Top 7 # Cảm Nhận Bài Thơ Không Ngủ Được Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Thơ Không Ngủ

Sau chùm thơ về phố đêm và những người cô đơn không ngủ được mọi người yêu thích, thì hôm nay, tôi sẽ gửi đến các bạn chùm thơ đầy tâm trạng nữa, đó là chùm thơ buồn về những đêm cô đơn không ngủ, gồm 15 bài thơ tình buồn viết về những đêm cô đơn trăn trở, thao thức không ngủ được vô cùng hay và ngập tràn cảm xúc. Chùm thơ về đêm không ngủ này là tôi sưu tầm của nhiều tác giả khác nhau để những hồn thơ được đa dạng hơn và dễ dàng chạm vào trái tim bạn đọc. Mời các bạn xem qua những bài thơ thao thức nhớ người yêu, thơ buồn về đêm không ngủ rất hay sưu tầm sau!

Nội dung bài viết

1, Thương Mến Đầu Tiên

Em ơi, đẹp nhất khi con suối

Mới phát nguyên ra được nửa vời,

Thương mến đầu tiên em chẳng ngủ

“Cũng vì em nghĩ đến anh thôi”

(Xuân Diệu)

2, Nỗi Đêm Trường

Tôi nhớ em… nhớ lắm một người thương

Nằm thao thức đêm trường không ngủ được

Cứ nghĩ mãi một điều chưa biết trước

Chẳng biết mai này em có ở lại không

Hay rồi mai em cất bước theo chồng

Bỏ bến đợi khóc lòng con nước vỗ

Để chiều đi nghe rặng bần vẫy gió

Lại thấy nao lòng đau xót nỗi niềm xưa

Lại ôm đời thương hạt nắng hạt mưa

Sầu đeo gót theo chiều dài thăm thẳm

Lại nghe nắng tắt sau vòm lá thắm

Thêm nữa một lần đêm thao thức nhớ nhung

Ôi!

Đêm suy tư nỗi nhớ dậy khôn cùng!

(Huyandrics)

3, Tự Tình Trong Đêm

5, Gieo Chi Khúc Bẽ Bàng

Nỗi niềm thơ vận ngổn ngang

Mong sao quên hết lỡ làng đắng cay

(Đỗ Mỹ Loan)

6, Đêm Buồn Hỏi Các Vì Sao

Trách chi con tạo lá lay

Mưa ngâu rả rích tháng ngày đợi mong

Bao giờ hát khúc tương phùng

Mênh mông biển rộng trập trùng núi cao

Đêm buồn hỏi các vì sao

Bao năm rồi vẫn cách nhau thiên hà?

(Đỗ Mỹ Loan)

8, Hát Ru Chồng Những Đêm Khó Ngủ

Khuya rồi anh hãy ngủ đi

Để em trở dậy em che bớt đèn

Đứa nào nó nói cùng anh

Cái tin chết của bạn mình vừa xong

Chắc là đường đất khó khăn

Nên thư từ chẳng thể năng gửi về

Anh ơi anh hãy ngủ đi

Thằng con ta nó nằm mê đó mà

Ngày chơi súng giả ba lô

Làm anh giải phóng hét hò suốt thôi

Mười năm sau lớn lên rồi

Sẽ quên đi những trò chơi bây giờ

9, Không Ngủ Được

Không ngủ được sao lòng không buồn rũ

Chắc vì yêu nên là lạ không ngờ

Cuồng si đa tình rung cảm như mơ

Say đam mê thức bâng khuâng thơ thẩn

10, Trăng Khuya Trên Hắc Hải

Trăng trên Hắc Hải rạng ngà

Biển như hồ rộng bao la mới kì!

Ngút ngàn sóng lượn li ti

Sao con đôi chấm nghĩ chi trên trời.

11, Nói Với Bóng Đêm

12, Thao Thức

Thao thức lật lại từng kỷ niệm đầu tiên

Em đếm nỗi buồn rơi trên trang giấy

Bài thơ nhỏ, thay lời tỏ tình tới anh đấy

Sao người vẫn vô tình

13, Lắng Nghe Tiếng Đêm

Đêm đã tàn chưa nghe tiếng đêm

Sương khuya rơi đổ ướt vai mềm

Giận nhau giây phút rồi tha thứ

Sao để hồn tôi như kẻ điên

14, Khoảng Lặng

15, Nước Mắt Đêm Mưa

Theo chúng tôi

Phân Tích Bài Thơ Không Ngủ Được (Nhật Ký Trong Tù

Phân tích bài thơ Không ngủ được (Nhật ký trong tù – Hồ Chí Minh)

Nhà thơ Chế Lan Viên đã viết về nỗi lòng của Bác Hồ trong những ngày xa cách quê hương thân yêu, ra đi tìm đường cứu nước:

“Đêm mơ nước’, ngày thấy hình của nước Cây cỏ trong chiêm bao xanh sắc biếc quê nhà Ăn một miếng ngon cũng dắng lòng vi Tổ quốc Chẳng yên lòng khi ngắm một cành hoa”.

