Top 16 # Bai Tho Ve Phu Nu 20/10 / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Nhung Bai Tho 8 Chu Ve Thay Co Hay Nhat / 2023

Bên cạnh những lời chúc, những tấm thiệp thì nhung bai tho 8 chu ve thay co cũng là món quà vô cùng ý nghĩa để gửi đến các thầy cô nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam.

Thầy

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay

Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng

Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn

Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở? Thầy ơi…

Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại

Mái chèo đó là những viên phấn trắng

Và thầy là người đưa đò cần mẫn

Cho chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi

Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa

Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu…

Nắng ấm sân trường

Tác giả: Nguyễn Liên Châu

Cây điệp già xòe rộng tán yêu thương

Lá lấp lánh cười duyên cùng bóng nắng

Giờ đang học, mảnh sân vuông lặng vắng

Chim chuyền cành buông tiếng lạnh bâng quơ

Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơ

Nắng ghé theo chồm lên ngồi bệ cửa

Và cả gió cũng biết mê thơ nữa

Thổi thoảng vào mát ngọt giọng thầy ngâm.

Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầm

Điệp từng bông vàng ngây rơi xoay tít

Ngày vẫn xuân, chim từng đôi ríu rít

Sà xuống sân tắm nắng ấm màu xanh

Em ngồi yên uống suối mật trong lành

Thời gian như ngừng trôi không bước nữa

Không gian cũng nằm yên không dám cựa

Ngại ngoài kia nắng ấm sẽ thôi vàng

Sân trường căng rộng ngực đến thênh thang

Kiêu hãnh khoe trên mình màu nắng ấm

Lời thơ thầy vẫn nhịp nhàng sâu lắng

Nắng ấm hơn nhờ giọng ấm của người…

Lời tri ân

Thầy cô giáo, người lái đò thầm lặng

Ươm ước mơ để hiến tặng cho đời

Chẳng quản gì…chắt từng giọt mồ hôi

Đem con chữ để trau dồi kiến thức

Lòng nhiệt huyết đó chính là hạnh phúc

Bắt nhịp cầu duy nhất…sáng tương lai

Những đêm thâu trang giáo án miệt mài

Với lý tưởng trồng người đầy hăng hái

Sống cống hiến, đắp bồi tình nhân ái

Lòng nhiệt thành theo mãi với thời gian

Quyết “đưa đò” thì sá kể gian nan

Cầu tri thức sẽ vô vàn lối mở…

“Ngày Nhà Giáo” như âm thầm nhắc nhở

Công ơn này ghi khắc ở trong tâm

Hướng lòng thành xây cuộc sống nghĩa nhân

Mong bù đắp đôi phần “Tiên Học Lễ”.

Thương lắm những con đò

Tác giả: Diệp Ly

Bao năm rồi chưa về lại trường xưa

Mái ngói hồng giờ nắng mưa phai nhạt

Tóc của thầy chắc cũng thêm sợi bạc

Mắt hoen mờ nhòa nhạt dấu thời gian.

Cả cuộc đời thầm lặng kiếp đò ngang

Thắp ngọn lửa cho trăm ngàn mơ ước

Bao lứa trò đã ra đi lần lượt

Như con thuyền theo sóng nước muôn phương.

Đò của thầy đầy nặng những yêu thương

Chắp đôi cánh từ cổng trường quen thuộc

Thêm niềm tin vững vàng bao nhịp bước

Cho chim trời vui lả lướt tung bay.

Đò của thầy vẫn lặng lẽ nơi đây

Dù mưa nắng bao ngày không mệt mỏi

Đem tri thức trải dài qua muôn lối

Tặng cho đời nguồn sáng mới tương lai.

Thèm một lần về nhặt cánh phượng rơi

Sống lại tuổi thơ ngây nhiều mong ước

Thương đò thầy trong nắng mưa bao lượt

Gieo xanh mầm trên đất nước quê hương.

Những bài thơ 8 chữ về thầy cô ý nghĩa nhất

Nhung bai tho 8 chu ve thay co tuy mộc mạc, giản đơn nhưng tất cả đều toát lên sự chân thành và biết ơn vô hạn.

Người lái đò

Suốt một đời đưa đón khách qua sông.

Ai còn nhớ người lái đò thầm lặng?

Vẫn ngược xuôi, dù gió mưa hay nắng

Tiễn người đi… biền biệt chẳng về thăm.

Vẫn lặng lẽ, bằng tất cả cái tâm

Vì sự nghiệp trồng người đầy cao cả

Đôi dòng thơ, thay cho lời cảm tạ

Chúc thầy cô luôn mạnh khỏe bình an.

Mong thầy cô luôn hạnh phúc ngập tràn

Nghĩa thầy trò suốt đời ghi khắc mãi

Sau bao năm con trở về tìm lại

Bến sông đây, người đưa đò giờ đâu?

Dẫu thời gian có làm bạc mái đầu

Tình thầy trò chẳng bao giờ phai nhạt

Bỗng trong lòng một nỗi buồn man mác

Khi thầy về hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao

Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:

“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”

Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào

Con nao nức bước vào trường trung học

Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc

Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?

Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?

Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi

Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao

Vai áo bạc như màu trang vở cũ

Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ

Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

(Lá Me)

Vẫn nhớ ngày xưa

Tác giả: Sen Nguyễn

Dẫu thời gian cứ dần trôi chảy mãi

Bóng hình thầy vẫn đọng lại trong tôi

Bao tháng ngày đâu nói đặng nên lời

Giờ điểm lại tình nào vơi tiềm thức

Trang vở cũ dường như chưa ráo mực

Tiếng của thầy nào đâu dứt lời vang

Đây trường xưa vẫn đậm nét vội vàng

Đã hiện hữu những hành trang ngày cũ

Trường xưa đó bạch đàn nay im ngủ

Dáng thầy đây tóc đã rủ màu sương

Bao nếp nhăn của ngày tháng yêu thương

Mãi tô đậm hằn in gương mặt ấy

Và hôm nay thầy vẫn vui tay vẫy

Học trò xưa ai nấy đã toại danh

Về thăm lại với tất cả lòng thành

Kính tặng thầy ước mơ xanh dạo trước

Bao chuyến đò ngày xưa như quay ngược

Đàn trẻ thơ giờ đã bước vinh quang

Mang trên mình đầy ánh sáng huy hoàng

Tổng hợp

Thầy mãn nguyện ngập tràn niềm sung sướng.

