Top 14 # Một Số Bài Thơ Lục Bát Về Môi Trường / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Top Những Bài Thơ Lục Bát Về Môi Trường Hay Nhất / 2023

Top những bài thơ lục bát về môi trường

1. Cứu lấy môi trường

Môi trường sinh thái thời nay Nguy cơ ô nhiễm càng ngày càng cao Rừng vàng xanh tốt xiết bao Lâm tặc tàn phá bằng dao, bằng rìu

Vạt đồi trơ trọi đìu hiu Đua săn chim, thú rừng chiều lặng im Thành phố xe cộ kìn kìn Bụi khói mù mịt không nhìn thấy nhau

Ra đường người trước, kẻ sau Khẩu trang kín mít biết đâu mà chào Nước thải nhà máy ào ào Ô nhiễm nguồn nước, chỗ nào cũng kinh Kênh mương xú khí hôi rình Đâu đâu cũng thấy dân tình kêu than

Dự án cứ mọc tràn lan Đồng lúa xanh tốt -nay san mặt bằng Chưa xây dựng- cỏ mọc nhanh Tài nguyên cạn kiệt đã thành bỏ hoang Muốn cho cuộc sống bình an Môi trường sinh thái phải làm sạch trong

Bài thơ với tựa đề cứu lấy môi trường đủ cho chúng ta hiểu rằng, môi trường càng ngày càng bị đe dọa nghiêm trọng, do đó mà hàng năm nhân dân ta đã phải gánh chịu rất nhiều thiên tai cũng một phần nguyên nhân là do ảnh hưởng đến ô nhiễm môi trường.

2. MÔI TRƯỜNG

Môi trường không phải đâu xa Cái xanh, cái đẹp quanh ta đấy mà Môi trường ngay trong mọi nhà Ở ngay thôn xóm và qua phố phường. Môi trường trên mỗi tuyến đường Và trên tất cả bốn phương quanh mình. Con người sạch, đẹp càng xinh Môi trường xanh, sạch ắt mình sống lâu. Xa xưa dân đã có câu Sạch làng đẹp ruộng bảo nhau mà làm Đất nước ngày một huy hoàng Kinh tế phát triển dân sang, dân giàu. Môi trường cũng phải đi đầu Việc này thế giới làm lâu lắm rồi Bắt tay vào làm đi thôi Đừng nhìn đừng đứng, đừng ngồi mà trông! Già trẻ, trai gái một lòng Vì môi trường sạch, cộng đồng làm ngay Chúng ta hãy nắm chặt tay Môi trường xanh, sạch tháng ngày chăm lo Ai ơi xin nhớ kỹ cho Môi trường xanh, sạch còn chờ đợi ai

Bài thơ với ý nghĩa khuyên nhủ chúng ta cần phải chung tay bảo vệ môi trường. Môi trường xung quanh xanh sạch đẹp thì người hưởng lợi chính là mỗi người chúng ta, thừa hưởng được không khí trong lành

3. Xin đổi kiếp này

“Nếu đổi được kiếp này tôi xin hóa thành cây, Thử những nhát rìu rạch sâu da thịt. Trong biển lửa bập bùng thử mình cháy khét, Thử chịu khói độc tàn, thử sống kiên trung. Nếu đổi được kiếp này, tôi xin hóa ruộng đồng, Thử nếm vị thuốc sâu, thử sặc mùi hóa chất, Thử chịu bão giông, thử sâu rày, khô khát, Thử ngập mặn, triều cường, núi lửa, sóng thần dâng. Nếu đổi được kiếp này, tôi xin hóa đại dương, Thử dầu loang hắc nồng, mùi cá trôi hôi thối, Đau vì kiệt tài nguyên, khổ vì không biết nói, Thử biết gồng mình, thử quằn quại đứng lên. Nếu đổi được kiếp này, tôi xin làm không khí, Thử khói bụi ngày đêm, thử ngột ngạt trưa hè, Thử không còn trong xanh vì lũ người ích kỷ, Thử tiếng ồn đinh tai, thử cái chết cận kề. Tôi làm gì đây? Khi vẫn kiếp con người Tôi nhận về bao nhiêu? Tôi lấy gì trả lại? Tôi phá hoại những gì? Tôi đã từng hối cải? Xin đổi được kiếp này… Trời đất có cho tôi?”.

Đây là bài thơ của bạn Nguyễn Bích Ngân, học sinh lớp 8A1, trường THCS Nguyễn Đình Chiểu, Hà Nội làm điên đảo cộng đồng mạng một thời gian và khiến người đọc suy ngẫm về vấn đề ô nhiễm môi trường hiện nay.

4. Bảo vệ môi trường

Trời đất mang mang trong câu thơ thuở ấy

Mới hay rằng chật hẹp đến không ngờ

Bầu trời trong quả trứng

Trái đất như bào thai

Và sinh linh như cỏ may ai rải đầy ngẫu hứng

Lông tơ một sợi

Mắt trong xanh thấy cả biển hồ đầy

Bình đẳng một ngày muông thú chạy quay quay

Khi con người tỉnh giấc ngủ cuồng say

Dòng sông nhẹ nhàng chảy ngược vào tim

Và sắc huyết không còn màu đỏ

Thành bất cứ màu gì miễn dịu dàng như đôi mắt em.

Em ngồi hát đong chân trên mỏm đá

Bốn mùa bị cột trong câu ca luyến ái

Và thời gian đổ nhào ngã xuống

Thành đống bùn vun bón cho cây xanh.

Bài thơ không chỉ cụ thể về vấn đề bảo vệ môi trường, nhưng lại gián típ nêu ra ngụ ý khuyên nhủ chúng ta phải bảo vệ môi trường dùng những hình ảnh như: bầu trời trong, mắt trong xanh, dòng sông nhẹ nhàng chảy, …

5. Không tên

Luân phiên cúp điện đều đều

Quạt thành đồ cảnh sáng chiều chẳng quay

Mình trần ngâm nước tối ngày

Thiếu nước, điện cúp quạt quay thế nào!

Năm nay thời tiết làm sao?

Cao xanh ngằn ngặt, chọc vào chẳng mưa

Như thiêu là những buổi trưa

Mồ hôi tuôn chảy thấm thừa ướt lưng

Liên hồi nhỏ xuống quá chừng

Nắng hè thiêu đốt như rừng lửa lung

Ông trời xin hãy thương cùng

Mưa xuống để nước dân dùng trời ơi

Trời cao cười phán một hồi

Rừng xanh người phá tan rồi kêu chi?

