Top 12 # Đọc Hiểu Bài Thơ Im Lặng Của Phạm Khải / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Xin Đừng Im Lặng / 2023

XIN ĐỪNG IM LẶNG – thơ và lời bình

“Khi đường yêu đã hóa vực sâu thăm thẳm thì có dấn bước hay đứng lại phỏng có ích gì …! Không có lối thoát nào khả quan cả ! Tác giả chỉ biết gồng mình chống chọi với cô đơn với quạnh quẽ lòng mình”

XIN ĐỪNG IM LẶNG                              Thơ : Mưa Đừng im lặng! Hỡi màn đêm đông đặc Bởi hồn hoang tôi xơ xác mất rồi Một chút gió gọi hàng cây ngơ ngác Cho phố thôi buồn, thôi đơn côi

Đừng im lặng! Khi lòng đang dậy sóng Tim hoang liêu theo bóng dáng một người Chỉ có thể là yêu nên khát ngọc mắt hoe màu, môi đâu thể cười tươi

Van đêm đấy, đừng lặng im thêm nữa! Đóa quỳnh hương bên cửa nở hoa rồi Căn phòng trống thiếu một người, một nửa Nửa nơi này, ngược ký ức xa xôi.

Ai lấy vụng trái tim yêu đi mãi? Bỏ sau lưng là vạt tối quanh đời. Này tình ạ! thật lòng tôi rất nhớ! Khi xa người, sỏi đá cũng mồ côi.

LỜI BÌNH(Tác giả : Quyến Vũ) Sài gòn chiều nay sau cơn mưa. Mọi con đường bỗng dưng thành dòng sông. Sông chẳng có rong rêu tôm cá, sông có con người, xe cộ và vạn vật của cuộc đời…

Ghé vào quán cafe trú mưa . Đọc bài thơ của Mưa, chợt se se nỗi buồn nhân thế.

“Đừng im lặng ! Hỡi màn đêm đông đặcBởi hồn hoang tôi xơ xác mất rồiMột chút gió gọi hàng cây ngơ ngácCho phố thôi buồn thôi đơn côi.”

Trong tĩnh lặng của bóng đêm, khi chỉ biết đối diện với chính lòng mình , không còn ai sẻ chia những trăn trở nơi tiềm thức, chỉ còn bóng đêm đang đồng lõa với hết thảy vạn vật , một sự bao trùm tuyệt đối của màn đêm ” đông đặc” làm tác giả phải thốt lên:“Đừng im lặng hỡi màn đêm đông đặcBởi hồn hoang tôi xơ xác mất rồi” Tác giả của bài thơ này là một tên nick vô thực. Tôi không biết họ làm công việc gì ! nhưng trong trực giác hay ngọ nguậy, tôi ngờ ngợ rằng; tác giả rất thường xuyên đối diện với bóng đêm và luôn thường trực với xơ xác lòng mình… một trái tim bình yên chẳng bao giờ gào thét trong đêm cả… có gào thét, may chăng chỉ là tiếng rên rỉ nhột nhạt của bản năng giống nòi…!

“Đừng im lặng ! Khi lòng đang dậy sóngTim hoang liêu theo bóng dáng một ngườiChỉ có thể yêu nên khát ngọcMắt hoe màu môi đâu thể cười tươi.”

Gió cứu rỗi rồi chính gió là tội đồ. Cứ ngỡ quá khứ đã êm đềm ngủ say ai dè nay lại ồn ào trỗi dậy. Trái tim vốn đã :hoang liêu” giờ lại đi hoang để nhớ về một bóng hình xa khuất. Cái tình vốn rất lung tung. Người ta chỉ tiếc khi nó đã vuột khỏi tầm tay với. Sao ngày ấy không trân quý mà giữ gìn đi ? Để giờ đây khi thực sự không còn là của nhau mới hối tiếc ngậm ngùi…! Âu cũng là số phận chăng ?