Tran Phu The, Cau Tho Goi Tinh Ngot Ngao Huong Vi Phu Sa / 2023

 

trần văn sơn

 

TRẦN  PHÙ  THẾ

CÂU THƠ GỌI TÌNH NGỌT NGÀO HƯƠNG VỊ PHÙ SA

MIỀN ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG

 Nhà thơ Trần Phù Thế được nhiều người biết đến ở hải ngoại sau khi anh xuất bản hai tập thơ: Giỡn bóng chiêm bao [ 2003 ], Gọi khan giọng tình [ 2009 ], những bài thơ đăng trên các báo Khởi Hành, Văn Hóa Việt Nam, Thư Quán Bản Thảo …  và trên các trang báo điện tử như : Sáng tạo, Da màu, Phố Văn… Anh còn phụ trách trang thơ trên tuần báo Tuổi Trẻ ở Dallas – Texas. Thật ra, anh làm thơ đã lâu, lúc còn ở Việt Nam, từ thuở cắp sách đến trường, gần nửa thế kỷ nay. Năm 1962, anh cùng với Lâm hảo Dũng – Lưu Vân – Triệu Ngọc thành lập thi văn đoàn Cung Thương Miền Nam tại tỉnh Sóc Trăng,  về sau có thêm Nguyễn lệ Tuân – Trần biên Thùy, mục đích phổ biến thơ văn của nhóm trên các tạp chí văn nghệ Sài Gòn. Bài thơ đầu tiên của anh mang tựa NHẠC TRĂNG đăng trên báo VĂN vào thập niên sáu mươi với bút hiệu MẶC HUYỀN THƯƠNG. Cần phải nói thêm, tạp chí Văn là tờ báo văn học nghệ thuật  nổi tiếng  tại Việt Nam. Chủ nhiệm Nguyễn đình Vượng, thư ký tòa soạn Trần phong Giao, và sau là nhà văn Nguyễn xuân Hoàng. Bài vở chọn lọc cẩn thận, thơ văn đăng trên báo này rất có giá trị. Những nhà văn đã thành danh như Y Uyên, Lê văn Thiện… đều xuất thân từ tờ Văn. Anh còn có bài trên các tạp chí Thời Nay của Khánh Giang, Khởi Hành của Viên Linh… Năm 1967, anh định in tập thơ đầu tay “ Thầm yêu trộm nhớ ’’ nhưng không thực hiện được vì có lệnh nhập ngũ  vào  trường SQTB Thủ Đức.

 

Bút hiệu Mặc Huyền Thương không phải tự nhiên mà có, nó bắt đầu bằng hai chữ tình yêu. Cô bé mang tên Thương Huyền đã hớp hồn cậu học trò vừa mới lớn đang tuổi mộng mơ. Cậu lộn ngược tên Thương Huyền thành Huyền Thương rồi thêm chữ Mặc đặt trước chữ Huyền cho có vẻ thơ. Thật ra, theo tâm sự của nhà thơ, chữ Mặc có nghĩa im lặng, yêu  không dám nói. Tình yêu tuổi học trò bao giờ cũng e ấp, chỉ biết thẩn thờ nhìn người yêu trong tà áo dài nữ sinh thướt tha cắp sách đến trường, hoặc đôi khi gặp mặt thì ngần ngại mở lời, chỉ nói bâng quơ chuyện trên trời dưới đất. Và phải chăng bài thơ Nhạc Trăng là kỷ niệm một thời tuổi trẻ của nhà thơ về mối tình đầu đơn phương này :

  

Trăng nhập vào trăng lạnh tiếng đàn

Nghe sao giòn vỡ thủy tinh tan

Chơ vơ tiếng hát cao trừng vọng

Ta gửi hồn qua giấc hỗn mang

 

Rỉ máu lên từng giọt ngón tay

Ta thương hồn chết đã bao ngày

Trăng mơ chảy mượt từng chân tóc

Ta uống trăng vàng giọt giọt say

 

Trăng hát miên man buồn chậm chậm

Mây đời che khuất bóng trăng tan

Hồn ta treo cổ vầng trăng khuyết

Và chết vào đêm bóng nguyệt tàn

                         (  Nhạc trăng. TPT )

 

Cô bé Thương Huyền diễm phúc thật,  được  hóa thân thành vầng trăng, và thi sĩ đã ngụp lặn trong tiếng đàn trăng nghe như những mảnh vỡ thủy tinh hòa tan vào tiếng hát trăng buồn muôn thuở.  Bài Nhạc Trăng là tiếng lòng thổn thức bi thương đầy huyết lệ, thống thiết như  bài thơ   PHAN THIẾT – PHAN THIẾT của Hàn Mặc Tử: /Trăng vàng ngọc, trăng ân tình chưa phỉ / Ta nhìn trăng khôn xiết ngậm ngùi trăng / Ta vã tung thơ lên tận sông Hằng / Thơ phép tắc bỗng kên rên thống thiết / Hỡi Phan Thiết, Phan Thiết / Mi là nơi ta chôn hận nghìn thu, Mi là nơi ta sầu hận ngất ngư /.

 

Nhạc Trăng  ý và từ mượt mà, điêu luyện, vậy mà Trần phù Thế sáng tác vào cuối năm 1962, lúc đang học lớp đệ nhất trường trung học Hoàng Diệu – Sóc Trăng. Đây có phải là điềm báo hiệu cho những mối tình đầy sóng gió của thi sĩ sau này, hay là những nụ hoa bắt đầu chớm nở  trong khu vườn văn học nghệ thuật Việt Nam.

Người đẹp Thương Huyền sau hơn bốn mươi năm vắng bóng bỗng nhiên xuất hiện bất ngờ qua lời kể của Trần Phù Thế: “ Năm 2004. Võ Đức Trung của nhóm Văn Hóa Pháp Việt tại Paris, có mời tôi góp mặt trong tuyển tập thơ Một Phần Tư Thế Kỷ Thi ca Việt Nam Hải Ngoại 3. Sách phát hành một tháng sau. Tôi nhận được một phong thư gởi từ nước Germany trời Âu. Tôi ngỡ ngàng khi hai chữ Thương Huyền nằm trên góc trái bìa thư đập nào mắt tôi. Dễ chừng hơn bốn mươi năm không gặp nàng. Bây giờ bỗng nhiên xuất hiện. Tôi vội vàng xé phong bì với niềm xúc động. Tội đọc ngấu nghiến, những con chữ như nhảy múa dưới mắt tôi… Gia đình nàng vượt biên năm 1980 và hiện định cư tại Đức. Nàng cho biết ngày xưa có biết tôi làm thơ và đã từng thích thơ MHT nhưng không biết là bút hiệu của tôi…. Nàng cho biết đã đọc bài thơ “Tuổi Thơ Đại Ngãi” trong tuyển tập của Nhóm Văn Hóa Pháp Việt và bần thần suốt ngày. Những kỷ niệm thời thơ ấu như sống lại, hiển hiện trước mắt. Nàng bèn liên lạc với Võ Đức Trung xin địa chỉ tôi và đã viết thư cho tôi với lời cám ơn.  Đọc thư xong, niềm cảm khái dâng trào, tôi ngồi vào bàn viết và viết trong bốn mươi lăm phút là hoàn tất bài thơ “Bậu về”:

  

bậu về liếc mắt đong đưa

gió Xuân đầy mặt

như vừa chín cây

bậu về má đỏ hây hây

ta mười lăm đã lòng say bậu rồi

  

bậu còn

chơi ác nói cười

những câu dí dỏm

chết đời ta chưa

bậu về nhớ nắng thương mưa

hình như cây cỏ cũng ưa bậu về

 

như là có chút nắng hè

như là có cả

chùm me chua lừng

như là xoài tượng thơm giòn

thêm vào nước mắm chút đường khó quên.