Thảm xanh lá phổi bé đi

Khói xe, nhà máy nó thì nóng lên!…

Muốn cho trái đất lâu bền

Sạch, xanh xin giữ nhân lên thêm nhiều

Ngọc Hoàng chỉ giáo đôi điều

Môi sinh bảo vệ sáng chiều nhắc nhau.

Những câu đầu bài thơ nói về những việc, những sinh hoạt mà chúng ta gặp thường ngày. Bài thơ mặc dù tuy dài như vậy, nhưng quanh đi quẩn lại cũng chỉ với một múc đích đó là “hãy bảo vệ môi trường xanh, sạch, đẹp”.

6. No name

Dân số gia tăng, một gánh nặng

Nay còn ô nhiễm, lại càng căng.

Bầu trời u ám do nhà máy

Mặt đất hôi tanh bởi khí, xăng.

Phân bón, trừ sâu càng tiếp sức

Ni lon, phể thải giục thêm hăng…

Nạn này, ý thức hay nhân tố?

Cải thiện bây giờ,… thật khó khăn!!!

Ý thức và nhân tố là cả hai mà nguyên nhân chính là do ý thức của con người mình làm ra.Vì vậy muốn bảo vệ lá phổi xanh môi trường sống của mình thì mỗi người chúng ta phải năng cao ý thức và cùng nhau bắt tay hành động bây giờ.

7. Không tên

Này anh hỡi bác chị em ơi

Hít thở ô xy thấy nặng rồi

Khổ lắm ni lông tuôn cả đống

Sướng đâu ống khói xả mù trời

Rừng xanh chặt phá không thương tiếc

Sông suối dâng tràn ngập khắp nơi

Cho muôn thế hệ khỏi than lời

Bài thơ tuy ngắn nhưng đã nêu rõ đầy đủ những việc làm dẫn đến tình trạng ô nhiễm môi trường trầm trọng hiện nay như là: hít thở khí ô xi thấy nặng, túi ni long cả đống. ống khói xả, rừng xanh bị chặt phá, sông suối dâng tràn.

8. Không Tên

Xuân nay nóng một tý

Phượng rục rịch nở thi

Đào mai kém khoe sắc

Én thở than rù rỳ…

Nghe nói núi băng tan

Không lâu biển ngập tràng

Khỏi phải đi du lịch

Sắm xuồng mình tình tang

Công nghiệp hóa đáng mừng

Nhà ngày một cao từng

Sáng sớm vương cao khói

Đêm về giực tưng tưng

Bài thơ chỉ tình trạng chung là ô nhiễm môi trường. Và có một câu rất tâm đắc đó là “nghe nói núi bang tan, không lâu biển ngập tràng thì khỏi phải đi du lịch”. Cho thấy hiện tượng băng tan do trái đất nóng lên lả rất ngiêm trọng.

9. No Name

Đẹp thay ý nghĩa trồng cây Mùa thơm trái ngọt nắng vầy bóng râm Lại khi gió rét mưa dầm Chim về ẩn náu âm thầm qua cơn

Lá reo phây phất gió đồn Đẹp trời chim hót đua vờn líu lo Cho mùa xanh ước hẹn hò Sân trường rợp bóng cho trò vui chơi

Làng quê phố thị nơi nơi Bóng cây xanh toả một trời yêu thương Cây xanh thoáng mát môi trường Chở che em bước trên đường tương lai.

Bài thơ nói về môi trường xanh sạch đẹp, dù là ở nơi đâu làng quê hay phố thị thì mọi người chung tay nhau trồng cây và đừng chặt phá rừng thì sẽ đóng góp một môi trường sạch đẹp.

10. Ngán ngẩm

Có lợi thì làm chẳng có từ Người sao không nghĩ chuyện nên hư Cánh rừng nham nhở đầu như trọc Con suối rì rào nước quá dơ Trúng đạn chim trời bay lảo đảo Đốt lò khói bụi toả mờ mờ Cứ đà phá hoại môi trường sống Hậu quả ngày sau thiệt khó ngờ

Bài thơ với tựa đề “ngán ngẩm” với ý nghĩa là tác giả đang ngán ngẩm với môi trường sống đang ảnh hưởng rất nghiêm trọng ở hiện tại, và qua đó gián tiếp khuyên nhủ chúng ta cần phải giữ gìn môi trường sống xung quanh.

11. Bệnh vì đâu

Lao phổi còn thêm viêm họng hầu

Chửa cho khỏi dứt phải còn lâu

Đường kia mới móc còn nham nhở

Hố nọ vừa đào cũng sâu sâu

Dự án môi trường sao rối rắm

Vệ sinh dịch tễ ở đâu đâu

Khói bụi mờ mờ bay khắp chốn

Lao phổi còn thêm viêm họng hầu

12. Tại ai

Ai cũng rằng “bảo vệ môi sinh”

Mà chả hề xem lại chính mình,

Trong phòng thuốc lá tràn lan hút,

Khiến kẻ xung quanh vướng tội tình.

Đã cấm hút rồi nhưng vẫn bán,

Lại còn sử phạt chả nghiêm minh

Nghĩ cũng nực cười thay những vị

Bỏ bạc mua than đốt phổi mình.

Lúc túng tiền lên bán cả trời

Trời cười:”thằng bé, nó hay chơi”!

13. Dòng sông quê hương…chết rồi

Dòng sông ngày trước dòng sông xanh

Sao đến bây giờ nó quá tanh

Nước chảy lờ đờ luôn ứ đọng

Mùi xông thum thủm lại bay quanh

Chất thải đậm đà đen thủi thủi

Đồ dơ vương vãi nổi lềnh bềnh

Cá tôm chết sạch dòng sông chết

Cũng hết nguồn cung nước ngọt lành

14. Ngán ngẫm

Xem qua xét nghiệm ở nhà thương

Bệnh tật tăng cao thật bất thường

Mặn ngọt ăn nhiều eo chứa mỡ

Tay chân động ít tiểu ra đường

Khói rít phổi thâm u nổi cục

Rượu vô gan trướng bụng sình trương

Trên đời mấy thứ độc càng thích

Chẳng tránh thì tìm địa phủ vương!!!

15. GÓP PHẦN LÀM ĐẸP MÔI TRƯỜNG

Người làm thơ mới kẻ thơ Đường

Tay nắm chặt tay tỏa bốn phương

Bảo vệ môi trường xanh đất nước

Xây nền văn hóa đẹp quê hương

Ruộng vườn tươi tốt từng thôn xóm

Văn hóa đẹp vui khắp phố phường

Thành thị nông thôn cùng góp sức

Đồng lòng làm sạch đẹp môi trường.

