Soạn Bài Dòng Sông Mặc Áo

--- Bài mới hơn ---

  • Câu Chuyện Về Nhà Thơ Tố Hữu Và Emily
  • Chùm Thơ Vui, Hài Hước Về Những Người Đang Ế, Fa
  • Thơ Chế Fa Độc Đáo, Hài Hước Giúp Bạn Xả Stress Lí Tưởng
  • Phân Tích Bài Việt Bắc Đầy Đủ Nhất
  • Phân Tích Bài Thơ Việt Bắc Của Tố Hữu
  • Bài thơ được sáng tác theo thể lục bát, một thể thơ truyền thống của dân tộc. Âm điệu mượt mà, tha thiết tình cảm. Nhìn chung lối ngắt nhịp 2/2/2 – 4/4. Tuy yậy có những câu cần căn cứ vào nghĩa biểu hiện mà thay đổi cách ngắt nhịp.

    Ví dụ: – Sáng ra/ thơm đến ngẩn ngơ

    hay – Ngước lên/ bỗng gặp la đà.

    B. TÌM HIỂU BÀI:

    Câu 1. Vì sao tác giả nói là dòng sông “điệu”?

    Gợi ý: Vì dòng sông luôn thay đổi màu sắc giống như con người thay áo để làm duyên làm dáng.

    Câu 2. Màu sắc của dòng sông thay đổi như thế nào trong một ngày?

    Gợi ý: Có thể nói trong một ngày dòng sông luôn thay đổi màu sắc:

    – Nắng lên áo lụa đào thướt tha, đến trưa thì xanh như màu áo mới may, chiều tôi thì mang màu “hây hây ráng vàng”, đến tối thì lại áo nhung tím thêu trăm ngàn sao lên, về đêm sông mặc áo đen, sáng ra lại mặc áo hoa. Màu áo của sông tương ứng với các khoảng thời gian trong ngày.

    Câu 3. Cách nói “dòng sông mặc áo” có gì hay?

    Gợi ý: Cách nói “dòng sông mặc áo” là một cách nói nhân hóa làm cho dòng sông có đặc điểm như con người, cũng biết làm “điệu”, biết làm duyên làm dáng, tạo nên sự gần gũi với con người.

    Câu 4. Em thích hình ảnh nào trong bài? VI sao?

    Gợi ý:Có thể nói trong bài thơ, có rất nhiều hình ảnh đẹp hình ảnh nào cũng đem đến cho em một cảm giác thích thú. Ví dụ: hình ảnh “sông mặc áo lụa đào” gợi nên một cảm giác về một dòng sông tươi mát, dịu dàng, êm trôi. Hay hình ảnh “Chiều trôi thơ thẩn áng mây – Cài lên màu áo hây hây ráng vàng” gợi lên một sự êm đềm lặng lẽ của một buổi chiều tĩnh lặng sắp tàn nhường chỗ cho một cảnh hoàng hôn huyền ảo sắp đến v.v…

    Đại ý: Ca ngợi vẻ đẹp của dòng sông quê hương qua đó nói lên tình yêu tha thiết của tác giả đối với dòng sông quê mình.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Bài Thơ Dừa Ơi
  • Thơ Triết Lý Về Dại Khôn
  • Phân Tích Bài Thơ Dáng Đứng Việt Nam Của Lê Anh Xuân
  • Nhớ Lê Anh Xuân Với Bài Thơ ‘dáng Đứng Việt Nam’
  • Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Bài Thơ Dặn Con
  • Cảm Nhận Của Em Về Bài Thơ Dòng Sông Mặc Áo

    --- Bài mới hơn ---

  • Giáo Án: Thơ” Em Yêu Nhà Em”
  • Giáo Án Bài Thơ Em Yêu Nhà Em
  • Giáo Án Ptnn: Thơ Em Yêu Nhà Em
  • Giáo Án Thơ Em Yêu Nhà Em
  • Giáo Án Thơ “em Yêu Nhà Em”
  • Hãy trình bày những cảm nhận của em về bài thơ Dòng sông mặc áo nhằm giúp người đọc thấy được cái hay, cái đẹp trong nội dung và nghệ thuật của bài thơ, nếu chưa biết trình bày các ý chính như thế nào cho hợp lí, em cũng có thể tham khảo những mẫu tham khảo sau đây.

    Đề bài: Cảm nhận của em về bài thơ Dòng sông mặc áo

    2 bài văn mẫu Cảm nhận của em về bài thơ Dòng sông mặc áo

    Bài mẫu số 1: Cảm nhận của em về bài thơ Dòng sông mặc áo

    Viết về dòng sông quê mẹ, Tế Hanh có bài thơ “Nhớ con sông quê hương”, Hoài Vũ có bài “Vàm cỏ Đông”, Vũ Duy Thông có bài “Bè xuôi sông La”… Đó là những bài thơ hay mang nặng tình quê hương. Bài thơ “Dòng dông mặc áo” của Nguyễn Trọng Tạo cũng là một bài thơ đem đến cho ta nhiều thương mến.

    “Dòng sông mặc áo” gồm có 14 câu thơ lục bát, làm hiện lên trước mắt chúng ta một dòng sông quê rất đẹp, gương sông nước sông thay đổi theo những thời điểm trong cả đêm ngày. Sông mặc áo, sông được nhân hóa như một thiếu nữ thích làm duyên. Nhà thơ rất tinh tế phát hiện ra những sắc màu, những nét đẹp của dòng sồng quê hương luôn luôn biến đổi.

    Con sông làng ta trong ca dao uốn lượn “như hình con long” con sông Cầu “nước chảy lơ thơ”; con sông Thương “bên lở bên bồi… dòng trong dòng đục…” từng làm bao người xưa nay say mê.

    Ta hãy đến chiêm ngưỡng “Dòng sông mặc áo” của Nguyễn Trọng Tạo.

    Dưới ánh hồng bình minh, dòng sông biết điệu đà khoe áo đẹp, áo dài “thướt tha” may bằng “lụa đào” cao cấp. Trưa về, dòng sông rộng bao la, sông mặc “áo xanh”… như áo mới. Chiều tà, sông “cài lên màu áo hây hây ráng vàng”. Đó là áo lụa mỡ gà quý phái. Đầu hôm, sông mặc áo nhung tím có thêu vầng trăng trước ngực, có ngàn sao điểm tô. Nửa đêm về khuya, sông lặng lẽ nép mình trong rừng bưởi, sông kín đáo giản dị khoác chiếc áo màu đen. Và sáng sớm hôm sau thật bất ngờ, dòng sông mặc áo hoa ướp hương bưởi, làm”ngẩn ngơ” lòng người:

    “Sáng ra thơm đến ngẩn ngơ

    Dòng sông đã mặc bao giờ áo hoa

    Ngước lên bỗng gặp la đà

    Ngàn hoa bưởi đã nở nhòa áo ai…”

    Bài thơ “Dòng sông mặc áo” đã thể hiện một cách thắm thiết tình yêu dòng sông nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Tình cảm trong sáng ấy đã chan hòa với tình yêu quê hương đất nước.

    Và chúng ta hãy khẽ ngân lên những vần thơ đẹp, hãy hát lên những lời ca về các dòng sông trên mọi miền quê:

    “Ôi những dòng sông bắt nước từ đâu

    Mà khi về đến Đất Nước mình thì bắt lên câu hát

    Người đến hát khi chèo đò, kéo thuyền vượt thác

    Gợi trăm màu trên trăm dáng sông xuôi”…

    (“Đất Nước” – Nguyễn Khoa Điềm)

    Như vậy chúng tôi đã gợi ý Cảm nhận của em về bài thơ Dòng sông mặc áo bài tiếp theo, các em chuẩn bị cho phần Lập dàn ý chi tiết tả một con vật nuôi trong nhà và cùng với phần Cảm nghĩ của em về bài thơ Trăng ơi… từ đâu đến? để có thể hiểu rõ hơn về nội dung này.

    Bài mẫu số 2: Cảm nhận của em về bài thơ Dòng sông mặc áo

    Không chỉ viết cho người lớn, nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo còn có khá nhiều bài thơ hay viết cho tuổi thiếu nhi. Dòng sông mặc áo có thể là một bài thơ viết về một dòng sông thuộc quê hương Nghệ An mà tác giả sinh ra và lớn lên.

    Đọc qua bài thơ, chúng ta nhận ra một bức tranh sinh động về dòng sông, chúng ta chiêm ngưỡng vẻ đẹp một dòng sông hiền hòa suốt một ngày đêm. Đó là dòng sông quê thơ mộng, thân thương, yểu điệu, duyên dáng, nhí nhảnh, ngộ nghĩnh.

    Cảnh dòng sông buổi sáng thì: “Nắng lên mặc áo lụa đào thướt tha” , Ấy thế mà buổi trưa thì lại: ” Áo xanh sông mặc như là mới may”, buổi chiều thì dòng sông có vẻ ” hây hây ráng vàng” của áng mây, buổi tối trông rõ vầng trăng bơi lặn tên sông và thêm nữa là “trên nền nhung tím muôn ngàn sao lên”. Đêm đến, Dòng sông quê hiền lành ngủ yên, mà cứ “Nép trong rừng bưởi lặng yên đôi bờ”. Đoạn thơ này rất hay và rất giàu hình ảnh đẹp. Khi dạy tập đọc hay ra đề thi về cảm thụ văn học, tôi nghĩ: thầy cô mình nên bám vào chi tiết này hay biết mấy.

    Đây là một bài thơ tả cảnh thiên nhiên khá tinh tế. Cũng như bài thơ viết chung cho mọ người và viết riêng cho thiếu nhi chúng ta. Trong bài thơ này phép nhân hóa, phép ẩn dụ đã được tác giả sử dụng rất khéo léo tài tình.

