Top 3 # Những Bài Thơ Hay Về Quê Hương Hà Tĩnh Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Thơ Hà Tĩnh Hay, Loạt Thơ Ca Ngợi Quê Hương Hà Tĩnh Và Tình Yêu Đôi Lứa

(iini.net) Tổng hợp những bài thơ viết về Hà Tĩnh hay, thơ ca ngợi quê hương và tình yêu đôi lứa gắn liền với quê hương Hà Tĩnh với những sáng tác mới nhất. Đây là chùm thơ nối tiếp sau loạt rất hay mà chúng tôi đã chia sẽ..

Thơ Hà Tĩnh Hay 01

MỜI EM VỀ QUÊ ANH HÀ TĨNH

Thơ: Hồng Lĩnh

Mời em về với dòng La Nghe câu Ví Giặm ngân nga đất trời Câu thương, câu giận, câu mời… Câu trao, câu gữi ngọt lời đắm say

Con trai Hà tĩnh khéo tay Cần cù chăm chỉ cấy cày giỏi giang Yêu đương cũng rất đàng hoàng Không vơ cả nắm không quàng cả đôi

Chi mang cái tội do trời Giọng quê “trọ trẹ” nên người khó nghe Nhưng thôi em hãy cứ về Nghe quen rồi lại đâm mê đó giừ

Em về nghe tiếng hát ru Lẫy Kiêu mà nhớ Nguyễn Du nao lòng Về xem phong cảnh Núi Hồng Xuân Thành bãi tắm Thiên Cầm đàn ngân

ANH MUỐN VỀ HÀ TĨNH QUÊ EM

Thơ: Hồng Lĩnh

Anh muốn về thăm nơi ấy quê em Thăm mảnh đất mấy ngàn năm lịch sử Thăm dòng La dạt dào con sóng vỗ Nghe câu hò xứ sở giận mà thương

Anh muốn về thăm mảnh đất quê hương Nơi mẹ sinh em giữa mùa bão lũ Cha oằn lưng tháng ngày leo rú Chặt Giang Mây về bán để nuôi con

Anh muốn về thăm mảnh đất Hương Sơn Nơi Hải Thượng Lãn Ông nghiên cứu thuốc Ngắm Ngàn Sâu những con thuyền xuôi ngược Lộng cánh buồm chở mơ ước thương yêu

Anh muốn về thăm Vũng Áng biển chiều Thăm Xuân Thành dập dìu du khách tắm Đất Can Lộc hào hung xưa lắng đọng “Trống Ba mươi lay động đến bây giờ”

Anh muốn về đến thăm mộ Nguyễn Du Ngẫm vần thơ Đại Thi hào xứ Nghệ Khóc Nàng Kiều Khúc đoan tình dâu bể Mà người đời muôn thuở chẳng ai quên

Anh muốn về thăm Hương Tích, Chùa Tiên Lên Ngàn Hống ngắm một miền non nước Thoả lòng anh bao tháng ngày ao ước Quê hương mình đất nước đẹp đổi thay

Anh muốn về cùng em ấm vòng tay Xin Mẹ Cha cho chúng mình kết tóc Và hai họ nâng rượu mừng hạnh phúc Viên mãn tình hẹn ước đẹp lứa đôi. !!!

MỜI ANH VỀ QUÊ EM HÀ TĨNH

Thơ: Hồng Lĩnh

Mời anh về quê em Hà tĩnh Nghe tích xưa Hồng Lĩnh nơi đây Ngày xưa Ông Đùng chỉ xây Chín mươi chín ngọn không đầy một trăm?

Để Phượng Hoàng thiếu dằm chẳng ĐỘ* Rồi bay đi tìm chổ lập Kinh Thương cho đất mẹ quê mình Đói no vẹn nghĩa thắm tình bên nhau

Giờ Hà tĩnh đã xanh màu hương mới Đang trên đà tiến tới giàu sang Gái thời thùy mĩ đảm đang Thủy chung son sắt giỏi giang việc nhà

Nếu khó nghe MÔ, TÊ, RĂNG, RỨA… Thì anh ơi em hứa với anh Em làm Phiên dịch rất nhanh Cho anh nghe rõ chân thành giọng quê

Em còn nhớ bữa TÊ mẹ kể Chuyện dời xưa dâu bể Núi Hồng Vì không có chổ dừng chân Phượng Hoàng xưa đã cỡi Vân về trời

Dân Xứ nghệ ngàn đời vẫn tiếc Bởi địa linh nước biếc non xanh Mà không được chọn: Kinh Thành Cho nên cứ mãi quẩn quanh với nghèo.

