Top 3 # Một Số Bài Thơ Lục Bát Về Mùa Xuân Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Thơ Lục Bát Về Mùa Hạ

Thơ lục bát về mùa hạ Thời gian hỡi biết sao giữ lại Tuổi học đường cứ mãi rời tôi Viết dòng nhật ký lưu hồi Một thời đã vắng hạ ôi nhớ hoài

Thơ lục bát về mùa hạ Thời gian hỡi biết sao giữ lại Tuổi học đường cứ mãi rời tôi Viết dòng nhật ký lưu hồi Một thời đã vắng hạ ôi nhớ hoài

THƠ LỤC BÁT MÙA HẠ Tác giả: Lãng Du Khách Hạ đến gọi khúc chia xa Hạ đến gọi phượng nở hoa gọi hè Hạ đến rộn rã tiếng ve Hạ đến gọi nắng trưa hè gắt gao   Hạ về vàng nắng hanh hao Hạ về gọi nắng gió Lào nồng oi Hạ về giọt nắng đưa thoi Hạ về cây rủ bóng soi rũ cành   Hạ mang ta nắng vàng hanh Hạ mang bằng tím trên cành rộ hoa Hạ mang áo trắng chia xa Hạ mang mơ mộng tình ta học trò   Hạ ơi ta nhớ phượng rơi Hạ ơi ta nhớ cái thời trắng tinh Hạ ơi trong nắng lung linh Hạ ơi phượng lỡ dứt tình bay xa   Hạ rời ta mãi bôn ba Hạ rời thu tới lá xa lìa cành Hạ rời gọi tiết trời xanh Hạ rời gọi mãi tình anh cùng nàng. BÀI THƠ: SẮC ĐỎ HẠ THƯƠNG Tác giả: Quý Phương Hạ về phượng thắm hàng cây Sân trường ngập nắng tung bay áo dài Hẹn nhau lưu bút trao tay Mùa vương vấn củ mắt ai lén nhìn

Hạ ơi mùa của chúng mình Viết trang nhật ký tự tình chia xa Luyến lưu rơi rớt giọt ngà Phút giây bịn rịn rời xa không đành

Khi không gọi hắn bằng anh Đường xưa từng bước song hành bên nhau Vẫn thường gọi hắn mày tao Bây giờ bẽn lẽn gặp nhau cuối đầu

Tiếng ve vang khúc nhạc sầu Còn đâu mùa củ đưa vào câu thơ Áo ai trắng mãi dại khờ Để cho một kẻ ngẩn ngơ trong lòng

Với tay đón cánh phượng hồng Bâng khuâng dừng bước phiêu bồng chiều nay Tình thơ chưa kịp trao tay Hạ ơi nổi nhớ vẫn đầy trong tim. BÀI THƠ: HẠ VỀ Tác giả: Phượng Loan Mùa xuân cất cánh bay rồi Hạ đang rừng rực lên ngôi đất trời Dát vàng rực rỡ muôn nơi Ẩn trong trái chín, nhuộm ngời hương hoa.

Ve sầu ngân vọng khúc ca Phượng hồng rực lửa chia xa bạn bè Tháng tư mới chớm sang hè Mà sao lòng bỗng nghe tê tái lòng.

Hạ về mây trắng thong dong Rủ đàn ong mật dạo rong vườn nhà Rủ cơn gió đến la đà Rủ cơn mưa xuống cho ngà ngà say.

Hạ về chắp cánh diều bay Tuổi thơ tỉnh giấc chợt lay mình về…! BÀI THƠ: HÈ VỀ Tác giả: Lê Thanh Tâm Tìm về Hạ cũ quanh co Hỏi ngày xưa có buồn xo tháng ngày Nắng vừa khẽ chạm bàn tay Chợt mưa rơi đến ướt vai mất rồi

Nhớ hoài mùa cũ trong tôi Áo em trắng mộng bồi hồi ngẩn ngơ Chiều nay ngắm cánh phượng mơ Bỗng đâu thấy lại bài thơ năm nào

Thẹn thùng viết – ngại ngùng trao Để giờ năm tháng ngã màu thời gian! Xa nhau buổi ấy hè sang Tiếng ve gọi mãi theo hàng phượng đưa

Hạ ơi! thương mấy cho vừa Nhớ ơi! còn đấy giọt thưa, giọt gầy Về thăm niệm khúc chiều nay Nghe chút rong ruổi theo ngày tháng xưa!      Tôi yêu thơ Mượn câu chữ Viết lên nỗi nhớ kỉ niệm hè cứ ngỡ chẳng phai Bạn bè những tưởng lâu dài  Giờ đây tiễn biệt cách hai nẻo đường

Ơi xát phượng rớt vương từng mảnh Vẫn mái trường đã lạnh tiếng ai Ngậm ngùi lệ chảy lăn dài Nhớ thương lời giảng vọng tai thuở nào

Thời gian hỡi biết sao giữ lại Tuổi học đường cứ mãi rời tôi Viết dòng nhật ký lưu hồi Một thời đã vắng hạ ôi nhớ hoài.. (Tím Ngốc)

Tác giả: admin

Thơ lục bát về mùa hạThời gian hỡi biết sao giữ lại Tuổi học đường cứ mãi rời tôi Viết dòng nhật ký lưu hồi Một thời đã vắng hạ ôi nhớ hoàiThơ lục bát về mùa hạThời gian hỡi biết sao giữ lại Tuổi học đường cứ mãi rời tôi Viết dòng nhật ký lưu hồi Một thời đã vắng hạ ôi nhớ hoàiTHƠ LỤC BÁT MÙA HẠTác giả: Lãng Du KháchHạ đến gọi khúc chia xaHạ đến gọi phượng nở hoa gọi hèHạ đến rộn rã tiếng veHạ đến gọi nắng trưa hè gắt gaoHạ về vàng nắng hanh haoHạ về gọi nắng gió Lào nồng oiHạ về giọt nắng đưa thoiHạ về cây rủ bóng soi rũ cànhHạ mang ta nắng vàng hanhHạ mang bằng tím trên cành rộ hoaHạ mang áo trắng chia xaHạ mang mơ mộng tình ta học tròHạ ơi ta nhớ phượng rơiHạ ơi ta nhớ cái thời trắng tinhHạ ơi trong nắng lung linhHạ ơi phượng lỡ dứt tình bay xaHạ rời ta mãi bôn baHạ rời thu tới lá xa lìa cànhHạ rời gọi tiết trời xanhHạ rời gọi mãi tình anh cùng nàng.BÀI THƠ: SẮC ĐỎ HẠ THƯƠNGTác giả: Quý PhươngHạ về phượng thắm hàng câySân trường ngập nắng tung bay áo dàiHẹn nhau lưu bút trao tayMùa vương vấn củ mắt ai lén nhìnHạ ơi mùa của chúng mìnhViết trang nhật ký tự tình chia xaLuyến lưu rơi rớt giọt ngàPhút giây bịn rịn rời xa không đànhKhi không gọi hắn bằng anhĐường xưa từng bước song hành bên nhauVẫn thường gọi hắn mày taoBây giờ bẽn lẽn gặp nhau cuối đầuTiếng ve vang khúc nhạc sầuCòn đâu mùa củ đưa vào câu thơÁo ai trắng mãi dại khờĐể cho một kẻ ngẩn ngơ trong lòngVới tay đón cánh phượng hồngBâng khuâng dừng bước phiêu bồng chiều nayTình thơ chưa kịp trao tayHạ ơi nổi nhớ vẫn đầy trong tim.BÀI THƠ: HẠ VỀTác giả: Phượng LoanMùa xuân cất cánh bay rồiHạ đang rừng rực lên ngôi đất trờiDát vàng rực rỡ muôn nơiẨn trong trái chín, nhuộm ngời hương chúng tôi sầu ngân vọng khúc caPhượng hồng rực lửa chia xa bạn bèTháng tư mới chớm sang hèMà sao lòng bỗng nghe tê tái lòng.Hạ về mây trắng thong dongRủ đàn ong mật dạo rong vườn nhàRủ cơn gió đến la đàRủ cơn mưa xuống cho ngà ngà say.Hạ về chắp cánh diều bayTuổi thơ tỉnh giấc chợt lay mình về…!BÀI THƠ: HÈ VỀTác giả: Lê Thanh TâmTìm về Hạ cũ quanh coHỏi ngày xưa có buồn xo tháng ngàyNắng vừa khẽ chạm bàn tayChợt mưa rơi đến ướt vai mất rồiNhớ hoài mùa cũ trong tôiÁo em trắng mộng bồi hồi ngẩn ngơChiều nay ngắm cánh phượng mơBỗng đâu thấy lại bài thơ năm nàoThẹn thùng viết – ngại ngùng traoĐể giờ năm tháng ngã màu thời gian!Xa nhau buổi ấy hè sangTiếng ve gọi mãi theo hàng phượng đưaHạ ơi! thương mấy cho vừaNhớ ơi! còn đấy giọt thưa, giọt gầyVề thăm niệm khúc chiều nayNghe chút rong ruổi theo ngày tháng xưa!Tôi yêu thơMượn câu chữ Viết lên nỗi nhớkỉ niệm hè cứ ngỡ chẳng phaiBạn bè những tưởng lâu dàiGiờ đây tiễn biệt cách hai nẻo đườngƠi xát phượng rớt vương từng mảnhVẫn mái trường đã lạnh tiếng aiNgậm ngùi lệ chảy lăn dàiNhớ thương lời giảng vọng tai thuở nàoThời gian hỡi biết sao giữ lạiTuổi học đường cứ mãi rời tôiViết dòng nhật ký lưu hồiMột thời đã vắng hạ ôi nhớ hoài.. (Tím Ngốc)

Chùm Thơ Lục Bát Chào Đón Mùa Xuân Về Hay Nhất

Tuyển chọn những bài thơ lục bát viết về mùa Xuân hay nhất. Đó là những vần thơ vui tươi, rộn ràng đón chào một mùa Xuân mới lại đến.

