Top 2 # Bài Thơ Vè Trái Cây Của Tác Giả Nào Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Gíao Án Thơ “Vè Trái Cây”

 1. Tạo cảm xúc:

 – Cả lớp chơi trò chơi:“Ô màu bí mật”

Cách chơi: Cho trẻ lên chọn hình màu và trả lời câu hỏi tương ứng với hình đó. Nếu trẻ trả lời đúng thì miếng ghép được lật ra, nếu trả lời sai thì không lật được miếng ghép. Kết thúc trò chơi cô thưởng cho cả lớp một điều bí mật.

Trò chuyện:

+ Điều bí mật của chúng mình là gì?

+ Dưa hấu phía trong ruột có màu gì?

             

2. Hoạt động trọng tâm :

– Có 1 bài vè không chỉ nói về quả dưa hấu mà còn có rất nhiều loại quả khác mà lớp mình đã được làm quen, đó là bài gì nào ?

– Cô mời 1 trẻ lên đọc.

+ Ai có nhận xét bạn đọc vè nào ?

– Cô đọc lần 1

– Lần 2: kết hợp tranh trên màn hình chiếu

+ Cô vừa đọc cho các con nghe bài thơ gì ?

+ Sáng tác của ai ?

– Giảng giải, trích dẫn, đàm thoại và làm  rõ ý :

+ « Lẳng lặng mà nghe…thanh long »

Trong đoạn thơ nhắc đến trái gì ?

+ Quả thanh long như thế nào ?

+ « Xanh vỏ đỏ lòng…là trái sầu riêng »

Trong đoạn thơ nhắc đến những trái gì ?

+ Ai có nhận xét gì về trái dưa hấu ?

+ Còn trái sầu riêng thì như thế nào ?

+ « Vàng vỏ…chuối già chuối sứ »

Ngoài những trái : thanh long, sầu riêng, dưa hấu » trong bài vè còn nhắc đến những trái gì nữa ?

+ Ai có nhận xét gì về trái dưa gang ?

+ Da sần đen hạt là trái gì ?

+ Trái chuối có hình dáng như thế nào ?

– Cô khái quát lại

– Giáo dục trẻ

– Cho trẻ cả lớp đọc

– Tổ, nhóm, cá nhân đọc

– Lớp đọc lại

– LẦN 3 PHỔ NHẠC BÀI THƠ

3. Kết thúc hoạt động:

– Cô cháu bên nhau hát bài hát: Qủa gì – đi ra sân

Tác Giả Thơ Hà Phạm: Thơ Ca Chạm Đến Trái Tim

Tác giả Hà Phạm

Hẹn gặp tác giả thơ Hà Phạm trong một buổi chiều dịu mát cạnh dòng Đồng Nai, bên tách trà thơm, người đàn ông tuổi trung niên đối diện tôi với gương mặt sáng, giọng nói mộc mạc, trầm ấm. Tôi vẫn nói vui với Hà Phạm rằng, giọng nói của anh giống như những câu thơ “thật thà” mỗi ngày đều đặn phải “ra lò”. Anh cười hiền: “Anh đâu dám nhận”. Và câu chuyện văn thơ giữa chúng tôi bắt đầu từ những bài thơ vừa mới ra đời của anh. 

* Chạm đến trái tim…

Hà Phạm cho biết anh rất yêu thơ và tập tành sáng tác thơ ca từ năm 15 tuổi. Nhiều năm nay, anh được biết đến bởi một giọng thơ lạ, khá ấn tượng với độc giả. Thơ của Hà Phạm được “cất giấu” trong các tập lưu bút, trong sổ tay ghi chép, ghi chú trên điện thoại và được giới thiệu rộng rãi đến bạn đọc trên mạng xã hội Zalo, Facebook…

Hà Phạm tên thật là Phạm Thanh Hà, sinh năm 1978, quê Nghệ An. Sau khi tốt nghiệp cử nhân Giáo dục chính trị của Trường đại học Sư phạm chúng tôi anh tiếp tục tốt nghiệp Học viện Báo chí và tuyên truyền Khoa Xây dựng Đảng và chính quyền Nhà nước, trải qua nhiều vị trí công tác khác nhau, hiện anh đang công tác tại Văn phòng Tỉnh ủy Đồng Nai.