Chính vì tình cảm ấy mà có nhiều đêm trong nhà tù của bọn Tưởng Giới Thạch, Bác không ngủ được vì luôn nghĩ về đất nước cũng như phong trào cách mạng trong nước. Có rất nhiều bài thơ của Bác trong tập Nhật ký trong tù thế hiện tình cảm này. Bài thơ Không ngủ được là một điển hình:

“Một canh… hai canh… lại ba canh Trằn trọc băn khoăn giấc chẳng thành Canh bốn, canh năm vừa chợp mắt Sao vàng năm cánh mộng hồn quanh”.

Ngày xưa, khoa học chưa phát triển như bây giờ, người ta dùng canh đế làm đơn vị đo thời gian. Một canh tương đương với hai giờ đồng hồ. Một đêm có năm canh. Tiếng nhỏ giọt của đồng hồ nước sẽ báo hiệu lúc sang canh.

Ở câu khai, Bác Hồ lặng lẽ đếm thời gian trôi qua một cách nặng nề, chậm chạp giữa không gian hôi hám, chật hẹp, tối tăm của nhà tù. Dấu chấm lửng làm tăng thêm cảm giác đó. Đã hết ba phần năm của một đêm rồi mà Người vẫn:

“Trằn trọc băn khoăn giấc chẳng thành”.

Câu thừa này đã diễn tả tâm trạng trầm tư của Bác giữa đêm sâu. Những bậc đại nhân hiền triết ngày xưa thường có những đêm thao thức, đè nén nỗi lòng mình như thế. Phải chăng Người có nhiều tâm trạng sâu kín?

Như vậy, câu khai và câu thừa chưa có lời giải đáp.

Theo qui luật sinh học tự nhiên thì khi mệt mỏi quá con người sẽ thiếp đi:

“Canh bốn canh năm vừa chợp mắt”

(“Chợp mắt” có nghĩa là thiếp đi chứ không phải ngủ).

Nhìn chung, cả ba câu khai, thừa, chuyển vẫn còn là những lời tự sự, chưa cộ thơ. Nhưng đến câu hợp thì hồn thơ đã cất cánh bay xa:

“Sao vàng năm cánh mộng hồn quanh”

(Dịch nghĩa: “Hồn mộng đã quẩn quanh nơi ngôi sao năm cảnh”).

Bản dịch nghĩa đã cho chúng ta thấy rằng hồn mộng của Bác đã bay đi tìm ngôi sao năm cánh. Trong thơ văn xưa và nay, các bậc hiền triết, anh hùng, vĩ nhân đều gặp nhiều giấc mộng. Hiền thần Y Doãn trước lúc được mời làm quan đã từng nằm mộng thấy mình “cưỡi thuyền đến bên thái dương”. Đó là những giấc mộng nhưng không có hồn mộng.

Còn đây là những giấc mộng có hồn mộng. Hồn mộng của Đường Minh Hoàng gặp Hằng Nga cùng say mê đàn ca múa hát giữa trăng thanh thật bay bổng và lãng mạn. Khi Khương Linh Tá bị Tạ Ôn Đình chém rơi đầu, hồn mộng của Khương Linh Tá xách đầu còn rỉ máu của mình chạy theo chân ngựa. Đó là hồn mộng hết sức can đảm, oai hùng. Nhưng hồn mộng của Hồ Chí Minh chẳng những đẹp đẽ mà còn kỳ vĩ, lớn lao. Hồn mộng của Người đã tìm được hình ảnh lá cờ Tố quốc rực rỡ, lá cò’ cách mạng tung bay phần phật trước gió. Xét về cơ sở logic, chúng ta thấy ước mơ của Người không chỉ là mơ ước mà còn gắn liền với hiện thực và thực tiễn cách mạng. Bởi lẽ, tháng 5-1941, Mặt trận Việt Minh đã chính thức ra đời tại một cuộc họp bí mật của Ban Chấp hành Trung ương Đảng tại Pắc Bó. Lá cờ đỏ có sao vàng năm cánh của Mặt trận Việt minh đã bay khắp mọi miền đất nước đế tập hợp nhân dân đứng lên làm cách mạng. Đến bây giờ, cũng chính lá cờ ấy lại bay đến giấc mộng của Bác. Có thể khẳng định rằng, tâm hồn Hồ Chí Minh, dù thức hay ngủ, thực hay mộng, đều hướng về tương lai tươi sáng của dân tộc. Phải chăng chỉ những bậc đại nhân, đại trí, đại dũng mới có được một tâm hồn cao khiết như thế?