 

bậu về

Đại Ngãi mình ên

bỏ quên kẹp tóc

bắt đền tội ta

bậu quên là tại bậu mà

tại sao bậu bắt đền ta một đời

 

tội này không chịu bậu ơi !

                (  Bậu Về – TPT )

 

Chữ BẬU rất nhiều nghĩa,  thường được  dùng  trong ca dao Việt Nam hoặc trong lời hát ru con của những bà mẹ  miền quê được Trần Phù Thế đem vào thơ  thật tài tình, vừa dí dỏm lại vừa nủng nịu  của lứa tuổi mộng mơ “ chùm me chua lừng – xoài tượng thơm giòn “. Một bài thơ tình tuyệt vời, từng câu từng chữ mộc mạc, bình dị như lời nói thường ngày rất gần gũi thủ thỉ bên tai : / bậu về / Đại Ngãi mình ên / bỏ quên kẹp tóc / bắt đền tội ta / bậu quên là tại bậu mà / tại sao bậu bắt đền ta một đời / tội này không chịu bậu ơi /. Hình ảnh chiếc kẹp tóc trong thơ sao mà dễ thương quá, khiến ta nhớ đến những mái tóc thề vừa chấm ngang vai, những tà áo dài trắng của những nữ sinh thời trung học… và chắc chắn ta không thể nào quên những dỗi hờn trách yêu : / bậu còn / chơi ác nói cười / những câu dí dỏm / chết đời ta chưa /.

 

Tôi và Trần Phù Thế có duyên văn nghệ với nhau vào cuối thập niên 1960. Trần Phù Thế làm trưởng ban 2  Liên đội… BCH đóng tại Bà Hom – Gia Định. Đại đội tôi trực thuộc Liên đội, và tôi là trung đội trưởng đóng quân tại mật khu Lý văn Mạnh. Biết tên nhau qua thơ văn đăng trên Văn, Khởi Hành, Thời Nay … nay lại là lính cùng chung đơn vị nên  lần đầu gặp mặt không hề có những rào đón, khách sáo xã giao  mà rất cởi mở, chân tình. Giờ đây đã hơn bốn mươi năm, tuổi đời đã trên dưới bảy mươi, trải qua một cuộc bể dâu : Trầm luân và khổ nạn, tình bạn chúng tôi cũng vẫn nồng ấm như ngày xưa cùng với những tình thân trong nước và ở hải ngoại như : Ngô Nguyên Nghiễm, Lưu Vân, Nguyễn Thành Xuân, Phạm Nhã Dự, Hà Thúc Sinh, Vũ Uyên Giang, Nguyễn lê La Sơn…

Nhắc đến những người bạn cùng thời mà không nhắc đến Khánh Giang và Dương Trữ La  thì quả là điều thiếu sót không thể nào tha thứ được có phải không Trần Phù Thế ? Hai anh là nhà báo, nhà văn chuyên nghiệp. Khánh Giang làm tổng thư ký bán nguyệt san Thời Nay, chủ nhiệm tuần báo Đời Nay. Dương Trữ La viết feuilleton trên các nhật Báo,  đồng thời cộng tác với tuần báo Khởi Hành, Đời Nay và một vài tờ báo khác.. Thỉnh thoảng chúng tôi gặp nhau tại nhà Phạm nhã Dự ở Mười tám thôn vườn trầu Bà Điểm – Hốc Môn,  thảo trang của Ma Xuân Đạo ở Thạnh Lộc Thôn sát bờ sông Sài Gòn, hoặc  nhà  Khánh Giang ở Chợ Lớn, nhà Dương Trữ La tại con hẻm nhỏ đường Trần Quốc Toản… Chúng tôi đầy ắp những kỷ niệm với nhau, văn nghệ là lẽ đương nhiên còn đời thường rất nhiều lần  bên tách  trà  chung rượu.

Nhớ đêm khai trương quán cà phê văn nghệ Phương tại đường Nguyễn Trãi, ca nhạc do ca sĩ Quốc Phong đảm trách với sự có mặt chung vui của Lâm Chương, Tô Đình Sự, Trần Phù Thế, Phạm Nhã Dự, Nguyễn Lê La Sơn …Tất cả đều mặc quân phục chỉ riêng có Khánh Giang và Dương Trữ La mặc đồ dân sự, không nhớ Lâm Chương hay Trần Phù Thế nói khích thế nào, hai anh về thay hai bộ đồ lính mới tinh cổ áo mang cấp bậc chỉnh tề. Thì ra hai anh là quân nhân biệt phái.

Nhà thơ Phạm Nhã Dự viết : “ Từ đó chúng ta tìm gặp nhau ở Khởi Hành hoặc Tin Sáng với Dương Trữ La lân la “ Cây Lý”  thân tình; ở Thời Nay với Khánh Giang, ngồi vỉa hè Phạm Ngũ lão bên “ dĩa cơm sườn và chai Vĩnh tòn ten “, cùng những bài chưa đăng đã trả tiền trước, ở Kim Sơn hay La Pagode ’’.  “Cùng những bài thơ chưa đăng đã trả tiền trước ’’, ý Phạm Nhã Dự đề cập đến con người Khánh Giang, rất hào sảng và rất phóng khoáng. Tôi nhớ rất rõ tòa soạn báo Thời Nay nằm trên đường Phạm Ngũ Lão, tầng một là nơi làm việc của Khánh Giang, tầng trệt dành riêng cho cô thư ký. Mỗi lần đến đưa bài anh đều bảo cô thư ký ứng tiền trước hoặc chờ anh lo xong bài vở rồi chúng tôi sẽ kiếm một cái quán nào đó hàn huyên tâm sự thâu đêm. Hai anh tửu lượng rất cao, uống không bao giờ  say. Có lần tại thảo trang của nhà văn Ma Xuân Đạo sát bờ sông Sài Gòn, Dương Trữ La sau một chầu nhậu nhảy xuống sông tắm bị lục bình quấn chân suýt chết đuối, tôi dân biển lội giỏi kè vai  dìu anh vào bờ. Giờ đây Dương Trữ La, Khánh Giang, Tô Đình Sự, Trần Kiêu Bạt, Quốc Phong … không còn nữa, nhưng mỗi lần nhắc đến  chúng tôi đều xót xa,  ngậm ngùi, tiếc thương cho  những người bạn tài hoa bạc mệnh không tiếp tục theo đuổi con đường mà các anh đã chọn lựa.