    Nhà thơ Phạm Đình Ân cho rằng:

    Mấy câu kết thúc bài thơ cũng rất thú vị. Ấy là tả đến cảnh đêm rồi, bài thơ vẫn chưa dừng lại mà vẫn tiếp tục mở ra sang sáng hôm sau, với hình ảnh áo mới của sông là hoa bưởi trắng:

    Sáng ra thơm đến ngẩn ngơ

    Dòng sông đã mặc bao giờ áo hoa

    Ngước lên bỗng gặp la đà

    Ngàn hoa bưởi đã nở nhòa áo ai…

    http://localhost/thuthuatxhome.com/cam-nhan-cua-em-ve-bai-tho-dong-song-mac-ao-41373n.aspx

    Như vậy bài thơ hứa hẹn tiếp tục một và nhiều vòng quay mới của ngày đêm, đồng nghĩa với việc dòng sông quê mến yêu vẫn liên tục thay áo mới…

    --- Bài cũ hơn ---

  • Cảm Nhận Của Em Về Bài Thơ “dòng Sông Mặc Áo ” Của Nguyễn Trọng Tạo
  • Tải Bài Hát Vô Duyên
  • Nhà Thơ Hoàng Anh Tuấn: “thơ Là Duyên, Văn Là Nợ”
  • Soạn Bài Trao Duyên (Truyện Kiều)
  • Chuyện Tình Người Nổi Tiếng: Giáo Sư Hoàng Xuân Hãn Và Vần Thơ Se Duyên
  • Cảm Nhận Của Em Về Bài Thơ “Dòng Sông Mặc Áo ” Của Nguyễn Trọng Tạo

    --- Bài mới hơn ---

  • Bài Thơ Em Yêu Nhà Em (Đoàn Thị Lam Luyến) – “Chẳng Đâu Bằng Chính Nhà Em”
  • Phân Tích Bài Thơ Em Yêu Nhà Em
  • Hồi Ký: Tôi Đi Học Phổ Thông (Cấp 1)
  • 7 Câu Hỏi Về Em Bé Mà Cha Mẹ Mới Có Con Hỏi Trong Lớp Học Làm Cha Mẹ
  • Tuyển Tập Những Bài Thơ Chúc Bé Ngủ Ngon Hay Và Ý Nghĩa Nhất
  • Đề bài

    Cảm nhận của em về bài thơ “Dòng sông mặc áo ” của Nguyễn Trọng Tạo

    Lời giải chi tiết

    Viết về dòng sông quê mẹ, Tế Hanh có bài thơ “Nhớ con sông quê hương”, Hoài Vũ có bài “Vàm cỏ Đông”, Vũ Duy Thông có bài “Bè xuôi sông La”… Đó là những bài thơ hay mang nặng tình quê hương. Bài thơ “Dòng dông mặc áo” của Nguyễn Trọng Tạo cũng là một bài thơ đem đến cho ta nhiều thương mến.

    “Dòng sông mặc áo“ gồm có 14 câu thơ lục bát, làm hiện lên trước mắt chúng ta một dòng sông quê rất đẹp, gương sông nước sông thay đổi theo những thời điểm trong cả đêm ngày. Sông mặc áo, sông được nhân hóa như một thiếu nữ thích làm duyên. Nhà thơ rất tinh tế phát hiện ra những sắc màu, những nét đẹp của dòng sồng quê hương luôn luôn biến đổi.

    Con sông làng ta trong ca dao uốn lượn “như hình con long” con sông Cầu “nước chảy lơ thơ”; con sông Thương “bên lở bên bồi… dòng trong dòng đục…” từng làm bao người xưa nay say mê.

    Ta hãy đến chiêm ngưỡng “Dòng sông mặc áo” của Nguyễn Trọng Tạo.

    Dưới ánh hồng bình minh, dòng sông biết điệu đà khoe áo đẹp, áo dài “thướt tha” may bằng “lụa đào” cao cấp. Trưa về, dòng sông rộng bao la, sông mặc “áo xanh”… như áo mới. Chiều tà, sông “cài lên màu áo hây hây ráng vàng”. Đó là áo lụa mỡ gà quý phái. Đầu hôm, sông mặc áo nhung tím có thêu vầng trăng trước ngực, có ngàn sao điểm tô. Nửa đêm về khuya, sông lặng lẽ nép mình trong rừng bưởi, sông kín đáo giản dị khoác chiếc áo màu đen. Và sáng sớm hôm sau thật bất ngờ, dòng sông mặc áo hoa ướp hương bưởi, làm”ngẩn ngơ” lòng người:

    --- Bài cũ hơn ---

  • Cái Hay Cái Đẹp Trong Bài Thơ Duyên Của Xuân Diệu
  • Trích Truyện Kiều Của Nguyễn Du
  • Quê Hương Hoa Sen Đồng
  • Phân Tích 12 Câu Thơ Đầu Trong Đoạn Trích “Trao Duyên”
  • Những Câu Nói Hay Về Duyên Phận, Duyên Nợ Đọc Để Ngẫm!
  • Cảm Nhận Của Em Về Bài Thơ “dòng Sông Mặc Áo ” Của Nguyễn Trọng Tạo

    --- Bài mới hơn ---

  • Cảm Nhận Của Em Về Bài Thơ Dòng Sông Mặc Áo
  • Giáo Án: Thơ” Em Yêu Nhà Em”
  • Giáo Án Bài Thơ Em Yêu Nhà Em
  • Giáo Án Ptnn: Thơ Em Yêu Nhà Em
  • Giáo Án Thơ Em Yêu Nhà Em
  • Cảm nhận của em về bài thơ “Dòng sông mặc áo ” của Nguyễn Trọng Tạo Lời giải chi tiết

    Viết về dòng sông quê mẹ, Tế Hanh có bài thơ “Nhớ con sông quê hương”, Hoài Vũ có bài “Vàm cỏ Đông”, Vũ Duy Thông có bài “Bè xuôi sông La”… Đó là những bài thơ hay mang nặng tình quê hương. Bài thơ “Dòng dông mặc áo” của Nguyễn Trọng Tạo cũng là một bài thơ đem đến cho ta nhiều thương mến.

    “Dòng sông mặc áo” gồm có 14 câu thơ lục bát, làm hiện lên trước mắt chúng ta một dòng sông quê rất đẹp, gương sông nước sông thay đổi theo những thời điểm trong cả đêm ngày. Sông mặc áo, sông được nhân hóa như một thiếu nữ thích làm duyên. Nhà thơ rất tinh tế phát hiện ra những sắc màu, những nét đẹp của dòng sồng quê hương luôn luôn biến đổi.

    Con sông làng ta trong ca dao uốn lượn “như hình con long” con sông Cầu “nước chảy lơ thơ”; con sông Thương “bên lở bên bồi… dòng trong dòng đục…” từng làm bao người xưa nay say mê.

    Ta hãy đến chiêm ngưỡng “Dòng sông mặc áo” của Nguyễn Trọng Tạo.

    Dưới ánh hồng bình minh, dòng sông biết điệu đà khoe áo đẹp, áo dài “thướt tha” may bằng “lụa đào” cao cấp. Trưa về, dòng sông rộng bao la, sông mặc “áo xanh”… như áo mới. Chiều tà, sông “cài lên màu áo hây hây ráng vàng”. Đó là áo lụa mỡ gà quý phái. Đầu hôm, sông mặc áo nhung tím có thêu vầng trăng trước ngực, có ngàn sao điểm tô. Nửa đêm về khuya, sông lặng lẽ nép mình trong rừng bưởi, sông kín đáo giản dị khoác chiếc áo màu đen. Và sáng sớm hôm sau thật bất ngờ, dòng sông mặc áo hoa ướp hương bưởi, làm”ngẩn ngơ” lòng người:

    “Sáng ra thơm đến ngẩn ngơ Dòng sông đã mặc bao giờ áo hoa Ngước lên bỗng gặp la đà Ngàn hoa bưởi đã nở nhòa áo ai…”

    Bài thơ “Dòng sông mặc áo” đã thể hiện một cách thắm thiết tình yêu dòng sông nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Tình cảm trong sáng ấy đã chan hòa với tình yêu quê hương đất nước.

    Và chúng ta hãy khẽ ngân lên những vần thơ đẹp, hãy hát lên những lời ca về các dòng sông trên mọi miền quê:

    “Ôi những dòng sông bắt nước từ đâu Mà khi về đến Đất Nước mình thì bắt lên câu hát Người đến hát khi chèo đò, kéo thuyền vượt thác Gợi trăm màu trên trăm dáng sông xuôi”…

    (“Đất Nước” – Nguyễn Khoa Điềm)

    Chia sẻ: chúng tôi

    --- Bài cũ hơn ---

  • Tải Bài Hát Vô Duyên
  • Nhà Thơ Hoàng Anh Tuấn: “thơ Là Duyên, Văn Là Nợ”
  • Soạn Bài Trao Duyên (Truyện Kiều)
  • Chuyện Tình Người Nổi Tiếng: Giáo Sư Hoàng Xuân Hãn Và Vần Thơ Se Duyên
  • Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Thơ Hay Về Tình Duyên, Duyên Số Trong Chuyện Tình Gái Trai Khá Ý Nghĩa
  • Những Bài Thơ Hay Về Dòng Sông, Con Sông Quê Hương

    --- Bài mới hơn ---

  • Chuyện Xúc Động Về Hoàn Cảnh Ra Đời Của Bài Thơ “gửi Em Ở Cuối Sông Hồng”
  • Nhà Thơ Dương Soái Và Câu Chuyện ‘gửi Em Ở Cuối Sông Hồng’
  • Gởi Em Ở Cuối Sông Hồng (Thuận Yến
  • Gia Sư Sư Phạm Cảm Nhận Về Bài Thơ Sóng Hay Nhất
  • 6 Mở Bài Sóng Hay Sáng Tạo
  • Những bài thơ hay về dòng sông, con sông quê hương? Thơ về dòng sông? Thơ về con sông quê hương? Thơ sông Đà? Thơ sông Lam? Thơ sông Cầu? Thơ sông Hương? Thơ sông Hồng?

    Có những bài thơ nào hay về dòng sông, con sông quê hương nhỉ?

