Top 5 # Câu Thơ Hay Về Tình Yêu Quê Hương Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Những Bài Thơ Hay Về Tình Yêu Quê Hương, Đất Nước

Ai sinh ra trên đời đều có một quê hương. Đó có thể là một làng quê Bắc Bộ yên bình, miền Trung nắng gió hay miền Nam trù phú. Ở nơi ấy, chúng ta có những ký ức đẹp của tuổi thơ với bao câu chuyện vui buồn. Để rồi hôm nay, ở một nơi nào đó mà nhớ về…

Mảnh hồn làng…

Tác giả: Thanh Hoa

Mảnh hồn làng trong bà… Là mái đình, giếng nước, gốc đa Là mặn mòi mùi vị gió Lào Là cô Tấm, là nàng tiên trong cổ tích…

Mảnh hồn làng trong cha… Là con trâu già, cái cày, cái cuốc Là mẹ Là con Là đất đai khô cằn miền Trung nắng táp.

Mảnh hồn làng trong mẹ… Là khúc hát ru con à ơi giữa đêm khuya bát ngát Là tần tảo mỏi mòn cho hạt lúa dẻo thơm Là cần mẫn chắt chiu hương đất.

Mảnh hồn làng trong con… Là bà Là cha, là mẹ Là ngọt bùi củ sắn, mớ khoai Là mùi mồ hôi ngai ngái trên vai cha Là hương sữa lúa đọng trên tà áo mẹ Là làn da ngăm đen vì nắng gió miền Trung Là tiếng đặc trưng “mô, tê, răng, rứa” Và con luôn thầm hứa Mãi giữ mảnh hồn làng huyền bí trong tim!

Chẳng đâu bằng ở quê hương

Chẳng đâu bằng ở quê hương Cò bay thẳng cánh, khói vương sớm chiều Thênh thang no gió cánh diều Đường làng chân sáo phiêu diêu thoả lòng.

Lửng lơ xuôi ngược dòng sông Bên kia trải thảm cánh đồng lúa xanh Trời trong, không khí trong lành Vài cây cổ thụ vươn cành non tơ.

Bình minh còn đọng sương mờ Trên búp cỏ mũm ngu ngơ mắt tròn Chim gọi bạn- hót véo von Kìa bầy con nít lon ton nô đùa.

Xa xa thấp thoáng mái chùa Khuất sau cây lá, bốn mùa ngát hương Luôn mộc mạc, rất thân thương Ép trong tiềm thức: quê hương đậm đà.

Thanh Bình

Em có về Bắc Ninh, nơi xanh ngát làn dân ca Quan Họ

Em có về Bắc Ninh quê anh Xanh xanh ngát làn dân ca Quan Họ Đêm sông cầu, trăng sáng soi ai đó Thả câu thơ, ngồi tựa mạn thuyền

Em có về Bắc Ninh vào dịp hội Lim Nhộn nhịp liền anh rủ nhau đi hội Khăn xếp, áo the lòng anh mong đợi Chút duyên thầm sau vành nón em đeo

Về Bắc Ninh em sẽ vấn vương theo Câu hát giao duyên liền anh bỏ ngỏ Trầu cánh phượng liền chị như chứng tỏ Chút duyên thầm trong cánh phượng lả lơi

Về Bắc Ninh em sẽ thấy chơi vơi Say một chút của tình người quan họ Say câu hát mượt mà, quyến rũ Lúc hội tan, quyến luyến chẳng muốn về

Về Bắc Ninh em sẽ được thoả thê Chiêm ngưỡng tranh Đông Hồ có từ xưa ấy Quần thể tâm linh , em chưa từng thấy Đến một lần rồi em sẽ thấy mến yêu

Về Bắc Ninh……

Nguyễn Thanh Sơn

Đường lau trắng

Lau nhấp nhô đường về đền Công* Lau trắng biển, biển trắng lau xô dạt Sỏi chân đồi như ướt như khô Trôi lững thững màu mây nghìn năm trước…

Ai là thù, ai là bạn người ơi Mũi kiếm, đường tên phía nào oan nghiệt Lông ngỗng bay, lông ngỗng bay tan tác Hóa hoa lau trắng toát bên đường

Trắng mây, trắng sóng, trắng lau ngàn Bến Hải, đèo Ngang ròng ròng nhát cắt Lông ngỗng rải suốt chiều dài đất nước Soi lối về cho bao cuộc chia ly.

