Top 18 # Đọc Hiểu Bài Thơ Ra Vườn Nhặt Nắng / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Review Sách: Ra Vườn Nhặt Nắng / 2023

Các bài thơ không đặt nặng mục đích dạy bảo, khuyên nhủ mà là tạo cảm giác gần gũi, giúp trẻ mường tượng những điều giản dị trong cuộc sống bên gia đình, bè bạn, cây cỏ, con vật… Từng câu thơ như là câu nói có thể bật ra từ bất cứ một em bé nào nhưng lại không hề kém thi vị.

Đó là những điều hiển nhiên được nhìn dưới lăng kính mới mẻ, đẹp đẽ và đầy yêu thương của bé:

“Ông ra vườn nhặt nắng/ Tha thẩn suốt buổi chiều/ Ông không còn trí nhớ/ Ông chỉ còn tình yêu…”

“… Một hôm ông cho bé/ Đi xe bus màu vàng/ Điều hòa phà hơi mát/ Trong cái nắng chang chang/ Có một anh đứng dậy/ Nhường chỗ cho hai người/ Ông cảm ơn anh ấy/ Còn anh ấy chỉ cười…”

Hay thể hiện những ước mơ được lý giải rất đáng yêu:

“Cô giáo giao bài tập/ Em muốn làm nghề gì/ Bé viết không cần nghĩ/ Em muốn lái taxi/ Em sẽ giống như bố/ Chở tất cả mọi người/ Rồi hôm nào xin nghỉ/ Em chở bố đi chơi/ Em sẽ nhớ hết phố/ Nhớ cả đường về quê/ Rồi lái sang nước Pháp/ Để thăm bạn Việt Khuê/ Em sẽ được nghe khách/ Nói mọi chuyện trên đời/ Rồi em viết thành sách/ Để có tiền đi bơi”.

Có những bài thơ kích thích trí liên tưởng, sáng tạo cho trẻ:

“Ngồi trước xe của bố/ Đi vào đoạn tắc đường/ Các xe đằng sau bé/ Đi chậm lại trong gương/ Hàng cây không bị tắc/ Và trên kia, mây trời/ Biển hiệu đầy màu sắc/ Lá vẫn thoải mái rơi/ Ở nhà mẹ đang đợi/ Chắc sốt ruột lắm đây/ Bé nghĩ những lúc đó/ Mẹ nên ngắm hàng cây”.

“Bà hay vào Facebook/ Bố mẹ cũng hay vào/ Cô chú và các bác/ Cũng chả thiếu người nào/ Em giận mọi người lắm/ Ít thời gian cho em/ Mà lại yêu Facebook/ Hơn trẻ nhỏ yêu kem/ Nhưng bé ơi, đâu biết/ Mình được mọi người yêu/ Hàng ngày ảnh của bé/ Thu về ‘Like’ rất nhiều”.

Giọng thơ Ra vườn nhặt nắng hồn nhiên, ngôn từ trong trẻo, mộc mạc khiến người đọc cảm thấy dễ chịu, nhẹ nhàng như đưa tay mở một cánh cửa gỗ, chầm chậm bước chân vào khu vườn làm bạn với tuổi thơ. Lời thơ không khó hiểu, không đánh đố độc giả nhỏ tuổi.

Mỗi bài thơ còn được minh họa bởi một bức tranh với nét vẽ ngộ nghĩnh, dí dỏm, đầy màu sắc. Kiểu minh họa chú trọng chi tiết thường thấy trong các bộ truyện tranh nước ngoài.

Cuốn sách gồm 33 bài thơ dành cho thiếu nhi nhưng chính người lớn cũng có cơ hội nhìn thấy chính mình với những kỷ niệm ngày thơ bé, như lời mở đầu cuốn sách của Bút Chì – người đồng sáng lập tổ hợp Toa Tàu:

“Em đọc thơ lên, em nghe thấy tiếng nhạc. Em xem tranh vẽ, em cảm thấy không gian. Dù em từng sáu tuổi hay chưa từng sáu tuổi. Dù em là trẻ con, hay là đứa trẻ con bên trong một người lớn. Dù em là ai, ở đâu, làm gì. Những kỳ diệu này là để dành cho em đó”.

