Top 12 # Chuyển Bài Thơ Đồng Chí Thành Câu Chuyện / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Hãy Chuyển Thể Bài Thơ Lượm Thành Một Câu Chuyện / 2023

Đề bài: Hãy chuyển thể bài thơ Lượm thành một câu chuyện

Chuyện về cậu bé thiếu niên Lượm dũng cảm đã hi sinh vì đất nước mãi là kỉ niệm không phai trong lòng người dân Việt Nam. Lần đó tôi có dịp vào Huế và vô cùng may mắn, tôi được nói chuyện với một người đồng đội của Lượm. Lúc đó Lượm làm liên lạc cho đơn vị Mang Cá của bác.

Nhắc đến Lượm, đôi mắt bác ánh lên niềm tự hào pha lẫn niềm tiếc thương một cậu bé vô cùng can đảm, anh hùng. Bác nhớ lại, ngày đó khi được phân công về công tác ở đồn Mang Cá, bác đã nghe mọi người hay nhắc đến cậu bé làm liên lạc rất gan dạ và anh dũng. Những lời nói đó đã khiến bác rất lưu tâm và muốn được gặp cậu bé. Hôm ấy, gặp một chú bé dáng nhỏ bé, nhanh nhẹn bác liền gọi lại và hỏi:

– Cháu bé, cháu được phân công làm nhiệm vụ gì? – Cháu làm liên lạc viên chú à. – Thế có phải tên cháu là Lượm không? – Dạ thưa chú cháu tên là Lượm. Sao chú biết ạ? – À ra vậy! Thế cháu có sợ nguy hiểm không?

Chú bé nhún vai lém lỉnh trả lời:

– Cháu không sợ chú ạ, cháu luôn nghĩ là làm thế nào để hoàn thành tốt nhiệm vụ. – Cháu có thích công việc này không? – Cháu thích hơn ở nhà ạ. – Chú chúc cháu luôn hoàn thành nhiệm vụ.

Chú bé bước đi thoăn thoắt, đầu nghênh nghênh, trông rất đáng yêu, và trông chú càng đáng yêu hơn, ngộ nghĩnh hơn khi trên đầu đội chiếc mũ canô với chiếc sắc đeo bên hông. Chú bé chào tôi rất nhanh và khuất dần chỉ còn tiếng huýt sáo rộn vang. Sau lần gặp gỡ đó, do bận nhiều công việc tôi quên cũng không có dịp gặp lại cậu bé. Cho đến một hôm, trở về đơn vị tôi, nhìn mặt ai tôi thấy cũng có vẻ buồn buồn, một đồng chí hỏi tôi:

– Đồng chí có nhớ cháu Lượm không, cậu bé liên lạc đó? – Có! Tôi nhớ. Xảy ra chuyện gì hả đồng chí? – Cậu bé hi sinh rồi, hôm đó, Lượm nhận nhiệm vụ đem công văn đi, mọi người đều cảnh báo với chú rằng đó là quãng đường rất nguy hiểm, có thể gặp địch phục kích, nhưng chú không hề tỏ ra sợ hãi, còn nói: Em không sợ đâu. Chúng nó mà xôngra em sẽ đánh cho tơi bời. Nói xong chú thản nhiên đút công văn vào sắc thoăn thoắt bước đi, mồm lại huýt sáo vang rộn. Không ngờ hôm đó quân địch lại đánh hơi thấy chú nhỏ, chúng bí mật nằm phục kích ở giữa cánh đồng lúa, nên nhìn bề ngoài rất khó phát hiện. Lượm cũng đã rất tinh khi đi qua đi qua cánh đồng, linh cảm đến điều gì đó bất trắc nên chú nhanh tay xé vụn tài liệu và vứt vội ra xa. Có lẽ bọn địch đã trông thấy hành động đó, chúng liền xả đạn vào nó. Lượm đã anh dũng hi sinh, giữa cánh đồng, tay vẫn còn nắm chặt bông lúa, miệng còn nở một nụ cười.

Đồng chí nọ kể xong bỗng oà khóc. Tôi ngỡ ngàng, đau đớn và cũng không thể cầm được nước mắt, vừa cảm phục vừa thương tiếc. Trong tôi bỗng lại hiện lên hình ảnh chú bé nhỏ nhắn, gương mặt nhanh nhẹn, thông minh, nụ cười luôn nở trên môi.