Duy Thông

*Đền Công (Nghệ An) thờ Mỵ Châu.

Tiếng chuông quê hương

Chiều nay vẫn tiếng chuông chùa Boong… boong… ngân vọng vang đưa một vùng Tình quê tha thiết mặn nồng Xôn xao người ở, thấm lòng người đi

Đường làng, giếng nước, bờ tre Tiếng chuông vang vọng hồn quê ngời ngời Tháng năm lận đận chân trời Tiếng chuông theo suốt cuộc đời biệt ly

Nay lần chuông vọng trở về Boong… boong… thổn thức tình quê ứ trào.

Cao Tuế

Nhớ mãi Bù Đăng

Bù Đăng gặp gỡ buổi đầu Ra về nhớ mãi sắc màu cao nguyên Những con đường đỏ khắp miền Nắng thì mù bụi mưa liền dính chân

Rừng xanh khoe sắc phong lan Cao su thẳng đứng bạt ngàn khắp nơi Cà phê thơm ngát lưng đồi Măng khô mềm ngọt lòng người khó quên

Ai ơi đến hẹn lại lên! Bù Đăng còn mãi tình duyên thắm nồng

Vũ Hải

Muôn màu Sa Pa

Sương sớm phủ Sa Pa Trưa nắngvàng rót mật Mây chiều ôm đỉnh xa Đêm lạnh se trời đất…

Ngẩn ngơ ngắm Thác Bạc Thung hoa trải như mây Su su ngàn đồi núi ‘Sán lùng’ nghiêng trời say

Chợ tình phiên hôm nay Thổ cẩm muôn màu áo Ngôn ngữ đủ Đông Tây Hòa tiếng khèn, tiếng sáo

Phố đêm đuốc mờ ảo Sương khuya che nụ hôn Bản xôn xao gà gáy Trăng mờ lặn đầu non.

Minh Trí

Chiều mưa Nha Trang

Lạnh lùng chiều mưa Nha Trang Mưa dai bong bóng, mưa loang thân dừa Biển trần vai gánh gió mưa Long đong hồn cát cuối mùa chưa yên!

Đã đâu lỗi hẹn cùng thuyền Câu thơ mắc lụt nằm nghiêng góc trời Ngọn đèn ngày rạng, đêm khơi Ánh vàng ô cửa, gió rơi trước thềm.

Hoa cây náng nở trắng đêm Cơn mưa dan díu ai quên lối về Biển buồn thức suốt canh khuya Cách nhau một khoảng mà chia nỗi niềm.

Phải duyên nên mới đến tìm Vượt ngàn cây số lặng im như chờ Nha Trang mưa đến bất ngờ Câu thơ tìm thấy bên bờ biển xanh.

Sao Khang

Quê tôi giờ đã khác rồi

Miền quê giờ đã khác rồi Bây giờ vắng tiếng mẹ ru thanh bình. Ở nơi bến nước sân đình Nhưng không thấy bóng trúc xinh đợi người.

Bây giờ ở giữa làng tôi Tàu xe qua lại, ngược xuôi đi về. Bây giờ đi tìm chốn quê Vắng hoa xoan tím bờ tre cuối làng.

Tình quê đâu hết xốn xang Dưới màu nắng nhuộm gần xa đồng vàng Bây giờ làng cũng khác xưa Nắng thì nắng lắm, mưa thì mưa ghê

Chỉ còn quê cũ tôi yêu Trong tiếng mẹ sớm sáng chiều ru nôi. Tôi về quê cũ của tôi Tìm trong ngõ phố… làng tôi nhớ về.

Nghiêm Hằng

Chiều lênh đênh

Con sóng chao cửa biển Cánh buồm chiều lênh đênh Rừng thông xanh Nhật Lệ Níu chiều về trăng lên.

Xôn xao kìa con sóng Ru mãi mùa trăng vàng Anh đi chiều xa vắng Cánh buồm buồn rẽ ngang

Anh đi anh có nhớ Rừng thông xanh chiều quê Nghe mặn mòi hơi thở Sóng biển xô vỗ về.