 

Nầy Sự, rượu tới phiên mày

uống say một trận cho đầy cơn mê

tuổi thanh niên cũng chẳng hề

Thằng ra chiến trận, thằng về áo quan

[ Tô Đình Sự -  uống rượu ở vườn trầu Bà Điểm – TPT ]

 

Khói sương là chốn vô thường

nắng mưa là chuyện âm dương của trời

tử sinh là lẽ con người

Bạt ơi, số mạng một đời như không

 

đục dòng thơ rượu khơi trong

ta nghe tiếng đứt, mệnh mông mênh chìm

hỏi mày nằm đó lặng im

bao quanh hương khói ai tìm hồn xưa

 

một đời quanh quẩn gió mưa

khăn sô đắp mặt sao thừa rượu cay

một đời hào phóng vung tay

lòng quên thiên hạ tình say bạn bè

[ Trần Kiêu Bạt – TPT ]

 

lục bát là thể thơ thuần túy Việt Nam, dễ làm khó hay không khéo sẽ thành vè. Người xưa đã lưu danh muôn thuở với những áng thơ lục bát bất hủ như Truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du, Chinh Phụ Ngâm của Đoàn thị Điểm …Thời tiền chiến có Huy Cận, Nguyễn Bính…  Thập niên năm mươi sáu mươi có những nhà thơ làm lục bát rất hay như Cung Trầm Tưởng, Viên Linh, Hoàng Trúc Ly, Bùi Giáng, Trần Tuấn Kiệt, Phạm Thiên Thư, Trần Yên Thảo, Nguyễn Đức Sơn ( Sao Trên Rừng ) … Trần Phù Thế thật sự nặng nợ với thơ lục bát từ ngày anh định cư tại Mỹ vào thập niên chín mươi. Anh rấtmê thơ lục bát bằng chứng  anh làm rất nhiều thơ lục bát, hơn năm trăm bài thơ của anh  tôi đọc được, hai phần ba là thơ lục bát.

 

Anh còn thử nghiệm làm mới thơ lục bát bằng cách thay đổi hình thức thơ. Bài thơ hai câu :

 

 con chim nó gọi bạn tình

 còn ta gọi bậu một mình tàn hơi

 

 Phân   thành sáu câu :

 

 con chim

 nó gọi  bạn tình

 còn ta gọi bậu

 một mình

 tàn  

 hơi

 

 [Tàn hơi – TPT ]

 

  Bài ba câu :

 

 biết tận cùng nghĩa đau thương

 hiểu tận cùng lẽ vô thường tử sinh

 em ơi thấy bóng chẳng hình

 

 Phân thành  năm câu :

 

biết tận cùng  

nghĩa đau  thương

hiểu tận cùng lẽ vô thường tử sinh

em ơi

thấy bóng chẳng hình

 

 [ Biết – TPT ]

 

Và còn rất nhiều bài lục bát anh mở bài câu tám và chấm dứt câu tám :

 

lênh đênh chín cửa trăm năm cõi người

một lần lỡ bước rong chơi

ta thân phù thế một đời như không

[Bạt – TPT]

 

Bài mở câu sáu kết câu sáu :

 

một hôm lịch sử rụng đầu

cha Long Quân hỡi

mẹ Âu Cơ hời

con rồng phiêu bạt khắp nơi

 [lịch sử – TPT]

 

Bài thơ lục bát  ngắn hai ba câu  ngắt thành nhiều câu  rất cô đọng, giàu nhạc tính. Mỗi câu: một, hai hoặc ba …chữ  tạo nên một nhịp thơ mới thật lạ, âm điệu vừa phong phú lại vừa lơ lửng  chênh vênh, ẩn chứa  bên trong những  câu, chữ là ý thơ mênh mông vô tận. Nhà thơ Thiếu Khanh đã nhận định :

 

“Dường như những thể nghiệm đó cho thấy hình thức sáu chữ, tám chữ không hề là cái khuôn cứng ngắc gò bó trói buộc câu thơ, trái lại, trong giới hạn câu chữ đó tài năng của nhà thơ vẫn có thể làm cho thể thơ càng thêm uyển chuyển và giàu tính biến hóa khiến mỗi bài thơ có vẻ phá vỡ và thóat ra khỏi hình thức câu chữ của nó, hóa giải ranh giới ràng buộc của số câu số chữ, làm tăng thêm sự phong phú của âm điệu, nhạc điệu. Có lẽ thời gian sẽ giúp khẳng định giá trị của sự tìm tòi sáng tạo của anh, ít nhất là về cách xếp đặt mới cho thể thơ truyền thống quen thuộc nầy mà nhiều nhà thơ từng ngậm ngùi nhận xét: thơ lục bát dễ làm mà khó hay!”

                                     [ Thiếu Khanh : Thơ lục bát mới của Trần Phù Thế ]

 

 

Trần Phù Thế sinh ra, lớn lên tại Sóc Trăng, học  trường Hoàng Diệu – Ba Xuyên, trường Phan Thanh Giản – Cần Thơ và sau khi ra tù anh đã hơn mười năm phiêu bạt giang hồ khắp các tỉnh miền Tây trước khi định cư tại Mỹ,  nên những bài thơ tình của  anh  ngọt ngào hương vị  phù sa miền đồng bằng sông Cửu Long. Đặc biệt chữ dùng trong thơ anh không pha trộn hai miền Trung – Bắc mà thuần túy chất giọng  miền Nam, đôi khi anh còn dùng những đặc ngữ miền Tây mộc mạc, chân chất thấm đượm tình quê  như : xa ngái, sao vậy cà, chua lừng, con nước nhửng, chết điếng, tuốt luốt… rất gần gủi thân thương.