Xưa nay, người ta quan niệm: nếu câu hợp trong bài thơ tứ tuyệt

chuyên chở được tinh hoa của cả bài thơ thì bài thơ đó mới đặc sắc. Chẳng hạn các bài thơ để đời như: Phong kiểu dạ bạc (Trương Kế), Hoàng Hạc lâu tống Mạnh Hạo Nhiên chi quảng lăng (Lý Bạch). Tương tự như vậy, câu hợp bài thơ Không ngủ được của Hồ Chí Minh vừa khép lại bài thơ, vừa mở ra một chân trời cảm xúc mênh mông, bát ngát.

Có thể nói rằng, ở bài thơ Không ngủ được cũng như trong toàn bộ sáng tác thi ca của mình, “con người thường ít ngủ” ấy “Con người đi trong những giấc mơ của ta” đã kết hợp bút pháp cổ điển và hiện đại một cách khéo léo nhuần nhị. Chính vì thế, thơ Người vừa mới mẻ cô đọng, hàm súc; vừa bất tử với thời gian.

Phần Tích Bài Thơ Không Ngủ Được Của Hồ Chí Minh

Nhà thơ Chế Lan Viên đã viết về nỗi lòng của bác Hồ trong những ngày xa cách quê hương thân yêu, ra đi tìm đường cứu nước:

“đèm mơ nước, ngày thấy hình của nước cây cỏ trong chiêm bao xanh sắc biếc quê nhà ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vì tổ quốc chẳng yên lòng khi ngắm một cành hoa”.

Chính vì tình cảm ấy mà có nhiều đêm trong nhà tù của bọn tưởng giới thạch, bác không ngủ được vì luôn nghĩ về đất nước cũng như phong trào cách mạng trong nước. Có rất nhiều bài thơ của bác trong tập nhật kí trong tù thể hiện tình cảm này. Bài thơ không ngủ được là một điển hình:

“một canh… Hai canh… Lại ba canh trằn trọc băn khoăn giấc chẳng thành canh bốn, canh năm vừa chợp mắt sao vàng năm cánh mộng hồn quanh”.

Ngày xưa, khoa học chưa phát triển như bây giờ, người ta dùng canh để làm đơn vị đo thời gian. Một canh tương đương với hai giờ đồng hồ. Một đêm có năm canh.

Ở câu khai, bác Hồ lặng lẽ đếm thời gian trôi qua một cách nặng nề, chậm chạp giữa không gian hôi hám, chật hẹp, tối tăm của nhà tù. Dấu chấm lửng làm tăng thêm cảm giác đó. Đã hết ba phần năm của một đêm rồi mà người vẫn:

“trằn trọc băn khoăn giấc chẳng thành”.

Câu thừa này đã diễn tả tâm trạng trầm tư của bác giữa đêm sâu. Những bậc đại nhân hiền triết ngày xưa thường có những đêm thao thức, đè nén nỗi lòng mình như thế. Phải chăng người có nhiều tâm trạng sâu kín? *

Như vậy, câu khai và câu thừa chưa có lời giải đáp.

Theo qui luật sinh học tự nhiên thì khi mệt mỏi quá con người sẽ thiếp đi:

“canh bốn canh năm vừa chợp mắt”

{“chợp mắt”có nghĩa là thiếp đi chứ không phải ngủ).

Nhìn chung, cả ba câu khai, thừa, chuyển vẫn còn là những lời tự sự, chưa có thơ. Nhưng đến câu hợp thì hồn thơ đã cất cánh bay xa: “sao vàng năm cánh mộng hồn quanh”

(dịch nghĩa: “hồn mộng đã quẩn quanh nơi ngôi sao năm cánh”). Bản dịch nghĩa đã cho chúng ta thấy rằng hồn mộng của bác đã bay đi tìm ngôi sao năm cánh. Trong thơ văn xưa và nay, các bậc hiền triết, anh hùng, vĩ nhân đều gặp nhiều giấc mộng. Hiền thần y doãn trước lúc được mời làm quan đã từng nằm mộng thấy mình “cưỡi thuyền đến bên thái dương”. Đó là những giấc mộng nhưng không có hồn mộng.