    Thơ hay về con sông 1: Nhớ con sông quê hương

    Thơ về dòng sông 2: Con sông quê hương

    Thơ hay về sông 3: Đêm trò chuyện với sông Đà

    Bài thơ về dòng sông 4: Đi thuyền trên sông Đà buổi chiều

    Thơ hay về con sông 5: Bên sông Lam nghĩ về Nguyễn Du

    Thơ về dòng sông 6: Đối diện với sông Lam

    Bài thơ về dòng sông quê 7: Hoàng hôn sông Lam

    Thơ về dòng sông 8. Về bên sông Lam

    Thơ về dòng sông 9. Viết cho sông Lam

    Bài thơ về dòng sông 10: Đêm sông Cầu

    Bài thơ về dòng sống số 11: Lãng mạn sông Cầu

    Thơ về dòng sông 12: Lỗi hẹn sông Cầu

    Bài thơ về dòng sông số 13: Nhớ dòng sông Cầu quê hương

    Bài thơ về con sông 14. Sông Cầu

    Bài thơ về dòng sông 15. Bên sông Hương, cảm tác

    Thơ hay về sông 16: Chơi thuyền trên sông Hương

    Thơ về dòng sông 17: Đêm khuya tự tình với sông Hương

    Thơ về sông 18: Đêm sông Hương

    Thơ về dòng sông 19. Gặp lại sông Hương

    Bài thơ về dòng sông số 20: Bên kia sông Hồng

    Thơ về sông 21: Chiều sông Hồng nhớ bạn

    Thơ hay về con sông 22. Đêm sông Hồng

    Thơ hay về con sông 23. Gửi em ở cuối sông Hồng

    Thơ về sông số 24. Ngày mưa bên sông Hồng

    Bài thơ về dòng sông số 25. Nghe đàn bầu trên sông Hồng

    Thơ hay về dòng sông số 26. Qua sông Hồng

    Cầu Chương Dương nâng xe vượt sông Hồng

    Ngoảnh lại nhìn cầu Long Biên hờ hững

    Chỉ có đáy sâu giữa dòng chứa đựng

    Bóng nhịp dầm mang thương tích năm nao

    Thơ hay về sông số 27. Sông Hồng

    Thơ hay về sông số 28. Sông Hồng của mẹ

    Thơ hay về sông số 29. Chỉ có dòng sông trôi

    Mặt trời đã biếng lười lặn sớm

    Bỏ mặc anh bơi trong cô đơn

    Nhắm mắt

    Nghe trái tim vật vã

    Ngước tìm

    Trăng côi cút

    Nhưng xa xôi

    Chỉ có dòng sông trôi

    Thơ hay về sông số 30. Chỉ còn tôi với dòng sông

    Thơ hay về sông số 31. Có một dòng sông

    Thơ hay về sông số 32. Dòng sông

    Dòng sông chở nước cho khơi

    Chở trăng cho sóng, chở trời cho sao

    Chở cho tôm cá thuyền câu

    Chở than cho những con tàu xa khơi

    Mai đây rồi cả biển trời

    Niềm vui đầu sóng đổ hồi về sông

    Thơ hay về sông số 33. Dòng sông ấu thơ

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bài Văn Miêu Tả Con Sông Hồng Rất Hay Và Ý Nghĩa
  • Tả Dòng Sông Quê Em
  • Tả Sông Hồng Lớp 5 Hay Nhất
  • Cảm Nhận Vẻ Đẹp Đoạn Thơ Sau: “người Đi Châu Mộc Chiều Sương Ấy….trôi Dòng Nước Lũ Hoa Đong Đưa” (Trích Tây Tiến
  • Bình Giảng Đoạn Văn Sau Trong Bài Tùy Bút “người Lái Đò Sông Đà” Của Nguyễn Tuân: “thuyền Tôi Trôi Trên Sông Đà… Nó Khắc Hẳn Những Con Đò Đuôi Én Thắt Mình Dây Cổ Điển Trên Dòng Trên”
  • Bài Văn Cảm Nghĩ Về Dòng Sông

    --- Bài mới hơn ---

  • Viết Về Quê Hương Em
  • Đề Tài: Tình Quê Thiết Tha Trong Bài Thơ “quê Hương” Của Tế Hanh
  • Tổng Hợp Những Bài Thơ 4 Chữ Về Quê Hương Hay Nhất
  • Người Con Ưu Tú Của Quê Hương Hà Nam
  • Bài Văn Kể Về Quê Hương Em Lớp 3
  • Dòng sông trong ký ức của nhiều người là nơi gắn liền với những kỷ niệm vui buồn, và đôi khi chỉ cần nhìn dòng sông là bao nhiêu nỗi buồn chợt tan biến vì nhờ làn gió mát rượi thổi bay đi…

    Bài 1. Bài văn cảm nghĩ về dòng sông của em Trần Thanh Duy:

    Quê em là một ngôi làng nhỏ nằm ven sông Hồng, nhìn từ xa dòng sông như dải lụa mềm mại ôm trọn lấy ngôi làng. Con sông quê em đã trở thành kỉ niệm khó quên đối với những người con được sinh ra và lớn lên bên dòng sông thơ mộng này.

    Tuổi thơ em gắn bó với dòng sông ấy, dòng sông đã cho em biết bao nhiêu kỉ niệm êm đẹp.

    Buổi sáng vừa thức dậy, em đã nghe thấy âm thanh rộn rã của chiếc thuyền nhỏ đang trao đổi mua bán trên bến sông. Những âm thanh đó đã trở nên quen thuộc và gần gũi đối với người dân nơi đây. Vào thời điểm này, trên bến sông thường tấp nập hơn, họ đi mua cá tôm của những người dân xóm chài đánh bắt.

    Dòng sông vào buổi sáng thường cho ta cảm giác bình yên. Những con sóng nhỏ xô vào bờ ì oạp. Gió thổi dìu dịu trên triền đê khiến cho không gian càng trở nôn trong trẻo và thoáng đãng hơn. Gần trưa, mặt sông trở nên sáng bừng bởi những tia nắng chiếu xuống mặt nước, màu nước sông lúc này trở nên lấp lánh hơn. Hai bên bờ sông những hàng cây đung đưa theo gió. Buổi trưa nắng đã lên cao, mặt sông như trải rộng hơn và yên lặng hơn và có điểu gì gì đó như lao xao hơn. Trên bến, từng chiếc thuyền cần mẫn đưa khách qua sông. Buổi chiều thuyền ghe tấp nập qua lại, vang vang tiếng nói cười.

    Đối với lũ trẻ con chúng em, dòng sông còn là nơi để cả bọn gặp gỡ và chơi đùa thoả thích. Vào những chiều hè, khi ông mặt trời chiếu những tia nắng dìu dịu trên mặt sông cũng là lúc chúng em rủ nhau ra sông chơi. Mùa hè, nước ở gần bờ không sâu lắm, tắm lại mát. Bọn em chỉ cần bơi một lát là đến bãi bồi. Đó là khoảng đất trống rất rộng, tha hồ cho cả bọn chơi đùa. Từng tốp trẻ con nô đùa ầm ĩ, át cả tiếng sóng ì oạp vỗ bờ. Cát dưới chân chúng em mịn màng như nhung. Phía tây mặt trời đỏ rực, chiếu những tia nắng cuối cùng xuống dòng sông như một bức tranh lửa. Gió từ sông thổi lên mát rượi. Lũ trẻ con chúng em mang bóng ra đá, tiếng reo hò náo động cả bãi sông. Chán đá bóng chúng em lại rủ nhau tắm. Tất cả thi nhau lặn ngụp. Dòng sông hiền hòa êm ả trôi như bàn tay mẹ nhẹ nhàng vỗ về.

    Có những ngày mưa, nước dâng lên cao ngập lút bãi bồi. Dòng sông đỏ ngầu oàm oạp vỗ thân đê. Những cành củi to nhỏ lặng lẽ trôi; rồi bỗng nhiên bị lôi tuột vào một cái xoáy nhỏ, cả bọn thấy thế lại reo hò ầm ĩ. Thế rồi chỉ mấy ngày sau, nước rút, dòng sông lại trở về như xưa: hiền hòa, nhẫn nại và lẳng lặng trôi.

    Bao năm tháng qua đi, dòng sông vẫn cứ hiền hòa êm đềm chảy. Không biết dòng sông đã lưu giữ những kỷ niệm của chúng em ở đâu mà sao em thấy dòng sông thân quen đến thế. Từng bờ tre, từng ngọn cỏ, dòng sông đã trở thành một phần trong cuộc sống tuổi thơ của em. Sau này, dù đi bất cứ đâu em vẫn luôn nhớ về dòng sông thân yêu của mình.

    Bài 2. Bài văn cảm nghĩ về dòng sông của em Phạm Lê Hữu Ngân:

    Trong tim ai cũng có một dòng sông quê nhà… Tự thuở nào dòng sông êm ả, hiền hòa đã tạo nên biết bao kỷ niệm của tuổi thơ trong trẻo, dạt dào bao tâm hồn của những người được sinh ra và lớn lên ở miền quê. Con sông chính là nơi cung cấp nước cho sản xuất nông nghiệp và nước uống, nước sinh hoạt cho nhân dân ở mỗi vùng quê. Lòng sông và dọc đôi bờ sông còn tạo nên cảnh quan thiên nhiên thơ mộng, hữu tình.

    Nhớ lắm dòng sông quê với vẻ tĩnh lặng, yên bình. Bên những dòng sông đó, người dân chủ yếu sống bằng nghề nông, nên không khó để tìm ra những mảnh ruộng xanh non màu mạ mới hay tiếng kẽo kẹt của những chiếc xe bò lăn bánh. Có những khúc sông không rộng mà lại ngoằn ngoèo uốn lượn tạo cho dòng chảy trở nên mềm mại hơn. Mặt sông có nơi nổi lên những cồn cát trắng phau lấp lánh dưới ánh nắng ban mai. Hai bên bờ sông cây cối một màu xanh mơn mỡn, phù sa bao mùa bồi đắp để cho lúa tốt, ngô xanh, cho những nương rẫy của người dân quanh năm tay lấm, chân bùn mừng vui khi mùa vàng lúa chín.