Nay đổi mới em liều một BỰA Mời anh thêm lần NỰA về thăm Cùng nhau dạo biển Thiên Cầm Nghe Đàn trời dạo cung lòng thương yêu.

Thơ Hà Tĩnh Hay 04

VỀ HÀ TĨNH NGHE ANH

Thơ: Dương Anh Vũ

Mời Anh về thăm Hà Tĩnh chiều nay Tìm chút bình yên nơi miền quê êm ả Xa phố thị bon chen , xa dòng đời hối hả Tạm quên tháng ngày vất vả làm ăn

Quê Mẹ tuy nghèo đang còn những khó khăn Bởi, cuộc sống nhà nông thường nhọc nhằn lam lũ Bộn bề Anh ơi..! Biết bao điều chưa đủ Không như thị thành đầy quyến rũ xa hoa

Đây dòng La giang uốn lượn chảy hiền hòa Chín mươi chín đỉnh núi Hồng hùng vĩ Gió hát ru đồi thông xanh hoan hỉ Chờ đón Anh về dù chĩ một lần thôi

Ngã ba anh hùng thời kháng chiến sục sôi Bom đạn Mỹ cày nát đồi Anh ạ ..! Các cô gái xung phong vẫn kiên cường vững dạ Anh dũng quên mình cho tiền tuyến thông xe

Em hướng dẫn viên cho Anh trong buổi chiều hè Anh sẽ biết về quê hương Trần Phú Người xa đã lâu ,vẫn còn điều nhắn nhủ Phải xây dựng nước nhà cho giàu đẹp nghe Anh

Vốn dĩ chúng tôi sinh ra nơi chốn thị thành Nhưng Hà Tĩnh vẫn dành cho Anh đó Biển Nghi Xuân mùa này trời lộng gió Chắc Anh chưa lần về để tường tỏ thi nhân

Nằm đáy lòng ta Mẹ kể thuở học vần Thúy Kiều truyện cùng anh hùng Từ Hải Một tác phẩm tựa trường ca vĩ đại Tên tuổi lẩy lừng danh tiếng khắp năm châu

Những Bài Thơ Hay Về Quê Hương, Đất Nước

1. QUÊ HƯƠNG (Tác giả: Đỗ Trung Quân)

Quê hương là gì hở mẹMà cô giáo dạy phải yêuQuê hương là gì hở mẹAi đi xa cũng nhớ nhiềuQuê hương là chùm khế ngọtCho con trèo hái mỗi ngàyQuê hương là đường đi họcCon về rợp bướm vàng bayQuê hương là con diều biếcTuổi thơ con thả trên đồngQuê hương là con đò nhỏÊm đềm khua nước ven sôngQuê hương là cầu tre nhỏMẹ về nón lá nghiêng cheLà hương hoa đồng cỏ nộiBay trong giấc ngủ đêm hèQuê hương là vòng tay ấmCon nằm ngủ giữa mưa đêmQuê hương là đêm trăng tỏHoa cau rụng trắng ngoài thềmQuê hương là vàng hoa bíLà hồng tím giậu mồng tơiLà đỏ đôi bờ dâm bụtMàu hoa sen trắng tinh khôiQuê hương mỗi người chỉ mộtNhư là chỉ một mẹ thôiQuê hương có ai không nhớ …

2. QUÊ HƯƠNG (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

Quê hương là một tiếng veLời ru của mẹ trưa hè à ơiDòng sông con nước đầy vơiQuê hương là một góc trời tuổi thơQuê hương ngày ấy như mơTôi là cậu bé dại khờ đáng yêuQuê hương là tiếng sáo diềuLà cánh cò trắng chiều chiều chân đêQuê hương là phiên chợ quêChợ trưa mong mẹ mang về bánh đaQuê hương là một tiếng gàBình minh gáy sáng ngân nga xóm làngQuê hương là cánh đồng vàngHương thơm lúa chín mênh mang trời chiềuQuê hương là dáng mẹ yêuÁo nâu nón lá liêu siêu đi vềQuê hương nhắc tới nhớ ghêAi đi xa cũng mong về chốn xưaQuê hương là những cơn mưaQuê hương là những hàng dừa ven kinhQuê hương mang nặng nghĩa tìnhQuê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vờiQuê hương ta đó là nơiChôn rau cắt rốn người ơi nhớ về.

