Top #10 ❤️ Đề Thi Về Bài Thơ Sóng Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 9/2022 ❣️ Top Trend | Anhngucongdong.com

Đề Thi Sóng Theo Hướng Mới Năm 2022

Sóng (Xuân Quỳnh) Và Những Tư Liệu…

Bằng Việc Cảm Nhận Bài Thơ Sóng Của Xuân Quỳnh, Anh (Chị) Hãy Bàn Luận Về Những Ý Kiến Trên

Một Số Đề Nghị Luận Về Bài Sóng Xuân Quỳnh

Nhất Định Phải Nhớ Những Nhận Định Này Về Sóng Của Xuân Quỳnh

Tuyển Tập Các Nhận Định Về Tác Phẩm Văn Học Hiện Đại Hay

Đề thi Sóng theo hướng mới năm 2022: Sóng là một bài thơ thuộc nhóm các tác phẩm trọng tâm trong kì thi THPT QG năm nay vậy nên tiếp cận với một số đề thi sóng theo hướng mới năm 2022 là một cách tốt để các bạn làm chủ bài thơ này.

Cảm nhận hai đoạn thơ sau trong bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh:

Và ở cuối bài thơ:

Bài Làm

Xưa nay, tình yêu luôn là cánh cửa mời gọi trái tim bao thi sĩ bước vào, trải lòng, ngơ ngẩn, rung động và đắm say. Trong văn học đương đại Việt Nam, nếu Xuân Diệu được mệnh danh là “ông hoàng thơ tình” thì ngôi vị “nữ hoàng thơ tìn” chắc hẳn sẽ thuộc về Xuân Quỳnh như nhiều người nhận định. Xuân Quỳnh thuộc thế hệ các nhà thơ trưởng thành trong thời kì kháng chiến chống Mĩ.

Thơ Xuân Quỳnh là tiếng lòng của người phụ nữ giàu yêu thương, luôn khao khát tình yêu, trân trọng, nâng niu hạnh phúc đời thường song cũng đầy trăn trở, lo âu. Cùng với “Thuyền và biển”, “Sóng” là bài thơ tình hay nhất của Xuân Quỳnh nói riêng, của thơ hiện đại Việt Nam nói chung.

Bài thơ được sáng tác năm 1967, tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật Xuân Quỳnh, vượt qua sự thử thách của thời gian, hòa nhịp cùng năm tháng. Đọc bài thơ này, người đọc nhận ra “sóng biển” với “sóng lòng” luôn sóng đôi cùng nhau, tạo thành giai điệu tự tình ngân mãi vào lòng người không bao giờ dứt.

Khép lại bài thơ, đoạn đầu và đoạn cuối có lẽ là hai đoạn thơ mang đủ mọi cung bậc xúc cảm trong tâm hồn người con gái: sôi nổi, vồ vập, sâu lắng, chân thành pha lẫn niềm tin vào tình yêu bất diệt.

Trong quyển “Nhà thơ Việt Nam hiện đại”, người nghiên cứu nhận xét: “Bài Sóng thể hiện một tình yêu sâu sắc, bồi hồi, thao thức đến cả trong giấc mơ. Dù có những gian truân cách trở, nhưng tình yêu bao giờ cũng đẹp, cũng đến được tận cùng hạnh phúc, như con sóng nhỏ đến với bờ xa” . Quả thế! Tình yêu của người con gái trong bài thơ “Sóng” trải cùng mọi sắc thái cảm xúc, khao khát chạm vào cái ngưỡng cao nhất, tuyệt vời nhất của tình yêu.

Đọc bài thơ “Sóng”, ta hiểu vì sao trong thơ ca thời chống Mĩ, cái tên Xuân Quỳnh không lẩn khuất giữa rừng “những bông hoa tươi thắm” khác như Phan Thị Thanh Nhàn, Lâm Thị Mỹ Dạ, Ý Nhi, Nguyễn Thị Hồng Ngát… Tiếng thơ Xuân Quỳnh đã đủ sức ngân vang cùng thời gian, cảm xúc chân thành, đằm thắm của Xuân Quỳnh đủ sức níu kéo trái tim người đọc bao thế hệ. Sóng – “mãi còn nổi sóng”!

Đặc sắc của bài thơ trước hết được thể hiện ở hình tượng nghệ thuật mà Xuân Quỳnh lựa chọn. Thật trùng hợp khi hai thi phẩm xuất sắc nhất của Xuân Quỳnh là “Sóng” và “Thuyền và biển” đều soi chiếu tâm lí người con gái trong tình yêu giữa không gian mênh mông bao la, nơi đó có con thuyền, có biển bạc đầu, con sóng nhấp nhô vỗ vào bờ cát.

Trong bài thơ “Sóng”, hình tượng sóng và “em” là hình tượng chủ đạo, xuyên suốt, nhất quán từ đầu đến cuối bài thơ. Nữ thi sĩ mượn sóng để diễn tả những cảm xúc tâm trạng, những sắc thái tình cảm vừa phong phú, phức tạp, vừa tha thiết, sôi nổi của trái tim người phụ nữ; còn “em” là cái tôi trữ tình của Xuân Quỳnh.

Sóng và “em” tuy hai mà một, lúc phân đôi ra để soi chiếu vào nhau, lúc đan cài vào nhau để tạo nên sự âm vang, cộng hưởng, nhằm diễn tả sâu hơn khát vọng tình yêu đang trào dâng trong trái tim thi sĩ.