    Những dòng sông quê ấy đã tạo nên một thắng cảnh hết sức nên thơ. Giờ đây nhìn dòng sông chảy, kí ức trong tôi lại lùa về. Dòng sông quê hương – dòng sông của tuổi thơ, dòng sông ấp ủ tôi trong tình yêu thương, dòng sông đỏ màu phù sa, đỏ màu lúa chín, đỏ màu yêu thương. Phải chăng con sông này không chỉ bồi đắp từ phù sa mà còn bồi đắp lên từ tình yêu thương tha thiết? Văng vẳng bên sông tiếng ru ầu ơ, tiếng hò đò, tiếng mái chèo khua nước, và cũng văng vẳng bên sông tiếng trái tim, tiếng yêu thương nhẹ nhàng mà đằm thắm kì lạ! Còn nói được gì đây khi nghe thấy, cảm nhận thấy câu hát quan họ mượt mà, trữ tình vào một đêm trăng thanh ở bến sông? Đêm trăng thanh, đêm trăng vũ hội của dòng sông. Cùng dòng sông ấy, buổi sáng thì trong trẻo, mát lành, buổi chiều hoàng hôn đã ngự trị thì hồng rực lên, sáng ánh lửa còn khi trăng đã chui ra khỏi cái vỏ ngày thì dòng sông lại lấp lánh trong bộ xiêm áo của nàng lọ lem, sáng và đẹp đến lạ kì! Lắng nghe, bạn còn nghe thấy cả tiếng vĩ cầm du dương, réo rắt, lúc trầm, lúc bổng vang lên từ đáy sông. Đó chính là lúc sông đang hát đấy, sông đang hát lên khúc tình ca, sông đang hát lên, hát về cuộc đời của mình, hát về quê hương.

    Đi qua bao nhiêu thăng trầm của lịch sử, dòng sông quê vẫn là nơi gắn bó thân thương với tất cả người dân trong làng. Đó là nơi có dòng nước nhẫn nại mang phù sa về bồi đắp bãi bờ, giúp cho hai bên bờ bãi lúa nương dâu bốn mùa xanh ngắt. Là nơi dân làng giặt giũ, gánh nước tưới rau. Là nơi những chú trâu, chú bò nhẩn nha gặm cỏ với vài đứa trẻ con vắt vẻo trên lưng đang thả hồn theo những cành diều vút tận mây xanh. Và đó cũng là nơi lũ trẻ làng em tập trung nô đùa chạy nhảy bơi lội trong những chiều hè nóng nực.

    Năm tháng đi qua, tôi giờ đây là tôi của thành phố với những lo toan quay cuồng trong vòng quay của cuộc sống…Để rồi một lúc thu mình trong góc riêng, trái tim chợt thổn thức trong tiếng gọi êm đềm của một tuổi thơ biết sẽ chẳng bao giờ trở lại. Để rồi hôm nay tôi lại về đây, bên dòng sông quê hương, lắng nghe những ủi an vỗ về của sóng, của gió, của những miên man trìu mến tựa hồ như đôi bàn tay ấm nóng áp vào má quá đỗi dịu dàng. Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng phải trải qua những buồn vui, sóng gió đẩy đưa. Có nhớ, có quên. Nhưng không hiểu sao, tuổi thơ và dòng sông quê hương vẫn luôn là ký ức khó phai nhất, như dấu ấn khắc sâu trong tâm khảm mỗi trái tim. Bởi chăng đó là những ký ức đầu tiên của cuộc đời mỗi con người? Hay đó luôn là miền bình an nhất, trong trẻo nhất để ta tìm về mỗi khi cần nơi chốn yên lành không mộng mị để ngơi nghỉ, thảnh thơi? Sông quê hương vẫn nằm đó, lắng nghe tiếng đổi thay của mỗi tuổi thơ, dịu dàng và thân thuộc. Mỗi khi chiều về, lòng sông lóng lánh những tia nắng cuối cùng ôm ấp tiếng cười khúc khích trẻ thơ nô đùa trên sóng nước, vang vang theo gió lộng. Nhớ lắm sông quê ơi!

    --- Bài cũ hơn ---

  • Soạn Bài Những Câu Ca Dao Về Tình Yêu Quê Hương Đất Nước
  • Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Top 16 Bài Thơ Hay Viết Về Con Sông Quê Hương
  • Phân Tích Chùm Bài Ca Dao Nói Về Tình Cảm Quê Hương Đất Nước Con Người
  • Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Những Bài Thơ Hay Về Dòng Sông Và Con Sông Quê Hương
  • Thơ Viết Về Con Sông Quê Hay, Chùm Thơ Tình Bên Dòng Sông Kỷ Niệm
  • Tả Dòng Sông Quê Em

    --- Bài mới hơn ---

  • Bài Văn Miêu Tả Con Sông Hồng Rất Hay Và Ý Nghĩa
  • Những Bài Thơ Hay Về Dòng Sông, Con Sông Quê Hương
  • Chuyện Xúc Động Về Hoàn Cảnh Ra Đời Của Bài Thơ “gửi Em Ở Cuối Sông Hồng”
  • Nhà Thơ Dương Soái Và Câu Chuyện ‘gửi Em Ở Cuối Sông Hồng’
  • Gởi Em Ở Cuối Sông Hồng (Thuận Yến
  • Đề bài: Tả dòng sông quê em.

    Quê tôi có dòng sông Hồng chảy qua. Nơi đây đã chôn dấu không biết bao nhiêu kỉ niệm của tôi thời bé dại. Đến khi lớn khôn, tôi vẫn chẳng thể nào quên được người bạn hùng vĩ ấy.

    Từ trên cao nhìn xuống, dòng sông như một dải lụa đào vắt ngang đồng bằng Bắc Bộ. Nước sông đỏ như màu gạch non. Hai bên bờ, những bãi mía, nương dâu xanh mướt một màu. Bình thường, dòng sông luôn hiền hoà và lặng lẽ. Chính dòng sông ấy đã nuôi sống cả nhà tôi. Mẹ tôi là người lái đò trên sông đã bao năm mới cảm nhận được con sông, hiểu nó như người bạn. Nhà thơ Tế Hanh có viết:

    Quê hương tôi có con sông xanh biếc

    Nước gương trong soi tóc những hàng tre

    Sông Hồng thơ mộng là vậy nhưng khi mùa lũ lụt đến, nó thay đổi hẳn. Tôi còn nhớ như in cái lần ấy, khi tôi chạy ra vui đùa với con sông mà không biết mùa lũ đã tới. Tôi bỗng thấy nước sông sôi sùng sục, tung bọt đỏ ngầu, giận dữ cuồn cuộn chảy. Tôi sợ hãi chạy về hỏi mẹ: “Mẹ ơi! Con sông bị phù phép rồi mẹ ạ! Nó hung dữ lắm, khắc hẳn mọi ngày!”.

    Cho đến bây giờ, sông vẫn là người bạn vô cùng thân thiết của tôi

    Mẹ cười, xoa đầu tôi, nói rằng:

    – Không phải đâu! Đó là lũ lụt! Khi mùa lũ hết, con sông sẽ hiền hoà như xưa.

    Tôi đã hiểu rằng đó là hiện tượng thiên nhiên mà con sông lớn nào cũng có. Ngày ngày trôi qua, mùa lũ khép lại, con sông lại trở về như xưa, dòng nước phù sa đi tưới tắm cho bao miệt vườn cây trái. Tôi không còn sợ mỗi khi con sông “thay đổi” nữa, mà tôi cảm thấy tự hào vì đó là nét hùng vĩ của con sông quê tôi.

    Cho đến bây giờ, sông vẫn là người bạn vô cùng thân thiết của tôi. Sông gắn bó với tuổi thơ tôi và cả khi tôi trưởng thành. Mỗi lần về thăm quê, tôi lại cùng bọn trẻ thả đèn giấy trôi sông. Mặt sông lại ánh lên như chào mừng tôi trở vể với mảnh đất quê hương yêu dấu.

    Từ khóa tìm kiếm

    --- Bài cũ hơn ---

  • Tả Sông Hồng Lớp 5 Hay Nhất
  • Cảm Nhận Vẻ Đẹp Đoạn Thơ Sau: “người Đi Châu Mộc Chiều Sương Ấy….trôi Dòng Nước Lũ Hoa Đong Đưa” (Trích Tây Tiến
  • Bình Giảng Đoạn Văn Sau Trong Bài Tùy Bút “người Lái Đò Sông Đà” Của Nguyễn Tuân: “thuyền Tôi Trôi Trên Sông Đà… Nó Khắc Hẳn Những Con Đò Đuôi Én Thắt Mình Dây Cổ Điển Trên Dòng Trên”
  • Em Ở Lại Sóng Trôi Đời Tôi
  • Lời Bài Hát Sóng Gió
  • Cảm Nhận Vẻ Đẹp Dòng Sông Hương Qua Bài “ai Đã Đặt Tên Cho Dòng Sông” Của Hoàng Phủ Ngọc Tường

    --- Bài mới hơn ---

  • Phân Tích Vẻ Đẹp Của Sông Hương Qua Bài Ai Đã Đặt Tên Cho Dòng Sông
  • Soạn Bài Lớp 12: Nghị Luận Về Một Bài Thơ, Đoạn Thơ
  • Cảm Nhận Về Bài Thơ Thu Hứng (Cảm Xúc Mùa Thu) Lớp 10 Hay Nhất
  • Ngữ Văn Phổ Thông: Chí Khí Anh Hùng
  • Ôn Tập Truyện Kiều: Phân Tích Bài Thơ Chí Khí Anh Hùng
  • Đề bài: Cảm nhận vẻ đẹp dòng sông hương qua bài “Ai đã đặt tên cho dòng sông” của Hoàng Phủ Ngọc Tường

    Bài làm

    Hoàng Phủ Ngọc Tường là nhà văn nặng lòng với xứ Huế mộng mơ, với dòng sông Hương hiền hòa chảy. Có lẽ ông có duyên với mảnh đất và con người nơi đây nên những gì ông viết thường rất bình dị, mộc mạc nhưng lãng mạn và trữ tình. Bài kí “Ai đã đặt tên cho dòng sông này” được xem là thành công của Hoàng Phủ Ngọc Tường khi khắc họa rõ ràng từng đường nét và vẻ đẹp đa chiều của dòng sông Hương. Một vẻ đẹp trầm lắng, dịu dàng, nên thơ và rất mực cổ kính.

    “Ai đã đặt tên cho dòng sông này” được viết theo thể kí, một thể loại có thể ghi chép lại cảm xúc, tâm tư tình cảm, những dòng cảm xúc bất chợt, suy nghĩ bất chợt một cách sâu sắc nhất. Có lẽ chính thể loại này đã khiến cho bài kí đi vào lòng người đọc một cách chân thành như vậy. Vẻ đẹp của dòng sông Hương theo ngòi bút của Hoàng Phủ Ngọc Tường hiện lên một cách đầy ấn tượng, một vẻ đẹp khiến cho người đọc ngỡ ngàng, sửng sốt.