16.

Mặt nước biêng biếc xanh

Mây trời xanh vời vợi

Cỏ cây xanh sắc thắm

Mắt em thơ trong xanh

Màu xanh đẹp đến thế

Hãy gìn giữ nghe em

Bảo vệ cây và lá

Đừng tàn phá màu xanh

Đừng vứt bừa rác thâi

Trân trong mẹ thiên nhiên

Cho nơi này xanh mãi

Xanh bình yên mênh mông.

17.

Môi trường rất ô nhiễm

Rác đầy cả đường phố

Có khi nghẹt cả ống

Làm nước không thoát được.

Quang cảnh thành phố ta

Nhìn như một đống rác

Khách đi chơi,tham quan

Phải chịu mùi hôi thối.

Xe là một hung thần

Nhả khói giết bầu trời

Nhà máy thải nước ra

Làm sông bị ô nhiễm.

Làm seo hết ô nhiễm

Ta phải làm một việc

Giữ môi trường sạch sẽ

Không xả rác bừa bãi.

18.

Sớ môi trường kính dâng!

Bạch Ngọc Hoàng Thượng Đế

Thương cho cõi trần gian

Xin Ngọc Hoàng Thượng Đế

Nhín chút ít thời gian

Cưỡi ngựa ngắm dương gian

Ôi! sông, suối, ao, hồ

Có phép thuật nhiệm màu

Màu nước là màu đen

Các loài ốc, tôm, cá

Khóc than nghe thảm thiết

Xin Ngọc Hoàng Thượng Đế

Hãy ban chút tình thương

Cho chúng con ngọn đèn

Xin Ngọc Hoàng Thượng Đế

Xin Địa phủ âm vương

Tha thứ tội chúng con

Hết kiếp xác này rồi

Đổi đầu thai trần gian

Còn ở cõi trần gian

Xin Ngọc Hoàng Thượng Đế

Xin Địa phủ âm vương

Cho họ thay chúng con

Nếu chúng con được về

Ở lại với trần gian

Năm sau con báo cáo

Trong khi chờ xét duyệt

Thay mặt các bạn con

Luôn biết ơn Thượng đế.

Chúng con đồng kính gởi.

19.

Đường sạch, sông không rác.

Bóng cây che phố mát.

Các ông đừng làm…khác,

Góc tường, cây…không khát

Cho nên đừng có….gàn

Làm càn…dơ nhan nhãn

Phố phường trông ngao ngán!

Nhà máy nên xử lí

Nước thải đúng vị trí

Nếu không dân đề nghị

Dọn đi thì cũng kì

Người dân ta cũng vậy

Rác gom vào để đấy

Sáng ra có người lấy

Chứ đừng nên như vầy..

Ra sông bỏ…cũng hay!?

Cống nghẹt, sông vẫn đục

Con người sống chen chút

Nắng lên, mùi kinh khủng

Nhiểm bệnh cùng khổ chung

Mọi người chớ ung dung

Riêng mình, mà dung túng

Thói quen nào khg đúng

Đổi thay cho đến cùng

Để thành phố có chung

Sạch, Xanh đẹp vô cùng!

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Top Những Bài Thơ Lục Bát Về Môi Trường Hay Nhất Mới Nhất / 2023

Top những bài thơ lục bát về môi trường

1. Cứu lấy môi trường

Môi trường sinh thái thời nay Nguy cơ ô nhiễm càng ngày càng cao Rừng vàng xanh tốt xiết bao Lâm tặc tàn phá bằng dao, bằng rìu

Vạt đồi trơ trọi đìu hiu Đua săn chim, thú rừng chiều lặng im Thành phố xe cộ kìn kìn Bụi khói mù mịt không nhìn thấy nhau

Ra đường người trước, kẻ sau Khẩu trang kín mít biết đâu mà chào Nước thải nhà máy ào ào Ô nhiễm nguồn nước, chỗ nào cũng kinh Kênh mương xú khí hôi rình Đâu đâu cũng thấy dân tình kêu than

Dự án cứ mọc tràn lan Đồng lúa xanh tốt -nay san mặt bằng Chưa xây dựng- cỏ mọc nhanh Tài nguyên cạn kiệt đã thành bỏ hoang Muốn cho cuộc sống bình an Môi trường sinh thái phải làm sạch trong

Bài thơ với tựa đề cứu lấy môi trường đủ cho chúng ta hiểu rằng, môi trường càng ngày càng bị đe dọa nghiêm trọng, do đó mà hàng năm nhân dân ta đã phải gánh chịu rất nhiều thiên tai cũng một phần nguyên nhân là do ảnh hưởng đến ô nhiễm môi trường.

2. MÔI TRƯỜNG

Môi trường không phải đâu xa Cái xanh, cái đẹp quanh ta đấy mà Môi trường ngay trong mọi nhà Ở ngay thôn xóm và qua phố phường. Môi trường trên mỗi tuyến đường Và trên tất cả bốn phương quanh mình. Con người sạch, đẹp càng xinh Môi trường xanh, sạch ắt mình sống lâu. Xa xưa dân đã có câu Sạch làng đẹp ruộng bảo nhau mà làm Đất nước ngày một huy hoàng Kinh tế phát triển dân sang, dân giàu. Môi trường cũng phải đi đầu Việc này thế giới làm lâu lắm rồi Bắt tay vào làm đi thôi Đừng nhìn đừng đứng, đừng ngồi mà trông! Già trẻ, trai gái một lòng Vì môi trường sạch, cộng đồng làm ngay Chúng ta hãy nắm chặt tay Môi trường xanh, sạch tháng ngày chăm lo Ai ơi xin nhớ kỹ cho Môi trường xanh, sạch còn chờ đợi ai

Bài thơ với ý nghĩa khuyên nhủ chúng ta cần phải chung tay bảo vệ môi trường. Môi trường xung quanh xanh sạch đẹp thì người hưởng lợi chính là mỗi người chúng ta, thừa hưởng được không khí trong lành

3. Xin đổi kiếp này

“Nếu đổi được kiếp này tôi xin hóa thành cây, Thử những nhát rìu rạch sâu da thịt. Trong biển lửa bập bùng thử mình cháy khét, Thử chịu khói độc tàn, thử sống kiên trung. Nếu đổi được kiếp này, tôi xin hóa ruộng đồng, Thử nếm vị thuốc sâu, thử sặc mùi hóa chất, Thử chịu bão giông, thử sâu rày, khô khát, Thử ngập mặn, triều cường, núi lửa, sóng thần dâng. Nếu đổi được kiếp này, tôi xin hóa đại dương, Thử dầu loang hắc nồng, mùi cá trôi hôi thối, Đau vì kiệt tài nguyên, khổ vì không biết nói, Thử biết gồng mình, thử quằn quại đứng lên. Nếu đổi được kiếp này, tôi xin làm không khí, Thử khói bụi ngày đêm, thử ngột ngạt trưa hè, Thử không còn trong xanh vì lũ người ích kỷ, Thử tiếng ồn đinh tai, thử cái chết cận kề. Tôi làm gì đây? Khi vẫn kiếp con người Tôi nhận về bao nhiêu? Tôi lấy gì trả lại? Tôi phá hoại những gì? Tôi đã từng hối cải? Xin đổi được kiếp này… Trời đất có cho tôi?”.