3. ĐƯỜNG VỀ QUÊ MẸ (Tác Giả: Đoàn Văn Cừ)

U tôi ngày ấy mỗi mùa xuân,Dặm liễu mây bay sắc trắng ngần,Lại dẫn chúng tôi về nhận họBên miền quê ngoại của hai thân.Tôi nhớ đi qua những rặng đề,Những dòng sông trắng lượn ven đê.Cồn xanh, bãi tía kề liên tiếp,Người xới cà, ngô rộn bốn bề.Thúng cắp bên hông, nón đội đầu,Khuyên vàng, yếm thắm, áo the nâuTrông u chẳng khác thời con gáiMắt sáng, môi hồng, má đỏ au.Chiều mát, đường xa nắng nhạt vàng,Đoàn người về ấp gánh khoai lang,Trời xanh cò trắng bay từng lớp,Xóm chợ lều phơi xác lá bàng.Tà áo nâu in giữa cánh đồng,Gió chiều cuốn bụi bốc sau lưng.Bóng u hay bóng người thôn nữCúi nón mang đi cặp má hồng.Tới đường làng gặp những người quen.Ai cũng khen u nết thảo hiền,Dẫu phải theo chồng thân phận gáiĐường về quê mẹ vẫn không quên.

Những Bài Thơ Hay Về Tình Yêu Quê Hương, Đất Nước

Ai sinh ra trên đời đều có một quê hương. Đó có thể là một làng quê Bắc Bộ yên bình, miền Trung nắng gió hay miền Nam trù phú. Ở nơi ấy, chúng ta có những ký ức đẹp của tuổi thơ với bao câu chuyện vui buồn. Để rồi hôm nay, ở một nơi nào đó mà nhớ về…

Mảnh hồn làng…

Tác giả: Thanh Hoa

Mảnh hồn làng trong bà… Là mái đình, giếng nước, gốc đa Là mặn mòi mùi vị gió Lào Là cô Tấm, là nàng tiên trong cổ tích…

Mảnh hồn làng trong cha… Là con trâu già, cái cày, cái cuốc Là mẹ Là con Là đất đai khô cằn miền Trung nắng táp.

Mảnh hồn làng trong mẹ… Là khúc hát ru con à ơi giữa đêm khuya bát ngát Là tần tảo mỏi mòn cho hạt lúa dẻo thơm Là cần mẫn chắt chiu hương đất.

Mảnh hồn làng trong con… Là bà Là cha, là mẹ Là ngọt bùi củ sắn, mớ khoai Là mùi mồ hôi ngai ngái trên vai cha Là hương sữa lúa đọng trên tà áo mẹ Là làn da ngăm đen vì nắng gió miền Trung Là tiếng đặc trưng “mô, tê, răng, rứa” Và con luôn thầm hứa Mãi giữ mảnh hồn làng huyền bí trong tim!

Chẳng đâu bằng ở quê hương

Chẳng đâu bằng ở quê hương Cò bay thẳng cánh, khói vương sớm chiều Thênh thang no gió cánh diều Đường làng chân sáo phiêu diêu thoả lòng.

Lửng lơ xuôi ngược dòng sông Bên kia trải thảm cánh đồng lúa xanh Trời trong, không khí trong lành Vài cây cổ thụ vươn cành non tơ.

Bình minh còn đọng sương mờ Trên búp cỏ mũm ngu ngơ mắt tròn Chim gọi bạn- hót véo von Kìa bầy con nít lon ton nô đùa.

Xa xa thấp thoáng mái chùa Khuất sau cây lá, bốn mùa ngát hương Luôn mộc mạc, rất thân thương Ép trong tiềm thức: quê hương đậm đà.