Giọng điệu lạ của thơ Hà Phạm nằm ở sự khác biệt bởi xúc cảm thơ luôn mới, thi tứ đẹp, ẩn chứa một cá tính khó trộn lẫn và những chiêm nghiệm sâu xa. Nhiều bài thơ như: Những đóa hoa bất tử, Đừng quên dấu chấm nhỏ, Khúc ca Côn Lôn… vừa chạm đến trái tim vừa mang ý nghĩa tuyên truyền, đề cao giá trị lịch sử, nhân văn. Điều đáng chú ý thơ của Hà Phạm là những dòng ngắn gọn, cô đọng nhưng ngập tràn cảm xúc, dễ hiểu và sau mỗi bài thơ đều ẩn chứa thông điệp mà anh gửi gắm. Đây là yếu tố quan trọng tạo ra sức hút đối với người đọc.

* Làm thơ để sẻ chia

Mặc dù chưa có ý định xuất bản các tập thơ riêng cho mình nhưng Hà Phạm cho rằng, trong thời đại công nghệ số, thơ ca không bị mất đi vị trí và chức năng của mình. Thơ ca còn là “vũ khí” sắc bén để đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, bên cạnh chức năng giao tiếp, tuyên truyền và giáo dục. Anh thường nói vui: “Trại sáng tác của tôi chính là mạng xã hội”.

Tác giả Hà Phạm cùng con gái ngâm thơ, tìm hiểu câu chuyện về tượng gỗ

“Là người viết, tôi chỉ đơn giản là để cái tốt đẹp được lan tỏa, đồng thời cũng phải đẩy lùi những cái xấu, tiêu cực. Tôi cho rằng, các bài thơ gây được sự chú ý hiện nay là những tác phẩm có sự kết nối giữa tác giả, hiện thực và bạn đọc. Người làm thơ có thể đưa đến độc giả ngay tức khắc những ý tưởng của họ và nhận những phản hồi, chia sẻ nhanh chóng” – Hà Phạm chia sẻ.

Hỏi Hà Phạm về trách nhiệm của người làm thơ, đặc biệt là việc định hướng, tuyên truyền sao cho mềm mại, dễ đọc dễ hiểu, anh bộc bạch: “Thực ra đó là cả một câu chuyện dài nhưng tâm huyết, niềm tin là thứ cần được nuôi dưỡng. Tôi luôn phải đặt ra những câu hỏi cho chính mình, phải luôn luôn trăn trở với mình qua mỗi bài thơ”.

 Ly Na

Chùm thơ của tác giả Hà Phạm

Em bận rồi

Em bận rồi!

chẳng còn rảnh rỗi đâu

tiếng máy may cứ rè rè bắt nhịp

những sợi chỉ đều đều liên tiếp

để bắt kịp guồng máy của công ty.

Em bận rồi!

chẳng hò hẹn được đâu anh

ngày ngày tăng ca thêm vài ba tiếng

để cuối tháng được một phần lương trách nhiệm

trả tiền phòng, điện, nước, uống, ăn…

Em bận rồi!

nên cuộc sống trôi nhanh

mải chìm đắm nên lỡ thì con gái

và tình yêu ơi em xin nhường lại

cho một đời vui với kiếp công nhân

Em bận rồi,

Những đóa hoa bất tử

Ngày 14 tháng 3,

nơi Trường Sa, diễn ra bản hùng ca bất khuất

Các anh đã ngã xuống vì chủ quyền biển đảo

Biển ôm trọn các anh vào lòng rỉ máu

Biển gầm lên muốn nuốt chửng lũ xâm lăng

Chúng chiếm đảo rồi còn chấm dứt cuộc sống của các anh

Ôi, Gạc Ma!

64 đóa hoa hóa vòng tròn bất tử

Các anh là chứng nhân lịch sử

Cho ngày sau mãi nhớ chiến công này.

Hoài cổ

Anh lật tung cả nắng vàng để tìm em

Mà thời gian đã cất giấu vào đâu trong lớp lớp trùng trùng sương gió

Không gian xưa âm thầm về lối nhỏ

Bên tách trà quyện mùi gỗ thơm hương

Về đây nghe em!