Câu chuyện về sự hi sinh anh dũng của chú bé Lượm được mọi người ở khắp nơi kể cho nhau nghe. Chú còn trở thành tấm gương sáng để các cháu bé noi theo, và cho đến tận ngày hôm nay tấm gương ấy vẫn còn toả sáng.

Chuyển Thể Bài Thơ “Lượm” Thành Văn Xuôi, Câu Chuyện / 2023

Hình ảnh chú bé Loát choát với cano đội trên đầu vẫn là 1 trong những hình ảnh đẹp và ghi sâu vào tâm trí nhiều thế hệ học sinh​ BÀI LÀM VĂN MẪU CHUYỂN THỂ BÀI THƠ “LƯỢM” THÀNH VĂN XUÔI, CÂU CHUYỆN Cuộc đời mỗi người vốn là nhiều chuyến đi. Có những chuyến đi đã để lại trong ta nhiều thương nhớ vì tại nơi đó ta đã gặp bao người như một cơ duyên, một hạnh ngộ lớn. Có lẽ sau này tôi sẽ nhớ mãi cái lần tôi gặp chú bé liên lạc Lượm.

Tôi còn nhớ hôm ấy là một ngày mà Huế với tình hình vô cùng căng thẳng. Tôi cũng như bao người khác, nhận nhiệm vụ. Và rồi tình cờ tôi gặp Lượm ở Hàng Bè. Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ đó là một chú bé nhỏ nhưng lại rất nhanh nhẹn. Chú có một cái xắc rất xinh xinh đeo ở bên hông, một đôi chân thoăn thoắt đã chạy nhảy trên muôn mọi nẻo đường và cái đầu nghênh nghênh toát lên vẻ tinh nghịch, đáng yêu.

Đầu chú đội chiếc ca- lô và vừa đi chú vừa huýt sáo như con chim chích. Chú rất hồn nhiên, yêu đời. Giá mà chiến tranh không xảy ra…Con đường nắng vàng đã in bao dấu chân của chú bé liên lạc…

Tôi vẫn nhớ, chú bé ấy đã từng tâm sự với tôi rằng:

– Cháu rất thích đi liên lạc chú ạ. Ở đồn Mang Cá còn thích hơn ở nhà nhiều…

Tôi nghe chú bé nói mà rưng rưng…

Rồi chú bé cười híp mắt. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, tôi vội phả chia tay chú để tiếp tục lên đường:

Rồi bóng chú bé dần khuất đi. Đôi chân thoăn thoắt lại tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ. Tôi và chú tạm biệt nhau ở đó và mỗi người lại tiếp tục làm nhiệm vụ của riêng bản thân mình.

Một thời quan gian sau đó, tôi chợt nghe một tin buồn. Một đồng chí của tôi đã kể lại với tôi rằng:

– Anh ạ! Chú bé Lượm mà anh từng kể với em ấy…Có một hôm cũng như những hôm khác, chú lại bỏ thư vào bao và tiếp tục nhiệm vụ của mình. Đôi chân thoăt thoắt, cái đầu nghênh nghênh chẳng sợ chi, chú vụt qua mặt trận khi đạn bay vèo vèo. Giữa đường quê vắng vẻ. lúa đương trỏ bông, có bóng hình chú bé nhấp nhô…Nhưng rồi…

Giọng người đồng chí của tôi bỗng nghẹn đi. Tôi chợt hiểu cơ sự… Lượm đã hi sinh. Đất mẹ đã dang rộng vòng tay đón em vào lòng. Chú nằm trên lúa, tay năm chặt bông… Tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh của chú ngày đầu tôi mới gặp.

Lượm là chú bé dù tôi mới gặp một lần và cũng là lần cuối cùng nhưng lại để lại trong tim tôi nhiều ấn tượng khó phai mờ. Chính nhờ những chú bé như Lượm mà dân tộc ta mới đi đến chiến thắng, đất nước mới độc lập, tự do…

lee.vfo.vn

Hãy Chuyển Nội Dung Bài Thơ Con Cò Của Chế Lan Viên Thành Một Câu Chuyện / 2023

Bé Bi mới tròn năm tháng tuổi, hồng hào bụ bẫm, xinh ơi là xinh! Cả nhà ai cũng yêu, cũng quý chú “thiên thần nhỏ”.