Thanh Bình

Em có về Bắc Ninh, nơi xanh ngát làn dân ca Quan Họ

Em có về Bắc Ninh quê anh Xanh xanh ngát làn dân ca Quan Họ Đêm sông cầu, trăng sáng soi ai đó Thả câu thơ, ngồi tựa mạn thuyền

Em có về Bắc Ninh vào dịp hội Lim Nhộn nhịp liền anh rủ nhau đi hội Khăn xếp, áo the lòng anh mong đợi Chút duyên thầm sau vành nón em đeo

Về Bắc Ninh em sẽ vấn vương theo Câu hát giao duyên liền anh bỏ ngỏ Trầu cánh phượng liền chị như chứng tỏ Chút duyên thầm trong cánh phượng lả lơi

Về Bắc Ninh em sẽ thấy chơi vơi Say một chút của tình người quan họ Say câu hát mượt mà, quyến rũ Lúc hội tan, quyến luyến chẳng muốn về

Về Bắc Ninh em sẽ được thoả thê Chiêm ngưỡng tranh Đông Hồ có từ xưa ấy Quần thể tâm linh , em chưa từng thấy Đến một lần rồi em sẽ thấy mến yêu

Về Bắc Ninh……

Nguyễn Thanh Sơn

Đường lau trắng

Lau nhấp nhô đường về đền Công* Lau trắng biển, biển trắng lau xô dạt Sỏi chân đồi như ướt như khô Trôi lững thững màu mây nghìn năm trước…

Ai là thù, ai là bạn người ơi Mũi kiếm, đường tên phía nào oan nghiệt Lông ngỗng bay, lông ngỗng bay tan tác Hóa hoa lau trắng toát bên đường

Trắng mây, trắng sóng, trắng lau ngàn Bến Hải, đèo Ngang ròng ròng nhát cắt Lông ngỗng rải suốt chiều dài đất nước Soi lối về cho bao cuộc chia ly.

Duy Thông

*Đền Công (Nghệ An) thờ Mỵ Châu.

Tiếng chuông quê hương

Chiều nay vẫn tiếng chuông chùa Boong… boong… ngân vọng vang đưa một vùng Tình quê tha thiết mặn nồng Xôn xao người ở, thấm lòng người đi

Đường làng, giếng nước, bờ tre Tiếng chuông vang vọng hồn quê ngời ngời Tháng năm lận đận chân trời Tiếng chuông theo suốt cuộc đời biệt ly

Nay lần chuông vọng trở về Boong… boong… thổn thức tình quê ứ trào.

Cao Tuế

Nhớ mãi Bù Đăng

Bù Đăng gặp gỡ buổi đầu Ra về nhớ mãi sắc màu cao nguyên Những con đường đỏ khắp miền Nắng thì mù bụi mưa liền dính chân

Rừng xanh khoe sắc phong lan Cao su thẳng đứng bạt ngàn khắp nơi Cà phê thơm ngát lưng đồi Măng khô mềm ngọt lòng người khó quên

Ai ơi đến hẹn lại lên! Bù Đăng còn mãi tình duyên thắm nồng

Vũ Hải

Muôn màu Sa Pa

Sương sớm phủ Sa Pa Trưa nắngvàng rót mật Mây chiều ôm đỉnh xa Đêm lạnh se trời đất…

Ngẩn ngơ ngắm Thác Bạc Thung hoa trải như mây Su su ngàn đồi núi ‘Sán lùng’ nghiêng trời say

Chợ tình phiên hôm nay Thổ cẩm muôn màu áo Ngôn ngữ đủ Đông Tây Hòa tiếng khèn, tiếng sáo

Phố đêm đuốc mờ ảo Sương khuya che nụ hôn Bản xôn xao gà gáy Trăng mờ lặn đầu non.

Minh Trí

Chiều mưa Nha Trang

Lạnh lùng chiều mưa Nha Trang Mưa dai bong bóng, mưa loang thân dừa Biển trần vai gánh gió mưa Long đong hồn cát cuối mùa chưa yên!

Đã đâu lỗi hẹn cùng thuyền Câu thơ mắc lụt nằm nghiêng góc trời Ngọn đèn ngày rạng, đêm khơi Ánh vàng ô cửa, gió rơi trước thềm.

Hoa cây náng nở trắng đêm Cơn mưa dan díu ai quên lối về Biển buồn thức suốt canh khuya Cách nhau một khoảng mà chia nỗi niềm.

Phải duyên nên mới đến tìm Vượt ngàn cây số lặng im như chờ Nha Trang mưa đến bất ngờ Câu thơ tìm thấy bên bờ biển xanh.