“Xuân về rồi đấy anh ơi, mùa xuân trong trẻo rợp trời heo may. Mây xanh trên những tàn cây, xua đi đông lạnh hây hây ửng hồng. Xuân sang cúc thắm vàng bông, lộc non nhú nụ xuân nồng biết bao. Mẹ may một dải yếm đào, cho em áo mới vẫy chào mùa Xuân.” (Nguyễn Thị Tuyết)

THƠ LỤC BÁT: XUÂN VỀ

Tác giả: Lãng Du Khách

Xuân về gọi gió mưa dầm sương bay

Xuân về nắng gọi bàn tay dịu mềm

Xuân về xum họp bên thềm đoàn viên

Xuân về nở nụ cười hiền thắm duyên

Xuân về gọi nắng dịu hiền

Xuân về gọi gió ru miền xanh tươi

Xuân về màu lá xanh tươi ngập tràn

Xuân về thăm thú cảnh quan thế trần

Xuân về đổi kiếp trầm luân

Xuân về kết dính xa gần thăm nhau

Xuân về xanh ngắt một màu

Xuân về mai nở trắng phau núi rừng

Xuân về chim hót tưng bừng

Xuân về gọi gió ngập ngừng tiễn đông

Xuân về hạnh phúc ấm nồng

Xuân về giá buốt của đông lụi tàn

Xuân về sức sống căng tràn thật xuân.

BÀI THƠ: XUÂN SANG

Tác giả: Liên Phạm

Xuân về rực thắm cánh đào

Đung đưa trong nắng đón chào tết sang.

Hương hoa toả ngát mênh mang đất trời…

Lao xao tiếng gió chơi vơi,

Nắng xuân toả nhẹ, đất trời reo ca.

Dịu dàng trìu mến thiết tha

Anh trao em cả chan hoà niềm yêu.

Xuân sang nói hộ bao điều,

Khát khao nồng cháy những chiều giá đông.

Thẹn thùng đôi má ửng hồng,

Ánh mắt say đắm, hôn nồng trao anh!

Xuân về thắm cả trời xanh,

Ngọt ngào giọng nói yến oanh dịu dàng.

Nụ cười rạng rỡ hân hoan,

Xuân ơi! Xuân đến chứa chan ân tình…!

BÀI THƠ: XUÂN VỀ

Tác giả: Hoàng Trọng Lợi

Để quất sai trái để nhà đoàn viên

Xuân về ru mộng thần tiên

Để mai đào nở đông liền mau qua

Em mặc áo mới thật là xinh tươi

Nắng xuân ấm áp tiếng cười

Của bầy em nhỏ vui chơi trong chiều

Xuân mới mang đến bao điều

Công danh sự nghiệp đạt nhiều ước mơ

Xuân về dệt mộng tình thơ

Lứa đôi hạnh phúc duyên tơ thắm nồng

Già trẻ trai gái trong lòng sướng vui

Đàn chim ríu rít trong trời mùa xuân.

LỤC BÁT MÙA XUÂN VỀ

Tác giả: Liên Phạm

Xuân về nắng toả ngọt ngào

Dịu dàng, âu yếm gửi trao ân tình

Môi hồng đón gió càng xinh

Tóc bay nhè nhẹ hương tình càng say…

Xuân về hoa lá cỏ cây vui cười,

Hương thơm tỏa khắp muôn nơi

Đâu đâu cũng thấy ngập trời sắc xuân.

Giọt sương óng ánh trong ngần

Niềm vui dào dạt, hân hoan đón chờ.

Đời đẹp như những giấc mơ

Du dương bản nhạc, lời thơ rộn ràng…

BÀI THƠ: GIÓ MÙA XUÂN

Tác giả: Võ Thanh Phong

Gió Xuân đang thổi qua lòng

Tưởng như sống lại tuổi hồng ngày xưa!

Tần ngần đứng trước rèm thưa

Nhớ em, cứ ngỡ như vừa…mới yêu…

Hoa bay dưới ánh nắng chiều

Một lời hẹn ước gây nhiều vấn vương!

Đêm qua mơ khúc Nghê Thường

Thiếu đôi cánh nhỏ, Uyên Ương xa đàn…

Chuyện đời hết hợp lại tan

Sao lòng vẫn cứ mơ màng em ơi!

Nhớ em chẳng dám nửa lời thở than…

Bên song nguyệt khuyết hoa tàn

Con tim vẫn cứ mơ màng người xa!

Tình Xuân đang muốn vỡ òa trong anh..

Cố công dệt mãi sẽ thành lụa xinh!

Gió Xuân đang cuốn theo tình

Nụ hôn trao vội để mình đừng xa…

THƠ LỤC BÁT MÙA XUÂN

Thơ: Toàn Tâm Hòa

Mùa Xuân về trước hiên nhà

Khoác màu áo mới điệu đà thanh tân

Gió xuân hây hẩy trong ngần trinh nguyên

Mùa Xuân là cả một miền lung linh

Mái nhà chăm chút thêm xinh

Có đầy hơi ấm và tình yêu thương

Nhớ từng buổi sớm tinh sương

Chở em trên khắp phố phường… tìm Xuân

Em mang về những vui mừng

Cho ngôi nhà nhỏ tưng bừng rộn vang

Bàn thờ sắp đặt nghiêm trang

Đầy hương vị tết ghé ngang nhà mình

Du dương khúc nhạc Xuân tình

Từ trong ánh mắt chợt nhìn long lanh

Xuân qua, xuân lại thật nhanh

Vẫn còn rạo rực mộng lành như xưa

Xuyến xao chờ phút giao thừa

Bàn tay nắm chặt đong đưa mắt cười.

LỤC BÁT XUÂN VỀ

Thơ: Anh Minh Lê

Xuân sang trong nụ cười em

Ấm từng sợi nắng êm đềm trời quê

Xuân tươi xang mướt triền đê

Dập dờn đóa thắm lòng mê bồi hồi

Môi xinh thủ thỉ nhấp lời tháng giêng

Hoa xuân dõi mắt lung liêng

Tình xuân giục giã gọi miền yêu thương

Vui nghe vọng khúc phố phường

Nhạc xuân réo rắt gieo vương xuân ngời

Tay em duyên dáng búp đời

Mang mùa xuân đến thắm vời bên ta.

BÀI THƠ: XUÂN

Thơ: Đỗ Lan

Trăm hoa đua nở ngất ngây lòng người

Xuân cho Lộc nẩy chồi tươi

Xuân tô nét thắm nụ cười trẻ thơ

Ban mai điểm giọt sương mờ

Chào Xuân diễn lệ bên bờ cỏ xanh

Xuân ươm nụ biếc trên cành

Đợi tia nắng ấm an lành trổ bông

Gió lùa khe khẽ hương nồng nhẹ bay

Xuân đem hạnh phúc trao tay

Xuân về rực rỡ trời mây sắc hồng.

THƠ LỤC BÁT: SẮC XUÂN Thơ: Châu Lê

Nàng xuân bước đến cận kề.

Sắc màu tươi thắm bên lề yêu thương.

Tiễn mùa đông chút vấn vương.

Trăm hoa đua nở khắp đường đẹp tươi.

Ô kìa..nao nức mọi người.

Đón chào năm mới miệng cười thêm yêu.

Gió nhè nhẹ gửi rất nhiều.

Lời vui chúc phúc ngàn điều đến ta.

Nô đùa trẻ hát ngân nga.

Mùa xuân của bé mãi là trời mơ.

Mai vàng đào thắm nên thơ.

Điểm trang tô đẹp đợi chờ khắc giao.

Thanh bình đất nước dạt dào.

Niềm vui mãi trọn ngọt ngào tim say.

Anh lành hạnh phúc điềm may.

Làng quê thành thị dang tay đón mừng.

+268 Bài Thơ Lục Bát Mùa Thu Hay Bất Hủ

Những bài thơ lục bát mùa thu hay

THƠ LỤC BÁT: MÙA THU Tác giả: Lãng Du Khách

Thu sang gọi nắng hanh vàng Thu sang bàng đỏ xen hàng me xanh Thu sang giọt nắng buông mành Thu sang gọi gió khô cành bơ vơ

Thu về ngơ ngác nai tơ Thu về em gái mộng mơ bên thềm Thu về nhẹ gót son êm Thu về lá rụng thảm mềm rơi rơi

Thu đến mơ mộng yêu đời Thu đến thiếu nữ buông lơi ái tình Thu đến đón nắng bình minh Thu đến dìu bước cõi tình vườn yêu

Thu gọi bay tóc gió chiều Thu gọi tình ái lãng phiêu cõi bồng Thu gọi ân ái mặn nồng Thu gọi buông nắng má hồng vuốt ve

Thu bước chân kế tiếp hè Thu bước nhè nhẹ tiễn ve âu sầu Thu bước chân đệm đông đâu Thu bước trong gió qua cầu áo bay

Thu ru tình khúc men say Thu ru ngọn gió lắt lay gọi mời Thu ru ca khúc tình đời Thu ru phiêu lãng gọi đời cõi mơ!

BÀI THƠ: CHIỀU THU NHỚ Tác giả: Hoàng Trọng Lợi

Chiều thu vàng nắng không em Đem tình phơi mãi chẳng quên được người Xa xa văng vẳng tiếng cười Gió ru lả lướt ngỡ người đâu đây

Lá vàng rơi rụng rải đầy Lối mòn xưa cũ hàng cây lạnh lùng Buồn vương khóe mắt rung rung Sao tình không thể cùng chung một đường

Để cho còn mãi vấn vương Bờ môi ánh mắt lời thương ngọt ngào Hay vì tại lão trời cao Già rồi lẩn thận duyên trao giữa chừng.

THƠ LỤC BÁT: TÀN THU Tác giả: Nguyên Ngọc Thiên Băng

Thu tàn rụng gió heo may Vàng son chiếc lá rơi ngày xanh xao Tình yêu thuở ấy ngọt ngào Sao giờ hiu quạnh lối vào trái tim.

Nắng non kém sắc đi tim Xa nhau lá đổ đêm chìm vào đêm Mắt ai lệ rớt ướt thềm Tháng mười mưa trút nỗi niềm chênh vênh.

Hồn phơi khô héo buồn tênh Thân gầy đưa tiễn bồng bềnh tuổi xanh Tóc mây nhuộm bạc cũng đành Mắt sầu nhỏ giọt chòng chành cõi hoang.

Khép hờ môi ,mắt , mi ngoan Cho thôi thoang thoảng không còn hờn ghen Hửng hờ thổn thức đan xen Trào dâng uất nghẹn ánh đèn hắt hiu.