Gió chao nghiêng cửa biển Trăng ngấn buồn nhớ anh Em như trăng Nhật Lệ Sương ướt rừng thông xanh.

Nghiêm Hằng

Dạ khúc cho vầng trăng

Trăng non ngoài cửa sổ Mảnh mai như lá lúa Thổi nhẹ thôi là bay

Con ơi ngủ cho say Để trăng thành chiếc lược Chải nhẹ lên mái tóc Để trăng thành lưỡi cày Rạch bầu trời khuya nay

Trăng thấp thoáng cành cây Tìm con ngoài cửa sổ Cửa nhà mình bé quá Trăng lặn trước mọi nhà

Vai mẹ thành võng đưa Theo con vào giấc ngủ Trăng thành con thuyền nhỏ Đến bến bờ tình yêu…

Duy Thông

Mùa lúa chín

Cái màu nắng của đất trời Màu bông lúa chín tháng mười tháng năm Cái màu tím biếc hoàng hôn Cái màu nâu của cánh buồm xa xa

Đã từ nét bút hiện ra Giữa bao màu vẽ, nước và tay em Một mùa lúa hiện dần lên Buổi bình minh, lũy tre thêm vỗ về

Miệt mài với những đam mê Từ tay em, những miền quê thêm giàu.

Lâm Bằng

Chiêm Hóa ơi

Sông Gâm theo hướng bắc nam Mắt người Chiêm Hóa chảy ngang mi thề Mắt người chưa liếc dọc ngang Mắt người nhìn thẳng đã an lòng người Mắt người lúng liếng nụ cười Mắt người đủ níu giữ mười kiếp yêu

Mắt như là mắt của chiều Mắt như là mắt của điều thẳng ngay Mắt như là mắt đắm say Mắt như là mắt của ngày phố Chiêm

Mắt người nhắm mắt thành đêm Mắt người mở mắt thành miền yêu thương Mắt nhìn xa sáng rõ đường Mắt nhìn gần biết phố phường, làng quê

Vĩnh Lộc ơi, mắt tình si Mắt cây đàn tính mở vì lời yêu Mắt sông Gâm biếc bao nhiêu Mắt non nước mãi làm xiêu hồn rừng…

Nguyễn Quốc Văn

Quê hương là chốn nghỉ

Giữa hồ một đóa sen hồng nhạt Thì thào cơn gió, sóng lao xao Có chú cá nhỏ đuôi quẫy nhẹ Tô thắm trời xanh tiếng dạt dào

Thiếu nữ cười duyên bên khóm trúc Áo dài trong nắng dáng lung linh Khẽ nhún ngọc dung trời phiêu đãng Ngàn năm vẫn mãi ánh bình minh

Đồng quê hôm nay thanh bình quá Không có loạn đả, không cười vui Chỉ có trong tâm thanh thản lạ Bình yên, hai chữ như thể thôi

Đời người trôi theo dòng cuộc sống Nay đây mai đó nghìn đắng cay Nếu có một ngày lòng trống rỗng Quê hương chốn nghỉ, chính là đây

Nam Minh

Chiều và tìm…

Chiều vẩn đục về đâu trên mọi ngả Gió hoang vu u ẩn trốn nơi nào? Làng quê cũ khói rơm mùi dang dở Bỗng lạc mình giữa thực với chiêm bao

Ta đi tìm nắng những ngày hè Để hong khô một tâm hồn ẩm mốc Chạy vào cơn mơ trong những đêm trường khô khốc

Tìm quên

Men say, con chữ dưới chân đèn Bài thơ dang dở vẫn đi tìm lời kết Biết bao kẻ dong chơi mỏi mệt Tìm nơi đâu một mái lá đêm mưa?

Nhưng

Ngày sắp tắt, nắng đã thưa Tâm hồn cũ vẫn nguyên màu cũ kĩ Nỗi đau đuổi ta ra khỏi cơn mộng mị

Chẳng được quên

Câu thơ, con chữ vẫn y nguyên Bao ý lạ vừa kịp lên đã chết Cơn bão đêm qua cuốn hết Mái lá đơn sơ cuối cùng Kẻ lữ khách lạc mình giữa đêm không Vẫn hoang hoải đi tìm….