Ra vườn nhặt nắng với phiên bản thơ – tranh được xuất bản dựa vào số tiền gần 250 triệu đồng từ hơn 650 độc giả sẵn sàng đặt trước khi sách ra mắt, trong vòng chưa đầy hai tháng. Đây là con số ấn tượng khi mục tiêu gây quỹ in sách ban đầu dự kiến chỉ là 100 triệu đồng.

Thanh Hoa

“Ra Vườn Nhặt Nắng” Và Giọt Sương Thơ / 2023

VNTN – Ra vườn nhặt nắng của Nguyễn Thế Hoàng Linh đang làm sững sờ thi đàn hôm nay.

Tôi chắc, những cô bác Thạch Lam, Tô Hoài, Phạm Hổ, Võ Quảng, Duyên Anh, Xuân Quỳnh… sống lại, hay các cô chú Định Hải, Phan Thị Thanh Nhàn, Nguyễn Hoàng Sơn, Trần Đăng Khoa, Nguyễn Nhật Ánh, Dương Thuấn… nếu mở sách, hẳn cũng khó phanh được niềm hân hoan này.

Tôi có nhác nghĩ, Ra vườn nhặt nắng chào đời sẽ tống khứ những thứ như “Quà cho con” (đang gây ầm ĩ) vào kho phế liệu của thơ. Nhưng, thấy không đành. Đâu cần làm cái việc rỗi hơi ấy. Ra vườn nhặt nắng còn bận những việc xứng đáng hơn: làm tươi trong lại hồn người và tươi trong lại thế giới này.

Nhưng, dịch chuyển từ thơ răn dạy trẻ sang thơ chơi cùng trẻ tưởng dễ đấy a? Còn lâu. Không có được mỹ học của ngộ nghĩnh, mỹ học ấu nhi, thì đừng có mơ. Ngộ nghĩnh chính là giọt sương thơ, giọt mắt thơ. ” Giọt sương đầu chiếc lá/ Ai cũng thấy lung linh/ Nhưng chỉ trong mắt bé/ Mới có cả hành tinh“. Chỉ trong giọt sương ấy, thế giới mới mang vẻ đẹp ấu nhi, ấy là vẻ ngây ngô mà ý vị. Không phải thứ ngây ngô ấu trĩ dạng ngô nghê. Cũng không phải thứ giả ngây giả ngô kiểu chồn giả thỏ. Ngây ngô mà ý vị là chất thơ tinh ròng của sự sống này. Nó vô ý mà hữu ý. Nó vô tư mà hữu tình. Cứ hồn nhiên nhi nhiên mà dạt dào ý vị. ” Ông ra vườn nhặt nắng/ Tha thẩn suốt buổi chiều/ Ông không còn trí nhớ/ Ông chỉ còn tình yêu

*

Một giọt sương như thế, dường như, vẫn yên nguyên trong Nguyễn Thế Hoàng Linh. Nó giúp cậu ra vườn nhặt nắng. Giúp cậu xây được hành tinh của riêng mình: hành tinh trong một giọt sương. Bước vào đây là bước vào một thế giới quen thuộc nhưng tất cả đã được làm trong lại. Tất cả hoa lá, cây cỏ, con đường, ô cửa, cánh bướm, cánh cam, châu chấu, bọ dừa, cá voi, khủng long, cái nóng, cơn mưa, lời ru, lời hát… đều ngước mắt nhìn bé bằng cái nhìn của giọt sương.