Đây là bài thơ của bạn Nguyễn Bích Ngân, học sinh lớp 8A1, trường THCS Nguyễn Đình Chiểu, Hà Nội làm điên đảo cộng đồng mạng một thời gian và khiến người đọc suy ngẫm về vấn đề ô nhiễm môi trường hiện nay.

4. Bảo vệ môi trường

Trời đất mang mang trong câu thơ thuở ấy

Mới hay rằng chật hẹp đến không ngờ

Bầu trời trong quả trứng

Trái đất như bào thai

Và sinh linh như cỏ may ai rải đầy ngẫu hứng

Lông tơ một sợi

Mắt trong xanh thấy cả biển hồ đầy

Bình đẳng một ngày muông thú chạy quay quay

Khi con người tỉnh giấc ngủ cuồng say

Dòng sông nhẹ nhàng chảy ngược vào tim

Và sắc huyết không còn màu đỏ

Thành bất cứ màu gì miễn dịu dàng như đôi mắt em.

Em ngồi hát đong chân trên mỏm đá

Bốn mùa bị cột trong câu ca luyến ái

Và thời gian đổ nhào ngã xuống

Thành đống bùn vun bón cho cây xanh.

Bài thơ không chỉ cụ thể về vấn đề bảo vệ môi trường, nhưng lại gián típ nêu ra ngụ ý khuyên nhủ chúng ta phải bảo vệ môi trường dùng những hình ảnh như: bầu trời trong, mắt trong xanh, dòng sông nhẹ nhàng chảy, …

5. Không tên

Luân phiên cúp điện đều đều

Quạt thành đồ cảnh sáng chiều chẳng quay

Mình trần ngâm nước tối ngày

Thiếu nước, điện cúp quạt quay thế nào!

Năm nay thời tiết làm sao?

Cao xanh ngằn ngặt, chọc vào chẳng mưa

Như thiêu là những buổi trưa

Mồ hôi tuôn chảy thấm thừa ướt lưng

Liên hồi nhỏ xuống quá chừng

Nắng hè thiêu đốt như rừng lửa lung

Ông trời xin hãy thương cùng

Mưa xuống để nước dân dùng trời ơi

Trời cao cười phán một hồi

Rừng xanh người phá tan rồi kêu chi?

Thảm xanh lá phổi bé đi

Khói xe, nhà máy nó thì nóng lên!…

Muốn cho trái đất lâu bền

Sạch, xanh xin giữ nhân lên thêm nhiều

Ngọc Hoàng chỉ giáo đôi điều

Môi sinh bảo vệ sáng chiều nhắc nhau.

Những câu đầu bài thơ nói về những việc, những sinh hoạt mà chúng ta gặp thường ngày. Bài thơ mặc dù tuy dài như vậy, nhưng quanh đi quẩn lại cũng chỉ với một múc đích đó là “hãy bảo vệ môi trường xanh, sạch, đẹp”.

6. No name

Dân số gia tăng, một gánh nặng

Nay còn ô nhiễm, lại càng căng.

Bầu trời u ám do nhà máy

Mặt đất hôi tanh bởi khí, xăng.

Phân bón, trừ sâu càng tiếp sức

Ni lon, phể thải giục thêm hăng…

Nạn này, ý thức hay nhân tố?

Cải thiện bây giờ,… thật khó khăn!!!

Ý thức và nhân tố là cả hai mà nguyên nhân chính là do ý thức của con người mình làm ra.Vì vậy muốn bảo vệ lá phổi xanh môi trường sống của mình thì mỗi người chúng ta phải năng cao ý thức và cùng nhau bắt tay hành động bây giờ.

7. Không tên

Này anh hỡi bác chị em ơi

Hít thở ô xy thấy nặng rồi

Khổ lắm ni lông tuôn cả đống

Sướng đâu ống khói xả mù trời

Rừng xanh chặt phá không thương tiếc

Sông suối dâng tràn ngập khắp nơi

Cho muôn thế hệ khỏi than lời

Bài thơ tuy ngắn nhưng đã nêu rõ đầy đủ những việc làm dẫn đến tình trạng ô nhiễm môi trường trầm trọng hiện nay như là: hít thở khí ô xi thấy nặng, túi ni long cả đống. ống khói xả, rừng xanh bị chặt phá, sông suối dâng tràn.

8. Không Tên

Xuân nay nóng một tý

Phượng rục rịch nở thi

Đào mai kém khoe sắc

Én thở than rù rỳ…

Nghe nói núi băng tan

Không lâu biển ngập tràng

Khỏi phải đi du lịch

Sắm xuồng mình tình tang

Công nghiệp hóa đáng mừng

Nhà ngày một cao từng

Sáng sớm vương cao khói

Đêm về giực tưng tưng

Bài thơ chỉ tình trạng chung là ô nhiễm môi trường. Và có một câu rất tâm đắc đó là “nghe nói núi bang tan, không lâu biển ngập tràng thì khỏi phải đi du lịch”. Cho thấy hiện tượng băng tan do trái đất nóng lên lả rất ngiêm trọng.

9. No Name

Đẹp thay ý nghĩa trồng cây Mùa thơm trái ngọt nắng vầy bóng râm Lại khi gió rét mưa dầm Chim về ẩn náu âm thầm qua cơn

Lá reo phây phất gió đồn Đẹp trời chim hót đua vờn líu lo Cho mùa xanh ước hẹn hò Sân trường rợp bóng cho trò vui chơi

Làng quê phố thị nơi nơi Bóng cây xanh toả một trời yêu thương Cây xanh thoáng mát môi trường Chở che em bước trên đường tương lai.

Bài thơ nói về môi trường xanh sạch đẹp, dù là ở nơi đâu làng quê hay phố thị thì mọi người chung tay nhau trồng cây và đừng chặt phá rừng thì sẽ đóng góp một môi trường sạch đẹp.