A Châu

Thơ Nguyễn Bính Về Quê Hương, Mùa Xuân, Tình Yêu Hay Nhất

Những bài thơ Nguyễn Bính về quê hương, mùa xuân, tình yêu đã được rất nhiều bạn đọc yêu mến. Ở trong thơ ông người ta tìm thấy cái chất riêng, một phong cách rất riêng, không trộn lẫn. Nguyễn Bính là một trong những nhà thơ nổi tiếng đình đám ở nước ta vào thời kỳ kháng chiến chống Pháp.

#Những bài thơ Nguyễn Bính hay nhất về quê hương

Thơ Nguyễn Bính về quê hương được viết về làng quê qua lăng kính tình cảm lãng mạn, biểu lộ một tình quê, một hồn quê chân tình và gần gũi.

Cái quạt mười tám cái nan Anh phất vào đấy muôn vàn nhớ nhung Gió sông, gió núi, gió rừng Anh niệm thần chú thì ngừng lại đây. Gió Nam Bắc, gió Đông Tây Hãy hầu công chúa thâu ngày, thâu đêm Em ơi công chúa là em Anh là quan trạng đi xem hoa về Trên giời có vẩy tê tê Đôi bên ước thề duyên hãy tròn duyên Quạt này trạng để làm tin Đêm nay khép mở tình duyên với nàng.

Từ ngàn xưa, trên các làng quê Việt Nam đã có nhiều nghệ nhân làm quạt. Nhiều nhất là ở vùng quê Bắc Bộ. Đã có nhiều làng nghề làm quạt phát triển gắn bó cùng với những thăng trầm của quê hương. Bài thơ này Nguyễn Bính cũng cho ta thấy được hình ảnh cái quạt gần gũi, thân quen, nhưng lại mượn nó để nói về nỗi nhớ người yêu.

Bài thơ quê hương

Bài thơ này nói lên tâm trạng khắc khoải chờ mong của một chàng trai nhớ lại quê hương của mình. Bài thơ được đặt vào khung cảnh nông thôn với dáng dấp một mối tình chân chất như trong ca dao và mang hương vị đồng quê mộc mạc…

Trở Về Quê Cũ

Chân quê

Chùm thơ Nguyễn Bính hay nhất về tình yêu

Thơ Nguyễn Bính về tình yêu cũng được độc giả biết đến nhiều. Trong thơ Nguyễn Bính tình yêu nó đơn giản, nhẹ nhàng… Pha lẫn với đó là chút nhớ nhung hay chua xót. Tình yêu trong thơ ông rất khác so với sự nồng cháy trong thơ Xuân Diệu. Tất cả tạo nên một chất tình rất riêng của Nguyễn Bính.

Nhớ

Chờ

Hẹn cho một hẹn, anh chờ Em may áo nái bao giờ cho xong Lạy giời, tắt gió ng ang sông Qua đò biếu áo yên lòng em tôi. Chị anh đi lấy chồng rồi. Anh mong tằm tốt bằng mười mọi năm.

Hết bướm vàng

Bao năm đi giữa kinh thành Bao năm lẻ bóng, lẻ hình, lẻ đôi. Cả kinh thành có những ai? Cả kinh thành có một người mắt nhung! Người ơi cứu vớt tôi cùng Dành đôi mắt đẹp cho lòng rất đơn Tôi còn mơ ước gì hơn! Hai tay người chắp phím đờn cho tôi Phải chăng tôi đã yêu rồi? Hồn xin qùi dưới mắt người từ đây Đêm qua buồn quá tôi say Đã mơ một giấc mơ đầy mắt nhung!

Nàng đi lấy chồng

Hôm nay ăn hỏi tưng bừng Ngày mai thì cưới, độ chừng ngày kia Nàng cùng chồng mới nàng về Rồi cùng chồng mới nàng đi theo chồng Tôi về dạm vợ là xong Vợ người làng, vợ xóm Đông quê mùa Vợ tôi không đợi, không chờ Không nhan sắc lắm, không thơ mộng gì Lấy tôi bởi đã đến thì Lấy tôi không phải bởi vì yêu tôi Hôm nay tôi lấy vợ rồi Từ đây tôi sẽ là người bỏ đi Pháo ơi, mày nổ làm gì? Biến ra tất cả pháo xì cho tao!