    Sông Hương là dòng sông “duy nhất” chảy qua lòng thành phố Huế nên nó mang những nét đẹp riêng mà không có dòng sông nào có được. Hình như Hoàng Phủ Ngọc Tường rất tự hào vì điều này, tự hào với một tình yêu sông Hương đến mê đắm.

    Vẻ đẹp dòng sông Hương ẩn hiện dưới ngòi bút tinh tế và một tình yêu tha thiết đã khiến cho nó càng trở nên mê đắm đối với người đọc. Sông Hương được nhìn từ nhiều gốc độ, từ nhiều khía cạnh, từ chiều dài của thời gian và chiều sâu của không gian. Nhưng dù ở góc độ nào thì sông Hương vẫn mang một nét đẹp riêng rất Huế.

    Ở vùng thượng nguồn, sông Hương mang một vẻ đẹp không nơi nào có được. Đó là hình ảnh “một cô gái di gan phóng khoáng và man dại” có tâm hồn ‘tự do và trong sáng”. Vẻ đẹp ấy được ngôn ngữ của tác giả ưu ái đã khiến nó đi vào lòng người đọc một cách chân thực nhất. Hoàng Phủ Ngọc Tường còn vẽ lên từng đường nét đầy mê hoặc, sông Hương như “bản trường ca của rừng già” rầm rộ và mãnh liệt nhưng có lúc lại “dịu dàng và say đắm giữa những dặm dài chói lọi của màu đỏ hoa đỗ quyên rừng”. Chỉ một màu hoa đỏ hoang dại, đơn sơ giữa núi rừng ấy đã phần nào làm toát lên vẻ đẹp bình dị nhưng đầy sức ám ảnh của dòng sông hương. Như vậy vẻ đẹp của sông hương ở vùng thượng nguồn là vẻ đẹp mê đắm, hoang daị và không kém phần tinh tế. Có lẽ đây là nét đặc trưng của sông Hương , của Huế.

    Và sông Hương được biết đến là dòng sông thuộc về một thành phố duy nhất, chỉ đến với Huế và thuộc về Huế, như một mối duyên ngầm có từ lâu đời. Vẻ đẹp sông Hương là vẻ đẹp vang bóng một nền văn hóa trầm tích, nhiều thăng trầm, nhưng không kém phần dịu dàng và quyến rũ. Hoàng Phủ Ngọc Tường liên tưởng đến sông Hương như “người con gái dịu dàng, đằm thắm, mềm mại trong lòng huế”. Thật tài tình và thật lãng mạn biết bao nhiêu dòng sông của Huế mộng mơ.

    Khi sông hương rời thượng nguồn về với thành phố xinh đẹp thì nó trở nên lãng mạn và đắm say. “Cô gái digan” ấy đã “vượt qua một lòng vực sâu dưới chân núi Ngọc Trản, để sắc nước trở nên xanh thẳm, trầm mặc như triết lí, như cfoor chúng tôi đến khi gặp được tiếng chuông Thiên Mụ, nghe âm thanh bát ngát tiếng gà, từ ấy sông Hương rạng rỡ như nắng mới, nàng uốn một cánh cung thật nhẹ, đến khi giáp mặt với thành phố, đường cong ấy làm cho nàng mềm hẳn đi, như mọt tiếng vâng không nói ra của tình yêu”. Một đoạn văn nhẹ nhàng và không kém phần tình tứ, đầy duyên dáng của Hoàng Phủ Ngọc Tường khi miêu tả vẻ đẹp sồng Hương lúc về thành phố. Từng đường nét mềm mại, đầy mê hoặc của sông Hương thực sự khiến người đọc ngỡ ngàng. Với lối viết gần gũi nhưng chân thành, tác giả đã mon men đi sâu vào tâm hồn người đọc những cảm xúc trong trẻo, chân thành nhất.

    Sông hương như một “nàng thơ’ đắm mình trong thành phố, và đắm mình trong những trang viết của Hoàng Phù Ngọc Tường.

    Sông hương còn là dòng sông chứng kiến biết bao đổi thay của Huế, của những thăng trầm lịch sử “vẻ vang soi bóng kinh thành phú xuân”, “dòng sông của thời gian ngân vang, của lịch sử viết giữa màu cỏ xanh, lá biếc…”. Như vậy, sông Hương không chỉ tồn tại như vậy, nó còn là nhân chứng của lịch sử đất nước, của những tháng năm không thể nào quên đi.

    Từ một dong sông hoang dại, phóng khoáng, sông Hương đã trở nên dịu dàng, tài hoa và đầy ý chí kiên cường.

    Có lẽ đối với Hoàng Phủ Ngọc tường nói chung, với nhân dân Huế nói chung thì sông Hương chính là một biểu tượng đẹp đẽ nhất tạo nên vẻ đẹp Huế suốt mấy nghìn năm lịch sử.

    Bằng ngòi bút tinh tế, cảm xúc chân thành và một tâm lòng yêu thương của Hoàng Phủ Ngọc Tường đã vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp về sông Hương. Một vẻ đẹp rất riêng, rất dịu dàng, rất huế khiến người đọc muốn một lần đến đó tận hưởng.

    Từ khóa tìm kiếm:

    • vẻ đẹp của sông hương (52)
    • cảm nhận về vẻ đẹp sông hương (37)
    • vẻ đẹp sông hương (35)
    • cam nhan ve song huong (31)
    • cảm nhận vẻ đẹp sông hương (23)
    • cảm nhận bài ai đã đặt tên cho dòng sông (19)
    • ai đã đặt tên cho dòng sông (15)
    • vẻ đẹp sông hương khi chảy vào thành phố huế (15)
    • phân tích vẻ đẹp của sông hương (15)
    • cảm nhận về vẻ đẹp của sông hương (14)

    --- Bài cũ hơn ---

  • Soạn Bài Đàn Ghita Của Lorca Lớp 12 Của Thanh Thảo / Văn Mẫu
  • Phân Thích Bài Thơ Đàn Ghita Của Lorca
  • Phân Tích Bài Thơ Đàn Ghita Của Lorca Của Thanh Thảo
  • Soạn Bài Đàn Ghita Của Lorca Lớp 12 Tác Giả Thanh Thảo
  • Phân Tích Bài Thơ Đàn Ghita Của Lorca
  • Dòng Sông Nào Trong Bài Thơ “ Tràng Giang” Của Huy Cận?

    --- Bài mới hơn ---

  • Trong Bài Thơ Tràng Giang D7 Cận Đã…
  • Một Góc Nhìn Về Bài Thơ Tràng Giang
  • Phân Tích 2 Khổ Thơ Đầu Bài Tràng Giang
  • Phân Tích Hai Khổ Thơ Đầu Của Bài Thơ Tràng Giang
  • Phân Tích 2 Khổ Thơ Đầu Bài Tràng Giang Của Huy Cận
  • NGUYỄN TRỌNG TẠO

    Trần Phong Sơn

    (Đức Sơn- Đức Thọ- Hà Tĩnh)

    Lâu nay tôi cũng có niềm tin giống bạn là Huy Cận đã làm bài “Tràng Giang” về dòng sông quê ông. Nhưng thực ra ông lại viết về sông Hồng. Hồi đó là năm 1939 Huy Cận đang học năm thứ hai  Trường cao đẳng Nông Lâm tại Hà Nội, và “luôn luôn bị một mối sầu lớn vò xé tâm hồn”. Thời bấy giờ, Hà Nội còn rậm rạp cây cối, và các hồ nước thì rất cô liêu. Để giải sầu, Huy Cận đạp xe lên đường đê Nhật Tân, con đê nằm giữa sông Hồng và Hồ Tây, lại gặp mùa nước lũ, con sông hồng đỏ ngầu lên và đột nhiên mở rộng lòng ra mênh mang. Ông lặng người đứng ngắm dòng sông vừa hùng vĩ vừa hoang vắng ấy. Ông thấy rác rêu, bèo bọt, tre gỗ và củi mục trôi nổi bồng bềnh cuốn đi theo dòng nước. Xa xa một làn sương dâng lên mơ hồ. Không có một bóng người. Đôi ba cánh chim chấp chới giữa một vòm trời về chiều nhạt mờ, u ám. Theo Ông thì có lẽ cảnh thiên nhiên không đến nối  thiếu sức sống đến thế, nhưng cũng có lẽ tâm hồn khi đó đã rung lên đúng điệu buồn bã cô hoài như Nguyễn Du từng viết “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. Tất nhiên cảnh ở đây đúng vào ngày ảm đạm, và mùa lũ sông Hồng này là lần đầu tiên Huy Cận được chứng kiến. Cảnh thiên nhiên hùng vĩ, hoang vắng đã “nhập” vào ông một điệu cô hoài chưa từng thấy. Thế là ông lẩm nhẩm câu thơ “Bâng khuâng trời rộng nhớ sông dài”. Đây là cảm giác đầu tiên bao trùm tâm trạng nhà thơ. Nhưng khi làm bài thơ, ông lại viết câu thơ đầu là “Sóng gợn Tràng Giang buồn điệp điệp”. Sau câu mở đầu  này, từng lời thơ cứ trào tuôn như có dòng nước lũ cuốn ra từ lòng thi sĩ. Cái ý “Bâng khuâng trời rộng nhớ sông dài” lúc ban đầu lại biến thành “Sông dài trời rộng, bến cô liêu”. Xong bài thơ rồi, ông vẫn tiếc cái câu thơ bao trùm cả tâm trạng lúc ban đầu, thế là ông giữ luôn câu này làm đề từ cho cả bài thơ.

    Như vậy là bài thơ “Tràng Giang” đã được Huy Cận sáng tác vào một buổi chiều tháng 9 năm 1939, cái buổi chiều ông tha thẩn đạp xe trên đê sông Hồng vào mùa nước lũ.