Hà Minh Đức cho rằng: “Sóng là một hình tượng ẩn dụ vừa hóa thân, vừa hòa nhập với cái tôi trữ tình. Và ở đây sóng phải góp phần nói lên tình cảm, tình yêu của một tâm hồn thơ nữ”. Bài thơ được kết cấu trên cơ sở nhận thức tương đồng, hòa hợp giữa hai hình tượng sóng và “em”, từ đó, Xuân Quỳnh đã khám phá vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong tình yêu nhiều chiều, đa dạng và đầy cảm xúc.

Ở hai khổ thơ đầu, Xuân Quỳnh viết về “sóng lòng” trong tâm hồn người con gái đang yêu đồng điệu với những con sóng ngoài biển khơi, về khát vọng tình yêu, về những đối cực thường trực:

Người con gái trong bài thơ không ngại ngần, e thẹn như người con gái trong bài thơ “Hương thầm” của Phan Thị Thanh Nhàn, thương mà không dám nói, yêu mà e ấp giấu che. Người con gái trong thơ Xuân Quỳnh thật mạnh mẽ, sôi nổi, tự nhận thức tình yêu trong lòng mình. Bản thân con sóng ngoài biển khơi có nhiều trạng thái trái ngược nhau:

“Dữ dội” và “dịu êm”, “Ồn ào” và “lặng lẽ”. Đây là những biểu hiện thường thấy của sóng: lúc biển động phong ba, sóng “Dữ dội”, “Ồn ào”; ngược lại, khi trời yên, bể lặng, sóng “dịu êm”, “lặng lẽ”. Những đối cực này đôi khi thật rõ ràng, có thể dự báo trước, nhưng đôi khi diễn ra thật bất ngờ, thất thường và đầy bí ẩn.

Tâm hồn người con gái đang yêu cũng tương tự như sóng. Từ xưa, trái tim người phụ nữ vốn dĩ là một đại dương sâu thẳm, khó mà hiểu hết. Lúc hờn ghen, giận dỗi, khi lại nhẹ nhàng, dịu dàng, lắng sâu. Phải chăng khi yêu ai cũng vậy? Bởi lẽ tình yêu vốn mang trong mình những đối cực, mâu thuẫn nhưng đó là những mâu thuẫn trong thống nhất, biểu hiện một trái tim yêu mãnh liệt, chân thành.

Hai câu thơ: “Sông không hiểu nổi mình – Sóng tìm ra tận bể” đã diễn tả hành trình của con sóng tìm về bể lớn. Những con sóng hiện lên thật mạnh mẽ, bản lĩnh, không chấp nhận sự chật hẹp, gò bó mà luôn tìm về không gian biển rộng mênh mông. Nơi đó sóng đủ sức vẫy vùng. Con sóng chỉ đầy uy lực khi nó được sống giữa môi trường đích thực: biển lớn.

Hành trình của sóng cũng giống như trái tim người con gái đang yêu, không chấp nhận sự ràng buộc, nhỏ hẹp, tầm thường. Trái tim ấy luôn hướng tới cái lớn lao, cao cả, luôn khao khát một tình yêu có sự thấu hiểu, đồng điệu, thông cảm và sẻ chia. Bàn về hai câu thơ này, Trần Đăng Xuyên có viết: “Người con gái khao khát yêu đương nhưng không còn nhẫn nhục, cam chịu nữa.

Nếu ‘Sông không hiểu nổi mình’ thì sóng dứt khoát từ bỏ nơi chật hẹp đó, ‘tìm ra tận bể’, đến với cái cao rộng, bao dung. Thật là minh bạch và cũng thật là quyết liệt!”. Vậy là ở một khía cạnh nữa, ta thấy được tính “nữ quyền” mà Xuân Quỳnh gửi gắm. Khác với người con gái thuở xưa, nhẫn nhục cũng chịu đựng, tình yêu tầm thường cũng cắn răng sống trọn một cuộc đời vô vị, nhạt nhẽo.

Người con gái hiện đại không nhẫn nhịn đến nhẫn nhục như vậy, họ bản lĩnh, kiên quyết hơn trong việc lựa chọn hạnh phúc cho riêng mình. Bốn dòng thơ đầu hé mở quan niệm tình yêu của Xuân Quỳnh: người con gái tìm đến tình yêu thật chủ động, tự tin, mạnh mẽ vượt qua mọi rào cản để vươn đến những điều cao cả.

Xuân Diệu từng nói: “Hãy để trẻ con nói cái ngon của kẹo – Hãy để tuổi trẻ nói hộ tình yêu”. Khát vọng tình yêu vốn là khát vọng muôn thuở của nhân loại, mãnh liệt của tuổi trẻ. Khổ thơ tiếp theo, Xuân Quỳnh mượn hình tượng sóng để khám phá cái quy luật vĩnh hằng của tình yêu:

Sóng ngoài biển khơi vĩnh hằng với thời gian. Đâu ai biết sóng vỗ rì rào trên biển cả tự bao giờ, và cũng đâu ai đoán được bao giờ sóng thôi vỗ bờ, bao giờ sóng biến mất để biển chết dần chết mòn, cạn khô sự sống? Không một nhà khoa học nào lí giải được điều ấy, Xuân Quỳnh thốt lên: “Ôi con sóng ngày xưa – Và ngày sau vẫn thế”, từ ngàn xưa sóng xôn xao vỗ vào bờ đá, bây giờ cũng vậy và muôn đời vẫn vậy.

Con sóng ngày xưa và con sóng hôm nay không gì thay đổi, vẫn dào dạt, vẫn sôi nổi vô cùng. Cũng như sóng, khát vọng tình yêu là khát vọng của tuổi trẻ muôn đời vẫn bồi hồi. Từ ngàn xưa, con người đã đến với tình yêu, và mãi mãi con người sẽ vẫn tìm đến tình yêu như một cứu cánh của cuộc đời.