À… à… ơi! Con cò bay lả bay la. Bay từ cổng phủ bay ra cánh đồng… Con cò mà đi ăn đêm. Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao. Ông ơi ông vớt tôi nao. Tôi có lòng nào ông hãy xáo măng. Có xáo thì xáo nước trong. Đừng xáo nước đục đau lòng cò con…

Lời ru êm ái cùng nhịp nôi đong đưa đều đều đưa bé vào giấc ngủ say nồng. Mẹ mải mê ngắm đứa con yêu quý mà lòng rộn lên bao cảm xúc. Mẹ thương cánh cò, cánh vạc phải lặn lội khó nhọc để kiếm miếng ăn qua ngày. Còn con, con được sống trong vòng tay bao bọc, nâng niu của mẹ. Sữa mẹ nhiều, con ngủ chẳng phân vân. Ngủ dậy, con tươi cười như bông hoa mới nở. Con nhún nhảy đùa vui, đem hạnh phúc đến cho căn nhà nhỏ của mẹ, của cha.

À ơi… Con ơi con ngủ cho ngoan… Con trai của mẹ cứ yên ngủ trong nôi, cho cò trắng đến làm quen. Cò đứng ở quanh nôi, rồi cò xòe đôi cánh mềm mại ấp ủ cho con. Con ngủ say thì cò cũng ngủ say, giấc ngủ tuổi thơ rập rờn cánh cò trắng trong ca dao, cổ tích. Con ơi! Nay mai khôn lớn, con theo cò đi học. Cánh trắng cò bay theo gót chân con tung tăng tới trường với thầy cô, bè bạn. Cả thế giới diệu kì sẽ dần dần mở ra trước mắt con. Rồi con sẽ thành thi sĩ, ngòi bút của con sẽ cất lên lời ca ngợi vẻ đẹp của cuộc sống này, trái đất này… Cánh cò trắng lại bay hoài không nghỉ, trước hiên nhà và trong ngọn gió mát lành của thơ ca.

Con ơi, hãy nhớ lời mẹ dặn: Dù ở gần hay ở xa, dù lên rừng hay xuống biển, cò sẽ tìm con và mãi mãi yêu con. Sau này trưởng thành, dẫu con là văn nhân, thi sĩ hay một nhà bác học nổi tiếng đi nữa thì con vẫn là con của mẹ. Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con.

À ơi… à ơi! Tiếng ru của mẹ vẫn dịu dàng ngân lên giữa trưa hè nóng nực hay trong đêm đông lạnh giá. Con lớn lên bằng dòng sữa ngọt ngào, bằng lời ru êm ái của mẹ. Cánh cò trắng ngàn năm trong ca dao mang lời ru đến với con, nối với con bao điều ân nghĩa của đạo làm người. Con yêu của mẹ, hãy ngủ đi! Cho cánh cò cánh vạc và cả sắc trời xanh biếc đến hát quanh nôi.

Em Đã Đọc Bài Thơ “Lượm” Của Tố Hữu. Em Hãy Chuyển Nội Dung Bài Thơ Thành Một Câu Chuyện / 2023

DÀN Ý ĐẠI CƯƠNG

1. TÌM Ý, CHỌN Ý

a. Nhân vật của truyện

– Em Lượm. – “Tôi”, người mà Lượm gọi là chú. – Người đưa tin về Lượm.

Trong các nhân vật trên, chỉ có Lượm là nhân vật cần được kể ra. Còn “tôi” và người đưa tin chỉ là người kể chuyện về em Lượm. Như vậy, muôn kể chuyện này, em hãy đóng vai người chú và người đưa tin mà kể về Lượm.

b. Sự việc trong truyện

Bài thơ giới thiệu cho ta biết về em Lượm qua hai sự việc: – Cuộc gặp gỡ với Lượm ở Huế. – Lượm đi liên lạc và bị hy sinh. Em hãy tưởng tượng, hình dung hai sự việc ấy.

c. Cách xưng hô: Đây là thay mặt người chú để kể chuyện về em Lượm thì em phải gọi Lượm là emy hoặc cháu. Không thể gọi Lượm là bạn hay anh được.

a) Mở bài: Giới thiệu khái quát về Lượm.

b) Thân bài: Kể về hai sự việc: – Cuộc gặp Lượm tại Huế. – Cuộc gặp người quen, nghe kể việc hy sinh của Lượm.

c) Kết bài: Lòng thương tiếc và ý nghĩ về cái chết của em.

