó mà cuộc sống của chúng ta được vui tươi và hạnh phúc. Nếu không có ông già Noel thì thế giới của chúng ta ảm đạm biết bao. Nếu không có những em bé như cháu thì thế giới của chúng ta sẽ như thế nào? Khi đó cuộc sống sẽ chẳng có những tâm hồn trẻ thơ, chẳng có thi ca, chẳng có lãng mạn. Con người chỉ là những cỗ máy khô khan. Ánh sáng niềm tin và hy vọng của trẻ em trên khắp thế giới cũng sẽ tiêu tan. Biên tập viên Francis Pharcellus đã viết một bức thư trả lời cô bé, đồng thời đăng câu chuyện này lên số báo ngày 21/9/1897. Nội dung bức thư trả lời:”Virginia, các bạn cháu nói không đúng. Những người như họ luôn hoài nghi mọi thứ. Họ chỉ tin vào những gì họ tận mắt nhìn thấy và hiểu được, mặc dù trí óc của họ nhỏ bé biết bao. Virginia à, trí tuệ của con người, dù là người lớn hay trẻ em, tất cả đều nhỏ bé. Trong vũ trụ vĩ đại mà chúng ta đang sống, nếu ta hình dung chân lý rộng lớn như là một không gian bao la thì kiến thức của con người chỉ nhỏ nhoi bằng một con kiến mà thôi.

    Nếu không tin có ông già Noel, cháu cũng sẽ chẳng tin vào những chuyện thần tiên. Cháu có thể nói với bố nhờ người canh cửa trong đêm Giáng sinh để bắt gặp bằng được ông già Noel, nhưng ngay cả nếu như không gặp được ông đi chăng nữa thì cũng đâu chứng minh được điều gì? Chưa ai tận mắt gặp ông già Noel bằng xương bằng thịt cả nhưng điều đó không có nghĩa là ông già Noel không có thực. Những điều chân thực nhất trong thế giới chúng ta là những điều mà trẻ em và người lớn đều không thể thấy được. Cháu có bao giờ nhìn thấy các nàng tiên nhảy múa trên thảm cỏ chưa? Dĩ nhiên có thể là chưa nhưng đó đâu phải là bằng chứng để cho rằng không có chuyện đó.

    Không ai có thể hiểu và tưởng tượng được những điều kỳ diệu mà họ chưa từng thấy và không thể thấy được trong thế giới của chúng ta. Cháu có thể dễ dàng đập vỡ một cái lúc lắc để tìm xem cái gì kêu lách cách bên trong, nhưng trên đời này có một thế giới kỳ diệu được bao phủ bởi một bức màn kiên cố mà không một sức mạnh nào của thế gian có thể xuyên qua được. Chỉ có bằng niềm tin và tình yêu chúng ta mới vén được bức màn và cảm nhận được vẻ đẹp lộng lẫy huy hoàng bên trong. Những chuyện đó có thực không? Virginia à, đó là điều chân thực nhất trên thế gian này.

    Ông già Noel không có thực ư? Nhờ Chúa, ông vẫn sống và sẽ sống mãi. Hàng nghìn năm sau Virginia à, mà không phải, hàng trăm nghìn năm sau, ông vẫn sẽ tiếp tục mang đến niềm vui và hạnh phúc cho những tâm hồn trẻ thơ trên khắp hành tinh này. Chúc cháu Giáng sinh hạnh phúc”.

    Chúc mọi người Giáng sinh an lành, nhiều niềm vui.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Giáng Sinh Câu Chuyện Cổ Tích Về Ông Già Noel: Các Mô Tả Về Cốt Truyện, Các Tác Giả
  • Tả Nàng Tiên Cá Trong Câu Chuyện Cổ Tích Mà Em Đã Đọc.
  • 2Dguru: Ultimate Top 25 Anime Comedy
  • Truyện Cổ Tích Cho Bé: Nàng Tiên Cá
  • Truyện Cổ Tích: Nàng Tiên Cá
  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100