Về đây mặc áo the đi guốc mộc,

Về đây hít căng lồng ngực,

Về để nghe lại tiếng xưa thổn thức, để nhận ra hơi thở của nghìn năm!

Đừng quên dấu chấm nhỏ

Đừng quên dấu chấm nhỏ

Trên bản đồ Việt Nam

Bởi một phần máu thịt

Rất thiêng liêng tự hào

Đừng quên dấu chấm nhỏ

Giữa Trường Sa bao la

Hoàng Sa vẫn là nhà

Tổ quốc mình ở đó

Chỉ vài dấu chấm nhỏ

Với dân tộc phi thường

Của nghìn năm đất nước

Mới trân quý yêu thương

Cha ông mình đã đổ

Giữa bạt ngàn gian khổ

Cho chủ quyền quốc gia

Biển đảo mãi là nhà

Long Khánh hóa rồng

Khi mùa mưa vừa đến

Trái chín ôm đầy tay

Mùa cho ta quả ngọt

Nặng trĩu ân tình này

Cây hòa vào lòng đất

Chan chứa một niềm vui

Lòng người thêm chất ngất

Tình quê nồng men say

Thị xã nay đổi thay

Thành phố mới chung tay

Vui tươi và thịnh vượng

Long Khánh hóa rồng bay.

Bài Số 55: Cây Trái Trong Vườn Bác

Sau khi dạo quanh đất nước, nếm các vị ngọt bùi, ta bâng khuâng trở về với cội nguồn của nó: mảnh vườn quanh nhà sàn Bác. Đây là cái gốc của mùa xuân, cái gốc của mọi niềm vui, của màu xanh và vị ngọt bùi nở ra vô tận.

Vườn cây ôm tròn gần nửa vòng cung quanh ao cá cứ nở đầy nỗi thương nhớ không nguôi. Vị khế ngọt Ba Đình, hồng xiêm Xuân Đỉnh cát mịn. Bưởi đỏ Mê Linh, ô cái màu bưởi chín kì lạ sao, màu đỏ sẫm từng buông xuống mảnh đất tế cờ của Hai Bà Trưng, Hồng Liên Thôn! Cả một rặng cây hồng! Mùa đông, cây trụi hết lá, chỉ còn hàng trăm quả trĩu trịt trên cành màu hồng chói như hàng trăm chiếc đèn lồng cứ phập phập thở lửa giữa sương giá, đi cái màu hồng thắm thiết và vồn vã… Sum vầy muôn loài quả khác mang bóng dáng miền quê yêu thương. Bãi bờ Nam Bộ đậm vị phù sa trong mùi bưởi Biên Hoà. Lặng lờ Hương Giang phảng phất hương khói trên cành quýt Hương Cần nhỏ nhắn và quả thanh trà tròn xinh xứ Huế. Thơ Kiều man mác dặm cát Tiên Điền quấn quyện cành hồng Nguyễn Du. Ối Bo treo lủng lẳng trĩu nặng thơm hương sa bồi quê hương năm tấn. Bưởi Đoan Hùng hiền lành khơi gợi hình ảnh bà bủ Việt Bắc đem quà tặng đoàn con Vệ quốc hành quân ngược bến Bình Ca lên chiến khu…

Mảnh vườn Bác nào có rộng hơn những mảnh vườn thôn dã. Ước chừng cũng xấp xỉ rộng bằng mảnh vườn làng Sen thuở ấu thơ.

Nhưng do bàn tay sắp xếp của con người, ta có cảm giác rộng rãi, thoáng đãng, tứ thời bát tiết xum xuê hương sắc…

Võ Văn Trực (Trích Quả ngọt những mùa sau)

Giaibai5s.com

Bài số 55: Cây trái trong vườn Bác

4.3

(85.32%)

233

votes

(85.32%)votes

Bài Thơ Đêm Mưa Của Tác Giả Nguyên Sa

Tác giả: Nguyên Sa

Tôi đợi em ở một góc công trường. Ðằng sau lưng tôi: một giòng sông chảy quanh co. Trước mặt: con đường nhựa đen chảy dài về xa bóng mưa rơi thấp thoáng.

Tôi đợi em từ 8 giờ. Bây giờ đã 9. Có lẽ đã 9 giờ 5 phút.