Nhớ người trong nắng

Hà Nội có hồ loạn tiếng ve,

Nắng dâng làm lụt cả trưa hè,

Năm xưa, một buổi đang mưa lụt

Tôi tiễn chân người sang biệt ly.

Từ buổi về đây, sầu lại sầu

Người xa vời quá, ai thương đâu!

Tôi đi ngửa mặt trên hè vắng

Xem những cành cây nó cưới nhau. Nhớ nhung trắng xoá cả mây trời, Trắng xoá hồn tôi, ai nhớ tôi? Hoa cuối cùng xoan rồi rụng hết Lấy gì phảng phất được màu môi? Có một trai hiền, một gái xinh Ngang qua, chừng giữa chuyện ân tình Trai cười: “Bữa ấy mình toan giữ Mãi dấu môi son giữa má mình…” Cây bỗng thưa dần, bóng dãn ra Quanh tôi chỉ thấy nắng chan hoà, Hồn này lãng đãng trôi trong nắng Cho được trôi về bến Trữ La!

Tập thơ Nguyễn Bính hay nhất về mùa xuân

Mùa xuân là đề tài bất tận trong thi ca Việt Nam, không riêng gì thơ Nguyễn Bính. Mùa xuân trong thơ ông không đơn giản chỉ là cảm xúc hân hoan khi mùa xuân về. Nó còn chứa đựng rất nhiều nỗi nhớ của người con xa quê nay mới có dịp ghé lại. Hay cảm giác khi gặp lại người thương cũ nơi chốn quê nhà.

Gái xuân

Em như cô gái hãy còn xuân, Trong trắng thân chưa lấm bụi trần, Xuân đến, hoa mơ, hoa mận nở. Gái xuân giũ lụa trên sông Vân. Lòng xuân lơ đãng, má xuân hồng. Cô gái xuân mơ chuyện vợ chồng, Đôi tám xuân đi trên mái tóc. Đêm xuân cô ngủ có buồn không?

Mùa xuân là mùa của lễ hội, mùa của đôi lứa hẹn hò, trao nhau những lời hẹn ước. Mùa xuân cũng là mùa của cảm xúc thơ ca, thăng hoa trong tâm hồn các thi sĩ.

Nếu như mùa xuân trong thơ Xuân Diệu đẹp đến vô thực, nồng cháy đến khiến ta say mê, điên cuồng muốn chiếm hữu thì mùa xuân trong thơ Nguyễn Bính lại hoàn toàn khác. Với “Gái Xuân”, mùa xuân của Nguyễn Bính cũng đậm chất giản dị, thanh bình của làng quê Việt Nam như chính tâm hồn ông vậy!

Mùa xuân là cả một mùa xanh Giời ở trên cao, lá ở cành Lúa ở đồng tôi và lúa ở Đồng nàng và lúa ở đồng anh. Cỏ nằm trên mộ đợi thanh minh Tôi đợi người yêu đến tự tình Khỏi luỹ tre làng tôi nhận thấy Bắt đầu là cái thắt lưng xanh.

Mưa xuân (II)

Nghị Luận Xã Hội Về Tình Yêu Quê Hương

Đã có thời trong xã hội chúng ta quan niệm một cách đơn giản về lòng yêu quê hương chỉ gắn với tình cảm công dân, ý thức trách nhiệm đối với Tổ quốc. Vì vậy những bài thơ lãng mạn trong phong trào Thơ Mới được xem là tiếng nói tình cảm cá nhân ủy mị, tiêu cực. Tuy nhiên, cùng với những thành quả đổi mới đất nước, những tác giả tác phẩm lãng mạn được đưa vào trong chương trình phổ thông. Tiếp xúc với các tác phẩm của Hàn Mặc Tử, Xuân Diệu, Huy Cận, Anh Thơ, chúng ta chợt nhận ra lòng yêu quê hương có nội dung phong phú đa dạng hơn nhiều.