Sao Khang

Quê tôi giờ đã khác rồi

Miền quê giờ đã khác rồi Bây giờ vắng tiếng mẹ ru thanh bình. Ở nơi bến nước sân đình Nhưng không thấy bóng trúc xinh đợi người.

Bây giờ ở giữa làng tôi Tàu xe qua lại, ngược xuôi đi về. Bây giờ đi tìm chốn quê Vắng hoa xoan tím bờ tre cuối làng.

Tình quê đâu hết xốn xang Dưới màu nắng nhuộm gần xa đồng vàng Bây giờ làng cũng khác xưa Nắng thì nắng lắm, mưa thì mưa ghê

Chỉ còn quê cũ tôi yêu Trong tiếng mẹ sớm sáng chiều ru nôi. Tôi về quê cũ của tôi Tìm trong ngõ phố… làng tôi nhớ về.

Nghiêm Hằng

Chiều lênh đênh

Con sóng chao cửa biển Cánh buồm chiều lênh đênh Rừng thông xanh Nhật Lệ Níu chiều về trăng lên.

Xôn xao kìa con sóng Ru mãi mùa trăng vàng Anh đi chiều xa vắng Cánh buồm buồn rẽ ngang

Anh đi anh có nhớ Rừng thông xanh chiều quê Nghe mặn mòi hơi thở Sóng biển xô vỗ về.

Gió chao nghiêng cửa biển Trăng ngấn buồn nhớ anh Em như trăng Nhật Lệ Sương ướt rừng thông xanh.

Nghiêm Hằng

Dạ khúc cho vầng trăng

Trăng non ngoài cửa sổ Mảnh mai như lá lúa Thổi nhẹ thôi là bay

Con ơi ngủ cho say Để trăng thành chiếc lược Chải nhẹ lên mái tóc Để trăng thành lưỡi cày Rạch bầu trời khuya nay

Trăng thấp thoáng cành cây Tìm con ngoài cửa sổ Cửa nhà mình bé quá Trăng lặn trước mọi nhà

Vai mẹ thành võng đưa Theo con vào giấc ngủ Trăng thành con thuyền nhỏ Đến bến bờ tình yêu…

Duy Thông

Mùa lúa chín

Cái màu nắng của đất trời Màu bông lúa chín tháng mười tháng năm Cái màu tím biếc hoàng hôn Cái màu nâu của cánh buồm xa xa

Đã từ nét bút hiện ra Giữa bao màu vẽ, nước và tay em Một mùa lúa hiện dần lên Buổi bình minh, lũy tre thêm vỗ về

Miệt mài với những đam mê Từ tay em, những miền quê thêm giàu.

Lâm Bằng

Chiêm Hóa ơi

Sông Gâm theo hướng bắc nam Mắt người Chiêm Hóa chảy ngang mi thề Mắt người chưa liếc dọc ngang Mắt người nhìn thẳng đã an lòng người Mắt người lúng liếng nụ cười Mắt người đủ níu giữ mười kiếp yêu

Mắt như là mắt của chiều Mắt như là mắt của điều thẳng ngay Mắt như là mắt đắm say Mắt như là mắt của ngày phố Chiêm

Mắt người nhắm mắt thành đêm Mắt người mở mắt thành miền yêu thương Mắt nhìn xa sáng rõ đường Mắt nhìn gần biết phố phường, làng quê

Vĩnh Lộc ơi, mắt tình si Mắt cây đàn tính mở vì lời yêu Mắt sông Gâm biếc bao nhiêu Mắt non nước mãi làm xiêu hồn rừng…

Nguyễn Quốc Văn

Quê hương là chốn nghỉ

Giữa hồ một đóa sen hồng nhạt Thì thào cơn gió, sóng lao xao Có chú cá nhỏ đuôi quẫy nhẹ Tô thắm trời xanh tiếng dạt dào

Thiếu nữ cười duyên bên khóm trúc Áo dài trong nắng dáng lung linh Khẽ nhún ngọc dung trời phiêu đãng Ngàn năm vẫn mãi ánh bình minh

Đồng quê hôm nay thanh bình quá Không có loạn đả, không cười vui Chỉ có trong tâm thanh thản lạ Bình yên, hai chữ như thể thôi

Đời người trôi theo dòng cuộc sống Nay đây mai đó nghìn đắng cay Nếu có một ngày lòng trống rỗng Quê hương chốn nghỉ, chính là đây

Nam Minh

Chiều và tìm…

Chiều vẩn đục về đâu trên mọi ngả Gió hoang vu u ẩn trốn nơi nào? Làng quê cũ khói rơm mùi dang dở Bỗng lạc mình giữa thực với chiêm bao

Ta đi tìm nắng những ngày hè Để hong khô một tâm hồn ẩm mốc Chạy vào cơn mơ trong những đêm trường khô khốc

Tìm quên

Men say, con chữ dưới chân đèn Bài thơ dang dở vẫn đi tìm lời kết Biết bao kẻ dong chơi mỏi mệt Tìm nơi đâu một mái lá đêm mưa?