Lạc hồn giữa chốn cô liêu Liêu xiêu ngã quỵ những chiều tàn Thu.

BÀI THƠ: HẸN HÒ THU SAU Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Mùa thu quay gót lạnh lùng Để cho tôi cứ nhớ nhung lá vàng Lệ thu thánh thót hai hàng Chia tay thu đón đông sang gió lùa

Thu đi bỏ lại chát chua Mối tình dang dở cuối mùa lá rơi Bỏ tôi cùng với chơi vơi

Thu về chốn ấy thanh cao Vui cùng mây tím khát khao trời chiều Bỏ tôi đau khổ vì yêu Đón mùa đông giá cô liêu bẽ bàng

Dù sao thu cũng đã tàn Có muốn níu kéo đông hàn đâu cho Tiễn thu cất bước qua đò Mong ngày tái ngộ hẹn hò thu sau

Chia ly ta nhớ về nhau Nhớ heo may nhớ một màu thu xưa Có lá vàng rớt trong mưa Nhớ người con gái vẫn chưa có chồng.

BÀI THƠ: TRÁCH THU Tác giả: Hoàng Đức Dương

Trách thu sao nỡ qua nhanh Để rơi hạt nắng mong manh bên thềm Lá thu ướt đẫm sương đêm Bâng khuâng ai bước, gót mềm mong manh…

Trách thu sao nỡ qua nhanh Để mây giăng phủ trời xanh, nắng hồng. Tình thu có hết mặn nồng, Ái ân chưa trọn để lòng ai đau?

Trách thu sao nỡ qua mau Để đông về lại rót sầu vào thơ. Để buồn con nhện giăng tơ, Để hồn lữ khách bơ vơ cuối trời.

Trách thu sao chẳng một lời Đưa tôi về gặp lại người trong mơ… Giao mùa giăng mắc cơn mưa Miền thùy dương ấy đến chưa…hay là…?

Trách thu sao nỡ đi qua Để mình tôi nhớ xót xa một người…!

THƠ LỤC BÁT: THU ĐAU Tác giả: Trang Kiệt

Em về nhặt lá vàng bay Giữa mùa thu ấy nghiêng say đất trời Em về nhặt lại …thu rơi Bao mùa rụng xuống chơi vơi giữa dòng

Hồn thu khắc khoải bên lòng Tình thu phai dấu … mặn nồng còn đâu Người đây … kẻ đấy âu sầu Gần chi vẫn mãi hai đầu cách xa

Ái ân kia dẫu mặn mà Duyên tình bao thuở vẫn là hư vô Vì đâu duyên nợ ta trao Vẫn không đến được …khỏi rào cách ngăn

Cho mùa thu chết vụn tan Rụng rơi lả chả giữa đời hanh hao.

BÀI THƠ: THU XƯA Tác giả: Cao Hằng

Thu vàng nhè nhẹ rơi rơi Đung đưa cành lá trong trời nhớ mong Hoàng hôn phủ kín đôi dòng Chiều buông ráng đổ nước long lanh vàng.

Lẻ buồn dạo bước lang thang Tơ trời ai để lỡ làng thế kia Rớt rơi cành lá chia lìa Cành khô trơ trụi bên tia nắng chiều.

Lần tìm khoảnh khắc tim yêu Mà sao chỉ thấy thêm nhiều xót xa Thu ơi sao lỡ nhạt nhoà Để cho niềm nhớ trong ta cuộn trào.

Nhớ nhung xa vắng cồn cào Nắng vờn ngọn gió lao xao trên cành Xa rồi ngày đó bến anh Chiều xưa hương sữa ngọt lành anh trao.

THƠ LỤC BÁT: THU ĐÃ SANG MÙA Tác giả: Cỏ Hoang Tình Buồn

Trăng tàn rớt xuống rừng hoang Bỏ mây trắng lại gánh ngàn nỗi đau Gió ôm chiếc lá bạc màu Đang thờ thẫn khóc ôm đau thương sầu.

Anh giờ ở tận nơi đâu? Còn thương nhớ đứng bên cầu đợi em! Lệ rơi khóe mắt ướt mềm Bởi mòn mỏi khóc trắng đêm ngồi chờ.

Tình mình nay chết bơ vơ Người xưa đã phụ hửng hờ câu duyên Bỏ em gánh trọn lụy phiền Trăm năm thề hẹn chao ngiêng giữa đời.

Giọt sầu…giọt nhớ…chợt rơi Mình nay còn chỉ những lời chát chua Thu sang! Đông sắp giao mùa Mà tình biền biệt…duyên chưa thấy về.

THƠ LỤC BÁT: THU BUỒN Tác giả: Hồng Hoa

Em về lối cũ tìm anh Bao năm cách biệt phải đành chia đôi Anh ơi Thu cũng về rồi Mà sao vẫn mãi đơn côi một mình

Thác cuồn cuộn đổ trắng tinh Ôm con dốc đá đứng nhìn ngẫn ngơ Tóc buông từng sợi thẩn thờ Lá vàng rơi rụng lòng bơ vơ buồn

Khóe mi từng giọt sầu tuôn Mặn môi đứng lặng nghe buồng tim đau Rừng hoang xanh ngắt một màu Anh đi bỏ lại em đau thương sầu

Đưa tay hứng trọn giọt Ngâu Mà nghe chua xót tình đầu dở dang Thương cho duyên phận bẽ bàng Nợ duyên không trọn tình tan nát tình.

THƠ LỤC BÁT: THU TÀN Thơ: Đức Trung – TĐL

Thương nàng thơ thẩn chiều nay Mắt buồn nhìn lá thu bay cuối đường Bao nhiêu nỗi nhớ, niềm thương Trong tim giấu kín vấn vương tơ lòng

Những ngày hẹn ước chờ mong Mà sao chưa gặp để lòng tái tê Nhớ nhau xin hẹn ngày về

Trách trời, trời ở trên cao Trách sông, sông chảy đổ vào biển Đông Mong ai đừng có thay lòng? Để cho nỗi nhớ bềnh bồng mây trôi.

Bây giờ xa cách người ơi! Thu tàn ngắm lá vàng rơi thêm buồn…

THƠ LỤC BÁT: THU VỀ BÊN EM Thơ: Đức Trung – TĐL

Tiếng thu trong gió xôn xao Để anh lạc lối bước vào hồn em Lá thu xào xạc bên thềm Dáng em tha thướt tóc mềm xoã vai.

Sắc thu trong đáy mắt ai Hàng mi chớp chớp mắt Nai mơ màng Chiều thu ngập lối lá vàng Em vui dạo bước dịu dàng bên anh.

Lắng nghe chim hót trên cành Nhìn anh say đắm long lanh mắt cườm. Thu về khoác áo vàng ươm Hoàng lan nở rộ trong vườn đón thu…!

Vẳng nghe một khúc hát ru Trong làn sương khói chiều thu đượm buồn Chân trời đã tím hoàng hôn Bên nhau tha thiết…thả hồn trong thu !

BÀI THƠ: THU SẦU Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Dù cho ngang trái giăng đầy Trăm năm bia miệng còn đây lời nguyền Má hồng phận bạc vô duyên Mười hai bến nước mà thuyền không neo.

Trời sinh em kiếp bọt bèo Gió đưa cuốn đẩy trôi theo sóng chiều Đường đời còn lại bao nhiêu Mà sao oan trái lắm điều thương tâm.

Đành thôi lặng lẽ âm thầm Hành trang gói trọn…dư âm một thời Bước từng bước giữa chơi vơi Ôm theo đau đớn một đời không nhau.

Hè sang phượng đã phai màu Thu buồn đến vội gieo đau thương sầu Mai này biết phải về đâu? Còn thương hãy đến giang đầu tìm nhau.

BÀI THƠ: THU NHỚ Tác giả: Hằng Thịnh

Thu về gửi gió heo may Lá khô rơi rụng lòng này xót xa Nhìn anh ở đó quê nhà Lặng nghe thấy nhớ người ta thật rồi

Bây giờ còn nữa hay thôi Mà sao tim bảo rung hồi nhủ thương Đêm khuya lạnh hết canh trường Thoảng như đâu đó mùi hương đóa nhài

Mây bồng cứ tưởng hình ai Một mình đơn chiếc miệt mài ngắm trăng Nằm mơ tới được cung hằng Rồi xem sương phủ kéo giăng khắp trời.

THU VÀNG Thơ: Chử Văn Hòa

Mùa thu nay đã về rồi Thu ơi xao xuyến bồi hồi trong ta Thu về đến với mọi nhà Nắng thu mang đến sắc hoa thơm nồng

Trời thu dịu mát mênh mông Trăng thu soi bóng trên sông mơ màng Mùa thu đến thật nhẹ nhàng Yêu mùa thu bởi thu vàng nên thơ.

THU NHỚ GÌ KHÔNG? Thơ: Diệp Ly

Thu sang chiếc lá lìa cành Khói sương nhòa nhạt mong manh tơ trời Hắt hiu từng hạt mưa rơi Lạnh len góc khuất rã rời niềm đau.

Vườn yêu giờ đã phai màu Rêu phong lối cỏ hanh hao ngõ hồn Người đi mộng cũng vùi chôn Tim thôi thắp lửa não nùng tàn canh.

Gió thu than khóc bên mành Lời thương tiếng nhớ đã thành mênh mông Hỏi rằng thu nhớ gì không ? Hay thuyền yêu đã lạc dòng tương tư…

NGẪM THU Thơ: Hạnh Kim

Đường quê bóng nắng chiều xiên…. Rặng dừa xanh rợp che nghiêng mái đầu Ngắm nhìn vạt nắng trên cao Thoảng nghe hương mới ngọt ngào nhẹ bay

Thênh thang lối mộng nơi này Em mơ một giấc nồng say bên đời Hình như thu đã về rồi? Nên thêu dệt sắc màu trời vàng hanh

Nắng khô lá úa rụng cành Cho mùa sang đến tiễn chân hạ buồn Em gom nhặt những yêu thương Đan tay kết mảnh vô thường mà vui

Cho môi luôn nở nụ cười Cho đời bình dị thả trôi ưu phiền Đường quê bóng nắng chiều xiên…. Ôm thời hoa mộng cõi riêng ngẫm mình

Trần gian đâu chốn vô minh? An nhiên – tự tại- yên bình bao lâu? Thu vàng vương mắt em sầu Dòng đời phai nhạt theo màu thời gian.