” Van đêm đấy xin đừng im lặng nữaĐóa quỳnh hương bên cửa nở hoa rồiCăn phòng trống thiếu một người một nửaNửa nơi này ngược ký ức xa xôi”

Người đời vẫn nói: Phụ nữ dù có mạnh mẽ tới đâu cũng chẳng thoát được ra khỏi cái bóng của họ. Hơn lúc nào hết họ cần một bờ vai nương tựa , chẳng phải cần to tác cao sang … chỉ một bờ vai thôi, cho họ ngả đầu vào và buông thõng một câu; Em mệt lắm. Rồi sớm mai thức giấc họ lại luôn chân luôn tay, tất tả lần hồi để vun vén cho cuộc sống nhật thường. Thế mới biết đàn ông cũng quan trọng lắm chớ bộ. Không có anh lỡ một mai em khóc Ánh thu buồn trong mắt sẽ hao đi.

Thấm chưa cô gái nhỏ ? Khà khà.

“Căn phòng trống thiếu một người một nửaNửa nơi này ngược ký ức xa xôi”

Lạnh lẽo đến ghê người khi đối diện với hết thảy là một nửa. Gì gì cũng méo mó chẳng vẹn tròn. Thôi đành vậy ! Biết làm gì hơn là ngược dòng ký ức để mò mẫm , dò tìm. May ra trong sự vô thức của bàn tay , lại chới với nắm được một mảnh vỡ từ quá khứ sau cuộc tình gãy nát… mảnh vỡ ấy sót lại tàn dư còn nóng để sưởi ấm con tim thực tại. Đó là lý do mà tác giả phải “ngược ký ức xa xôi ” của chính mình.

Ai lấy vụng trái tim yêu đi mãiBỏ sau lưng là khoảng tối quanh đờiNày tình ạ ! Thật lòng tôi rất nhớKhi xa người sỏi đá cũng mồ côi.

Xuyên suốt cả bài thơ chỉ là một nỗi niềm xâu chuỗi. Khi đường yêu đã hóa vực sâu thăm thẳm thì có dấn bước hay đứng lại phỏng có ích gì …! Không có lối thoát nào khả quan cả ! Tác giả chỉ biết gồng mình chống chọi với cô đơn với quạnh quẽ lòng mình. Khi viết tới câu kết của bài, chắc hẳn tác giả nhớ đến câu hát bất hủ của Trịnh ” Ngàn năm sỏi đá cũng cần có nhau ” sự vin vào để đặt nút thắt cho tác phẩm của mình rất khôn khéo. Hình tượng sỏi đá vô tri cũng biết mồ côi. Hay và lạ đấy.

Cám ơn Mưa đã cho tôi bình một bài thơ hay. Trong cái xã hội nhốn nháo này còn có những tác giả biết đầu tư câu chữ xuyên suốt tác phẩm là điều rất hiếm. Với sự cảm nhận non nớt của QV chắc hẳn chưa khơi hết được ngọn nguồn cái ý của bài thơ nên rất mong Mưa và bạn đọc thông cảm cho sự yếu kém của QV.

Sài Gòn một chiều mưa.

Theo: Quyến Vũ

Im Lặng Mà Buông Tay / 2023

Im lặng mà buông tay – tác giả Vũ Quỳnh Hương

“Im lặng mà buông tay” là tuyển tập gồm 32 bài thơ được nhà thơ, nhà báo Vũ Quỳnh Hương ấp ủ trong suốt 4 năm, kể từ khi xuất bản tập thơ Nếu yêu thì phải nói năm 2010. Được mệnh danh là người đẹp viết văn, những tác phẩm của chị đều thấm đấm một tâm hồn sâu sắc, những lời lẽ thương yêu, nhiều niềm tin và lạc quan vào cuộc sống dù thế nào đi nữa.

Người đẹp viết văn tiếp tục trải lòng trong tập thơ vừa ra mắt mang tên “Im lặng mà buông tay”.

Nguồn cơn cảm xúc:

“Mỗi một người, mỗi sớm mai thức dậy, đều phải sống với cuộc chiến của riêng mình, nơi mà giá trị sống là muôn hình vạn trạng bởi những quan niệm riêng của từng người. Duy chỉ có một điều sẽ không đổi thay trong mọi thời cuộc: giá trị của mỗi người quyết định nhiều nhất ở cách mà người ta đối đầu với khó khăn, với thất bại, chứ không phải ở trên đỉnh của thành công.