Còn đây là những giấc mộng có hồn mộng. Hồn mộng của đường minh hoàng gặp hằng nga cùng say mê đàn ca múa hát giữa trăng thanh thật bay bổng và lãng mạn. Khi khương linh tá bị tạ ôn đình chém rơi đầu, hồn mộng của khương linh tá xách đầu còn ri máu của mình chạy theo chân ngựa. Đó là hồn mộng hết sức can đảm, oai hùng. Nhưng hồn mộng của hồ chí minh chẳng những đẹp đẽ mà cònkì vĩ, lớn lao. Hồn mộng của người đă tìm được hình ảnh lá cờ tổ quốc rực rỡ, lá cờ cách mạng tung bay phần phật trước gió. Xét về cơ sở logic, chúng ta thấy ước mơ của người không chỉ là mơ ước mà còn gắn liền với hiện thực và thực tiễn cách mạng. Bởi lẽ, tháng 5 – 1941, mặt trận việt minh đã chính thức ra đời tại một cuộc họp bí mật của ban chấp hành trung ương đảng tại pắc bó. Lá cờ đỏ có sao vàng năm cánh của mặt trận việt minh đã bay khắp mọi miền đất nước để tập hợp nhân dân đứng lên làm cách mạng. Đến bây giờ, cũng chính lá cờ ấy lại bay đến giấc mộng của bác. Có thể khẳng định rằng, tâm hồn hồ-chí minh, dù thức hay ngủ, thực hay mộng, đều hướng về tương lai tươi sáng của dân tộc. Phải chăng chỉ những bậc đại nhân, đại trí, đại dũng mói có được một tâm hồn cao khiết như thế?

Xưa nay, người ta quan niệm: nếu câu hợp trong bài thơ tứ tuyệt chuyên chở được tinh hoa của cả bài thơ thì bài thơ đó mới đặc sắc. Chẳng hạn các bài thơ để đời như: phong kiều dạ hạc (trương kế), hoàng hạc lâu tống mạnh hạo nhiên chi quảng lăng (lí bạch). Tương tự như vậy, câu hợp bài thơ không ngủ được của hồ chí minh vừa khép lại bài thơ, vừa mỏ’ ra một chân trời cảm xúc mênh mông, bát ngát.

Có thể nói rằng, ở bài thơ không ngủ được cũng như trong toàn bộ sáng tác thi ca của mình, “con người thường ít ngủ” ấy, “con người đi trong những giấc mơ của ta” đã kết hợp bút pháp cổ điển và hiện đại một cách khéo léo nhuần nhị. Chính vì thế, thơ người vừa mới mẻ, cô đọng, hàm súc, vừa bất tử với thời gian.

Tuyển Chọn Những Bài Thơ Đêm Buồn Không Ngủ Được Yêu Thích Nhất Hiện Nay

Nội Dung

– Hỡi người con gái anh yêu Giờ này em đã phiêu diêu giấc nồng Em mơ một giấc mơ hồng Còn anh lạnh vắng cô phòng tình si Hai tay ôm mảnh chăn ghì Mong manh hơi ấm tình si vào hồn Bồn chồn thao thức năm canh Mảnh trăng ngơ ngác dỗ dành ngủ đi Khát khao khao khát làm gì Khuya rồi sao cũng trốn đi ngủ rồi À ơi gió lạnh đưa nôi Vẳng nghe điệu hát thương đời tình si.

– Đêm buồn phố thị ánh đèn xa Màn sương che lấp ánh trăng ngà Phố vắng đêm khuya không người lạ Đêm buồn phố thị … Chỉ mình ta. Ngồi buồn ngắm cảnh chốn phồn hoa Màn đêm buông xuống mái hiên nhà Trái tim… Cô đơn mong người lạ Có lẽ… Chỉ mình ta …với ta .

– Nỗi buồn cố giấu chôn sâu Xoá đi ký ức buồn đau một thời Nhưng lòng nặng trĩu người ơi Nữa đêm thức giấc sầu khơi tìm về. Nỗi lòng băng giá tái tê Càng nghĩ càng thấy ê hề thương đau Cố dìm cho bớt nỗi sầu Nhưng nào có được, giấu đâu nỗi buồn.

– Đêm thanh vắng chỉ mình ta đơn lẻ Nhớ về người thầm gọi khẽ tên nhau Người biết không ngọc rớt buốt tim sầu ? Thầm mơ tưởng phút đầu mình hẹn ước . Đêm tĩnh lặng sương giăng mờ thấm ướt Mưa thì thầm gợi càng nhớ càng thương Một mình ta thao thức suốt canh trường Lòng cô quạnh nỗi niềm vương sầu lắng . Mình gặp nhau hẳn chi là duyên kiếp Nhưng yêu xa mang điệp khúc bi ai Nỗi nhớ nhung trong đêm vắng canh dài Tim e ấp bóng hình ai sâu đậm !!!

– Thổn thức canh thâu nhớ một người Ân tình lắng đọng thuở đôi mươi Hằng mơ sánh bước về chung lối Vẫn ước bên nhau vọng tiếng cười Có lẽ duyên trời không kết chặt Nên đành trắc trở mộng xinh tươi Giờ đây nuối tiếc còn vương vấn Thổn thức canh thâu nhớ một người.