Ấy là giọt sương lên sáu. Đọng giọt từ thuở u ơ, nhưng chỉ thật long lanh khi vừa lên sáu. Cái tuổi lo do đến lớp với mẹ đưa, bố đón, ông dắt, bà kèm, đi xe bus, gặp tắc đường, học chữ cái, học tính đếm, tập thể dục, ra bể bơi, vầy chậu tắm, đóng siêu nhân, hù quái vật, thỉnh thoảng đôi co, và cả… bị bắt nạt nữa. Lên sáu của thời @, nên bé thơ đây cũng sớm tung tăng với các trò: nhảy hip hop, hát rock, mê robot, chơi facebook, tra google,… sớm tung tẩy với các từ tiếng Anh: good, love, like, afternoon, is, in, hot… Theo chân bé ra vườn nhặt nắng, từng thứ hiện đại mà thân gần này chỉ cần quẫy nhẹ, thế là thành trò, thế là thành thơ.

Thế giới trong giọt sương lên sáu ấy còn lung linh nhờ lối liên tưởng, tưởng tượng ngây ngô nở ra bao thi ảnh ngộ ơi là ngộ: que kem khóc nhè, ông mặt trời bị ốm, khủng long lót đệm vào chân, gõ kiến đeo cao su vào mỏ, chú gián bị sâu răng, chú dế mèn hát rock, nước cũng là nôi, mùa hè là chó nhỏ, vườn cây hát bè, cây bàng đứng tè, cây bàng bị giột, cái chậu đẹp trai… hay ” Bát sứ là buồm trắng/ Đũa là những mái chèo/ Bát to ôm bát nhỏ/ Là thuyền mang thuyền theo/ Thìa nhỏ là thủy thủ/ Thuyền trưởng là thìa to/ Muôi là con bạch tuộc… Đĩa là tàu cướp biển/ Sắp bắn nhau pằng pằng” , ” Yêu thương là đốm nắng vàng/ Trên lưng chú chó lang thang chiều hè “…

Và, Ra vườn nhặt nắng chắc chả trong veo đến thế, nếu thiếu một ngôn ngữ ấu nhi. Đó là thứ ngôn ngữ dỗ dành của một bé thơ tốt bụng và hoạt ngôn. Dù ở vai nào, đã ra vườn nhặt nắng, người thơ đều chỉ dùng ngôn ngữ ấy thôi. Mà dỗ dành thì có bao nhiêu là cách. Cả nói tếu, nói buông, cả nói tròng, nói quấy, nói nhung nhăng nữa. Thì cốt cho nhau vui, cho nhau nín, để cùng khoái chí mà. Lắm lúc đến là bất ngờ, đố ai không tủm tỉm: ” Mỗi một ngày dậy sớm/ Là một ngày dài hơn/ Mỗi một tuần dậy sớm/ Là tuần lễ xanh rờn// Mỗi một tháng dậy sớm/ Là vài ngày dài ra/ Mỗi một năm dạy sớm/ Bạn là quái vật à ?“, ” Người ở xa bé tí/ Như là người ở xa/ Người ở gần thật là/ To như người ở cạnh“, ” Buổi chiều dài hơn buổi sáng/ Người ta mới nói “chiều dài”/ Rồi lại nói thêm “chiều rộng”/ Của hình chữ nhật đẹp trai“, ” Mùa hè là của ai nào?/ Của ai sắp sửa bước vào mùa thu“, ” Ai thích học bài cho xong/ Ai thích bài học vì mong học bài “…

Ấy là hành tinh ngộ nghĩnh mang thương hiệu Nguyễn Thế Hoàng Linh.