Và học cách ứng xử trong thất bại, vượt qua những chấp niệm để hiểu rằng mọi Buông Bỏ chỉ là Kết thúc để Bắt Đầu, để dũng cảm chấp nhận, để quên đi những hố sâu mà tiếp tục ngắm ánh mặt trời lên mỗi ngày – bởi cuộc sống là Vô Giá – là điều mà mỗi con người hiện đại cần phải học, trong suốt những tháng ngày may mắn của kiếp người”, Vũ Quỳnh Hương chia sẻ nguồn cảm hứng của tập thơ.

Nếu như “Nếu yêu thì phải nói” phác họa hình bóng của một người con gái cá tính, hiện đại, sẵn sàng lao vào tình yêu thì “Im lặng mà buông tay” lại như một nốt nhạc trầm trong bản tình ca buồn, đằm thắm với những trải nghiệm sâu sắc của nữ tác giả. Với Vũ Quỳnh Hương, văn chương không phải là một đối tác làm ăn để có thể mang lại ích lợi về kinh tế mà đơn giản là tri kỷ, giúp chị cân bằng được cuộc sống, cảm giác, nỗi niềm.

Chị cho rằng mọi sự hội ngộ hay chia ly – đều cần đến một chữ “duyên”. Chữ “duyên” tạo ra bởi sự chân thành và ý chí kiên định trong tình cảm, chứ không phải bởi những xô đẩy số phận sắp đặt nên. Cảm xúc và sự chân thành mất đi, thì chữ “duyên” cũng không còn, mọi yêu thương và cơ hội sẽ tan biến đi vô nghĩa.

Chị bảo bình yên là điều bất cứ người phụ nữ nào cũng ao ước. Nhưng không phải là sự bình yên giả tạo. Tính tò mò đeo bám và luôn đi đến tận cùng vấn đề dường như mang lại cho chị nhiều rắc rối lẫn đổ vỡ hơn là yên bình.

“Nếu biết ít hơn một chút, chịu khó nhắm mắt lại một chút; hẳn cuộc đời tôi đã không có muôn nghìn bước ngoặt vào những lúc bất ngờ nhất. Thế nhưng nếu phải đánh đổi giữa bình yên và sự hiểu đến tận cùng bản ngã của người mình yêu, tôi sẵn sàng trả giá.

“Im lặng mà buông tay” được Quỳnh Hương viết từ những cảm xúc thật , những trải nghiệm của mình trong tình yêu, cuộc sống…

Vũ Quỳnh Hương sinh năm 1979 tại Hà Nội. Chị từng đoạt danh hiệu Á khôi Vẻ đẹp học đường Học sinh Sinh viên toàn quốc năm 2000.

Sách đã xuất bản: Con bò treo cửa (truyện thiếu nhi), Trái tim của Sói (tiểu thuyết), Nếu yêu thì phải nói (thơ).

Toàn bộ lợi nhuận của việc bán sách Im lặng mà buông tay trong ngày ra mắt 6/3 sẽ được sử dụng cho mục đích từ thiện, góp phần xây trường cho trẻ nhỏ núi rừng cách mạng Than Uyên, Lai Châu.

Phạm Khải &Amp; Trang Sách Mạch Đời / 2023

12.02.2018-00:30

Nói về văn chương Đỗ Chu, Phạm Khải cho rằng ông thuộc tốp nhà văn “viết chậm và kỹ, câu văn nghiêng về cái đẹp mảnh mai, “kiêng khem” nhiều”. Một nhà văn tên tuổi ở ta đã từng đề xuất một công trình nghiên cứu quá trình sáng tác từ Đỗ Chu đến Nguyễn Huy Thiệp – từ văn chương nghiêng về cái đẹp, cái hồn nhiên, trong sáng, giàu chất thơ đến văn chương nghiêng về mô tả cái xấu, cái ác… đến tận cùng bản ngã con người. Đó là hai tài năng văn chương của hai thời kỳ khác nhau trên đất nước chúng ta. Đến “Thăm thẳm bóng người” cũng là một Đỗ Chu ấy, nhưng sâu xa hơn, minh triết hơn.