10. Ngán ngẩm

Có lợi thì làm chẳng có từ Người sao không nghĩ chuyện nên hư Cánh rừng nham nhở đầu như trọc Con suối rì rào nước quá dơ Trúng đạn chim trời bay lảo đảo Đốt lò khói bụi toả mờ mờ Cứ đà phá hoại môi trường sống Hậu quả ngày sau thiệt khó ngờ

Bài thơ với tựa đề “ngán ngẩm” với ý nghĩa là tác giả đang ngán ngẩm với môi trường sống đang ảnh hưởng rất nghiêm trọng ở hiện tại, và qua đó gián tiếp khuyên nhủ chúng ta cần phải giữ gìn môi trường sống xung quanh.

11. Bệnh vì đâu

Lao phổi còn thêm viêm họng hầu

Chửa cho khỏi dứt phải còn lâu

Đường kia mới móc còn nham nhở

Hố nọ vừa đào cũng sâu sâu

Dự án môi trường sao rối rắm

Vệ sinh dịch tễ ở đâu đâu

Khói bụi mờ mờ bay khắp chốn

Lao phổi còn thêm viêm họng hầu

12. Tại ai

Ai cũng rằng “bảo vệ môi sinh”

Mà chả hề xem lại chính mình,

Trong phòng thuốc lá tràn lan hút,

Khiến kẻ xung quanh vướng tội tình.

Đã cấm hút rồi nhưng vẫn bán,

Lại còn sử phạt chả nghiêm minh

Nghĩ cũng nực cười thay những vị

Bỏ bạc mua than đốt phổi mình.

Lúc túng tiền lên bán cả trời

Trời cười:”thằng bé, nó hay chơi”!

13. Dòng sông quê hương …chết rồi

Dòng sông ngày trước dòng sông xanh

Sao đến bây giờ nó quá tanh

Nước chảy lờ đờ luôn ứ đọng

Mùi xông thum thủm lại bay quanh

Chất thải đậm đà đen thủi thủi

Đồ dơ vương vãi nổi lềnh bềnh

Cá tôm chết sạch dòng sông chết

Cũng hết nguồn cung nước ngọt lành

14. Ngán ngẫm

Xem qua xét nghiệm ở nhà thương

Bệnh tật tăng cao thật bất thường

Mặn ngọt ăn nhiều eo chứa mỡ

Tay chân động ít tiểu ra đường

Khói rít phổi thâm u nổi cục

Rượu vô gan trướng bụng sình trương

Trên đời mấy thứ độc càng thích

Chẳng tránh thì tìm địa phủ vương!!!

15. GÓP PHẦN LÀM ĐẸP MÔI TRƯỜNG

Người làm thơ mới kẻ thơ Đường

Tay nắm chặt tay tỏa bốn phương

Bảo vệ môi trường xanh đất nước

Xây nền văn hóa đẹp quê hương

Ruộng vườn tươi tốt từng thôn xóm

Văn hóa đẹp vui khắp phố phường

Thành thị nông thôn cùng góp sức

Đồng lòng làm sạch đẹp môi trường.

16.

Mặt nước biêng biếc xanh

Mây trời xanh vời vợi

Cỏ cây xanh sắc thắm

Mắt em thơ trong xanh

Màu xanh đẹp đến thế

Hãy gìn giữ nghe em

Bảo vệ cây và lá

Đừng tàn phá màu xanh

Đừng vứt bừa rác thâi

Trân trong mẹ thiên nhiên

Cho nơi này xanh mãi

Xanh bình yên mênh mông.

17.

Môi trường rất ô nhiễm

Rác đầy cả đường phố

Có khi nghẹt cả ống

Làm nước không thoát được.

Quang cảnh thành phố ta

Nhìn như một đống rác

Khách đi chơi,tham quan

Phải chịu mùi hôi thối.

Xe là một hung thần

Nhả khói giết bầu trời

Nhà máy thải nước ra

Làm sông bị ô nhiễm.

Làm seo hết ô nhiễm

Ta phải làm một việc

Giữ môi trường sạch sẽ

Không xả rác bừa bãi.

18.

Sớ môi trường kính dâng!

Bạch Ngọc Hoàng Thượng Đế

Thương cho cõi trần gian

Xin Ngọc Hoàng Thượng Đế

Nhín chút ít thời gian

Cưỡi ngựa ngắm dương gian

Ôi! sông, suối, ao, hồ

Có phép thuật nhiệm màu

Màu nước là màu đen

Các loài ốc, tôm, cá

Khóc than nghe thảm thiết

Xin Ngọc Hoàng Thượng Đế

Hãy ban chút tình thương

Cho chúng con ngọn đèn

Xin Ngọc Hoàng Thượng Đế

Xin Địa phủ âm vương

Tha thứ tội chúng con

Hết kiếp xác này rồi

Đổi đầu thai trần gian

Còn ở cõi trần gian

Xin Ngọc Hoàng Thượng Đế

Xin Địa phủ âm vương

Cho họ thay chúng con

Nếu chúng con được về

Ở lại với trần gian

Năm sau con báo cáo

Trong khi chờ xét duyệt

Thay mặt các bạn con

Luôn biết ơn Thượng đế.

Chúng con đồng kính gởi.

19.

Đường sạch, sông không rác.

Bóng cây che phố mát.

Các ông đừng làm…khác,

Góc tường, cây…không khát

Cho nên đừng có….gàn

Làm càn…dơ nhan nhãn

Phố phường trông ngao ngán!

Nhà máy nên xử lí

Nước thải đúng vị trí

Nếu không dân đề nghị

Dọn đi thì cũng kì

Người dân ta cũng vậy

Rác gom vào để đấy

Sáng ra có người lấy

Chứ đừng nên như vầy..

Ra sông bỏ…cũng hay!?

Cống nghẹt, sông vẫn đục

Con người sống chen chút

Nắng lên, mùi kinh khủng

Nhiểm bệnh cùng khổ chung

Mọi người chớ ung dung

Riêng mình, mà dung túng

Thói quen nào khg đúng

Đổi thay cho đến cùng

Để thành phố có chung

Sạch, Xanh đẹp vô cùng!

Chùm Bài Thơ Lục Bát Về Thầy Cô, Bạn Bè Và Mái Trường / 2023

Thầy, cô luôn là người tận tâm, dốc hết sức mình dù có gặp bao nhiêu khó khăn gian khổ vẫn cố gắng vươn lên và hoàn thành nhiệm vụ trong công cuộc trăm năm trồng người. Thầy cô luôn là người soi sáng cho các em học sinh vững bước vào đời, vững bước trên con đường đi đến thành công.