Những bài thơ gắn với tiếng nói cá nhân vẫn ẩn bên trong một tình cảm yêu nước kín đáo, bộc lộ qua tình yêu với con người, cảnh vật, quê hương. Hình ảnh quê hương đất nước hiện lên trong các bài thơ đem lại những cảm nhận rất riêng nhưng lại rung cảm bao thế hệ độc giả. Một địa danh thôn Vỹ đi vào nỗi nhớ, gắn kết ân tình với xứ Huế trong Đây thôn Vỹ Dạ của Hàn Mặc Tử, làm ta yêu hơn cái trong trẻo nắng hàng cau, cái huyền ảo của bến sông Trăng, cái bâng khuâng sương khói mờ nhân ảnh của mảnh đất cố đô. Không gian của buổi chiều thu cho đôi lứa tìm đến nhau trong Thơ Duyên cũng khiến ta cảm nhận sắc thái thiên nhiên hoà hợp quấn quít trên cây cỏ, chim muông, trên con đường nhỏ nhỏ, sắc nắng trở chiều, màu mây biếc và bâng khuâng với “con cò trên ruộng cánh phân vân”. Ta ngỡ ngàng khi phát hiện những vui buồn của con người gửi cả vào trong sắc thái mùa thu ở Đây mùa thu tới, một rặng liễu, một sắc “áo mơ phai dệt lá vàng”, “nàng trăng tự ngẩn ngơ”, những hình ảnh mùa thu rất quen và rất lạ được nói lên qua hồn thơ say đắm của Xuân Diệu. Quê hương còn hiện lên qua nỗi buồn mang tầm vóc vũ trụ, của chàng thi sĩ Huy Cận đứng trên quê hương mà vẫn cảm thấy “thiếu quê hương”, chuyển tải bao tâm sự nỗi niềm của người dân mất nước, khi đối diện Tràng giang: nỗi “sầu trăm ngả” lan toả trên sóng nước, con thuyền, cành củi, cánh bèo, “sông dài trời rộng bến cô liêu” kết lại thành nỗi niềm “lòng quê dợn dợn vời con nước – không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà” gợi dậy tình yêu giang sơn Tổ quốc. Quê hương còn đẹp giản dị trong Chiều xuân của Anh Thơ, làng quê Việt Nam đẹp một cách nao lòng trong cỏ xanh, mưa xuân, đàn bò đủng đỉnh, cô yếm thắm…qua những rung cảm trong trẻo của tâm hồn thiếu nữ. Tất cả những bài thơ ấy viết về con người, cảnh vật, làng quê…đều gặp nhau ở một điểm: tình cảm yêu nước kín đáo.

Từ những bài thơ ấy, ta chợt hiểu ra yêu quê hương trước hết phải là yêu thương gắn bó với mảnh đất – con người quê hương, biết rung động trước những vẻ đẹp của thiên nhiên đất nước, vui buồn với vận mệnh dân tộc. Tình yêu quê hương bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt hàng ngày, những tình cảm đôi lứa, tình yêu sự gắn bó với gia đình, làng quê, đó là tình cảm trong sáng nhất, cao cả và góp phần làm thanh lọc tâm hồn con người. Đó cũng là tình cảm gắn kết cá nhân với cộng đồng, tạo nên sự đồng cảm, sự lắng đọng sâu sắc và thường trực trong trái tim con người. Chính sự gắn kết ấy làm nên sức mạnh đoàn kết dân tộc, thành ý chí bất khuất, sức mạnh chiến đấu, quyết tâm bảo vệ đất nước, đánh đuổi ngoại xâm, ý thức xây dựng đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn.