Những bài thơ lục bát mùa thu tâm trạng

CHỚM THU – Thơ Lục Bát: Đoàn Nam

Tiết trời đang chớm vào thu Sớm mai vãng chút sương mù lang thang Rừng xanh lá điểm vạt vàng Nắng rơi dìu dịu mỏng tang lạnh vờn

Mây dường như cũng cao hơn Bồng bềnh tản mạn như hờn dỗi ai Rong chơi gió đỏng đảnh hoài Thả hương hoa sữa bờ vai em mình

Ánh ngà đêm rõ lung linh Thoảng nghe khúc nhạc tơ tình dịu êm Lòng ta phút chốc bỗng mềm Tâm hồn trẻ lại được thêm mấy phần

Thu theo bóng ngọc về sân Lộc vừng sắc đỏ tần ngần cười duyên Ngập ngừng bến đã neo thuyền Câu thề còn giữ y nguyên ban đầu.

VỀ ĐÂY EM NHÉ, NÀNG THU! – Thơ Lục Bát: Nguyễn Thị Thắm

Ta ngồi chọn ý tìm câu Mượn vần thơ để bắc cầu tương tư Gửi về em đấy, nàng Thu Mà sao em mãi xa mù chân mây!?

Ở đâu em hãy về đây Lửa hồng đã tắt trên cây phượng già Ve sầu cũng chẳng hát ca Chỉ còn lão Gió bê tha say hoài.

Hôm rồi lão giận hờn ai Mà gọi bè bạn từ ngoài biển Đông Kéo về bão tố, cuồng phong Khiến cho nhà cửa, ruộng đồng tan hoang.

Nắng thì gay gắt chói chang Cuối mùa, mà nắng vẫn đang hoành hành Cây non héo cả mầm xanh Ở đâu em hãy nhanh nhanh trở về!?

Tháng Tám âm đã cận kề Mà em còn mãi mải mê chốn nào Nhớ em tôi nhớ biết bao

Vần thơ theo cánh chim trời Gửi về em tấm lòng tôi chân thành Về đây dệt ước mơ xanh Cho bao khát vọng kết thành mùa vui!

KHÚC GIAO MÙA – Thơ Lục Bát: Xuân Hùng

Thu về gõ cửa tim yêu. Giọt mưa đánh thức sớm chiều bóng mây. Lá vàng rớt xuống đong đầy. Không còn tia nắng xum vầy quanh ta.

Yêu thương giờ đã nhạt nhòa. Giao mùa vội vã hạ qua thu về. Dạ buồn cảm giác tái tê. Nỗi sầu tỉnh thức não nề ruột gan.

Còn đâu phượng vĩ ngập tràn. Bằng lăng hoa tím chứa chan lệ tình. Bóng mây vờn cõi điêu linh. Cơn mưa xé nát lòng mình xuyến xao.

Bao nhiêu kỷ niệm ngọt ngào. Chìm trong giấc mộng cuộn vào giọt mưa. Tiếng lòng khúc dạ tiễn đưa. Hè qua thu đến sao vừa nồng ân.

Ngày ngày sống cảnh phong trần. Tháng năm hiu quạnh bần thần dở dang. Mỗi lần hạ lại sang trang. Nắng hồng dĩ vãng muộn màng phai đi.

Để thu câm lặng thầm thì. Nghe mưa chảy suối rầm rì bên tai. Tâm hồn sầu vắng mệt nhoài. Bước chân lạc lõng lòng hoài nhớ mong.

NỖI BUỒN MÙA THU – Thơ Lục Bát: Lăng Thủy

Thu ơi sao cứ bâng khuâng Bầu trời tím ngắt, mặt trăng thì buồn Mưa đêm như lệ ai tuôn Gửi mưa nỗi nhớ ta buồn mưa ơi .

Đêm nằm nghe tiếng mưa rơi Thì thầm nức nở cuộc đời nàng ngâu Mong chờ ô thước bắc cầu Hai đầu nỗi nhớ âu sầu đợi nhau .

Thu về để trái tim đau Tình xa có lẽ nhạt mầu phải không? Người có nhớ tới phố đông Ta cùng ngồi ngắm bóng hồng lướt qua.

Tình yêu như thế mới là Nhìn nhau chan chứa, thế mà phải xa Giờ ta chỉ với mình ta Nghe mùa thu đến người xa ta rồi.

Xin thời gian sẽ dần trôi Để ngày gặp gỡ mỉm cười vui tươi Bên nhau ta lại mỉm cười Yêu nhiều nhớ lắm người ơi ta chờ.

MÙA THU CŨ – Thơ Lục Bát: Lê Tiến Toàn

Cuộn tròn lá ủ chiều khi Thu về bên ấy đợi chi nắng vàng Gió lùa trải bước mênh mang Dòng sông lờ lững thông hàng đứng soi

Tâm tư trỗi phút mặn mòi Ở nơi hoang vắng lẻ loi bóng kiều Ngõ hồn gọi giấc mộng phiêu Thu tàn năm cũ gửi điều nhớ nhung.

MÙA THU NĂM ẤY – Thơ Lục Bát: Huỳnh Thông

Thu xưa mình nói tiếng yêu, Trao nhau thương nhớ, những chiều đợi trông. Hứa là ..dù cách mấy sông, Năm non, bảy núi… lòng không đổi dời…

Nhưng vì hoàn cảnh người ơi, Gượng sầu lấp thảm xa rời cố hương. Nén lòng giả biệt người thương, Nên thu vàng úa, ngập đường lá rơi…

Chia tay trong dạ rối bời, Tạ từ mà nước mắt rơi nhạt nhòa. Hôm nào tươi thắm như hoa, Hôm nay từ biệt, cách xa nhau rồi !

Mộng vàng đành khép lại thôi, Chờ ngày tương ngộ để rồi được vui. Chân đi, mà dạ muốn lui, Chòm mây viễn xứ bùi ngùi tiễn đưa…

Phương trời xứ lạ xa đưa, Lòng đầy thương nhớ, vẫn chưa nguôi sầu. Nhớ người yêu buổi ban đầu, Cùng tôi kết tóc, nói câu hẹn thề…!

Dù cho cách mấy sơn khê, Lòng này vẫn nhớ hiền thê đợi chờ. Thu qua, tan hết sương mờ, Trăng thề tỏa sáng, mộng mơ ngọt ngào..!

Là ngày hạnh phúc dâng trào, Người ngoài vạn lý hôm nào biệt ly… Sẽ về nối mộng xuân thì, Mà mình dang dở từ khi thu về!

THU NHỚ – Thơ Lục Bát: Nguyễn Binh

Lá vàng rơi rụng khắp sân Thu về gõ cửa tần ngần đợi ai Bóng thu sắc ánh trang đài Lá vàng rơi rụng nhớ hoài năm xưa

Nhớ ngày xưa buổi tiễn đưa Rượu hồng pháo nổ người xưa lấy chồng Bây giờ em bước sang sông Để cho con sáo sổ lồng bay đi

Bay đi sao chẳng nói gì Mùa thu năm ấy còn ghi nặng lòng Để cho hết đợi lại mong Để cho duyên phận long đong bẽ bàng

Hôm nay thu lại bước sang Vương trên khung cửa nhà nàng tiếng thơ Ngỡ ngàng ôm trọn giấc mơ Người đi nay chẳng bao giờ về đâu.

Những bài thơ lục bát về mùa thu xao xuyến

BÀI THƠ: BỒI HỒI SẮC THU Tác giả: Thanh Trần

Sương mai níu cánh lá vàng Nửa đêm thu đến ngỡ ngàng xác ve Phượng hồng rực rỡ mùa hè Những ngày hạ nắng ..nhường nghe thu về Mùa thu neo đậu thôn quê Trải vàng thảm cỏ triền đê nương đồi Thu về vẽ nét em ngồi Ngày qua đêm tới bồi hồi trăng lên Mây hồng lặng lẽ nhường bên Gió như ngừng thổi bỏ quên chị Hằng Dập dìu sóng nước đêm trăng Sương rơi mờ ảo …nghe rằng thu sang.

BÀI THƠ: MÙA THU ĐẾN Tác giả: Tiến Nguyễn

Thu về ươm hạt nắng mai Cho mầm bông cúc từng ngày sinh sôi Hương thơm tỏa ngát vào đời Tình yêu nồng ấm đâm chồi nở hoa Cho em hương sắc mặn mà Ngất ngây màu nắng chan hòa yêu thương Hạt sương lóng lánh vấn vương Vỗ về hơi thở mộng thường đắm say Ngỡ ngàng luồng gió heo mai Đem làn nắng ấm tháng ngày rong chơi Đong đưa chiếc lá vàng rơi Khắc lên cuộc sống một thời lãng quên.

BÀI THƠ: THU ĐẾN MUỘN Tác giả: Thanh Trần

Thu ơi sao đến muộn màng Để cho hạ vẫn nặng mang nỗi buồn Nửa đêm giọt lệ rơi tuôn Căn nhà quạnh vắng luôn luôn nhớ người Giờ đây một nửa chân trời Để lại một nửa lệ rơi đêm dài Mây buồn che ánh sao mai Ở nơi xa đó còn ai nhớ về Nhớ mùa thu ở thôn quê Ánh trăng mờ ảo triền đê riêng mình Nhớ sao đôi mắt đưa tình Đêm về thao thức nhớ hình bóng xưa Trời buồn trời đổ cơn mưa Gió buồn thổi khẽ đu đưa lá vàng Một mùa thu lại sắp sang Nhớ về kỷ niệm….đò ngang.. tiễn người.

BÀI THƠ: CẢM XÚC THU VỀ (LỤC BÁT) Tác giả: Nam Huân

Gió đưa thoang thoảng thu về Không gian trống trải bốn bề đìu hiu Mùa này thương nhớ luyến lưu Mùa này đôi lứa dập dìu bên nhau Lá vàng rớt rụng hiên sau Người đi để lại hàng cau đợi chờ Trăng kia khi tỏ khi mờ Người đi để lại hững hờ nhớ mong Thu về cây cối khô cong Gió se…se lạnh khiến lòng nôn nao Cuộc tình tựa cánh Diều chao Bỗng nhiên ngừng gió lật nhào đứt dây Thu về mờ mịt làn mây Lòng buồn hiu quạnh chốn đây thẫn thờ Dáng xưa nay đã xa mờ Đành ôm trọn nỗi mong chờ vấn vương Thu về ngắm những giọt sương Tối đêm trải ướt con đường em đi Lẽ nào Thu của chia ly Thu về đọng lại những gì trong ta.