Thầy cô cũng như người lái đò, chèo lái con thuyền tri thức đi khắp nơi đến với các thế hệ học sinh và đưa thế hệ học sinh đến chân trời mới rộng lớn và tươi sáng hơn. Khi tóc thầy đã có điểm hoa râm thầy vẫn gắng sức ươm mầm non, hạt giống tốt nhất cho đất nước. ‘ Em mãi khắc ghi’ là bài thơ lục bát về thầy cô khiến nhiều người cảm động.

Thời gian dù mãi dần trôi

Con thuyền tri thức suốt đời thầy mang

Lật từng cuốn vở sang trang

Đong đầy ký ức muôn vàn niềm yêu.

Nhớ thầy cô những sớm chiều

Tận tâm chỉ dạy những điều sáng soi

Cho em vững bước vào đời

Tương lai trí tuệ rạng ngời mai sau.

Tóc thầy giờ đã bạc màu

Đêm ngày thầy vẫn chăm bầy em thơ

Mong đàn em dựng cơ đồ

Nước non Đất Việt trong mơ trường tồn.

Nay giờ em đã lớn khôn

Chúc thầy cô mãi giữ hồn non sông

Việt Nam sáng mãi trời hồng

Chúng em ghi nhớ khắc công ơn thầy.

Lời ru của thầy là bài thơ lục bát về thầy cô giáo gợi cho chúng ta cảm giác như đang lắng nghe lời ru, bài giảng, giọng nói của thầy. Với lời văn mộc mạc đã nói lên tâm sự của người làm nghề nhà giáo. Hành trang đi cùng theo năm tháng của người thầy rất đơn sơ, giản dị chỉ là tấm bảng đen, viên phấn trắng và sự đam mê cống hiến đã đưa thầy đến với từng thế hệ học sinh.

Lời ru của thầy đã đem đến cho em biết bao điều hay lẽ phải, trao em từng yêu thương vô bờ bến và thắp lên ngọn lửa ước mơ trong tâm hồn trẻ thơ của em, dìu dắt em vững bước trên con đường tương lai sắp tới.

Mỗi nghề có một lời ru

Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này

Lời ru của gió màu mây

Con sông của mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên ba

Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em

Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm

Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu

Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời

Tuổi thơ em có một thời

Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn

Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây

Thầy ru hết cả mê say

Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm

Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày

Trong em hạt chữ xếp dày

Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường

Xin lời ru được dẫn đường em đi

(Con đường thầy ngỡ đôi khi

Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi

Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em

Thì dù phấn trắng bảng đen

Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình.

Chỉ bằng những lời thơ mộc mạc, giản dị mà không kém phần tinh tế, tràn đầy tình cảm bài thơ song thất lục bát về thầy cô giáo – ‘Chúc mừng ngày nhà giáo Việt Nam’ như một lời tri ân của các thế hệ học sinh gửi tới người thầy, người cô của mình.

CHÚC cô mãi vui tươi trẻ khỏe

THẦY kính yêu đẹp đẽ hàng ngày

SỨC cao trí trọng chung tay

KHOẺ vui chỉ giáo – càng dày nghĩa nhân

BÌNH minh rạng muôn xuân hoa nở

AN lòng người nhung nhớ khôn nguôi

MỪNG ân nhà giáo tuyệt vời

CÔ cười miệng nở đón người trò ngoan

HẠNH tràn ngập những trang giáo án

PHÚC đong đầy những bản bằng hồng

NGẬP mừng vui thỏa ước mong

TRÀN đầy ân nghĩa tấm lòng thầy ơi!

BUỔI gặp gỡ muôn người luôn nhớ

NAY xa nhau vui nở không tàn

CHÚC THẦY SỨC KHOẺ BÌNH AN

MỪNG CÔ HẠNH PHÚC NGẬP TRÀN BUỔI NAY.

Kết thúc những năm học cuối cấp đồng nghĩa với việc ta phải xa mái trường thân thương, tạm biệt thầy cô đã gắng chèo lái con đò đưa chúng ta qua sông, rời xa những người bạn vui cười cùng nhau để bước chân vào một thế giới mới.Và khi quay lại ngôi trường xưa, ai cũng có những cảm xúc bồi hồi, lao lao xao xuyến.

Những hình ảnh xưa cũ như một lần nữa tái hiện trước mắt chúng ta nào là bàn ghế ta ngồi, bạn bè cùng nhau vui đùa, mái ngói đỏ của ngôi trường, cây phượng vĩ nở hoa hay cả tiếng ve khi hè về,… Dù xa trường bao năm thì chúng ta cũng không thể nào quên những hình ảnh ảnh, những kỷ niệm đơn sơ đó.

Chiều nay trở lại trường xưa

Vẫn hàng phượng vỹ đong đưa đợi chờ

Tìm về kỷ niệm tuổi thơ

Mà thời gian đã lững lờ trôi xa

Trống trường vẫn đổ ngân nga

Phượng hồng đỏ thắm thiết tha phủ màu

Gió chiều thổi nhẹ lao xao

Gợi bao nỗi nhớ ngọt ngào ngày xưa

Ngày ngồi học giữa chiều mưa

Mưa rơi trắng đất lưa thưa giọt buồn

Mơ màng giấc ngủ nhẹ buông

Bị cô giáo phạt lệ tuôn đôi dòng

Tuổi thơ là ước mơ hồng

Như con thuyền giấy bềnh bồng lãng du

Nhẹ nhàng như lá mùa thu

Như làn gió mát vi vu chiều hè

Mái trường vẫn ngói đỏ che

Vẫn vang vọng tiếng con ve gọi sầu

Bạn bè giờ ở nơi đâu

Người còn người mất bể dâu khó tìm

Trường xưa đầy ắp nỗi niềm

Tháng năm vẫn mãi lặng im đợi chờ

Vẫn còn vọng tiếng trẻ thơ

Những đôi mắt sáng dại khờ ê a

Vẫn cô giáo trẻ ngân nga

Dạy từng nét chữ thiết tha tháng ngày

Cho đàn em của tương lai

Đắp xây hoài bão sớm mai tươi hồng

Dù đời còn mãi long đong

Trường xưa bạn cũ vẫn mong vẫn chờ

Vẫn là kỷ niệm đơn sơ

Mà không biết đến bao giờ tôi quên

Chiều nay chân bước buồn tênh

Về thăm trường cũ chênh vênh giọt sầu.