Nếu chỉ hiểu đơn giản yêu quê hương là tình cảm công dân, với ý thức trách nhiệm đặt lên hàng đầu mà không quan tâm giáo dục tình yêu ấy bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt thì tâm hồn con người sẽ trở nên chai sạn biết bao. Chưa kể rằng, có những kẻ hô hào khẩu hiệu, nhưng thực tế lại sống giả tạo. Không thể yêu đất nước, yêu dân tộc mà không xuất phát từ tình cảm yêu mến, gắn bó với nơi chôn nhau cắt rốn, gia đình, làng xóm, yêu những con người gần gũi quanh ta. Đúng như Tố Hữu nói: “Ôi Tổ quốc ta yêu như máu thịt – Như mẹ cha ta, như vợ như chồng”, mở rộng ra tình cảm ấy còn là tình yêu đôi lứa, là cơ sở để “người yêu người, sống để yêu nhau”. Tình yêu ấy không hẳn chỉ thể hiện qua hành động đứng lên đánh lại kẻ thù, mà trước tiên phải xuất phát từ nỗi đau buồn khi nước mất nhà tan, nỗi uất nghẹn khi quê hương bị kẻ thù giày xéo. Không thể có tình yêu dân tộc chung chung nếu không xuất phát từ tình yêu con người cụ thể. Từ nhận thức đến tình cảm, từ suy nghĩ đến hành động luôn thường trực tình cảm yêu quê hương đất nước.

Bản thân mỗi học sinh chúng ta cũng phải luôn xác định quan niệm đúng đắn về lòng yêu quê hương, bằng cách luôn trau dồi tu dưỡng những tình cảm nhân văn, phải sống đẹp với mọi người, biết rung động trước cái đẹp cuộc sống quanh ta. Khi còn là học sinh, biết yêu mến con người và mảnh đất mà ta đang sống, đang tiếp xúc hàng ngày, biến tình cảm thành hành vi ứng xử hàng ngày, có mục đích, có hoài bão vun trồng tài năng để sau này cống hiến cho đất nước, thiết tưởng cũng là ươm mầm cho lòng yêu quê hương đất nước ngày càng phát triển bền vững hơn.

Nguồn Edufly

Những Câu Thơ Thư Pháp Hay Về Quê Hương

Đất khách muôn trùng sao nhỏ hẹp Quê nhà một góc nhớ mênh mông…

NHỮNG CÂU THƠ THƯ PHÁP HAY VỀ “QUÊ HƯƠNG”

Đất khách muôn trùng sao nhỏ hẹp Quê nhà một góc nhớ mênh mang.

Dù xa cách mấy trùng dương Ở đâu cũng có quê hương trong lòng.

Trăng đâu chẳng phải là trăng Mà sao vẫn nhớ vầng trăng quê nhà.

Quê hương mỗi người chỉ một Như là một chỉ mẹ thôi.

Đêm nay gió lạnh trùng khơi Quê hương còn mãi những lời mẹ ru

Ra đi cánh gió phương trời lạ Vẫn nhớ non sông một mái nhà.

Cây có cội mới trổ cành xanh lá Nước có nguồn mới bủa khắp rạch sông.

Ô hay mọi cái đều thay đổi Còn với non sông một chữ tình.

Khi tóc bạc trên đầu trôi dạt mãi Cội nguồn ơi chiếc lá lại rơi về.

Muôn địa phương cũng chỉ là ga tạm Một Huế thôi nhớ mãi lại quay về.

Giọt sương trên cỏ hôm qua Giật mình chợt hỏi quê nhà ở đâu.

Không có mảnh đất nào êm dịu bằng quê cha đất tổ.

Ăn cơm mẻ bát xứ người Vẫn còn canh cánh góc trời chân quê.

Quê hương là suối tóc huyền Là duyên nón là là thuyền nón ai.

Ra đi vọng lại cố hương Nhớ người yêu dấu vấn vương bao tình.

Khi ta ở chỉ là nơi đất ở Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn.

Người ta có rất nhiều nơi để đến, nhưng chỉ có một chốn để quay về.

Quê hương nếu ai không nhớ Sẽ không lớn nổi thành người.

Ngày nào lúa xanh thì thầm bảo Ra đi quê cũ chớ thờ ơ Bao giờ gót cũ hoen sắc xám Trở lại tình quê vẫn đợi chờ. Quê hương là con đò nhỏ Mẹ về khua nước ven sông Quê hương là đêm trăng tỏ Hoa cau rụng trắng ngoài thềm.

Quê hương là gì hở mẹ Mà sao cô giáo bảo phải yêu Quê hương là gì hở mẹ Mà ai đi xa cũng nhớ nhiều.