BÀI THƠ: MÙA THU VỀ Tác giả: Liên Phạm

Thu về êm dịu trong chiều Mỏng manh dáng lụa yêu kiều thướt tha.. Thu về nắng dải lụa là Gió mơn man toả thiết tha mặn nồng Thu trên mái tóc mây bồng Đôi môi mọng đỏ, má hồng xuyến xao Thu cho tình cảm ngọt ngào Yêu thương nhung nhớ ta trao duyên nồng Thu về thoả nỗi ngóng trông Tay trong tay lại say nồng khát khao Thu về trang nhã, thanh tao Dệt hương dấu ái ngọt ngào đắm say Thu cho dịu ngọt tràn đầy Thu cho quyện chặt ngất ngây tình nồng Thu đẹp như giấc mơ hồng Long lanh, tha thiết, mênh mông đất trời…!!!

BÀI THƠ: THU VỀ Tác giả: Thầy giáo Hải

Hòa vào trong gió làn hương, Thoảng mùi hoa sữa con đường ta qua. Giao mùa mới lốm đốm hoa, Nơi nào tình ngỏ vỡ òa con tim. Hạ đi thu mãi trốn tìm, Heo may se lạnh, lũ chim vội vàng. Tiết trời đang kéo thu sang, Làm cho cảnh vật ngỡ ngàng đổi thay. Buổi sớm sương nhè nhẹ bay, Lá xanh mùa hạ, giờ thay lá vàng. Mây che làm nắng mơ màng. Tất cả hội tụ để mang thu về. Không gian nới rộng bốn bề, Lẽ nào thu đã tìm về chẳng hay!

BÀI THƠ: CẢM XÚC MÙA THU Tác giả: Hương Nam

Thu về cánh lá nghiêng chao, Mang theo nỗi nhớ xuyến xao vào lòng. Thu về nhớ cốm làng Vòng, Nhớ hương hoa sữa nhớ bông cúc vàng. Thu về ta nhớ đến nàng, Gió heo may thổi ta càng nhớ thêm. Thu về cho nắng nhẹ êm, Trời xanh biêng biếc mây mềm nhẹ bay. Thu về khao khát đắm say, Được quay lại tuổi thơ ngây ngày rằm. Thu về để đón chị Hằng, Ngắm sư tử múa ngắm trăng ngoài trời. Thu về tuyệt lắm bạn ơi,

THƠ LỤC BÁT: THU VỀ Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Thu về cho gió mênh mang Cho em say đắm lá vàng rơi rơi Lá thu rơi xuống dòng đời Em đi gót ngọc… mây trời bay theo Trời thu mây trắng trong veo Gió thu man mác lá reo trên cành Lá vàng trước gió mong manh Ngày mai thôi lá lìa cành bay xa Thu về cho cúc đơm hoa Dịu dàng thanh khiết như là mùa thu Thu về mang nỗi tương tư Cho ta thổn thức giống như ngày nào Bên nhau hạnh phúc ngọt ngào Nụ hôn nồng ấm ta trao cho mình Ửng hồng đôi má em xinh Đắm say ta có mối tình như mơ Thu về ta lại ngẩn ngơ Nhặt lá rơi để làm thơ tặng nàng Thu về ta vẫn mơ màng Nhớ em nhớ cả lá vàng thu xưa.

Những bài thơ lục bát về mùa thu bất hủ

1, Tiếng Thu (Lưu Trọng Lư)

Em không nghe mùa thu Dưới trăng mờ thổn thức? Em không nghe rạo rực Hình ảnh kẻ chinh phu Trong lòng người cô phụ?

Em không nghe rừng thu Lá thu kêu xào xạc Con nai vàng ngơ ngác Đạp trên lá vàng khô?

2, Sang Thu (Hữu Thỉnh)

Bỗng nhận ra hương ổi Phả vào trong gió se Sương chùng chình qua ngõ Hình như thu đã về

Sông được lúc dềnh dàng Chim bắt đầu vội vã Có đám mây mùa hạ Vắt nửa mình sang thu

Vẫn còn bao nhiêu nắng Đã vơi dần cơn mưa Sấm cũng bớt bất ngờ Trên hàng cây đứng tuổi.

3, Đây Mùa Thu Tới (Xuân Diệu)

Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang, Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng; Đây mùa thu tới – mùa thu tới Với áo mơ phai dệt lá vàng.

Hơn một loài hoa đã rụng cành Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh; Những luồng run rẩy rung rinh lá… Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh.

Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ… Non xa khởi sự nhạt sương mờ… Đã nghe rét mướt luồn trong gió… Đã vắng người sang những chuyến đò…

Mây vẩn từng không, chim bay đi, Khí trời u uất hận chia ly. Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.

4, Thu (Xuân Diệu)

Nõn nà sương ngọc quanh thềm đậu; Nắng nhỏ bâng khuâng chiều lỡ thì. Hư vô bóng khói trên đầu hạnh; Cành biếc run run chân ý nhi.

Gió thầm, mây lặng, dáng thu xa, Mới tạnh mưa trưa, chiều đã tà. Buồn ở sông xanh nghe đã lại, Mơ hồ trong một tiếng chim qua.

Bên cửa ngừng kim thêu bức gấm, Hây hây thục nữ mắt như thuyền. Gió thu hoa cúc vàng lưng giậu, Sắc mạnh huy hoàng áo trạng nguyên.

5, Thu Điếu (Nguyễn Khuyến)

Ao thu lạnh lẽo nước trong veo, Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo. Sóng biếc theo làn hơi gợn tí, Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo. Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt, Ngõ trúc quanh co khách vắng teo. Tựa gối, buông cần lâu chẳng được, Cá đâu đớp động dưới chân bèo.

6, Cuối Thu (Hàn Mặc Tử)

Lụa trời ai dệt với ai căng, Ai thả chim bay đến Quảng Hàn, Và ai gánh máu đi trên tuyết, Mảnh áo da cừu ngắm nở nang.

Mây vẽ hằng hà sa số lệ, Là nguồn ly biệt giữa cô đơn. Sao không tô điểm nên sương khói, Trong cõi lòng tôi buổi chập chờn.

Đây bãi cô liêu lạnh hững hờ, Với buồn phơn phớt, vắng trơ vơ. Cây gì mảnh khảnh run cầm cập, Điềm báo thu vàng gầy xác xơ.

Thu héo nấc thành những tiếng khô. Một vì sao lạ mọc phương mô? Người thơ chưa thấy ra đời nhỉ? Trinh bạch ai chôn tận đáy mồ?

7, Tình Thu (Hàn Mặc Tử)

Đêm qua ả Chức với chàng Ngưu Nhắc chuyện yêu đương ở dưới cầu Kể lể một năm tình vắng vẻ Sao em buồn bã suốt canh thâu?

Đêm ấy trăng thu vui vẻ lạ! Người ta cười nói đến nhân duyên Sao ta không dám nhìn nhau rõ Gặp gỡ bên đường cũng thản nhiên?

Đêm trước ta ngồi dưới bãi trông Con trăng mắc cỡ sau cành thông Buồn buồn ta muốn về, trăng hỏi: Thu đến lòng em có lạnh không?

Đêm nay ta lại phát điên cuồng Quên cả hổ ngươi, cả thẹn thuồng Đứng rũ trước thềm nghe ngóng mãi Tiếng đàn the thé ở bên song…

Và được tin ai sắp bỏ đi Chẳng thèm trở lại với Tình Si Ta lau nước mắt, mắt không ráo Ta lẫy tình nương, rủa biệt ly!

8, Sang Thu (Anh Thơ)

Gió may nổi bờ tre buồn xao xác! Trên ao bèo tàn lụi nước trong mây; Hoa mướp rụng từng đóa vàng rải rác Lũ chuồn chuồn nhớ nắng ngẩn ngơ bay.

Trên đê cỏ dựt diều sa đứt sợi, Gã mục đồng chán nản lắng tai nghe Trong thôn xóm hóa vàng nghi ngút khói Gió vang âm tiếng trống cúng ra hè.

Bên bến nước đò ngang chưa ghé tới, Khói lam chiều đã thoảng tiếng chuông vương. Bọn chờ thuyền nhìn nhau đang sợ tối Bỗng rùng mình như cảm thấy hơi sương.

9, Bắt Gặp Mùa Thu (Nguyễn Bính)

Xơ xác hồ sen đã nhạt hương Bên song hoa lựu cũng phai hường Sớm mai lá úa rơi từng trận Bắt gặp mùa thu khắp nẻo đường

Tóc liễu hong dài nỗi nhớ nhung Trăng nghiêng nửa mái gội mơ mòng Sầu nghiêng theo cánh chim lìa tổ Biết lạc về đâu lòng hỡi lòng

Thu về sông núi bỗng tiêu sơ Cây rũ vườn xiêu, cỏ áy bờ Xử nữ đôi cô buồn tựa cửa Nghe mùa gió lạnh cắn môi tơ

Sương phủ lưng đồi rặng núi xa Thương ôi! Lữ khách nhớ quê nhà Mấy thu mưa gió ngoài thiên hạ Vườn cũ còn chăng cúc nở hoa?

Cha già ngừng chén biếng ngâm thơ Đưa mắt nhìn theo hút dặm mờ Xe ngựa người về tung cát bụi Con mình không một lá thư đưa

Nghìn lạy cha già lượng thứ cho Trót thân con vướng nợ giang hồ Lòng son bán rẻ vào sương gió Lãi được gì đâu? Đã mấy thu!

Một chút công danh rất hão huyền Và dang dở nữa cuộc tình duyên Thu sang, quán lẻ con đăm đắm Rõi bóng quê nhà mắt lệ hoen.

10, Thu Rơi Từng Cánh (Nguyễn Bính)

Mùa thu hoa cúc lại tàn Thuyền ai buộc mãi bên làn cây cong! Người về để lại phòng không Thu rơi từng cánh cho lòng nhớ thương. Có người cung nữ họ Vương Lên lầu nhìn dải sông Hương nhớ nhà.