    Nhưng theo tôi, đó chỉ là cái cớ cho bài thơ trào tuôn dòng chảy của tâm hồn, chứ còn vốn sống về sông của ông có thể còn khởi từ xa hơn, đấy là từ những con sông quê ông như Ngàn Sâu, Ngàn Phố, Sông La, Sông Lam và cả sông Hương nữa, con sông một thời đã gắn bó với cậu học sinh Cù Huy Cận nhiều tháng năm ở Huế. Và cũng có thể xa hơn nữa , đấy là những dòng sông trong thơ Đường mà ông đã từng được đọc: “Nhật mộ hương quan hà xứ thị – Yên ba giang thượng sử nhân sầu” (Quê hương khuất bóng hoàng hôn – Trên sông khói sông cho buồn lòng ai – bản dịch của Tản Đà). Vì  thế mà ông đã kết bài “Tràng Giang” với hai câu mang tính âm u cổ kính của Đường thi mà lại rất tinh tế, gợi cảm của ngôn ngữ tiếng:Việt “Lòng quê dờn dợn vời con nước- Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà”.

    Cả bài thơ không  nói tên một dòng sông nào, dòng sông  đó chính là “Tràng Giang” có nghĩa là “sông dài”, nhưng hai từ tràng giang không phải là tên sông, nên nó gợi cho người đọc có thể  liên tưởng tới một con sông u hoài trong kỷ niệm của riêng mình.

     

    Chia sẻ:

    --- Bài cũ hơn ---

  • Giáo Án Dạy Ngữ Văn 11 Tiết 82: Tràng Giang
  • Dàn Ý Nghị Luận Xã Hội Bài Thơ Từ Ấy
  • So Sánh Đoạn Thơ Trong Vội Vàng Và Từ Ấy
  • Đề Bài (100 Điểm) Phân Tích Hình Ản…
  • Phân Tích Bài Thơ “Từ Ấy” Của Tố Hữu
  • Thơ Viết Về Con Sông Quê Hay, Chùm Thơ Tình Bên Dòng Sông Kỷ Niệm

    --- Bài mới hơn ---

  • Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Những Bài Thơ Hay Về Dòng Sông Và Con Sông Quê Hương
  • Phân Tích Chùm Bài Ca Dao Nói Về Tình Cảm Quê Hương Đất Nước Con Người
  • Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Top 16 Bài Thơ Hay Viết Về Con Sông Quê Hương
  • Soạn Bài Những Câu Ca Dao Về Tình Yêu Quê Hương Đất Nước
  • Bài Văn Cảm Nghĩ Về Dòng Sông
  • Sông quê thường gắn liền với những kỷ niệm đẹp, vui có, buồn cũng có. Không chỉ vậy, nơi đó còn hình thành biết bao câu chuyện về tình yêu đôi lứa, để rồi có những chuyện tình được đơm hoa kết trái, nhưng cũng không ít đôi lứa phải chia tay trong ngậm ngùi và tiếc nuối.

    Tuổi thơ thật đáng nhớ biết bao với những kỷ niệm đẹp và tinh nghịch, mỗi lần tan học về lũ trẻ con lại ùa ra sông tập bơi rồi tắm mát, tiếng cười đùa vang cả một khúc sông quê. Hè về, không phải đến trường lớp nữa, chúng giúp gia đình đi chăn trâu, rồi cứ chiều chiều lại cho trâu ra sông tắm mát, vui đùa. Tuổi thơ cứ thế lớn lên, mỗi đứa một phương trời, nhưng rồi cũng có những đứa trẻ cũng không biết đã yêu nhau từ khi nào, để rồi nên duyên thành vợ chồng.

    Sông quê còn gắn liền với những đôi lứa yêu nhau cùng với một cái kết thật buồn và tiếc nuối: Một cô lái đò ngày ngày đưa khách qua sông, trong những người khách thường đi trên chuyến đò ấy đã có chàng trai thầm thương, trộm nhớ cô, thế rồi họ yêu nhau, nhưng rồi chàng trai phải lên đường ra chiến trận rồi không bao giờ trở về nữa, còn cô gái vẫn chèo thuyền trên sông hết năm này qua năm khác để chờ đợi, mái tóc đã điểm sương mà người trai vẫn bặt vô âm tín…..

    Dưới ánh trăng thanh, dòng sông quê trở nên thanh bình hơn, đẹp hơn bởi điệu hò ví dặm của cô thôn nữ khiến chàng trai xao xuyến, và cũng hòa mình theo làn điệu ấy, trao gởi những lời yêu thương, những ánh mắt trìu mến và ấm áp.

    Cảm nhận trước vẻ đẹp của con sông quê cùng với những kỷ niệm và tình yêu, đã có rất nhiều tác giả thổi hồn mình vào những bài thơ rất hay và nổi tiếng, làm rung động trái tim biết bao người dù ở bất kỳ lứa tuổi nào.

    Thơ Sông Quê Hay #01

    NHỚ SÔNG QUÊ

    Thơ: Song Trà

    Giờ lớn rồi.. đường đời ta muôn ngả

    chợt một chiều nhớ quá tuổi còn thơ

    nhớ dòng sông quê sóng vỗ đôi bờ

    con đò cũ đợi chờ trên bến vắng

    Ôi !. con sông mãi trôi trong thầm lặng

    xuôi về đông chở nặng mảnh hồn quê

    chở đời ta qua mấy lượt đi về

    chở bóng mẹ ven đê sau buổi chợ

    Tôi về đây đứng bên bờ sông lỡ

    ”nhớ người xưa ai mở nước nơi này”

    phút lặng thầm cho cò duỗi cánh bay

    xin hít thở ngất ngây hương lúa mới

    Và được biết bao ngày sông vẫn đợi

    hình bóng mình in với mảnh trăng xưa

    vẫn lục bình theo con nước đong đưa

    vẫn dáng cũ hàng dừa soi bóng nước

    Tôi mơ ước thời gian xin quay ngược

    được trở về ôm nước thuở còn thơ

    và nhìn theo con nước lặng như tờ

    thả thuyền giấy xa bờ rồi trôi mãi

    Nhớ sông lắm, mỗi lần tôi trở lại

    soi mặt mình, chải lại mái tóc thưa

    thấy mình già.. mà sông vẫn như xưa

    vẫn xanh mãi như chưa lần có tuổi…

    Thơ Sông Quê Hay #02

    SÔNG QUÊ VẪN VẬY

    Thơ: Nguyễn Đình Huân

    Sau bao năm con sông quê vẫn vậy.

    Lãng đãng hiền hoà xuôi chảy về đông.

    Phía xa xa có vạt cải ven sông.

    Đã rực rỡ hoa trổ bông rồi đó.

    Hoa cải vàng tươi rung rinh trong gió.

    Thời gian nhạt nhoà nỗi nhớ không phai.

    Một buổi chiều đông cuối tháng mười hai.

    Người bỏ đi ta vẫn hoài thương nhớ.

    Quay về đây lang thang trên lối nhỏ.

    Bàn chân trần bước trên cỏ ven đê.

    Chiều mùa đông gió bấc lạnh tái tê.

    Người xưa ơi có quay về bến cũ.

    Ta cùng nhau đi lật tìm quá khứ.

    Ký ức đầu đời ấp ủ trong tim.

    Thời gian bay xa như một cánh chim.

    Kỷ niệm cũ đã chìm trong dĩ vãng.

    Ta về đây sau bao nhiêu ngày tháng.

    Nhớ về một thời lãng mạn thuở xưa.

    Chợt cô đơn lạnh giá gió đông lùa.

    Người xưa ơi sao vẫn chưa trở lại.

    LỜI THỀ ĐÁNH RƠI

    Thơ: Nguyễn Đình Huân

    Tôi muốn quay về tát cạn sông quê.

    Để kiếm tìm những câu thề ngày đó.

    Khi sang sông theo chồng em vứt bỏ.

    Trong lời thề thuở ấy có tình tôi.

    Bao năm qua dòng nước lững lờ trôi.

    Lời thề xưa em đánh rơi cố ý.

    Ai đã hứa suốt đời yêu nhau nhỉ.

    Ai đã thề mãi chung thủy sắt son.

    Lời thề xưa khi đá núi chưa mòn.

    Con sông quê nước vẫn còn đầy ắp.

    Em lặng lẽ ra đi không gặp mặt.

    Trái tim anh như ai cắt buồn đau.

    Anh quay về chặt bỏ hết hàng cau.

    Phá nát tan cả giàn trầu héo úa.

    Trầu cau ư người ta đâu cần nữa.

    Người đi rồi để lời hứa trôi sông.

    Anh về đây gió lạnh một chiều đông.

    Nhìn con nước mà trong lòng tan nát.

    Thôi cứ mặc cho tình đời đen bạc.

    Sống vô thường tình xưa gác một bên.

    Phương trời xa gió đông lạnh đêm đêm.

    Em có nhớ bờ môi mềm ngày trước.

    Nhớ tình xưa dạt dào nơi bến nước.

    Sống bên chồng em có được bình yên.

    Thơ Sông Quê Hay #04

    CHIỀU ĐÔNG THÊM LẠNH

    Thơ: Nguyễn Đình Huân

    Em ra đi bến sông buồn vời vợi.

    Con đò cắm sào sớm tối chờ ai.

    Sóng vỗ lao xao như tiếng thở dài.

    Chiều mùa đông tháng mười hai hiu hắt.

    Người ta nói tình đầu hay xa cách.

    Anh quay về gom nhặt mảnh tình rơi.

    Ngày ra đi em bỏ lại bên đời.

    Ngắm dòng sông lòng đầy vơi thương nhớ.

    Con sông quê vẫn bên bồi bên lở.

    Em đi rồi tình dang dở đắng cay.

    Chiều mùa đông xơ xác ngọn cỏ may.

    Một mình anh trở về đây tìm lại.

    Mối tình xưa vấn vương mùa hoa cải.

    Gió bấc bên sông tê tái cõi lòng.

    Thương cho phận mình còn mãi long đong.

    Như con thuyền trôi giữa dòng không bến.

    Ly rượu nồng mới nhắp môi nửa chén.

    Tình không tròn ước hẹn đã ly tan.

    Mối tình xưa vì ai lỡ cung đàn.

    Thiếu vắng em chiều đông càng thêm lạnh.

    BẾN NƯỚC TÌNH XA

    Thơ: Phú Sĩ

    Trách làm chi chúng tôi em đã đi rồi…

    Vùng kỷ niệm giờ còn nơi tiềm thức

    Dòng sông quê đã bao đời trong đục

    Có bao giờ sông ngừng chảy vì em….