 

Ta ghét mười năm ở xứ này

Mười năm đủng đỉnh lục bình quay

Như con nước nhửng dòng sông Hậu

Thương cả lần đi ứa máu đầy

[ ta ghét – TPT ]

 

Hai con trống mái giận nhau

Hai con chim mái làm sao vậy cà

 

Mấy lần

bước xuống

con đò

mà quên tuốt luốt

thăm dò cạn sâu

[ lục bát không đề – TPT ]

 

Những nơi anh dừng chân : Đại Ngãi – Hậu Thạnh – Cần Thơ – Sóc Trăng – Kiên lương – Mương Điều – Đường Đức – Trường Khánh – Hòn Me – Hòn Đất … anh đều để lại những bài thơ bát ngát, mênh mông cỏ nội hoa ngàn. Và thấp thoáng đó đây một vài mối tình chơi vơi như những cánh lục bình bập bềnh sóng nước Cửu Long.

 

Một lần ở lại lỳnh quỳnh

đêm nghe cá quẩy bờ kinh  tám ngàn

xác xơ đầu ngỏ cuối làng

hòn me, hòn đất héo vàng tuổi xanh

 

em đi cỏ úa hồn anh

ngày về như thể mỏng tanh cánh chuồn

một lần ở lại Kiên Lương

khói xi măng thở bụi đường hà tiên

[ lỳnh quỳnh – TPT ]:

 

 

phải chăng Hậu thạnh mù xa

khúc sông xóm ngọn, cây đa, cái đình

ta về mắt ướt điêu linh

phải chăng người cũ hiện hình đâu đây

 

lòng đau biết mấy đêm dài

ta đau biết mấy ngàn ngày quê hương

đi lên, đi xuống con đường

bước lê cái bóng tà dương một mình

 

ta về gió thổi hiển linh

[ Hậu Thạnh – TPT ]

 

Nhà thơ Phan Xuân Sinh nhận định về  ngôn ngữ miền nam trong thơ Trần Phù Thế như sau :

Thơ anh vừa sâu sắc vừa lắng đọng. Vừa chua chát nhưng cũng vừa vị tha, độ lượng. Trong thơ anh hiện rõ cái nét chơn chất của người miền nam lục tỉnh hiền hòa, chất phác  Cái ngôn ngữ mộc mạc được anh đưa vào thơ một cách tự nhiên và làm câu thơ trở thành duyên dáng mượt mà.

[ Một góc nhìn : giọng miền nam lục tỉnh trong thơ Trần Phù Thế –

Phan Xuân Sinh ]

 

Nếu ai hỏi tôi nhớ bài thơ nào của Trần Phù Thế nhất, tôi sẽ không ngần ngại trả lời đó là bài ĐỜI TA. Không những tôi mà cả vợ tôi đều thuộc  lòng, thỉnh thoảng tôi đọc cho cả nhà nghe mọi người không cầm được nước mắt. Đây không phải là một tuyệt tác, nhưng bài thơ đã nói lên được phần nào  đời tôi, đời bạn…những người lính VNCH, sau khi cọng sản Bắc việt xé bỏ hiệp định Paris và cưỡng chiếm miền nam ngày 30/4/75, đều chung số phận nghiệt ngã như nhau. Sống chết trong khói lửa chiến tranh. Khổ nhục trong các trại tù cọng sản. Và sau khi  ra tù một số không ít anh em ngậm đắng nuốt cay khi phải đối diện với sự thật đau lòng, gia đình ly tán, cha mẹ vợ con không biết lưu lạc phương trời nào, còn sống hay đã chết ; cộng thêm sự kềm kẹp khắc nghiệt của bọn công an phường xã, nhưng vẫn âm thầm chịu đựng, ngẩng cao đầu không chịu khuất phục trước bạo quyền cọng sản.

 

Bài thơ ĐỜI TA dài 66 câu, 16 đoạn mỗi đoạn 4 câu, ghi lại một phần đời của tác giả, thời gian bắt đầu từ ngày vào tù năm 1975 và ra tù từ trại GIA TRUNG năm 1982. Nói đến trại tù Gia Trung là nói đến sự vô nhân, độc ác cùng cực của bọn cầm thú lên làm người. Chúng đánh tù bằng thanh sắt gõ kẻng báo hiệu giờ lao động, ra lệnh cho bọn trật tự là tù hình sự cùng chúng luân phiên đấm đá những người mà chúng ghét, bất luận thành phần nào, kể cả tu sĩ và những người đáng tuổi cha ông chúng.  

 

chiều xuống sương mù bay lãng đãng

bảy năm không án tù Gia Trung

Bảy năm vắt kiệt đời trai trẻ

Mây trắng Trường Sơn mỏi núi rừng

 

Thà chết như là con kiến nhỏ

Còn hơn hèn mọn kiếp lao tù

chiều nay mây oán trên đầu núi

Hãy chở lòng ta đến hư vô

  …………………………………….

 

Trong lúc bạn ta còn nằm lại

Trên đồi hiu quạnh đất Gia Trung

Gió mưa rát mặt không nhang khói

Hồn lạnh bơ vơ giữa núi rừng

                   (   ĐỜI TA – TPT )

 

Tôi từ trại Nam Hà chuyễn vào trại Gia Trung cuối năm 1981, bị bệnh nặng nên được đưa lên bệnh xá nằm ở phòng lao chờ chết. Nguyễn Hải Chí [ họa sĩ Choé ] làm ở phòng Văn hóa thỉnh thoảng  thăm tôi . Anh đã từng bị biệt giam nhiều tháng chỉ vì táy máy tay chân, trong giờ nghỉ lao động anh vẽ trên cát thằng tù ốm trơ xương, cái đầu là củ khoai lang sùng nham nhở. Anh và tôi tâm sự rất nhiều. Người mà anh nhắc đến nhiều nhất là nhà thơ Viên Linh  và tạp chí Khởi Hành. Nhà thơ Viên Linh đặt bút hiệu Choé cho anh. Khởi Hành đăng tranh biếm họa của anh. Bắt đầu từ đó anh đã trở thành một họa sĩ nổi tiếng không những ở trong nước mà cả thế giới. Chúng tôi dự định khi ra tù sẽ vượt biên. Mộng của anh sẽ viết một phim truyện bằng tranh đại ý cho Max – Lênin – Stalin – Mao Trạch Đông – Hồ Chí Minh tranh dành ngôi vị Diêm vương dưới âm phủ, kết cuộc âm mưu bại lộ, Max bị quỷ sứ cắt lưỡi, còn những tên khác bị vất vào chảo dầu sôi… Tiếc thay anh mất sớm nên không thực hiện được hoài bảo của mình.