Tình yêu có sức cảm hóa con người, vực dậy hi vọng sống, khiến con người nhìn thấy màu hồng giữa cuộc đời đầy phong ba tăm tối. Tình yêu bao giờ cũng là khát vọng cháy bỏng của tuổi trẻ, “còn yêu là sống mà còn sống là yêu”:

Nỗi khát vọng tình yêu Bồi hồi trong ngực trẻ

Từ đây, Xuân Quỳnh đã trải cùng cảm xúc yêu đương: hờn giận, nhớ nhung, lòng thủy chung, hi vọng hướng về tổ ấm bình yên hạnh phúc. Những vần thơ trong trẻo, mạnh mẽ nhưng đôi khi cũng xen lẫn trăn trở, âu lo. Cái giọng âu lo đầy ám ảnh vốn là giọng thơ đặc trưng của Xuân Quỳnh. Phải chăng chị đã bao lần đổ vỡ, bao lần tình yêu không thành, vì thế mà trong tình yêu Xuân Quỳnh luôn hết mình, đắm say: “Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn – Hôm nay yêu mai có thể xa rồi” (Nói cùng anh).

Khổ thơ cuối như khúc vĩ thanh, giai điệu sóng biển ngân vọng vào tâm can người trẻ. Chính ý thức lo âu về sự phai tàn trong tình yêu đã giúp Xuân Quỳnh đưa ra một lối ứng xử tích cực. “Sóng” nâng đỡ tấm lòng nhà thơ mạnh dạn nói lên khát vọng được sống trọn vẹn, sống hết mình trong tình yêu:

Câu hỏi tu từ: “Làm sao được tan ra – Thành trăm con sóng nhỏ” khiến như nỗi trăn trở dễ thương của người con gái trong tình yêu. Nữ thi sĩ hỏi nhưng không cần trả lời, bởi lẽ con người đâu thể tan ra “Thành trăm con sóng nhỏ”, không thể được! Đây mãi mãi là một ước muốn vô lí. Tuy vậy, trong vô lí hóa ra lại có lí.

Hơn hết vẫn là nỗi lòng của người con gái, khát khao cháy bỏng muốn hòa mình vào “biển lớn tình yêu”, để được yêu hết mình, tận hưởng hết mình, một tình yêu đích thực và vĩ đại mà trên hành trình cuộc đời người con gái luôn kiếm tìm, theo đuổi. Trần Đăng Xuyên cho rằng: “Những ý nghĩ này có vẻ tự do, tản mạn, nhưng từ trong chiều sâu của thi tứ vẫn có sự vận động nhất quán.

Đó là cuộc hành trình khởi đầu từ sự từ bỏ cái chật chội, nhỏ hẹp để tìm đến một tình yêu bao la, rộng lớn, cuối cùng là khát vọng được sống hết mình trong tình yêu”. Đến đây ta có thể nhận ra sự bao dung, độ lượng của người con gái. Với mỗi người, tình yêu không đơn giản chỉ là rung động rồi quấn quít bên nhau.

Tình yêu đẹp phải là tình yêu sống mãi cùng thời gian, nhịp bước cùng năm tháng, một tình yêu khiến người đời ngưỡng vọng, mến yêu.

Phải chăng Xuân Quỳnh đã dự cảm về cuộc đời của mình, một điều không hiếm hoi trong thơ của chị. Đời nhiều khổ đau, bất hạnh, Xuân Quỳnh luôn trong tâm thế âu lo, sợ đời ngắn ngủi, vô thường, sợ tình yêu chóng tan như mây khói. Trong bài thơ “Tự hát”, Xuân Quỳnh có viết:

Em lo âu trước xa tắp đường mình Trái tim đập những điều không thể nói Trái tim đập cồn cào cơn đói Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn.

Cứ lo âu, trăn trở, thấp thỏm như thế, sóng Xuân Quỳnh vẫn không lún sâu vào chán nản, tuyệt vọng mà trái lại càng khao khát được sống hết mình trong tình yêu, muốn hóa thân thành “trăm con sóng nhỏ” để vĩnh viễn hóa tình yêu của mình: “ngàn năm còn vỗ”. Bài thơ cho ta nhiều ấn tượng về âm điệu của sóng.

Sóng biển như sóng lòng, lúc vồ vập, dâng trào, lúc bình yên, suy tư, trầm lắng. Thơ hồn nhiên, liền mạch về cảm xúc, trong sáng và đầy bao dung. Sóng vỗ trên đại dương mênh mông cũng chính là sóng vỗ trong lòng người con gái.

Bài thơ thể hiện rõ sức sống tâm hồn của người phụ nữ trong tình yêu. Tình yêu mà Xuân Quỳnh thể hiện trong bài thơ thiết tha, nồng nàn, đầy khát vọng và son sắt, chung thủy, muốn vượt lên thử thách của thời gian và sự hữu hạn của thời gian đời người.

Người phụ nữ đang yêu trong thơ Xuân Quỳnh rất mạnh dạn, chủ động, dám vượt qua mọi trở ngại, gian lao; lo âu trước sự hữu hạn của thời gian nhưng tin vào sức mạnh của tình yêu; hướng tới một tình yêu bất diệt. Khát vọng ấy lại đi liền với khát khao về mái ấm gia đình, sự gắn bó lâu bền, thủy chung, duy nhất.