Nhưng

Ngày sắp tắt, nắng đã thưa Tâm hồn cũ vẫn nguyên màu cũ kĩ Nỗi đau đuổi ta ra khỏi cơn mộng mị

Chẳng được quên

Câu thơ, con chữ vẫn y nguyên Bao ý lạ vừa kịp lên đã chết Cơn bão đêm qua cuốn hết Mái lá đơn sơ cuối cùng Kẻ lữ khách lạc mình giữa đêm không Vẫn hoang hoải đi tìm….

A Châu

Top Những Bài Thơ 4 Chữ Về Quê Hương Hay Nhất

1. Những bài thơ về quê hương hay nhất

Tác giả: Giang Nam

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường

Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ

“Ai bảo chăn trâu là khổ”

Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

Có những ngày trốn học

Đuổi bướm cạnh bờ ao

Mẹ bắt được…

Chưa đánh roi nào tôi đã khóc!

Có cô bé nhà bên

Nhìn tôi cười khúc khích…

Cách mạng bùng lên

Rồi kháng chiến trường kỳ

Quê tôi đầy bóng giặc

Từ biệt mẹ, tôi đi

Cô bé nhà bên có ai ngờ!

Cũng vào du kích

Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích

Mắt đen tròn thương thương quá đi thôi!

Giữa cuộc hành quân không nói được một lời

Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại

Mưa đầy trời mà lòng tôi ấm mãi…

Hòa bình tôi trở về đây

Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày

Tôi lại gặp em

Thẹn thùng nép sau cánh cửa

Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ

Chuyện chồng con khó nói lắm anh ơi!

Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi

Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng…

Rồi hôm nay nhận được tin em

Không tin được dù đó là sự thật

Giặc bắn em rồi, quăng mất xác

Chỉ vì em là du kích, em ơi!

Đau xé lòng anh, chết nửa con người!

Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm

Có những ngày trốn học bị đòn roi

Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất

Có một phần xương thịt của em tôi.