*

Tất nhiên, yêu thương con trẻ bao giờ cũng là những giọt trong nhất. Trong con mắt phiền phức của người lớn, thế giới có thể bị phân lập thành các phạm trù gay gắt: Thiện – Ác, Chính – Tà, Tốt – Xấu, Đẹp – Xấu, Yêu – Ghét, Thương – Căm… Còn trong giọt sương thơ ấu, thế giới bao giờ cũng hiền hòa hơn. Một thế giới mới chia thành Ngoan – Hư thôi. Một hành tinh chỉ xây cất bằng vật liệu nhẹ thôi: cái đáng yêu thương và cái cần chê trách. Thế nên, trong hành tinh ấu nhi, tất tật đều dịu dàng, êm ái hơn. Cưng nựng cần hơn chỉ chích. Ru vỗ cần hơn đả kích. Nâng niu cần hơn phá phách. Nếu phải chê, cũng không nỡ nặng lời. Dường như đó là những bí mật bậc nhất của mỹ học ấu nhi. Cũng là quyền năng thuộc phần trong vắt của yêu thương. Mỗi giọt sương mới hiện trên thi đàn là một vẻ mới của yêu thương được khám phá, là cõi bờ yêu thương được mở mang. Ngoan nhân lên thì Hư giảm bớt. Đáng yêu lan tỏa đến đâu, đáng chê hẹp dần đến đấy. Thế giới này, nhờ đó, mỗi ngày được làm sáng, làm trong, làm mới.

Vậy là, trên đôi cánh ngộ nghĩnh vốn có của thơ thiếu nhi, Nguyễn Thế Hoàng Linh đã mang đến một vẻ ngây ngô mà ý vị riêng. Một độ trong mới. Một độ chơi mới. Một độ thơ mới. Ấy là nhịp rung của hồn trẻ hôm nay. Ta hiểu vì sao, Ra vườn nhặt nắng đang là sự lựa chọn tin yêu của thế hệ mới.

Nói nhiều, khéo thành lắm lời.

Thì, nào Ra vườn nhặt nắng cùng Nguyễn Thế Hoàng Linh.

Đơn cử đây là vài “chiếc nắng”.

Thế giới ru Đôi khi thế giới này Cần để yên bé ngủ Tiếng úp mì của ta Cũng bớt phần thô lỗ

Con khủng long qua phố Cũng lót đệm vào chân Chim gõ kiến ăn đêm Đeo cao su vào mỏ Cây vặn nhỏ tiếng gió Dế ngừng rock nhố nhăng Con gián bị sâu răng Chạy ra xa rên rỉ Máy tính cũng tế nhị Nhắc quạt vỗ cánh êm Miếng trăng trầu vừa têm Bầu trời nhai rón rén Cái tên con nhái bén Vốn đã dường vang xa Gọi là “nhài bèn” nha Cho âm vang nhỏ lại Đang rơi bông hoa đại Gọi là hoa tiểu ngay Để tiếng rơi bớt dày… Thôi chết rồi, mỳ nát! Suỵt, hãy kêu như hát

Để bé tưởng tiếng ru Thui chít rồi mỳ nát Ù u ù u u…

Ông mặt trời bị ốm Sáng trên đường mẹ bảo: “Ông mặt trời ốm rồi !” Nhìn lên trời em thấy Toàn màu đen và mây Chiều, cơn mưa dần ngớt “Mặt trời khỏi ốm rồi !” Em nói với các bạn Các bạn bảo : “Dở hơi !” “Cậu dở hơi thì có !” “Cậu mới là dở hơi !” Đó là câu hot nhất Ở trong giờ ra chơi Ông mặt trời thấy vậy Cười vang với đánh rơi Bao nhiêu là tia nắng Làm nên ông mặt giời Bắt nạt Bắt nạt là xấu lắm Đừng bắt nạt, bạn ơi Bất cứ ai trên đời Đều không cần bắt nạt Tại sao không học hát Nhảy hip hop cho hay? Thời gian trong một ngày Đâu để dành bắt nạt Sao không ăn mù tạt Đối diện thử thách đi? Thử kẻ yếu làm gì Sao không trêu mù tạt? Những bạn nào nhút nhát Thì là giống thỏ non Trông đáng yêu đấy chứ Sao không yêu, lại còn…? Đừng bắt nạt người lớn Đừng bắt nạt trẻ con Đừng bắt nạt nước khác Trên khắp trái đất tròn Đừng bắt nạt mèo chó Đừng bắt nạt cái cây Đừng bắt nạt ai cả Vì bắt nạt dễ lây Bạn nào bắt nạt bạn Cứ đưa bài thơ này Bảo nếu cần bắt nạt Thì đến gặp tớ ngay Cứ đến bắt nạt tớ Bị bắt nạt quen rồi Vẫn không thích bắt nạt Vì bắt nạt rất hôi !