Đó là quan niệm tình yêu vừa thấm đẫm chất hiện đại, vừa phảng phất nét truyền thống của người phụ nữ phương Đông. Xuân Quỳnh viết bài “Sóng” trong những năm tháng đánh Mĩ “Xẻ dọc Trường Sơn” ác liệt, khi sân ga, bến nước, gốc đa, khi lại là cuộc chia li màu đỏ. Trong hoàn cảnh ấy, bài thơ càng thể hiện rõ hơn nỗi khát khao của người con hái trong tình yêu.

Hai khổ thơ đầu và một khổ thơ cuối nối liền mạch cảm xúc của người con gái mà đoạn giữa bài thơ là phần diễn giải vừa khái quát, vừa sâu sắc quan niệm tình yêu. Hình tượng sóng vẫn cứ xuyên suốt nhất quán, nhịp thơ vẫn cứ bềnh bồng, dạt dào như nhịp sóng ngoài trùng khơi. “Sóng” vì vậy mà đẹp hơn hẳn, rực rỡ hơn hẳn. Xuân Quỳnh đã thổi vào thơ ca chống Mĩ một sắc màu mới, riêng biệt, không trùng khít với bất kì ai.

“Sóng” là bài thơ tình hay nhất của Xuân Quỳnh nói riêng và thơ Việt Nam nói chung. Mặc dù sử dụng “sóng” làm hình tượng ẩn dụ thì không mới, nhưng những tâm sự về tình yêu cùng cách khai thác sức chứa của ẩn dụ này lại có những nét thực sự mới mẻ. Xuân Quỳnh quả đã tìm được một hình tượng thơ đẹp đẽ để giãi bày tình yêu dịu dàng mà mãnh liệt, gần gũi, riêng tư mà mở rộng, phóng khoáng của người phụ nữ.

Đề Thi Về Bài Sóng Theo Hướng Mới 2022

Phân Tích Bài Sóng Của Xuân Quynh (Dàn Ý Phân Tích Sóng)

Phân Tích Hai Khổ Thơ Đầu Bài Thơ Sóng Của Xuân Quỳnh

Soạn Bài Thơ Sóng Lớp 12 Của Xuân Quỳnh

Phân Tích Những Biểu Hiện Của Tình Yêu Trong Bài Thơ Sóng Của Xuân Quỳnh

Kiến Thức Cơ Bản Và Những Dạng Đề Thi Về Bài Sóng

Tình Yêu Truyền Thống Và Hiện Đại Trong Sóng

Phân Tích Bài Thơ “tây Tiến” Của Quang Dũng

Phân Tích Bài Thơ Tây Tiến Khổ 1

Phân Tích Khổ 1 Của Bài Thơ Tây Tiến

Cảm Nhận Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến Của Quang Dũng Hay Nhất

Một số đề tham khảo :

Đề 1 : Đề bài :Phân tích hình tượng sóng trong bài thơ sóng của Xuân Quỳnh

Đáp án: https://vanhay.edu.vn/phan-tich-hinh-tuong-song-trong-bai-tho-song-cua-xuan-quynh

Đề 2: Đề bài : Cảm nhận của anh/ chị về đoạn thơ sau trong bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh :

Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Ôi con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức

Đáp án: https://vanhay.edu.vn/cam-nhan-doan-tho-con-song-duoi-long-sau-ca-trong-mo-con-thuc

Đề 3 : Cảm nhận của em về hai đoạn thơ sau:

Ta với mình, mình với ta

Lòng ta sau trước mặn mà đinh ninh

Bản quyền bài viết này thuộc về https://vanhay.edu.vn. Mọi hành động sử dụng nội dung web xin vui lòng ghi rõ nguồn

Mình đi, mình lại nhớ mình

Nguồn bao nhiêu nước, nghĩa tình bấy nhiêu

. ( Việt Bắc – Tố Hữu)

Dẫu xuôi về phương bắc

Dẫu ngược về phương nam […]

Đáp án : https://vanhay.edu.vn/bai-van-mau-cam-nhan-ve-hai-doan-tho-trong-bai-song-xuan-quynh-va-viet-bac-to-huu

Đề 4: Phân tích hai khổ thơ đầu bài thơ “Sóng” của nữ sĩ Xuân Quỳnh.

Đáp án: https://vanhay.edu.vn/phan-tich-hai-kho-tho-dau-bai-tho-song-cua-nu-si-xuan-quynh-2

Đề 5 : Đề bài : Anh (chị) hãy phát biểu cảm nhận của mình về hai đoạn thơ sau:

“Nhớ gì như nhớ người yêu

Trăng lên đầu núi, nắng chiều lưng nương

Nhớ từng bản khói cùng sương

Sớm khuya bếp lửa người thương đi về.

Nhớ từng rừng nứa bờ tre

Ngòi Thia, sông Đáy suối Lê vơi đầy

(Việt Bắc – Tố Hữu)

“Con sóng dưới lòng sâu

Con sóng trên mặt nước

Ôi con sóng nhớ bờ

Ngày đêm không ngủ được

Lòng em nhớ đến anh

Cả trong mơ còn thức.”

(Sóng – Xuân Quỳnh)

Đáp án: https://vanhay.edu.vn/de-nghi-luan-so-sanh-song-xuan-quynh-va-viet-bac-to-huu

Đề 6 :Có ý kiến cho rằng:

1.Sóng đã thể hiện được một tình yêu có tính chất truyền thống như tình yêu muôn đời.

2.Tình yêu mà Xuân Quỳnh thể hiện trong bài thơ mang tính chất hiện đại như tình yêu hôm nay.

Bằng việc cảm nhận bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh, anh (chị) hãy bàn luận về những ý kiến trên.