Tác giả: Đỗ Trung Quân

Quê hương là gì hở mẹ

Mà cô giáo dạy phải yêu

Quê hương là gì hở mẹ

Ai đi xa cũng nhớ nhiều

Quê hương là chùm khế ngọt

Cho con trèo hái mỗi ngày

Quê hương là đường đi học

Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là con diều biếc

Tuổi thơ con thả trên đồng

Quê hương là con đò nhỏ

Êm đềm khua nước ven sông

Quê hương là cầu tre nhỏ

Mẹ về nón lá nghiêng che

Là hương hoa đồng cỏ nội

Bay trong giấc ngủ đêm hè

Quê hương là vòng tay ấm

Con nằm ngủ giữa mưa đêm

Quê hương là đêm trăng tỏ

Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

Quê hương là vàng hoa bí

Là hồng tím giậu mồng tơi

Là đỏ đôi bờ dâm bụt

Màu hoa sen trắng tinh khôi

Quê hương mỗi người chỉ một

Như là chỉ một mẹ thôi

Quê hương có ai không nhớ…

Tác giả: Nguyễn Đình Thi

Việt Nam đất nước ta ơi

Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn

Cánh cò bay lả rập rờn

Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều

Quê hương biết mấy thân yêu

Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau

Mặt người vất vả in sâu

Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn

Đất nghèo nuôi những anh hùng

Chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên

Đạp quân thù xuống đất đen

Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa

Việt Nam đất nắng chan hoà

Hoa thơm quả ngọt bốn mùa trời xanh

Mắt đen cô gái long lanh

Yêu ai yêu trọn tấm tình thủy chung

Đất trăm nghề của trăm vùng

Khách phương xa tới lạ lùng tìm xem

Tay người như có phép tiên

Trên tre lá cũng dệt nghìn bài thơ

Nước bâng khuâng những chuyến đò

Đêm đêm còn vọng câu hò Trương Chi

Đói nghèo nên phải chia ly

Xót xa lòng kẻ rời quê lên đường

Ta đi ta nhớ núi rừng

Ta đi ta nhớ dòng sông vỗ bờ

Nhớ đồng ruộng, nhớ khoai ngô

Bữa cơm rau muống quả cà giòn tan …

Những bài thơ 4 chữ về quê hương hay nhất

Tác giả: Nguyễn Đình Thi

Sáng mát trong như sáng năm xưa

Gió thổi mùa thu hương cốm mới

Tôi nhớ những ngày thu đã xa

Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội

Những phố dài xao xác hơi may

Người ra đi đầu không ngoảnh lại

Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy.

Mùa thu nay khác rồi

Tôi đứng vui nghe giữa núi đồi

Gió thổi rừng tre phấp phới

Trời thu thay áo mới

Trong biếc nói cười thiết tha!

Trời xanh đây là của chúng ta

Núi rừng đây là của chúng ta

Những cánh đồng thơm mát

Những ngả đường bát ngát

Những dòng sông đỏ nặng phù sa

Nước chúng ta

Nước những người chưa bao giờ khuất

Ðêm đêm rì rầm trong tiếng đất

Những buổi ngày xưa vọng nói về!

Ôi những cánh đồng quê chảy máu

Dây thép gai đâm nát trời chiều

Những đêm dài hành quân nung nấu

Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu.

Từ những năm đau thương chiến đấu

Ðã ngời lên nét mặt quê hương

Từ gốc lúa bờ tre hồn hậu

Ðã bật lên những tiếng căm hờn

Bát cơm chan đầy nước mắt

Bay còn giằng khỏi miệng ta

Thằng giặc Tây, thằng chúa đất

Ðứa đè cổ, đứa lột da…

Xiềng xích chúng bay không khóa được

Trời đầy chim và đất đầy hoa

Súng đạn chúng bay không bắn được

Lòng dân ta yêu nước thương nhà!

Khói nhà máy cuộn trong sương núi

Kèn gọi quân văng vẳng cánh đồng

Ôm đất nước những người áo vải

Ðã đứng lên thành những anh hùng.

Ngày nắng đốt theo đêm mưa dội

Mỗi bước đường mỗi bước hy sinh

Trán cháy rực nghĩ trời đất mới

Lòng ta bát ngát ánh bình minh.

Súng nổ rung trời giận dữ

Người lên như nước vỡ bờ

Nước Việt Nam từ máu lửa

Rũ bùn đứng dậy sáng lòa.

2. Những bài thơ 4 chữ về quê hương, đất nước

Biển xanh tươi thắm

Cỏ cây xanh mượt

Dịu dàng thân quen

Đẹp lắm quê ta

Em ơi hãy đến

Góc phố nhỏ nhoi

Hoàng hôn đẹp lắm.

Không thể nào mất

Là tình quê hương

Mãi nhớ xa xăm

Năm nào còn giặc

Ong đến từng bầy

Phải chăng như tiếng

Quân thù hét la.

Rồi sau mỗi trận

Sang bằng chiến địa

Tiêu diệt cả đàn

Un trong máu lửa

Vùng quê anh dũng

Xưa nay vẫn thế.

Cũng đừng quên đi

Tổ quốc thiêng liêng

Nơi mình sinh ra

Dù xa cách mấy

Cũng phải nhớ về

Tổ quốc thiêng liêng

Việt Nam yêu quý.

Bình Định quê tôi

Có cánh đồng quê

Có con đường làng

Có thiên nhiên đẹp

Đệ nhất Quy Nhơn.

Bình Định quê tôi

Trẻ con vui đùa

Trên bãi đất trống

Nào là cờ vây

Thế trận hùng mạnh

Như những năm qua

Chiến đấu oanh liệt

Cùng với thiên nhiên

Bụi tre già dặm

Ngăn cản bước chân

Giặc Nguyên hung ác

Từng một hạt cát

Đến bụi cỏ khô

Rồi núi non cũng

Xông pha ra trận.

Bình Định quê tôi

Bao nhiêu năm rồi

Con suối vẫn chảy

Từ một mầm non

Trở nên trưởng thành

Một cây đa già

Che bóng người người

Giúp ích cho đời.