 

Cũng chính  nơi trạm xá này, tôi đã chứng kiến tận mắt cảnh cai tù trút những đòn thù dã man trên thân thể ốm trơ xương như thây ma của anh em tù nhân. Tôi không bao giờ quên được hình ảnh một vị mục sư khả kính, áo quần bê bết máu, mặt mũi sưng vù nằm sóng soãi trên nền cát mặc cho bọn trật tự và bọn cán bộ đánh đập dã man cho đến khi ngất xỉu. Trung tá Nguyễn văn Thanh bị đánh chết báo Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh, nhà thơ Hà Thượng Nhân, Nguyễn sỹ Tế, Trần Tuấn Kiệt, Trần Dạ Từ, ký giả Dzoãn Bình … …

 

Nhà thơ Trần Phù Thế ở tù tại Gia Trung nên người viết  tạm ghi lại một phần rất nhỏ về những sự tra tấn khốc liệt của bọn cai tù cọng sản. Muốn biết thêm cảnh lao tù của cọng sản khắc nghiệt như thế nào xin đọc trường thiên bút ký Đại Học Máu của nhà văn Hà Thúc Sinh, Đáy Địa Ngục của nhà văn Tạ Tỵ, Thép Đen của Nguyễn Chí Thiệp… và kể cả bút ký của các nhà văn Miển Bắc sống trong chế độ cọng sản như Đêm Giữa Ban Ngày của Vũ Thư Hiên, Chuyện Kể Năm 2000 của Bùi Ngọc Tấn …

 

Trong tù,  không biết ngày nào được tha, tương lai mờ mịt nên chúng tôi đã chuẩn bị tinh thần rất vững vàng cho những tình huống xấu nhất có thể xẩy ra, kể cả cái chết. Và với người đầu ấp tay gối, có thể vì hoàn cảnh xã hội đưa đẩy đến bước đường cùng, cũng có thể thanh xuân tràn trề sức sống  không chờ đợi được, bước thêm một bước nữa cũng là chuyện  bình thường. Chúng tôi không hề oán trách dù trong lòng hết sức xót xa, đau đớn. Tuy nhiên, phần đông những người mẹ, người vợ có chồng tù tội dưới chế độ Cọng sản đều làm tròn thiên chức của một người đàn bà Việt Nam, thủ tiết chờ chồng, và dù chồng có chết trong tù cũng vẫn một lòng một dạ thủy chung thờ chồng nuôi con.

 

Vợ ta hãy nhớ lời ta dặn

Mai mốt bặt tin đừng đi tìm

cải tạo, đi tù coi như chết

coi như vĩnh biệt phút ban đầu

 

một mai em thấy lòng son trẻ

vẫn còn nóng hổi chuyện thanh xuân

thì em cứ bước thêm bước nữa

ta chúc cho em phúc vạn lần

 

khuyên em là giả, em đi thật

hai đứa con khờ đói bơ vơ

hai đứa con khờ ba bốn tuổi

cha tù mẹ bỏ sống bơ vơ

              (    Đời Ta – TPT )

 

 Nhà thơ Lê Phi Ô nghiến  răng cắn nát môi lấy máu viết thành thơ : / vợ bỏ con thơ theo cán bộ / Đồng tiền đánh đổi cả nhục vinh / Hỡi ơi canh bạc đời đen đỏ / Mỹ nhân hề chén rượu tàn canh /Tiếng gọi Việt chúng tôi / Cảnh nhà  Trần Phù Thế bi thảm hơn nhiều. Chồng tù tội. Vợ ôm cầm sang thuyền khác bỏ hai con nhỏ mới lên ba bốn tuổi  bơ vơ không nơi nương tựa, lang thang, đói rách. Ông bà nội tuổi già sức yếu lặn lội tìm cháu nhiều tháng trời mới gặp được hai cháu đang ăn mày giữa chợ.  Điều bi thảm nhất ở đây là hai cháu  ăn xin ở hai nơi khác nhau, khi gặp lại ông cháu chị em chỉ còn biết ôm nhau khóc. Viết những dòng này mà tay tôi run run bồi hồi xúc động, dù tôi biết hiện nay hai cháu định cư tại Mỹ cùng cha theo diện HO, cuộc sống ổn định, hạnh phúc bên chồng con.

       

em đi một tiếng không giao lại

hai đứa con thơ cho mẹ chồng

bà đi tìm cháu bao ngày tháng

gặp cháu ăn mày giữa chợ đông

con chị ôm em mừng khóc ngất

nội ôm hai cháu lệ lưng tròng

 

ta về đứa chị theo bà nội

bán chuối ven sông với chiếc xuồng

bảy năm vắng mẹ, cha tù tội

con trải thân đời với gió sương

  

còn con gái nhỏ cùng ông nội

chăn vịt trên đồng mới gặt xong

tuổi thơ đội nắng, hai màu tóc

nắng cháy đời con, cháy cả lòng

                  

ta về hai trẻ nhìn ngơ ngác

xa lạ bừng trong mắt trẻ thơ

nước mắt còn đâu. Còn nước mắt

ôm con mà khóc tự bao giờ

 

thưa ba, thưa mẹ, con tạ tội

ba khổ mẹ rầu những bảy năm

lịch sử chơi con đòn đau điếng

bảy năm tù tội nặng nghìn cân

                (Đời ta – TPT )

 

Vâng, lịch sử không những chơi ta một đòn đau điếng mà còn chơi cả dân tộc chúng ta một đòn đau điếng có phải không Trần Phù Thế ? Giờ đây, sống ở xứ người, nhìn về quê hương Việt Nam mà lòng đau như cắt. Xã hội băng hoại. Đạo đức suy đồi. Biển, đảo, đất, rừng dần dần mất về tay Trung Cộng. Vậy mà bọn sâu bọ Ba Đình vẫn sống phè phỡn, nhởn nhơ trên mồ hôi, nước mắt, và xương máu của đồng bào. Chúng còn đánh đập dã man, bắt nhốt vào tù những người yêu nước đã can đảm đứng lên đáp lời sông núi, cất cao tiếng nói bảo vệ giang sơn, tổ quốc.

 

Đọc một câu thơ hay sướng cả tuần. Đọc một đoạn thơ hay sướng cả năm. Đọc một bài thơ hay sướng cả đời. Không nhớ câu nói này của ai, nhưng rất đúng với những người yêu thơ và nặng nợ với thơ.  Thời kháng chiến có Màu Tím Hoa Sim của Hữu Loan, Hồ Trường của Nguyễn Bá Trác, Tây Tiến của Quang Dũng, Tống Biệt Hành của Thâm Tâm …,  vào thập niên 50, 60 còn có rất  nhiều bài thơ của Cung Trầm Tưởng, Nguyên Sa, Thanh Tâm Tuyền, Hoàng Trúc Ly, Viên Linh, Tuệ Sĩ, Tô Thùy Yên… mà trong bài viết ngắn này người viết không thể trích ra hết được ; đã vượt thời gian lưu danh muôn thuở. Thơ Trần Phù Thế có rất nhiều câu hay, đoạn hay, và bài Bậu Về rất hay theo thiển ý của người viết, không biết sau này sẽ ra sao ? Thời gian sẽ trả lời. Nhà thơ Trần Phù Thế có lẽ khi làm thơ không nghĩ đến điều này, được – thua – còn – mất chỉ là một thoáng phù du có phải không Trần Phù Thế ? Anh vẫn tiếp tục đi theo con đường anh đã chọn lựa, dệt những vần thơ tình ngọt ngào hương vị phù sa miền đồng bằng sông Cửu Long.