Do cách làm vừa bình, vừa phỏng vấn, vừa hỏi chuyện nên nhà phê bình Phạm Khải nắm bắt được khá chính xác cái “tạng” của từng nhà văn, nhà thơ, nhà phê bình, để từ đó mà cái “thần” trong tác phẩm của họ dần dần hiển lộ. Nhiều “tình” trong “Vô tình” của Nguyễn Phan Hách; chất nghệ sĩ của nhà phê bình Nguyễn Đăng Mạnh “Mạnh hơn lý thuyết”; Tuyển tập của Quách Tấn với độ dày 800 trang, ôm trong tay nặng trĩu, nhưng cái phiêu du trong sáng tác của ông chính là tâm hồn thanh nhẹ của ông nên Phạm Khải đã đặt tên cho bài viết về ông “Sách nặng, hồn thanh nhẹ”. Với Ngô Văn Phú thì “Cuộc du hành từ văn đến sử” đã góp phần tạo nên bề dày sự nghiệp của ông…

Tập “Trang sách, mạch đời” của Phạm Khải

Có thể kể ra nhiều tác giả và tác phẩm trong “Trang sách, mạch đời” được nhà phê bình Phạm Khải nắm bắt, chỉ ra những nét riêng… mà tôi cho là rất cần thiết. Bởi, trong văn chương nghệ thuật, tạo được cái riêng cho mình rất khó. Và cũng vì cái riêng đích thực này mà mỗi nhà văn, nhà thơ đều có chỗ đứng của mình trong lòng bạn đọc, không ai thay thế được ai. Khi nhà thơ Xuân Diệu viết “Ta là một, là riêng, là thứ nhất…”, câu thơ một thời bị phê phán nhưng tôi cho là chuẩn khi nói về người nghệ sĩ và tác phẩm của họ. Người nghệ sĩ phải là một, là riêng, là thứ nhất trong tác phẩm thì mới sống được với thời gian, với bạn đọc.

Có một thời mà ta gọi là “ấu trĩ”, người viết phê bình thường chỉ nhìn nhận một chiều; hoặc là khen – khen hết lời; hoặc là chê – chê không thương tiếc. Không những thế, có không ít bài viết còn chụp mũ, suy diễn, quy cho tác giả hay tác phẩm những điều nhiều khi nằm ngoài văn chương nghệ thuật. Bây giờ, hiện tượng này tuy ít nhưng không phải là không còn. Đọc “Trang sách, mạch đời”, tôi tâm đắc với tác giả ở nhiều điều, nhưng điều mà tôi muốn nói hơn cả là tính khách quan, công bằng và sự nhìn nhận đa chiều, không hề áp đặt ý kiến của mình cho người đọc. Và, cũng như các tác phẩm khác của Phạm Khải mà tôi có trong tay như “Giai thoại và đời thực”; “Kể chuyện bút danh nhà văn”; “Một người đâu phải nhân gian”; “Giới cầm bút – chuyện thật như đùa” (Phạm Khải đã xuất bản trên hai mươi tác phẩm gồm thơ, phê bình – tiểu luận, bút ký, phóng sự, chân dung văn học, thời luận, chuyên luận, tản văn…; một sức làm việc đáng nể trong lúc phải lo công việc quản lý, phụ trách nội dung nhiều ấn phẩm của báo).

Tôi tâm đặc nhất ấy là tính nhân văn trong các bài viết, các tác phẩm của Phạm Khải. Văn học nghệ thuật cũng như mọi thứ trên đời này cuối cùng cũng chỉ nhằm phục vụ con người, hướng con người đến CHÂN, THIỆN, MỸ.

Trong những năm tôi trực tiếp làm Trưởng Ban giám khảo các cuộc thi Hoa hậu Việt Nam, tôi đã nhận ra một điều mà tôi vẫn thường trao đổi với các thành viên trong Ban giám khảo và Ban tổ chức, ấy là: Một trăm lời đồn chưa phải là sự thật. Và biết đâu đằng sau sự thật còn có một sự thật khác. Khi tôi đọc cuốn “Giai thoại và đời thực” của Phạm Khải, tôi càng thấm thía điều này. Những chuyện đồn thổi ngoài đời cũng như những giai thoại được kể trên báo chí về các nhà văn, nhà thơ, nhà phê bình dù thiện chí hay không thiện chí, nếu không có được những minh chứng xác thực nhiều khi sẽ làm thiên lệch cách nhìn nhận của độc giả.