Tôi không đếm thời gian bằng đôi mắt say mê của người biển lận đếm bạc vàng rồi cất vào tủ sắt. Nhưng chắc em biết rằng thời gian đợi chờ – đợi chờ một người yêu – bao giờ cũng trôi qua rất chậm.

Tôi đứng hỏi thầm. Em đến hay không đến?

Tôi mong rằng em sẽ đến nhưng cũng chắc là không.

Dù em đến hay không, tôi muốn bảo thầm em: hãy giữ lấy thời gian mà suy tính – dù trong buổi đợi chờ tôi đứng giữa đêm mưa

Em hãy suy tính cho khôn ngoan. Bởi vì một khi ra nẻo đường hò hẹn em sẽ phải để lại đằng sau lưng những mái nhà cong vút, những mui xe lóng lánh mưa rơi.

Tôi sẽ đưa em đi vào con đường xa thẳm.

Tôi sẽ đưa em đi trên những bờ sông. Không có thuyền, không có xe. Chỉ có những ngón tay yêu đương lồng vào nhau tìm phương hướng.

Tôi sẽ chỉ đem lại được cho em một cuộc đời đạm bạc: tôi chỉ biết ôm tóc em trong mưa để uống từng giọt nước và nói cùng em những lời đắm đuối đầy thơ.

Phải, tôi sẽ ôm mái tóc dài đen ướt đẫm bằng bàn tay của người chết đuối níu lấy mảng thuyền lướt đi trong bóng tối đêm khuya.

Và sẽ tìm trong mắt em những nụ cười say đắm. Những nụ cười có sức đám say mở rộng chân trời và nguồn sống vô biên.

Còn nếu như em không đến? Em không đến tôi cũng chả dám giận hờn em.

Em hãy ở lại nhà. Ðóng chặt cửa sổ kẻo mưa hiu hắt. Kéo chăn chùm kín cổ kẻo gíó lùa về lạnh những giấc mơ êm.

Em hãy ở lại nhà. Tôi không dám giận hờn em.

Tôi lại ra đi. Sáng ngày mai tôi lại ngửa mặt lên trời cao nhìn vầng thái dương đỏ lửa chói mắt thế nhân.

Tôi lại đi thẳng vào cuộc đời nghiêng ngửa.

Tôi lại đàn cho lòng tôi hát dịu lời ca. Rồi những đêm khuya nhớ em tôi đàn to, hát to gọi cuồng phong về điều khiển trăm cây làm vũ điệu.

Và nếu đến một ngày không còn ai dám hò hẹn trên bờ sông tôi sẽ đốt đuốc đứng bên bờ Ngân Hà để Chức Nữ Ngưu Lang nhìn rõ mắt nhau qua đôi bờ sông tình tự.

Những ngôi sao rụng: tôi sẽ nhặt từng ngôi sao rụng. Trăm ngôi sao tôi kết lại một vòng sao. Ðể những đêm tối trời tôi trốn về đặt trên mộ người trinh nữ yêu thơ mà cũng phải giã từ nhân thế.

Còn những bài thơ tình của chúng mình xưa cũ tôi sẽ chôn kín dưới những gốc hoàng lan để mai sau những người con gái hẹn hò mà e ngại đường xa ngồi nghe gió hiu hiu của lòng mình rung động.

Em sẽ đến hay em không đến? Tôi sẽ đợi trong mưa mà không giận hờn trách móc em đâu.

Tôi không trách em bởi vì không thể trách người đời không biết nghe âm thanh của đá chuyển mình, mây vần vũ và bóng tối đổ mồ hôi rồi cứ nhìn những tâm hồn thi sĩ bằng những đôi mắt vô cùng ngơ ngác, láo lơ.

Em không đến thì tôi lại đi. Tôi sẽ cười vang và nghe núi vọng tiếng cười vang.

Tôi sẽ đến trên bờ đại dương xanh để soi gương và cũng để biết rằng: Tôi dám chạy ngược chiều mây bay vì tóc tôi là một bầu trời lồng lộng.

Phải, em không đến thì tôi lại đi. Nhưng còn một phút một giây chờ đợi trong mưa tôi vẫn hỏi thầm âu yếm: Em có đến không? Em có đến với cuộc đời?

Xem tiếp:

Có thể bạn sẽ thích