 

 

TRẦN  VĂN  SƠN

ĐƯỜNG TRÚC THƯ TRANG

1 / 2013

 

 

art2all.net

 

Poem Mountain Hike (Bai Tho Mountain) / 2023

328

shares

Share

Tweet

We thought that the best way to see Halong Bay was by taking a cruise, but believe it or not, we were wrong. Hiking to the top of Poem Mountain, or Bai Tho Mountain as it is locally known, and seeing the cliffs from above was one of the most insane views we have ever seen. Read on to find out exactly how to get this view for yourself!

Seeing the incredible landscape of Halong Bay is usually top of most travellers’ bucket lists when they come to Vietnam. Thousands of towering limestone cliffs rise out of the water and create one of the most unique and spectacular landscapes we have ever seen. There is a hike up Hang Mua Cave in Ninh Binh that offers similar spectacular views and is known as Ha Long Bay on land.

Check out our full guide on a cruise around Bai Tu Long Bay to find out more: BEST BAI TU LONG BAY CRUISE

Witnessing the natural beauty of this landscape from above was absolutely next level. We are used to seeing places from the sky with our drone, but nothing can beat seeing somewhere with your own eyes. The cliffs extend out into the ocean for miles and the sheer number and size of these mini mountains blew us away. We did some great hikes in Vietnam and we’ve done some amazing hikes around the world and this ranks up there with the best of them.

Is Poem Mountain Open to Climb?

Updated December 2019 – It appears that authorities have once again closed Bai Tho Mountain to the public. This has happened many times in the past and the locals have always found a way to provide access to Poem Mountain for a fee. We are hopeful that access will be re-opened soon and we will try to update on here as soon as we know anything. Please let us know if you have any updated information.

Short answer – Yes! Legally, it appears the answer is no, but who ever let something like that stop them anyway?

Getting to Bai Tho Mountain

The Poem Mountain hike can be found in Halong City and we have pinned it below on the map to show you exactly where it is. Most people will be coming from Hanoi where there are daily busses to Halong City. The cheapest and easiest way to get here is by booking a bus with Bookaway. We booked all of our transport in Vietnam with them as they always seem to offer the best rates. You can book a ticket from Hanoi to Halong City here.

If you don’t fancy riding a scooter here, another great option is to take a Grab (popular app for ride-hailing similar to Uber). From the main touristy area of Bai Chay, it is a 15-minute drive to the base of the mountain.

Finding the Entrance

The entrance to the hike is located on Hang Noi street. We had read a few blogs and reviews about the mountain before we went and many of them said how difficult the entrance was to find. To access the entrance to the mountain, you first have to walk up through the house of a local lady. It is the entrance to this house that can be tricky to find.

You really do have to walk right through somebody’s house to reach the base of the mountain. We passed a couple of puppies, headed up the stairs and passed the kitchen and living room and came out into the backyard amongst the chickens.

This is where we finally met the infamous lady who owns the house with access to the mountain.

Entrance Fee

There is no set entrance fee to Poem Mountain. The lady will charge you whatever she feels like and it varies from person to person. We were charged 50,000VND ($2.15 USD) each after trying and failing to barter with her. The couple behind us paid 100,000VND each and we met another couple on our way up who only paid 25,000VND each.

You can try your best to haggle with her, but even if you have to pay 100,000VND per person it is still totally worth it. Plus, we didn’t feel like we had a lot of buying power when she is providing access to the mountain entrance.

Once you have negotiated an entrance fee, it’s time to break into the mountain. Having read numerous reviews, we saw that some people had to climb over barbed wire while others climbed through a hole underneath the main gate. At the time of hiking (June 2019), the authorities had closed both of these access points.

Now you have to scale a 10-foot rock wall and climb underneath the fence. They have literally carved away part of the mountain to allow tourists to gain access. It is a bit of a sketchy climb but the lady will help guide you up by showing you where to place your feet.

Poem Mountain Hike

Depending on your level of fitness, the hike to the top can take anywhere from 20 minutes to 1 hour. It took us around 30 minutes to reach the peak. It is not a particularly long hike, but it is straight up and steep the whole way. So although it is quite a short hike, it is fairly difficult. We had to stop every few minutes to catch our breath and drink some water. We went for sunset and even that late in the day the heat and humidity were still a killer.

The first two-thirds of the hike are up cement stairs that are still in very good condition. As it is officially closed, there are several sections where the trees and bushes are overgrown and you have to duck down low and shuffle underneath the greenery to get by. The last part of the climb is along mud and rocks and involves a bit more scrambling, but nothing too crazy.

The Summit

At the top there is plenty of space to hang out and a few different vantage points to enjoy. There were just 4 other people at the summit when we arrived for sunset. It was so peaceful and we love when we only have to share such an awesome place with just a few others.

Best Photo Spots

There is a green hut perched on the edge of the peak that you can climb on to. It looks kind of sketchy but it felt pretty secure to us. We went to the edge of the roof and enjoyed uninterrupted views of the bay. It is a wicked spot to take some seriously cool photos.

Just above this green roof is a rock that protrudes out of the mountain which we clambered to the top of to take some more photos, and again to enjoy the view.

Hike Down

Shortly before the sun set we started to make our way back down. We wouldn’t recommend climbing back down again in the dark as the top part of the mountain has a couple of slippery sections that were tricky to navigate down.

Travel Tips to Know Before You Go

Catch a Grab or rent a scooter – These are both cheap and easy options to reach the entrance to the mountain.

Wear trainers – The top section is difficult enough that you should wear trainers for this hike. Flip flops are not recommended.

Bring water – It is a short but tough climb so you will need to carry some water with you. There are several shops near the entrance where you can buy water before and after the hike.

Take some cash – You will need to pay the owner of the house to reach the entrance. Take a few hundred thousand Vietnamese dong with you just in case she feels like increasing the price that day.

Plan to take 2 hours – To climb to the top, enjoy the views at the summit and make your way back down again, we suggest taking at least two hours. The best time to enjoy the view is at sunset so make sure you time it right so you are not walking back down in the dark.