Đáp án 1 : https://vanhay.edu.vn/ve-bai-tho-song-cua-xuan-quynh

Đáp án 2 : https://vanhay.edu.vn/ban-ve-quan-niem-tinh-yeu-trong-bai-tho-song-cua-xuan-quynh

Đề 7 : Đề bài :Cảm nhận về hai đoạn thơ sau:

“Đất là nơi anh đến trường

Nước là nơi em tắm

Đất Nước là nơi ta hẹn hò

Đất Nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm

Đất là nơi “con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc”

Nước là nơi “con cá ngư ông móng nước biển khơi”

(Đất Nước – Trích Trường ca mặt đường khát vọng – Nguyễn Khoa Điềm)

( Sóng – Xuân Quỳnh)

Phần 2 : Kiến thức cần nhớ về bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh

Cảm Nhận Về Bài Thơ Sóng

Phân Tích Bài Thơ Sóng Của Xuân Quỳnh ( Khổ 5

Cảm Nhận Về Hai Khổ Thơ Đầu Của Bài Thơ “sóng”

Soạn Bài: Mây Và Sóng Trong Sách Giáo Khoa Ngữ Văn Lớp 9

Soạn Bài Thơ Sóng Của Tác Giả Xuân Quỳnh

Cảm Nhận Về Bài Thơ Mây Và Sóng Của Đại Thi Hào Ta

Vẻ Đẹp Mộng Mơ Và Ý Nghĩa Sâu Sắc Của Bài Thơ Mây Và Sóng Của Ta Go

Ôn Tập Bài Thơ “mây Và Sóng”

Nghị Luận Về Bài Thơ “mây Và Sóng”

Phân Tích Bài Thơ Mây Và Sóng

Bình Luận Về Tình Yêu Qua Bài Thơ Sóng Của Xuân Quỳnh

Cảm nhận về bài thơ Mây và sóng của đại thi hào Ta-gor qua bản dịch của Nguyễn Đình Thi – Bài làm 1 của một bạn học sinh giỏi Văn tỉnh Bắc Ninh

Bài thơ Mây và sóng nói về tình yêu mẹ và mơ ước kì diệu của tuổi thơ. Nó là bài thơ kiệt tác rút trong tập Trăng non (1915) của thi hào. Bài thơ mang sắc điệu trữ tình như một khúc đồng dao thể hiện niềm giao cảm thần tiên của tâm hồn tuổi thơ với mây và sóng, với thiên nhiên kì diệu.

..Mẹ ơi, kìa ai đang gọi con trên mây cao

…Mẹ ơi, kìa những ai đang gọi con dưới sóng rì rào…

Hãy lắng nghe tiếng thơ ngọt ngào như tiếng hát của Ta-go, đại thi hào của Ấn Độ. Năm 1913, với tập Thơ dâng ông được giải thưởng Nô-ben về văn chương. Thơ của Ta-gor là “bài ca về tình nhân ái”, là “ước mơ và khát vọng về tự do, hạnh phúc”. Thế giới thơ của Ta-go đã dành cho “miền thơ ấu” một vị trí ấm áp và sang trọng, hồn nhiên và đậm đà.

Bài thơ Mây và sóng nói về tình yêu mẹ và mơ ước kì diệu của tuổi thơ. Nó là bài thơ kiệt tác rút trong tập Trăng non (1915) của thi hào. Bài thơ mang sắc điệu trữ tình như một khúc đồng dao thể hiện niềm giao cảm thần tiên của tâm hồn tuổi thơ với mây và sóng, với thiên nhiên kì diệu.

Em bé ngước mắt nhìn trời xanh, nghe mây trên chín tầng cao vẫy gọi. Mây ân cần rủ em bé cùng du ngoạn “giỡn với sớm vàng”, và đùa “cùng trăng bạc” từ bình minh đến lúc trăng lên. Mây được nhân hóa, có gương mặt, nụ cười và giọng nói thủ thỉ tâm tình:

Họ bảo: Chúng ta vui chơi từ tinh mơ đến hết ngày,

Chúng ta giỡn với sớm vàng rồi lại đùa cùng trăng bạc.

Cuộc đối thoại giữa mây với em bé không chỉ nói lên tâm hồn bay bổng hồn nhiên của tuổi thơ mà còn khẳng định ngợi ca tình yêu mẹ của tuổi thơ rất đẹp và mãnh liệt:

Mẹ đợi tôi ở nhà, tôi có lòng nào bỏ được mẹ tôi.

Yêu mẹ hiền, yêu mái nhà êm ấm… là những tình cảm trong sáng, đằm thắm của em bé. Có gì hạnh phúc hơn khi được sống bên mẹ hiền:

Hai tay con ôm mặt mẹ, còn mái nhà ta là trời xanh.

Trí tưởng tượng diệu kì và tình yêu thiếu nhi nồng nàn của Ta-go đã sáng tạo nên vần thơ đẹp nói về hạnh phúc tuổi thơ. Ở đây, tình mẫu tử được nâng lên ngang tầm với vũ trụ!

Ngắm mây bay… rồi em bé nghe sóng reo, sóng hát. Sóng như sứ giả của đại dương xa vời đến với em bé. Sóng reo rì rầm. Sóng vẫy gọi chào mời em bé. Tuổi thơ nào mà chẳng khao khát, ước mơ? Sóng thủ thỉ cùng em về một cuộc viễn du: “Chúng ta ca hát sớm chiều, chúng ta đi mãi mãi”. Và rồi cứ đi đến bờ biển… sóng sẽ cuốn con đi đến mọi bến bờ, mọi chân trời xa lạ.. Mơ ước muốn đi xa, nhưng em bé lại đắn đo băn khoăn: “Nhưng đến tối, mẹ tôi nhớ thì sao?”. Sóng liếm vào bãi cát rồi lại rút ra xa, lại vỗ vào… Em bé bâng khuâng nhìn theo con sóng xa vời trên trùng dương:

Vậy làm thế nào mà rời mẹ tôi được?