11, Thơ Tình Cuối Mùa Thu (Xuân Quỳnh)

Cuối trời mây trắng bay Lá vàng thưa thớt quá Phải chăng lá về rừng Mùa thu đi cùng lá Mùa thu ra biển cả Theo dòng nước mênh mang Mùa thu vào hoa cúc Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em Là của mùa thu cũ Chợt làn gió heo may Thổi về xao động cả: Lối đi quen bỗng lạ Cỏ lật theo chiều mây Đêm về sương ướt má Hơi lạnh qua bàn tay

Tình ta như hàng cây Đã qua mùa gió bão Tình ta như dòng sông Đã yên ngày thác lũ

Thời gian như là gió Mùa đi cùng tháng năm Tuổi theo mùa đi mãi Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em Cùng tình yêu ở lại… – Kìa bao người yêu mới Đi qua cùng heo may

12, Hoa Cỏ May (Xuân Quỳnh)

Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ, Không gian xao xuyến chuyển sang mùa. Tên mình ai gọi sau vòm lá, Lối cũ em về nay đã thu.

Mây trắng bay đi cùng với gió, Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ. Đắng cay gửi lại bao mùa cũ, Thơ viết đôi dòng theo gió xa.

Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may Áo em sơ ý cỏ găm đầy Lời yêu mỏng mảnh như màu khói, Ai biết lòng anh có đổi thay?

13, Sang Thu (Hồ Dzếnh)

Hiu hiu gió gửi mây về Nửa thu sang đó, nửa hè còn đây… Bóng mờ xuống lặng chân cây, Non cao vắng vẻ, sông đầy nhớ mong. Cô hồn rủ dáng trên không Giờ nghiêng cánh nhớ trong đồng tịch liêu. Xe đi, tiếng rộn qua chiều, Lửa thôn thấp thoáng mái lều ngẩn ngơ. Mênh mông xanh thắm phai tờ Chân đi vương vấn, lời thơ ngậm ngùi…

14, Thu (Huy Cận)

Hôm qua thu mới về, Với một cành hoa gãy. Sương nặng gieo đầu tre, Lạnh tràn theo gió đẩy.

Thu tới trong vườn bên, Ngợ ngàng màu cúc mới. Đêm qua bên láng giềng, Êm tựa nhàn, thu tới.

Cô gái nhỏ thung dung, Qua miếng vườn hoa nhỏ. Đất nằm im dưới cỏ, Hoa tạ màu nhớ nhung.

15, Mùa Thu Tiễn Em (Tế Hanh)

Em đi, trăng sắp độ tròn Mùa thu quá nửa, lá giòn khô cây Tiễn em trong cảnh thu này Lòng em muôn tiếng, sao đầy lặng im? Ta về. Giữa khoảng trời đêm Vành trăng thư thể mắt em soi đường.

16, Thu Vàng (Thu Bồn)

Ập thoáng chốc… thu về như lá rụng Ngoài hiên em đã đến tự bao giờ Trời xanh ngắt anh không còn trẻ nữa Cây sấu cho hè hết cả trái chua

Thế là hạ đã qua trong giây lát Giọt thơ anh thánh thót đã thu vàng Em đã đến mà như chưa đến Tiếng chim kêu se sắt muộn màng

Mắt le lói nhìn sao khuya rụng Hà Nội trôi sông Hồng đêm nay Nghe hơi thở đất trời trong tiếng dế Nâng trái tim mình lên uống để mà say

Em nhanh quá anh về chậm quá Trái đất vô tư níu giữ vòng quay Chân anh mỏi âm thầm mặc cảm Véo von em lảnh lót giữa đời bay

Mầm nhú ban đêm lá úa ban ngày Anh lẩn thẩn mài đời lên trang giấy Thời gian cứ lạnh lùng như viên tẩy Chút thu vàng mờ nhạt lẩn đâu đây

Đừng hát nữa thu vàng em hãy ngủ Để anh nghe lá rụng cọ tim mình Xào xạc đấy những trời yên tĩnh lạ Tay mơ hồ đang chạm những lời ru…

17, Tức Cảnh Chiều Thu (Bà Huyện Thanh Quan)

Thánh thót tàu tiêu mấy hạt mưa, Khen ai khéo vẽ cảnh tiêu sơ. Xanh om cổ thụ tròn xoe tán, Trắng xoá trường giang phẳng lặng tờ. Bầu dốc giang sơn, say chấp rượu, Túi lưng phong nguyệt, nặng vì thơ. Cho hay cảnh cũng ưa người nhỉ, Thấy cảnh ai mà chẳng ngẩn ngơ.

18, Mưa Thu Đất Khách (Tản Đà)

Mưa mưa mãi, ngày đêm rả rích Giọt mưa thu, dạ khách đầy vơi Những ai mặt bể chân giời Nghe mưa, ai có nhớ nhời nước non?

18.1, Gió Thu (Tản Đà)

Trận gió thu phong rụng lá vàng Lá rơi hàng xóm, lá bay sang Vàng bay mấy lá năm già nửa Hờ hững ai xui thiếp phụ chàng!

Trận gió thu phong rụng lá hồng Lá bay tường bắc, lá sang đông Hồng bay mấy lá năm hồ hết Thơ thẩn kìa ai vẫn đứng không!

19, Thu (Quang Dũng) I

Gió heo nổi sớm nắng thu về Chuồn chuồn cánh mỏng lại bay đi Rỡn từng ngọn cỏ may khô úa Cánh nhạn tung trời thêu biệt ly.

Nắng nửa sông xa mờ khí núi Cánh hồng nhạt nhạt mây phiêu lưu Lá mùa rì rào trên bãi vắng Mái nhà ai đó nắng xiêu xiêu?

Ngồi đây vời tưởng đường quê hương Lúa đã xanh xanh mấy nẻo làng Cốm đã thơm mùi, hồng đã chín Ao sau vườn cũ nước xanh trong

Cữ này bưởi đào đang chín cây Mía đỏ vườn hoang mang bóng ngày Bướm nhẹ cánh vàng mơ lá cải Trời thu không rượu cúc mà say

II

Nhẹ tóc khô da hồn trong xanh Rộng vời tầm mắt dáng vàng hanh Nghe nhạc muôn đời trong gió lá Vào thu khói biếc đã xây thành

Long lanh bóng núi in sông biếc Buồn nhớ thương ai lòng hiu hiu? Quạnh quẽ sắn nương rờn nắng ấm Ngõ trúc người ơi! Tịch mịch chiều!

Diều sáo vang không hồn ấu thơ Bèo lạnh cầu ao ai đợi chờ? Một tiếng sung rơi đo lặng lẽ Mùa thu xào xạc lá tre khô.

20, Thu Vũ (Mưa Thu, Hồ Xuân Hương)

Trời cách mây mù thảm chả xanh, Mưa thu sân vắng giọt buồn tanh. Đầu cành cây héo châu dài vắn, Trên lá tiêu vàng tiếng chậm thanh. Hát dứt đê mê mơ vạn dặm, Sầu giăng quạnh quẽ nỗi năm canh. Khuê sâu rất khổ mày hoa ấy, Vẻ mặt buồn thương vẽ chẳng thành.

Thơ Lục Bát Về Tình Yêu

Nội Dung

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn Như hoa sớm nở chiều tàn Luyến lưu nhau lắm cũng dang dở rồi Anh về sống kiếp đơn côi Đêm đêm gặm nhấm một thời mình yêu.

Dù cho thương nhớ còn nhiều Nhưng tình đã cạn đành điêu đứng sầu Nghẹn ngào thốt chẳng thành câu Thôi em hãy bước sang cầu…tìm quên.

Đời anh lên thác xuống ghềnh Tim mang vết xước chẳng rên xiết gì Âm thầm lặng lẽ bước đi Đường yêu không nợ chớ ghì níu nhau.

Thời gian rồi cũng phai màu Nhưng tình lỗi nhịp thương đau mãi còn “Gánh sầu lặn lội đầu non Chân thờ thẫn bước…lối mòn không em”.

Thơ: Liên Tâm Đưa tay hứng giọt nắng vàng Bàn tay nhỏ bé nắng tràn xuống sân Từ nay thôi hết ái ân Trò chơi kết thúc vạn lần từ ly

Phố dài người cứ bước đi Để tôi đứng lại ôm ghì tang thương Nắng lên rãi xuống cung đường Những lời mật ngọt ai vương nặng lòng.

Em về gom nắng ra hong Cho môi khô giọt lệ ròng vì đau Ngưu Lan Chức Nữ sang cầu Vô tình em thấy thương sao phận buồn.

Suối tình róc rách chảy tuôn Cuốn theo hết những ngọn nguồn ấm êm Lá rơi xào xạc ngoài thềm Lẩn trong tiếng gió nghe đêm bỗng dài

Ừ thì do lỗi em sai Thuyền đã có bến còn hoài ngóng trông… Tình si em tự vun trồng Để rồi bão nổi hóa không…hững hờ.

Thơ: Đức Trung – TĐL Anh đi xa có nhớ không? Để em ở lại phòng không đợi chờ Bao lần em thấy trong mơ Bóng anh thấp thoáng bên bờ tre xanh

Dịu dàng em đến bên anh Lời yêu thỏ thẻ yến oanh khẽ khàng Bây giờ đang độ xuân sang Vườn hồng hé nụ em càng nhớ hơn

Bao nhiêu sầu tủi dỗi hờn Gió bay đi hết chỉ còn nhớ thương Xa nhau cách trở dặm trường Tình yêu cháy bỏng còn vương tơ lòng…

Thuyền tình vẫn cập bến sông Chờ anh trở lại chỉ hồng em trao Nụ hôn say đắm ngọt ngào Lời yêu tha thiết dạt dào trong tim.