    Rặng mù u giờ cũng đã úa mềm

    Thương cánh bướm bỏ làng đi biệt xứ

    Con sông quê tiễn chân người lữ thứ

    Thuyền mãi chờ sao chẳng thấy người xưa

    Em đi rồi ….còn lại mảnh trăng thưa

    Đêm mùa thu soi ánh vàng chan chứa

    Con chim quốc gọi tiếng sầu nức nở

    Lời nghẹn ngào một thuở khúc tình say

    Em đi rồi ….trên bến nước chiều nay

    Nghe vọng lại tiếng ru buồn khắc khoải

    Cầu hò xưa tình mẹ cha vụng dại

    Hương bưởi nồng sao trống vắng vòng tay….

    Em đi rồi … chẳng mong một ngày mai…

    Vùng ký ức … dệt khúc tình ân ái

    Gió gọi mây một ngày bay xa mãi

    Nhắn đôi lời … gửi lại cuối mùa thu ….

    Thơ Sông Quê Hay #06

    CON SÔNG QUÊ

    Thơ: Nguyễn Văn Dũng

    Tôi đã ước một chiều nào trở lại

    Nơi sóng vờn gắn bó tuổi thơ tôi

    Xa dòng sông hơn bốn chục năm rồi

    Sao vẫn nhớ cả một trời đất mẹ.

    Ơi bến cũ bao buổi chiều đám trẻ

    Đợi thuyền về chí chóe bám đu chơi

    Những đêm hè da diết tiếng ru hời

    Nghe sóng nước bỗng rơi hàng lệ nhỏ .

    Nhìn cánh vạc phía xa vờn trong gió

    Thương kiếp cò lặn lội mé ven sông

    Hiểu sớm nao mẹ vác cuốc ra đồng

    Là cây mạ đã ngậm dòng nước mát .

    Con thuyền nhỏ nghe sóng ru rào rạt

    Có bao lần nhớ bờ cũ hát không

    Kỉ niệm xưa cứ dồn dập chất chồng

    Xôn xao lạ làm ta lòng muốn khóc.

    Con sông quê bao đời luôn lặng lẽ

    Chở ước mơ tuổi trẻ thật êm đềm

    Bao năm rồi còn ghi dấu trong tim

    Lòng chợt nhớ ướt mềm trong kí ức.

    Nơi bến cũ một thời tôi thổn thức

    Cùng bạn bè nô nức với trò chơi

    Nghe câu hò cô lái khẽ buông lơi

    Say giọng hát ru hời tình đất Mẹ.

    Lăn tăn sóng theo nhịp chèo nước rẽ

    Có hàng dừa in dáng vẻ chân quê

    Và cùng ai hứa vẹn giữ câu thề

    Xong mùa vụ yên bề chung hạnh phúc.

    Rồi thời gian lắt lay muôn trầm khúc

    Những bộn bề lắm lúc bỗng quên mau

    Lắng lòng thương chợt nhớ đến nghẹn ngào

    Cay khoé mắt khát khao tìm về lại.

    Thơ Sông Quê Hay #08

    LỜI DÒNG SÔNG QUÊ

    Thơ: Thanh Hà

    Sông có biết ngàn năm con sóng gọi

    Lời thiết tha vọng biển cả xa xôi

    Chân trời xanh mây lặng lẽ cứ trôi

    Gió thổn thức tơi bời ngày giông bão

    Con sông quê bao mùa thương sắc áo

    Chở tình yêu khao khát của lứa đôi

    Chiều đôi bờ tim tím lục bình trôi

    Như nỗi nhớ muốn gửi về bên nớ

    Đêm trên sông câu hò ngân nức nở

    Chạnh lòng ai một khúc nhạc ly hương

    Nhịp chèo khua tan vỡ ánh trăng buông

    Cho tiếng cuốc vọng buồn đêm khuya vắng

    Hạt phù sa sông vun bồi thầm lặng

    Cho đồng xanh nắng rải gọi mùa vui

    Ai xa quê mà không chút bùi ngùi

    Theo con nước lòng xuôi về đất mẹ.

    Thơ Sông Quê Hay #09

    ĂN MÀY DĨ VÃNG

    Thơ: Nguyễn Đình Huân

    Ta về đây hòng ăn mày dĩ vãng.

    Nhìn dòng sông lãng đãng lững lờ trôi.

    Nhớ ngày nào còn bé đã tập bơi.

    Trên sông quê khi bầu trời nắng cháy.

    Cùng bạn bè mình mò của bắt cáy.

    Chui vô vườn cùng nhau đẩy vải xanh.

    Con thuyền nan mấy đứa đứng chòng chành.

    Đứa ăn trộm đứa đứng canh ngoài cổng.

    Mới đó thôi thời gian như giấc mộng.

    Tóc bạc rồi đời sao giống bể dâu.

    Ta về đây ngồi trên bến sông sâu.

    Nhớ bạn bè thuở chăn trâu ngày ấy.

    Bến sông quê bao năm rồi vẫn vậy.

    Chỉ có điều không thấy bạn bè đâu.

    Đứng bên sông hoàng hôn tím một màu.

    Người xưa ấy đã qua cầu xuất giá.

    Chúc cho em vui bên người xứ lạ.

    Ta quay về tìm chiếc lá diêu bông.

    Chẳng thấy đâu chỉ thấy lá trầu không.

    Nơi bến cũ chiều mùa đông lạnh giá.

    Thơ Sông Quê Hay #10

    SÔNG QUÊ…!

    Thơ: Lê Hòa

    Em còn nhớ…con sông quê ngày ấy…?

    Mình cùng nhau…thường ra tắm mỗi ngày

    Anh chăn trâu…em mò cua-bắt ốc…

    Chuyến đò chiều…giọng ai hát…hò khoan…

    Dòng sông quê…nơi hò hẹn-nhớ thương…

    Đã bao năm…cùng đôi ta khôn lớn

    Rồi từ đấy…mỗi người đi một hướng…

    Hai phương trời…ta cách biệt…đôi nơi…

    Anh bôn ba…khắp mọi nẽo đường đời…

    Em ngược xuôi…nơi chân trời…góc bể

    Bởi dòng đời…cuốn ta đi xa mãi…

    Dòng sông quê…vẫn lặng lẽ…đợi chờ…

    Và một ngày…anh lại ghé…thăm quê…

    Dòng sông xưa…vẫn hiền hòa chảy mãi…

    Anh tìm kiếm…bóng hình…người xưa ấy…

    Mắt đượm buồn…vì chẳng thấy…em đâu…?

    CÒN ĐÓ MỘT DÒNG SÔNG

    Thơ: Bằng Lăng Tím

    Đã lâu lắm chưa về thăm quê Mẹ

    Dòng sông xanh lặng lẽ chảy xuôi dòng

    Cải nở vàng ai đem nắng ra hong

    Để sắc nắng quyện trong màu hoa cải

    Bâng khuâng bước hôm nay đây trở lại

    Vẫn con đò gác mái đợi người qua

    Vẫn hàng lau nghiêng bóng dưới chiều tà

    Mà bỗng thấy lòng ta xao xuyến lạ

    Thuở thơ bé cùng chơi trò thuyền lá

    Chở ước mơ ra biển cả mênh mông

    Những ngày mưa vui bắt cá rô đồng

    Quần áo ướt ra sông cùng bơi lội

    Bao kỷ niệm thật thân thương quá đỗi

    Nhớ bạn bè chỉ thầm gọi từng tên

    Cậu nhà bên hay ra ngóng ngoài thềm

    Giờ chắc đã ấm êm vui hạnh phúc

    Tháng năm đợi vẹn nguyên trong ký ức

    Một lời thương rạo rực trái tim hồng

    Dấu yêu à! Kỷ niệm một dòng sông

    Em vẫn giữ trong lòng từ thuở ấy.

    Thơ Sông Quê Hay #12

    LỜI THỀ BÊN SÔNG

    Thơ: Nguyễn Đình Huân

    Chiều chia ly anh đi đâu không biết.

    Phương trời xa mãi biền biệt cánh chim.

    Bao năm qua em mải miết đi tìm.

    Kỷ niệm cũ nơi đồi sim ngày trước.

    Tay trong tay ta cùng xây mộng ước.

    Mơ mai ngày mình sẽ được chung đôi.

    Mái ấm dựng xây hạnh phúc lên ngôi.

    Nhưng thực tế cuộc đời không như mộng.

    Anh ra đi tìm tương lai cuộc sống.

    Nơi quê nhà em một bóng chờ ai.

    Trong cô đơn thao thức những đêm dài.

    Giọt nước mắt làm tóc mai xơ xác.

    Không trách người chỉ thương mình phận bạc.

    Giữa dòng đời ta đã lạc mất nhau.

    Tình cũ bẽ bàng trong chốn bể dâu.

    Người ra đi bỏ nỗi đau ở lại.

    Rau răm đắng cay buồn thương hoa cải.

    Anh ra đi sao đi mãi không về.

    Nhớ thương ai em vẫn giữ lời thề.

    Lời đã hứa bên sông quê ngày ấy.

    DÒNG SÔNG QUÊ TÔI

    Thơ: Vinh Huỳnh

    Dòng sông quê vẫn muôn đời tuôn chảy.

    Vẫn lững lờ đưa đẩy nước đầy vơi.

    Con nước ròng chảy ra biển trùng khơi.

    Đi khắp nẽo chẳng nơi nào có được.

    Tuổi ấu thơ bao nhiêu điều mơ ước.

    Cùng bạn bè bắt chước lội ngoài sông.

    Đùa giỡn nhau cho đến lúc nước ròng

    Lòng vui sướng vẫn không sao tả xiết.

    Khi lớn lên tôi mới vừa chợt biết.

    Xa quê hương tha thiết nhớ dòng sông.

    Kỷ niệm xưa thôi thúc ở trong lòng.

    Dòng sông nhỏ mênh mông và thương nhớ.

    Xuân sắp về Mai Đào đua nhau nở.

    Con đò chiều than thở nhớ người xa.

    Dẫu nơi đâu cũng vẫn nhớ quê nhà.

    Quê hương đó Mẹ Cha luôn chờ đón.

    Và dòng sông cũng tràn đầy mơ mộng.