Họ (sóng) bèn mỉm cười, và nhảy nhót, họ dần đi xa….

Mơ ước được đi xa, nhưng rồi em bé lại băn khoăn, lưỡng lự. Em đã không thể đi du ngoạn cùng mây (bay cao) nên em cũng không thể đi chơi với sóng (đi xa). Với em chỉ có mẹ hiền yêu thương, nguồn vui ấm áp cao cả, thiêng liêng mà tạo hóa đã dành cho phần hơn: tình mẫu tử. Em mơ ước đến với mọi chân trời góc biển, nhưng em không nỡ để mẹ nhớ, mẹ buồn. Trong hiện tại, em không thể nào “rời mẹ” trong khoảnh khắc. Niềm vui về mẹ hiền cứ chói ngời mãi hồn em thơ:

Con lăn, lăn như làn sóng vỗ

Tiếng con cười giòn tan vào với mẹ.

Và không ai trên đời này biết được là mẹ con ta đang ở đâu….

Tính độc đáo của bài thơ là hai mẩu đối thoại giữa em bé với mây, giữa em bé với sóng, đan xen vào lời con thủ thỉ với mẹ hiền. Một bài thơ trong sáng, hồn hậu của Ta-go nói về miền ấu thơ. Yêu thiên nhiên, sống hồn nhiên thích phiêu lưu mạo hiểm, trí tưởng tượng phong phú, hiếu thảo… là đời sống tinh thần và tâm hồn tuổi thơ. Em bé được nói trong Mây và Sóng rất yêu thương mẹ hiền.

Cảm nhận về bài thơ Mây và sóng của đại thi hào Ta-gor qua bản dịch của Nguyễn Đình Thi – Bài làm 2

Từ xưa, trong văn học có hiện tượng: một tác phẩm dường như do cảm hứng ngẫu nhiên mà thành, hoặc một chân lí lớn lao được nói lên một cách thật hồn nhiên, bình dị thế mà sức sống của những sáng tạo nghệ thuật ấy đã và sẽ trường cữu với thời gian. Mây và sóng của Ta-go là một trong những trường hợp đó. Cấu tứ của bài thơ bản thân nó là một phát hiện bất ngờ: từ một ước mơ nhỏ bé hướng tới cái lớn lao, rồi lại từ cái lớn lao hướng về cái nhỏ bé, nhưng cái nhỏ bé lần này đồng nhất với cái lớn lao, ngang tầm với thiên nhiên, vũ trụ. Sự nâng cấp ở bài thơ có một ý nghĩa lãng mạn, nhân văn. Bản chất độc thoại của thơ ca đã trở nên đối thoại với mọi con người, với cái thời đại cả hôm nay và mai sau, nghĩa là với cái không cùng nhưng lại được cất lên bằng một tiếng nói, một giọng nói trẻ thơ.

1. Bé thích được chơi, bé muốn được đi chơi cùng mây và sóng.

Bằng trí tưởng tượng phong phú, em nghe được cái mà người lớn không nghe được, tiếng gọi của sóng, của mây: “Mẹ ơi, trên mây có người gọi con”, “Trong sóng có người gọi con”. Tiếng gọi hối hả, giục giã, bồn chồn, nó lặp đi lặp lại như gõ cửa vào tâm hồn vốn thích bay bổng, mộng mơ của bé. Những cuộc du ngoạn ấy mới kì thú biết chừng nào.

Đây là lời của mây:

Bọn tớ chơi từ khi thức dậy cho đến lúc chiều tà… bọn tớ chơi với vầng trăng bạc.

Còn đây là lời của sóng :

Bọn tớ ca hát từ sáng sớm cho đến hoàng hôn. Bọn tớ ngao du nơi này nơi nọ mà không biết từng đến nơi nào.

Thật quyến rũ biết bao những cuộc vui hết mình như thế. Cứ như là những giấc mơ hoa. Cuộc chơi nào cũng lạ, cũng hay, tưởng chừng không cưỡng nổi bởi cái vô hạn thời gian và vô hạn không gian. Thời gian hào phóng (từ sáng đến tối) còn không gian là cả vũ trụ không cùng. Chơi với vầng trăng là được làm bạn với chị Hằng, một mơ ước của mọi người nơi trái đất. Còn đến với những nơi mà không cần biết nơi dó là đâu thì còn gì thú vị bằng. Được vui chơi, được ngao du, được ca hát trong một thế giới không còn gì phải ràng buộc, phải lo âu, dù chỉ một lần, điều đó chẳng phải là tuyệt vời hạnh phúc hay sao ? Nhà thơ bằng tưởng tượng mà hình dung ra đó là tiếng gọi của mây và sóng, nhưng thực thì đó là tiếng gọi của bé với sóng với mây. Đây là khát vọng trẻ thơ của loài người từ mọi miền trái đất đã đồng vọng vào bao khúc đồng dao. Gắn bó với thiên nhiên, hoà nhập với thiên nhiên, kể cả chinh phục thiên nhiên là tình cảm, là mơ ước của con người. Bài thơ chắp cánh cho ta đi đến những chân trời ước mơ ấy.

Sức hấp dẫn không cưỡng nổi tiếng gọi khách quan là của sóng và mây, đối với em bé là tâm trạng háo hức, bồn chồn. Em muốn đi luôn, em muốn đi ngay không một chút băn khoăn, do dự. Thì đã nghe mây và sóng trả lời.