‘Nụ cười tình bạn’ là bài thơ lục bát về tình bạn rất sáng tạo, đạo đáo. Ở đây tình bạn được ví như một nụ cười tươi thể hiện một tình bạn hòa thuận gắn bó keo sơn, quan tâm nhau, có bạn tôi luôn vui vẻ và thấy cuộc đời tràn ngập yêu thương.

Dù có đôi khi bạn và tôi cố giận hờn vu vơ hay có tranh chấp về một vấn đề nào đó thì hãy cứ “sống vui, mạnh khỏe làm người nghĩa nhân”. Bạn bè là người vô cùng quan trọng, họ người người cho ta thêm tự tin cùng ta chia ngọt sẻ bùi nên chúng ta cần trân trọng và cố gắng bảo vệ nó.

Dòng đời xuôi ngược gặp nhau

Tri giao tín nghĩa tình sâu giữ tròn

Hỡi ơi nước chảy đá mòn

Đổi thay mặn nhạt hàn ôn mấy người?

Thương nhau chín bỏ làm mười

Giữ cho cuộc sống thắm tươi mặn nồng

Dù rằng gặp cảnh gai chông

Chung tay tiếp sức đồng lòng vượt qua

Đắp bồi tình cảm nở hoa

Đẩy lùi tủi hận xót xa u hoài

Kiên trì hướng đến tương lai

Thẳng lưng tiến bước dặm dài nề chi

Bạn bè là nghĩa tương tri

Có duyên gặp mặt mấy khi trong đời

Trên môi hé nở nụ cười

Sống vui, mạnh khỏe làm người nghĩa nhân.

Bài thơ đã khắc họa rõ nét hình ảnh người học trò cũ quay về thăm lại trường xưa, thăm lại người thầy khi xưa đã dạy dỗ em lên người, người thầy trao em tình yêu thương vô bờ bến cũng chính là người ươm mầm ước mơ trong chúng tôi về trường tiếng thầy giảng vẫn như xưa vẫn trìu mến, đưa vô vàn kiến thức đến với thế hệ học trò tiếp theo.

Nhưng khi gặp thầy, em mới cảm nhận được thầy đã khác xưa mái tóc bắt đầu hoa râm chứ không đen thẳm như trước. Hình ảnh người thầy, mái trường thân quen được miêu tả rất rõ nét qua từng lời thơ. Đặc biệt 2 câu cuối bài đã nhấn mạnh được lòng biết ơn của học trò với người thầy của mình. Đây là bài thơ lục bát về thầy cô hay, cảm động.

Tôi về thăm mái trường xưa

Thời gian vọng lại đong đưa tiếng thầy

Hàng cây đường cũ còn đây

Thầy tôi tóc điểm hoa mây nửa đời

Nhớ sao lớp học chỗ ngồi

Chia đôi phấn trắng đâu rồi ngày xưa

À ơi câu hát chiều mưa

À ơi bài giảng sớm trưa say nồng

Cả đời đưa sáo sang sông

Thầy tôi chẳng quản nhọc công sớm chiều

“Lời thầy chan chứa tin yêu

Lòng con nhớ mãi muôn điều…thầy ơi!”

Những bài thơ lục bát về thầy cô, mái trường và tình bạn đã gợi cho ta các hình ảnh về thầy cô, bạn bè và cả mái trường thân thương nơi đã gắn bó với ta suốt quãng thời gian học sinh, quãng thời gian vô tư và đầy tình cảm.

Thơ Lục Bát Về Mùa Hạ / 2023

Thơ lục bát về mùa hạ Thời gian hỡi biết sao giữ lại Tuổi học đường cứ mãi rời tôi Viết dòng nhật ký lưu hồi Một thời đã vắng hạ ôi nhớ hoài

Thơ lục bát về mùa hạ Thời gian hỡi biết sao giữ lại Tuổi học đường cứ mãi rời tôi Viết dòng nhật ký lưu hồi Một thời đã vắng hạ ôi nhớ hoài

THƠ LỤC BÁT MÙA HẠ Tác giả: Lãng Du Khách Hạ đến gọi khúc chia xa Hạ đến gọi phượng nở hoa gọi hè Hạ đến rộn rã tiếng ve Hạ đến gọi nắng trưa hè gắt gao   Hạ về vàng nắng hanh hao Hạ về gọi nắng gió Lào nồng oi Hạ về giọt nắng đưa thoi Hạ về cây rủ bóng soi rũ cành   Hạ mang ta nắng vàng hanh Hạ mang bằng tím trên cành rộ hoa Hạ mang áo trắng chia xa Hạ mang mơ mộng tình ta học trò   Hạ ơi ta nhớ phượng rơi Hạ ơi ta nhớ cái thời trắng tinh Hạ ơi trong nắng lung linh Hạ ơi phượng lỡ dứt tình bay xa   Hạ rời ta mãi bôn ba Hạ rời thu tới lá xa lìa cành Hạ rời gọi tiết trời xanh Hạ rời gọi mãi tình anh cùng nàng. BÀI THƠ: SẮC ĐỎ HẠ THƯƠNG Tác giả: Quý Phương Hạ về phượng thắm hàng cây Sân trường ngập nắng tung bay áo dài Hẹn nhau lưu bút trao tay Mùa vương vấn củ mắt ai lén nhìn

Hạ ơi mùa của chúng mình Viết trang nhật ký tự tình chia xa Luyến lưu rơi rớt giọt ngà Phút giây bịn rịn rời xa không đành

Khi không gọi hắn bằng anh Đường xưa từng bước song hành bên nhau Vẫn thường gọi hắn mày tao Bây giờ bẽn lẽn gặp nhau cuối đầu

Tiếng ve vang khúc nhạc sầu Còn đâu mùa củ đưa vào câu thơ Áo ai trắng mãi dại khờ Để cho một kẻ ngẩn ngơ trong lòng

Với tay đón cánh phượng hồng Bâng khuâng dừng bước phiêu bồng chiều nay Tình thơ chưa kịp trao tay Hạ ơi nổi nhớ vẫn đầy trong tim. BÀI THƠ: HẠ VỀ Tác giả: Phượng Loan Mùa xuân cất cánh bay rồi Hạ đang rừng rực lên ngôi đất trời Dát vàng rực rỡ muôn nơi Ẩn trong trái chín, nhuộm ngời hương hoa.

Ve sầu ngân vọng khúc ca Phượng hồng rực lửa chia xa bạn bè Tháng tư mới chớm sang hè Mà sao lòng bỗng nghe tê tái lòng.