Còn 30 bài như thế nữa. 30 “chiếc nắng” đang chờ bạn trong vườn.

***

Và, tôi sẽ thật thiếu sót nếu không gạch chân điều sắp nói này: hiếm có ấn phẩm thơ thiếu nhi nào thú vị toàn diện thế! Ừ, nếu không có nhóm Toa tàu và nhóm họa sĩ Lá, mà mỗi nghệ sĩ cũng là một giọt sương ấu nhi, mỗi bài thơ đây nếu không được họ khẽ đặt vào một vệt nắng vàng của nét chữ hồn nhiên, nét vẽ ngộ nghĩnh, thì sao nhỉ? Thì chưa chắc Ra vườn nhặt nắng đã khiến ta sững sờ đến thế đâu!

Chu Văn Sơn

Đọc Hiểu Bài Thơ Cảnh Ngày Hè / 2023

II. Rèn kỹ năng phân tích cảnh ngày hè – Nguyễn Trãi

1. Mạch cảm xúc của bài thơ : Từ thư thái, thanh thản pha sắc thái bất đắc dĩ, có phần chán ngán đến hứng khởi, phấn chấn đó là mạch cảm xúc của Cảnh ngày hè. 2. Bức tranh mùa hè : Cảnh ngày hè hiện ra thật đẹp, đầy sức sống với những chi tiết cụ thể, sinh động : tán hoè xanh thẫm che rợp, thạch hựu bên hiên nhà còn phun màu đỏ, sen hồng trong ao ngát mùi hương, tiếng lao xao vọng lại từ làng chài, tiếng ve như tiếng đàn vang dội lên. Bức tranh cho thấy sức sống sinh sôi, rạo rực khắp nơi nơi. 3. Nghệ thuật sử dụng từ ngữ : Miêu tả cảnh ngày hè, tác giả đã sử dụng các động từ, tính từ, từ láy giàu sức gợi hình tượng và cảm giác. Ở câu 2, 3, 4, 5, 6 là các từ : đùn đùn, giương, phun, đỏ, tiễn, lao xao, dắng dỏi. Từ đùn đùn gợi tả sắc xanh thẫm của tán hoè lớp lớp, liên tiếp tuôn ra, giương rộng ra ; từ phun gợi sự nổi bật, bắt mắt của màu đỏ hoa lựu ; tiễn (ngát, nức) gợi tả sức lan toả của hương sen ; từ lao xao, dắng dỏi đảo lên trước chợ cá, cầm ve làm nổi bật âm sắc rộn ràng, râm ran rất riêng của mùa hè. Dưới cái nhìn của tác giả, những sự vật vốn tĩnh trở nên động. Chuyển tĩnh thành động, sự cảm nhận cảnh ngày hè của nhà thơ bộc lộ rõ tình yêu sự sống sinh sôi, cái động của thiên nhiên, cảnh vật phản ánh cái động trong lòng người. 4. Nhịp điệu và tiết tấu giàu sức gợi tả : Bức tranh ngày hè sinh động không những được gợi tả bằng hình ảnh màu sắc, âm thanh, sự chuyển động tinh tế của sự vật mà còn thể hiện ở nhịp điệu, tiết tấu. Với đặc điểm về số câu (8 câu), cách gieo vần (cuối các câu 1, 2, 4, 6, 8), lối đối ngẫu ở hai liên giữa (cặp câu 3 – 4, 5 – 6) thì vẫn thấy đây là bài thơ thất ngôn bát cú. Nhưng bài thơ có một số điểm khác so với thất ngôn bát cú Đường luật : – Câu 1 và câu 8 chỉ có sáu chữ nên chúng thành những câu độc lập, không gắn với câu 2 và câu 7 thành liên như thể thơ Đường luật. – Đa dạng hơn về nhịp điệu : Câu 1 : 1 / 2 / 3 Câu 2 : 4 / 3 (hoặc 1 / 3 / 3 Câu 3 : 3 / 4 Câu 4 : 3 / 4 Câu 5 : 2 / 2 / 3 Câu 6 : 2 / 2 / 3 Câu 7 : 3 / 4 Câu 8 : 3 / 3.