– Họ đáp: “Hãy đến nơi tận cùng trái đất, đưa tay lên trời, cậu sẽ được nhấc bổng lên tận tầng mây”…

– Họ nói: “Hãy đến rìa biển cả, nhắm nghiền mắt lại, cậu sẽ được làn sóng nâng đi”.

Đến đây, thêm một sức hấp dẫn thứ hai : cách đến được với mây và sóng. Thật đơn giản, thật mơ mộng biết chừng nào ? Chỉ một khoảnh khắc, hoặc đưa tay lên trời, hoặc nhắm mắt lại. Phép biến hiện ở đây như là trong cổ tích (cô thiếu nữ Na-ta-sa trong Chiến tranh và hoà bình của Lép Tôn-xtôi cũng tưởng tượng trong một đêm trăng nào đó : cứ ôm lấy hai đầu gối là người ta có thể bay bổng lên trời). Điều kì diệu ở đây là tất cả đều diễn ra trong một chớp mắt.

2. Làm sao bé có thể xa mẹ để đi với sóng và mây.

Giấc mơ hai lần tưởng đã trở thành hiện thực. Nhưng bé chợt phân vân. Có một cái gì như níu kéo.

– “Mẹ mình đang đợi ở nhà” – con bảo – Làm sao có thể rời mẹ mà đến được ?”.

– Con bảo : “Buổi chiều mẹ luôn muốn mình ở nhà, làm sao có thể rời mẹ mà đi được ?”.

Trước câu hỏi bất chợt mà đơn sơ ấy, bé không tự trả lời được, mây và sóng cũng chỉ im lặng mà quay đi. Nói cho đúng thì cả mây và sóng đều có “mỉm cười”, một thái độ thông cảm mà chan chứa bao dung. Làm sao em bé có thể rời xa cái không gian tuy nhỏ bé nhưng quen thuộc và ấm áp gia đình có mẹ, có con mỗi chiểu, mỗi sớm. Cách nghĩ ngây thơ nhưng xúc động lòng người, bởi đó là tiếng nói của trái tim không cần ai mách bảo. Không trả lời được cũng là một cách trả lời, và như thế là câu hỏi đã được hồi âm. Hai lần mây và sóng rủ rê tương ứng với hai lần níu kéo, cánh diều dù bay bổng đến đâu cũng nương tựa vào sợi dây để giữ thế thăng bằng, con thuyền ngang dọc giữa đại dương có một thứ “la bàn” để con thuyền không lạc hướng. Thì ra mơ ước dù lãng mạn đến vô cùng vẫn là mơ ước của con người, không thể rời xa nơi mảnh đất mà con người gắn bó. Hình ảnh người mẹ là hình ảnh của quê hương, hình ảnh bình dị và thiêng liêng cho con người dù đi đến cùng trời cuối đất.

3. Bé làm mây, làm sóng cho riêng mình.

Không đi được với mây và sóng, bé tìm cách tự làm sóng, làm mây. Trí tưởng tượng nên thơ cộng với sự thông minh cũng rất nên thơ tạo nên một thế giới, cao hơn nữa, một vũ trụ bất ngờ, mây ấy còn quấn quýt hơn, sóng ấy còn dào dạt hơn, bởi cái “trò chơi thú vị hơn”, trong đó có cả con và mẹ.

– Con là mây và mẹ sẽ là trăng.

Hai bàn tay con ôm lấy mẹ, và mái nhà ta sẽ là bầu trời xanh thẳm…

– Con là sóng và mẹ sẽ là bến bờ kì lạ,

Con lăn lăn, lăn mãi rồi sẽ cười vang vỡ tan vào lòng mẹ

Và không ai trên thế gian này biết mẹ con ta ở chốn nào.

Mái nhà là bầu trời trong sự biến hình thứ nhất nâng cái hữu hạn thành vô hạn, thêm vào đó đôi tay choàng lên người mẹ nếu so sánh với “Bọn tớ chơi với vầng trăng bạc”, nó còn say đắm hơn nhiều. Câu thơ trong trẻo như đã được lọc sàng để trở nên tinh khiết. Còn cái mỉm cười thứ hai (tương ứng với cái mỉm cười của sóng) càng diệu kì hơn. Mẹ là thế giới để con khám phá, niềm hạnh phúc ấy không có bến bờ, và nếu có, nó cũng bí ẩn như bến bờ đại dương. Em bé giống như con song ngụp lặn trong tiếng cười, trong niềm vui bất tận. Nơi đây có hai điều “thú vị” : bầu trời xanh có cánh buồm trắng ước mơ, và mặt biển mênh mông là biển cả hạnh phúc tràn đầy. Cả hai đang ru em đi vào giấc mơ ngây ngất.

Bài thơ giống như một nỗi niềm riêng “một mảnh tình riêng” nhưng không thu nhỏ lại chỉ có “ta với ta”. Mở rộng và chan hoà với mây với sóng xa xôi hư ảo, rất lãng mạn nhưng lại thấm thìa sâu sắc tinh người chân thực và đơn sơ như cơm ăn, nước uống hằng ngày. Cái thực ấy đã không còn là thực nữa, nó đã hoà vào cõi mộng, đã dồi dào chất thơ. Bài thơ hay là bài thơ không có điểm tận cùng, Mây và sóng đã tới được cái miền không giới hạn ấy.