    Đem phù sa cháy bỏng tặng người thân.

    Lục bình trôi thêm nhung nhớ vô ngần.

    Màu hoa tím lâng lâng niềm thương tiếc.

    Thơ Sông Quê Hay #14

    LỖI HẸN BẾN SÔNG QUÊ

    Thơ: Phú Sĩ

    Con sông quê đã bao mùa mưa nắng

    Nước lớn ròng theo dĩ vãng tuổi thơ

    Làng đôi ta bên lở đợi bên bồi

    Chiều tan học ta chờ nhau chung lối

    Đời dâu bể có ngờ đâu nên nỗi

    Anh xa rồi khuất lối những chờ mong

    Nơi quê người anh có thấy buồn không

    Nơi bến vắng con nước ròng trắng bạc

    Sóng đời thổi anh phương trời phiêu dạt

    Để bến sông nay khao khát câu hò

    Để tình mình như nhánh lục bình trôi

    Lãng đãng buồn qua bao mùa nước nổi..,

    Sáo đã bay trong một chiều nắng vội

    Em theo chồng… hờn dỗi bến sông quê

    Anh ra đi không mong đợi ngày về

    Trách làm chi ủ ê tình chim sáo

    Em bỏ lại nửa câu hò sầu não

    Con bướm vàng thôi đậu trái mù u

    Cho lời ru da diết điệu tình thu

    Trôi đi mãi mịt mù mùa thương nhớ.

    TÔI CÒN NỢ LẮM MỘT DÒNG SÔNG

    Thơ: Song Trà

    Tôi còn nợ lắm một dòng sông

    nợ ánh trăng nghiêng rớt giữa dòng

    nợ nước lớn ròng ngày hai bận

    đã chở buồn tôi buổi tàn đông

    Trên bến sông buồn cuối chiều nay

    nhìn dòng sông cũ đã vơi đầy

    in bóng mây buồn từ dạo ấy

    nghe hồn lãng tử đã qua đây

    Tôi đã nợ sông cả một đời

    nợ dòng nước ấy với đầy vơi

    nợ chiều tím biếc trên sông vắng

    đã chở dùm tôi nước mắt rơi

    Thuở ấy ngày này đã cuối đông

    nàng xuân sắp sửa lướt qua dòng

    trên bờ nhộn nhịp tiếng cười nói

    dưới bến có người khóc trên sông

    Tôi đã xa rồi từ rất lâu

    tưởng rằng nơi ấy lấp nỗi sầu

    hôm nay tôi sông mừng gặp lại

    đã cuộn hồn tôi dưới dòng sâu.

    Thơ Sông Quê Hay #16

    KHÚC HÁT SÔNG QUÊ

    Thơ: Thanh Hồ

    Ta nghe gì như khúc hát sông quê

    Dào dạt đưa ký ức về một thuở

    Sông quê ơi nặng tình ai thương nhớ

    Biết em còn rơi lệ ở xa xăm ?

    Thời gian trôi mà kén mãi vương tằm

    Anh xa em như rằm không trăng tỏ

    Ký ức ơi… về làm chi vàng võ

    Cạn chén nồng… tình nào có thể quên !

    Nhớ thật nhiều ai hát khúc đưa duyên

    Rằng xa anh như thuyền không bến đậu

    Sáo sang sông cho buồn vương lối cũ

    Thương nhau rồi… để mình bậu lẻ loi !

    Ví ngày xưa ta dạo bước chung đôi

    Hờn giận chi để bèo trôi lạc bến

    Khắc khoải nhánh sông, đò đâu chẳng đến ?

    Câu hát giã từ…xao xuyến trong anh.

    Em có về cho cau thắm trầu xanh ?

    Hay bên ai, đang ngọt lành say đắm

    Nơi bến sông xưa, cây sào vẫn cắm

    Võng mãi câu hò.. thương lắm…đò ơi !

    MONG VỀ GẶP LẠI DÒNG SÔNG

    Thơ: Chung Mai

    Mong về gặp lại dòng sông

    Bốn mùa bồi đắp nhuộm đồng mải mê

    Thủy triều dâng nước tràn trề

    Cá tôm thoả thích đâu chê đất nghèo

    Ven bờ thuyền ghé đậu neo

    Lững lờ xuôi chảy đám bèo nhẹ trôi

    Trẻ trâu mấy đứa đâu rồi

    Bạn bè tôi đó cái thời …tắm sông !

    Còn vương ngai ngái bùn nồng

    Phù sa thắm đỏ dòng sông quê mình.

    Thơ Sông Quê Hay #18

    SÔNG QUÊ

    Thơ: Trương Thị Anh

    Sông quê mát đọng tình quê

    Tơ duyên đưa lối em về nơi anh

    Xum xuê khế ngọt trĩu cành

    Đôi bồ câu với hoa chanh chào mời

    Chiều ngồi bến cũ thảnh thơi

    Ngọt trong dòng nước, nói lời chân quê

    Mỗi năm lễ hội em về

    Sông dào dạt sóng tình quê vơi đầy

    Xưa anh gánh nước sông này

    Đổ phèn chum nước nửa ngày lọc trong

    Bồ kết đốt tỏa hương nồng

    Anh thêm lá bưởi cho lòng đam mê

    Tóc bạc thay mái tóc thề

    Cùng anh về lại đường đê ngả chiều

    Thơ anh nồng nàn lời yêu

    Hoàng hôn phủ bóng đò chiều mênh mang.

    Thơ Sông Quê Hay #19

    SÔNG QUÊ…

    Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

    Dòng sông quê đêm ru buồn tỉnh lặng

    Điệu hoài lang sâu lắng đượm ân tình

    Nắng bên cầu đang đón ánh bình minh

    Trải chân tình thiết tha về bến mộng

    Quê em đó đêm trăng thanh gió lộng

    Đường vào làng núp dưới bóng cây đa

    Lúa trúng mùa nhờ những lớp phù sa

    Đàn cò trắng bay ngang qua kiếm sống

    Đứng trên bờ nhìn thủy triều gợn bóng

    Nghe xa kìa vọng lại khúc tình sầu

    Nữa đời em thổn thức dưới trăng thâu

    Cuộc sống cũng trôi theo dòng nước nỗi

    Bến sông quê đã bao mùa hờn dỗi

    Giữa dòng đời con sáu vội sang ngang

    Để lại đây thương nhớ cánh bướm vàng

    Nhánh mù u buồn than giờ chẳng đậu

    Miền tây ơi có khi nào hiểu thấu

    Em sang đò để bậu lại sầu rơi

    Nữa vòng trời xứ lạnh lắm đơn côi

    Niềm hạnh phúc lạc rồi dòng sông cũ..

    Thơ Sông Quê Hay #20

    SÔNG QUÊ

    Thơ: Thạch Thảo

    Mênh mang buồn tìm về.. bến sông quê..

    Bao kí ức ùa về chúng tôi nhung nhớ..

    Người đi xa nghe lòng nhiều …trăn trở

    Con sông hiền hòa..một thuở.. yêu thương…

    Hơn nửa đời ..mái tóc điểm.. phong sương

    Còn mãi miết.. những dặm trường ..trôi nỗi

    Khi mõi mệt với cõi lòng.. sắp đuối

    Muốn tìm về… nơi ấy.. bến sông quê…

    Biết bao giờ cho thỏa những ..đam mê

    Được, mất, hơn thua với bộn bề cuộc sống

    Thế giới bao la …biển trời cao rộng..

    Vẫn muốn tìm về nơi ấy ..bến sông quê..

    Được ôm ấp ..được che chở …vỗ về..

    Dang rộng tay… ôm vào lòng nỗi nhớ..

    Thấy cuộc đời nhẹ nhàng như ..hơi thở

    Có đâu bằng.. nơi ấy …bến sông quê….

    Thơ Sông Quê Hay #21

    KÝ ỨC SÔNG QUÊ

    Thơ: Tạ Thăng Hùng

    Một chiều lang thang bên dòng sông quê

    Mái tóc rối ngược chiều gió nước

    Tôi ngược thời gian tìm về thuở trước

    Dòng sông ơi lưu luyến biết chừng nào.

    Bao nhiêu năm không hiểu được vì sao

    Dòng nước ngược xuôi ngày đêm thay đổi

    Sông vẫn xanh trong, sóng vỗ bờ vời vợi

    Vầng trăng tròn đứng đợi phía bên kia.

    Trăng cứ theo tôi đến tận đêm khuya

    Tôi đứng lại, trăng cũng liền dừng lại

    Tôi bước tiếp, trăng vẫn theo tôi mãi

    Tôi hỏi thầm sao đùa mãi trăng ơi?

    Sông nước êm đềm tắm mát tuổi thơ tôi

    Tắm cả ước mơ buổi đầu đẹp nhất

    Nơi bến đợi hẹn hò sông lấp lánh

    Nghe câu hò tha thiết quá đi thôi.

    Nhớ có lần chú bộ đội gọi đò ơi

    Đêm tối quá đò không sang sông được

    Khi đã về đây, nỗi nhớ càng da diết

    Rồi chú bơi nhưng không tới được bờ…

    Cả làng tôi thương chú đến ngẩn ngơ

    Nhớ ngày trước đò đưa người ra trận

    Những chàng trai cười tươi trong nắng

    Cô gái làng đưa tiễn khóc nhìn theo.

    Bầu trời xanh soi dòng nước trong veo

    Chúng tôi trưởng thành điều đi qua nơi ấy

    Giờ sông quê đã có cầu xây mới

    Vẫn nồng nàn tha thiết nhớ đò ngang.

    Chiều một mình bên dòng sông lang thang

    Bao ký ức nồng nàn thương nhớ

    Tôi muốn ôm dòng sông như thuở nhỏ

    Thả con thuyền mơ ước của ngày xưa…

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bài Văn Cảm Nghĩ Về Con Sông Quê Hương
  • Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Những Bài Thơ Về Biển Đảo Quê Hương Hay Nhất
  • Chùm Thơ Thái Bình Quê Tôi Với Vẻ Đẹp, Tình Yêu & Nỗi Nhớ
  • Những Bài Thơ Tình Yêu Viết Về Thái Bình Quê Hương
  • 1001 Bài Thơ Viết Về Dân Ca Quan Họ, Làn Điệu Quê Hương Tôi
  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100