Pack your camera – Like we mentioned, the views at the top are unreal. Pack your camera so you can take some epic photos to remember your trip. They should look especially good at sunset.

Avoid after heavy rain – As some of the trail is unpaved and muddy, it would be dangerous after heavy rain.

It is moderately difficult – Even though it is short, the constant uphill climb makes this a tough little hike. Prepare to rest every few minutes on the way up.

Where to Stay

We looked at doing the hike on the same day as arriving from Hanoi and setting out for our our cruise around Halong Bay, but we just couldn’t squeeze it all in. It’s worth staying for at least one night in Halong City either before or after a Halong Bay cruise. Even if you weren’t planning on a cruise, it is worth the bus journey out here just for this hike.

Budget: Ha Long Bay Fancy Hostel – We stayed in a double room with A/C which cost 300,000VND ($12.93 USD) per night and included breakfast. The room had a private bathroom and was very comfortable. It is also in a great location right in the Bai Chay area. There are plenty of good places to eat nearby. We recommend the restaurant next to the hostel as it was super cheap and some of the better food we had in Vietnam.

Mid-range: The Bay, Ha Long Homestay – Great value for what you get. The homestay is super clean, well-decorated, with a cute garden patio to relax while still being right in the city centre. The owner and staff are also super helpful with all your tour booking needs.

Luxury: Vinpearl Resort & Spa Ha Long – With a private beach area, swimming pool, tennis court and fitness centre, this resort is the epitome of luxury. Not to mention, it is located on its own private island just off the Bai Chay shoreline.

Disclaimer – This post may contain affiliate links, meaning we receive a small commission if you make a purchase at NO extra cost to you. This will never impact our reviews and we only recommend products and services we firmly believe in. Thanks for your support!

Halong Bay Cruise Recommendation

As most people will do this hike as well as do a cruise, we thought we would offer up our recommendation. We went with Cristina Diamond Cruise and could not have been happier with this decision. Our stay was not sponsored – we paid full price. We just really enjoyed our stay, our guide, Lucky, was fantastic and every expectation was exceeded. We cannot recommend them enough.

This cruise actually visits Bai Tu Long Bay instead of Halong Bay. The landscape is the same, but there are fewer boats here which we thought was fantastic. We did a two-day, one-night trip but would have loved to stay an extra day.

Check out rates and availability for Cristina Diamond Cruise.

Final Thoughts

I’m not sure we can really put into words how awesome the Poem Mountain hike was. Most places we visit are pretty cool and get a couple of thumbs up from us, but this really was next level. I would definitely say it was the single best thing we saw in Vietnam and it’s one of the better views we’ve ever had the pleasure of seeing anywhere in the world.

Most people head straight from Hanoi to do their cruise around Halong Bay and then go straight back again. You’d be mad to miss out on this experience and you should stay at least one night in Halong City so you can do this hike. As it is just starting to grow in popularity, it still doesn’t attract too many tourists.

This is the hidden gem of Vietnam but it may not stay that way for long.

Have you hiked Bai Tho mountain recently? Let us know your experience!

Planning a trip to Vietnam? Check out our other blog posts on the area:

*Please note, prices are a reflection of our experiences while traveling Vietnam in June 2019 and are subject to change. Prices quoted in local currency (VND) were the exact prices we paid and USD conversions are listed for your convenience.

328

shares

Share

Tweet

Loi Bai Tho Me Tom (To Huu) / 2023

Toi lai ve que me nuoi xua Mot buoi trua, nang dai bai cat Gio long xon xao, song bien du dua Mat ruoi long ta ngan nga tieng hat…

Muoi chin nam roi. Hom nay lai buoc Doan duong xua, cat bong lung doi. Oi co phai song boi them bai truoc Hay bien dau xua rut nuoc xa roi?

Hon Net ta oi! Mang ve chua do Co nhieu khong con nuc con thu? Chao nhung buom nau thuyen cau Diem Pho! Nho nhau chang, hoi Hanh Cat, Hanh Cu?

Toi lai ve day, hoi cac anh Hoi rung sa moc, khom dua xanh Hoi doi cat trang rung rinh nang Hoi nhung vuon dua do ngot lanh!

Nhu dua con di, biet xom lang Nua doi bong nho bong que huong Nho leu rom uot suong khuya som Bai vang diu hiu lac dau duong…

Con da ve day, oi me Tom Hoi nguoi me kho da danh com Cho con, cho Dang ngay xua ay Khong so tu gong, chap sung guom

Nha ai moi nhi, tuong voi trang Thom nuc mui tom nang may nong Ngon ngon san phoi khoai dat nang Gieng vuon ai vay, nuoc khoi trong?

Ngo ngac trong quanh, la may lan Hoi tham co gai ma bo quan Mai dau toc xoa xanh ben gieng – Vang dung nha em, bac nghi chan

– O kia, co be noi hay sao! Nha cua toi, ai lai hoi chao Nhu the khach duong xa gac lai Bo di dau, him, me dau nao? Nhieu day u em, may tuoi roi? – Hai muoi – O nhi, thang nam troi Song boi them bai, thuyen them ben Gio long duong khoi, rong dat troi! – Ong mat nam nao, ngay doc lap Buom cao do song bong co sao Ba “ve” nam doi, lang treo luoi Bien dong: Hon Me, giac ban vao…

Bang khuang chuyen cu: Mot chieu thu Muoi chin nam xua, may ban tu Vuot nguc, bang rung, tim moi Dang Duyen may, day noi, dat Hanh Cu.

Dau thon, con vang, tup leu rom; To am chim ve. Co me Tom Hai dua trai ngay di cup dao Noi khoai som toi lot thay com.

Thuong nguoi cong san, cam Tay – Nhat Buong Me – buong tim – giau chung con Dem dem cho sua… Lang ben dong? Bong Me ngoi canh lan bong con…

Cho xa, Me ganh mo rau xanh Them bo truyen don goi dau tranh Bai cat vang thau in bong Me Chieu ve… Hon Ne… Bien reo quanh…

Song hay gam len, gio thet len! Trieu dang. Cheo manh, thuyen oi thuyen! Vui chang, hoi Me, doi vui do: Co do ta lay dong moi mien!

Nhung mot dem mua, uot bai con Linh ve, linh troi ca hai con Mau con do cat duong thon lanh Bong me ngoi trong, vong nuoc non!

Oi bong nguoi xua, da khuat roi Tron doi nam dat trang chan doi. Song trong cat, chet vui trong cat Nhung trai tim nhu ngoc sang ngoi!

Dot nen huong thom, mat da Nguoi Hay ve vui chut me Tom oi! Nang tuoi xom ngoi, tuong voi moi Phap phoi buom dong, nang bien khoi…