Em Hãy Viết Bài Nghị Luận Về Bài Thơ “mây Và Sóng”

Cảm Nhận Về Bài Thơ Mây Và Sóng Của Tago

Phân Tích Bài Thơ Mây Và Sóng Của Tago

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ 1001 Bài Thơ Tình Sóng, Biển Và Bờ, Con Sóng Buồn Khao Khát, Cô Đơn

Chùm Thơ Hay Về Biển Với Nỗi Nhớ Cồn Cào, Sóng Tình Trào Dâng Lãng Mạn

Những Dạng Đề Thi Về Bài Tây Tiến Thường Gặp Trong Ôn Thi Thpt Quốc Gia Và Đại Học

Phân Tích Bài Thơ Tây Tiến Đầy Đủ Chi Tiết

Phân Tích Bài Thơ Tây Tiến Đầy Đủ

Giáo Án Thi Giáo Viên Giỏi: Tây Tiến

Giáo Án Ngữ Văn 12 Tiết 19+ 20: Tây Tiến

Giáo Án Ngữ Văn 12

Tổng hợp các dạng bài đề thi về bài Tây Tiến trong ôn thi THPT quốc gia và Đại học

Bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng thường xuất hiện trong các đề thi thử THPT quốc gia và đề ôn thi Đại học môn văn

Dạng 1: Cảm nhận về bài thơ/ đoạn thơ trích từ bài Tây Tiến

Với dạng đề thi về bài Tây Tiến của Quang Dũng thường được trích dẫn 1 hoặc 2 khổ thơ trong bài Tây Tiến và thí sinh được yêu cầu nêu cảm nhận.

Dạng 2 : Nghị luận ý kiến

Thông thường đề thi Nghị luận ý kiến bàn về bài Tây Tiến.

Dạng 3 : So sánh bài thơ/ đoạn thơ trong bài thơ Tây Tiến với các đoạn thơ khác.

So sánh bài thơ Tây Tiến với Đất nước.

So sánh bài thơ Tây Tiến với Việt Bắc.

So sánh bài thơ Tây Tiến với Đống chí.

So sánh bài thơ Tây Tiến với Từ ấy.

So sánh bài thơ Tây Tiến với Tràng giang.

So sánh bài thơ Tây Tiến với Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc.

So sánh thiên nhiên trong bài thơ Tây Tiến.

Có nhiều đề thi so sánh giữa bài thơ Tây Tiến với một số bài thơ khác

Dạng 4: Liên hệ thực tế

Một số đề bài sẽ liên hệ các hình ảnh trong bài thơ Tây Tiến như:

Liên hệ tới hình ảnh người chiến sĩ đang bảo vệ quê hương.

Liên hệ tới lí tưởng sống của thanh niên ngày nay.

Một số đề thi thử THPT quốc gia môn Ngữ văn, ôn thi Đại học về bài thơ Tây Tiến

Đề số 1:

So sánh đoạn thơ trong bài Đất nước và Tây Tiến. Nêu cảm nhận của anh/ chị:

Rải rác biên cương mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

Áo bào thay chiếu anh về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành

(Tây Tiến – Quang Dũng)

Có biết bao người con gái con trai

Trong bốn nghìn lớp người giống ta lứa tuổi

Họ đã sống và chết

Giản dị và bình tâm

Không ai nhớ mặt đặt tên

Nhưng họ đã làm ra Đất Nước

(Đất Nước – Nguyễn Khoa Điềm)

Đề số 2:

So sánh hai đoạn thơ trong bài Đây thôn Vĩ Dạ (Hàn Mặc Tử) và đoạn thơ trong bài Tây Tiến (Quang Dũng). Nêu Cảm nhận của anh/chị:

Người đi Châu Mộc chiều sương ấy

Có thấy hồn lau nẻo bến bờ

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa

(Tây Tiến – Quang Dũng)

Gió theo lối gió mây đường mây

Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay

Thuyền ai đậu bến sông trăng đó

Có chở trăng về kịp tối nay?

(Đây thôn Vĩ Dạ – Hàn Mặc Tử)

Đề số 3 :

Phân tích bút pháp lãng mạn của Quang Dũng qua bài thơ Tây Tiến.

Đề số 4 :

Nêu cảm nhận của anh/ chị về hình tượng người lính Tây Tiến trong bài thơ Tây Tiến của tác giả Quang Dũng.

Đề số 5 :

Anh/ chị cho biết cảm nhận về bức tranh thiên nhiên miền Tây Bắc qua khổ thơ đầu bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng.

Đề số 6:

So sánh vẻ đẹp của những đoàn quân ra trận trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng và bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu. Nêu cảm nhận của anh/chị về hai đoạn thơ trên.

“Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc

Quân xanh màu lá dữ oai hùm

Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”.

(“Tây Tiến” – Quang Dũng)

“Những đường Việt Bắc của ta

Đêm đêm rầm rập như là đất rung

Quân đi điệp điệp trùng trùng

Ánh sao đầu súng bạn cũng mũ nan”.

(“Việt Bắc” – Tố Hữu).

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!

Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi

Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi

Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm

Heo hút cồn mây súng ngửi trời

Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống

Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi

Anh bạn dãi dầu không bước nữa

Gục lên súng mũ bỏ quên đời!

Chiều chiều oai linh thác gầm thét

Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi.”

(Trích Tây Tiến – Quang Dũng)

Caferock.vn tổng hợp

Tổng Hợp Kiến Thức Cơ Bản Và Những Dạng Đề Thi Về Bài Tây Tiến

Cảm Nhận Về Bài Thơ Tây Tiến Đoạn 2 (Dàn Ý Phân Tích)

Phân Tích Đoạn Thơ Thứ Hai Trong Bài Thơ Tây Tiến

Phân Tích Bài Thơ Tây Tiến Của Quang Dũng Tuyệt Hay

Hoàn Cảnh Ra Đời, Nội Dung Và Nghệ Thuật Chính Của Bài Thơ Tây Tiến

🌟 Home
🌟 Top