5. Tâm sự của nhà thơ : Sắc thái của cảnh vật trong bức tranh về sự sống mùa hè đã cho thấy tâm trạng phấn chấn trước vẻ đẹp của cuộc sống đã “phá vỡ” cái tĩnh tại của cuộc sống nhàn dật thuần tuý, qua đó bộc lộ niềm quyến luyến, thiết tha lớn với cuộc đời. Nỗi lòng của nhà thơ đối với đời, với cuộc sống nhân dân hiện ra rõ nét ở hai câu cuối bài. Ông nói đến cây đàn của Ngu Thuấn với mong ước thanh bình, no đủ cho muôn dân. Niềm tha thiết, gắn bó với đời được cụ thể bằng niềm mong mỏi giàu đủ cho nhân dân. Ngay cả trong không gian nhàn dật, ý thức nhập thế, giúp đời luôn thường trực trong tâm hồn Nguyễn Trãi. 6. Cảnh và tình trong bài thơ được kết hợp hài hoà. Tả cảnh ngày hè, bài thơ là một bức tranh tràn đầy sức sống. Sức sống của sự vật trong trong bức tranh tả cảnh mùa hè cũng thể hiện cảm xúc, niềm yêu đời trong tâm hồn nhà thơ. Cảnh gợi cảm xúc, cảm xúc chi phối cái nhìn và tái hiện cảnh vật.

Nhận xét

Đọc Thêm: Bài Thơ Số 28 (Trong Tập Người Làm Vườn) / 2023

1. Phân tích ý thơ theo tầng bậc nghĩa trong bài:

Ý nghĩa bài thơ được diễn giải theo cung bậc từ thấp lên cao, từ cụ thể đến trừu tượng, từ nghĩa thực đến nghĩa triết lí và cảm xúc trong bài thơ cũng được nâng dần theo các tầng bậc nghĩa của bài. Ta-go lại còn là một nhà triết học, vì vậy, thế giới hiện thực cũng như trữ tình được thể hiện trong thơ ca của ông mang đậm ý nghĩa triết lí sâu xa.

Đôi mắt “cửa sổ của tâm hồn” là hình ảnh mở đầu bài thơ được tác giả so sánh như ánh sáng diệu kì của trăng kia muốn vào sâu biển cả. Dường như chưa thật tin nên đôi mắt người yêu có vẻ băn khoăn u buồn muốn nhìn thẳng vào tận đáy tâm tưởng của anh. Hình ảnh trăng lặn xuống biển cả hòa nhập vào cõi mênh mông tỏa ra ánh sáng lung linh huyền ảo là biểu hiện của sự khát khao hòa hợp tâm hồn, là khát vọng muốn chan hòa và thấu hiểu người mình yêu.

Rất chân thành, chàng trai bày tỏ: “Anh đã để cuộc đời anh trần trụi dưới mắt em. Anh không giấu em một điều gỉ”.

Thế nhưng một nghịch lí đã xảy ra: “Chính vì thế mà em không biết gì tất cả về anh”. Vì sao vậy? Bởi vì tất cả những điều người thiếu nữ có thể biết được về người con trai mới chỉ là cái bề ngoài, còn cái đáy sâu thăm thẳm của tâm hồn anh, trái tim anh dễ đâu nàng thấu hiểu.