Hạ về mây trắng thong dong Rủ đàn ong mật dạo rong vườn nhà Rủ cơn gió đến la đà Rủ cơn mưa xuống cho ngà ngà say.

Hạ về chắp cánh diều bay Tuổi thơ tỉnh giấc chợt lay mình về…! BÀI THƠ: HÈ VỀ Tác giả: Lê Thanh Tâm Tìm về Hạ cũ quanh co Hỏi ngày xưa có buồn xo tháng ngày Nắng vừa khẽ chạm bàn tay Chợt mưa rơi đến ướt vai mất rồi

Nhớ hoài mùa cũ trong tôi Áo em trắng mộng bồi hồi ngẩn ngơ Chiều nay ngắm cánh phượng mơ Bỗng đâu thấy lại bài thơ năm nào

Thẹn thùng viết – ngại ngùng trao Để giờ năm tháng ngã màu thời gian! Xa nhau buổi ấy hè sang Tiếng ve gọi mãi theo hàng phượng đưa

Hạ ơi! thương mấy cho vừa Nhớ ơi! còn đấy giọt thưa, giọt gầy Về thăm niệm khúc chiều nay Nghe chút rong ruổi theo ngày tháng xưa!      Tôi yêu thơ Mượn câu chữ Viết lên nỗi nhớ kỉ niệm hè cứ ngỡ chẳng phai Bạn bè những tưởng lâu dài  Giờ đây tiễn biệt cách hai nẻo đường

Ơi xát phượng rớt vương từng mảnh Vẫn mái trường đã lạnh tiếng ai Ngậm ngùi lệ chảy lăn dài Nhớ thương lời giảng vọng tai thuở nào

Thời gian hỡi biết sao giữ lại Tuổi học đường cứ mãi rời tôi Viết dòng nhật ký lưu hồi Một thời đã vắng hạ ôi nhớ hoài.. (Tím Ngốc)

Tác giả: admin

Thơ lục bát về mùa hạThời gian hỡi biết sao giữ lại Tuổi học đường cứ mãi rời tôi Viết dòng nhật ký lưu hồi Một thời đã vắng hạ ôi nhớ hoàiThơ lục bát về mùa hạThời gian hỡi biết sao giữ lại Tuổi học đường cứ mãi rời tôi Viết dòng nhật ký lưu hồi Một thời đã vắng hạ ôi nhớ hoàiTHƠ LỤC BÁT MÙA HẠTác giả: Lãng Du KháchHạ đến gọi khúc chia xaHạ đến gọi phượng nở hoa gọi hèHạ đến rộn rã tiếng veHạ đến gọi nắng trưa hè gắt gaoHạ về vàng nắng hanh haoHạ về gọi nắng gió Lào nồng oiHạ về giọt nắng đưa thoiHạ về cây rủ bóng soi rũ cànhHạ mang ta nắng vàng hanhHạ mang bằng tím trên cành rộ hoaHạ mang áo trắng chia xaHạ mang mơ mộng tình ta học tròHạ ơi ta nhớ phượng rơiHạ ơi ta nhớ cái thời trắng tinhHạ ơi trong nắng lung linhHạ ơi phượng lỡ dứt tình bay xaHạ rời ta mãi bôn baHạ rời thu tới lá xa lìa cànhHạ rời gọi tiết trời xanhHạ rời gọi mãi tình anh cùng nàng.BÀI THƠ: SẮC ĐỎ HẠ THƯƠNGTác giả: Quý PhươngHạ về phượng thắm hàng câySân trường ngập nắng tung bay áo dàiHẹn nhau lưu bút trao tayMùa vương vấn củ mắt ai lén nhìnHạ ơi mùa của chúng mìnhViết trang nhật ký tự tình chia xaLuyến lưu rơi rớt giọt ngàPhút giây bịn rịn rời xa không đànhKhi không gọi hắn bằng anhĐường xưa từng bước song hành bên nhauVẫn thường gọi hắn mày taoBây giờ bẽn lẽn gặp nhau cuối đầuTiếng ve vang khúc nhạc sầuCòn đâu mùa củ đưa vào câu thơÁo ai trắng mãi dại khờĐể cho một kẻ ngẩn ngơ trong lòngVới tay đón cánh phượng hồngBâng khuâng dừng bước phiêu bồng chiều nayTình thơ chưa kịp trao tayHạ ơi nổi nhớ vẫn đầy trong tim.BÀI THƠ: HẠ VỀTác giả: Phượng LoanMùa xuân cất cánh bay rồiHạ đang rừng rực lên ngôi đất trờiDát vàng rực rỡ muôn nơiẨn trong trái chín, nhuộm ngời hương chúng tôi sầu ngân vọng khúc caPhượng hồng rực lửa chia xa bạn bèTháng tư mới chớm sang hèMà sao lòng bỗng nghe tê tái lòng.Hạ về mây trắng thong dongRủ đàn ong mật dạo rong vườn nhàRủ cơn gió đến la đàRủ cơn mưa xuống cho ngà ngà say.Hạ về chắp cánh diều bayTuổi thơ tỉnh giấc chợt lay mình về…!BÀI THƠ: HÈ VỀTác giả: Lê Thanh TâmTìm về Hạ cũ quanh coHỏi ngày xưa có buồn xo tháng ngàyNắng vừa khẽ chạm bàn tayChợt mưa rơi đến ướt vai mất rồiNhớ hoài mùa cũ trong tôiÁo em trắng mộng bồi hồi ngẩn ngơChiều nay ngắm cánh phượng mơBỗng đâu thấy lại bài thơ năm nàoThẹn thùng viết – ngại ngùng traoĐể giờ năm tháng ngã màu thời gian!Xa nhau buổi ấy hè sangTiếng ve gọi mãi theo hàng phượng đưaHạ ơi! thương mấy cho vừaNhớ ơi! còn đấy giọt thưa, giọt gầyVề thăm niệm khúc chiều nayNghe chút rong ruổi theo ngày tháng xưa!Tôi yêu thơMượn câu chữ Viết lên nỗi nhớkỉ niệm hè cứ ngỡ chẳng phaiBạn bè những tưởng lâu dàiGiờ đây tiễn biệt cách hai nẻo đườngƠi xát phượng rớt vương từng mảnhVẫn mái trường đã lạnh tiếng aiNgậm ngùi lệ chảy lăn dàiNhớ thương lời giảng vọng tai thuở nàoThời gian hỡi biết sao giữ lạiTuổi học đường cứ mãi rời tôiViết dòng nhật ký lưu hồiMột thời đã vắng hạ ôi nhớ hoài.. (Tím Ngốc)