Thơ: Vũ Thắm Anh ơi nhắc lại làm gì Từ ngày anh cất bước đi sông hồ Đời em trôi dạt sóng xô Tim em lạnh giá héo khô mi sầu

Tóc xanh dù có phai màu Mà lòng son thắm ..mưa ngâu chẳng nhòa Đắm hồn theo ánh trăng ngà Mà quên thực tại ngỡ là mơ chăng

Trải qua bao mấy mùa trăng Thu vàng lá rụng sương giăng mù trời Thời gian xa vắng ngàn khơi Mà người cũng chẳng gửi lời về thăm

Tình mình ước hẹn trăm năm Mong cho thắm sắc chỉ cầm ba sinh Áo mặc sao khỏi đầu mình Nên đành lỗi hẹn duyên tình khi xưa

Xin anh đừng trách cơn mưa Trách thu rụng lá nhạt thưa tình mình Chúc anh vững bước viễn chinh Tìm được hạnh phúc trọn tình nghe anh

Em giờ chôn dấu ngày xanh Vùi quên nỗi nhớ trọn dành thủa xưa…

Thơ: Đức Trung – TĐL Vườn xưa man mác hương yêu Lối xưa tha thiết những chiều mộng mơ Sao em giờ lại hững hờ Để anh trông ngóng đợi chờ em ơi?

Ngắm nhìn chiếc lá vàng rơi Cánh chim lẻ bóng giữa trời bao la Sao em nỡ bỏ đi xa Để cho tình cảm đôi ta héo mòn?

Lời xưa em hứa sắt son Nụ hôn say đắm em còn nhớ không? Tình ta trước những bão giông Để cho sóng vỗ trong lòng…xót xa!

Má hồng em cũng phôi pha Bao đêm lệ chảy nhạt nhoà ướt mi Em buồn than khóc làm chi? Thôi đành ta phải chia ly đôi đường

Lục bát: Cỏ Hoang Tình Buồn Dòng sông kỷ niệm còn đây Đường xưa nay cũng mọc đầy lá hoa Nhưng thương anh đã nhạt nhòa Lời yêu câu nhớ thiết tha chẳng còn.

Em về điểm lại phấn son Rồi lang thang đến lối mòn chờ anh Ngờ đâu mộng vỡ tan tành Đêm về thao thức năm canh ngồi chờ.

Ngày nào hai đứa mộng mơ Đắng cay chua chát bây giờ em mang Anh gieo chi lắm phủ phàng Xuôi thuyền bỏ bến sang ngang không về.

Đông tàn lạnh buốt tái tê Bến sông vắng lặng bốn bề lá rơi Thương thay phận số một đời Tình duyên ngang trái hai nơi thật buồn.

Thơ: Đức Trung – TĐL Em ơi ngày ấy em đi Để anh thương nhớ níu ghì tuổi xuân Nhìn hoa Ban nở trắng ngần Lòng anh xao xuyến mùa Xuân đang về

Em đi phượng đỏ bờ đê Tiếng ve rả rích não nề chia ly Nhìn em lệ ướt hàng mi Mình anh ôm mối tình si đợi chờ!

Bao lần gặp lại trong mơ Vòng tay âu yếm hôn bờ môi xinh Tỉnh ra lại vẫn một mình Nhớ em…ôm mãi bóng hình trong tim

Lòng anh vẫn vững niềm tin Dù xa cách mấy vẫn tìm lại nhau Bây giờ em ở nơi đâu? Để anh trông ngóng nát nhàu ruột gan

Xa xăm cách trở non ngàn Tình anh vẫn đợi… ngập tràn yêu thương!

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn Anh về gom hết vầng mây Cho mưa rớt xuống phủ đầy dòng sông Thả trôi nỗi nhớ bềnh bồng Ngồi trông hò hẹn…mà không thấy về.

Vắng em lòng thấy tái tê Một mình bước giữa bốn bề hắt hiu Ngẫn ngơ nhìn sóng cuối chiều Không nhau đời thấy cô liêu lạnh lùng.

Nhớ ngày đôi bóng về chung Bên nhau hạnh phúc mình cùng sánh đôi Giờ đây kỷ niệm hết rồi Mình anh từng bước nổi trôi cuối đường.

Tìm trong ký ức yêu thương Mới hay tình lắm đoạn trường gian nan Quay lưng nước mắt hai hàng Nhìn theo chiếc bóng lòng tan nát lòng.

Thơ: Đức Trung – TĐL Yêu em anh vẫn đợi chờ Cho dù cách trở đôi bờ xa xôi Mặc cho nước chảy, bèo trôi Nhưng lòng anh vẫn trọn đời nhớ mong

Bây giờ đã cuối mùa đông Ngoài trời rét buốt, trong lòng rét run Xa nhau man mác nỗi buồn Chắc em nơi ấy lệ tuôn nhớ thầm

Đông tàn gọi nắng mùa xuân Tình ta tươi đẹp trong ngần tiếng chim Nỗi niềm thổn thức trong tim Mong ngày gặp mặt niềm tin ngọt ngào

Má hồng, môi thắm em trao Nụ hôn say đắm lạc vào cõi mơ Gửi em ngàn vạn ý thơ Chứa chan trong đó vô bờ yêu thương!

Yêu yêu yêu mãi thế này! Tôi như một kẻ sa lầy trong yêu Cao bao nhiêu thấp bấy nhiêu Một hai ba bốn năm chiều rồi… thôi

Nơi này chán vạn hoa tươi Để yên tôi hái đừng mời tôi lên Một đi làm nở hoa sen Một cười làm rụng hàng nghìn hoa mai Hương thơm như thể hoa nhài Những môi tô đậm làm phai hoa đào Nõn nà như thể hoa cau Thân hình yểu điệu ra màu hoa lan

Ai yêu như tôi yêu nàng Họp nhau lại, họp thành làng cho xinh Chung nhau dựng một trường đình Thờ riêng một vị thần linh là Nàng… (Nguyễn Bính)

Em ơi! Dẫu sống trăm năm Đến khi chết xuống, anh nằm không yên Bởi đời đẹp quá đi, em! Yêu rồi, yêu mãi, yêu thêm chẳng thừa Yêu đời biết mấy cho bưa Cả khi cay đắng đời chưa hết tình… Tiếng gà lại giục bình minh Đã yêu cuộc sống, nằm thinh được nào!Giản đơn chiếc áo mặc vào, Cởi ra còn nhớ, huống bao năm trường Yêu đời trong máu, trong xương Lòng anh hạt muối đại dương bồi hồi Quê anh cà nhút mặn mòi Sinh anh muối mặn yêu đời, đó em… (Huy Cận)

Tà dương khởi sắc đường chiều Chân son trỏ gót liêu xiêu dòng đời Rộn ràng ong bướm lả lơi Đây đôi mắt biếc kia ngời dáng xuân

Ngậm ngùi hai chữ phù vân Vận vào thế cuộc gian truân nửa vời Giọt hồng bao lượt đầy vơi Giọt tình bao bận nổi trôi sóng cồn

Chơ vơ người xác tôi hồn Người hình tôi bóng chon von cõi này Nửa đời trả kiếp thương vay Tóc xanh giờ đã đong đầy khói sương

Gặp nhau đây ! Giữa đời thường Tôi đi vừa hết nửa đường… mây bay Chiều buông hồn ngật ngừ say Trả vay còn một kiếp này tình ơi! (Hoàng Mai)

Tim em hóa đá lâu rồi Anh còn chăm chút đầy vơi lửa lòng Mắt em lệ đã cạn dòng Anh đem giông bão xoay vòng làm chi

Em từ hát khúc biệt ly Máu tim như đã có đi không về Tơ trời bao lượt kết se Đò tình bao chuyến nặng nề từ khi …

Lỡ làng hai chữ vu quy Thân em gửi cửa từ bi nửa vời (Hoàng Mai)

Nhớ xưa em bảo cùng anh: Nếu mai hai đứa chúng mình chán nhau Thì đời buồn biết bao nhiêu… Vô tư anh chẳng nghĩ điều ấy đâu

Ngày vui thấm thoắt qua mau Bây giờ mình đã xa nhau thật rồi Người xưa đã vắng bên trời Lời xưa đã hoá thành lời tiên tri Tình yêu đến, tình yêu đi Biết chăng thì cũng làm gì được đâu

Giá ngày ấy chẳng gặp nhau Chẳng trao ánh mắt, chẳng trao nụ cười Thản nhiên hai cái mặt người Dửng dưng đi giữa cuộc đời dửng dưng Rồi ra mỗi đứa một đường Không xao xuyến, chẳng vấn vương trong lòng Chẳng buồn, chẳng nhớ, chẳng mong Đêm không mộng mị, ngày không đợi chờ…

Giá như hai đứa… ngày xưa Chán nhau ngay lúc mới vừa gặp nhau… (Anh Ngọc)

Nói nhiều ! Viết cũng thế thôi Sân trường phượng nở hạ mời xuân đi Nhà anh bên gốc cây si Mùa thu ẩm ướt mùa thi chạnh lòng

Những chiều nắng tắt bên song Chúng mình hai đứa lệ lòng trao nhau Bài thơ lồng bóng chim câu Chiều xưa hoa tím đượm màu thủy chung

Khát khao mơ cuộc tương phùng Tình đời oan trái nghìn trùng cách xa Thời gian nhạt phấn phai hoa Em đi với dáng chiều tà nghiêng nghiêng

Ai gieo giông bão lụy phiền Nên tình hai đứa tựa miền tuyết băng Đời em mây tím giăng giăng Đời anh giọt nắng chiều hanh lối mòn

Đâu còn cái thuở chân son Đâu còn những phút bồn chồn ngẩn ngơ Đâu còn dệt mộng ươm mơ Đâu còn cái phút đợi chờ trông nhau

Sông Tương nào biết nông sâu Để duyên hai đứa mộng sầu vỡ tan Chiều xưa đừng kết giây oan Thì nay đâu phải lỡ làng tình vay (Hoàng Mai)

Mắt em còn một chút buồn Đang tâm anh thả cánh chuồn chuồn bay Em về nhốt gió heo may Giấu trăng kỷ niệm quên ngày nắng xiêu

Mười năm cay đắng đã nhiều Mười năm tim vẫn thầm yêu chính mình Một chiều nắng xế lung linh Có con bướm trắng vô tình bay qua

Vườn hồng từ dạo phong ba Xuân sang khởi sắc trổ hoa bốn mùa Dòng đời kẻ được người thua Giọt tình ai hứng còn chừa giọt đau

Chờ người ! Chờ đến bao lâu ? (Hoàng Mai)