Tôi có may mắn gặp nhà phê bình Hoài Thanh trong những năm 70 của thế kỷ trước, khi tôi đi lấy tài liệu làm luận văn tốt nghiệp đại học. Qua câu chuyện với ông cũng như khi đọc các bài viết của ông, tôi thấy ông là người “vị” thơ hay, vị cái đẹp, là một nhà phê bình tinh tế trong thẩm định thơ. Trong một bài viết về thơ đã đăng trên báo cách đây khá lâu, tôi cho là Hoài Thanh có công rất lớn trong việc phát hiện các tài năng thơ và “Thi nhân Việt Nam” là cuốn sách để đời. Tôi rất thích khi đọc bài ông viết về thơ Lưu Quang Vũ khi Lưu Quang Vũ mới xuất hiện trên thi đàn, còn ít người biết đến.

Có lần vào Vũng Tàu gặp nhà thơ Xuân Sách (báo Tiền Phong thời đó đã có bài viết rất trân trọng, phỏng vấn và nói về cuốn sách gây tranh cãi của ông), tôi cũng định nói với nhà thơ Xuân Sách điều mà tôi cảm nghĩ về Hoài Thanh, nhưng vì hôm ấy đông người không tiện nói, lại thôi. Rồi Xuân Sách ra đi, tôi không có dịp nói lại nữa. Giờ đọc bài viết của nhà thơ, nhà phê bình Phạm Khải, tôi rất mừng. Tôi cho rằng sau Hoài Thanh có Vũ Quần Phương, sau Vũ Quần Phương có Phạm Khải thẩm định thơ tinh tế, mà tôi tâm đắc.

TIN LIÊN QUAN:

Người xưa thường nói “Văn mình, vợ người”. Trong văn chương, nghệ thuật, phục nhau, công nhận nhau là khó. Đọc những bài viết trong các tác phẩm của Phạm Khải mà tôi có, rất mừng vì tính khách quan, thẳng thắn, không né tránh trong nhiều vấn đề nhưng lại rất thể tất nhân tình. Có lẽ đó là điều mà tôi tâm đắc nhất khi viết những dòng này.

Suy Nghĩ Về Sự Im Lặng Đáng Sợ Của Người Tốt / 2023

Đề bài: Martin Luther King từng nói: “Trong thế giới này, chúng ta không chỉ xót xa vì những hành động và lời nói của người xấu mà còn cả vì sự im lặng đáng sợ của người tốt”. Anh (chị) có suy nghĩ gì về ỷ kiến trên?

Martin Luther King từng nói: “Trong thế giới này, chúng ta không chí xót xa vì những hành động và lời nói của người vấu mà còn cả vì sự im lặng đáng sợ của người tốt”. Câu nói gọi mở trong ta những suy nghĩ vè cách hành xử của con người.

“Thế giới này” được hiểu là thế giới của con người, ở đó con người tồn tại với những mối quan hệ đời sống. Con người giao tiếp, tác động tới nhau. Quy luật đời sống là sự cạnh tranh, ganh đua, vì nhu cầu tồn tại, nhu cầu sống của mỗi người. Từ đây xuất hiện sự tồn tại không tránh khỏi của “hành động và lời nói của người xấu”. “Hành động và ìời nói của người xấu” có thể hiểu là những hành động, lời nói nhằm thực hiện mục đích xấu, gây ảnh hưởng xấu, làm tổn hại đến người khác, đến một cá nhân hoặc một cộng đồng, tập thể. Bên cạnh “những lời nói và hành động của người xấu” ta còn thấy tồn tại cả “sự im lặng đáng sợ của người tốt”. “Người tốt” mà Martin Luther King nói ở đây là người không làm điều xấu, điều ác, họ là người ngoài cuộc, không can dự vào mối quan hệ của người khác. Nhưng liệu rằng thái độ “im lặng” của họ có thực sự là đúng đắn?

“Sự im lặng đáng sợ” có thể hiểu là sự im lặng trước một hành động, lời nói xấu gây tổn thương tới đối tượng mà nó tác động. Cảm giác “xót xa” được gắn với cả hai vế “hành động và lời nói của người xấu” và “sự im lặng đáng sợ của người tốt” trong câu nói, đã ngầm đánh giá đồng nhất cả hai hành vi này.

“Xót xa vì những hành động và lời nói của người xấu”, đây là cách cư xử thường thấy, không có gì đặc biệt bởi con người cùng tồn tại, chung sống trên Trái Đất, ai cũng có quyền, có nhu cầu sống tốt, thoả mãn bản thân. Đó là quyền lợi bình đẳng, vì vậy bất cứ hành động, lời nói nào gây tổn hại tới người khác, những hành động xấu, lời nói xấu đều đáng lên án, tẩy chay, và gây cho người khác cảm giác xót xa.