Tiếp đó, tình cảm của chàng trai phát triển cao hơn. Anh sẵn sàng hiến dâng cả cuộc đời mình để đáp ứng khát vọng hòa hợp tâm hồn của người yêu. Đây là những lời ước nguyện thiêng liêng. Nhà thơ lặp lại những từ nếu (if), chỉ là (only), nhưng (but) để khẳng định ý nghĩa đó. Những hình ảnh, từ ngữ đẹp đẽ sang trọng: viên ngọc, đóa hoa được sử dụng để ví von so sánh tượng trưng cho sự đẹp đẽ và quý giá, nhưng nếu cần thiết để làm cho xinh đẹp hơn, quý giá hơn, thì anh cũng tự nguyện dập, hái nó ra dâng hiến cho nàng. Đây chính là tinh thần hi sinh, tấm lòng hiến dâng cao đẹp của chàng trai cho tình yêu.

Một phản đề được nêu lên: Cái quý giá nhất của cuộc đời chàng trai là một trái tim, một thế giới bí ẩn có một chiều sâu thăm thẳm, có một bến bờ vô biên như biển cả, là vương quốc mà dù nàng là nữ hoàng cũng không sao biết được biên giới của nó. Với trái tim chàng trai mọi khoảng cách trong tình yêu cũng trở thành nhỏ bé, niềm đồng cảm, hòa hợp dù đẹp đẽ đến đâu cũng không sao trọn vẹn.

Một giả thuyết tiếp đó lại được đưa ra: Nếu trái tim chàng trai có những phút giây lạc thú thì người yêu sẽ thấu hiểu không khó, sẽ dễ dàng chia vui với chàng bằng nụ cười nhẹ nhõm. Nhưng trái tim của chàng khổ đau thì người yêu cũng thông cảm rất nhanh bằng hàng lệ trong.

Nhưng chàng trai biết “tráitim anh lại là tình yêu. Nỗi vui sướng khổ đau của nó là vô biên. Những đòi hỏi và sự giàu sang của nó là trường cửu”. Trái tim tình yêu như thế đúng là không đơn điệu, chứa đựng biết bao là mầm mống đối lập mâu thuẫn, vừa sung sướng, vừa khổ đau, vừa thiếu thốn, vừa giàu sang.

Sự đối lập đó trong tình yêu tồn tại mãi mãi. Tình yêu đòi hỏi phải thống nhất hài hòa hai mặt đối lập đó. Điều này là quy luật:

Trái tim anh cũng ở gần em như chính đời em vậy Nhưng chẳng bao giờ em biết trọn nó đâu.

Như vậy, bài thơ được kết cấu theo tầng bậc gồm hai ý:

– Ý một, chàng trai xin dâng hiến trọn vẹn cuộc đời mình cho người yêu.

– Ý hai, nhưng không bao giờ em có thể chiếm lĩnh trọn vẹn được trái tim anh.

Hai ý này ngày càng bổ sung cho nhau ở những mức độ cao hơn trong những lập luận của toàn bài thơ.

2. Qua bài thơ, Ta-go muốn nói tình yêu là vô biên, khát vọng tình yêu là vô bờ bến. Muốn có hạnh phúc trong tình yêu luôn luôn phải khám phá, sáng tạo, hai tâm hồn phải hòa hợp tin yêu và thông cảm với nhau. Khát vọng đó bất tuyệt.

3. Ta-go dùng những hình ảnh ẩn dụ, tượng trưng, so sánh như trăng, biển cả, ngọc, hoa, nữ hoàng, vương quốc.

Nhà thơ thường dùng những từ về thiên nhiên để so sánh với con người, với tình yêu: mắt = trăng; tâm tưởng = biển cả để tạo sức hấp dẫn cho bài thơ.

Nhà thơ hay lặp lại từ nếu (if) và nhưng (but) để nhấn mạnh điều mà ông khẳng định thông qua giả thuyết. Đây chính là một kiểu tư duy Ấn Độ tìm hiểu sự việc thông qua những phản đề.

4. Giọng điệu triết lí của bài thơ thể hiện ở những câu có các từ lặp đi lặp lại như nếu (if), chỉ còn (only), nhưng (but), đặt giả định rồi khẳng định, nhiều câu mới đọc qua tưởng là nghịch lí nhưng ngẫm kĩ lại là thuận lí, như các câu 3, 4, 5 hoặc hai câu 22, 23 cuối bài.

Mai Thu