Mưa buồn hoa lá tả tơi Em buồn em khóc cho vơi cuộc tình ! Trăm năm là cuộc hành trình Bao năm bóng nỡ xa hình người ơi

Díu dan chi một góc đời Thương vay khóc mướn một thời đắng cay Bóng chiều tóc phủ màu mây Ráng chiều chầm chậm đưa ngày vào đêm

Quanh co cỏ ướt mi mềm Bao thu ta đã lụy phiền trong nhau Mưa buồn mưa suốt canh thâu Em buồn anh cũng sầu đau bến tình

Chung riêng duyên phận chúng mình Như hình với bóng nửa tình nửa ta Con đường hoa gấm đi qua Người ơi sao chằng nhạt nhòa trong em

Giọt sầu nhẹ lướt qua tim Nghe câu lục bát nổi chìm trong tôi Bây giờ hai đứa hai nơi Mình em một bóng cuối trời buồn tênh (Hoàng Mai)

Cùng giường khác mộng sao em ? Tình ta đau đớn hơn đem tử hình! Trăm muôn mơn trớn dục tình Bằng sao được bóng in hình trong tim! Nếu anh lạc mất hồn em Thì ôm thân thể khôn tìm tình yêu! Ẩm là tim bạn rõi theo Khi xa biết có người yêu nhớ mình; Vui là trong dạ đinh ninh Hai ta, ta chẳng một mình đơn cô. Buồn là một trái tim trơ. Phía sau không hậu phương chờ đợi ta! Giữa khi nắng hạn, lạnh là Biết ai tin cậy để mà mến yêu! Anh không muốn mộng phiêu diêu Muốn yêu em, được em yêu suốt đời Hỡi em, anh nhớ thương hoài Kề nhau, mộng đã xa rồi hay sao ? (Xuân Diệu)

Ta xin anh… một chút tình Để làm chiếc bóng bên mình mỗi đêm Ta xin anh chút êm đềm Hong khô sợ nhớ bên thềm gió đưa

Ta xin anh chút hương thừa Mười năm tình vẫn… như chưa từng buồn Ta xin anh chút cô đơn Để ta làm ánh trăng lòn qua tim

Ta xin anh chút bình yên Để ta về với gió hiền cỏ hoa Mười năm tình dẫu trôi xa Mười năm ta vẫn mặn mà cùng nhau

Mười năm con nước về đâu Mười năm ta vẫn còn nhau trong đời (Hoàng Mai)

Năm xưa cũng bến sông này Sánh vai hai đứa cầm tay nhau về Chạnh lòng tách bến xa quê Anh… con đò nhỏ… não nề lòng em

Gió Xuân lay động trước thềm Đò duyên một chuyến êm đềm tình say Ngỡ rằng mình hóa bóng mây Hoa tim nở xóa bao ngày bão giông

Bây giờ tình có… như không… Ra đi là chẳng còn mong ngày về Giận người dấn bước… xa quê Sóng xô cũng mặc sương che chẳng màng

Một mình với chiếc đò ngang Chiều buông ta vẫn thẳng đàng mà đi (Hoàng Mai)

Chia tay ngày ấy sân ga Chúng mình hai đứa nhạt nhòa dòng châu Ngày xưa người khóc em đau Ngày sau em khóc… ai lau thay người

Nhạc lòng cứ thế đầy vơi Giọt tình trả mãi vạn đời chưa xong Hạ về mà ngỡ đông phong Xuân sang hồn cứ ngập dòng mưa thu

Trái tim em vẫn ngục tù Chia tay… mà ngỡ thiên thu mất rồi Năm xưa… ngày ấy… anh ơi ! Trăm năm dâu bể cuộc đời là đây (Hoàng Mai)

Chiều nay mây tím giăng sầu Nhớ người ngàn dặm nhịp cầu gẫy ngang Xuân về mà ngỡ thu sang Mưa tuôn lệ đổ miên man nặng lòng

Giờ em vui sống bên chồng Thương anh áo mỏng mùa đông lạnh lùng Phải chi ngày ấy anh mong Cầu ô nối nhịp mộng lòng chung đôi

Thì nay ta có nhau rồi Trăm năm… đâu phải nửa vời… lạc nhau Cách bao sông – bấy nhịp cầu Cho đôi ta mãi lệ sầu hoen mi

Anh từ cất bước ra đi Kẻ Âu người Á bất nghì vì đâu ? Em nghe lòng xót xa đau Chiều nay hồn có trái sầu vừa rơi

Không tình cũng nghĩa người ơi Con tim ta suốt một đời vì nhau (Hoàng Mai)

Như hoa sớm nở chiều tàn Luyến lưu nhau lắm cũng dang dở rồi Anh về sống kiếp đơn côi Đêm đêm gặm nhấm một thời mình yêu.

Dù cho thương nhớ còn nhiều Nhưng tình đã cạn đành điêu đứng sầu Nghẹn ngào thốt chẳng thành câu Thôi em hãy bước sang cầu…tìm quên.

Đời anh lên thác xuống ghềnh Tim mang vết xước chẳng rên xiết gì Âm thầm lặng lẽ bước đi Đường yêu không nợ chớ ghì níu nhau.

Thời gian rồi cũng phai màu Nhưng tình lỗi nhịp thương đau mãi còn “Gánh sầu lặn lội đầu non Chân thờ thẫn bước…lối mòn không em”

Đưa tay hứng giọt nắng vàng Bàn tay nhỏ bé nắng tràn xuống sân Từ nay thôi hết ái ân Trò chơi kết thúc vạn lần từ ly

Phố dài người cứ bước đi Để tôi đứng lại ôm ghì tang thương Nắng lên rãi xuống cung đường Những lời mật ngọt ai vương nặng lòng.

Em về gom nắng ra hong Cho môi khô giọt lệ ròng vì đau Ngưu Lan Chức Nữ sang cầu Vô tình em thấy thương sao phận buồn.

Suối tình róc rách chảy tuôn Cuốn theo hết những ngọn nguồn ấm êm Lá rơi xào xạc ngoài thềm Lẩn trong tiếng gió nghe đêm bỗng dài

Ừ thì do lỗi em sai Thuyền đã có bến còn hoài ngóng trông… Tình si em tự vun trồng Để rồi bão nổi hóa không…hững hờ.

Anh đi xa có nhớ không? Để em ở lại phòng không đợi chờ Bao lần em thấy trong mơ Bóng anh thấp thoáng bên bờ tre xanh

Dịu dàng em đến bên anh Lời yêu thỏ thẻ yến oanh khẽ khàng Bây giờ đang độ xuân sang Vườn hồng hé nụ em càng nhớ hơn

Bao nhiêu sầu tủi dỗi hờn Gió bay đi hết chỉ còn nhớ thương Xa nhau cách trở dặm trường Tình yêu cháy bỏng còn vương tơ lòng…

Thuyền tình vẫn cập bến sông Chờ anh trở lại chỉ hồng em trao Nụ hôn say đắm ngọt ngào Lời yêu tha thiết dạt dào trong tim.

Anh ơi nhắc lại làm gì Từ ngày anh cất bước đi sông hồ Đời em trôi dạt sóng xô Tim em lạnh giá héo khô mi sầu

Tóc xanh dù có phai màu Mà lòng son thắm ..mưa ngâu chẳng nhòa Đắm hồn theo ánh trăng ngà Mà quên thực tại ngỡ là mơ chăng

Trải qua bao mấy mùa trăng Thu vàng lá rụng sương giăng mù trời Thời gian xa vắng ngàn khơi Mà người cũng chẳng gửi lời về thăm

Tình mình ước hẹn trăm năm Mong cho thắm sắc chỉ cầm ba sinh Áo mặc sao khỏi đầu mình Nên đành lỗi hẹn duyên tình khi xưa

Xin anh đừng trách cơn mưa Trách thu rụng lá nhạt thưa tình mình Chúc anh vững bước viễn chinh Tìm được hạnh phúc trọn tình nghe anh

Em giờ chôn dấu ngày xanh Vùi quên nỗi nhớ trọn dành thủa xưa…

Vườn xưa man mác hương yêu Lối xưa tha thiết những chiều mộng mơ Sao em giờ lại hững hờ Để anh trông ngóng đợi chờ em ơi?

Ngắm nhìn chiếc lá vàng rơi Cánh chim lẻ bóng giữa trời bao la Sao em nỡ bỏ đi xa Để cho tình cảm đôi ta héo mòn?

Lời xưa em hứa sắt son Nụ hôn say đắm em còn nhớ không? Tình ta trước những bão giông Để cho sóng vỗ trong lòng…xót xa!

Má hồng em cũng phôi pha Bao đêm lệ chảy nhạt nhoà ướt mi Em buồn than khóc làm chi? Thôi đành ta phải chia ly đôi đường

Dòng sông kỷ niệm còn đây Đường xưa nay cũng mọc đầy lá hoa Nhưng thương anh đã nhạt nhòa Lời yêu câu nhớ thiết tha chẳng còn.

Em về điểm lại phấn son Rồi lang thang đến lối mòn chờ anh Ngờ đâu mộng vỡ tan tành Đêm về thao thức năm canh ngồi chờ.

Ngày nào hai đứa mộng mơ Đắng cay chua chát bây giờ em mang Anh gieo chi lắm phủ phàng Xuôi thuyền bỏ bến sang ngang không về.

Đông tàn lạnh buốt tái tê Bến sông vắng lặng bốn bề lá rơi Thương thay phận số một đời Tình duyên ngang trái hai nơi thật buồn.

Em ơi ngày ấy em đi Để anh thương nhớ níu ghì tuổi xuân Nhìn hoa Ban nở trắng ngần Lòng anh xao xuyến mùa Xuân đang về

Em đi phượng đỏ bờ đê Tiếng ve rả rích não nề chia ly Nhìn em lệ ướt hàng mi Mình anh ôm mối tình si đợi chờ!

Bao lần gặp lại trong mơ Vòng tay âu yếm hôn bờ môi xinh Tỉnh ra lại vẫn một mình Nhớ em…ôm mãi bóng hình trong tim

Lòng anh vẫn vững niềm tin Dù xa cách mấy vẫn tìm lại nhau Bây giờ em ở nơi đâu? Để anh trông ngóng nát nhàu ruột gan

Xa xăm cách trở non ngàn Tình anh vẫn đợi… ngập tràn yêu thương