3. DÀN BÀI CHI TIẾT

a) Mở bài: Giới thiệu về em Lượm.

– Trong kháng chiến, nhiều thiếu nhi đã tham gia và hy sinh anh dũng. – Lượm là một trường hợp rất đáng thương và cảm phục.

b) Thân bài:

– Cuộc gặp Lượm tại Huế + Giới thiệu cuộc gặp + Miêu tả chân dung Lượm. + Trò chuyện với Lượm. + Chia tay. – Trường hợp hy sinh của Lượm

+ Giới thiệu người chứng kiến ra kể. + Lượm nhận nhiệm vụ liên lạc. + Lượm hi sinh, cảnh tượng hi sinh.

c) Kết bài:

– Lòng thương tiếc. – Ý nghĩ của em về cái chết của Lượm.

BÀI LÀM

Trong cuộc kháng chiến anh dũng của dân tộc ta chống quân xâm lược, tôi đã biết nhiều trường hợp hi sinh. Trong số đó, sự hi sinh của các em thiếu nhi làm tôi rất xúc động.

Ngày ấy, khi giặc Pháp đánh đến Huế, thì tôi vừa ở Hà Nội về, tình cờ gặp cháu Lượm. Đó là chú bé nhỏ loắt choắt, đeo cái xắc bé xíu. Đặc biệt chú thích đội nghiêng chiếc mũ calô trên đầu, vừa huýt sáo, vừa nhảy chân sáo, nom hệt như một chú chim chích trên đường những buổi sớm mai.

Tôi hỏi:

– Cháu đi làm liên lạc cho cơ quan kháng chiến, có nhớ nhà không?

Cháu cười rạng rỡ, hai mắt híp lại, hai má đỏ hồng như trái bồ quân, nói:

– Ở đồn Mang Cá vui lắm chú ạ, còn vui hơn ở nhà nhiều!

Tôi từ biệt cháu, lại lên đường ra Bắc, còn cháu lại trở về Mang Cá. Từ đó công việc liên miên tôi không còn dịp nào trở về Huế nữa.

Một hôm, tôi gặp một người quen từ Huế ra công tác. Trong giờ nghỉ, người ấy nói:

– Cháu Lượm hi sinh rồi, anh biết không?

– Sao? Lượm hi sinh rồi sao, trong trường hợp nào? Tôi hấp tấp hỏi đôi mắt như nhòa đi.

Người quen ấy kể:

– Cháu Lượm vẫn làm liên lạc cho cơ quan chúng tôi. Một hôm có công văn khẩn phải đưa đi gấp. Đường đi băng qua đồn địch, rất nguy hiểm. Chúng tôi căn dặn:

– Phải cẩn thận, đường nguy hiểm lắm đấy, qua đồn cháu phải coi chừng mới được.

Cháu mỉm cười, bừng đỏ đôi má bồ quân.

– Nguy hiểm cháu cũng không sợ, việc cần thì phải đi.

Nói rồi cháu bỏ thư vào bao, đội mũ ca lô ra đi. Từ xa tôi trông theo vẫn thấy cái mũ ca lô nhấp nhô trên đồng lúa như thể cháu vừa đi vừa nhảy, vừa huýt sáo vậy. Bỗng từ phía đồn địch một chớp đỏ lóe lên rồi một tiếng nổ vọng lại. Cái mũ ca lô biến mất. Khi chúng tôi tìm đến thì cháu đã hi sinh. Máu đỏ thấm ướt ngực cháu, nhưng nét mặt thanh thản như là đang ngủ, một tay nắm chặt bụi lúa bên đường. Đồng lúa đang trổ đòng đòng, hương thơm ngào ngạt như đang ấp cho cháu ngủ.