Nhưng đều đáng lưu ý, lưu tâm ở đây chính là “sự im lặng đáng sợ cửa người tốt”. Tại sao nó cũng gây trong ta cảm giác “xót xa”? Khi phải chứng kiến một điều xấu, điều ác con người theo tâm lí chung thường có ý tránh né, bao biện “Đó đâu phải chuyện của mình?” mà lẩn tránh, dửng dưng. Nhưng chính thái độ đó lại có thể là mầm mống của điều xấu. điều ác. Là cái nguyên cớ sâu xa khiến điều xấu, điều ác được lộng hành, để rồi từ đây tiếp tục những nỗi đau của người bị hại. Đây là hành vì đồng nghĩa với việc bao che dung túng tội ác. Chợt nhớ về sự kiện đã được thời sự đưa tin không lâu, sự kiện em Vũ Thị Bình bị đái xử tàn bạo, bị đánh đập chà đạp bởi hai vợ chồng người hàng cơm. Dư luận khi đứng trước hành vi bạo hành trẻ em thì lên án gay gắt đối với hai vợ chồng người hàng cơm nhưng có ai thấy rằng chính sự im lặng của người xung quanh cũng là hành vi ngấm ngầm gây tốn hại đến em Bình. Em Bình bị hành hạ nhiều năm trời, lẽ nào những người hàng xóm không ai biết? Và nếu như họ đi báo cho công an với chính quyền địa phương sớm hơn thì có lẽ em Bình sẽ không phải trải qua quá nhiều đáng cay, khổ cụt đến thế. Sự im lặng trước hành vi xấu thực sự là sự im lặng đáng sợ, đáng lên án.

Xét về nguyên nhân của “sự im lặng” này, đó là do lối sống vô tâm, ích kỉ của con người. Nhưng ta cũng cần xem xét đầy đủ thấu đáo hơn. ngoài nguyên nhân chủ quan là do ý thức con người còn có nguyên nhân khách quan là do xã hội với ý thức đoàn kết, cộng đồng chưa cao. Khi một người tốt lên tiếng, chắc hẳn điều họ phải đối mặt sẽ là sự trả thù, lúc đó, liệu rằng họ có được che chở, bảo vệ bởi cộng đồng?

Thiết nghĩ, đến loài vật còn có thể bảo vệ đồng loại của mình, vậy tại sao, con người – loài động vật “bậc cao” lại không thể che chở, bảo vệ đồng loại của mình? Tôi đã từng rất ấn tượng với những dòng thơ của nhà thơ Trần Đăng Khoa:

Cái chết vẫn rình ta sau từng ngưỡng cửa

Con đường hẹp chiều mưa, vài sải nước gần bờ

Ta chẳng là gì giữa bôn bề bất trắc

Chỉ tích tắc khôn lường ta đã hoá người xưa

Thật vậy, cuộc sống vẫn luôn chứa đầy biết bao bất trắc, hiểm hoạ. Con người chỉ bé nhỏ như hạt cát giữa biển trời mênh mông, vì vậy “Con người ơi! Hãy thương lấy con người”.

Câu nói của Martin là lời gợi mở về thái độ đối với hành vi của con người trước điều xấu. Câu nói cũng nhằm nhấn mạnh vế thứ hai: “Sự im lặng đáng sợ của người tốt”. Có thể nói, Martin đã đưa ra thái độ phê phán đối với cách hành xử mà trước đây không phải ai cũng nghĩ lới. Nó thể hiện tầm hiểu biết, suy nghĩ thấu đáo, sắc sảo, xuất phát từ tình yêu người, yêu đời, muốn bảo vệ con người. Câu nói như một bức thông điệp lên án sự im lặng trước hành vi xấu, huớng con người tới cách hành xử đúng đắn: con người cần biết lên án, cần biết bảo vệ nhau để tránh khỏi những thế lực đen tối chà đạp lên cuộc sống con người, cần xây dựng cộng đồng, tập thể tương thân, tương ái, dũng cảm phê phán hành vi bạo ngược để tất cả chúng ta được sống cuộc sống ổn định, hạnh phúc.